Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

^^Xin một lời khuyên^^

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 899 Lượt đọc
  • 2 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Tôi và chồng lấy nhau được 5 năm có với nhau một bé gái,chúng tôi vẫn đang trải qua những khó khăn của cuộc sống, 5 năm qua kiếm được bao nhiêu tiền thì đều no cho nhà nội tôi không và cũng chưa bao giờ ngăn cản anh hỗ trợ nhà nội, trong lòng đôi khi thấy tủi thân vì bản thân muốn mua quần áo hay …. Cũng còn đắn đo, nhiều khi nghĩ tại sao phải khổ vậy, sao không biết điệu đà, ăn mặc, phấn son một chút phải chăng đó chính là tính cách của mình, mọi thứ dành cho bản thân đôi chỉ đủ hoặc thiếu một chút chứ không bao giờ thừa, mình cũng biết là chồng mình cảm nhận được sự tích kiệm của mình, nhiều khi cũng muốn tích kiệm có một số vốn cho gia đình nhưng nhà chồng cần là lại hỏi và vợ chồng mình lại phải chi tự dưng phần con người của mình dần mất đi, mình bắt đầu cảm thấy xót vì những đồng tiền cũng có những giọt mồ hôi, nước mắt, bố chồng mình cứ nghĩ ra làm cái gì là lại nói với vợ chồng mình chi tiền, chưa kịp đưa thì ông nói hờn nói mát…. Mọi thứ mình chấp nhận được nhưng một hôm anh say rượu anh nói với mình những lời nói mà mình không tin và cảm giác đau nhói….. anh nói rằng thực ra anh yêu và lấy em có mục đích, anh họ em làm sếp của anh vậy nên anh có mục đích…. Mới cả một phần hoàn cảnh nhà em nghèo và nhà anh cùng giống nhà em, và mọi thứ ….. lúc đó mình cố nghe anh nói mình muốn khóc mà không khóc nổi, 5 năm với nhau và một bé gái giống hệt anh khi biết được sự thật sao đắng quá, trước khi lấy anh mình có nghe qua chuyện của anh trước kia anh yêu một người hơn anh tuôi, bố mẹ anh không đồng ý vì lý do hơn tuổi, lúc anh đến với mình, mình đang năm cuối sinh viên yêu anh 3 năm thì cưới, mọi thứ lúc nào mình cũng lo lắng đến tiền, lo cho em anh rồi lo cho gia đình anh… tất cả mình đã cố chấp nhận nói không xót thì không hẳn nhưng sao anh nói ra sự thật đó trong lòng mình đau khổ vô cùng, mình nên làm gì đây, hãy cứ sống với cuộc sống gia đình hay tìm cho mình một con đường, một hướng đi cho tâm hồn thanh thản. Mình cứ nghĩ lấy anh là một may mắn nhưng khi biết sự thật này quá đắng cay, mối tình đầu yêu nhau 3 năm cũng bỏ tôi đi theo người khác với lý do người đó ở gần, còn tôi đi học xa, nỗi đau đó tôi đã phải chấp nhận cay đắng, gạt qua tất cả để sống tình cờ gặp được anh, tôi cứ tin và luôn tự hào về tình yêu đẹp của mình,người tôi luôn gọi là chồng khi chính anh nói ra sự thật này lại một lần nữa …..mấy ngày nay tôi đi làm không có tâm trạng làm việc. Tôi xin các bạn một lời khuyên để cho tôi có tâm hồn thanh thản

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của rjnb0m
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 61 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #2
    Chị cần tình yêu đến mức nào ?

    Nói thật em thắc mắc giờ bố mẹ em có còn cái gọi tình yêu hay không nữa, chắc chuyển sang dạng tình thương hết rồi

    Nếu giờ anh ấy mà yêu chị thì vẫn tốt chứ sao ? lớn tuổi mà cảm nhận lại được tình yêu thì tuyệt lắm đấy

    Nếu vẫn như bạn bè.... thì đành cứ sống vậy vì con cái hoặc ta sẽ bắt đầu yêu. Cuộc sống chả khi nào là quá muộn
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của kimhuong04
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 95 Bài viết

    • 88 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi khocthamtinhbuon Xem bài viết
    Tôi và chồng lấy nhau được 5 năm có với nhau một bé gái,chúng tôi vẫn đang trải qua những khó khăn của cuộc sống, ...... tôi cứ tin và luôn tự hào về tình yêu đẹp của mình,người tôi luôn gọi là chồng khi chính anh nói ra sự thật này lại một lần nữa …..mấy ngày nay tôi đi làm không có tâm trạng làm việc. Tôi xin các bạn một lời khuyên để cho tôi có tâm hồn thanh thản
    chào bạn, đọc tâm sự thì tôi nghĩ bạn đang rối và bị tổn thương đúng không?
    nhưng phần cuối tôi cho rằng anh ta là người chồng tốt,vì bạn cảm thấy "may mắn", thấy những kỷ niệm và tình yêu đẹp, thấy đc những thứ quý giá mà 2 người đạt được sau bao khó khăn vất vả.
    Từ 5 năm về trước cho đến hiện tại (bao nhiêu mồ hôi công sức..tiền bạc cũng đã giúp rồi, cho cũng cho rồi và xong cũng xong rồi), uhm, thì cũng tiếc công bắt tép nuôi cò lắm chứ nhưng anh ta vẫn là ck bạn,vẫn đang là cha của con bạn, vẫn đang là 1 người chồng tốt...vậy thì sao nếu anh ta cứ giữ "sự thật" suy nghĩ ấy trong lòng thì làm sao bạn biết? giờ "lỡ" biết rồi sao bạn kg lắng nghe "chấp nhận" nó (tất nhiên hơi buồn).

    " Mọi thứ mình chấp nhận được nhưng một hôm anh say rượu anh nói với mình.….. thực ra anh yêu và lấy em có mục đích, anh họ em làm sếp của anh vậy nên anh có mục đích…. Mới cả một phần hoàn cảnh nhà em nghèo và nhà anh cùng giống nhà em, và mọi thứ …"
    Tôi kg biết tình trạng bạn và Ck hiện như thế nào , nêu là tôi thì hôm sau sẽ nhắc lại lời của anh và tôi cười nói rằng "cũng may hồi ấy anh nghĩ xấu như thế, anh định chơi xấu em nhưng kg ngờ bây giờ mọi việc lại tốt hơn, kg ngờ e là vợ tốt hơn thế , kg đáng để anh lợi dụng đúng kg? (ôm anh ta và nói rằng em hạnh phúc), chắc là kiếp trước em mắc nợ với anh , với gđ anh nên chúng mình phải thế...thôi, giờ hãy xây dựng và sống cho vc mình anh nhé.
    nếu bạn nghĩ tích cực và theo hướng khác hẳn bạn sẽ thấy mình rất tốt, rất tuyệt vời vì ban đầu a ta tính lợi dụng ai ngờ...lấy nhân ngĩa để thắng hung tàn , để thu phục người bạn ạ...vui và tích cực, yêu thương thông cảm với ck hơn nữa và nhất là kg nên suy nghi hơn - thua với gđ nhà ck (bạn làm phươc cũng sẽ có quả tốt ), càng kg nên vì chuyện xưa đào bới lên để phá nát 1 gđ (kg đáng để ly hôn và sẽ kg hoac rất khó co người ck, người cha nào tốt hơn anh ta đâu bạn à.
    Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
    Cho ta thêm ngày mới để yêu thương
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)