Tôi phải nghĩ như thế nào cho đúng!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 776 Lượt đọc
  • 6 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Chị sinh năm 79 còn tôi sinh năm 84. Nhà chị chắc phải giàu có lắm vì bố mẹ chị trước kia cùng lao động Tây đức sau đó về nước kinh doanh một thời, chồng chị cũng thuộc diện sang giàu, chỉ biết có thời gian đất liền kề dự án Văn khê mới có giá 6 triệu/mét vuông thì gia đình chị đã mua và khi lên 20, 25, 30 thì bán dần dăm bảy căn giờ còn giữ lại vài căn. Còn tôi tỉnh lẻ nghèo, tốt nghiệp cố bám trụ Hà nội mưu sinh, là trụ cột trong nhà với mức lương 10 triệu Ngân hàng trả hàng tháng thì hai vợ chồng tôi và con nhỏ phải sống căn ke lắm, tôi phải trồi trổ tìm kiếm nhiều lắm mới có chút tiết kiệm.
    Ở cơ quan mỗi khi mọi người nói chuyện về việc làm ăn, kiếm tiền thì chị đều cho thấy rõ ngay quan điểm là chị sẽ không làm gì để phải suy nghĩ đến tiền và việc kiếm tiền.
    Chị cũng hay kể rằng chồng chị thường nói rằng đến khi anh 50 tuổi sẽ không làm gì nữa mà chỉ nghỉ ngơi hưởng thụ thôi – Đương nhiên đây không hẳn là câu nói thật nhưng cũng toát ra một quan điểm gì đó.
    Ở Phòng kinh doanh tôi làm việc, ngoài chị ra bọn tôi còn nheo nhóc cả: Mấy đứa em mới tốt nghiệp đi làm chưa phải suy nghĩ nhiều, còn lại khoảng ba đồng chí thâm niên như tôi nhưng hơn tôi vài tuổi nhưng hoàn cảnh khác nên cũng vô tư lự. Chỉ có tôi mong mỏi từng ngày để thay đổi cuộc sống.
    Ngày chị mới về làm Phó giám đốc Chi nhánh tôi đã đoán trước chị là người có vị thế xã hội, có nhiều mối quan hệ, có nhiều thông tin để rồi tôi chủ động tiếp cận chị theo cả hướng tích cực và tiêu cực. Tích cực là như bao người nhân viên đón nhận xếp mới mong muốn công việc thuận lợi. Tiêu cực, mang tính tư lợi cá nhân là gắn kết sâu sắc với cả trong lẫn ngoài công việc để tranh thủ những cơ hội mà chị có thể chia xẻ mong có nhiều thuận lợi hơn.
    Thời gian trôi đi, trong công việc tôi luôn là cánh tay phải hỗ trợ đắc lực cho chị. Trong lúc công việc cao điểm nhiều khó khăn tôi cảm như mình là người lèo lái con thuyền để giúp chị giải quyết công việc ổn thỏa (Vì trước đó chị chưa có kinh nghiệm trong mảng tín dụng). Buổi đánh giá cuối năm của năm đầu tiên trước hội đồng chị cung nhận xét về tôi như vậy. Dường như tôi đã được chị quý mến!
    Qua câu chuyện của hai chị em hàng ngày tôi thường hay lồng ghép để bày tỏ mong muốn cá nhân nhờ chị chia sẻ cơ hội. Một là về công việc hai là về việc tìm kiếm thêm cơ hội bên ngoài. Và chị hiểu, cũng có lần chị nói đã để ý để thu xếp cho tôi một vị trí quản lý tốt hơn nhưng tôi biết với cơ cấu tổ chức như Ngân hàng tôi hiện nay thì điều đó không khả quan. Còn về việc giúp tôi tìm kiếm thêm thu nhập bên ngoài thì hình như có cái gì đó rất khó khăn với chị. Trong khi tôi cũng có chút vốn riêng để đầu tư (khi thì chứng khoán, khi thì góp tiền chung mua nhà chung cư…)còn về việc nắm bắt cơ hội tôi luôn luôn chủ động và sẵn sàng chịu trách nhiệm về quyết định của mình.
    Sau khi thời gian thổ lộ với chị những mong muốn tôi biết chị hiểu và chia xẻ tôi rất mừng và chờ đợi thêm.
    Thế rồi 1 năm qua, 2 năm trôi qua đi tôi hầu như không được sự nâng đỡ, hỗ trợ của chị. Tôi thấy rằng việc tôi chia xẻ tâm tư riêng với chị chỉ làm tôi thêm buồn. Vì tôi biết có rất nhiều cơ hội đã đến rồi đi mà chị không nói cho tôi. Càng làm việc cùng chị lâu thì tôi càng được nghe nhiều về quan niệm kiếm tiền của chị, vẫn là chị không muốn đau đầu, chị không thích phải nghĩ đến việc kiếm tiền. Sao chị không để ý rằng bên cạnh chị còn có người thực sự cầu thị nhưng rất bế tắc, đang cần giúp đỡ nhưng không có điểm tựa để vươn lên. Tôi sẽ nhớ em chị như những ai giúp đỡ tôi suốt đời mà…Mà tôi có thành đạt thì mới toàn tâm toàn ý hỗ trợ chị trong công việc…
    Tôi kể chuyện đơn giản như thế này: Có lần Cty chồng chị kiểm toán và tư vấn tài chính cho một Cty Cổ phần để lên sàn. Anh chị đã được mua khá nhiều Cp bằng mệnh giá. Thế là Chị có lý do để quan tâm và trong quá trình đó anh chị biết rằng Cty này có rất nhiều yếu tố cơ bản tốt, không những thế chị còn biết trước được kế hoạch tăng vốn, bán cổ phần cho những quỹ đầu tư Y tế từ Nhật Bản của Cty với mức giá kỳ vọng rất cụ thể của Chủ doanh nghiệp. Thế là đúng lịch trình đó giá cổ phiếu của Công ty cứ bình thản tiến đến những giá trị cao theo kế hoạch ban đầu. Ngay từ đầu tôi cũng đã biết manh nha và hỏi chị nhưng chị không nói, đến khi mọi chuyện rõ ràng rồi chị mới …
    Mỗi lần như thế chị chỉ nói là sợ tư vấn cho mọi người rồi khi được không sao nhưng khi thua chị ngại lắm rồi chị lại nói chị không thích nghĩ đến việc kiếm tiền, mệt lắm, lo lắng già người đi. Những lúc ấy tôi thấy khổ tâm không phải vì không kiếm được tiền trong cơ hội đó mà vì tôi thấy tôi dường như không được chị coi như gần gũi, không được chị hiểu ,không được chị giúp và chị không có thiện chí giúp tôi, chỉ có mình tôi thôi mà làm gì có mọi người nào!
    Tôi biết chị là người thuộc giới trung lưu khá giả, có nhiều quan hệ, có nhiều thông tin hữu ích. Còn tôi, tôi biết tôi đã cũng được chị quý mến độ nào vì đã hoàn thành tốt công việc, tôi cũng là người có óc phán xét, óc phân tích vấn đề và cũng đã từng dám nghĩ dám làm để gây dựng, mua được căn nhà nho nhỏ từ đầu tư…nhưng quan trọng hơn là bây giờ tôi luôn là người có chí tiến thủ, muốn vươn lên sẵn sang mang ơn chị, để mang lại cuộc sống dễ thở hơn cho gia đình, để thành đạt hơn... Được mẹ tôi nuôi dạy dựa trên nền tảng đạo đức và sống thiên về tình cảm tôi biết mong ước của tôi là hoàn toàn thực tế, không ham hố chút nào và tôi biết tôi hy vọng từ chị ở phạm vi nào nhưng mọi thứ chỉ là số 0.
    Tôi nghĩ rằng những người có điều kiện đi trước mà không để ý, lắng nghe tâm tư nguyện vọng của người khác thì những người như tôi làm sao có thể có cơ hội để vươn lên được.
    Tôi với chị như hai vế song song, một người hằng ngày hàng giờ đi tìm cơ hội vươn lên còn một người thì…
    Ít ra nếu chị không quý tôi mà dẫu có coi tôi là tay chân thôi thì cũng phải trao cho tôi một chút gì đó chứ để lôi kéo thêm, để đắc nhân tâm chứ. Càng nghĩ tôi càng thấy chị ích kỷ. Phải chăng chị sống trong sung túc, đầy đủ, dư dả quá mà không biết thương ai, để ý, lắng nghe ai. Tôi thực sự không hiểu nổi chị.
    Mọi người giúp tôi tháo gỡ suy tư trong lòng mình.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của link_lej
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 203 Bài viết

    • 434 Được cảm ơn

    #2
    Thật hay nhà báo chia sẻ câu view đây ta!

    Mục đích rõ ràng quá thường làm người ta ngại! Cứ hồ hởi xởi lởi, tự nhiên lại dễ thành.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ferb
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,112 Bài viết

    • 2,781 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Nghĩ thế nào?
    Công việc của bạn thì bạn phải làm tốt là đúng rồi, sao bạn lại nghĩ làm tốt công việc của bạn là giúp sếp? Bạn làm tốt, hưởng lương, đấy là thành quả lao động rồi đấy. Sao phải yêu cầu người ta giúp đỡ vô lý thế?
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,848 Bài viết

    • 4,218 Được cảm ơn

    #4
    Bỏ chuyện này qua 1 bên đi chủ tóp ơi. Cứ nghĩ mình phải đi trên đôi chân mình, ai giúp được thì mình mang ơn, không giúp được thì thôi. Người ta đâu phải ruột rà máu mủ mà phải có trách nhiệm với mình. Người ta cũng không mắc nợ mình cái gì ....
    • 967 Bài viết

    • 544 Được cảm ơn

    #5
    Sao cứ fai bám đuổi để mong người khác ban ơn, hay đi bằng đôi chân của mình đi, k người này giúp m sẽ có người khác giúp, càng làm như thế, người ta càng coi thường m ý chứ, nhất là 1 bà chị nhanh nhậy như thế hj hjj
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    Cũng như các bạn nói, tôi cũng biết rằng mình phải tự đi trên đôi chân của mình. Nhưng các bạn ạ trong cuộc sống tự nhiên muôn loài còn phải cộng sinh với nhau mà sống.
    Nếu tôi là người có điều kiện và bên cạnh tôi có người cầu thị vươn lên tôi hoàn toàn sẵn sàng giúp đỡ.
    Còn đương nhiên tôi không cố néo đứt dây mà mất đi nhân cách. Chỉ buồn
    • 269 Bài viết

    • 174 Được cảm ơn

    #7
    sếp của bạn là người dĩ hòa vi quý, chả làm mất lòng ai, cũng chả giúp ai cả, chỉ là làm tốt công việc của mình thôi, bạn chả mong gì ở sếp đâu, bạn tận tụy quá nên thấy tiếc công thôi, tớ nghĩ cầu tiền là tốt nhưng tiến được hay không còn nhiều yếu tố lắm, nhất là bạn làm ở lĩnh vực ngân hàng mà như bạn kế có vẻ là 1 ngân hàng nhà nước. Thôi thì đến đâu hay đến đó, tìm kiếm cơ hội đầu tư ở người khác, bạn buồn cũng thế mà thôi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)