Tôi có nên chết quách đi khi chị gái tôi bảo tôi: nên chết đi, sống vô dụng vậy cũng chẳng làm gì.

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 7.37K Lượt đọc
  • 16 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 9 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Tôi bị trầm cảm đã mấy tháng rồi. Đây không phải là đợt đầu tiên. Hơn năm trước tôi cũng nghỉ việc và ở lì trong nhà mà chẳng đi làm việc gì cả. Sau một thời gian dài tôi lại đi làm nhưng chỉ được 1 năm thì lại khủng hoảng rồi nghỉ việc. Tôi thấy mình vô dụng và thất bại. Tôi không thoát ra được suy nghĩ muốn ở một mình mà không phải chỗ đông người vì tôi sống khép kín, ngại giao tiếp, luôn cảm thấy người khác coi thường vì ngoại hình cũng như học vấn của mình.
    Những ám ảnh đó bắt nguồn từ bệnh tật dai dẳng từ bé, khoảng 7,8 tuổi gì đó, tôi cũng không nhớ nổi là từ bao giờ. Tôi bị polip mũi hai bên dạng tự miễn, tức là dù có phẫu thuật cũng không khỏi được, sẽ tái phát nhanh chóng. Đó là một cú shock sau khi tôi nghe được tin này từ bác sĩ. Vậy là hi vọng suốt 22 năm để thoát khỏi căn bệnh này bị dập tắt hoàn toàn. Tôi tức giận với số phận, ghét bản thân bệnh tật yếu đuối, cáu giận với mọi thứ. Đó là chuyên cách đây 4 năm. Giờ mũi tôi vẫn có polip, tôi không thể thở được nếu không có thuốc xịt, không thể nói được một cách bình thường vì giọng nghẹt mũi khó nghe, cũng vì tình trạng bệnh này nên tôi không thể làm tốt công việc dịch vụ khách hàng của tôi nên tôi cứ nhảy việc rồi nghỉ việc. Tôi không có bằng cấp để làm công việc giấy tờ mà không phải giao tiếp với khách hàng. Còn về việc tôi sống khép kín, ngại giao tiếp, tự ti thái quá thì lại là một quá trình đóng góp trải dài từ thơ ấu, thiếu niên, trưởng thành.
    Gia đình tôi đông con, khó khăn, bố mẹ không thể chăm sóc một cách chu đáo như nhà có ít con. Bệnh của tôi tự miễn, tự cơ thể tôi sản sinh ra polip. Nếu bạn không biết nó là gì thì có thể tưởng tượng bạn nhét cục bông dài khoảng 6cm bít kín hai mũi. Những gì tôi nhớ được là hồi bé khi ngủ luôn thở bằng miệng, ngủ ngáy, chảy nước mũi và có hai cục thịt bầy nhầy lấp kín mũi và gần thò ra ngoài. Đến năm lớp 6 thì bố mẹ đưa tôi lên hà nội phẫu thuật những cũng chẳng tháy đổi gì sau đó. Cứ vậy, tôi sống với nó với tâm lý che dấu họ hàng, bạn bè, thầy cô. Khi học cấp 2 tôi còn bị thêm bệnh viêm nha chu khiến toàn bộ lợi bị sưng đỏ, chảy mủ, lợi thò dài xuống nhìn rất kinh khủng. Đi khám nha sĩ thì họ bảo đây là phì đại lợi, cho thuốc bôi cũng chẳng khỏi được. Cứ thế tôi không dám giao tiếp, không dám phát biểu trên lớp, khép mình lại để không ai biết tôi bệnh tật như thế nào. Khi bố mẹ hỏi bệnh mũi của tôi đỡ chưa thì tôi trả lời con thấy đỡ hơn rồi. Tôi cố gắng không khiến bố mẹ phải tốn thêm tiền vì mình. Tôi trải qua cấp 3 với tình trạng càng nặng hơn, tự ti hơn, những buổi trưa đi học về đau đầu, nhức mũi tới nỗi chỉ ước có thuốc gì đó để giúp tôi ngủ ngay lập tức. Bắt đầu từ hồi cấp 2 tôi không thể tập trung học rồi, trí nhớ không tốt và cả tình trạng ho hắng, khó thở luôn khiến tôi như một đống bầy nhầy đầy bệnh tật. Quãng thời gian đó tôi chẳng có mong muốn gì ngoài việc có thể thở bằng mũi khi ngủ, hoặc sáng hôm sau thức dậy polip trong mũi sẽ biến mất , hoặc lợi của tôi không kinh khủng như vậy để ít ra tôi có thể cười dù không nói chuyện được. Tôi học kém nhất trong nhà, mãi tới lần 2 mới thi đỗ một trường cao đẳng. Tới khi ra trường, tức là năm tôi 22 tuổi tôi quyết định nói ra tình trạng với bố mẹ vì tôi nghĩ tới nếu đi làm mà tôi vẫn bệnh tật thế này thì sẽ không thể làm gì. Sau cuộc phẫu thuật, tôi tích cực dùng thuốc xịt trong thời gian dài để tránh tái phát. Có thời gian ngắn tôi không phải dùng thuốc mà vẫn thở được, tôi mừng lắm. Sau đó đâu lại vào đấy, nhưng ít ra tôi cũng biết được cảm giác thở của người bình thường. Bệnh nha chu cũng đỡ hơn nhưng tôi vẫn rất ngại giao tiếp. Bác sĩ phẫu thuật cho tôi đã lắc đầu mà nói với chị tôi rằng: anh không hiểu tại sao nó chịu đựng được trong thời gian dài như vậy, lì quá. Tôi cũng chẳng biết tại sao. Tới khi biết lý do thì tôi cũng nhận ra đó là một dạng của trầm cảm đang ươm mầm mà tôi không biết. Có lẽ, nếu tôi bớt suy nghĩ, bớt tự ti thì tôi sẽ không phải sống cuộc sống như vậy trong mười mấy năm để tới bây giờ chịu hậu quả nặng nề hơn, đau khổ hơn.
    Trầm cảm đã len lỏi vào cuộc sống của tôi từ lúc nào tôi không biết. Nhưng bây giờ tôi thấy mình không bình thường, quá tự ti, quá tiêu cực. Tôi thất bại trong mọi mối quan hệ cả với người thân, bạn bè, đồng nghiệp. Tình trạng sức khỏe yếu đuối khiến tôi suy nghĩ tiêu cực, sau khi suy nghĩ tiêu cực tôi lại thấy mình càng yếu hơn. Tôi ghét việc mình luôn sợ hãi đám đông, sợ giao tiếp nhưng tôi không biết làm sao để cải thiện vì tôi tự ti lắm. Tự ti về ngoại hình, bệnh tật, và cả học vấn vì tôi học một đằng lại làm việc một nẻo, giờ đây ngay cả công việc trái nghành học này mà tôi cũng không thể làm được. Tôi thấy bản thân thất bại hoàn toàn trong cuộc sống. Nhiều khi tôi muốn vực dậy bản thân, đi buôn bán cũng được nhưng tôi làm sao thoát ra được cảm giác của sự trống rỗng và suy nghĩ tiêu cực. Tôi không đi khám bác sĩ tâm lý vì nghĩ chỉ tốn tiền mà không giúp được gì, dù sao những vấn đề của tôi đã theo tôi mấy chục năm, đâu thể hết nếu chỉ dùng thuốc. Lên mạng tìm hiểu tôi thấy mình có triệu chứng giống trầm cảm. Tôi cố gắng làm theo những gì sách hướng dẫn để điều trị. Một trong số đó là tâm sự với người thân hay bạn bè để được chia sẻ và giúp đỡ. Tôi không trụ được nữa rồi. Nhưng khi tôi kể với chị gái tôi thì chỉ nhận được thái độ hờ hững ,thậm chí coi suy nghĩ của tôi chỉ là suy nghĩ quá, lười biếng không chịu làm gì. Sau rất nhiều lần nhận được thái độ hờ hững đó tôi vẫn quyết định phải nói ra những gì sảy ra trong đầu tôi lúc không thể chịu được. Vậy mà hôm qua khi tôi bảo nếu không chịu được nữa chắc em mua lọ thuốc ngủ cho xong luôn. Chị tôi bảo: chị cũng nghĩ nếu cứ sống vô dụng như vậy thì chết đi cho xong. Tôi phải làm gì đây vì mấy tuần nay tôi cứ luôn nghĩ tới cái chết trước khi nói ra ý định đó với người khác vì hy vọng sẽ có ai đó ngăn cản cái suy nghĩ kinh khủng đó của tôi. Nhưng ngay cả chị gái ruột của tôi cũng thấy phiền phức với tôi rồi thì tôi còn mong đợi gì đây.
    Có lẽ một sự ra đi lại là một sự giải thoát cho tất cả mọi người, cho cả tôi nữa.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của HuyanLA
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 24 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #2
    chào b! mình cũng bị trầm cảm và bệnh tật kéo dài. mình cũng tự ti và sống khép kín. nhưng mình k muốn đổ lỗi hay trách móc ai vì mình chắc rằng mọi chuyện xảy ra đều có nguyên nhân of nó. lúc trc trầm cảm mình ghét tấc cả mọi người, mình ghét lun bản thân mình. nhưng như vậy chỉ làm mọi thứ thật tệ hại. chỉ có bản thân mình mới biết mình bị gì và phải làm gì,người khác cũng đang vật lộn với khó khăn of họ nên b đừng mong chờ hay trách móc j họ. b ah, hãy tập yoga đi, cải thiện sức khỏe và tinh thần mình đã. khi đầu óc bạn trở nên mệt mỏi hãy tập yoga, b sẽ chìm mình vào 1 không gian thật sự rất tĩnh lặng, mình k pit phải giải thích như thế nào nhưng cái không gian đó khiến mình bình tâm thư giãn hơn rất n. có thể b sẽ thích những môn thể thao khác, b cứ tập những j b thích. b tin mình đi, sức khỏe cải thiện thì tinh thần of b cũng mạnh mẽ và sáng suốt k ngờ tới. hãy đừng bi quan nữa, người khác vượt qua được tại sao mình lại k? mình và b cùng cố găng lên nào. yêu thương bản thân mình trước rồi bạn sẽ mở lòng ra được với mọi người. nếu cả cái chết mình còn k sợ thì mình còn sợ dieu gì nữa? sống thật tốt đón nhận ánh sáng mặt trời hay sầu bi chết mòn trong bóng tối, b hãy chọn đi. cuộc sống là ở cách b chọn. chúc b sức khỏe!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của HuyanLA
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của blueair
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 52 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #3
    Chào em gái. Trước tiên em phải yêu thương, trân trọng bản thân mình thì người khác mới yêu thương em được. Nếu em có những thái độ tiêu cực, khép kín, khó mở lòng chia sẻ và hòa nhập sẽ vô tình tạo nên những khoảng cách cho mình, vì thế mọi người sẽ mặc định em ổn hay khó để có thể hiểu được em.
    Cuộc sống thật là khó khi những lời khuyên, chia sẻ chỉ có thể giúp em tự tin, được nhìn nhận, cảm thông và thấy hiểu nhưng định hướng và sự can đam đối diện lựa chọn thế nào phải tự bản thân em.
    Em đã bao giờ thấy những mảnh đời còn bất hạnh khó khăn hơn mình chưa. Những đứa trẻ sinh ra ko có giá đình, hồn nhiên vô tư đến đau lòng nhưng em có gia đình luôn ở bên em. Chị nghĩ rằng gia đình em có quan tâm đến em nhưng em cần sống tốt hơn, mở lòng hơn và để gia đình thấy em có thể tự chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình.
    Bệnh là điều ko ai muốn nhưng nếu em đã từng gặp gỡ những đứa trẻ nhiễm chất độc da cam với tâm trí như trẻ sơ sinh hay chỉ nằm một chỗ nói cười vu vơ, em sẽ thấy mình may mắn hơn. Những đứa trẻ đó đâu có quyền lựa chọn cuộc sống cho mình nhưng vẫn tiếp tục sống và chiến đấu từng ngày đó thôi. Chị đã dỗ dành những "đứa trẻ" hơn cả tuổi mình nhưng ngây ngô nói còn ko rõ và chị thấy chạnh lòng trước những ánh mắt xa xôi và những câu hỏi trả lời đi trả lời lại. Chị nói vậy để em hiểu nếu có sự so sánh em sẽ thấy bản thân mình được an ủi hơn.
    Em có thể học thêm lấy nghề. nếu em khéo tay và chăm chỉ chị tin em sẽ làm được. Em có thể chọn học may, nấu ăn, về cắm hoa, đan lát...nếu em hướng tới những điều này chị có thể định hướng cho em và nếu trọng phạm vi có thể chị sẽ tìm người chỉ dẫn cho em. Chị đã nói chuyện với một số bạn nên ko nhất thiết phải đi làm cho một công ty nào, tự em có thể tạo cho em một công việc được.
    Chị ko rõ em ở đâu và theo tôn giáo nào. Nếu em theo đạo thiên chúa có thể đi lễ để khuây khỏa đó cũng là niềm tin. Nếu ko em có thể bớt chút thời gian đi chùa, em tìm hiểu thêm về "Chú đại bi" rất có hiệu nghiệm, em sẽ thấy tinh thần mình tốt hơn, được nuôi dưỡng hơn. Về sách hoặc bằng đĩa em có thể nghe thêm "Đường xưa mây trắng" hoặc "Liễu Phàm tứ huấn" chị đảm bảo rất tốt cho em. Còn những cách học yoga, thể dục nâng cao tinh thần sức khỏe bạn trên nói rồi nên chị ko nói nữa.
    Điều quan trọng bây giờ hãy mỉm cười, xét cho cùng mai là một ngày mới. Sự lo lắng về ngày mai và hối tiếc về ngày hôm qua ko giúp ích đc nhiều cho em đâu, chi bằng tĩnh tâm và sống thật tốt nhé. Chúc em luôn yên bình và hạnh phúc.
    "Đừng nhầm lẫn tính cách tôi và thái độ tôi. Tính cách của tôi nói lên con người tôi, còn thái độ của tôi tuỳ thuộc vào con người bạn".
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #4
    Cảm ơn chị đã đọc và động viên em. Thật sự lâu lắm rồi mới có người nghe em kể mà không phán xét em, đấy là điều em cần lắm trong lúc này. Em đỡ hơn rồi chị ạ, ít nhất là không nghĩ quẩn nữa.
    • 166 Bài viết

    • 238 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi buonlam9x Xem bài viết
    Cảm ơn chị đã đọc và động viên em. Thật sự lâu lắm rồi mới có người nghe em kể mà không phán xét em, đấy là điều em cần lắm trong lúc này. Em đỡ hơn rồi chị ạ, ít nhất là không nghĩ quẩn nữa.
    Bạn ơi, mình cũng từng bị phì lợi, lợi chảy che kín răng, nếu nặng thì lên viện răng hàm mặt điều trị, bs sẽ cắt phần lợi thừa bằng laze, nhanh gọn ko đau đớn chảy máu gì. Các ổ viêm sẽ đc nạo sạch sẽ. Sau điều trị chịu khó kiên trì vệ sinh răng miệng sạch sẽ, 6 tháng đi lấy cao răng 1 lần là tha hồ cười xinh. Còn bệnh polip mũi của bạn mình ko bị nên ko rõ lắm, bạn đã thử lên tuyến Trung Ương cao nhất thăm khám và có hướng điều trị chưa??? Nếu ko thể chữa, thì bạn thử học thêm nghề kế toán, rồi nhận hồ sơ về nhà làm, mình thấy bạn có năng khiếu viết lách, thử apply làm copy writer cũng phù hợp mà. Cuộc sống còn rất nhiều cơ hội, rất nhiều niềm vui, đừng tự ti nữa nhé. Nếu bạn ở HN thì hôm nào mình mời cf nc nhé
    • 9 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vananh2016 Xem bài viết
    Bạn ơi, mình cũng từng bị phì lợi, lợi chảy che kín răng, nếu nặng thì lên viện răng hàm mặt điều trị, bs sẽ cắt phần lợi thừa bằng laze, nhanh gọn ko đau đớn chảy máu gì. Các ổ viêm sẽ đc nạo sạch sẽ. Sau điều trị chịu khó kiên trì vệ sinh răng miệng sạch sẽ, 6 tháng đi lấy cao răng 1 lần là tha hồ cười xinh. Còn bệnh polip mũi của bạn mình ko bị nên ko rõ lắm, bạn đã thử lên tuyến Trung Ương cao nhất thăm khám và có hướng điều trị chưa??? Nếu ko thể chữa, thì bạn thử học thêm nghề kế toán, rồi nhận hồ sơ về nhà làm, mình thấy bạn có năng khiếu viết lách, thử apply làm copy writer cũng phù hợp mà. Cuộc sống còn rất nhiều cơ hội, rất nhiều niềm vui, đừng tự ti nữa nhé. Nếu bạn ở HN thì hôm nào mình mời cf nc nhé
    Cảm ơn bạn! sau khi mình phẫu thuật polip mũi thì phì đại lợi cũng đỡ hơn, không còn sưng đỏ tấy mủ nữa, nhưng cũng chẳng được như bình thường. Bệnh mũi kia thì bs bảo khi nào không thở được thì đi cắt chứ chẳng còn cách nào. Tạm thời mình vẫn trụ được bằng thuốc nên không muốn đến bv. Biết sớm thì mình đã lên đây chia sẻ với mọi người để đỡ suốt ngày u sầu, tự kỷ. Cảm ơn những lời khuyên của bạn, mong được nói chuyện với bạn nhiều hơn!
    • 9 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi HuyanLA Xem bài viết
    chào b! mình cũng bị trầm cảm và bệnh tật kéo dài. mình cũng tự ti và sống khép kín. nhưng mình k muốn đổ lỗi hay trách móc ai vì mình chắc rằng mọi chuyện xảy ra đều có nguyên nhân of nó. lúc trc trầm cảm mình ghét tấc cả mọi người, mình ghét lun bản thân mình. nhưng như vậy chỉ làm mọi thứ thật tệ hại. chỉ có bản thân mình mới biết mình bị gì và phải làm gì,người khác cũng đang vật lộn với khó khăn of họ nên b đừng mong chờ hay trách móc j họ. b ah, hãy tập yoga đi, cải thiện sức khỏe và tinh thần mình đã. khi đầu óc bạn trở nên mệt mỏi hãy tập yoga, b sẽ chìm mình vào 1 không gian thật sự rất tĩnh lặng, mình k pit phải giải thích như thế nào nhưng cái không gian đó khiến mình bình tâm thư giãn hơn rất n. có thể b sẽ thích những môn thể thao khác, b cứ tập những j b thích. b tin mình đi, sức khỏe cải thiện thì tinh thần of b cũng mạnh mẽ và sáng suốt k ngờ tới. hãy đừng bi quan nữa, người khác vượt qua được tại sao mình lại k? mình và b cùng cố găng lên nào. yêu thương bản thân mình trước rồi bạn sẽ mở lòng ra được với mọi người. nếu cả cái chết mình còn k sợ thì mình còn sợ dieu gì nữa? sống thật tốt đón nhận ánh sáng mặt trời hay sầu bi chết mòn trong bóng tối, b hãy chọn đi. cuộc sống là ở cách b chọn. chúc b sức khỏe!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của HuyanLA
    Cảm ơn bạn. Hôm nay mình thử tập thể dục thấy ra mồ hôi và khỏe hơn. Chúc bạn luôn vui khỏe nhé.
    • Avatar của blueair
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 52 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi buonlam9x Xem bài viết
    Cảm ơn chị đã đọc và động viên em. Thật sự lâu lắm rồi mới có người nghe em kể mà không phán xét em, đấy là điều em cần lắm trong lúc này. Em đỡ hơn rồi chị ạ, ít nhất là không nghĩ quẩn nữa.
    Cố lên em, bình tâm vui vẻ và suy nghĩ tích cực hơn. Nếu cần tâm sự hãy ib c. Có thể c ko giúp đc nhiều hay san sẻ cho em mọi suy nghĩ, khó khăn nhg c sẽ lắng nghe mọi suy nghĩ và là một người bạn khi em cần. Cuối tuần vui vẻ nhé, có thể tự tạo cho em những niềm vui đc mà.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của blueair
    • 40 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #9
    Bạn này nghĩ quẩn rồi, dại thế. Tôi thấy bạn nên điều chỉnh sức khỏe của bạn qua cách tập thể dục ví dụ như tập khí công, hay yoga. Các bài tập này sẽ giúp bạn cải thiện hơn đường hô hấp, nhất là khi bạn tập khí công. Kiên trì vài tháng là có kết quả ngay. Chúc bạn vui vẻ nhé .
    • 102 Bài viết

    • 41 Được cảm ơn

    #10
    Không nên nghĩ nhiều thế mẹ nó ạ, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, cuộc sống của chính mình thì mình phải cố gắng, trước hết là sống cho bản thân mình đã
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #11
    Những lúc buồn em có thể tới ngôi chùa nào đó tĩnh lặng dạo chơi em nhé. Hãy cố gắng lên, em có thể làm được nhiều thứ hơn là em vẫn nghĩ. Hãy sống , vui vẻ, giúp người khác cùng vui vẻ. Cố lên em gái ! Chị tin là em sẽ làm được
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Voathang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 năm
    • 1,751 Bài viết

    • 68 Được cảm ơn

    #12
    có thể là do bạn đang trầm cảm nên nghĩ linh tinh thôi. cứ thoải mái, vui vẻ rồi nghĩ thoáng ra thì mọi truyện sẽ khác
    Gia đình là số 1

    n112345
    • 31 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #13
    Bạn ơi, bạn vẫn còn rất trẻ mà. Sống tích cực lên và duy trì những thói quen tốt. Tập thể dục nhẹ nhàng, yoga, tham gia mạng xã hội, học thêm một cái gì đó mà bạn thích : nấu ăn, vẽ tranh, đọc sách ... bây giờ có rất nhiều loại hình giải trí mà. Hãy cố gắng hướng ngoại dần dần. <br>Và quan trọng phải chia sẻ với bố mẹ để có người cùng bạn đồng hành trong việc chữa bệnh. <br>Bạn nhất định sẽ tốt lên, cố lên nhé!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của LHN1983
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #14
    Bạn ơi, cố gắng lên nhé. Bạn nên thử gặp bs tâm lý, bs sẽ biết bạn đang ở giai đọan nào của trầm cảm và sẽ có tư vấn phù hợp, nhiều khi chỉ ngồi nói chuyện suông thôi nhưng thật ra có tác dụng nâng đỡ tinh thần nhiều lắm đó.
    • 10 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #15
    Ban bi tram cam giong minh, lien he minh nhe 0933868164
    • 10 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #16
    • Avatar của Radoms
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 387 Bài viết

    • 80 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Linhlinhjo Xem bài viết

    người này đã chết đừng lấy nick họ phá nữa