Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Tâm sự một lần về nước của một cựu ngoại giao nước ngoài lấy vợ Việt

  • 1 Lượt chia sẻ
  • 6.92K Lượt đọc
  • 93 Trả lời

  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Autism
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 13 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 342 Bài viết

    • 654 Được cảm ơn

    #1
    Bạn đã kết hôn chưa?
    Tốt hơn hết là bạn nên làm vậy chí ít là để có thế ở khách sạn mang tên Tân Sơn Nhất tại thành phố Hồ Chí Minh.
    Mệt mỏi bởi chuyến bay đêm về Việt Nam cùng với một mớ hành lý lỉnh kỉnh quà tết muộn cho gia đình. Tôi và người vợ Việt của mình về khạch sạn Tân Sơn Nhất Hotel, một “trạm trung chuyển” quen thuộc của hai vợ chồng mỗi khi về Hà Nội phải quá cảnh ở thành phố Hồ Chí Minh. Thay bằng sự đón tiếp nhiệt tình như mọi khi là vẻ mặt khó chịu của anh chàng lễ tân cùng với yêu cầu xuất trình giấy chứng nhận đăng ký kết hôn của chúng tôi.
    Tuy ngỡ ngàng nhưng với thái độ hợp tác, vợ tôi vẫn đưa hộ chiếu ngoại giao trong đó có ghi rõ vợ tôi kết hôn với một đại sứ nước ngoài. Dù thế nó cũng chẳng gây ấn tượng gì với quý ông “bảo vệ đạo đức” .Chỉ một tờ chứng nhận đăng ký kết hôn mới có thể giúp chúng tôi không phải ngủ dưới gầm cầu Sài Gòn
    Tôi đang mơ chăng? Có lẽ chúng tôi đã đáp nhầm chuyến bay xuống một đất nước nào đó nơi mà “sự gần gũi” trước hôn nhân bị pháp luật ngăn cấm. Vào lúc một giờ sáng, sau chuyến bay thì tôi không còn hơi sức đón nhận sự trừng phạt về thể xác và tinh thần này nữa.Giật mình mới biết là mình không mơ khi tôi nghe giọng vợ mình ra sức nói tiếng Việt giải thích cho anh lễ tân . Lúc này nhìn vào máy i-phone của mình tôi thấy đồng hồ chỉ 1:00 sáng của một ngày tháng 3 năm 2010, năm của Hổ Vàng, tại thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam. Đất nước mà tôi yêu mến và đã từng sống và làm việc bốn năm. Sau khi hết nhiệm kỳ và chuyển sang nước láng giềng làm việc chúng tôi thường xuyên trở về thăm gia đình và bạn bè.
    Sau một hồi vợ tôi phân trần kể cả đưa ra chức vụ của mình qua điện thoại với người có trách nhiệm của khách sạn cuối cùng chúng tôi cũng được vào phòng mà chúng tôi đã đặt trước cách đó hàng tuần.
    Về đến Hà Nội sau một đêm mất ngủ, tôi có hỏi anh bạn luật sư của tôi có phải có luật mới nào cấm các cặp chưa kết hôn được ở chung phòng? Câu trả lời là không! “Bất kỳ ai ở tuổi trưởng thành có khả năng tự quyết định có quyền lựa chọn người ở chung phòng. Kể cả người ngoại tình cũng không được coi là tội phạm”. Tôi thở phào nhẹ nhõm và trách anh chàng lễ tân bất nhã ở thành phố Hồ Chí Minh về sự việc không hay kia. Cho đến ngày hôm sau tôi gặp lại người bạn cũ cũng là người nước ngoài. Ông là tổng giám đốc của một công ty quốc tế và cũng lấy vợ Việt Nam. Ông cho tôi hay mới đây cảnh sát đã đột nhập vào phòng nghỉ của hai vợ chồng ông tại khu nghỉ dưỡng ở một sân gôn sang trọng gần Hà Nội để hỏi về giấy đăng ký kêt hôn.


    Vậy chuyện gì đã xảy ra? Những nhà chức trách quá nhiệt tình của địa phương này đang nỗ lực thực hiện các quy chuẩn đạo đức cá nhân cổ lỗ của mình. Ở một đất nước với hàng triệu khách nước ngoài cư trú thì một đạo luật du lịch cấm các cặp đôi có thể ảnh hưởng nghiêm trọng tới ngành du lịch nước nhà. Nên chăng, các đại sứ quán cần có lời khuyên cho tất cả các khách du lịch nước mình cần đưa thêm chứng nhận kết hôn bằng tiếng Việt vào hồ sơ xin thị thực nhập cảnh vào Việt Nam? Điều này nghe thật kỳ lạ.
    Một quan chức ngoại giao cùng người vợ hợp pháp của mình có thể gặp những rắc rối như vậy thì bất kỳ ai cũng gặp phải chuyện tương tự. Chính vì lẽ đó tôi xin chia sẻ sự việc này với bạn đọc gần xa. Trong công việc của mình, tôi luôn phải bảo vệ đất nước của tôi cho dù có những lúc quan điểm cá nhân và đường lối của tôi có thể khác. Tôi cũng có thái độ tương tự với gia đình Việt Nam của mình cũng như với đất nước Việt Nam. Như vậy, với vai trò là một “cậu con nuôi” Việt Nam tôi cảm thấy cần phải có trách nhiệm nêu lên những động thái có thể ảnh hưởng tới danh tiếng của đất nước Việt Nam vĩ đại trên trường quốc tế.


    Are you married?
    You better are! At least when staying at Tân Sơn Nhất Hotel in Hồ Chí Minh City.
    Tired from a red eye late night flight, loaded with belated Tết family gifts, I arrived with my Vietnamese wife at our usual stop-over accommodation on the way back to Hanoi. Instead of the customary warm welcome a rough receptionist r******ed our wedding certificates.
    Surprised but still cooperative we produced our passports which clearly state that my wife is married to a foreign ambassador. Mr. moral defender was not impressed. Only a wedding certificate would save us from sleeping under a Saigon river bridge.

    Was I dreaming? Maybe we took the wrong plane and landed in a country where “close proximity” of unmarried couples is prohibited by law. At 1 am I was not fit for a caning or other corporal punishment. But no, this was unmistaken my wife’s familiar Hanoi accent. My i-phone told me this was March 2010, year of the Golden Tiger, HCMC, Vietnam. The country where I happily lived 4 years. After professional re-location to a neighboring country, we always come back for family visits.
    After rank-pulling and endless communications with senior staff, we could eventually retire at our pre-booked room.
    Back in Hanoi after a sleepless short night, I consulted a lawyer friend if there had been new legislation, banning unmarried couples from sharing a room. Negative: Consenting adults are free to choose their roommates. Even adultery is not considered a crime. I was relieved and blamed the unpleasant incident to the unrespectful doorman in HCMC. Until, I met next day an old foreign friend. This gentleman, director general of an international company, told me that police forces recently crashed in his hotel room at a poshy golf resort near Hanoi, where he stayed overnight with his Vietnamese wife.

    So what had happened? Are overzealous local authorities enforcing their personal moral codex? In a country that accommodates millions of foreign guests, a travel ban on “single” couples might seriously affect the tourism industry. Should embassies issue a travel advice that all visitors are required to add to their visa application certified marriage certificates in Vietnamese language? Sounds strange!

    If a senior diplomat with his legal wife can run into trouble, everybody can. That’s why I intent to share my experience with a wider audience. In my profession I am used to defend my country. Even if occasionally my instructions and personal views could differ. I have developed the same defensive reflex for my Vietnamese family and their home country. In the same way, as an “adopted son” I feel entitled to expose developments that might affect the international reputation of this great Vietnamese nation!
    April 2010

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 19 Bài viết

    • 77 Được cảm ơn

    #2
    trời..chuyện thật như bịa!!!
    Ôi cái giấy ĐKKH ...
    Cảm ơn bạn Autism.
    Mình cũng ko có cảm tình chút nào với cái KS nhà nước này . Cuối năm ngoái về có quá cảnh tại SG một đêm có nghỉ lại đó vì gần Sân bay...và mình biết rằng đó sẽ là lần cuối.
    • 3,947 Bài viết

    • 1,657 Được cảm ơn

    #3
    BÓ tay, chẳng lẻ đi chơi 2 VC phải mang theo giấy kết hôn để được ngủ chung với nhau.

    vậy hàng ngày các khách sạn đón nhận các cặp xì teen vào ngủ vài tiếng thì thế nào nhỉ? khó hiểu quá.:Thinking:
    QTDpp7
    • Avatar của Hanoidong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 380 Bài viết

    • 668 Được cảm ơn

    #4
    Hì hì, thay bằng show cái giấy ĐKKH, có thể thay bằng một tờ "ông cụ" là xong. Còn người VN sang Mỹ thì có thể bị shock vì nhiều bang bên ấy vẫn có luật cấm ..nạo thai, điều mà ở VN thì ...dễ như ăn kẹo.
    • Avatar của Bluewish
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,616 Bài viết

    • 2,188 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Cái anh bạn ls trong bài đó chắc chỉ nắm được luật, chứ ko nắm được các quy định, nghị định rồi. Ngày trước em lượn lờ nhiều ở khu lễ tân khách sạn nên em biết rất rõ là 1 người đàn ông nước ngoài chỉ có thể ở cùng phòng với 1 phụ nữ VN khi đã đăng ký kết hôn (quy định này là để hạn chế việc người nước ngoài mua dâm ở VN ạ). Họ có thể cm = giấy đăng ký kết hôn, hoặc hộ chiếu ghi họ vợ theo họ chồng. Hàng ngày nhân viên KS phải khai báo tạm trú cho tất cả các khách (cmt hoặc hộ chiếu + số phòng đang ở, thời hạn tạm trú). Nếu nhân viên KS cho khách ở trái quy định thì KS sẽ bị phạt rất nặng, nên thường nhân viên họ ko dám tự ý quyết định đâu.

    Đáng tiếc là sự thiếu hiểu biết của 1 anh chàng ls nào đó gây nên hiểu lầm về lý do thật sự của việc này. Nếu KS nào cũng thực hiện nghiêm túc các quy định thì sẽ ko có chuyện 1 ông tây lạm dụng tình dục mấy bé gái VN mấy năm trước.
    • Avatar của l1403l
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 40 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #6
    Hix, cần gì phải đàn ông nước ngoài + vợ Việt? Xã và mình vô khách sạn ở khu Đề Thám (khách sạn tư nhân), mình lười biếng móc CMND ra, thay vì passport, còn xã đưa passport nước ngoài ra, thế là bị hỏi giấy chứng nhận kết hôn và 1 loạt giải thích làm mình đỏ mặt vì tức :-(, hix. Họ nhất định ko cho mình thuê phòng, lúc đó mẹ và em mình đi theo nhưng đứng ở ngoài đợi. Phải nói là có cả mẹ, em, là thuê phòng cho family thì mới được.
    Mình ghét nhất ở khách sạn ở Vn bị giữ giấy tờ lại ở quầy tiếp tân (CMND, passport), lỡ có chuyện gì thì khổ mình thôi chứ ai...
    • Avatar của Autism
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 13 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 342 Bài viết

    • 654 Được cảm ơn

    #7
    Mod, đây là tâm sự của em và chồng em chứ không phải là của ai em chép vào copyright của em nhé. chia sẻ cùng moị người để mọi người rút kinh nghiệm khi đi du lịch. Em phải viết thê này vì hôm qua mod delete của em và bảo em chép tâm sự của người khác.

    Bạn đã kết hôn chưa?
    Tốt hơn hết là bạn nên làm vậy chí ít là để có thế ở khách sạn mang tên Tân Sơn Nhất tại thành phố Hồ Chí Minh.
    Mệt mỏi bởi chuyến bay đêm về Việt Nam cùng với một mớ hành lý lỉnh kỉnh quà tết muộn cho gia đình. Tôi và người vợ Việt của mình về khạch sạn Tân Sơn Nhất Hotel, một “trạm trung chuyển” quen thuộc của hai vợ chồng mỗi khi về Hà Nội phải quá cảnh ở thành phố Hồ Chí Minh. Thay bằng sự đón tiếp nhiệt tình như mọi khi là vẻ mặt khó chịu của anh chàng lễ tân cùng với yêu cầu xuất trình giấy chứng nhận đăng ký kết hôn của chúng tôi.
    Tuy ngỡ ngàng nhưng với thái độ hợp tác, vợ tôi vẫn đưa hộ chiếu ngoại giao trong đó có ghi rõ vợ tôi kết hôn với một đại sứ nước ngoài. Dù thế nó cũng chẳng gây ấn tượng gì với quý ông “bảo vệ đạo đức” .Chỉ một tờ chứng nhận đăng ký kết hôn mới có thể giúp chúng tôi không phải ngủ dưới gầm cầu Sài Gòn
    Tôi đang mơ chăng? Có lẽ chúng tôi đã đáp nhầm chuyến bay xuống một đất nước nào đó nơi mà “sự gần gũi” trước hôn nhân bị pháp luật ngăn cấm. Vào lúc một giờ sáng, sau chuyến bay thì tôi không còn hơi sức đón nhận sự trừng phạt về thể xác và tinh thần này nữa.Giật mình mới biết là mình không mơ khi tôi nghe giọng vợ mình ra sức nói tiếng Việt giải thích cho anh lễ tân . Lúc này nhìn vào máy i-phone của mình tôi thấy đồng hồ chỉ 1:00 sáng của một ngày tháng 3 năm 2010, năm của Hổ Vàng, tại thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam. Đất nước mà tôi yêu mến và đã từng sống và làm việc bốn năm. Sau khi hết nhiệm kỳ và chuyển sang nước láng giềng làm việc chúng tôi thường xuyên trở về thăm gia đình và bạn bè.
    Sau một hồi vợ tôi phân trần kể cả đưa ra chức vụ của mình qua điện thoại với người có trách nhiệm của khách sạn cuối cùng chúng tôi cũng được vào phòng mà chúng tôi đã đặt trước cách đó hàng tuần.
    Về đến Hà Nội sau một đêm mất ngủ, tôi có hỏi anh bạn luật sư của tôi có phải có luật mới nào cấm các cặp chưa kết hôn được ở chung phòng? Câu trả lời là không! “Bất kỳ ai ở tuổi trưởng thành có khả năng tự quyết định có quyền lựa chọn người ở chung phòng. Kể cả người ngoại tình cũng không được coi là tội phạm”. Tôi thở phào nhẹ nhõm và trách anh chàng lễ tân bất nhã ở thành phố Hồ Chí Minh về sự việc không hay kia. Cho đến ngày hôm sau tôi gặp lại người bạn cũ cũng là người nước ngoài. Ông là tổng giám đốc của một công ty quốc tế và cũng lấy vợ Việt Nam. Ông cho tôi hay mới đây cảnh sát đã đột nhập vào phòng nghỉ của hai vợ chồng ông tại khu nghỉ dưỡng ở một sân gôn sang trọng gần Hà Nội để hỏi về giấy đăng ký kêt hôn.


    Vậy chuyện gì đã xảy ra? Những nhà chức trách quá nhiệt tình của địa phương này đang nỗ lực thực hiện các quy chuẩn đạo đức cá nhân cổ lỗ của mình. Ở một đất nước với hàng triệu khách nước ngoài cư trú thì một đạo luật du lịch cấm các cặp đôi có thể ảnh hưởng nghiêm trọng tới ngành du lịch nước nhà. Nên chăng, các đại sứ quán cần có lời khuyên cho tất cả các khách du lịch nước mình cần đưa thêm chứng nhận kết hôn bằng tiếng Việt vào hồ sơ xin thị thực nhập cảnh vào Việt Nam? Điều này nghe thật kỳ lạ.
    Một quan chức ngoại giao cùng người vợ hợp pháp của mình có thể gặp những rắc rối như vậy thì bất kỳ ai cũng gặp phải chuyện tương tự. Chính vì lẽ đó tôi xin chia sẻ sự việc này với bạn đọc gần xa. Trong công việc của mình, tôi luôn phải bảo vệ đất nước của tôi cho dù có những lúc quan điểm cá nhân và đường lối của tôi có thể khác. Tôi cũng có thái độ tương tự với gia đình Việt Nam của mình cũng như với đất nước Việt Nam. Như vậy, với vai trò là một “cậu con nuôi” Việt Nam tôi cảm thấy cần phải có trách nhiệm nêu lên những động thái có thể ảnh hưởng tới danh tiếng của đất nước Việt Nam vĩ đại trên trường quốc tế.
    Are you married?
    You better are! At least when staying at Tân Sơn Nhất Hotel in Hồ Chí Minh City.
    Tired from a red eye late night flight, loaded with belated Tết family gifts, I arrived with my Vietnamese wife at our usual stop-over accommodation on the way back to Hanoi. Instead of the customary warm welcome a rough receptionist r******ed our wedding certificates.
    Surprised but still cooperative we produced our passports which clearly state that my wife is married to a foreign ambassador. Mr. moral defender was not impressed. Only a wedding certificate would save us from sleeping under a Saigon river bridge.

    Was I dreaming? Maybe we took the wrong plane and landed in a country where “close proximity” of unmarried couples is prohibited by law. At 1 am I was not fit for a caning or other corporal punishment. But no, this was unmistaken my wife’s familiar Hanoi accent. My i-phone told me this was March 2010, year of the Golden Tiger, HCMC, Vietnam. The country where I happily lived 4 years. After professional re-location to a neighboring country, we always come back for family visits.
    After rank-pulling and endless communications with senior staff, we could eventually retire at our pre-booked room.
    Back in Hanoi after a sleepless short night, I consulted a lawyer friend if there had been new legislation, banning unmarried couples from sharing a room. Negative: Consenting adults are free to choose their roommates. Even adultery is not considered a crime. I was relieved and blamed the unpleasant incident to the unrespectful doorman in HCMC. Until, I met next day an old foreign friend. This gentleman, director general of an international company, told me that police forces recently crashed in his hotel room at a poshy golf resort near Hanoi, where he stayed overnight with his Vietnamese wife.

    So what had happened? Are overzealous local authorities enforcing their personal moral codex? In a country that accommodates millions of foreign guests, a travel ban on “single” couples might seriously affect the tourism industry. Should embassies issue a travel advice that all visitors are required to add to their visa application certified marriage certificates in Vietnamese language? Sounds strange!

    If a senior diplomat with his legal wife can run into trouble, everybody can. That’s why I intent to share my experience with a wider audience. In my profession I am used to defend my country. Even if occasionally my instructions and personal views could differ. I have developed the same defensive reflex for my Vietnamese family and their home country. In the same way, as an “adopted son” I feel entitled to expose developments that might affect the international reputation of this great Vietnamese nation!
    April 2010
    • 65,803 Bài viết

    • 318,867 Được cảm ơn

    #8
    Điều này là sự thật đấy bạn. Ko phải khách sạn nơi bạn ở làm khó vợ chồng bạn đâu.

    Người nước ngoài hoặc Việt Kiều có quốc tịch nước ngoài nếu ở chung phòng với phụ nữ Việt Nam bắt buộc phải có giấy đăng kí kết hôn. Nếu không, khách sạn nơi bạn ở sẽ bị phạt rất nặng.

    Anh chàng lễ tân kia chỉ làm theo trách nhiệm thôi. Có trách thì trách cái luận gì quá oái oăm chứ chàng lễ tân kia không có lỗi bạn à.

    Vài dòng chia sẻ cùng bạn:Rose:,
    • 65,803 Bài viết

    • 318,867 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi l1403l Xem bài viết
    Hix, cần gì phải đàn ông nước ngoài + vợ Việt? Xã và mình vô khách sạn ở khu Đề Thám (khách sạn tư nhân), mình lười biếng móc CMND ra, thay vì passport, còn xã đưa passport nước ngoài ra, thế là bị hỏi giấy chứng nhận kết hôn và 1 loạt giải thích làm mình đỏ mặt vì tức :-(, hix. Họ nhất định ko cho mình thuê phòng, lúc đó mẹ và em mình đi theo nhưng đứng ở ngoài đợi. Phải nói là có cả mẹ, em, là thuê phòng cho family thì mới được.
    Mình ghét nhất ở khách sạn ở Vn bị giữ giấy tờ lại ở quầy tiếp tân (CMND, passport), lỡ có chuyện gì thì khổ mình thôi chứ ai...
    Đúng rồi đấy bạn, Việt Kiều cũng bị xem như khách ngoại quốc, nếu 1 nam Việt Kiều và 1 nữ VN hoặc ngược lại mà ở chung phòng thì luôn bị yêu cầu đưa giấy đăng kí kết hôn.

    Không phải họ làm khó bạn, mà quy định là thế, nếu công an phát hiện vc bạn không có giấy ĐKKH (trong trường hợp 1 trong 2 là Việt Kiều hoặc Ngoại Kiều) thì khách sạn đó sẽ bị phạt rất nặng, nếu không khéo còn có thể bị đình chỉ kinh doanh nữa đó
    • Avatar của Autism
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 13 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 342 Bài viết

    • 654 Được cảm ơn

    #10
    Cảm ơn mọi người đã chia sẻ, nếu ai có nhỡ bay từ nước ngoài về sai gòn lúc 1h sáng, đặt trước phòng khách sạn 1 tháng trước đó, trong contract không có nhắc đến mang giấy đăng ký kết hôn. Nhưng trong hộ chiếu có ghi là kết hôn mà vẫn không được vào ngủ ở ks thì mới thông cảm hết được. Thực ra cũng chẳng trách ai được :-) kể cả lễ tân lẫn luật......... chỉ chia sẻ với mọi người nhỡ đi đâu nhớ mang giấy đăng ký kết hôn, kẻo lại bị ở ngoài.
    • 65,803 Bài viết

    • 318,867 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Autism Xem bài viết
    Cảm ơn mọi người đã chia sẻ, nếu ai có nhỡ bay từ nước ngoài về sai gòn lúc 1h sáng, đặt trước phòng khách sạn 1 tháng trước đó, trong contract không có nhắc đến mang giấy đăng ký kết hôn. Nhưng trong hộ chiếu có ghi là kết hôn mà vẫn không được vào ngủ ở ks thì mới thông cảm hết được. Thực ra cũng chẳng trách ai được :-) kể cả lễ tân lẫn luật......... chỉ chia sẻ với mọi người nhỡ đi đâu nhớ mang giấy đăng ký kết hôn, kẻo lại bị ở ngoài.
    Khổ nỗi các anh công an lại không thông cảm cho khách sạn đâu bạn à

    Bạn có hình dung được cảnh 2 người ở chung phòng (Ngoại kiều hoặc Việt kiều ở với Việt Nam) mà chẳng may không đem giấy đăng kí kết hôn, lễ tân thông cảm vẫn nhận khách rồi 12 giờ đêm cả khách lẫn chủ bị công an hoạnh họe thế nào chưa?

    Bạn có hình dung được cảnh nửa đêm công an lên gõ cửa, xét phòng rồi mời tất cả về phường chưa???

    Đó là những hệ lụy khi mình không đem theo giấy kết hôn khi đến khách sạn đấy bạn à (trong trường hợp vợ hoặc chồng là Việt kiều, Ngoại kiều...)

    Chưa kể sau đó chủ ks còn bị hoạnh họe, làm tình làm tội đủ điều... đoạn trường ai có qua cầu mới hay bạn ơi....

    Chia sẻ cùng bạn rất nhiều:Rose: Đồng ý 2 tay 2 chân với bạn rằng, đi đâu mang luôn theo giấy kết hôn cho an toàn:Rose::Rose::Rose:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,535 Bài viết

    • 223 Được cảm ơn

    #12
    ks này làm đúng quy định đấy chứ nhưng họ hơi gắt gao khi chị đã đưa bằng chứng kết hôn thế muh họ vẫn ko chịu hihi
    ks nào cũng có tinh thần thế này thì hay biết mấy, xh đã ko còn những tệ nạn rùi, nhưng đây chỉ là 1 số ít ks làm đúng quy định thôi chứ ở ngoài kia thì hic hic
    • Avatar của tadata
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 665 Bài viết

    • 3,101 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi only_love_393 Xem bài viết
    ks nào cũng có tinh thần thế này thì hay biết mấy, xh đã ko còn những tệ nạn rùi, nhưng đây chỉ là 1 số ít ks làm đúng quy định thôi chứ ở ngoài kia thì hic hic
    Định không bình luận nhưng đọc được câu nói xuất sắc thế này không thể không vỗ tay :Clown: Có lẽ trong suy nghĩ bạn only_love_don't_make và các đồng chí ra cái "lệ làng" này, đa số trai Tây gái Việt vào khách sạn chỉ có một loại quan hệ duy nhất là ăn bánh giả tiền. Rõ ràng việc này vi phạm pháp luật VN vì các anh Tây chưa có giấy phép lao động. Vậy thì cứ cấm tiệt "chúng nó" đi, hoặc bắt "chúng nó" phải trưng ra bằng chứng để khẳng định các anh không thể bòn rút tiền của các chị (việc này trộm nghĩ giấy đăng ký kết hôn cũng chưa đủ thuyết phục, con đề nghị các nhà chức trách cần hạch nhiều giấy tờ hơn nữa để phòng ngừa tệ nạn).

    Tất nhiên những người có đầu óc biết suy nghĩ chứ không chỉ để cắm trên cổ hoặc giảng đạo đức sẽ hỏi vậy các cặp vợ chồng Tây Việt không có điều kiện lúc nào cũng kè kè giấy đăng ký bên người hoặc các đôi tình nhân thì làm thế nào. Câu trả lời duy nhất là xin chia buồn, làng chúng tớ đêk phân biệt được ốc bươu với ốc bươu vàng nên chúng tớ cấm tất, cấm tiệt, cấm sạch. Ơ, thế ở các thành phố khác người ta vẫn quản lý được ốc bươu vàng mà không cần đám ốc bươu phải đóng dấu lên mặt "Em KHÔNG phải ốc bươu vàng" cơ mà? Vậy à, thế nên tệ nạn ở mấy thành phố đấy nhiều lắm, chứ làng chúng tớ quản lý theo tư duy không làm được hoặc lười làm thì ông cấm tất nên trong sạch và đạo đức lắm. Bravo các anh, nhờ tư duy quản lý của các anh mà VN là một trong những nước ít tệ nạn xã hội nhất thế giới, vượt qua các cường quốc 5 trâu.
    • 394 Bài viết

    • 633 Được cảm ơn

    #14
    Mọi người chỉ trách khi người khác gây phiền phức cho mình nhưng có thử hỏi xung quanh chuyện gì xảy ra để khách sạn phải làm thế? Trong bài có ông luật sư gì đó trả lời kém hiểu biết quá. Luật sư kiểu ấy chết người ta.

    Chuyện các bạn kết hôn tự các bạn biết, nhưng lỡ cảnh sát kiểm tra, không có giấy tờ chả lẽ họ lại phải đợi trời sáng đi tìm Sở Tư Pháp hay Lãnh sự quán để kiểm tra à? Nhưng nhìn quanh nhìn quẩn, bạn có biết có bao nhiêu anh Tây - Việt kiều sang VN ăn bánh trả tiền không? Thậm chí có những người sau này lấy vợ VN và là người đàn ông tử tế, nhưng lúc mới sang cũng từng thử bóc bánh rồi. Chả trách được.

    Thời buổi này vàng thau lẫn lộn lắm.
    Xong nhiệm vụ này sẽ cáo lão hồi hương.

    YIM: cute_girl_0903- 0122.299.2388
    • 337 Bài viết

    • 234 Được cảm ơn

    #15
    Đi đâu toàn phải mang vài 3 cái Giấy ĐKKH đi cho chắc :Battin ey::Battin ey: Lỡ nó ko ưa cái này còn có cái khác thế vào :Laughing::Laughing::Laughing:
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,968 Bài viết

    • 3,758 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Breezy'sMommy Xem bài viết
    Mọi người chỉ trách khi người khác gây phiền phức cho mình nhưng có thử hỏi xung quanh chuyện gì xảy ra để khách sạn phải làm thế? Trong bài có ông luật sư gì đó trả lời kém hiểu biết quá. Luật sư kiểu ấy chết người ta.

    Chuyện các bạn kết hôn tự các bạn biết, nhưng lỡ cảnh sát kiểm tra, không có giấy tờ chả lẽ họ lại phải đợi trời sáng đi tìm Sở Tư Pháp hay Lãnh sự quán để kiểm tra à? Nhưng nhìn quanh nhìn quẩn, bạn có biết có bao nhiêu anh Tây - Việt kiều sang VN ăn bánh trả tiền không? Thậm chí có những người sau này lấy vợ VN và là người đàn ông tử tế, nhưng lúc mới sang cũng từng thử bóc bánh rồi. Chả trách được.

    Thời buổi này vàng thau lẫn lộn lắm.
    Em cũng muốn hỏi chị thời này bao nhiêu anh giai người Việt ăn bánh trả tiền.Người việt ăn bánh trả tiền với người nước ngoài ăn bánh trả tiền ai nhiều hơn, sao không bắt kiểm tra đăng ký cho 100% các cặp vào nhà nghỉ khách sạn đi.
    Nói gì thì nói em vẫn thấy việc này bất công, quản gốc không được thì quản ngọn.Có nước nào nó bắt vào khách sạn phải kiểm tra đăng ký như VN đâu
    • 337 Bài viết

    • 234 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Heo_me_xinh Xem bài viết
    Em cũng muốn hỏi chị thời này bao nhiêu anh giai người Việt ăn bánh trả tiền.Người việt ăn bánh trả tiền với người nước ngoài ăn bánh trả tiền ai nhiều hơn, sao không bắt kiểm tra đăng ký cho 100% các cặp vào nhà nghỉ khách sạn đi.
    Nói gì thì nói em vẫn thấy việc này bất công, quản gốc không được thì quản ngọn.Có nước nào nó bắt vào khách sạn phải kiểm tra đăng ký như VN đâu
    Hí hí ...ai bẩu vào KS chi :Surprise::Surprise:? Tại sao hem vào NN như các cặp kia kìa ..khỏi CMT luôn ấy :Battin ey::Battin ey::Laughing:
    • Avatar của metb
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 361 Bài viết

    • 436 Được cảm ơn

    #18
    Mình nghĩ chủ top complain là đúng rồi. Về luật pháp không ai bắt ngủ với nhau phải có giấy ĐKKH cả.

    Chuyện thằng tiếp tân phục vụ củ chuối là do chất lượng dịch vụ KS kém. Khéo tí thì cùng vấn đề thái độ nói chuyện cũng khác. Giải thích một câu anh chị thông cảm là thủ tục ở VN nhà mình nó vậy thì cả hai bên cùng hợp tác.

    Chuyện CS được quyền kiểm tra, còn công dân có trách nhiệm chứng minh mình không phải là mua bán dâm. Nhưng điều này là hên xui thôi, nhưng không có nghĩa là CS lúc nào cũng kiểm tra. Nhưng chằng may CS kiểm tra, mình chìa cái ĐKKH ra thì cũng thôi, lên giường nào, khò khò tiếp, cũng không đến nỗi khó chịu lắm.

    Trách nhiệm phát hiện ra gái MD là của CS chứ không phải của KS. Dịch vụ tồi làm thế có mà mất hết khách. Dưng mà nó độc quyền thì dù nó tồi thế nào nhưng nó vẫn có khách, vẫn sống, chả việc gì phải tiến bộ thì mình đành chấp nhận là hôm đó xúi quẩy thôi.

    Chủ top chỉ muốn cảnh báo cho mọi người cùng hoàn cảnh, nhất là vợ ta chồng tây biết để tránh. Nếu chẳng may về VN thì kiếm KS dịch vụ tốt một tí thì đỡ bị phiền nhiễu. Còn không biết trước như thế này, mang luôn cái ĐK kết hôn thủ tục cho nó nhanh, đỡ phải bực mình, đỡ phải cãi nhau lằng nhằng. Điều này cũng là một kinh nghiệm tốt để người sau rút KN.

    Tóm lại là tại VN mình nó thế.

    P/S: À nhớ hồi xửa, nhà mình đi chơi theo tour. HDV du lịch dặn vợ chồng phải mang ĐKKH đấy. Nhưng hồi đó có con nhỏ, bọn KS nó cũng chẳng thèm hỏi đến. Đợt đấy mình lại bực mình cái bọn du lịch là sao bắt mang ĐKKH đi, đi chơi mà suốt ngày phải giữ gìn ĐKKH khư khư. Đấy kiểu gì cũng khó chịu được mà. Tại VN nó thế.
    • Avatar của littlebud
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 9,112 Bài viết

    • 28,719 Được cảm ơn

    Thành viên viết bài nhiều 2018Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Mẹ UyênMy Xem bài viết
    Điều này là sự thật đấy bạn. Ko phải khách sạn nơi bạn ở làm khó vợ chồng bạn đâu.

    Người nước ngoài hoặc Việt Kiều có quốc tịch nước ngoài nếu ở chung phòng với phụ nữ Việt Nam bắt buộc phải có giấy đăng kí kết hôn. Nếu không, khách sạn nơi bạn ở sẽ bị phạt rất nặng.

    Anh chàng lễ tân kia chỉ làm theo trách nhiệm thôi. Có trách thì trách cái luận gì quá oái oăm chứ chàng lễ tân kia không có lỗi bạn à.

    Vài dòng chia sẻ cùng bạn:Rose:,
    Cái này không chỉ áp dụng với riêng người nước ngoài mà là với nam-nữ nói chung. Vợ chồng mình đã bị một lần khi nghỉ tại một ks ở Đà Nẵng rồi. Họ đưa ra lý do là phòng chống tệ nạn mại dâm. Chuyện này mình đã kể trong topic của bạn JH rồi nên không kể lại chi tiết nữa.
    If you don't love yourself, you will always be chasing people who don't love you, either.
    • Avatar của Autism
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 13 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 342 Bài viết

    • 654 Được cảm ơn

    #20
    Cảm ơn mọi người vào chia sẻ cùng. Thì mình ở đâu phải theo đấy thôi nhưng mà em book ks online, rõ ràng trong contract không có quy định mang theo giấy Đkkh. mà cả nhà cho em hỏi là khách nước ngoài có cần phải mang theo giấy DKKH không? Vì hộ chiếu của em đưa cho khách sạn là hộ chiếu ngoại giao của nước ngoài mà. Hay phải cái tội em nói tiếng Việt nên bị thế nhỉ?
  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5