TIN TÀI TRỢ.

Sống thế nào cho phải trong cuộc đời này mới là tốt?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.93K Lượt đọc
  • 4 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của ruready
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Có 1 câu chuyện thế này, mình muốn share với các bạn/bác. Ai có lời khuyên thì cũng mong viết vài dòng chia sẻ. Trân trọng cảm ơn.

    Có 1 anh chàng nọ vào làm trong công ty A, một công ty khá đặc biệt ở khâu tuyển chọn và những mối ràng buộc giữa các nhóm thành viên. Sau 1 thời gian tương đối dài, anh ta tham gia vào một dự án nọ có 2 người, một là anh ta, hai là 1 người có thể nói là cũng có công nâng đỡ anh ta đi ra từ vũng lầy - 1 dự án sống còn của 2 người. Có điều với suy nghĩ hiện tại thì nó chỉ còn quan trọng với người còn lại, ko phải anh ta. Vấn đề là khi anh ta ở dưới đáy giếng thì nhìn đời theo 1 cách nọ, theo thang giá trị nọ, còn khi anh ta đã leo lên khỏi miệng giếng 1 lần rồi thì anh ta lại nhìn cuộc sống theo 1 hướng khác hẳn, 1 thang giá trị khác hẳn. Tất nhiên điều này ko phải bộc phát kiểu đứng núi này trông núi nọ mà là kết quả của cả 1 quá trình suy ngẫm và cân nhắc lâu dài giữa hiện tại, quá khứ và tương lai. Vậy nên a ta muốn ra đi. Tuy nhiên vấn đề ra đi lại không hề đơn giản. Về phần anh ta, nếu ra đi anh ta cũng chẳng sung sướng gì, cũng phải làm lại từ đầu từ đáy giếng, sẽ phải chịu mang tiếng là phản bội, là thất bại, là đầu hàng hiện tại (99% người khác nhìn vào sẽ nghĩ thế vì với nhiều người cuộc sống hiện tại của a ta đã rất tốt, tương lai theo hướng đó cũng sẽ tươi sáng, vậy nên việc từ chối nó đồng nghĩa với việc đầu hàng cuộc sống); những mối quan hệ ràng buộc của cá nhân trước giờ cũng sẽ sụp đổ (bao gồm gia đình lớn, nhỏ, bạn bè...). Bên cạnh đó a ta cũng sẽ phải đền bù những khoản tiền khá nặng nề cho bên thứ 3.
    Tất nhiên, nếu anh ta ngoảnh mặt làm ngơ, cắn răng nhận hậu quả thì dư âm của chúng cũng chỉ kéo dài 2,3 năm là cùng. Nhưng đổi lại, a ta lại có cơ hội sống với bản chất và năng lực của mình, được quyền thiết kế cuộc sống 1 lần nữa dựa trên cách nhìn và sự tiên liệu mới cho cuộc đời phía trước của mình. Cũng phải nói thêm, nếu anh ta phải ở lại thêm 1 thời gian, dù dự án có hoàn thành hay không thì a ta cũng ko thể ra đi được nữa, sẽ phải sống như hiện tại và tương lai gắn với 1 công việc hoàn toàn ko phù hợp. Trong trường hợp nhắm mắt ra đi thì cũng sẽ thân bại danh liệt, ko có chút cơ hội lấp ló phía trước như thời điểm bây giờ, bản thân a ta lúc đó chắc cũng sẽ nghĩ là mình đã thất bại thực sự. Tất nhiên trong thâm tâm hiện giờ, anh ta đầy sự hi vọng vào một lối đi mới sẽ dẫn tới đỉnh cao hơn con đường hiện tại, có điều là chậm hơn vài ba bước chân tương đối dài so với cuộc sống ngắn ngủi này.

    Vấn đề nếu chỉ vậy thôi thì chỉ cần chấp nhận hoặc không và quyết định dứt khoát. Có điều chuyện này lại liên quan đến 1 người nữa, người còn lại trong dự án của anh ta. Khi mọi việc đã xong xuôi, 1 người bỏ thì coi như dự án phải bỏ vì với môi trường công ty như vậy, bản chất dự án như vậy, thời gian như vậy thì chuyện tìm người thay thế là bất khả thi. Người chịu trách nhiệm chính và nặng nề nhất không phải anh ta, mà là người còn lại. Nếu người này không cáng đáng được việc của 2 người thì hoặc là đền bù thiệt hại (rất nặng nề và nhiều thứ nghiêm trọng khác đi kèm), hoặc là cũng phải ra đi bất đắc dĩ. Cả hai kết quả cho người đó anh ta đều không muốn, nên mới có bài viết này.

    Sống thế nào cho phải trong cuộc đời ngắn ngủi này? Có phải khi mắc những sai lầm quá lớn thì người ta sẽ khó mà xoay chuyển cuộc đời sang một hướng khác hay không?

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 632 Bài viết

    • 335 Được cảm ơn

    #2
    Thì cứ suy nghĩ kỹ cái giá của cả 2 hành động . Mình là người ngoài cuộc , chẳng biết trong cuộc câu chuyện nó thế nào . Nhưng xét kinh nghiệm cá nhân thì... Tùy bạn , 2 3 năm trước mình cũng rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan . Cuối cùng rồi với bao nỗ lực + hoàn cảnh đẩy đưa mình cũng dứt ra đc ( chuyện tình cảm thui ấy mà ) tưởng xong là hết . Tuy bây giờ cuộc sống đã tốt đẹp hơn nhưng những hệ lụy của nó vẫn còn . Hì . Đôi khi .... Cuộc sống nó vốn thế . Không làm gì cũng là đang làm đấy
    Ký mới chả cọt . Miễn .
    Nắng nóng , bực hết cả mình .
    • 954 Bài viết

    • 932 Được cảm ơn

    #3
    Nếu là mình, mình sẽ chờ cho khi dự án hoàn thành xong để người kia đỡ phải đền bù vì dù sao ng ta cũng có ơn với mình rồi mới bỏ việc (tất nhiên cũng phải cố gắng giải thích với ng kia, với những ng liên quan, để mình ra đi 1 cách đường hoàng ngẩng mặt chứ ko phải loại trốn chui trốn lủi hay thân bại danh liệt gì, nếu ko dc thì cũng coi như là 1 cái giá phải trả thôi) , vì nếu tiếp tục ở lại, ko sống với đúng khả năng của mình, với chính mình thì cũng quá đáng tiếc, ai cũng chỉ có 1 tuổi trẻ, 1 cuộc đời mà thôi .
    Chán kí rùi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Jo-Jo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 140 Bài viết

    • 186 Được cảm ơn

    #4
    Thật sự không biết góp ý thế nào cho đúng, sự việc bạn mô tả mập mờ quá!
    Theo mình, cuộc sống khá đơn giản, chỉ cần trả lời câu hỏi: "mình muốn gì và muốn sống như thế nào?". Như vậy, cuộc sống đã được định hướng sẵn, có làm việc gì quyết định gì cũng phải xoay quanh "định hướng sống đó". Trách nhiệm chính hay phụ gì thì cũng là trách nhiệm, đã nhận nhiệm vụ thì phải hoàn thành trừ những trường hợp đặc biệt hợp lý. Thái độ thiếu trách nhiệm, vô ơn và ích kỷ sẽ khiến mình ân hận về sau mà không thể sửa đổi được. Nếu thật sự có năng lực và tầm nhìn tốt thì bắt đầu bao giờ cũng là không muộn màng.
    Tôi đã sống như vậy đó!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ruready
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #5
    Thực sự là mấy hôm nay mình rất là chán nản, ko muốn type gì thêm, nhưng dù sao mình cũng đã quyết định sẽ ra đi. Mình ở nước ngoài, visa cũng phụ thuộc vào công ty. Nếu giờ bỏ thì cũng phải quay về nước làm lại từ đầu từ tay trắng thôi. Có điều vợ mình cũng đang ở cùng nước với mình. Nếu bây giờ trở về thì cả hai sẽ chia tay, vợ ở lại cũng khó khăn hơn nhiều nên cũng thấy rối bời. Thêm vào đó thì mình cũng chẳng có mặt mũi nào mà về lại gia đình. Chắc sẽ nuơng náu ở một thành phố lớn nào đó không ai biết và làm lại từ đầu.

    Project của mình với xếp chắc phải làm trong 2,3 năm, chia làm 4 giai đoạn. Nếu mình bỏ từ bây giờ thì xếp chỉ mất người trong 1 giai đoạn, đổi lại có 1 giai đoạn để tìm kiếm người thay thế, 1 ít thời gian để đào tạo bồi dưỡng thêm cho người đó. Trong trường hợp như vậy, mình sẽ phải đền bù khoảng $8.000 cho bên thứ 3 để họ trả lương bù vào cho xếp nếu ko muốn bị kiện. Coi như bao nhiêu tiền tiết kiệm trong nửa năm ra đi theo quyết định. Mình bây giờ mà ở lại thì sẽ mất thêm 2,3 năm mà ko có gì (project ko làm ra tiền, sản phẩm của nó cũng ko có tác dụng gì với mình trong hoàn cảnh mình muốn tìm hướng đi ngay sau đó), sau đó mất thêm 2,3 năm nữa để quay trở một con đường khác.
    Tất nhiên giờ mình bỏ đi thì danh dự của mình ở đây sẽ không còn gì để nói, của xếp của 1 nhóm người trên xếp cũng bị ảnh hưởng do họ đứng ra bê mình từ Việt Nam qua đây, đã mất nhiều khoản kha khá. Do vậy giờ mình ra đi trong rõ ràng thì cũng ko biết giải thích sao với mọi người. Cuộc sống của mình nói chung là ít va chạm, và đứng trước những tình huống như vậy mình chẳng khác gì một đứa trẻ.

    Mình dự định book vé về nước trong im lặng, chuyển tiền vào tài khoản của xếp trước khi về và email nói rõ cho xếp và tổ chức để họ giải quyết. Cũng biệt tích luôn với vợ và gia đình hai bên. Mình sẽ thành một kẻ khốn nạn nhưng đổi lại mình được thứ mình muốn, 1 con đường mới trong đơn độc, không ràng buộc trách nhiệm, ko gia đình, ko quá khứi, cũng ko còn lo toan về cái gọi là danh dự, bản lĩnh cá nhân trước mọi người mà trước giờ mình cố xây dựng có định hướng của bên thứ 3 (những thứ sẽ mất kể từ lúc mình quyết định chấm dứt cuộc sống hiện tại).