Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Quả Báo cuộc đời, có hay không?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 7.29K Lượt đọc
  • 82 Trả lời

  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 60 Bài viết

    • 81 Được cảm ơn

    #1
    Tớ viết những dòng này là để tâm sự với mọi người và mong được nghe mọi người kể thêm các câu chuyện tương tự để chiêm nghiệm cuộc đời chứ không vì lòng tức giận hay gì gì đó đâu nhé. Bắt đầu kể nè.
    Hồi sinh viên:
    Tại cái tính ham học hỏi những thứ khác khác với những gì trong sách và thông tin đưa ra của các giáo sư, mình rất hay thắc mắc kiểu như đặt vấn đề ngược lại với các thầy, có lúc nói trên lớp có lúc gặp riêng sau giờ giảng. Và kết quả là rất nhiều giáo sư lớn trong khoa ghét mình, có người chả tỏ ghét rõ nhưng trong bụng chả ưa. Một vị giáo sư có tiếng trong khoa cũng bị mình vặn mấy lần không trả lời được rõ ràng nên thù mình lắm, khi ra trường mình có nguyện vọng xin ở lại công tác làm giảng viên (thực chất là mình nhằm chỗ ngon để kiếm cơ hội đi tây, đi về rồi sẽ phắn trường như bao người khác) nhưng bị ông GS này phản đối gay gắt nhất. Mọi phản đối của ông đều ngầm, ông nói xấu ngầm mình với trưởng khoa để trù ẻo mình, kết quả là mình bị thất bại. Sau đó phải mất 3 năm mình mới đạt được nguyện vọng. Mình đã thất bại bước đầu lập nghiệp sau khi ra trường! Nhưng mình cũng thấy hả giận vì giờ ông GS kia bị vợ bỏ cắm sừng, 2 anh con trai thì một định cư ở nước ngoài còn một thì ở với mẹ ngay gần nhà ông bố mà chả bao giờ thèm ghé thăm bố. Ông này có lần gọi 2 con về để cho giấy tờ sổ đỏ chuyển 2 mảnh đất cho 2 con nhưng được 2 con nói là Thôi bố để mà dưỡng già!!!.
    Một bà giáo sư khác trong khoa cũng ghét mình vì cái tội hay nói ngược với thầy cô, và cũng phản đối kịch liệt mỗi khi khoa và các thầy cô trong trường tạo điều kiện cho mình đi du học và các công việc khác; hôm mình và cả khoa đi dự đám tang mẹ của một thầy trong khoa, tình cờ bà GS này nhìn thẳng vào mặt mình mà hét: Những cậu ít tuổi ngựa non háu đá thì đừng hòng qua mặt tôi!!! Sau đó 3 tháng thì bà GS này chết ở tuổi 45 vì ung thư gan di căn, bỏ lại gia sản đồ xộ và ông chồng quyền cao chức trọng cho một cô gái khác, 2 đứa con cũng chả kịp nhìn mặt mẹ vì lúc chết con đang du học ở nước ngoài.
    Thời du học:
    Cái cộng đồng du học sinh VN ở nước chỗ mình học cũng vài chục mống thôi, thế mà phức tạp y như xã hội VN thu nhỏ vậy. Đợt bà xã mình theo chồng sang nước ngoài và sinh con cùng lúc với 1 bà chị VN khác cũng vừa du học vừa sinh con. Theo lịch bà ý sinh sau bx mình 2 tháng nhưng vì bả bị bệnh X gì đó mà sinh con non, đâm ra 2 chị em sinh cùng, cách nhau có 2 ngày, bà chị ý sinh trước. Bệnh viện họ xếp 2 bà đẻ người VN và 1 phòng cho dễ chăm sóc; nhà mình thì cũng mừng mừng vì cùng ngôn ngữ và văn hóa dễ thông cảm, hoàn toàn mình chả có ý sẽ nhờ vả bả ý vì ở nước ngoài họ chăm sóc theo đúng tiêu chuẩn mỗi người, chả có gì phải cầu cạnh, nhiều tiền hơn thì hưởng chế độ cao hơn, còn cùng là bọn du học sinh thì chế độ như nhau thôi; thế mà bả tỏ vẻ làm ra nhà mình đã rất may mắn khi được ở chung phòng với bà lúc sinh vì bà giỏi tiếng hơn bx mình và giao tiếp với người bản ngữ tốt hơn bx mình. Khó chịu kinh khủng. Đến khi làm hồ sơ lấy hộ chiếu và khai sinh cho bé, mình nghĩ 2 bé đẻ cùng nhau thì hai nhà cùng làm giấy tờ một lúc cho tiện và có kỉ niệm, nhưng nhà bà ý đã liên lạc với sứ quán trước và ăn được giá rẻ hơn, hôm sau mình hỏi tình hình giấy tờ làm thế nào thì ông chồng bả giấu biệt cách liên hệ để có giá rẻ hơn và bảo mình cứ thế nộp giấy tờ và giá tiền như đăng trên mạng. Mình mất một khoản khá khá tiền ngu mà sau đó chính vợ chồng nhà ý nói ra cho mình biết về số tiền ngu đó, họ tỏ vẻ sung sướng vì họ thông minh hơn mình, ngu thì mất lệ phí ngu cho khôn ra mờ!!!. Còn nhiều phi vụ khác nhà ông bà này cũng làm cho nhà mình mất mặt lắm. Nhưng mình chả để ý mấy, kệ. Giờ nghe nói bà ý cũng chả sướng. Một mình lo cuộc sống nuôi 2 đứa con nhỏ và 1 chồng khờ. Mẹ chồng chả thích nên phải ở riêng. Bản thân bà cũng bệnh, có tháng phải bỏ việc ở nhà chăm 2 đứa con ốm, cũng may còn ít tiền tiết kiệm được hồi ở nước ngoài.
    Đi làm:
    Tự nhiên lại chả gặp những người như cái hồi xưa lúc còn đi học nữa, thấy đồng nghiệp ai cũng thoải mái với mình. Hay là giờ môi trường quan hệ toàn người đã khá giả nên không còn kiểu sống như ngày xưa còn khó khăn nữa nhể?

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 3,464 Bài viết

    • 23,084 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Trích dẫn Nguyên văn bởi PrimaryEducation Xem bài viết
    Tớ viết những dòng này là để tâm sự với mọi người và mong được nghe mọi người kể thêm các câu chuyện tương tự để chiêm nghiệm cuộc đời chứ không vì lòng tức giận hay gì gì đó đâu nhé. Bắt đầu kể nè.
    Hồi sinh viên:
    Tại cái tính ham học hỏi những thứ khác khác với những gì trong sách và thông tin đưa ra của các giáo sư, mình rất hay thắc mắc kiểu như đặt vấn đề ngược lại với các thầy, có lúc nói trên lớp có lúc gặp riêng sau giờ giảng. Và kết quả là rất nhiều giáo sư lớn trong khoa ghét mình, có người chả tỏ ghét rõ nhưng trong bụng chả ưa. Một vị giáo sư có tiếng trong khoa cũng bị mình vặn mấy lần không trả lời được rõ ràng nên thù mình lắm, khi ra trường mình có nguyện vọng xin ở lại công tác làm giảng viên (thực chất là mình nhằm chỗ ngon để kiếm cơ hội đi tây, đi về rồi sẽ phắn trường như bao người khác) nhưng bị ông GS này phản đối gay gắt nhất. Mọi phản đối của ông đều ngầm, ông nói xấu ngầm mình với trưởng khoa để trù ẻo mình, kết quả là mình bị thất bại. Sau đó phải mất 3 năm mình mới đạt được nguyện vọng. Mình đã thất bại bước đầu lập nghiệp sau khi ra trường! Nhưng mình cũng thấy hả giận vì giờ ông GS kia bị vợ bỏ cắm sừng, 2 anh con trai thì một định cư ở nước ngoài còn một thì ở với mẹ ngay gần nhà ông bố mà chả bao giờ thèm ghé thăm bố. Ông này có lần gọi 2 con về để cho giấy tờ sổ đỏ chuyển 2 mảnh đất cho 2 con nhưng được 2 con nói là Thôi bố để mà dưỡng già!!!.
    Một bà giáo sư khác trong khoa cũng ghét mình vì cái tội hay nói ngược với thầy cô, và cũng phản đối kịch liệt mỗi khi khoa và các thầy cô trong trường tạo điều kiện cho mình đi du học và các công việc khác; hôm mình và cả khoa đi dự đám tang mẹ của một thầy trong khoa, tình cờ bà GS này nhìn thẳng vào mặt mình mà hét: Những cậu ít tuổi ngựa non háu đá thì đừng hòng qua mặt tôi!!! Sau đó 3 tháng thì bà GS này chết ở tuổi 45 vì ung thư gan di căn, bỏ lại gia sản đồ xộ và ông chồng quyền cao chức trọng cho một cô gái khác, 2 đứa con cũng chả kịp nhìn mặt mẹ vì lúc chết con đang du học ở nước ngoài.
    Thời du học:
    Cái cộng đồng du học sinh VN ở nước chỗ mình học cũng vài chục mống thôi, thế mà phức tạp y như xã hội VN thu nhỏ vậy. Đợt bà xã mình theo chồng sang nước ngoài và sinh con cùng lúc với 1 bà chị VN khác cũng vừa du học vừa sinh con. Theo lịch bà ý sinh sau bx mình 2 tháng nhưng vì bả bị bệnh X gì đó mà sinh con non, đâm ra 2 chị em sinh cùng, cách nhau có 2 ngày, bà chị ý sinh trước. Bệnh viện họ xếp 2 bà đẻ người VN và 1 phòng cho dễ chăm sóc; nhà mình thì cũng mừng mừng vì cùng ngôn ngữ và văn hóa dễ thông cảm, hoàn toàn mình chả có ý sẽ nhờ vả bả ý vì ở nước ngoài họ chăm sóc theo đúng tiêu chuẩn mỗi người, chả có gì phải cầu cạnh, nhiều tiền hơn thì hưởng chế độ cao hơn, còn cùng là bọn du học sinh thì chế độ như nhau thôi; thế mà bả tỏ vẻ làm ra nhà mình đã rất may mắn khi được ở chung phòng với bà lúc sinh vì bà giỏi tiếng hơn bx mình và giao tiếp với người bản ngữ tốt hơn bx mình. Khó chịu kinh khủng. Đến khi làm hồ sơ lấy hộ chiếu và khai sinh cho bé, mình nghĩ 2 bé đẻ cùng nhau thì hai nhà cùng làm giấy tờ một lúc cho tiện và có kỉ niệm, nhưng nhà bà ý đã liên lạc với sứ quán trước và ăn được giá rẻ hơn, hôm sau mình hỏi tình hình giấy tờ làm thế nào thì ông chồng bả giấu biệt cách liên hệ để có giá rẻ hơn và bảo mình cứ thế nộp giấy tờ và giá tiền như đăng trên mạng. Mình mất một khoản khá khá tiền ngu mà sau đó chính vợ chồng nhà ý nói ra cho mình biết về số tiền ngu đó, họ tỏ vẻ sung sướng vì họ thông minh hơn mình, ngu thì mất lệ phí ngu cho khôn ra mờ!!!. Còn nhiều phi vụ khác nhà ông bà này cũng làm cho nhà mình mất mặt lắm. Nhưng mình chả để ý mấy, kệ. Giờ nghe nói bà ý cũng chả sướng. Một mình lo cuộc sống nuôi 2 đứa con nhỏ và 1 chồng khờ. Mẹ chồng chả thích nên phải ở riêng. Bản thân bà cũng bệnh, có tháng phải bỏ việc ở nhà chăm 2 đứa con ốm, cũng may còn ít tiền tiết kiệm được hồi ở nước ngoài.
    Đi làm:
    Tự nhiên lại chả gặp những người như cái hồi xưa lúc còn đi học nữa, thấy đồng nghiệp ai cũng thoải mái với mình. Hay là giờ môi trường quan hệ toàn người đã khá giả nên không còn kiểu sống như ngày xưa còn khó khăn nữa nhể?
    Sự thật hay mất lòng:
    Nguyên nhân:
    Trích dẫn Nguyên văn bởi PrimaryEducation Xem bài viết
    khi ra trường mình có nguyện vọng xin ở lại công tác làm giảng viên (thực chất là mình nhằm chỗ ngon để kiếm cơ hội đi tây, đi về rồi sẽ phắn trường như bao người khác)

    Nếu bây giờ bạn làm giảng viên thì thật sự mình thấy khá là thất vọng về giảng viên như bạn. Quá thực dụng (thực dụng thì cũng tốt nhưng cần sử dụng không đúng chỗ).
    Làm giáo viên ngoài cái tài cần có cả tâm
    . Còn nếu không nên chuyển sang chuyên môn khác.

    Và quả báo:
    Trích dẫn Nguyên văn bởi PrimaryEducation Xem bài viết
    nhưng bị ông GS này phản đối gay gắt nhất. Mọi phản đối của ông đều ngầm, ông nói xấu ngầm mình với trưởng khoa để trù ẻo mình, kết quả là mình bị thất bại.


    Đọc toàn bộ chia sẻ, mình thấy bạn thiếu cả tâm thiếu cả lòng vị tha.
    Sorry vì nói thẳng.
    Yêu lắm 2 công chúa và hoàng tử bé của mẹ :Rose::Rose::Rose:
    ScMdVcVScMdp7
    • 60 Bài viết

    • 81 Được cảm ơn

    #3
    Hì hì, tớ chả dám làm giảng viên vì tớ không thích chạy show dạy sinh viên những cái vô bổ. Tại cái hồi học đại học tớ học 2 năm ở Đông Âu mới về học tiếp ở VN nên cái kiểu học và hỏi trực tiếp GS nó ăn sâu vào con người tớ, về VN tớ không chữa được nên mới bị trù ẻo. Giờ tớ chả có gì hiềm khích với các ông bà GS đã trù tớ ngày xưa, mà tớ chỉ ngẫm sự đời xem họ có hơn ai không mà, sao lại bảo tớ là không có lòng vị tha. Tớ kể cho nghe tớ vị tha thế nào nhé, có 1 ông giáo cũng từng trù tớ hồi ĐH ở VN, về nhà tớ vẫn thuê làm công ăn lương trong công ty bx nhà tớ đấy, tự ông thấy xấu hổ với tớ mà tớ thì bthường với ổng thôi.
    • 1,109 Bài viết

    • 161 Được cảm ơn

    #4
    Bạn có vẻ hả hê khi người khác hoạn nạn. Không thích. Đời mấy ai nắm tay được từ tối tới sáng đâu.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,464 Bài viết

    • 23,084 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi PrimaryEducation Xem bài viết
    Hì hì, tớ chả dám làm giảng viên vì tớ không thích chạy show dạy sinh viên những cái vô bổ. Tại cái hồi học đại học tớ học 2 năm ở Đông Âu mới về học tiếp ở VN nên cái kiểu học và hỏi trực tiếp GS nó ăn sâu vào con người tớ, về VN tớ không chữa được nên mới bị trù ẻo. Giờ tớ chả có gì hiềm khích với các ông bà GS đã trù tớ ngày xưa, mà tớ chỉ ngẫm sự đời xem họ có hơn ai không mà, sao lại bảo tớ là không có lòng vị tha. Tớ kể cho nghe tớ vị tha thế nào nhé, có 1 ông giáo cũng từng trù tớ hồi ĐH ở VN, về nhà tớ vẫn thuê làm công ăn lương trong công ty bx nhà tớ đấy, tự ông thấy xấu hổ với tớ mà tớ thì bthường với ổng thôi.
    Vị tha xuất phát từ tâm chứ không phải chỉ là hành động. Thấy người khác gặp nạn mình hả hê vậy có phải là vị tha không?

    Nếu mình không nhầm thì bạn cũng đang kinh doanh hoặc hoạt động liên quan về giáo dục. Kể cả như vậy cũng cần có cái tâm cho giáo dục.

    Mình chỉ chia sẻ vậy thôi.
    Yêu lắm 2 công chúa và hoàng tử bé của mẹ :Rose::Rose::Rose:
    ScMdVcVScMdp7
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Chi24
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 70 Bài viết

    • 45 Được cảm ơn

    #6
    Mình chẳng thấy gì là quả báo cuộc đời ở đây qua những câu chuyện của bạn kể. Chỉ thấy sự hả hê hài lòng của bạn khi mà những người bạn cho là có hiềm khích gặp chuyện không may trong cuộc sống.
    Nhưng mình tin quả báo là có, gieo nhân nào thì gặt quả nấy thôi bạn à
    • Avatar của nonmap
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,208 Bài viết

    • 1,154 Được cảm ơn

    #7
    :Laughing: chủ top nói mà ko nhìn lại mình rồi
    NB: 2.5kg & 48 cm - 1st M: 4kg & ko dám đo - 2nd M: 5kg2 & 55 cm - 3rd M: 6kg150 & 59cm
    4th M 6kg7 & 63cm - 5th M 7k2 & 65cm - 6th M 7k8 & 69cm - 7th M 8k1 & không đo -
    8th 8k5 & vẫn 69cm
    • 1,073 Bài viết

    • 1,023 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi PrimaryEducation Xem bài viết
    Hì hì, tớ chả dám làm giảng viên vì tớ không thích chạy show dạy sinh viên những cái vô bổ. Tại cái hồi học đại học tớ học 2 năm ở Đông Âu mới về học tiếp ở VN nên cái kiểu học và hỏi trực tiếp GS nó ăn sâu vào con người tớ, về VN tớ không chữa được nên mới bị trù ẻo. Giờ tớ chả có gì hiềm khích với các ông bà GS đã trù tớ ngày xưa, mà tớ chỉ ngẫm sự đời xem họ có hơn ai không mà, sao lại bảo tớ là không có lòng vị tha. Tớ kể cho nghe tớ vị tha thế nào nhé, có 1 ông giáo cũng từng trù tớ hồi ĐH ở VN, về nhà tớ vẫn thuê làm công ăn lương trong công ty bx nhà tớ đấy, tự ông thấy xấu hổ với tớ mà tớ thì bthường với ổng thôi.

    Dã man! Thế này mà gọi là vị tha????
    Chà đạp lên lòng tự tôn của người khác mà gọi là vị tha?
    Dù bây giờ xã hội phát triển nhiều kéo theo nhiều hệ lụy nhưng nghề giáo vẫn là nghề đáng trân trọng. Tôi nghĩ người thầy đó không có gì đáng xấu hổ khi sống bằng nghề của mình cho dù có làm thuê (làm công ăn lương) ở công ty của bx nhà anh - một học trò mà ông từng không ưa, nhưng điều đáng xấu hổ là sự hả hê của anh đấy!
    Có, tôi có tin vào quả báo, anh thì sao?
    • 60 Bài viết

    • 81 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi chanhleo.na Xem bài viết
    Dã man! Thế này mà gọi là vị tha????
    Chà đạp lên lòng tự tôn của người khác mà gọi là vị tha?
    Dù bây giờ xã hội phát triển nhiều kéo theo nhiều hệ lụy nhưng nghề giáo vẫn là nghề đáng trân trọng. Tôi nghĩ người thầy đó không có gì đáng xấu hổ khi sống bằng nghề của mình cho dù có làm thuê (làm công ăn lương) ở công ty của bx nhà anh - một học trò mà ông từng không ưa, nhưng điều đáng xấu hổ là sự hả hê của anh đấy!
    Có, tôi có tin vào quả báo, anh thì sao?

    Ừ tớ cũng hơi bị dã man với ông thầy này đấy, tớ có máu lạnh mà, nhiều người bảo thế nên tớ mới lãnh đạo được 1 công ty lớn như hôm nay. Tớ cho ông thầy trù tớ ngày xưa 1 bài học đắt giá là học trò mà ông trù ghét sẽ giỏi hơn ông đấy, ông chỉ làm thuê cho nó thôi chứ chả hơn gì đâu. Tớ làm vậy là vì muốn cho ông chữa được cái bệnh trù ẻo học sinh. Thầy giáo chỉ hơn học sinh là đọc trước kiến thức thôi, phải biết lắng nghe ý kiến của học trò chứ. Chưa biết ai giỏi hơn ai mà. Phải không?, nhể.
    • 2,313 Bài viết

    • 1,197 Được cảm ơn

    #10
    Quả báo cuộc đời nó khác với những gì anh nói trên. Tôi thấy gai người khi anh nhìn vào sự bất hạnh của người khác để cho rằng nó là cái giá phải trả khi họ đối xử tồi với anh. Luật đời, nếu chỉ đơn giản làm vài việc xấu mà phải nhận hậu quả tàn khốc như vậy, thì chắc thiên hạ chết hết rồi, chỉ còn mình anh sống để mà chiêm nghiệm thôi.
    Tôi ko dám phê phán gì anh, nhưng anh cần mở rộng lòng mình, coi bất hạnh người khác như bất hạnh của chính mình, lúc đó mới có thể phát biểu thế nào là Luật quả báo anh ạ.
    Anh hẹp hòi, thù dai và thù vặt kinh khủng. Nên sửa mình đi anh ạ.
    Xởi lởi trời gởi của cho,
    bo bo trời gò của lại
    Topic này nên del đi kẻo thành bãi chiến trường.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9,112 Bài viết

    • 28,687 Được cảm ơn

    Thành viên viết bài nhiều 2018Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #11
    Mình cũng thấy bạn PE này không có tâm. Chuyện của bạn chẳng qua cũng là kẻ cắp bà già gặp nhau mà thôi. Trách người mà chả nhìn lại mình. Mà nếu bạn giỏi thì cứ việc xin học bổng du học, cần gì núp bóng giảng viên? Bây giờ thi cử fair mà. Ai cũng thực dụng và cơ hội như bạn thì bảo sao nền giáo dục nước nhà mãi chả khá lên được.
    • 60 Bài viết

    • 81 Được cảm ơn

    #12
    Topic này nên del đi kẻo thành bãi chiến trường.[/quote]

    Tôi chưa tìm thấy lý do gì để Mod có thể del cái topic này của tôi đâu nha, bác. Tôi thích các topic tranh luận gay gắt và nhiều khẩu chiến, chứ cứ nói trước người sau vào ừ ừ à à tôi nghĩ chả cần diễn đàn làm gì.
    • 60 Bài viết

    • 81 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi littlebud Xem bài viết
    Mình cũng thấy bạn PE này không có tâm. Chuyện của bạn chẳng qua cũng là kẻ cắp bà già gặp nhau mà thôi. Trách người mà chả nhìn lại mình. Mà nếu bạn giỏi thì cứ việc xin học bổng du học, cần gì núp bóng giảng viên? Bây giờ thi cử fair mà. Ai cũng thực dụng và cơ hội như bạn thì bảo sao nền giáo dục nước nhà mãi chả khá lên được.
    Bạn chắc còn nhỏ tuổi, cái thời nay cứ giỏi là kiếm học bổng được. Cái thời xưa không con em, không đảng viên , không lọ chai thì có mà học bổng gì?
    • Avatar của hoachi102
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 3,758 Bài viết

    • 2,082 Được cảm ơn

    #14
    Mình thấy chủ top quá hẹp hòi. Nếu chỉ vì vài chuyện họ đối xử ko tốt với bạn mà bạn hả hê khi họ hoạn nạn thì bạn nên xem lại nhân cách của chính mình. Nói chung, ko mấy ai ra đời hoàn toàn suôn sẻ. Cũng ko có người tốt tuyệt đối hay người xấu tuyệt đối. Có thể họ ko tốt với bạn nhưng tốt với người khác.
    Hic, đọc xong cứ thấy gai gai người.
    Mẹ yêu ba bố con nhà Gấu:Kiss:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,313 Bài viết

    • 1,197 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi PrimaryEducation Xem bài viết

    Tôi chưa tìm thấy lý do gì để Mod có thể del cái topic này của tôi đâu nha, bác. Tôi thích các topic tranh luận gay gắt và nhiều khẩu chiến, chứ cứ nói trước người sau vào ừ ừ à à tôi nghĩ chả cần diễn đàn làm gì.
    Nếu như đây là mục đích của bác thì tôi ko nói nữa tranh luận hay khẩu chiến thì tôi cũng có hứng lắm. Nhưng để rủa xả và lấy sự bất hạnh của ng khác ra để hả hê, thì xin miễn cho tôi.
    Cá nhân bác, cũng là ng thích đi đường vòng đấy chứ. Đâu phải tâm sáng như gương. Soi ng khác ko ổn đâu.
    • Avatar của Kim Xuân
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 392 Bài viết

    • 887 Được cảm ơn

    #16
    Mình thì thấy bạn này đúng là " nhân vật điển hình" cho những thói xấu của người VN: Thù vặt, thù dai, đố kị...
    Nhưng đây đúng là tâm sự " thật" chứ không phải là bịa ra tình huống nhằm thu hút ý kiến của mọi người như mục tâm sự của VNexpress hay Dantri.
    Mình thì cực ghét cái kiểu theo dõi cuộc sống của những người có chút hiềm khích với mình như kiểu bạn này theo dõi cuộc sống của ông GS, bà GS. Bạn còn theo dõi họ như vậy nghĩa là mối thù trong bạn vẫn còn và bạn chẳng lúc nào nguôi ngoai được, mà như thế thì bạn là người rất khổ. Poor you!
    • 468 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #17
    Quả báo cuộc đời thì có đấy anh ạ. Nhưng nó không đến nhanh đến liền như những câu chuyện của anh đâu. Có người đến cuối đời mới nếm đủ vị trái đắng mình trồng, không những quả báo lên mình còn quả báo lên cả con cháu của mình nữa. Trong kinh thánh có cái này hay lắm, con người sinh ra đã có tội rồi. Không phải tội của đứa trẻ mà là tội của cha mẹ nó truyền cho. Cho nên ráng sống cho tốt không những để tránh quả báo mà còn để phước cho con cháu nữa. Cuộc đời còn nhiều ngày dài ở phía trước, ai mà biết mình có gặp quả đắng quả ngọt gì không, không nên thấy người khác hoạn nạn mà cho rằng đấy là quả báo anh ạ. Anh cũng còn nhiều ngày dài ở phía trước lắm mà.

    Mà anh ơi, nếu anh ở lại trường, đi du học rồi phắn thì thế nào cũng bị quả báo vì ĂN CHÁO ĐÁ BÁT đấy ạ.
    • 147 Bài viết

    • 174 Được cảm ơn

    #18
    Theo mình bạn chủ top chưa hiểu tí gì về Quả báo cả đâu, đừng bi bô thế người ta cười cho.

    Ông cha ta đã dạy "70 chưa què chưa khoe mình giỏi". Bạn ạ, không hẳn làm điều xấu mới bị quả báo đâu, nghĩ tới điều xấu thôi cũng đã là không phải rồi. Thái độ hả hê của bạn với người ta mà còn đem ra khoe thì cũng chịu thật.

    Như thế người ta gọi là tiểu nhân đắc chí đấy.
    • Avatar của CNG
    • CNG
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 70 Bài viết

    • 84 Được cảm ơn

    #19
    Tôi cũng sống vào thời ấy, và ở vào một tình cảnh tệ hơn thế nữa nhưng quả tình là sợ những suy nghĩ của bạn PE. Dù sao bạn ấy cũng còn thực tình mà kể ra cho mọi người comment. Chỉ khuyên bạn nên bỏ qua những gì nhỏ nhặt trong cuộc sống để thấy lòng mình thanh thản hơn.
    • Avatar của starling
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 476 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    #20
    tôi thì thấy bạn nhỏ nhen!, là đàn ông mà tôi đi chấp những chuyện vặt vãch
    xin lỗi nha
    Road home
  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5