Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Nỗi sợ chia ly, làm sao để chữa khỏi?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 577 Lượt đọc
  • 4 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 1,342 Bài viết

    • 1,488 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Mình k hiểu tâm lý của mình nữa. Mình rất sợ sự chia ly dù đó là chia ly giữa sự sống và cái chết hay chia ly giữa những người còn đang sống.
    Có 1 người bạn mất nhiều năm rồi, ngày đi học k thân nhưng có 1 thời gian hay chơi với nhau, thỉnh thoảng vẫn nhớ về bạn y như mới chơi với nhau tuần trước, tháng trước. Ngày bạn mất, mình bàng hoàng rồi thẫn thờ mất 1 thời gian.
    Mỗi lần chia tay bạn bè, thầy cô khi hết cấp học, mình đều buồn rũ dù lớp học k thân thiết mấy và trong đó mình k thực sự thân với ai chỉ có vài người bạn tốt. Ngày sắp chia tay, đi hát với bạn bè, tất cả đều có cảm giác lưu luyến nhưng mình thì k biết nói gì vì quá buồn, chỉ muốn òa khóc ngay lúc đó nhưng rồi k làm thế.
    Có những người bạn hay chơi cùng hồi nhỏ (lớn lên k thân nữa) đến lúc họ lập gia đình, mình cảm thấy như mất mát cái gì đó lớn lắm, mất đi sự vô tư ngày xưa, cảm tưởng như mất cả tuổi thơ trong trẻo.
    Có cô bạn cấp 3 khá giống tính mình (nhưng k thân) có cuộc sống suôn sẻ hơn trong cả công việc và chuyện tình cảm nên thời sinh viên đã đi làm và chưa tốt nghiệp đã lập gia đình. Ngày cưới cô bạn đó, mình k dám đi, k dám đối diện với sự thật là bạn sớm có hạnh phúc dù mình cũng rất mừng cho bạn và trước đó đã nghĩ rằng trong lớp có thể vắng mặt trong đám cưới ai chứ bạn đó thì chắc chắn phải đên dự. Mỗi khi gặp bạn, k dám hỏi về gia đình và công việc vì sợ bạn kể, mình lại cảm thấy buồn, k muốn tự làm tổn thương mình.
    Có 1 người bạn thích mình, mình chỉ muốn là bạn bè vì k muốn sau này người đó phải buồn vì tình cảm của mình k thể tiến xa hơn và mình sẵn sàng để tùy người đó quyết định xem có nên tiếp tục chơi với mình nữa hay k. Người đó quyết định ngừng chơi để hạn chế liên lạc để tình cảm trong người đó k tiến thêm nữa. Người đó buồn nhưng hình như mình còn buồn hơn vì cảm giác mất 1 người bạn. Thà rằng chưa bao giờ quen nhau còn hơn quen nhau, quý nhau mà lại cố gắng k giữ mối quan hệ đó nữa.
    Đôi lúc mình nghĩ nếu bạn thân lập gia đình trước khi mình có người yêu, chắc mình đau tim mà chết vì cảm giác vẫn là bạn thân nhưng k còn như xưa vì khi họ có gia đình, có người chia sẻ thì mình vẫn lủi thủi 1 mình, làm mình đau buồn kinh khủng.
    Mình đọc sách Phật giáo và biết là cảm giác yêu thương mà đi kèm với sở hữu thì khổ lắm. Mình thấm thía nỗi khổ đó nên luôn cố gắng thân thiết với bạn bè mà vẫn buông tay ra để k tự làm khổ mình, k đòi hỏi sự đáp lại ở người khác dù vẫn hơi buồn. Mình học cách chấp nhận sự thật là mọi sự luôn thay đổi kể cả tình người nhưng lại chỉ chấp nhận được ở mức độ người ta k coi mình là nhất (vì còn vợ, chồng, con cái họ) nhưng vẫn chưa chấp nhận đựơc việc người ta xa rời mình, k liên lạc với mình nữa. Có người tìm cách cắt đứt liên lạc khi thấy mối quan hệ sẽ gây đau khổ (ví dụ k yêu nhau nữa) nhưng mình chọn cách biến mối quan hệ sang 1 sắc thái khác và k sợ sau đó "ngựa quen đường cũ" vì lúc nào cũng phân tích vấn đề, trong đầu cũng rất rạch ròi, vẫn quý và trân trọng tình cảm nhưng luôn biết rằng họ chỉ phù hợp để làm bạn.
    Dù đã có chút kinh nghiệm và có nhận thức rõ ràng mà k hiểu sao cứ mỗi lần chia ly xét cả khoảng cách địa lý và khoảng cách trong lòng người, mình đều rất đau buồn và sợ cảm giác đó vô cùng. Có thể quan hệ xã hội của mình hẹp nên các mối quan hệ mình đều coi trọng quá mức, có thể vì mình sống tình cảm quá mức cần thiết. K biết có cách nào để chữa bệnh này của mình k?

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Ngoc-Nhi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 14 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #2
    Chào bạn.

    Hôm nay mình có đọc bài viết của bạn, mình và bạn có một điểm chung là sợ chia ly, cho dù đấy là chia ly giữa tình yêu hay tình bạn... Như vậy hình như là là mình hơi yếu đuối thì phải. Cả mình và bạn đều có một nhược điểm là sống quá tình cảm, thiên về cảm xúc nhiều. Như vậy là không tốt đâu, vì trong mọi chuyện người chịu nhiều đau buồn và thiệt thòi vẫn là bản thân mình thôi. Mình hiểu và phân tích được nhưng quả thật là rất khó để chiến thắng chính bản thân mình. Thôi đành từ từ để " chữa khỏi " thôi bạn à. Chúc bạn luôn vui và hạnh phúc trong cuộc sống bạn nhé.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của HoàngGia
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 871 Bài viết

    • 1,048 Được cảm ơn

    #3
    Từ từ rồi sẽ quen thôi bạn. Gặp những kẻ trời ơi đất hỡi, biết đâu bạn còn mừng vì đc chia ly.
    • 1,342 Bài viết

    • 1,488 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    khi gặp mấy kẻ trời ơi đất hỡi thì mình k gắn bó, k coi là bạn bè thì làm gì có chuyện chia ly mà phải suy nghĩ vì họ
    • 788 Bài viết

    • 69 Được cảm ơn

    #5
    haizzzzzzzzzz........kết thúc để bắt đầu 1 điều mới