Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Những đêm chờ trời sáng !

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.2K Lượt đọc
  • 17 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 57 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #1
    Thế là tôi lại thêm một đêm mất ngủ. Nhưng với tôi giờ đây, từ "mất ngủ" xem ra không hợp nữa...
    Tôi đã chấp nhận nó như một thói quen trong đời, nghĩa là đã đón nó vào cuộc sống của mình như ăn chén cơm và uống ly nước mỗi ngày... một cách thật cần thiết và thật tự nhiên... thì có lẽ với tôi nó không còn là một cảm giác "khó chịu" hay mệt mỏi nữa. Vì thế, tôi nâng niu những đêm không ngủ được, và gọi chúng bằng một mỹ từ thật nhẹ nhàng "Những đêm chờ trời sáng"...! Ai đó thường nói "Thức khuya mới biết đêm dài", tôi đã thấm thía đến từng gang tấc câu nói ấy. Thật không có gì để diễn tả được khi một mình trong căn phòng tăm tối, tiếng piano vô thường réo rắt, ly cà phê không đường, những mẩu chocolate vỡ vụn và một mớ ký ức um tùm như cuộn chỉ rối...tôi chỉ muốn đập phá tất cả , vỡ tung tất cả ... để trời mau sáng , để còn có điều gì đó mà làm , mà sống và tiếp tục hy vọng."Những đêm chờ trời sáng", tôi đếm được chúng trong kí ức là ánh mắt mong chờ mỏi mòn của mẹ những ngày ba vắng nhà , tôi đếm được chúng khi từng đêm ròng rã cùng mọi người trong bệnh viện chăm Bống , nhìn mắt ai cũng mỏi mòn vì chờ đợi một đứa con đã nuôi nấng chăm lo suốt 17 năm trời vất vả giờ ốm yếu..., và tôi đau đớn đếm được chúng trên ngôi mộ còn chưa xanh cỏ của mẹ trước ngày tôi rời bỏ ngôi nhà mà nơi đó có cha tôi đã lấy người vợ khác...Và như thế, tôi có thể đếm được chúng đã đi qua bao nhiêu lần trong đời mình. Lần đầu tiên tôi biết chờ trời sáng, là lần ba không trở lại "tổ ấm" nữa...mà dọn ra ngoài ở với " cô ta " Và cũng từ dạo ấy, tôi bắt đầu biết mong trời sáng... như mong chờ Ba-con người mà tôi đã có biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp đáng nhớ trong thời thơ ấu...nay đâu còn... có lần tôi viết cho Ba: "Ba! Đêm qua mưa, con ngồi bên cửa sổ trong một căn gác nhỏ, thấy lạnh quá! Thế mà con đã ngồi đấy đến khi trời ửng sáng, mưa tạnh, con thấy mặt trời nhô lên ửng hồng, đẹp quá! Ngày rời xa Ba ... con đi, trời cũng mưa như thế, và từ ngày ấy đến nay, con đã sống triền miên trong đêm tối mịt mùng và mưa bão... Nhưng ba ơi, con tin ... mưa sẽ dứt, ba sẽ về lại với con người con đã từng gọi là cha như ngày nào ... đó là lúc ánh bình minh ló dạng. Ba sẽ như xưa, phải không ba?...".
    Ba viết cho tôi: "Ba sẽ thế con gái ạ! Nhưng Ba không là người mang ánh bình minh cho các con như con nghĩ. Tự các con phải tìm ra ánh bình minh ấy trên con đường kiếm tìm hạnh phúc của mình. Ba chỉ có thể cho các con những hành trang thật tốt để đi vững hơn trên con đường chông gai ấy. Cố lên nhé con. Dù thế nào, ba cũng luôn ở cạnh con. Cứ tin là thế. Cơn mưa nào rồi cũng dứt, đêm nào rồi cũng tan... Người nào biết chờ, người ấy sẽ được. Nhớ điều này con nhé...!".

    Ba năm rồi, lá thư ba viết đã 3 năm, thế có nghĩa là cơn mưa đã kéo dài suốt ngần ấy năm, lúc nặng hạt, lúc lưa thưa, lúc bụi mù trắng xóa... Nhưng chưa bao giờ ngưng! Và tôi, giờ đây vẫn triền miên với "Những đêm chờ trời sáng" thì có gọi là đêm tối đã qua? Nhưng tôi tin lời ba nói, sẽ có một bình minh cho riêng tôi... Như thế, đâu có lý nào tôi lại từ chối cái hạnh phúc "chờ trời sáng"... có phải không?...
    Tôi yêu ánh nắng ban mai, yêu giọt sương ngả nghiêng trên bụi cỏ, yêu tiếng chim hót rì rào trên ngọn cây xanh... Vì thế, dù bao đêm tối đã đi qua đời tôi, dù có những lúc sắp gục ngã vì kiệt quệ trong chờ đợi, tôi vẫn cố... Và ngay lúc này đây, khi mọi thứ tưởng chừng đã khép lại cuộc đời tôi trong triền miên những đêm tối, tôi vẫn muốn gọi nó là "Những đêm chờ trời sáng...". Bởi tôi tin, khi tôi còn sống, còn biết phấn đấu... thì chắc rằng tôi sẽ còn được nhìn thấy bình minh...! Cuối năm nay lên xe hoa rồi ... buồn thật là buồn vì mẹ nay ko còn mà ba thì tôi coi như đã chết !

    Một entry cũ nhưng đầy ắp kỉ niệm đáng nhớ !!!
    :Kiss::Kiss::Kiss:Hoàng Tuệ Phương Tâm ( nếu là con gái sẽ đặt thế )
    Hoàng Kim Long ( nếu là con trai sẽ đặt thế ) :Kiss::Kiss::Kiss:
    :Kiss: DÙ GÁI HAY TRAI CŨNG 2 THÔI CHỒNG NHÉ :Kiss:
    ga_h5n1_2011


  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Còi tu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 2,604 Bài viết

    • 1,802 Được cảm ơn

    #2
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoang_tue_phuong_tam Xem bài viết
    Thế là tôi lại thêm một đêm mất ngủ. Nhưng với tôi giờ đây, từ "mất ngủ" xem ra không hợp nữa...
    Tôi đã chấp nhận nó như một thói quen trong đời, nghĩa là đã đón nó vào cuộc sống của mình như ăn chén cơm và uống ly nước mỗi ngày... một cách thật cần thiết và thật tự nhiên... thì có lẽ với tôi nó không còn là một cảm giác "khó chịu" hay mệt mỏi nữa. Vì thế, tôi nâng niu những đêm không ngủ được, và gọi chúng bằng một mỹ từ thật nhẹ nhàng "Những đêm chờ trời sáng"...! Ai đó thường nói "Thức khuya mới biết đêm dài", tôi đã thấm thía đến từng gang tấc câu nói ấy. Thật không có gì để diễn tả được khi một mình trong căn phòng tăm tối, tiếng piano vô thường réo rắt, ly cà phê không đường, những mẩu chocolate vỡ vụn và một mớ ký ức um tùm như cuộn chỉ rối...tôi chỉ muốn đập phá tất cả , vỡ tung tất cả ... để trời mau sáng , để còn có điều gì đó mà làm , mà sống và tiếp tục hy vọng."Những đêm chờ trời sáng", tôi đếm được chúng trong kí ức là ánh mắt mong chờ mỏi mòn của mẹ những ngày ba vắng nhà , tôi đếm được chúng khi từng đêm ròng rã cùng mọi người trong bệnh viện chăm Bống , nhìn mắt ai cũng mỏi mòn vì chờ đợi một đứa con đã nuôi nấng chăm lo suốt 17 năm trời vất vả giờ ốm yếu..., và tôi đau đớn đếm được chúng trên ngôi mộ còn chưa xanh cỏ của mẹ trước ngày tôi rời bỏ ngôi nhà mà nơi đó có cha tôi đã lấy người vợ khác...Và như thế, tôi có thể đếm được chúng đã đi qua bao nhiêu lần trong đời mình. Lần đầu tiên tôi biết chờ trời sáng, là lần ba không trở lại "tổ ấm" nữa...mà dọn ra ngoài ở với " cô ta " Và cũng từ dạo ấy, tôi bắt đầu biết mong trời sáng... như mong chờ Ba-con người mà tôi đã có biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp đáng nhớ trong thời thơ ấu...nay đâu còn... có lần tôi viết cho Ba: "Ba! Đêm qua mưa, con ngồi bên cửa sổ trong một căn gác nhỏ, thấy lạnh quá! Thế mà con đã ngồi đấy đến khi trời ửng sáng, mưa tạnh, con thấy mặt trời nhô lên ửng hồng, đẹp quá! Ngày rời xa Ba ... con đi, trời cũng mưa như thế, và từ ngày ấy đến nay, con đã sống triền miên trong đêm tối mịt mùng và mưa bão... Nhưng ba ơi, con tin ... mưa sẽ dứt, ba sẽ về lại với con người con đã từng gọi là cha như ngày nào ... đó là lúc ánh bình minh ló dạng. Ba sẽ như xưa, phải không ba?...".
    Ba viết cho tôi: "Ba sẽ thế con gái ạ! Nhưng Ba không là người mang ánh bình minh cho các con như con nghĩ. Tự các con phải tìm ra ánh bình minh ấy trên con đường kiếm tìm hạnh phúc của mình. Ba chỉ có thể cho các con những hành trang thật tốt để đi vững hơn trên con đường chông gai ấy. Cố lên nhé con. Dù thế nào, ba cũng luôn ở cạnh con. Cứ tin là thế. Cơn mưa nào rồi cũng dứt, đêm nào rồi cũng tan... Người nào biết chờ, người ấy sẽ được. Nhớ điều này con nhé...!".

    Ba năm rồi, lá thư ba viết đã 3 năm, thế có nghĩa là cơn mưa đã kéo dài suốt ngần ấy năm, lúc nặng hạt, lúc lưa thưa, lúc bụi mù trắng xóa... Nhưng chưa bao giờ ngưng! Và tôi, giờ đây vẫn triền miên với "Những đêm chờ trời sáng" thì có gọi là đêm tối đã qua? Nhưng tôi tin lời ba nói, sẽ có một bình minh cho riêng tôi... Như thế, đâu có lý nào tôi lại từ chối cái hạnh phúc "chờ trời sáng"... có phải không?...
    Tôi yêu ánh nắng ban mai, yêu giọt sương ngả nghiêng trên bụi cỏ, yêu tiếng chim hót rì rào trên ngọn cây xanh... Vì thế, dù bao đêm tối đã đi qua đời tôi, dù có những lúc sắp gục ngã vì kiệt quệ trong chờ đợi, tôi vẫn cố... Và ngay lúc này đây, khi mọi thứ tưởng chừng đã khép lại cuộc đời tôi trong triền miên những đêm tối, tôi vẫn muốn gọi nó là "Những đêm chờ trời sáng...". Bởi tôi tin, khi tôi còn sống, còn biết phấn đấu... thì chắc rằng tôi sẽ còn được nhìn thấy bình minh...! Cuối năm nay lên xe hoa rồi ... buồn thật là buồn vì mẹ nay ko còn mà ba thì tôi coi như đã chết !

    Một entry cũ nhưng đầy ắp kỉ niệm đáng nhớ !!!
    Những lời văn rất giản dị mà thật sâu lắng. Chúc mừng bạn đã tìm được bình minh cho riêng mình. Mình nhận thấy bạn và ba bạn đều rất tình cảm, mong rằng bạn sẽ hiểu và thông cảm cho ba nhiều hơn nhé.
    Home is where the heart is...
    • 57 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Còi tu Xem bài viết
    Những lời văn rất giản dị mà thật sâu lắng. Chúc mừng bạn đã tìm được bình minh cho riêng mình. Mình nhận thấy bạn và ba bạn đều rất tình cảm, mong rằng bạn sẽ hiểu và thông cảm cho ba nhiều hơn nhé.
    Cảm ơn bạn ^^ mình chắc là hâm thật rồi , yêu nghệ thuật , học chính trị , cuối cùng lại làm tài chính kinh doanh :Laughing: vừa xấu vừa kiêu vừa tác yêu tác quái được cái lừa tình giỏi nên cũng có người rước đi rùi :Battin ey::Battin ey::Battin ey:
    :Kiss::Kiss::Kiss:Hoàng Tuệ Phương Tâm ( nếu là con gái sẽ đặt thế )
    Hoàng Kim Long ( nếu là con trai sẽ đặt thế ) :Kiss::Kiss::Kiss:
    :Kiss: DÙ GÁI HAY TRAI CŨNG 2 THÔI CHỒNG NHÉ :Kiss:
    ga_h5n1_2011

    • 2,992 Bài viết

    • 1,093 Được cảm ơn

    #4
    • 57 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #5
    Bạn này có ở trong blog của em đấy chị ạ ! Xin phép cho copy entry của em rùi nhớ !
    :Kiss::Kiss::Kiss:Hoàng Tuệ Phương Tâm ( nếu là con gái sẽ đặt thế )
    Hoàng Kim Long ( nếu là con trai sẽ đặt thế ) :Kiss::Kiss::Kiss:
    :Kiss: DÙ GÁI HAY TRAI CŨNG 2 THÔI CHỒNG NHÉ :Kiss:
    ga_h5n1_2011

    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 362 Bài viết

    • 237 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoang_tue_phuong_tam Xem bài viết
    Bạn này có ở trong blog của em đấy chị ạ ! Xin phép cho copy entry của em rùi nhớ !
    e cũng thích cái này của chị:Rose::Rose::Rose:

    Chúc chị giáng sinh vui vẻ nhé
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoang_tue_phuong_tam Xem bài viết
    Thế là tôi lại thêm một đêm mất ngủ. Nhưng với tôi giờ đây, từ "mất ngủ" xem ra không hợp nữa...
    Tôi đã chấp nhận nó như một thói quen trong đời, nghĩa là đã đón nó vào cuộc sống của mình như ăn chén cơm và uống ly nước mỗi ngày... một cách thật cần thiết và thật tự nhiên... thì có lẽ với tôi nó không còn là một cảm giác "khó chịu" hay mệt mỏi nữa. Vì thế, tôi nâng niu những đêm không ngủ được, và gọi chúng bằng một mỹ từ thật nhẹ nhàng "Những đêm chờ trời sáng"...! Ai đó thường nói "Thức khuya mới biết đêm dài", tôi đã thấm thía đến từng gang tấc câu nói ấy. Thật không có gì để diễn tả được khi một mình trong căn phòng tăm tối, tiếng piano vô thường réo rắt, ly cà phê không đường, những mẩu chocolate vỡ vụn và một mớ ký ức um tùm như cuộn chỉ rối...tôi chỉ muốn đập phá tất cả , vỡ tung tất cả ... để trời mau sáng , để còn có điều gì đó mà làm , mà sống và tiếp tục hy vọng."Những đêm chờ trời sáng", tôi đếm được chúng trong kí ức là ánh mắt mong chờ mỏi mòn của mẹ những ngày ba vắng nhà , tôi đếm được chúng khi từng đêm ròng rã cùng mọi người trong bệnh viện chăm Bống , nhìn mắt ai cũng mỏi mòn vì chờ đợi một đứa con đã nuôi nấng chăm lo suốt 17 năm trời vất vả giờ ốm yếu..., và tôi đau đớn đếm được chúng trên ngôi mộ còn chưa xanh cỏ của mẹ trước ngày tôi rời bỏ ngôi nhà mà nơi đó có cha tôi đã lấy người vợ khác...Và như thế, tôi có thể đếm được chúng đã đi qua bao nhiêu lần trong đời mình. Lần đầu tiên tôi biết chờ trời sáng, là lần ba không trở lại "tổ ấm" nữa...mà dọn ra ngoài ở với " cô ta " Và cũng từ dạo ấy, tôi bắt đầu biết mong trời sáng... như mong chờ Ba-con người mà tôi đã có biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp đáng nhớ trong thời thơ ấu...nay đâu còn... có lần tôi viết cho Ba: "Ba! Đêm qua mưa, con ngồi bên cửa sổ trong một căn gác nhỏ, thấy lạnh quá! Thế mà con đã ngồi đấy đến khi trời ửng sáng, mưa tạnh, con thấy mặt trời nhô lên ửng hồng, đẹp quá! Ngày rời xa Ba ... con đi, trời cũng mưa như thế, và từ ngày ấy đến nay, con đã sống triền miên trong đêm tối mịt mùng và mưa bão... Nhưng ba ơi, con tin ... mưa sẽ dứt, ba sẽ về lại với con người con đã từng gọi là cha như ngày nào ... đó là lúc ánh bình minh ló dạng. Ba sẽ như xưa, phải không ba?...".
    Ba viết cho tôi: "Ba sẽ thế con gái ạ! Nhưng Ba không là người mang ánh bình minh cho các con như con nghĩ. Tự các con phải tìm ra ánh bình minh ấy trên con đường kiếm tìm hạnh phúc của mình. Ba chỉ có thể cho các con những hành trang thật tốt để đi vững hơn trên con đường chông gai ấy. Cố lên nhé con. Dù thế nào, ba cũng luôn ở cạnh con. Cứ tin là thế. Cơn mưa nào rồi cũng dứt, đêm nào rồi cũng tan... Người nào biết chờ, người ấy sẽ được. Nhớ điều này con nhé...!".

    Ba năm rồi, lá thư ba viết đã 3 năm, thế có nghĩa là cơn mưa đã kéo dài suốt ngần ấy năm, lúc nặng hạt, lúc lưa thưa, lúc bụi mù trắng xóa... Nhưng chưa bao giờ ngưng! Và tôi, giờ đây vẫn triền miên với "Những đêm chờ trời sáng" thì có gọi là đêm tối đã qua? Nhưng tôi tin lời ba nói, sẽ có một bình minh cho riêng tôi... Như thế, đâu có lý nào tôi lại từ chối cái hạnh phúc "chờ trời sáng"... có phải không?...
    Tôi yêu ánh nắng ban mai, yêu giọt sương ngả nghiêng trên bụi cỏ, yêu tiếng chim hót rì rào trên ngọn cây xanh... Vì thế, dù bao đêm tối đã đi qua đời tôi, dù có những lúc sắp gục ngã vì kiệt quệ trong chờ đợi, tôi vẫn cố... Và ngay lúc này đây, khi mọi thứ tưởng chừng đã khép lại cuộc đời tôi trong triền miên những đêm tối, tôi vẫn muốn gọi nó là "Những đêm chờ trời sáng...". Bởi tôi tin, khi tôi còn sống, còn biết phấn đấu... thì chắc rằng tôi sẽ còn được nhìn thấy bình minh...! Cuối năm nay lên xe hoa rồi ... buồn thật là buồn vì mẹ nay ko còn mà ba thì tôi coi như đã chết !

    Một entry cũ nhưng đầy ắp kỉ niệm đáng nhớ !!!
    lấy chồng rồi ai cho chờ trời sáng nữa vợ nhỉ :Kiss:
    • 44 Bài viết

    • 188 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoang_tue_phuong_tam Xem bài viết
    Cảm ơn bạn ^^ mình chắc là hâm thật rồi , yêu nghệ thuật , học chính trị , cuối cùng lại làm tài chính kinh doanh :Laughing: vừa xấu vừa kiêu vừa tác yêu tác quái được cái lừa tình giỏi nên cũng có người rước đi rùi :Battin ey::Battin ey::Battin ey:
    Sao topic khác em lại kêu em học Ngân hàng hụ hụ
    • 554 Bài viết

    • 198 Được cảm ơn

    #9
    Entry của bạn đọc xúc động quá. Nhưng mà bạn nên sửa lại cách bỏ dấu chấm, dấu phảy cho thống nhất giữa entry trong blog và những bài bạn post trên WTT nhé.
    • 57 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi beo_de_thuong Xem bài viết
    Sao topic khác em lại kêu em học Ngân hàng hụ hụ
    Giờ ở nhà rồi :Laughing::Laughing::Laughing::Laughing: ko giúp chồng kinh doanh thì lấy gì mà ăn :Laughing::Laughing::Laughing::Laughing: !
    :Kiss::Kiss::Kiss:Hoàng Tuệ Phương Tâm ( nếu là con gái sẽ đặt thế )
    Hoàng Kim Long ( nếu là con trai sẽ đặt thế ) :Kiss::Kiss::Kiss:
    :Kiss: DÙ GÁI HAY TRAI CŨNG 2 THÔI CHỒNG NHÉ :Kiss:
    ga_h5n1_2011

    • Avatar của Me Gàcon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 416 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoang_tue_phuong_tam Xem bài viết
    Cảm ơn bạn ^^ mình chắc là hâm thật rồi , yêu nghệ thuật , học chính trị , cuối cùng lại làm tài chính kinh doanh :Laughing: vừa xấu vừa kiêu vừa tác yêu tác quái được cái lừa tình giỏi nên cũng có người rước đi rùi :Battin ey::Battin ey::Battin ey:
    Mẹ này chắc có vần đề thật rồi các bạn ạ. lúc kêu học ờ viện ngân hàng. mới vào thì khối em trai dưới nhìn lên khối anh trai trên nhìn xuống, ...bây giờ lại kêu ca vừa xấu vừa kêu.
    mẹ này chắc đang bị bệnh hoang tưởng.
    • Avatar của MeGin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 98 Bài viết

    • 25 Được cảm ơn

    #12
    Hi hi , bạn này chạy vào cả box tâm sự để gây náo loạn ý hở.

    Như kiểu ngọn lửa nhỉ, đi đâu ... hót đến đấy. Box tâm sự khéo lại sắp khéo được nhân của các box khác theo chân bạn này về rồi
    Chưa nghĩ ra chữ ký mới
    :Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::R ose::Rose:
    • 5,704 Bài viết

    • 300 Được cảm ơn

    #13
    khổ
    Yêu là biết vượt qua. Yêu là biết hi sinh cho nhau. Yêu là biết bỏ qua quá khứ. Yêu là cùng nhìn về 1 tương lai tươi sáng. Nhớ lắm ánh mắt, giọng nói, nụ cười của anh. ( Lộc Vừng - Ku Anh ) :Laughing::Laughing::LoveStruc::LoveStruc::Kiss::Kiss:
    • Avatar của dghlinh
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 12 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 43 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MeGin Xem bài viết
    Hi hi , bạn này chạy vào cả box tâm sự để gây náo loạn ý hở.

    Như kiểu ngọn lửa nhỉ, đi đâu ... hót đến đấy. Box tâm sự khéo lại sắp khéo được nhân của các box khác theo chân bạn này về rồi
    Chắc vậy rùi :Applause:
    • Avatar của Mẹ Ủn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 427 Bài viết

    • 100 Được cảm ơn

    #15
    Ủa ủa, cái bài này mà của blogger Vân Lam mà, chị này có nhiều bài viết khác lắm, nếu là bài của bạn thì phải đề là copy từ blog của ai chứ. Thật thà mà nói, mình thấy chị í nhiều bài viết khá hay, kiểu văn cũng phảng phất giống của bạn nhỉ, cả cách đặt dấu chấm, dấu phẩy, cách ngắt ba chấm nữa. Thôi rồi, đồng chí Vân Lam này toàn đi copy của người khác, tự nhận là của mình. Quả này mấy báo mà phát hiện ra thì kiện chết thôi nhỉ :Laughing::Laughing::Laughing::Laughing::Laughing: :Laughing::Laughing:
    Blog của Vân Lam đây này : http://au.360.yahoo.com/profile-JyQB...2tSHmkPg-?cq=1.
    KiNgp2
    75kcp2
    • 588 Bài viết

    • 513 Được cảm ơn

    #16
    Ăn cắp bài của người khác rồi bẩu là của mình thì đúng là lố bịch quá bạn ơi...Ai muốn biết rõ về hoangtuephuonglam thì vào mục phản hồi trong thanh lý đồ nhé.
    • 342 Bài viết

    • 48 Được cảm ơn

    #17
    Hot girl của năm đây rùi,em bầu chị ấy đấy:Battin ey::Battin ey::Battin ey: .Ứng cử viên sáng giá nhất à nhoa hohhohohho
    Yêu ông xã và các con !!!!!!!!!!!
    • Avatar của Mod_TS
    • Điều hành
      Offline
    • 15 năm
    • 529 Bài viết

    • 631 Được cảm ơn

    #18
    Không thấy chủ topic lên tiếng nên Mod tạm khóa topic tại đây để tránh gây tranh cãi.
    Vui lòng tham khảo Nội quy box Tâm sự trước khi mở đề tài. Xin cảm ơn.