Em bị trầm cảm hãy giúp em với

  • 2 Lượt chia sẻ
  • 21.5K Lượt đọc
  • 45 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 73 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #21
    Em có bị mất ngủ thường xuyên không, có tiếng giục giã trong đầu không, có sợ ai đó ko

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của quanstev
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #22
    Bạn nên tập yoga và đọc nhiều truyện sách hơn. Ít sử dụng thiết bị điện tử hơn. Và nên nghe nhạc bach nhiều mỗi ngày! Chúc bạn mau lành bệnh

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của quanstev
    • 142 Bài viết

    • 120 Được cảm ơn

    #23
    Mình đọc các biểu hiện trầm cảm thì già nửa là mình đều có rồi. Có khi nào mình có nguy cơ bị trầm cảm ko nhỉ? Thực sự mình ko muốn bị như vậy nhưng nhiều khi bế tắc không lối thoát ấy. Bạn nào có kinh nghiệm thì chia sẻ, tư vấn cho mình cái.
    • 52 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #24
    Mình chắc mình cũng đang có triệu chứng trầm cảm rồi nhưng mình k biết đi khám ở đâu và chi phí ntn.
    Mình là gì cũng k tập trung đc hay làm sai hay cáu gắt nhất là rất hay khóc khi dụng tới chuyện tình cảm, gđ hay bạn bè....mình k sao kiềm chế đc....
    Từ nhỏ mình sống trong gđ k mấy hp, ba mẹ suốt ngày cải nhau chửi bới con cái làm mình suy nghĩ nhiều đâm ra stress...mình thu hẹp mình lại đi học rồi về....
    Đến lúc lấy chồng sinh con thì cảm thấy bệnh ngày càng nặng hơn vì gđ cũng k mấy hp với người chồng gia trưởng...
    Giờ trí nhớ mình rất kém hay bị đau nữa đầu....
    Mình gét con người mình hiện tại wa mọi người ơi......
    Mỉnh đang ở TPHCM có ai biết nơi nào khám k chỉ mình với
    Cám ơn mọi người nhiều
    • 41 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #25
    Mình cũng từng bị trầm cảm một thời gian dài. Qúa trình ủ bệnh là lúc mình học cấp 3, mình ít bạn bè, khó tính, hay cáu gắt, thiếu tự tin, mất ngủ, mệt mỏi, hay suy nghĩ tiêu cực đến các vấn đề như thất bại, thất nghiệp, thất vọng về mọi người, muốn tự tử,....
    Các bạn biết không, khi bắt đầu đậu đại học, mình phải bước ra khỏi nhà, vào thành phố Hồ Chí Minh để học, mọi thứ điều mới lạ, dù sợ hãi, nhưng mình luôn nói "đây là một cơ hội để bắt đầu một lần nữa". Mình vẫn sợ hãi đấy-khi đến nơi đông người, nói chuyện với người lạ, thiếu tự tin; vẫn lo lắng, bất an, mất ngủ-dù thật sự, khi nhìn nhận thật kĩ thì đó chỉ là những suy nghĩ tiêu cực của mình thôi. Thế là mình bắt đầu tham gia vào các hoạt động xã hội, đi làm thê, kết bạn, học thêm những thứ có thể xả stress như Aikido, học nhảy R&B, tham gia CLB truyền thông, bán hoa gây quỹ,...nhưng mà mọi thứ vẫn tồi tệ như cũ, dù mình có tự tin hơn một chút, nhưng vẫn dè dặt, hay lo lắng và tiêu cực. Đến năm thư 3 đại học, mình đến bệnh viện tâm thần tp Hồ Chí Minh, khám thì biết bị rối loạn lo âu, căng cơ, bác sĩ cho mình vài viên thuốc để uống thăm dò. Cơ mà cơ địa của mình không tốt lắm, uống thuốc vào thì buồn nôn, chóng mặt kinh khủng, đầu cũng đau nữa-mặc dù ngủ được-nhưng nói chung mọi thứ rất tồi tệ, thế là mình ko đến bệnh viện nữa. Bẵng đến năm 4 đại học, mình ghét trạng thái hiện tại lúc đó của mình, ghét cái vẻ hèn nhát tự ti và suy nghĩ tiêu cực, mình thấy hụt hẫng khi nhìn các bạn bằng tuổi tràn đầy sức sống, trong khi mình rất u ám mà trong đầu luôn có ý nghĩ muốn "chết". Mình lại vào bệnh viện Nguyễn Tri Phương, khoa Tâm Thần Kinh. Tại đây, mình có bác sĩ điều trị tâm lý và cả bác sĩ khám bệnh cho thuốc nữa, mình phải đi hàng tuần để kiểm tra tình trạng sức khỏe. Một tháng đầu, mọi thứ khó khăn lắm, bị sock thuốc, nôn dữ dội, choáng váng, da mình vàng ệch, nhìn mất sức sống lắm, đến các tuần tiếp theo trong tháng thứ 2, mình được giảm liều lượng của thuốc để chống tác dụng phụ, có vẻ bớt đau đầu hơn và dễ ngủ hơn, nhưng trạng thái lo lắng vẫn không thay đổi. Thế là mình không đến bệnh viện nữa. Mình bỏ thuốc đôt ngột-và đó thực sự là một hành động KHÔNG KHÔN NGOAN- vì nó làm mình sock, choáng váng, nôn, đau cả người. Mình đến bệnh viện lại và biết được nguyên nhân, thế là mình vẫn uống thuốc nhưng giảm liều lượng từ từ ngày qua ngày, đến một thời gian mình không dùng thuốc nữa. Thời gian đầu sẽ khó chịu chút, nhưng rồi sẽ ổn. Có thể điều này sẽ làm mọi người hoài nghi, nhưng mình dùng thuốc trầm cảm,nó làm mình cảm thấy mình phụ thuộc vào thuốc, khi còn dùng thì còn tác dụng, lúc bỏ nó thì cứ như "cai nghiện" ấy, đau đớn kinh khủng. Nhưng cuối cùng mình cũng bỏ được và giờ mình khỏe mạnh hoàn toàn. Mình về nhà, tĩnh tâm và suy nghĩ, tại sao bản thân mình lại rơi vào tình trạng tệ hại như vậy. Và mình bắt đầu liệt kê những yếu tố làm mình sợ hãi và nhụt chí. Bạn biết không, chỉ khi bạn đối diện với nỗi sợ hãi thì bạn mới thoát khỏi cơn ám ảnh do chính mình tạo ra, chứ chẳng thể chỉ dựa vào bác sĩ. Họ chỉ giúp bạn một phần thôi, không thể là chính bạn để bạn vươn lên. Chỉ khi ta suy nghĩ tích cực, yêu cuộc sống và tận hưởng nó vốn như nó chính là những điều tốt đẹp ta đáng được thưởng thức. Điều này thực sự không dễ chút nào, nhưng bạn sẽ thấy bạn thật may mắn khi không giống như những người mắc bệnh trầm cảm nặng mình từng gặp. Họ gặp khó khăn về ngôn ngữ, đi lại khó khăn, phản xạ chậm, và sợ những thứ rất mơ hồ,... Nhưng nếu có tình trạng nghe những tiếng thì thầm, hoặc ai đó nói chuyện với bạn hoặc xúi dục bạn làm gì đó khi chỉ có một mình thì nên đến bệnh viện ngay, hoặc nói cho người nhà bạn biết, họ sẽ giúp bạn tìm cách để bạn khỏe hơn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 13 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #26
    nếu thực hiện được 4 cái gạch đầu dòng trên thì làm sao mà trầm cảm được, mình cũng từng rơi vào tình trạng như chủ top, lúc buồn bã cũng nghĩ đến các phương án trên nhưng vì nhiều lý do không thực hiện đc, ví dụ về kinh phí, về thời gian, nhiều việc khiến mình bế tắc mà không tìm đc giải pháp tháo gỡ và không thể nói được với bất kỳ ai, kể cả gia đình,.... thực ra chỉ cần bạn cứ chăm chỉ lên đây tâm sự dần dần với mọi người, mỗi lúc buồn lại viết vài dòng, rồi cùng mọi người chia sẻ, có khi sẽ đỡ buồn đấy!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 195 Bài viết

    • 54 Được cảm ơn

    #27
    Trầm cảm là bệnh về tâm lý chứ đâu phải bệnh về sinh lý, thuốc hay bác sỹ chỉ là nói rõ các tình trạng của bạn. Thuốc chỉ có thể làm bạn ngủ được, chứ thuốc không làm bạn thoát khỏi tình trạng tâm lý u uất được. Nên bạn cần xác định rõ là bạn bị khó ngủ hay bạn bị trầm cảm. Trầm cảm phải được chữa bằng các phương pháp tâm lý, và nếu có thuốc chỉ là hỗ trợ. Còn nếu bạn tự ý thức được bệnh của mình, bạn có thể cải thiện nó bằng cả tình thần và cơ thể. Cụ thể, để ngủ tốt hơn, bạn cần chăm chỉ tập thể dục, hoặc chơi thể thao (sáng hoặc chiều), ăn các đồ ăn an thần như: hạt sen, tâm sen,..ăn nhiều rau để thanh lọc cơ thể, sẽ giúp ngủ tốt hơn thay vì dùng thuốc. Còn về tinh thần, bạn có thể đọc truyện cười nhiều hơn thay vì mấy truyện ngôn tình ảm đạm, các bài về khám phá, tham gia các câu lạc bộ với những người như bạn để trò chuyện nhiều hơn, học một ngoại ngữ mới hoặc một việc gì đó mới, và đến các bác sĩ tâm lý để họ kiểm tra lại bạn về tình hình tiến triển. Để từ một người ít nói, hay cáu bẳn, đến một người hoạt bát hơn, dễ cảm thông và tốt hơn cần rất nhiều thời gian.
    Còn nếu bạn chỉ bị mất ngủ, thì chả có gì để nói.....
    Kẻ nào chưa từng mắc phải lỗi lầm cũng là kẻ chưa bao giờ thử làm việc gì cả.
    • 142 Bài viết

    • 120 Được cảm ơn

    #28
    Từ khi mình lên diễn đàn chia sẻ những bế tắc trong cuộc sống gia đình (hay công việc), mình có suy nghĩ thoáng hơn nên đầu óc nó cũng được thoải mái, ăn ngon ngủ ngon hơn. Mình nghĩ mọi người cũng nên như vậy, khi mọi thứ vẫn còn hỗn độn trong đầu không được giải quyết thì tâm trạng sẽ rất là khó chịu, nên rơi vào tình trạng căng thẳng, chán ăn và mất ngủ, dẫn đến cơ thể mệt mỏi suy nhược. Nói chung là để thoát ra khỏi tình trạng trên thì chỉ có tự mình thay đổi mình chứ chả trách được ai cả. Vì suy nghĩ là của mình, nên nếu có suy nghĩ tiêu cực thì hại thân mình chứ thân ai, thế nên muốn khỏe mạnh, xinh đẹp thì hãy tự mình tìm cách thoát ra để cuộc sống của mình trở nên vui vẻ và có ý nghĩa.
    • Avatar của ducmy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 39 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    #29
    Nếu bạn chưa thấy yên tâm với bác sĩ đã khám cho mình thì nên tìm tới các Trung tâm, Bênh viện khác, bác sĩ khác. Bệnh này có thể bắt nguồn từ thiếu hụt 1 số vi chất cần thiết trong não nên có người phải uống thuốc suốt đời để bổ sung. Nhưng có người lại do cuộc sống gặp nhiều căng thẳng, mệt mỏi, không ngủ đủ giấc... Yếu tố tâm lý rất quan trọng. Bạn có thể tham gia các CLB thể dục, học khiêu vũ, nhóm bạn cũ mới để trò chuyện nhiều hơn để xả stress. Nếu tìm được bác sĩ tâm thần kinh vừa kê đơn thuốc vừa gợi mở để bạn nói ra được những tâm sự thầm kín của bản thân là tốt nhất tuy hơi hiếm. Nếu bạn ở Hn có thể tới khám tại Bệnh viện Bạch Mai, Bệnh viện Mai Hương, Bệnh viện Tâm thần Hà Nội, Bệnh viện Tâm thần Trung ương. Có người chỉ cần sống tập trung tại Viện 6 tháng để uống thuốc đều đặn, sau đó 2 năm uống thuốc ngoại trú rồi giảm dần mà giờ họ đã tự mình thoát khỏi trầm cảm. Bạn cố gắng giao lưu nhiều hơn, đọc chuyện cười, xem phim hài nhiều hơn để giải tỏa nhé. Chúc bạn sẽ sớm tự tin yêu đời, thoát khỏi những ám ảnh của trầm cảm.
    • 17 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #30
    mình là boy, 28t, do chuyện tình cảm mà mình bị trầm cảm (hơi xấu hổ) khoảng 4 tháng, tất nhiên là lúc đó mình không biết mình bị trầm cảm,chỉ nghĩ là do buồn chán vì chuyện tình cảm thôi. Mình vẫn làm việc,nhưng làm như cái máy,đầu óc không tập trung, tâm trạng thì luôn buồn bã cả ngày... Nhưng cũng may lúc đó công việc mình rảnh, ngồi đọc về chuyện nhân tình thế thái trên wtt để quên đi nỗi buồn, sau đó lang thang thế nào vào web: blog.ngotoan.com. Chú Toàn này là chuyên gia tâm lý thì phải, hay ít nhất là người tư vấn tâm lý hoặc là người am hiểu về tâm lý. Đọc 1 hồi mình mới phát hiện ra là mình bị trầm cảm, kể từ khi phát hiện ra thì gần như tình hình cải thiện liền. Lúc đó mình mới hiểu là nguyên nhân tại ở bản thân mình chứ k hẳn là do chuyện tình cảm. Và may mắn nữa là trong công ty mình cũng thân tình với nhiều người, các chị cũng quý mến và tính mình cũng dễ dàng chia sẻ mọi chuyện với mọi người. Thế nên khi mình xác định mình bị trầm cảm, mình nghĩ đó chính là lúc mình cải thiện và rất nhanh chóng mình tìm lại được cảm hứng trong cuộc sống. Bạn đã biết mình bị bệnh thì đó là tín hiệu tốt rồi. Tương lai tương sáng đang chờ bạn ở phía trước. Thân!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ntt_neu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 16 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #31
    Mình cũng từng bị trầm cảm trong một thời gian dài. Đungs là chỉ người nào đã trải qua mới hiểu cảm giác của người bị trầm cảm. Nó đau đớn, rệu rã và chán nản. Bản thân lycs nào cũng thấy tuyệt vọng và muốn buông xuôi, dễ thịnh nộ, dễ xúc đongj và chỉ nghĩ đến cái chết. Mình không bị mất ngủ mà trái lại, mình chỉ muốn ngủ, không muốn thức dậy. Một ngày mình có thể ngủ tới 12, 13 tiếng đồng hồ. Đã thế mình còn không biết là mình bị trầm cảm. Mình chỉ lên mạng và tìm hiểu về những người có cùng cảm giác như mình và ngộ ra là mình bị trầm cảm. Khi đó mình mới có bầu và đe em bé nhưng thực ra sự trầm càm của mình đã kéo dài rất lâu từ trước khi mình có bầu. Có lẽ khoảng 2, 3 nám trước đó. Khi mình tâm sự với một sô người, ai cũng nói mình bị điên, không biết quý trọng những gì đang có. Bởi vì mình sống ở Tây, có một người chồng yêu mình hết lòng, lại vững vàng về tài chính, nói chung mọi ng bảo chả có lí do gì cho mình chán đời cả. Thế là lại càng chán, càng thấy ko ai hiểu mình, không thèm nói với ai nữa luôn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ntt_neu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 16 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #32
    Mình cũng từng bị trầm cảm trong một thời gian dài. Đungs là chỉ người nào đã trải qua mới hiểu cảm giác của người bị trầm cảm. Nó đau đớn, rệu rã và chán nản. Bản thân lycs nào cũng thấy tuyệt vọng và muốn buông xuôi, dễ thịnh nộ, dễ xúc đongj và chỉ nghĩ đến cái chết. Mình không bị mất ngủ mà trái lại, mình chỉ muốn ngủ, không muốn thức dậy. Một ngày mình có thể ngủ tới 12, 13 tiếng đồng hồ. Đã thế mình còn không biết là mình bị trầm cảm. Mình chỉ lên mạng và tìm hiểu về những người có cùng cảm giác như mình và ngộ ra là mình bị trầm cảm. Khi đó mình mới có bầu và đe em bé nhưng thực ra sự trầm càm của mình đã kéo dài rất lâu từ trước khi mình có bầu. Có lẽ khoảng 2, 3 nám trước đó. Khi mình tâm sự với một sô người, ai cũng nói mình bị điên, không biết quý trọng những gì đang có. Bởi vì mình sống ở Tây, có một người chồng yêu mình hết lòng, lại vững vàng về tài chính, nói chung mọi ng bảo chả có lí do gì cho mình chán đời cả. Thế là lại càng chán, càng thấy ko ai hiểu mình, không thèm nói với ai nữa luôn.
    Sau đó mình có đi bác sĩ và dc kê đơn, nhưng bản thân mình ko thích phụ thuộc vào thuốc, và mình sợ những phản ứng phụ. Thế nên mình cũng ko quá nhiệt tình trong việc uống thuốc. Thưc chất ra là ko uống luôn.


    Dông dài mãi về quá trình bị bệnh nhỉ, để mình nói về việc vì sao mình cảm thấy tốt hơn lên nhé. Mình thích đọc, thế nên mình tìm đủ các thứ sách nói về trầm cảm. Qua việc này mình xác nhận thêm một lần nữa là mình bị trầm cảm rất nặng. Thế nhưng cuốn sách làm mình thay đổi rõ rệt và có những chuyển biến tích cực nhất là quyển "feeling good" của bác si David Burns. Đọc quyển sách này, mình cảm thấy như người viết nói hộ lòng mình khi ông liệt kê triệu chứng của người trầm cảm, mức độ nặng nhẹ của mình đang ở đâu. Quan trọng hơn, ông dùng "cognitive behavior therapy" để chữa bệnh, tức là cách để mình điều chỉnh suy nghĩ cho tích cực hơn. Kết quả của phương pháp này còn khả quan hơn là dùng thuốc.


    Khi post bài này mình thử search google xem có bản tiếng Việt không nhưng chưa thấy, có thể vì mình tìm chưa kỹ, hoặc có thể vì cuốn sách chưa dc dịch ra tiếng Việt, mình cũng ko rõ. Đây là một quyển sách tuyệt vời, nó là vị cứu tinh của mình. Mỗi khi mình cảm thấy có những suy nghĩ tiêu cực, mình lại nhớ đến những phương pháp ông nêu ra trong sách và cảm thấy tốt hơn rất nhiều. Nếu bạn nào có thể đọc dc bằng tiếng Anh, hãy tìm mua quyển sách này.
    • Avatar của pygenki
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 8 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #33
    mình cũng bị trầm cảm khoảng gần 2 năm. Để chữa bệnh này cần rất nhiều vào sự nổ lực của bản thân, tránh những suy nghĩ tiêu cực khiến tâm trạng càng nặng nề. Mình cũng 21t giống bạn, tuổi trẻ thường có những cảm xúc thất thường, bạn nên ra ngoài đi chơi với những ng bạn thân quen. Nếu bạn tự ti ngại giao tiếp có thể tập quen dần bằng việc online xem những đoạn phim hài, đại loại làm những gì bạn thích. Lâu dần bạn sẽ thấy mình có những niềm vui riêng, nói chung là phải vượt qua bản thân. Thuốc chỉ là phụ thôi bạn à, ăn uống điều độ, cố gắng ngủ sớm. Chúc bạn sớm vui vẻ
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #34
    thằng bạn cùng phòng mình cũng thế này. hóng tin từ các chị, các mẹ để có cách điều trị ạ. chứ cứ kéo dài thế này thì e cũng ngỏm sớm. hic
    • 206 Bài viết

    • 61 Được cảm ơn

    #35
    Mình bị trầm cảm cách đây 3 tháng. Mình cảm tgaays chán nản, không muốn cố gắng một chút nào, mình dễ cáu gắt, khi nổi cáu chỉ muốn đập phá thứ gì đó. Và mình đã vài lần đập mâm bát. Khi tức giận la mình hét to, thậm chi gào lên. Mình rơi vào trạng thái buồn bã, đau khổ, cảm giác cô đơn cùng cực. Mình còn bị ám ảnh với những giấc mơ về sex. Mình luôn sợ mình bị bỏ rơi. Và ngày ngày mình dành thoi gian lên mạng khá nhiều. Mình kết bạn lung tung và nói đủ mọi chuyện, chia sẻ mọi chuyện mà mình không nói với người thân. Thậm chí cảm giác sợ bị bỏ rơi còn khiến mình tưởng mình yeu một người trên mạng... Mình đã hẹn gaepj người đó. Và cuộc gaepj ngớ ngẩn đó khiến mình nhận ra mình bị bệnh.

    Rồi mình từ HP len BV tâm thần ban ngày Mai Hương khám. Bs kết luận mình bị trầm cảm nặng và cho mình một số loại thuốc. Về nhà mình uống 1v buổi trưa, tối uống 1,5v của 2 loại khác nữa và thuốc bổ. Khi uống thuốc, thật khủng khiếp. Mình mệt rã rời, đứng ko nổi và chỉ mê mệt chìm vào giấc ngủ, miệng khô đắng, nhưng them ăn khủng khiếp. Một ngày uống thuốc chỉ ngủ, ngủ dậy là ăn, đặt lưng là ngủ, đi lại lycs nào cũng lâng châng. Ko làm nổi một viec gì.

    Và mình quyết định dừng thuốc. Mình nghĩ nếu mình cứ uống tiếp, chắc mình sẽ còn tệ hại hơn nữa. Mình tìm cách tự thoát ra khỏi căn bệnh của mình. Và hỉenj tại mình đã tạm ổn.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của foryou2815
    • 51 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #36
    mình có người chị bị tâm thần ở chung nhà, trước đây chị bệnh rất nặng ,uống thuốc gần 10 năm, khỏe mạnh đến mức tưởng mình không cần thuốc nữa, bỏ 2 năm giờ bị lại, giờ mình dành nhiều thời gian trên mang tìm bài thuốc nào để chữa không, và có chữa dứt được không, chứ mình thì kinh nghiệm rồi, nếu uống tây y thì phải uống cả đời, dù có vui vẻ yêu đời, khỏe mạnh đến cỡ nào cũng không được bỏ thuốc, bỏ là lại bị ngay. không biết có chỗ nào thuốc đông y hết hẳn không? theo như mình từng đọc các tài liệu thì nói chung là do khí huyết gì đấy, đại loại là cần khắc phục âm dương gì gì đó mình không rõ lắm, nhưng cũng có người mình thấy trực tiếp sống bình thường, họ nói đã từng uống thuốc đông y và bây giờ không cần uống lại, mình không rõ có chắc chắn sẽ không uống lại không vì mình chỉ tiếp xúc người đó 1 năm thôi, sau đó thì sao? có chắc chắn không cần uống lại không? hay đông tây y giờ đều đã bó tay?
    • 73 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #37
    Bạn nên cho chị uống tây y đều đặn, không thể bỏ thuốc được , nếu kết hợp thêm đông y để dưỡng tâm cũng rất tốt, bạn có thể lấy thuốc của bs ở PK đông y ngọc thái, địa chỉ như mình nhớ là P409, nhà H4, thanh xuân nam, ngõ 445 nguyễn trãi, bác ý chỉ làm từ 5h chiều thôi, bạn thử lấy thuốc ở đó cho chị xem
    • 2,814 Bài viết

    • 3,153 Được cảm ơn

    #38
    Nên uống thuốc đều đặn nha
    minjf cũng bị rồi
    phải uống hết 6 tháng
    ráng uống v suy nghĩ lạc quan lên nha ! Mình vốn là ng sống nội tâm ít chia sẻ
    Phải tin tưởng sẽ có một ng yêu mình.
    Mình đã từng có đo !
    • 68 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #39
    Chữa trầm cảm bạn đến bác sĩ Hiển Trưởng Thần Kinh Bệnh viện tâm thần ban ngày Mai Hương nhé. Chị gái mình cũng bị nhưng chữa khỏi rồi. Bác sĩ này 7 năm học bên Nga, gõ tên Bác sĩ Bế Thị Hiển có rất nhiều bài báo viết đó. Mình vẫn còn lưu số 0915071019. Rất mong mọi người chữa khỏi như chị mình
    • 16 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #40
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ntt_neu Xem bài viết
    Mình cũng từng bị trầm cảm trong một thời gian dài. Đungs là chỉ người nào đã trải qua mới hiểu cảm giác của người bị trầm cảm. Nó đau đớn, rệu rã và chán nản. Bản thân lycs nào cũng thấy tuyệt vọng và muốn buông xuôi, dễ thịnh nộ, dễ xúc đongj và chỉ nghĩ đến cái chết. Mình không bị mất ngủ mà trái lại, mình chỉ muốn ngủ, không muốn thức dậy. Một ngày mình có thể ngủ tới 12, 13 tiếng đồng hồ. Đã thế mình còn không biết là mình bị trầm cảm. Mình chỉ lên mạng và tìm hiểu về những người có cùng cảm giác như mình và ngộ ra là mình bị trầm cảm. Khi đó mình mới có bầu và đe em bé nhưng thực ra sự trầm càm của mình đã kéo dài rất lâu từ trước khi mình có bầu. Có lẽ khoảng 2, 3 nám trước đó. Khi mình tâm sự với một sô người, ai cũng nói mình bị điên, không biết quý trọng những gì đang có. Bởi vì mình sống ở Tây, có một người chồng yêu mình hết lòng, lại vững vàng về tài chính, nói chung mọi ng bảo chả có lí do gì cho mình chán đời cả. Thế là lại càng chán, càng thấy ko ai hiểu mình, không thèm nói với ai nữa luôn.
    Chị ơi...cho e hỏi ..chi bị trầm cảm trong lúc mang bầu như thế ..khi sinh e bé ra có bình thường k ạ