TIN TÀI TRỢ.

Cuộc đời bi đát của tôi

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.85K Lượt đọc
  • 7 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 307 Bài viết

    • 196 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Sinh ra và lớn lên trong một gđ khá giả nhưng lại bị rơi vào cảnh ghẻ lạnh từ bố mẹ mình. Như ông bà ta có câu "con thương, con ghẻ, mặc dù cả 2 đều là con đẻ"
    Tôi không hiểu sao mình lại bị đx như thế, bắt đầu từ 7t tôi đã nhận ra đc sự bất công từ mẹ dành cho tôi.


    Bà là một ng phụ nữ tri thức ngoài xh nhưng về nhà khác hẳn hoàn toàn. Bà có thể đưa ra những lời nhục mạ, xúc phạm tôi bất kỳ khi nào, ở đâu...thói quen đó vẫn lưu giữ 30 năm. Không chỉ nhục mạ, bà còn luôn nghi ngờ tôi tất cả mọi thứ, mất tiền bà đổ cho tôi, đến khi biết không phải tôi bà cũng chẳng thèm xin lỗi...hay hai chị em chơi vs nhau, nếu em khóc, ko cần biết ai sai ai đúng, cứ thế tặgn tôi những trận đòn roi chan cơm và nc mắt. Tuổi thơ của tôi cô độc thật sự...năm tôi 12 tuổi tôi đã từbg nghĩ đến cái chết. Năm tôi 15 tuỏii là lần t2 tôi nghĩ đến cái chết... và bây giờ tôi chỉ muốn bỏ đi thật xa...nhưng trớ trêu tôi lại bận lòng vì đang có 1 cháu nhỏ.


    Từ năm 25 tuổi tôi bắt đầu phản ứng mạnh bởi những lời lẽ nhục mạ vô cớ, và giờ 31 tuổi, tôi chỉ muốn bỏ đi thật xaaaa dắt theo đứa con của mình...




    Thật khốn đốn, không ai biết tôi khổ như thế trừ bạn thân và hàng xóm. Tôi ko có tính thích chia sẻ về mình. Tính tôi từ đó cũng khá tự kỷ....


    Thật trớ trêu, tuổi thơ dữ dội đaz đành. Lấy chồng rồi không khá hơn là bao.


    Chồng tôi cũbg thuộc tuýp người ác miệng. Cứ khi nào bất đồng, anh ta lại ko tiếc nhưzng lời thóa mạ tôi...đanh đá i chang con mệ bán cá đầu ngõ...anh ta cũng giống mẹ tôi ở điểm, thích thể hiện mình là 1 ng tốt. Nhưng tôi khổ chỉ mình tôi biết, cùng lắm bạn thân và hàng xóm biết.




    Cuộc đời tôi khổ là thế, tôi cũng chưa một lần than khổ vs ai, tính tôi không thích kể lể...nhưng hôm nay đời tôi sẽ mãi ghi dấu khoảnh khắc "chó chết này" nếu tôi có chết, cũng làm ma oan ức.


    Gia đình là thế, công việc cũng không suôn sẻ hơn. 23t tn đại học và 25t đi làm. Đang trên đà thăg tiến thì người sếp cq đột ngột mất, tôi như chới với giữa dòng nước lũ. Vì làm mt nhà nc, chất xám thôi không đủ. Lúc nào cũng phải là "nhất quan hệ, nhì tiền tệ, ba hậu duệ, bốn mới trí tuệ". Tôi đc vào cq nn làm việc cũng là nhờ ơn huệ của người này, đó là người chú đáng kính của tôi. 


    30 tuổi, tôi muốn đổi thay cs. Tôi muốn bỏ lại tất cả để vào nam làm lại cuộc đời. Tôi muốn đưa con đi theo, nhưng người chồng hẹp hòi gia trưởng của tôi sẽ không bh để tôi toại nguyện.




    Nhưng tôi nghĩ cách để thoát khỏi sự đau khổ cùng cực trong tâm hồn này tính từ 7t đến nay...chỉ có thể thoát ly mà thôi. Tôi có 5 năm công tác mảng xã hội, cộng đồng, người dân có hoàn cảnh khó khăn tại 1 cq nhà nước. Liệu với kn và bằng cấp kinh tế QTKD, vs độ tuổi bây giờ...tôi có thể tìm đc cho mình 1 cv mới ở miền đất mới...để có thể trang trải cs ở nơi đất khách quê người? Có thể nuôi con bằng thu nhập đó hay không?


    Tôi ra đi xác định 2 bàn tay trắng. 

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Fizze
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 năm
    • 325 Bài viết

    • 82 Được cảm ơn

    #2
    Muốn nghe lời thật lòng không??? Vào nam 1 mình ko cần bằng cấp chỉ cần có ai giới thiệu việc nếu ko ngại việc hên hên vẫn có thể đủ ăn đủ chổ ở... Ngoài ra tự xin cũng như ngoài bắc thôi.
    Sống 1 mình làm phục vụ cũng sống dc. Nhưng ôm theo con thì coi chừng nó đói đó....
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #3
    Ban oi, ban hay manh me len va ra di de lo cho con va bang than minh. Toi se giúp ban ban hang xách tay online...ban co the Lien lạc voi minh.....
    Chức ban se suy nghi tốt cho con
    • 8 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #4
    Chia sẻ
    • 11 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #5
    Tôi thấy cuộc đòi bạn phải thay đổi thôi! Thay đổi nối sống, tư duy... Có thời gian bạn đi tập Yoga đi + thiền nữa, tự bạn sẽ biết điều chỉnh suy nghĩ và hành vi. Tôi không dám phán xét gì bạn nhưng tôi cũng là người Mẹ tôi hiểu tình cảm của cha mẹ dành cho con cái mình. Không có người mẹ nào là không yêu thương con, có lẽ là bạn và mẹ bạn đang không tìm ra tiếng nói chung để hiểu nhau, mẹ bạn rồi cũng già, bạn hãy dùng tình yêu củn mình để yêu lại cha mẹ bạn, đừng có suy nghĩ tiêu cực dẫn đến tình cảm gia đình dần dần cũng xa nhau. Bạn đã thử cố gắng tìm hiểu xem nguyên nhân dẫn đến tình cảm mẹ con dạn nứt là do nguyên nhân từ đâu chưa... Và mình khuyên bạn gia đình là nơi bình yên nhất, hãy mở lòng yêu thương bao dung tự khác tình yêu sẽ đến với mình. Còn bỏ nhà đi thì tớ nghĩ rằng nếu bạn có một mình thì Ok. Còn bạn mang theo con nếu bạn có người thân quen giúp đỡ thì Ok còn không có thì tớ khuyên chân thành bạn hãy suy nghĩ cẩn trọng hơn về điều này.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,474 Bài viết

    • 1,295 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Con mình còn nhỏ, thuương nó lắm mà nhiều khi mình mắng nó kinh lắm...
    Cha mẹ nào cũng thương con là thật luôn
    Hãy nhớ lại đi , mẹ có thể mắng mỏ bạn, nhưng hãy tĩnh lại mà nghĩ xem..mẹ cho bạn những gì.
    Sinh ra bạn đã là cả một quá trình đâu dớn, bạn có con rồi chắc bạn hiểu?
    Tiếp theo nuôi dạy bạn tới giờ
    Đứng ra che chở cho bạn những thứ mà có thể bạn sẽ ko nhìn ra, bởi những lời mắng mỏ của mẹ
    HỒi xưa, mẹ cũng hay mắng mình lắm, cũng kiểu ko có tiếng nói chung í, và thật sự mẹ rất hiểu và dốc tâm sức cho chị mình luôn
    Bây giờ thì mình hiểu ra nhiều điều, và thương mẹ vô cùng, cha mẹ già, sống được bao lâu ?
    Vì tính cách mình ngang, ko hợp với mẹ thôi, chị mình thì hiền hòa, hiểu chuyện....nhưng mẹ thì thương tất cả các con, vì tất cả các con, chỉ là hợp ai hơn, thì nhìn có vẻ là hài hòa với người đó hơn,
    Mình giờ có con nên mình hiểu cha mẹ hi sinh vì mình thế nào
    Cho nên...
    Dù thế nào thì mình vẫn yêu cha mẹ mình, và gắn liền với đó, phải khẳng định một điều như thế này
    Mình Lớn rồi, Trưởng Thành rồi, làm gì phải tự quyết định, Vui buồn phải tự quyết định, tự tạo ra cuộc sống cho mình chứ...và có một điều là Hãy luôn yêu thuương cha mẹ, hãy nghĩ mà xem, có thể trong cuộc đời này, bản thân mình cũng nóng nảy với con cái mà con cái mình muons rời bỏ mình thì sẽ thế nào ??? cho nên Tha thứ được, bao dung được trong lòng thì sẽ thanh thản hơn, dù rằng nó ko đơn giản
    Đường dài mới biết ngựa hay
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,474 Bài viết

    • 1,295 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Cuộc sống nó ko đơn giản như gia đình đâu
    Cứ đi đi rồi mới biết đâu là nhà...
    Đùa thôi, Nhưng khuyên thật là hãy nghĩ lại, đỡ phải trả giá ko đáng
    Quan trọng là Bản thân phải vượt qua được chính mình
    Đường dài mới biết ngựa hay
    • 2,151 Bài viết

    • 1,072 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018
    #8
    1- cha mẹ mắng hay đối xử khó với mình có thể có nhiều lý do khác nhau, trong đó có thể là bản thân mình. Dù thế nào cũng ko trách ko oán cha mẹ. Ko muốn nghe lời chì trích thì phải đi xa.
    2- Mang con vào SG sống ban đầu có lẽ sẽ gặp nhiều khó khăn. Cần có bạn bè người thân giúp đỡ và có công việc đủ nuôi 2 người. Tự bỏ đi mang theo con thì cần có vốn liếng đủ chi tiêu cho 2 người ít nhất là 6 tháng. Mẹ độc thân đi làm đưa con đi học đón con ko dễ chút nào. Muốn đi dễ, tồn tại thì có thể, nhưng khó khăn vượt qua ko phải dễ dàng.
    What should I do next?