Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Có cách nào thay đổi

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.38K Lượt đọc
  • 4 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Mình có học thức (tốt nghiệp đại học ngành IT), có một người chồng thương vợ, có một cô con gái chưa tròn tuổi đáng yêu, có một gia đình nhà chồng khá tốt. Nhưng mình có những yếu điểm rất muốn thay đổi, rất muốn thoát ra nhưng vẫn lẩn quẩn mãi
    Mình rất nhiều điểm yếu mà điểm yếu nhất là rất kém khả năng giao tiếp. Gặp người lạ mình như ngậm hột thị ko biết nói chuyện gì, mình ko thể nghĩ ra chuyện gì để nói. Mọi chuyện càng tồi tệ hơn khi mình gặp người nước ngoài (công việc của chồng mình thường xuyên với người nước ngoài, bạn bè người nước ngoài cũng nhiều), mình thấy quá ngượng khi gặp bạn bè chồng mà mình thường xuyên ngậm hột thị hoặc không nghĩ ra chuyện gì mà nói. Tiếng Anh mình cũng không kém cũng không giỏi, nghe người nước ngoài nói thì mình hiểu nhưng mình không thể nói được.Mình muốn thay đổi. Mình không muốn con gái mình giống mình, nó sẽ bị cô lập, nó sẽ ít bạn bè, nó sẽ không tự tin giống như mình vậy. Mình đã ít giao tiếp mà công việc của mình lại chủ yếu tập trung vào chuyên môn nên mình càng nặng hơn. Làm sao để thay đổi. Có ai giống mình và đã từng thay đổi được không giúp mình với. Mình chỉ bị thế đối với người lạ còn người thân trong gia đình thì không sao, mình có thể ngồi nói chuyện với chồng cả ngày được, chồng mình thích nói chuyện với mình, mình cũng nói chuyện với con mình suốt, nhưng với người lạ đối với mình như nhiệm vụ bất khả thi. Kể cả với mẹ chồng và em chồng, mình cũng ít nghĩ ra chuyện để nói lắm.
    Hoàn cảnh gia đình ngày bé mình hơi đặc biệt. Đó là mẹ mình có thể cả ngày không nói câu nào cũng chẳng sao. Bố mình thì ngược lại, nói nhiều, nhưng nói chuyện đâu đâu, nói không quan tâm đến người đối diện, nghĩa là bố mình nói toàn làm mất lòng người khác (cả anh em ruột của bố mình cũng ghét bố mình). Bố mẹ mình hầu như không có bạn điều đó cũng ảnh hưởng đến mình. Cả hàng xóm cũng chẳng ai chơi được với bố mẹ mình cả. Mình cũng ít bạn lắm chỉ có 2,3 người bạn thân mà thôi. Mình còn 1 anh trai, một chị gái nữa. Chị mình thì ko sao, chị nói chuyện cũng rất tốt (vì chị làm quản lý) còn anh trai mình thì giống bố mẹ mình nghĩa là cũng chẳng có ai chơi được với anh trai mình, đối với mọi người anh trai mình là người lập dị.
    Điều mình luôn sợ nhất và canh cánh trong lòng là con mình sẽ bị hạn chế bạn bè, hạn chế giao tiếp chỉ vì mình. Sắp tới gia đình mình còn chuyển sang nước ngoài sống, mình sợ lắm, sợ con mình giống mình. Có ai từng hoàn cảnh giống mình không. Mình không biết gợi chuyện, không biết tiếp tục câu chuyện. Có cách nào vượt qua không. Nhìn các chị nói chuyện thoải mái với mọi người mình thèm lắm nhưng mình ko bắt chước được.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 18 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #2
    chào chị beconcuame2008, đọc tâm sự của chị em thấy gia đình em cũng khá giống gia đình chị. Em cũng là sinh viên năm thứ 2 khoa CNTT em có 1 anh trai cả và chị gái. Bố em là người ít nói, khá nhút nhát, ít giao tiếp còn mẹ em thì nói nhiều, giao tiếp khá nhưng cũng luẩn quẩn trong suy nghĩ. Anh trai em đôi khi cũng hơi kì quặc nhưng cũng có khá nhiều bạn, còn chị gái nói chung là bình thường.Từ nhỏ em đã nhút nhát,( mặc dù là con trai ), đến năm lớp 7 em thấy khi suy nghĩ về điều gì đó có cảm giác sợ sợ, bản thân luôn chìm đắm trong suy nghĩ tuyệt vọng, tinh thần suy sụp rất nhanh, gần như bế tắc trong suy nghĩ . Em rất ngại giao tiếp, ko thích đi ra ngoài bởi em cảm thấy thoải mái nhất khi ở nhà, ra ngoài hay đi học cảm thấy suy nghĩ của mình khác lúc ở nhà (kém hơn, bất bình thường hơn), ko được thoải mái về tâm lý. Nhiều lúc ko hiểu sao lúc ấy mình lại như vậy nữa. Em cũng ít bạn bè do tính cách của mình và thấy không hợp.Trong học tập em luôn phải cố gắng nhiều, học thiên về trí nhớ hơn là hiểu, mà trí nhớ của em cũng chẳng tốt. Tiếng anh em học cũng chẳng giỏi mà cũng chẳng dốt (giống chị), đọc dịch, nghe hiểu thì tạm được nhưng gặp khó khăn khi phải độc lập tự nhớ lại, tự suy nghĩ (như khả năng nói, viết...). Kiểu tư duy ở trên( hiểu khi có đối tượng khác tác động vào như chữ viết, âm thanh nhưng ko thể tự mình nghĩ ra cái mình cần ) ko không chỉ gặp và gây khó khăn, khó chịu trong môn tiếng anh mà còn rất nhiều môn học khác, cả trong giao tiếp, cuộc sống hằng ngày. Nó là sự khác biệt chính giữa em với người khác. Bình thường, khi ko bị ức chế giữa lời nói và suy nghĩ cân bằng, nhưng khi bị tác động thì đầu óc mình nhạy cảm sự cân bằng này mất đi, suy nghĩ bị rối loạn. Khi đó thật khó diễn đạt suy nghĩ của mình cho hợp lí . Nó cũng gây ra sự luẩn quẩn, lan man trong suy nghĩ.Càng nghĩ càng rối, bế tắc. Khi bị áp lực, căng thẳng thì quá trình diễn ra nhanh hơn. Con người trở nên mâu thuẫn. Con gái thường có tư duy giống bố, con trai giống mẹ (chưa chắc 100% ) con tùy vào nhiều thứ khác nữa như:di truyền, dinh dưỡng, con thứ mấy..v.v., em nghĩ suy nghĩ của em giống mẹ, chị có suy nghĩ giống bố ( ko hoàn toàn 100% ). Do đó bé gái nhà chị có xu hướng giống bố, mà anh nhà chị giao tiếp tốt nên ko ngại lắm ( Nếu sau này chị có con trai chắc phải quan tâm hơn ). Bé gái nhà chị còn nhỏ khi đi học nó sẽ có nhiều bạn thôi, chị cố gắng tạo cho bé một môi trường tốt để giao tiếp với bạn bè. Chị sắp đi nước ngoài sinh sống, về khả năng nói T.A chị có thể mua thêm sách, báo, đĩa học T.A, hoặc học trên mạng...nếu có thời gian thì học 1 khóa T.A giao tiếp nào đó. Nhưng chú ý là chị cần cố gắng tự suy nghĩ, tập luyện nhiều để thành thạo, mặc dù khó nhưng e tin chị sẽ làm được. Học vào buổi tối, trước khi đi ngủ chị nhắm mắt tưởng tượng lại, nhẩm lại những gì mình đã học bởi lúc đó chị sẽ tập trung hơn, hiệu suất cao hơn. Hoặc chị cũng có thể nhờ anh, 1 người nào đó biết T.A sửa lỗi cho mình khi tập nói.Trong giao tiếp thì chị cảm thấy ức chế khi gặp 1 người lạ, em cũng vậy, khi nhà có khách tự nhiên mình cảm thấy ức chế, cảm xúc, suy nghĩ, hành động ko tự nhiên như lúc trước, đầu óc đóng băng, hoặc ko nói được câu nào hoặc nói ko hợp với hoàn cảnh. Em khuyên chị nên tham gia 1 khóa học về yoga, thiền... sẽ giúp mình có một tinh thần tốt hơn: giảm lo âu, căng thẳng, sợ hãi, hồi hộp...Tinh thần tốt thì giao tiếp, làm việc... cũng sẽ tốt. Khi gặp người ngoài cố gắng nói nhiều nhiều chút, tạo ko khí cởi mở, lúc đầu sẽ thấy ngại, thấy ko phù hợp nhưng dần sẽ rút được kinh nghiệm nói sẽ tốt hơn. Chị cũng có thể tự soi gương ở nhà nói với mình trong gương coi như đó là 1 người khác, tạo ra các tình huống mình có thể gặp để ứng xử. Luyện tập nhiều sẽ quen dần, ko còn lúng túng.
    Có thể mình bỏ ra nhiều công sức nhưng kết quả thu được ko như ý muốn thì chị cũng đừng buồn, nản chí mà hãy tiếp tục cố gắng, sẽ thành công thôi.
    Chúc chị tự tin, thành công, hạnh phúc.
    • 767 Bài viết

    • 866 Được cảm ơn

    #3
    Người ta nói chuyện được với nhau vì có những mối quan tâm chung, hay vì cùng biết về một chuyện gì đó đủ để trao đổi thông tin.
    Mình nghĩ bạn không cần thiết phải áy náy đến thế, không nhất thiết lúc nào cũng phải mở mồm nếu mình không muốn, bản thân mình nếu nói chuyện với ai mà họ toàn buôn dưa tào lao thì mình chỉ muốn họ im luôn hoặc tự mình biến ra chỗ khác thôi.
    Tuy nhiên có một cái mẹo là khi mình không muốn nói chuyện với ai, hoặc chẳng có gì để nói nhưng buộc phải giao tiếp, thì hỏi, hỏi bất cứ cái gì bạn có thể nghĩ ra, công việc, gia đình, con cái, quần áo... , trong quá trình hỏi đấy có thể tìm ra một cái gì đấy chung để nói chuyện về nó, còn nếu không, lại hỏi tiếp. (nếu họ trả lời mà mình chẳng nhớ họ vừa nói gì thì cũng đừng áy náy, chỉ cần "à thế ạ" rồi hỏi tiếp)
    Còn về con bạn, quan trọng là bạn tạo điều kiện cho con giao tiếp, cho con đi chơi với các bạn, tạo điều kiện cho nó giao lưu, mang con đến những chỗ công cộng và tạo điều kiện cho nó tiếp xúc với những đứa trẻ khác.
    Nếu bạn ra nước ngoài, cái bạn cần bây giờ là một khóa tiếng anh giao tiếp.
    Chúc bạn thành công
    "... I'm a young soul in this very strange world, Hoping I could learn a bit bout what is true and fake, ... Hoping I could learn a bit bout how to give and take, But since I came here, felt the joy and the fear, Finding myself making every possible mistake...Finding trust and love is not always easy to make..."
    • Avatar của zounoha
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,506 Bài viết

    • 1,130 Được cảm ơn

    #4
    Chị ơi, chị đừng nên tự ti với mình quá như vậy. Em cũng như chị, với người trong gia đình thì nói chuyện thoải mái, nhưng người lạ thì em chả buồn nói, khi cần phải nói thì em cũng chịu không nghĩ ra nội dung để mà bắt đầu. Nhưng em không nghĩ đó là điểm yếu đâu, đó chỉ là tính cách thôi mà chị, em coi là tính hướng nội. Có người thế này, có người thế kia, chả có gì để phải tự ti hết chị à.

    Chị nói gia đình sắp ra nước ngoài ạ? ở nước ngoài chính ra không cần nói nhiều như ở nhà đâu chị ạ, và người ta thường nói thực, ngắn gọn suy nghĩ của mình, chứ không cần quá câu thời gian để chuyện trò lâu, chị có khi lại thấy thoải mái hơn.

    Tuy nhiên, gia đình chị có kế hoạch ra nước ngoài sống thì chị có thể luyện thêm tiếng Anh đi chị, phòng khi có điều muốn nói mà không biết nói, rồi con cái đi học, có chuyện này chuyện kia muốn hỏi thì mình cũng trả lời được ngon lành. ^.^

    Em có 1 cách này để có chủ đề nói chuyện nè chị, đó là đọc báo, xem thời sự chị ạ. Điều này giúp mình mở rộng hiểu biết xã hội, khi nói chuyện có thể gợi ra, cùng nói hoặc bàn luận, nhận xét về 1 chuyện nào đó. Tiếp nữa là tùy đối tượng mà mình đoán ra họ quan tâm hay có hiểu biết về lĩnh vực nào để nói chuyện về lĩnh vực đó, thường thì mọi người thích nói chuyện gần gũi với bản thân mình, nên mình nói chuyện liên quan tới đối phương thì đối phương cũng dễ vui vẻ tiếp tục câu chuyện với mình. Điểm thứ 3 là, nói mình thấy đủ là được, không thích giao tiếp nhiều, nếu nói đủ rồi lại nói tiếp, thành ra nói quá, dễ làm câu chuyện nhàm, chán, tạo cho mình cảm giác khó chịu, lần sau lại khó bắt đầu chị ạ. ^.^
    Mình không thường xuyên vào wtt nữa nên xin lỗi các bạn nhắn tin cho mình mà không thấy reply nhé.
    Lý thuyết và 1 số kinh nghiệm về ăn dặm kiểu Nhật (từ bài cuối trang 1 ~ trang 5)
    Blog nhà zounoha
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của zounoha
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,506 Bài viết

    • 1,130 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Me ong bau Xem bài viết
    Người ta nói chuyện được với nhau vì có những mối quan tâm chung, hay vì cùng biết về một chuyện gì đó đủ để trao đổi thông tin.
    Tuy nhiên có một cái mẹo là khi mình không muốn nói chuyện với ai, hoặc chẳng có gì để nói nhưng buộc phải giao tiếp, thì hỏi, hỏi bất cứ cái gì bạn có thể nghĩ ra, công việc, gia đình, con cái, quần áo... , trong quá trình hỏi đấy có thể tìm ra một cái gì đấy chung để nói chuyện về nó, còn nếu không, lại hỏi tiếp. (nếu họ trả lời mà mình chẳng nhớ họ vừa nói gì thì cũng đừng áy náy, chỉ cần "à thế ạ" rồi hỏi tiếp)
    :Applause: :Applause: Học tập được ở Mẹ ong bau rồi! :Rose: :Rose: :Rose:
    Mình không thường xuyên vào wtt nữa nên xin lỗi các bạn nhắn tin cho mình mà không thấy reply nhé.
    Lý thuyết và 1 số kinh nghiệm về ăn dặm kiểu Nhật (từ bài cuối trang 1 ~ trang 5)
    Blog nhà zounoha