Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Có ai đã phải trả một món nợ. Món nợ mà không ai có thể ngờ tới "Nợ Tình mẫu tử"

  • 2 Lượt chia sẻ
  • 6.94K Lượt đọc
  • 70 Trả lời

  • Trang 2/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • 3
  • ...
  • 4

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 96 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #21
    Mỗi người mỗi cảnh, chẳng ai giống ai, thông cảm và chia sẻ với bạn. Tình mẫu tử không thể nào định giá đơn giản thế được. Bạn hãy cứ kể ra cho với đi nỗi buồn. Nhưng cũng đừng quá uất hận mà làm xấu đi hình ảnh của mình, bố bạn đã nói với bạn một câu rất hay, bạn hãy theo vế trước mà sống cho hết mình.
    Hoàng sa và Trường sa là một phần không thể tách rời của Việt Nam.
    Với tình trạng này, ngư dân Việt Nam bao giờ hết bị "tàu lạ" đâm chìm nữa đây!:Crying:

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 18 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #22
    Con ra quân. Con tìm mẹ sau bao năm xa cách
    Những tưởng mẹ đã biết hối hận.
    Mẹ con có thể nhìn nhau
    Nhưng không.
    Mẹ vẫn cao ngạo kiêu căng, đài các như ngày nào.

    "Tao đã có Hạnh phúc riêng của tao rồi. Chúng mày đừng làm phiền tao nữa"

    Đau đớn quá
    Nhưng mẹ à.
    Cái mà con còn đau đớn hơn
    gấp trăm
    gấp ngàn lần hơn
    Mẹ biết là gì không

    Đó là cái khoảnh khắc mà Mẹ cầm 200tr của con đưa và Mẹ cất đi

    Vậy nghĩa là sao?
    Nghĩa là Mẹ đã nhận tiền cà cắt đứt tình mẫu tử
    Mẹ không chút hối hận
    Mẹ không chút động lòng về con của mình
    đứa con àm Mẹ đã đứt ruột đẻ ra và bao năm nuôi nấng
    Mẹ đánh đổi tình cảm đó bằng đồng tiền
    bằng 200tr mà theo như lá thư mẹ đã viết cho con.

    Mẹ muốn mua tình mẫu tử của những đứa con lang
    Mẹ đã làm điều đó
    • 17,911 Bài viết

    • 17,323 Được cảm ơn

    #23
    Đó là cái khoảnh khắc mà Mẹ cầm 200tr của con đưa và Mẹ cất đi

    Vậy nghĩa là sao?
    Nghĩa là Mẹ đã nhận tiền cà cắt đứt tình mẫu tử
    Thật là mẹ đẻ 2 chị em bạn ko?:mad::mad::mad:
    Spam vui, Thư giãn...Không oán trách, không gây hận sầu :Rose::LoveStruc::Smiling::Smug:
    TT Dịch thuật Lăng Tra cả: Dịch ngược, dịch xuôi & dịch chéo Anh, Việt, Hán:Thinking:

    Nói dối ...nhưng có lợi cho Cách mạng ..tại sao không?:Smug::Battin ey:
    611
    DACAM gửi 1409
    • 18 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #24
    Năm 2003 sau khi ra quân
    Con bắt đầu đi học Đại học

    Tự mình bươn trải để lo ăn học
    Con đã quá quen với cuộng sống kham khổ
    Bởi vì còn cái gì đau khổ hơn mà con chưa nếm trải đâu
    phải không mẹ

    Nợ nần năm xưa khi Bố nuôi chị em con
    Con đã lao động cật lực
    Con đã trả
    tuy chưa hết
    nhưng cũng đã gần xong

    Tuổi thanh xuân của con
    Không được nô đùa
    không được vui chơi như những người cùng trang lứa khác
    Con không hối hận
    vì con hiểu một điều
    âu đó cũng là số phận của mỗi con người
    con không oán trách


    Con sống giờ không phải vì con
    Con còn gánh vác cả một gia đình.
    Phải xây dựng lại những gì mà mẹ đã lấy và mang đi mất
    Biết bao giờ đây mẹ?
    Biết bao giờ con mới được sống vì con
    Biết bao giờ con mới được hưởng thụ những đồng tiền do con làm ra đây
    ???
    ?
    • Avatar của Moon Moon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 153 Bài viết

    • 167 Được cảm ơn

    #25
    Thật không ngờ!
    Nắm tay bạn thật chặt và chia sẻ với bạn! Mình tin ông trời có mắt! Chúc bạn sẽ có một gia đình hạnh phúc của riêng mình, tạm quên người mẹ đó đi
    "LỜI NÓI LÀ BẠC, NHƯNG IM LẶNG LÀ VÀNG"
    • Avatar của FoxFamily
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,593 Bài viết

    • 1,347 Được cảm ơn

    #26
    Cố lên nhé bạn . Đọc bài của bạn mà buồn quá . Đồng tiền có sức mạnh đáng sợ vậy sao . Những tờ giấy vô tri vô giác lại được coi trọng hơn chính máu thịt của con mình .

    Bạn là người đàn ông mạnh mẽ, bạn sẽ đạt được thành công cho chị bạn, bố bạn và cả chính bạn nữa .
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của MebeRomHN
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 266 Bài viết

    • 98 Được cảm ơn

    #27
    • 2,394 Bài viết

    • 1,128 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #28
    Đọc tâm sự của bạn thật buồn. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.
    Nắm tay và chia xẻ cùng bạn.
    Cố lên! Mọi điều tốt đẹp vẫn đang ở phía trước.
    • 778 Bài viết

    • 2,690 Được cảm ơn

    #29
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thuytrieudo Xem bài viết
    Năm 2003 sau khi ra quân
    Con bắt đầu đi học Đại học

    Tự mình bươn trải để lo ăn học
    Con đã quá quen với cuộng sống kham khổ
    Bởi vì còn cái gì đau khổ hơn mà con chưa nếm trải đâu
    phải không mẹ

    Nợ nần năm xưa khi Bố nuôi chị em con
    Con đã lao động cật lực
    Con đã trả
    tuy chưa hết
    nhưng cũng đã gần xong

    Tuổi thanh xuân của con
    Không được nô đùa
    không được vui chơi như những người cùng trang lứa khác
    Con không hối hận
    vì con hiểu một điều
    âu đó cũng là số phận của mỗi con người
    con không oán trách


    Con sống giờ không phải vì con
    Con còn gánh vác cả một gia đình.
    Phải xây dựng lại những gì mà mẹ đã lấy và mang đi mất
    Biết bao giờ đây mẹ?
    Biết bao giờ con mới được sống vì con
    Biết bao giờ con mới được hưởng thụ những đồng tiền do con làm ra đây
    ???
    ?
    Rất buồn khi đọc những tâm sự của anh. Buồn thật nhiều. Mong anh hạnh phúc. Hi vọng anh sẽ tìm được một nửa biết trân trọng những giá trị đích thực mà anh có. Thương và cảm phục anh thật nhiều :Crying:.
    • Avatar của ltht
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 10,285 Bài viết

    • 7,876 Được cảm ơn

    #30
    đọc những dòng của anh Thuỷ triều đỏ mà buồn quá
    Ôm anh thật chặt để chia sẻ nhé:Angel:
    • Avatar của Smooth
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 2,730 Bài viết

    • 1,280 Được cảm ơn

    #31
    Đọc xong thấy buồn quá. Chia sẻ với bạn, cố lên bạn nhé!!!
    -------------------------------------------
    Sống là để YÊU THƯƠNG
    • Avatar của Kalua
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 77 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #32
    Hãy dũng cảm vượt qua em nhé. Anh tin một người có ý chí như em chắc chắn sau này sẽ thành đạt và có cuộc sống hạnh phúc. Mong bố em có một người vợ khác để bù lại cho ông những mất mát quá lớn trong đời, bù cho em chút tình mẫu tử để em tin rằng trên đời vẫn có người dang vòng tay ra với em. Cố lên em nhé.
    • 222 Bài viết

    • 75 Được cảm ơn

    #33
    Nghe xong buồn quá - muốn chơi một tép !:Laughing:
    • 75 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #34
    Mình ko biết tuổi bạn thế nào để mà xưng hô cho đúng. Nhưng có lẽ tuổi đời bạn từng trải khá nhiều với bao đắng cay sóng gió. Hơn ai hết mình hiểu nỗi lòng và nỗi đau của bạn vì mình cũng có hoàn cảnh cũng bất hạnh như vậy. Mẹ mình bỏ bố con mình đi khi mình chỉ là đứa trẻ lên hơn 2 tuổi.Ký ức nhạt nhòa là một buổi chiều đông lạnh lẽo mẹ lên xe theo đoàn người đi lao động xuất khẩu để rồi mình mất mẹ mãi mãi, bố mình mất vợ mãi mãi.Sụ chờ đợi mỏi mòn của rngười đàn ông hàng ngày phải lo miếng cơm manh áo cho đứa con thơ dại, những buổi chiều tàn đứng gốc cột điện chờ bố đi làm mang thức ăn về và tắm rửa cho con., nhưng lúc nào sụ chờ đợi ấy.cũng thật lâu, chân và tay sưng vù vì bị muỗi cắn... Để rồi hơn chục năm sau người mẹ ây ngang nhiên gửi đơn ly dị về vì bà ta muốn lấy chồng khác., lạnh lùng,như muốn quẳng đi một cục nợ... Mình ko thể nào viết tiếp được nữa, cổ họng nghẹn lại, nghĩ về ngưới bố quá cố mà uất hận cuộc đời, sao bố bỏ con đi sớm vậy. sao đời bố khổ thế, cả đời bố có biết miếng ngon bao giờ, có bao giờ bố được mặc bộ quần áo mới....
    • 75 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #35
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Thảo Cầm Viên Xem bài viết
    Nghe xong buồn quá - muốn chơi một tép !:Laughing:
    Xin bạn đừng đùa cợt trên nỗi đau của người khác, dù vô tình nó cũng làm tổn thương những người bất hạnh như bạn ấy và tôi và còn nhiều người.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Chinsusu
    • Chờ kích hoạt
      Offline
    • 14 năm
    • 3,326 Bài viết

    • 4,412 Được cảm ơn

    #36
    Năm 1994 em 13 tuổi, tức là em bằng tuổi em trai chị, và có thể chị bằng tuổi chị gái em. Em à, hãy nhìn vào mặt tốt đẹp còn lại trong cuộc đời, em nhé, rằng em đã trưởng thành, đã có được những suy nghĩ thấu đáo, đã vượt qua những thời điểm khó khăn nhất của cuộc đời... không bê tha, không nghiện ngập, không hư hỏng. Hãy sống vì chính bản thân mình trước hết, và vì cha mình, chị gái mình. Em còn có những người ruột thịt ấy ở xung quanh cơ mà. Hãy nghĩ rằng cô bạn gái rời bỏ em thời đó, khi cô ấy còn non nớt, mới mười sáu mười bảy tuổi, còn bây giờ, chị nghĩ rằng em đủ tự tin để tìm đến một tình yêu mới rồi đấy. Cố gắng lên em.
    • 1,570 Bài viết

    • 888 Được cảm ơn

    #37
    Thương anh quá cơ,năm 94 anh 13 tuổi, vậy anh sinh năm 81? anh hơn em 2 tuổi..
    em may mắn có gia đình hp hơn anh, em cũng đang dự bị đảng viên.
    Mong may mắn sẽ đén với anh nhiều hơn, và anh sẽ thanh thản trong tâm hơn...
    Không biết nói gì, cho em ôm anh thật chặt
    • 18 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #38
    Không nhà. Không cửa.
    Làm sao có thể nghĩ đến một mái ấm cho riêng mình.
    Giờ nó đã thành chai sạn.
    Nhưng hôm nay. Bất giác trong khoảnh khắc
    Nỗi đau đó dồn về.
    Lấn át mọi vấn đề
    Muốn xả
    Muốn nói
    Muốn viết
    Cho nhẹ lòng
    • Avatar của KTNhi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 646 Bài viết

    • 351 Được cảm ơn

    #39
    Rơi nước mắt!
    Cho chị chia sẻ nỗi niềm. Cứ nói hết ra một lần, rồi cố gắng quên đi để sống
    • Avatar của Tu_Si
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 229 Bài viết

    • 37 Được cảm ơn

    #40
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thuytrieudo Xem bài viết
    Không nhà. Không cửa.
    Làm sao có thể nghĩ đến một mái ấm cho riêng mình.
    Giờ nó đã thành chai sạn.
    Nhưng hôm nay. Bất giác trong khoảnh khắc
    Nỗi đau đó dồn về.
    Lấn át mọi vấn đề
    Muốn xả
    Muốn nói
    Muốn viết
    Cho nhẹ lòng
    Biết nói thế nào nhỉ, lâu lắm rồi tôi mới bỏ nhiều thời gian như thế để đọc nhiều bài viết như thế.

    Nếu bạn sinh năm 81, thì bằng tuổi tôi. Ko biết các bạn sn 81 thế nào nhưng tôi thấy tuổi 81 vất vả quá. Mỗi người mỗi cảnh

    Chia sẻ vơi bạn, người đó ko xứng đáng làm mẹ của bạn và đừng để con người như thế làm khổ mình nữa, dù chỉ là trong ý nghĩ. Mong bạn sớm vượt qua.
  • Trang 2/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • 3
  • ...
  • 4