Cảm giác thế nào trước lúc đi xa?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.87K Lượt đọc
  • 35 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 1,760 Bài viết

    • 2,326 Được cảm ơn

    #1
    Thấy các anh chị em lập các topic nào là: Già thì sẽ ra sao? Sinh lão bệnh tử có đáng sợ không? nên mình cũng thu hêt can đảm đề cập đến một vấn đề vô cùng nhạy cảm: Cảm giác trước khi chết thì thế nào?

    Dĩ nhiên không có một người đã qua đời nào có thể tham gia diễn đàn để nói tỏ tường mọi sự, nhưng chúng ta hãy cùng nhau bàn luận về điều này xem sao.

    Mình đã từng có những phút giây cận kề với cái chết, nói chung là khiếp lắm.
    Đấy là khi còn nhỏ, mình suýt bị chết đuối mấy lần. Lúc đó mình chưa biết bơi, và mình còn nhỏ lắm, khoảng trên dưới 10 tuổi thôi, nhưng mình nhớ như in cảm giác kinh hoàng trong những giây phút ấy. Mình bị uống nhiều nước, rồi mình không thở được, vì mỗi lần cố hít không khí thì hít phải nước, hoặc muốn mở miệng ra để hét lên cầu cứu thì lại uống phải những ngụm nước to, thật là khó chịu, cơ thể gần như kiệt quệ. Trong hoàn cảnh tuyệt vọng đó, để sinh tồn, mình đã cố hết sức vùng vẫy. May mắn là cuối cùng mình cũng vớ được một cái gì đó, hoặc được người khác kéo lên bờ. Hoảng loạn đến cùng cực, nhưng mình chưa lần nào bị ngất, chỉ bị uống no nước!:Worried::Worried::Sick:

    Bệnh, thì mình cũng trải qua không ít lần bị bệnh từ nhẹ đến nặng. Già, thì có lẽ chúng ta cũng trải nghiệm được ít nhiều câu nói :" Cái tuổi nó đuổi cái xuân". Thế nhưng cái chết thì sao?
    Mình trộm nghĩ những lần bị lọt ao lọt sông như trên, nếu mình không thoát được thì chắc là kinh khủng lắm: Chết vì ngộp thở! Mình có cảm tưởng ngộp thở là một trải nghiệm thật kinh hoàng. Và mình thấy rằng người đã chết thì không còn thở, vậy có phải ai ai trước khi qua đời cũng phải trải qua giai đoạn không thở được hay không? Nói cách khác là mình quan tâm đến vấn đề: Có thể có một sự ra đi dễ chịu êm ái không, hay sự ra đi nào cũng dữ dội và khủng khiếp?

    Các anh chị em có ai đã từng chứng kiến sự ra đi của ai đó có thể vào chia sẻ được không ạ? Thành thật xin lỗi vì lời đề nghị này có thể gợi lại niềm đau của mọi người, nhưng mình thật sự muốn nhìn thẳng vào vấn đề này, để mình có thêm tự tin khi đối diện với nó, vì rằng đây là một trải nghiệm bắt buộc đối với mỗi chúng ta!:Worried::Worried: :Sad:

    Mình không sợ chết, mà chỉ bị ám ảnh của sự khó chịu trước khi bước qua cổng vào cửa tử mà thôi! Có ai có cảm giác như mình không nhỉ?

    Chiều nay tôi ngồi ngắm
    Những xác lá vàng rơi
    Lá có buồn không nhỉ
    Sao nỡ bỏ quên đời?

    Tôi cũng như chiếc lá
    Sẽ lặng lẽ lìa đời
    Chỉ đớn đau dằn vặt
    Một kiếp người buồn trôi!
    When a couple are in relationship, the girl talks and the boy listens
    After getting married, the husband talks and the wife listens
    After 5 year marriage, both of them talk and neighbors listen.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của nobita8x
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 464 Bài viết

    • 81 Được cảm ơn

    #2
    nghĩ lại thấy bình thường, mình hồi bé cũng suýt chết đuối, hoảng hốt lắm lắm, lên được bờ vẫn tỉnh táo, có điều uống no nước, nước hồ lại .. bẩn, lên mãi mấy hôm sau vẫn .. bắn pháo hoa =="
    lớn lên rồi thì có vài lần ốm suýt chết, gần đây thì 3 lần, bình thản lắm, chỉ thấy những kỉ niệm ngày xưa nó hiện về rõ rệt, đậm nét, và đương nhiên là suy nghĩ không muốn chết...
    kết lại là chết chẳng phải việc hay ho gì, cứ sống đã tính tiếp.
    Mưa..
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,760 Bài viết

    • 2,326 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nobita8x Xem bài viết
    kết lại là chết chẳng phải việc hay ho gì, cứ sống đã tính tiếp.
    Dĩ nhiên là mình không muốn chết rồi, nhưng mình chỉ thắc mắc: Có phải cái chết nào cũng kinh khủng lắm không?
    Mình thì ao ước, giả sử từ giờ đến lúc mình già (vài chục năm nữa), khoa học sẽ phát minh ra một phương pháp giúp người già ra đi êm ái thì hay biết mấy. Mình sẽ xung phong đăng ký!onttella:onttella:onttella:
    When a couple are in relationship, the girl talks and the boy listens
    After getting married, the husband talks and the wife listens
    After 5 year marriage, both of them talk and neighbors listen.
    • 17,911 Bài viết

    • 17,322 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Biển và Em Xem bài viết
    Dĩ nhiên là mình không muốn chết rồi, nhưng mình chỉ thắc mắc: Có phải cái chết nào cũng kinh khủng lắm không?
    Mình thì ao ước, giả sử từ giờ đến lúc mình già (vài chục năm nữa), khoa học sẽ phát minh ra một phương pháp giúp người già ra đi êm ái thì hay biết mấy. Mình sẽ xung phong đăng ký!onttella:onttella:onttella:
    À..có rùi đó : Giấc mơ Seduxen :Battin ey::Laughing::Laughing::Laughing:
    Spam vui, Thư giãn...Không oán trách, không gây hận sầu :Rose::LoveStruc::Smiling::Smug:
    TT Dịch thuật Lăng Tra cả: Dịch ngược, dịch xuôi & dịch chéo Anh, Việt, Hán:Thinking:

    Nói dối ...nhưng có lợi cho Cách mạng ..tại sao không?:Smug::Battin ey:
    611
    DACAM gửi 1409
    • 262 Bài viết

    • 150 Được cảm ơn

    #5
    Bà ngoại em mất khi đang ngủ. Vậy chắc là cách đi qua cổng tử bình yên nhất nhỉ?
    RIP
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của EEE_Mom
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 168 Bài viết

    • 145 Được cảm ơn

    #6
    Mình nhé, ngày bé có 3 lần chết hụt rồi đấy. Hai lần đầu là nghe mẹ kể lại, mẹ cai sữa cho mình, lần đầu gửi ở nhà nhà ngoại, đang tự nhiên lăn đùng chết tử, cho về bú tiếp, được một thời gian lại cai lần 2, lại lăn đùng chết tử, lại cho về bú tiếp, lần 3 mới thành công. Nhưng lúc đó bé, chả nhớ gì.
    Lần suýt chết thứ 3 mình cũng bị chìm nghỉm, lúc này lớn chút rồi nên cảm nhận được và nhớ mãi cảm giác ấy thôi. Mở mắt ra thấy nước xung quanh toàn màu vàng, nhìn thấy cả bọt sủi quanh mình, cố ngoi lên gọi "Bố ơi" rồi lại chìm nghỉm, nghĩ thôi mình chết rồi, thả lỏng người ra cho đỡ sợ, đằng nào chẳng chết, nhắm mắt lại nào, chuẩn bị nhé. Lúc đó mình chỉ kịp nghĩ rằng nếu có chết, mình sẽ thả lỏng hết cơ thể, thật thoải mái để chết. Ô, nhưng mà chẳng chết, bố đến kịp và vớt mình lên, uống bữa nước biển no nê và rửa cả tai, mũi họng, mắt bằng nước biển.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 197 Bài viết

    • 846 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Khiếp! Đọc cái tai tồ của topic cứ tưởng nói về cảm giác của người sắp đi đến chân trời mới để sinh sống, hóa ra lại là cảm giác đi đến vùng đất mà không bao giờ trở về được à. Cái đó là thiên cơ bất khả lộ nhé onttella:
    • Avatar của kiki
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 17 năm
    • 3,816 Bài viết

    • 6,765 Được cảm ơn

    #8
    Bà tớ gần 90 rồi. Đi lại không còn nhanh nhưng đầu óc bà hoàn toàn mình mẫn. Mộ chí của ông bà, bà đã mua xong, xem hướng, chọn ngày, xây sẵn rồi. Tài sản của nả của bà dự định cho ai thế nào bà đã viết sẵn. Thậm chí đến cái giường bà nằm, bà cũng đổi sang cái khác, to khỏe hơn để chẳng may đến lúc ấy, nhiều người có phải ngồi lên giường của bà cũng không sập. Sức khỏe thì ngày một yếu đi, bà chuẩn bị tinh thần mỗi ngày, nói chung là sẵn sàng lắm cho cái sự về với các cụ. Vậy mà khi bà ốm, phải vào viện cấp cứu, tinh thần bà hoàn toàn hoảng loạn, nửa muốn bấu víu với cuộc sống, nửa muốn buông xuôi. Tớ không bao giờ quên lời bà ngoại tớ: Biết là rồi cũng sẽ đến lúc ấy, chuẩn bị cả rồi mà sao vẫn hoảng sợ quá cháu ạ.
    Success is a journey, not a destination.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Taiwei
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 837 Bài viết

    • 187 Được cảm ơn

    #9
    Mình ốm,phải điều trị ở viện và hôm đó có 1 chị bị K tuyến giáp.

    Lúc chị ấy phát hiện ra bị K thì đang mang bầu được 6 tháng, bác sỹ khuyên bỏ thai để chữa nhưng chị ấy vẫn muốn sinh con, sinh xong con được vài tháng thì di căn, lúc đó chị ấy nói: không sợ chết và chỉ ước được sống đến lúc nhìn thấy con tự tắm là ok rồi...nhưng chắc là không thế đến lúc ấy
    • 2,505 Bài viết

    • 3,287 Được cảm ơn

    #10
    Nghe mẹ kể:
    Ngày xửa cụ cố bà sắm sẫn quan tài, mua sẫn dững thức cần cho công cuộc "đi xa"
    Thi thoảng cụ lại vào nằm thử xem có vừa vặn thoải mái ko
    Dặn dò con cháu những việc cần làm
    Thái độ của cụ đối với sự "đi xa": Bình thản
    Mong ước của cụ: Hưởng hết tuổi giời thì ốm đôi ba ngày cho con cháu kịp về báo hiếu rồi "đi"
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của DIEPGIAMI
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,050 Bài viết

    • 3,103 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Taiwei Xem bài viết
    Mình ốm,phải điều trị ở viện và hôm đó có 1 chị bị K tuyến giáp.

    Lúc chị ấy phát hiện ra bị K thì đang mang bầu được 6 tháng, bác sỹ khuyên bỏ thai để chữa nhưng chị ấy vẫn muốn sinh con, sinh xong con được vài tháng thì di căn, lúc đó chị ấy nói: không sợ chết và chỉ ước được sống đến lúc nhìn thấy con tự tắm là ok rồi...nhưng chắc là không thế đến lúc ấy
    Thương quá.

    Hồi chưa có con mình nghĩ sợ chết chỉ vì sợ chết, sợ đau, sợ tắt thở rồi kế tiếp là gì???

    Nhưng từ khi có con mình sợ chết vì bỏ con ai lo, có ai ăn hiếp nó, nó thiếu mình sẽ ra sao?

    Mỗi lần đi máy bay với con, lúc nó nhỏ xíu thì mình không lo gì, mà lại thấy yên tâm, có gì thì mẹ con bên nhau. Con lớn rồi, cũng biết sợ khi máy bay rung, lắc bần bật thì mình lại thấy tội, nếu điều xấu xảy ra thì tội tình gì mà chịu cảnh như thế, đáng yêu quá mà, vô tư quá mà.

    Lần mình khg nghĩ sẽ còn sống để đáp xuống sân bay là chuyến bay từ Phú Quốc về SG trong cơn bão lớn. Từ sợ điếng người (trong khoan máy bay, hết nửa hành khách đã khóc thét, người NN thì ôm chặt lấy nhau tức tưởi) mình chuyển sang đơ. Trong đầu chỉ còn nghĩ đến con thôi, thấy sẽ rất đau nếu bỏ con ở lại, nghĩ tới con mình thế nào khi biết mẹ không có bên cạnh...

    Chắc ai đã có con cũng ít nhiều nghĩ như mình.
    FACEBOOK của tôi, ghé thăm và cùng chia sẻ....https://www.facebook.com/thailengocdiep

    2QA72QA7p7

    Fof8Fof8p7
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 206 Bài viết

    • 320 Được cảm ơn

    #12
    Mình thì hồi bé nhiều lần muốn tử tự lắm, thì tưởng tưởng ra mình mà chết đi thì người nào đó mắng mình sẽ ân hận lắm, rùi khóc lóc thương mình rùi lúc đó mình tỉnh dậy và bảo là ko sao đâu. Còn chuyện chết hụt thì cũng có 2 lần.
    1. Một lần mình đi tắm biển ở Đồ Sơn với gia đình, lúc đó chừng 7-8 tuổi chi đó. Mình bám thật chắc vào cái phao to đùng, đen ngòm. Sóng đánh nên phao trôi khỏi bờ từ lúc nào mà chỉ có mình mình ah. Rồi tự nhiên mình thấy phao lật, mình chìm xuống. Uống no nước. Lúc đó mình nghĩ "ui, thế là mình sắp chết rùi sao???" Mình chỉ biết mình uống ùng ục bao nhiêu nước biển, và nghĩ mình tèo tới nơi rùi. Đúng lúc đấy mình thấy ai cầm tóc mình kéo mình. Hoá ra là bố mình vẫn bơi sau phao mình lặn làm lật phao để mình chạ nước. Việc này làm mình ám ảnh tới nỗi mình ko thể tập nổi bơi, cứ chỗ nào ko chống được chân là bắt đầu hoảng.
    2. Lần thứ hai thì mới đây thôi, mình đi làm trên đường. Hôm ấy trời mưa to lắm nên tầm nhìn bị ảnh hưởng. Mình đi một lúc thì thấy rất gần có 1 xe tải đi với tốc độ rất nhanh, đối diện phóng thẳng tới chỗ mình. Mình tin rằng mưa to và gió như thể thì chắc chắn lái xe ko thể phát hiện ra mình. Lúc đó rất nhanh mình chợt nghĩ ôi mình tiêu rồi rồi nhắm mắt lại và chờ đợi. Rồi mắt mình mở hờ hờ ra. Oái, thì ra nó khúc quanh theo chiều zích zắc. Tới chỗ mình rùi quặt ngay. Lúc đó mình chỉ nghĩ ôi may quá, chỉ một chút, một chút nữa thôi.
    Tóm lại, giờ mình thấy còn sống là còn hy vọng, đời ko yêu ta nhưng ta vẫn phải yêu nó. Đôi khi đời rất dở nhưng vẫn phải niềm nở. Chả thích những kỷ niệm kiểu này, tới giờ vẫn hãi.
    Tâm như thủy
    :Rose::Rose::Rose:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 76 Bài viết

    • 25 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi DIEPGIAMI Xem bài viết
    Thương quá.

    Hồi chưa có con mình nghĩ sợ chết chỉ vì sợ chết, sợ đau, sợ tắt thở rồi kế tiếp là gì???

    Nhưng từ khi có con mình sợ chết vì bỏ con ai lo, có ai ăn hiếp nó, nó thiếu mình sẽ ra sao?

    Mỗi lần đi máy bay với con, lúc nó nhỏ xíu thì mình không lo gì, mà lại thấy yên tâm, có gì thì mẹ con bên nhau. Con lớn rồi, cũng biết sợ khi máy bay rung, lắc bần bật thì mình lại thấy tội, nếu điều xấu xảy ra thì tội tình gì mà chịu cảnh như thế, đáng yêu quá mà, vô tư quá mà.

    Lần mình khg nghĩ sẽ còn sống để đáp xuống sân bay là chuyến bay từ Phú Quốc về SG trong cơn bão lớn. Từ sợ điếng người (trong khoan máy bay, hết nửa hành khách đã khóc thét, người NN thì ôm chặt lấy nhau tức tưởi) mình chuyển sang đơ. Trong đầu chỉ còn nghĩ đến con thôi, thấy sẽ rất đau nếu bỏ con ở lại, nghĩ tới con mình thế nào khi biết mẹ không có bên cạnh...

    Chắc ai đã có con cũng ít nhiều nghĩ như mình.
    Mình cũng nghĩ giống bạn, mình cố gắng làm điều tốt vì người ta bảo "Phúc đức tại mẫu", chỉ cầu mong sưc khỏe và bình an cho con và cho gia đình, ko dám mong gì nhiều
    Yêu con quá, mẹ yêu con quá.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,760 Bài viết

    • 2,326 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Gà_trống_nuôi_con Xem bài viết
    À..có rùi đó : Giấc mơ Seduxen :Battin ey::Laughing::Laughing::Laughing:
    Hê hê, em mong nó được phổ biến rộng rãi một chút, chứ già rồi đâu còn sức để lết qua bển mà hưởng dịch vụ đó!:Thinking::Thinking::Thinking:
    When a couple are in relationship, the girl talks and the boy listens
    After getting married, the husband talks and the wife listens
    After 5 year marriage, both of them talk and neighbors listen.
    • 1,760 Bài viết

    • 2,326 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Bà zà chăm ngoan Xem bài viết
    Nghe mẹ kể:
    Ngày xửa cụ cố bà sắm sẫn quan tài, mua sẫn dững thức cần cho công cuộc "đi xa"
    Thi thoảng cụ lại vào nằm thử xem có vừa vặn thoải mái ko
    Dặn dò con cháu những việc cần làm
    Thái độ của cụ đối với sự "đi xa": Bình thản
    Mong ước của cụ: Hưởng hết tuổi giời thì ốm đôi ba ngày cho con cháu kịp về báo hiếu rồi "đi"
    Em hỏi khí không phải: Thế cụ cố ra đi có nhẹ không Zà?
    When a couple are in relationship, the girl talks and the boy listens
    After getting married, the husband talks and the wife listens
    After 5 year marriage, both of them talk and neighbors listen.
    • 1,760 Bài viết

    • 2,326 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Taiwei Xem bài viết
    Mình ốm,phải điều trị ở viện và hôm đó có 1 chị bị K tuyến giáp.

    Lúc chị ấy phát hiện ra bị K thì đang mang bầu được 6 tháng, bác sỹ khuyên bỏ thai để chữa nhưng chị ấy vẫn muốn sinh con, sinh xong con được vài tháng thì di căn, lúc đó chị ấy nói: không sợ chết và chỉ ước được sống đến lúc nhìn thấy con tự tắm là ok rồi...nhưng chắc là không thế đến lúc ấy
    Tội nghiệp chị ấy quá!
    Mình nghe nói là nếu bị ung thư, trước khi mất bệnh nhân có thể "cảm nhân" được cái chết, nghĩa là cảm nhận được các bộ phận trên cơ thể mình không còn "sống". Khi các cơ quan nội tạng bị phá hủy, nạn nhân sẽ "cảm nhận" chất dịch (fluid) trong cơ thể vỡ òa ra!:Sick::Worried::Worried:
    When a couple are in relationship, the girl talks and the boy listens
    After getting married, the husband talks and the wife listens
    After 5 year marriage, both of them talk and neighbors listen.
    • 2,505 Bài viết

    • 3,287 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Biển và Em Xem bài viết
    Em hỏi khí không phải: Thế cụ cố ra đi có nhẹ không Zà?
    Có, nhẹ nhàng
    Con cháu ko sốc nhiều vì đc cụ chuẩn bị tinh thần cho từ trc
    Hơn nữa là biết cụ hài lòng về "nhà cửa", tư trang đi kèm (tự tay cụ mua sắm, chuẩn bị từ trc rất lâu mà) nên cũng thêm phần đc an ủi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 85 Bài viết

    • 26 Được cảm ơn

    #18
    Ôi...Ngất! He he he.. chửa chết đã lo sinh phần :Laughing:
    CHÁN SPAM!:LoveStruc:
    • 1,760 Bài viết

    • 2,326 Được cảm ơn

    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Ôi....Ngất! Hehehe.. Xem bài viết
    Ôi...Ngất! He he he.. chửa chết đã lo sinh phần :Laughing:
    Bác có quả nick ấn tượng quớ!:Battin ey::Battin ey::Smiling:
    Kiếp ...giang hồ sống nay chít mai mà bác, em mong đến lúc vô hòm vẫn còn có thể cười sảng khoái, nghĩa là ra đi thanh thản í mà.:Battin ey:
    When a couple are in relationship, the girl talks and the boy listens
    After getting married, the husband talks and the wife listens
    After 5 year marriage, both of them talk and neighbors listen.
    • Avatar của Wonders
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,184 Bài viết

    • 973 Được cảm ơn

    #20
    Ai chê em nhát gan em chịu chứ nói thật em sợ chết lắm, nhiều khi ước mình bất tử nữa kìa :Battin ey:
    Chủ top: Bà nội mình xem phim xong, ngồi lim dim mắt ngẫm phim rồi ngủ mãi ko tỉnh dậy nữa. Chết rất nhẹ nhàng, đó là lần đầu thấy ba mình khóc:Sad:. Hồi mình bé xíu mình bệnh rất nặng, các bác sĩ lắc đầu bó tay, mình nhớ lúc đó mình hỏi mẹ "mẹ ơi con sắp chết rồi hả" nhìn mặt mẹ thảm như đưa đám, sau đó may gặp một bác sĩ gần nhà nội chữa trị giúp nên khỏi bệnh, cảm giác nói chung là sợ chết.
    Lần thứ hai là đang đi lon ton bên lề đường thì bị một bác đang tập xe tông từ phía sau :Sigh:, đầu đập xuống lề đường. Lúc đó thấy sao đầy trời, tự dưng thấy rất nhiều người xúm lại. Mình bị tông ngay trước cửa trạm y tế nên có một người ẳm mình vô đó để y tá chăm sóc ngay, sau đó họ báo tin cho gia đình đưa mình vào bệnh viện, hix sợ chết lắm luôn. Đầu óc đau như búa bổ, ói máu nên sợ, thấy tiếc đủ thứ chuyện trên đời nào là chưa hoàn tất chuyện học hành, gia đình, người yêu.....thấy hối hận vì mê chơi .....sau mấy tháng nghỉ học dưỡng bệnh thì mọi thứ ok. Lúc đó có một anh từ SG về quê chơi giúp mình tận tình lắm, giúp từ lúc đưa mình vô bệnh viện, thăm nom, gọi điện hỏi han dù chả biết mình là ai. Phải chi lúc đó đủ tuổi chắc lấy anh tốt bụng đó làm chồng hí hí:cool: Mình nghĩ nếu mình chết chắc mình ko đầu thai ngay được mà con đi lòng vòng phá phách vì thật sự lưu luyến cuộc sống này lắm:Smiling:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2