Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Buồn

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.08K Lượt đọc
  • 11 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 10 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #1
    Hai bố con không hợp nhau từ lâu rồi nhỉ. Bắt đầu từ ngày mình ra trường. Nhớ ngày mới ra trường, chẳng có ai định hướng cho phải làm gì, xin việc như thế nào, đi rải hồ sơ khắp nơi, công việc bập bõm, tiền chả có một xu, xin tiền bố để đổ xăng, lần đầu tiên có lẽ đây là lần đầu tiên khiến cho khoảng cách của con và bố dạn nứt tới ngày hôm nay. Công việc chưa xin được nên con không có tiền, mẹ không có nhà, con xin bố tiền đổ xăng để đi nộp hồ sơ. Bố trợn mắt lên nhìn con và quát - không có, lúc đó như thế bố tức con lắm vậy. Rồi nước mắt con trào ra, con không nghĩ lại đến nước ấy, con có làm gì nên tôi, và rồi con đã mặc kệ, biết không còn nhiều xăng nhưng con vẫn cứ đi, vừa đi vừa khóc, và nghĩ rằng nếu có phải dắt bộ con cũng sẽ dắt bởi hồ sơ chuẩn bị rồi, con không nhớ là hôm đó đi nộp hồ sơ hay phỏng vấn luôn nữa. Con đã khóc, mặc dù con là đứa không khóc mấy khi cũng chẳng phải là đứa nhõng nhẽo hay vòi vĩnh, trước giờ, từ nhỏ tới giờ con luôn giản dị và thương bố mẹ, chi tiêu tiết kiệm, nhớ ngày nhỏ, mẹ dắt con đi may quần áo, mẹ nói ưng bộ nào thì bảo chị thợ may may cho, con đã nói bộ nào rẻ nhất thì may cho em. Vậy đó, hôm đó khi trên đường về con đã gặp công an, xe chưa kịp mua bảo hiểm nên họ giữ xe, và con lại khóc một lần nữa. Đó là những ngày đáng nhớ
    Sau này khi đi xin việc làm, tự con tìm tòi, cố gắng, làm đủ nghề để kiếm sống, bằng đại học mà chẳng xá làm công nhân, lúc đầu con không muốn làm công nhân, nhưng từ ngày con xin tiền bố đổ xăng, bố trợn mắt lên với con, nên con đã quyết làm công nhân để lấy tạm tiền chi tiêu. Thật lòng mà nói chẳng có ai giúp đỡ mà làm công nhân rồi vươn lên là cả một quá trình, nhưng con đã trải qua cả một quá trình đầy thăng trầm như thế chỉ có một mình đó bố. Nhưng bố có biết không thay vì động viên con, ít nhất nếu không thể lo lắng con như người ta , và con không đòi hỏi vì con biết thân biết phận, nhưng thay vì những lời động viên bố đã đi bêu rếu con khắp làng xóm, bố nói con học đại học mà phải đi làm công nhân, bố đi kể với người ngoài và chê bai con đủ thứ, kể từ ngày đó, có lẽ là hai bố con ta đã càng thêm mâu thuẫn. Bố đã đi nói với mọi người là cho con đi học phí cơm phí gạo, chê bai con với mọi người, dè bỉu con thậm tệ trước mặt những người khác, làm nhục con với người khác, lúc đầu con đã im và lẳng lẽ khóc một mình, nhưng bố luôn làm như vậy nên một cuôc chiến đã xảy ra, con đã ko im lặng, ko khóc trong lặng lẽ, mà con đã cãi lại bố, nhưng chính điều ấy lại càng khiến bố thêm chửi bới con nhiều hơn.
    Những điều ấy càng khiến con cố gắng, cứ một mình thôi, nó cũng dạy con cách tự mình quyết định mà ko để tâm nhiều tới ai nói gì, vì trước giờ có ai vạch đường cho con đâu.
    Thi thoảng bố vẫn chửi con , những chuyện khác nhau, mỗi lần bố chửi là một lần cay độc xuyên thấu tâm can con, thật sự con thấy nó rất cay độc, nhiều khi con đã nghĩ con không phải là con của bố, thậm chí con nghĩ là tại sao bố lại có thể nói một lời nói với con như với kẻ thù không đội trời chung như vậy. Từ đó con đã ghét bố, và cãi lại thường xuyên, thậm chí con đã đáp trả lại hoành tráng, mỗi lần hai bố con xích mích con lại khóc và ko hiểu tại sao lại ra nông nỗi này.
    Hôm nay hai bố con lại cãi nhau, như thường lệ bố xỉ xói con đủ kiểu, bố chửi bới con, hạ nhục con, nói những lời cay độc với con. Và thật sự hôm nay con rất buồn, rất chán, mỗi lần như thế này con lại không làm được gì, nhưng cho dù con có ra sao thì tự con mà thoát ra, có ai quan tâm? có ai thấu hiểu? có ai vạch đường ?
    Nhiều khi thấy cuộc đời này thật khắc nghiệt

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 10 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #2
    Đôi khi con ghanh tỵ với người ta, con chỉ cần sự động viên thôi, nhiều khi trong cuộc sống ko biết phải làm thế nào, nhưng cứ vùng vẫy một mình, vậy nên đối với con hạnh phúc thật sự xa xỉ, mà nó cũng chẳng phải cái gì lớn lao, có đôi khi hạnh phúc từ những điều nhỏ lắm, có bao giờ mogn hơn, cũng chỉ mong vậy thôi.

    Con biết con đã sai khi cãi lại bố, nhưng mà tim con rất đau khi bố nói với con những lời lẽ đó, những lời rất ác nghiệt và cay độc, không giống như bố nói với con gái, mà là một kẻ thù nói với nhau. Khi bố nói con con không cảm nhận được đó là sự day dỗ mà con cảm thấy đó là một sự sỉ nhục, độc miệng. Ko có một chút tình thương nào trong đó vậy, ko hề có. Thi thoảng bố cũng hiền , nhưng mỗi khi bố chửi con , bố giống như một con thú vậy, cục cằn, thô lỗ, và rất hung dữ.
    • 10 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #3
    Con đã ko thể ăn nổi, con ngồi khóc không lên tiếng, nước mắt cứ chảy thôi. Con cảm thấy cô đơn. Những thăng trầm cuộc sống, ai sẽ sẻ chia với con khi bố như thế ? Bố có thấy hạnh phúc hơn khi sỉ nhục con không ạ. Bố có nghĩ là nên dạy con sống như thế nào, đối diện với khó khăn thế nào thay vì luôn miệng những lời cay độc với con. Bố có nghĩ là con đã phải trải qua những khó khăn như thế nào không ạ. Những thứ ấy đã một lần bố nghĩ cho con. Bố có biết không, cuộc đời nhiều sóng gió lắm, thế nên đừng tạo sóng gió cho con nữa được không.
    • 92 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #4
    Thuong ban qua ban oi. Neu muon co nguoi lang nghe va chia se hay ll voi m 01868222113.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 93 Bài viết

    • 86 Được cảm ơn

    #5
    cuộc đời là thế đó em.câu chuyện của em làm chị nhớ đến hình ảnh của chị của nhiều năm trước đây. chẳng có ai hiểu được cho tâm trạng của mình. họ lúc nào cũng chỉ biết khuyên đạo đức rằng đó là bố của mình nên mình phải tôn trọng, nực cười quá em nhỉ, họ thử là chúng ta xem, phải làm gì thì mình mới có thái độ như vậy chứ. đôi lúc nhớ lại ngày xưa ấy chị thấy tủi thân lắm, mẹ chị đi làm xa vì 2 bố mẹ không ở được với nhau, chị ở nhà mà cảm giác như địa ngục vậy. hồi chị còn nhỏ xíu bố chị cũng hiền lắm chịu khó làm ăn, gia đình lại vui vẻ hòa thuận từ lần bố chị bị tai nạn uống mật gấu nên tính cách cũng khác xưa. lắm lúc chị muốn giết ông ấy, lắm lúc chị muốn tự tử để không phải sống trong cảnh đấy. Cho đến bây giờ thì chị vẫn hận ông ấy lắm.nhưng mà cuộc đời sẽ bù đắp lại cho em em ạ.hãy cố gắng lên nhé.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 28 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #6
    Em hiểu c đã phải chịu đựng như thế nào, e đag trãi qua những ngày tháng như c, mặc dù biết rõ chân lý là phải yêu thương đấng sinh thành, nhưng tim e lại ko thể...Những ng ko trãi qa hoàn cảnh như mình họ cứ mãi to mồm nói đạo đức, thực sự là mình cũg muốn quan tâm cha mẹ lắm chứ, mình muốn đền đáp lắm chứ, nhưng chỉ nhiêu đó thôi...những gì đã trãi qua làm mình ko thể thương iu đc nữa, mình chỉ sống và làm đúng trách nhiệm, đền đáp công lao sinh thành, vì tình thương ko nhận đc nên cũng chẳng có để cho đi nữa, dù rất muốn cũng ko thể làm đc.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của yen_nhy19
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của letodiem
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 41 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #7
    Cuộc đời luôn khiến con người ta bất mãn chán nản. Đôi khi không muốn bước tiếp nữa chỉ muốn dừng lại. Cuộc đời không như ta mơ ước mà. Thôi cố lên nhé bạn, vượt qua nỗi buồn à.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 131 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn

    #8
    Em cũng có tâm sự giống chủ topic. Em và bố từ bé đã không hợp nhau, em chưa bao giờ biết được thế nào là vòng tay của người bố, chưa bao giờ được làm nũng với bố và cũng chưa bao giờ 2 bố con nói chuyện tình cảm với nhau. Nhiều lần nhìn những đứa con gái được bố yêu thương, bảo vệ mà em chạnh lòng, tủi thân, cũng là thân con gái mà sao em lại như vậy phải chăng em không phải con gái của bố. Đối với bố em chỉ là 1 đứa kém cỏi không có chút tích sự gì, thực sự em không phải là người nhanh nhẹn, giỏi giang, em cũng không được thông minh như nhiều người khác nhưng vì sao bố không bên em cổ vũ khi mà em thất bại hay là những lời có thể giúp em vượt lên mà chỉ có chỉ trích và rồi cũng chỉ mình em tự nhủ bản thân mình phải đứng dậy, phải cố gắng. Chúng ta cần phải mạnh mẽ hơn, vươn mình để tiếp tục sống không thể gục ngã được bởi vì mình phải yêu bản thân mình hơn nữa để quên đi những nỗi đau. Chúc chị thành công và hạnh phúc
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 64 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #9
    Giá như tôi có một điều ước tôi nói thật tôi sẽ không tham lam mà ước cho chính mình đâu. Tôi sẽ ước mọi người trên thế gian này luôn vui vẻ, đừng để nỗi đau theo mỗi người. Nỗi đau được chia sẻ nó sẽ trở thành niềm cảm thông. Bạn mạnh mẽ lên nha, cuộc sống không ai biết trước được gì đâu, chi bằng tự tìm cách giải thoát bản thân mình nha bạn.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ran_xx
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 195 Bài viết

    • 51 Được cảm ơn

    #10
    cuộc đời nhiều éo le, ko làm thế sao con cái có thể tự lập, tự lo cho tương lại được, học đại học ra trưởng thì trưởng thành rồi, chẳng lẽ mãi xin tiền bố mẹ sao.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 10 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #11
    Đôi khi ngẫm nghĩ , cuộc sống cua mình nếu ko nói ra thì cũng thấy hạnh phúc hơn nhiều người vì có nhiều người khổ sở lắm, nhưng nếu cứ nghĩ vào nỗi buồn thì kể ra cũng đáng buồn lắm.
    Ngày người yêu đi lấy vợ, nghĩ cũng buồn vì dù sao hắn ta cũng lừa mình mấy năm, tuy mình nhận ra nhưng ko ít lần vẫn còn xúc động, coi như mình là một người mạnh mẽ đi, sau đó cũng có nhiều người tới hỏi mình, cứ nghĩ là đời này ko thèm lấy chồng nữa , nhưng rồi mình cũng lấy, lấy trước người yêu cũ mấy ngày.
    Bây giờ mình đang có em bé rồi, mình bị ốm nghén, mình xuống ngoại, có nhiều chuyện buồn, nhưng hôm nay mẹ thì ném bắt cơm vào mặt và chửi mình còn bố thì nói mình mang quần áo về nhà chồng mà lo nhà chồng đừng xuống đây dựa dẫm , trong khi mình ốm nghén ko thở được, ko ăn được, mình toàn phải mua sữa uống cho đỡ đói hoặc mua cái gì thinh thích ăn lót dạ, mình ko ăn được. Cũng tại mình hay nói, cái gì ko đúng, ko hợp lí là mình để mọi ng hiểu, nhưng ko những mọi người ko hiểu mà còn nói mình cãi lại. Thế mới thấy nhiều khi dùng lí lẽ cũng ko được. Hôm nay nhà có người giúp, mình nghĩ dì ở lại nên cắm nhiều cơm hơn mọi ngày một chút nhưng dì ko ở, vậy là chả hiêu sao mẹ cáu với mình nhiều vậy, mình ko hiểu được. Mình có nói thì mẹ nói mình cãi và ném bắt cơm vào mặt mình còn nói, mình là cái ung cái bướu của mẹ, thật sự mình cũng là đứa ngang bướng, ko dễ dàng làm cái gì mà ko đúng, hoặc ko dễ dàng làm cái gì mà ko suy nghĩ, và cũng ko dễ dàng ai nói gì thì làm theo, có lẽ mẹ rất ghét mình, thi thoảng mẹ vẫn bảo mình là cái ung cái bướu của mẹ, buồn thật, mình ko nói gì, chỉ cố ăn lấy lưng cơm rồi bỏ đó, mình lo đứa nhỏ trong bụng mình nên mình cố ăn vì thật sự mình ko ăn được.
    Hay là mẹ giận mình từ hôm qua, mẹ kể con nhà người này đi Nhật kiếm nhiều tiền cho bố mẹ sau rồi lại kéo cả em sang, mình mới nó, nhà người ta đầu tư cho con cái thì con cái mới mang tiền về, mẹ lúc nào cũng nhìn người này người kia mà ko nghĩ có đầu tư mới có thu hoạch. chả đầu tư cho con thì con cái làm gì có gì, đây bố mẹ nó đầu tư đi Nhật cho nó bao nhiêu tiền, giờ nó mới kiếm tiền mang về được, hic, có lẽ mẹ tức khi mình nói câu đó, mình còn nói lúc nào bố mẹ cũng nhìn người này người kia rồi bảo họ sướng vì con họ giỏi nhưng có bao giờ bố mẹ nghĩ họ đầu tư cho con cái thế nào, còn bố mẹ thì ko ko , cho nên nhìn phải nhìn toàn diện, thế là mẹ tức mình tới hôm nay mới ném bát cơm vào mình cho dù mình ko làm gì..
    Ngày xưa chưa bao giờ bố mẹ nghĩ sẽ đàu tư cho mình, mình nhớ cái thời mình mới ra tường, mẹ chưa bệnh, bố mẹ bán đất đai được nhiều tiền nhưng ko đầu tư cho con, thậm chí xin tiền xăng còn nói móc, nhưng lại đầu tư vào một cái mà ko sinh ra lợi nhuận, bố mẹ xây bờ ao, thuê máy xúc xúc đất hết bao nhiêu tiền, giờ bố mẹ già nên ko thể làm gì được mà lại đầu tư vào một thứ ko cho đầu ra, ai cũng nói nhưng bố mẹ vẫn làm, hàng xóm cũng bảo con cái còn đang học hành, công việc chưa đâu vào đâu, chưa lo được hết mà lại đi đầu tư như vậy, huống hồ ko cho lợi nhuận, coi như số tiền đó là số tienef một đi ko quay về...
    Mình ốm nghén mới phải xuống ngoại, bố lại bảo mình xuongs đây dựa thừng dựa cột rồi đuổi mình về. mình ko ăn được, buồn nôn, chóng mặt và khó thở, vậy mà bố dudoooir về và nói mình xuống đay dựa dẫm, nghĩ tủi quá nhưng chả khóc được, kệ.
    • 65 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #12
    Thương bạn lắm, cuộc sống đối với bạn thật là bất công mà. Cố gắng lên bạn nhé, mọi thứ tốt đẹp sẽ đến với bạn à.