Lâu lắm rồi e mới viết, và cũng lâu lắm rồi e mới viết cho anh - người xưa cũ. Người ta bảo e vẫn còn nặng lòng lắm. Có lẽ vậy, thời gian trôi qua cũng ko phải ngắn nhưng nhớ anh như một thói quen của riêng e. E cố làm cho mình bận rộn, cười nhiều nhưng chỉ e biết nụ cười của e ko tươi như xưa nữa. Xa a, e trưởng thành hơn nhiều, e tự lập hơn và cũng lạnh lùng hơn. Hơn hai năm, thời gian trôi nhanh thật nhỉ, hơn hai năm e và a đi một con đg nhưng ngược hướng nên ta mới lạc mất nhau mãi mãi. Đôi khi e tự hỏi có phải e quá ngốc nên cứ nhớ mãi cái gọi là xưa cũ. Mà ko thể mở lòng với bất cứ ai. Nhiều khi e cũng tủi thân lắm chứ, lũ bạn thân lần lượt theo ck bỏ lại mình e. E vẫn một mình, e sợ họ lại như a, ko nắm tay e thật chặt, rồi có một ngày lại lạc mất nhau.