TIN TÀI TRỢ.

Bên lề cuộc sống... (phần 2)

  • 1 Lượt chia sẻ
  • 95.4K Lượt đọc
  • 691 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của IKEA
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 7 năm
    • 2,542 Bài viết

    • 4,781 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #661
    Trích dẫn Nguyên văn bởi milan2009 Xem bài viết
    đã qua rồi thì bỏ đi em, để thời gian làm việc khác, suy nghĩ nhiều mệt óc, mệt người, cứ phải xinh tươi để bắt đầu một hành trình mới, tương lai hạnh phúc vẫn đang trước mắt mình mà
    Cảm ơn bạn. Mình hết sao rồi Đã trở lại cuộc sống thường nhật
    R.I.P Shina! R.I.P formosa!
    R.I.P tôn Hoa Sen!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #662
    Lâu lắm mới vào nhà, mới thấy trả lời của IKEA, ổn là tốt rồi, thời gian vẫn trôi, và vẫn còn nhiều thứ tốt đẹp phía trước
    Một câu chuyện cho cả nhà nhé

    Câu chuyện "Miệng đời” và cách ứng xử của một người rất đỗi là bình thường:
    Vị Tổng giám đốc gọi nhân viên dưới quyền lên và hỏi chuyện:
    – “Tôi thấy cậu cũng đứng đắn, chững chạc và rạch ròi, công việc hoàn thành tốt, luôn giúp đỡ đồng nghiệp ko lười biếng, ko bao giờ cậu so kè bì tị công việc hay nói xấu đồng nghiệp ... Vậy sao trong công ty vẫn có lời ra tiếng vào, dị nghị đàm tếu?”
    Nhân viên trả lời:
    – “Thưa anh, trời nắng hạn cả tuần nay, đang trưa nắng gắt bỗng đổ trận mưa rào, người nông dân thì mừng rỡ ra mặt vì ruộng đất thoát khỏi hạn hán, kẻ làm nghề rửa xe hớn hở cười nói vì khách rửa xe đông, nhưng những người đang trên đường thì lại ghét cay ghét đắng vì đường bẩn và bị mưa ướt người.
    Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ.
    Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn bản thân em cũng đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.🤗
    Cho nên em nghĩ rằng: Đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Cấp trên nghe lời thị phi thì nhân viên bị hại.👏 Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ.😦
    Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán.”😭
    Vậy nên. Bạn hãy sống cuộc đời của bạn và hãy làm những điều bạn cảm thấy là đúng. Miệng đời kẻ khen người chê, nhưng đâu ai sống trong cuộc đời của mình đâu mà họ có thể hiểu.

    (ST)
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,348 Bài viết

    • 3,453 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #663
    Milan à, tớ nhớ cậu kinh khủng. Lâu lắm rồi mới lại mom men vào webtretho. Nhớ cậu và mọi người quá đi mất. Hôm nọ có dịp ra HN hai ngày thế là nghĩ đến mọi người, nhớ cậu, nhớ bạn Hoa Sữa,nhớ chị Caphe nhớ cả một thời ký ức mình quay cuồng, vật vã đau đớn, nhờ mọi người, nhờ những câu chuyện không đầu không đuôi mà mình vượt qua mọi thứ.
    Cậu khoẻ chứ, mọi việc vẫn bình an chứ. Chúng mình đã đến hàng U40 rồi nên các câu chuyện ở đây chắc chỉ còn là ký ức nhỉ, chúc cậu luôn hạnh phúc và thật lòng nhé
    Anh có nghe thấy em nói gì không?
    Anh có nghe thấy gió nói gì không
    em mang thương nhớ gởi vào trong gió....

    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #664
    hi hi, tớ vẫn thế thôi, thời gian vẫn trôi và cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn tìm chuyện bên lề để đưa vào top nhớ tớ thì cứ về nhà thôi, cánh cửa luôn mở để đón chờ

    Mà ra Hà Nội không thấy í ới gì nhỉ, nhưng thời gian này tớ cũng lại bận cuối tuần sắp tới có dịp vào SG sẽ làm phiền nhé, cậu liên hệ chị Đắng trước đi, hồi này lặn đâu sâu lắm rồi, không thấy sủi tăm
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #665
    Chúc mừng năm mới kỷ hợi 2019!
    • 2,550 Bài viết

    • 1,295 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #666
    Trích dẫn Nguyên văn bởi milan2009 Xem bài viết
    Một câu chuyện cho cả nhà nhé

    Câu chuyện "Miệng đời” và cách ứng xử của một người rất đỗi là bình thường:
    Vị Tổng giám đốc gọi nhân viên dưới quyền lên và hỏi chuyện:
    – “Tôi thấy cậu cũng đứng đắn, chững chạc và rạch ròi, công việc hoàn thành tốt, luôn giúp đỡ đồng nghiệp ko lười biếng, ko bao giờ cậu so kè bì tị công việc hay nói xấu đồng nghiệp ... Vậy sao trong công ty vẫn có lời ra tiếng vào, dị nghị đàm tếu?”
    Nhân viên trả lời:
    – “Thưa anh, trời nắng hạn cả tuần nay, đang trưa nắng gắt bỗng đổ trận mưa rào, người nông dân thì mừng rỡ ra mặt vì ruộng đất thoát khỏi hạn hán, kẻ làm nghề rửa xe hớn hở cười nói vì khách rửa xe đông, nhưng những người đang trên đường thì lại ghét cay ghét đắng vì đường bẩn và bị mưa ướt người.
    Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ.
    Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn bản thân em cũng đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.������
    Cho nên em nghĩ rằng: Đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Cấp trên nghe lời thị phi thì nhân viên bị hại.������ Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ.������
    Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán.”������
    Vậy nên. Bạn hãy sống cuộc đời của bạn và hãy làm những điều bạn cảm thấy là đúng. Miệng đời kẻ khen người chê, nhưng đâu ai sống trong cuộc đời của mình đâu mà họ có thể hiểu.

    (ST)
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #667
    Lâu lắm không có câu chuyện nào mang về nhà, hôm nay là Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27-02, chúc các bạn , anh chị em công tác trong ngành y mọi điều tốt lành, mạnh khỏe và nhiều nhiều niềm vui!

    Chợt nhớ trong nhà mình có một bạn rất hay vào công tác ở ngành y, giờ đã lặn không sủi tăm rồi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #668
    THẾ GIỚI NÀY RỘNG LẮM...QUAY LƯNG ĐI LÀ TA ĐÃ MẤT NHAU RỒI

    Tôi có một anh bạn rất thân, lâu lắm chẳng gặp nhau nhưng tình nghĩa thì chưa bao giờ phia nhạt. Một hôm anh bất ngờ rủ tôi đi uống rượu, tuy hơi ngạc nhiên nhưng tôi vẫn gật đầu đồng ý.

    Uồng được hai ly, anh bắt đầu kể khổ, đầu tiên là kinh tế gia đình. Lương anh hơn 1 năm chưa tăng, vợ thì hay ốm vặt, con bé nhà anh mới đi mẫu giáo, tiền nhà trọ tháng này lại tăng giá....Chán chê, anh lại ôn lại kỉ niệm hồi đại học, hai đứa đánh bài thâu đêm chỉ để thắng thua nhau 50k. Những ngày cuối tháng chia nhau gói mì tôm hoặc đi ăn chực ở phòng bạn gái hai đứa...
    Chốt lại anh thở dài “ Ngày đó nghèo nhưng vui biết bao nhiêu”

    Tôi vỗ vai ảnh tính tiền đi về, vừa tới nhà tôi mở máy chuyển ảnh 20 triệu. Anh lập tức gọi điện đòi trả lại : “ Mày làm gì vậy, anh buồn thì gọi mày đi, chứ không có ý này”

    Hai bên đùn đẩy nhau một hồi, cuối cùng anh cũng chịu nhận, tôi động viên anh “ anh cứ cầm, em còn độc thân chưa tiêu gì đến tiền”

    Hơn 1 năm sau, anh gửi lại tôi đầy đủ. Lúc đó anh mới dám tâm sự thật “ con bé nhà anh ngày ấy bị ốm nặng, anh hết cách mới phải tìm tôi nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Tôi chợt nghĩ, nếu lúc đó tôi làm ngơ có lẽ tình bạn 10 năm giữa 2 đứa tôi sẽ kết thúc.

    Còn có một lần, tôi và bạn gái đi dạo phố, mua sắm, xem phim và ăn cơm. Đang ăn cô ấy đột nhiên nổi giận.

    Đầu tiên là chê tác phong sinh hoạt của tôi , ăn uống nhồm nhoàm phát ra tiếng động, sau đó là còn hay đi nhậu và hút thuốc. Cuối cùng kết tội tôi dạo này có quan hệ mập mờ.
    Tôi càng cố gắng giải thích, cô càng bới móc thêm cuối cùng đùng đùng đứng dậy bỏ về “ Anh làm em uất ức không chịu được”

    Tôi ngồi một lúc ngẩn người ra, rồi chợt hiểu. Có lẽ là tại lúc cô thử váy, chiếc váy có hơi đắt tiền thế nên tôi chê là không hợp với màu da và dáng của cô.
    Lập tức tôi quay lại cửa hàng mua chiếc váy đó đem đến tặng cô. Lúc nhận,cô cười tươi thanh minh “ Em có muốn cái này đâu”
    “ Anh biết em không muốn, nhưng anh muốn mua để xin lỗi em”
    Hôm đó cô không nhắc đến tật xấu của tôi, cũng chẳng nghi ngờ tôi ngoại tình bên ngoài nữa.

    Tôi đi làm xa nhà, có một hôm nửa đêm mẹ gọi cho tôi có khỏe không, ăn được không, ra ngoài nhớ giữ gìn sức khỏe. Tôi vâng vâng dạ dạ trả lời mẹ, xong chợt cảm thấy có gì không đúng. Ngay trong đêm tôi phóng xe như bay về tới nhà thì biết, mẹ hôm qua đi cấp cứu vì cao huyết áp, bố phải nghỉ làm vào trông mẹ. Tôi chạy vào viện, mẹ hoảng hốt “ Sao con lại ở đây?”
    “ Sao mẹ lại giấu con?” Tôi vừa thương vừa hờn.
    “ Mẹ sợ con ở xa, còn phải đi làm, lo lắng quá ảnh hưởng đến công tác, bố mẹ còn khỏe, còn chăm nhau được”
    Tôi định uất ức nói thêm vài câu thì mẹ đưa cốc nước cam cho tôi bảo uống đi cho đỡ mệt. Lúc ấy tôi nghẹn lời thấy hai mắt mình rưng rưng.

    Cuộc sống mà, đôi khi không chỉ lắng nghe bằng đôi tai mà còn phải lắng nghe bằng cả tâm hồn. Có những điều quan trọng không bao giờ được nói ra, nếu ta vô ý bỏ qua thì rồi có khi phải hối hận mãi mãi.

    (ST)
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #669
    Chuyện này hình như chị Đắng đã post rồi nhưng cứ post lại để đọc, lâu quá không thấy chị Đắng

    CHA TÔI.

    Vợ sinh. Tôi đón cha lên thành phố. Nếu nói là đón mẹ lên thì thích hợp với hoàn cảnh hơn. Nhưng mẹ tôi đã xa cõi đời từ lúc tôi lọt lòng. Sự ra đi của mẹ, trong thâm tâm tôi vẫn luôn là một sự đánh đổi quá nghiệt cùng của tạo hóa, mà nỗi đau đớn còn dành lại một vị đắng ở đầu môi. Và người ở lại phải sống tốt cho cả hai phần đời. Tôi đã có thật nhiều cố gắng.

    Cha tôi, người đàn ông lam lũ. Cha gầy, gầy lắm, mà không phải chỉ gầy do sức khỏe, mà thời gian đã ngấm dần trong từng thớ thịt cha, già cỗi và yếu ớt. Người đàn ông cô độc ngần ấy tháng năm của tôi.

    Bao nhiêu lần ôm cha ngủ. Từ bé, lúc lớn lên đi xa trở về, hay khi tôi đi làm có tiền thường gọi điện cho ông: “Cha, lên thành phố với con, con lo được mà”. Ông hỏi dò “Có thiệt không đó, cu con? Không để tiền cua gái hả?” Rồi ông cười khà khà. Hôm sau đã có mặt ở nhà tôi. Mang nào gà, nào vịt, nào trái cây. Và không quên mang theo một cúc rượu để cha con nhâm nhi. Nhưng sao lần này, nằm cạnh ông, nhìn ông ngủ, tôi …tôi không diễn tả nỗi cảm xúc của mình. Nước mắt ở đâu cứ như nước sôi đang đun trào, cứ thế đẩy vung mà ra. Chắc vì tôi mới được làm cha, chắc lẽ thế.

    Tôi lấy vợ rất muộn. Vợ là người thành phố, con nhà danh giá. Nhưng với nỗ lực và cố gắng của mình, tôi độc lập về kinh tế, không phải dựa bóng nhà vợ.

    Khi mọi người quây quần quanh thằng Mỏ (con trai yêu quý của tôi), nhìn nó kháu khỉnh đáng yêu quá. Nhà vợ rất đông người tới. Ai cũng đòi được bế thằng Mỏ nụng nịu. Bà ngoại thằng Mỏ (là người rất khó tính) nói “Ông Nội bế cháu đích tôn một chút này”, cha đưa tay ra định bế thì bà ngoại khựng lại.

    “Trời ơi, tay ông nội sao thế, thế thì hỏng da của cháu mất….”. Bà ngoại giữ thằng Mỏ lại trong lòng, vừa nói vừa nhìn bàn tay cha tôi dò xét.

    “Ờ….vâng, tôi lỡ…để tôi…đi rửa..”. Cha tôi ấp úng rồi đi ra nhà sau để rửa tay.

    “À, chắc ông mới làm than đó má”. Tôi nói đỡ, rồi theo cha ra sau. Mọi người lại xúm lại đòi bế thằng Mỏ. Cha tôi rửa tay, và đúng là ông làm than thật. Tức là ông phơi mớ than củi mang từ quê lên để cho vợ tôi nằm hong, khỏi nhức mỏi đau lưng sau này. Nhưng ông làm xong từ sáng sớm rồi kia mà, lẽ nào cha tôi đã già nên lẩm cẩm rồi, chẳng còn nhớ mà rửa tay nữa. Cha ơi…

    Thấy ông đứng cặm cụi rửa tay, khó nhọc. Tôi tiến lại “Cha, để con rửa cho cha”.

    “Thôi đi cu con, hồi bé cha rửa tay rửa chân cho mày, giờ học đòi à, nhưng chưa đến lúc đâu….”.

    “Đưa con coi nào”, tôi giằng lấy tay ông. Trời ơi, hai bàn tay ông chai sần, những lớp da bị tróc mẻ, nham nhỡ đỏ lừ.

    “Cha bị sao thế, cha đừng rửa bằng xà bông nữa”… Tôi nói.

    “Ờ, hồi trước, hồi trẻ ấy, cha mày đi xây, bị xi ăn, bị dị ứng. Hôm qua tao thấy trước sân nhà mày có chỗ bị hỏng, tao hòa ít xi gắn lại. Ai ngờ lâu thế mà nó cũng bị lại…”.

    Ông nói rồi lững thững đi vào. Vừa đi vừa chùi chùi hai bàn tay vào áo, cái dáng còng còng như oặn trĩu bởi yêu thương. Cha bước đi không còn vững nữa rồi, năm tháng ơi...

    Là trưởng phòng kinh doanh một công ty, tôi đi tối ngày, tranh thủ chạy về lúc trưa, lúc tối muộn. Nên cha làm gì, mọi người làm gì tôi cũng không rõ hết. Nhà tôi ở ngoại ô. Có một khoảng sân nhỏ, trồng một ít cây cối. Trong những tháng ngày này, được làm cha, được sống trong cảnh gia đình sum vầy thế này. Tôi ngỡ cuộc đời như một giấc mơ. Hay đúng hơn là cuộc đời ai rồi cũng đến lúc sống đúng như một giấc mơ, khi đã cố gắng thật nhiều.

    Từ chuyện bàn tay, mà cha chưa bế cháu Mỏ một lần nào. Không chỉ vì ánh mắt e dè của bà ngoại thằng Mỏ. Mà có lẽ ông tự ái (bệnh người già mà), ông muốn mọi người được vui. Và hơn hết ông thương thằng Mỏ, như bà ngoại nói “da cháu còn nhạy cảm, như thế là không tốt”. Tôi cũng chỉ im lặng. Vì nghĩ mọi thứ đều hợp lý. Hay tại vì cha là đàn ông (yêu thương để trong lòng), ít ra cha cũng không như bà ngoại, khi một ngày không ẵm thằng Mõ vài lần nũng nịu là ăn cơm không nổi.

    Thế là cha tôi, ngày ngày lầm lũi ngoài khoảng sân nhỏ. Ông nấu nước Vằng (một loại lá cho người đẻ uống rất tốt), ông quét sân, thỉnh thoảng qua chỗ mấy ông già cùng khu phố ngồi chơi. Rồi lại thỉnh thoảng về ngắm thằng Mỏ. Vợ tôi còn bảo “ở nhà ông còn giặt cả tả, quần áo cho Mỏ”. Mặc dù có bà ngoại, hay mấy cô em vợ tôi, mà họ toàn giặt máy. Nhưng khi chưa kịp bỏ vào máy là ông lại bê đi giặt tay. Bà ngoại cũng không muốn ông phiền lòng, nên cũng đành im lặng. Nhưng tôi biết sau đó bà ngoại lại lén bỏ vào máy giặt lại, may mà bà không để cha biết….

    Thời gian cứ thế trôi đi, cuộc sống bình lặng êm đềm. Nhưng tình cảm trong tôi đang dậy sóng, vì từ Cha thiêng liêng, mỗi lúc vợ hay bà ngoại bế thằng Mỏ đều chỉ vào tôi bảo “Gọi ba đi, ba ba, ba ba”. Thằng bé chỉ nhìn rồi cười, đáng yêu vô vàn vô tận.

    Cho đến một ngày, khi tôi đang đi công tác tỉnh, vợ gọi điện “Chồng, về nhà đi, ông nội vào viện rồi”. Tôi về ngay, về liền. Cha tôi đứng lên chiếc ghế đẩu để phơi tả cho thằng Mỏ, bị trượt ngã. Khi tôi về đến nơi ông đã tỉnh, bác sĩ ái ngại nhìn tôi bảo cha chỉ bị chấn thương nhẹ, cần điều trị vài ngày là hết nhưng tinh thần thì đáng lo, cần để tâm tới ông nhiều hơn. Bà ngoại và vợ nhìn tôi ái ngại. Nước mắt tôi cứ chực tuôn chảy. Cha ơi...

    Tôi về nhà lấy đồ cho cha. Tôi lục túi của ông. Một ít quần áo, một tút thuốc quê đã hút phần nữa. Và…một cuốn sổ, nhỏ bằng lòng bàn tay, màu nâu cũ kỹ, một chiếc bút được kẹp ở giữa. Tôi tò mò, tôi mở nó ra, mở ngay trang đang kẹp bút. Tôi đọc:

    “Vậy là cháu nội tôi đã chào đời được một tuần. Nhìn con trai vui, mới biết mình đã già, đã sống hết phần đời mình mất rồi. Buồn vui lẫn lộn. Khi về bên kia gặp vợ, có thể an lòng. Nhưng mà sao già này buồn quá. Muốn được ôm thằng Mỏ vào lòng quá. Mà…. Già này nhớ những tháng ngày xưa, khi vợ bỏ lại hai cha con ra đi, một mình nuôi con trai. Một mình bế nó trên tay, một mình cho nó uống sữa, một mình ru nó ngủ, trong đêm thâu. Ôi mới như hôm qua đây thôi, mà sờ lên mái tóc đã bạc trắng mất rồi. Con trai à, cháu Mỏ à, già này yêu hai cu lắm…. Bàn tay chết tiệt này, sao mày lại giở chứng đúng lúc thế….”.

    Tôi lật tiếp những trang viết đầu, những ngày tháng đầu:

    “Vợ, anh nhớ em, nhớ nhiều…anh không có gì để ví được”…. Em yên lòng, anh sẽ nuôi con, anh sẽ sống cho cả hai cuộc đời, anh sẽ làm được… “Vợ, anh không chịu được nỗi đau này…..” “Vợ ơi…”

    Dài lắm, tôi đọc mãi, đọc mãi, đến lúc những dòng chữ nghệch ngoạc của cha nhòa đi bởi nước mắt tôi nhỏ xuống. Tôi mới dừng lại. Cha viết nhật ký. Ông giấu tôi kỹ quá, giấu tài quá. Đàn ông như cây Lim cây Táu, mà tâm hồn ông như Liễu như Mai, rũ xuống vì yêu thương, rũ xuống vì tình cảm, rũ xuống vì cô độc. Ôi, cha già của con!

    “Anh ơi làm gì lâu thế, đi đưa đồ vào cho nội thay đi, anh còn ngủ ư”. Vợ tôi kêu vọng lên lầu.

    “Ờ…anh biết rồi….”. Tôi quẹt nước mắt. Gấp nhật ký của cha, bỏ lại cẩn thận. Tôi phải lén đi ra, bởi không muốn ai nhìn thấy mình đang khóc, rồi phi ngay xe tới bệnh viện. Cứ tưởng được làm cha, cảm thấu được nổi thương xót khi cha mình đã ở tuổi xế chiều. Nhưng mà, thực sự giờ tôi mới nghiệm ra một điều, là với cha mẹ, dù mình có đi mòn cả lối đời cũng không thể nào thấu hết những tình thương yêu mà họ dành cho con cái. Không thể hết được đâu. Cho nên, dù ở vị trí nào, cũng chỉ biết sống cho tốt, cho thật tốt, thế mà vẫn cảm tưởng như tình cảm mình đáp lại cho mẹ cha cũng chỉ là gáo nước giữa đồng khô nắng cháy mà thôi. Những hình ảnh về cha hiện lên trong đầu, mắt tôi đỏ ngầu hoen lệ, chứa chan.

    “Cha…”, tôi mở cửa phòng bệnh viện.

    “ Gì đấy cu con, cha đây mà, cha có trốn đi đâu chớ, cái thằng này”. Cha vẫn gọi tôi như thế. Cả phòng bệnh đông lắm. Cha tôi ngồi dựa vào tường, tay đưa gói bánh cho đứa trẻ con ai ở giường bên, cha bụm bụm vào má nhóc con đó.

    Tôi chạy lại, mặc kệ ai nhìn, mặc kệ là gì đi nữa, tôi ôm lấy cha. Tôi quay mặt vào tường, cho những giọt nước mắt lăn chảy không ai thấy, tôi nói trong tiếng nấc: “Cha, xin lỗi cha, con đã quên...”

    Bệnh viện âm thanh ồn ả vốn dĩ, mà sao tôi nghe yêu thuơng đập đầy nơi tim…

    P/S : Cảm ơn bạn đã đọc bài,nếu thấy hay và ý nghĩa thì đừng quên chia sẻ cho mọi người cùng đọc,và chia sẻ để nhận chia sẻ nhiều hơn bạn nhé..

    (ST)
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #670
    LÀM DÂU ❤

    Con về bên đó làm dâu
    Mẹ đây khuyên nhủ những câu đời thường
    Đêm đầu chồng bế lên giường
    Thì con chịu khó mà nhường nó nha.

    Sáng mai dậy sớm cửa nhà
    Sáng mai để ý bà gia làm gì
    Con đừng điện thoại ti vi
    Mà lo cơm nước đứng đi nhẹ nhàng

    Nói năng là phải rõ ràng
    Nói năng là phải đường hoàng nhá con
    Chân thành hơn sống véo von
    Quan tâm hơn cả ôm hôn mặn nồng.

    Việc gì chưa thạo nhờ chồng
    Nên đi chơi khắp bà, ông, láng giềng
    Mới về bớt nói chuyện tiền
    Cũng đừng có nói huyên thuyên chuyện tình

    Đừng nên ăn vặt một mình
    Có ăn thì để gia đình cùng xơi
    Bố chồng sổ mũi hắt hơi
    Thì con chăm sóc nhưng ngồi xa xa

    Còn chuyện ăn mặc ở nhà
    Thì con phải biết xem là hợp chưa
    Mùa hè nên hở vừa vừa
    Nhiều khi thoáng quá không đùa được đâu

    Còn thêm cái chuyện đi Cầu
    Con hay có bệnh ngồi lâu câu giờ
    Nhà chồng mà phải đợi chờ
    Người ta đánh giá đang khờ đó nghe

    Nếu mà bị bố mẹ chê
    Thì con đừng cãi, lắng nghe từng lời
    Không vui cũng nhớ mỉm cười
    Để sau nói lại những lời sửa sai

    Tạm thời mẹ dặn hôm nay
    Làm Dâu không phải mấy ngày là xong
    Làm Dâu trọn kiếp theo chồng
    Các con phải biết đồng lòng sẻ chia.

    -ST-
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #671
    VÌ CÓ MỘT NGƯỜI CHA ĐÃ HỨA

    Năm 1989, một trận động đất 8,2 độ Richter gần như san bằng Armenia, làm hơn 30.000 người chết trong vòng 4 phút. Trong cơn hỗn loạn, có một người đàn ông dặn vợ mình ở nhà cho an toàn, rồi chạy ào đến trường, nơi con trai của ông đang học
    Ở đó, ông nhìn thấy một đống đổ nát - ngôi trường đã sập hoàn toàn. Ngay lúc đó, người đàn ông nhớ đến lời hứa ông luôn nói với con mình: "Dù thế nào, bố cũng luôn bảo vệ con!". Và ông bật khóc khi nhìn đống gạch vụn đã từng là trường học. Rồi ông bắt đầu cố định hướng xem lớp của con mình nằm ở vị trí nào. Góc bên phải phía sau của trường học! Ông lao đến và bắt đầu bới đống gạch đá.

    Nhiều vị phụ huynh nhìn thấy người đàn ông làm như vậy, họ vừa khóc vừa kéo ông ra, kêu lên: "Quá muộn rồi!", "Anh không làm được gì đâu!", "Về nhà đi!", hoặc "Chúng ta phải chờ cứu hộ đến thôi!"... Nhưng để đáp lại những lời đó, người đàn ông chỉ nói đúng một câu: "Giúp tôi một tay!" Và ông vẫn tiếp tục bới đống gạch, cẩn thận quẳng từng viên gạch, từng mảng tường ra ngoài.

    Đội cứu hộ đến và họ cũng cố lôi ông ra khỏi đống đổ nát. - Chúng tôi sẽ lo việc này! Ông về nhà đi! Nhưng người cha vẫn dọn dẹp từng viên gạch, và chỉ đáp: - Giúp tôi một tay đi!

    Cảnh sát cũng có mặt. Họ cũng khuyên can người đàn ông: - Anh đang trong trạng thái không ổn định. Anh có thể gây nguy hiểm cho mình và cho người khác, đề nghị anh về nhà! Nhưng họ cũng chỉ được nghe một câu đáp: - Giúp tôi một tay!

    Một người, rồi nhiều người bắt đầu vào "giúp một tay". Họ đào bới đống gạch suốt 8 tiếng... 12 tiếng... 24 tiếng... 36 tiếng... Và đến tiếng thứ 38, khi kéo một tảng bê-tông ra, dường như họ nghe thấy tiếng trẻ con.

    - Armand? - Người đàn ông gọi to, giọng nghẹn lại.Và ông nghe tiếng trả lời:

    - Bố phải không? Con ở đây này! Con đang bảo các bạn đừng lo, vì bố sẽ đến cứu con, và cứu cả các bạn nữa! Bố đã hứa bố sẽ luôn bảo vệ con mà...

    14 học sinh trong số 33 em ở lớp của Armand được cứu sống hôm đó, vì khi ngôi trường sập xuống, một tảng bê-tông to đã chèn vào tạo thành cái "hang" nhỏ và các em bị kẹt.Armand đã bảo các bạn đừng khóc, bởi vì "bố tớ sẽ đến cứu chúng ta".

    Các em nhỏ hoảng sợ, đói và khát, nhưng đã được cứu sống, bởi vì có một người cha đã hứa.
    ———————————————— ——-
    Lời hứa, đặc biệt của một người cha, người chồng, người trụ cột dành cho gia đình thân yêu của mình là một điều gì đó rất thiêng liêng. ❤️

    (ST)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #672
    Ngẫm

    Trên đời này có 3 việc
    Việc của bản thân
    Việc của người khác
    Việc của ông trời
    Chúng ta thường buồn phiền là do: quên mất việc của bản thân, thích xen vào việc người khác và lo lắng về việc của ông trời.
    Muốn vui vẻ rất đơn giản, chỉ cần: Làm tốt việc của bản thân, đừng xen vào việc của người khác và đừng nghĩ việc của ông trời!

    (ST)
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #673
    ĐÃ BAO LÂU RỒI VỢ CHỒNG KHÔNG ÔM NHAU NGỦ ?

    Sáng nay chồng mình đi làm muộn hơn mọi ngày. Lão vòng tay qua đầu mình rồi ôm trọn vợ vào lòng. Mình thức giấc cáu kỉnh:
    - Đi làm thì đi đi, em đang ngủ làm tỉnh cả giấc.
    Lão nhìn mình cười cười rồi vẫn ôm như thế, lão kể lể bằng cái giọng trầm trầm nghe tâm trạng lắm :
    - Hồi xưa ý, lúc đang yêu nhau, vợ hay nằm vào lòng anh, ôm anh như này ngủ này. Xong anh mà quên thả ra cái là vợ tỉnh giấc luôn, bắt ôm lại này
    Mình vẫn còn ngái ngủ :
    - Rồi sao nữa, tự dưng chồng kể làm gì?
    - Xong rồi năm đầu cưới nhau, vợ có bầu nên chỉ nằm quay lưng lại anh để anh ôm đằng sau cho vợ ngủ này
    Lão vừa nói, vừa đẩy mình quay lưng lại, rồi thực hiện luôn cái ôm ấy.
    Mình bắt đầu tỉnh ngủ và để ý đến tâm trạng trong giọng điệu của chồng. Hình như ảnh có điều gì muốn nói
    - Xong rồi thế nào nữa chồng
    - Xong rồi năm tiếp theo là chồng như này này, thích cực
    Nói rồi lão kéo tay mình dang rộng ra, lão gối lên vai mình, dụi dụi cái đầu:
    - Vợ hồi ấy hay ôm chồng ngủ như này này
    Mình im lặng, anh ý nói tiếp :
    - Rồi năm tiếp theo là như này này
    Lão gối đầu mình lên tay lão, vài giây rồi đẩy mình ra nói :
    - Tránh ra đi, anh mệt lắm, mỏi tay lắm, yên cho anh ngủ
    Lão mô tả lại từ hành động đến lời nói xong rồi quay sang nhìn mình cười :
    - Đấy, anh bị xấu tính ý nhờ
    Mình thấy lặng trong lòng :
    - Còn giờ thì sao chồng ?
    Chồng mình đẩy mình quay lưng lại, anh ấy cũng nằm quay lưng lại phí lưng mình, rồi nói :
    - Đợt này vợ chồng mình như này này. Vợ thấy khó chịu không. Anh ôm vợ , vợ toàn đẩy anh ra, rồi vợ kêu : Có im cho em ngủ không. Xong r vợ nguẩy cái đít lại phía anh, anh thèm vào nên anh cũng quay đít lại luôn ...
    Mình chẳng đợi lão nói hết, quay lại, rúc vào cánh tay lão :
    - Đi làm muộn tí nhá, cho em ôm 10 phút ...
    Chồng mình cười âu yếm. Cảm giác yên bình đến lạ.
    Tự dưng thấy lòng chông chênh. Có khi nào cuộc sống bộn bề cơm áo, đã khiến ta vô tâm với những cảm xúc yêu thương đơn giản ấy.
    Ta hay trầm trồ ngưỡng mộ những cái nắm tay trong phim , ghen tị những quan tâm nhau của người dưng ...mà đâu biết những điều ấy tự mình có thể làm cho người mình yêu thương. Để rồi có lúc mất đi lại đổ lỗi cho đối phương bạc tình
    Tình cảm luôn phải và cần sự vun đắp, nuôi dưỡng từ những cảm xúc giản dị nhất.
    Đã bao lâu rồi hai người không cầm tay nhau? Đã bao lâu rồi không ôm nhau ngủ? Đã bao lâu rồi không nhìn sâu vào mắt nhau ...những điều mà ngày ấy đã khiến chúng ta ở bên nhau ?
    Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là cái mình đang có ở hiện tại. Đừng để đến lúc nhạt phai mới biết mình từng hờ hững.

    (ST)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #674
    Vụ cướp

    🎎 Trong vụ cướp ngân hàng một tên cướp hét lên: "Tất cả nằm xuống, nên nhớ Tiền thuộc về nhà nước, còn mạng sống thuộc về các người". Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống....!!!!!!
    👉 Điều này gọi là "Cách thức khai tâm - thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn".
    📌Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: " Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ h.i.ế.p d.â.m!".
    👉 Điều này gọi là "Hành xử chuyên nghiệp - chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện !".
    📌 Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn ( có bằng MBA ) nói với tên cướp già hơn ( kẻ mới tốt nghiệp phổ thông ): " Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu tiền không ?". Tên cướp già gằn giọng : " Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được ? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu !".
    👉 Điều này được gọi là: "Kinh nghiệm - ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn bằng cấp sách vở"
    📌 Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài. "Đợi đã, hay để số tiền chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cướp lấy mất !".
    👉 Điều này được gọi là: "Bơi theo dòng nước - chuyển đổi những tình huống bất lợi thành thuận lợi"
    📌 Người giám đốc tự nhủ: " Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp !".
    👉 Điều này được gọi là :" Hãy loại bỏ những điều khó chịu - Hạnh phúc là điều quan trọng nhất "
    📌 Ngày hôm sau TV đưa tin 100tỷ đã bị cướp ở nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20tỷ Chúng rất giận dữ. " Chúng ta đã mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20tỷ , bọn chó đó chỉ ngồi chơi mà cướp được 80tỷ.
    Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế ấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!".
    👉 Điều này giải thích tại sao: "Kiến thức giá trị như ...Vàng ...!

    (ST)
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #675
    Cũng có thể bạn đã đọc câu truyện này ở đâu đó hoặc ở chính BLCS này, nhưng tớ cứ post để đọc thêm lần nữa nhé

    CÔ GIÁO LAN

    Lời nói dối của cô giáo lớp 5

    Ngày đầu tiên của năm học mới, cô giáo NGỌC LAN đứng trước tất cả các bạn học sinh lớp 5, nhìn khắp một lượt và nói rằng: Cô sẽ yêu và đối xử bình đẳng với từng bạn trong lớp mình.

    Nhưng, đó là một lời nói dối. Điều cô vừa nói là không thể.

    Cô có ấn tượng không tốt với cậu học sinh ngồi ngay dãy bàn đầu tiên, cậu bé tên là ĐỨC TRÍ

    Cô LAN phát hiện ĐỨC TRÍ không thể cùng chơi với các bạn khác. Quần áo của cậu bé rách nát, người bẩn thỉu và thật khó để ai đó có thể yêu quý cậu bé cho được. Ngay cả bản thân cũng rất thích dùng bút đỏ gạch một dấu X to đùng trên vở của cậu bé.

    Cho đến vài hôm sau, nhà trường yêu cầu giáo viên kiểm tra học bạ của các em học sinh, cô LAN đã cố tình để hồ sơ của ĐỨC TRÍ xuống dưới cùng. Vậy nhưng khi xem đến hồ sơ của cậu bé, cô giáo đã vô cùng ngạc nhiên.

    Giáo viên năm lớp 1 của ĐỨC TRÍ viết rằng: "Tiểu ĐỨC TRÍ là một cậu bé thông minh, nét mặt lúc nào cũng rạng rỡ với nụ cười luôn thường trực trên miệng, viết chữ rất ngay ngắn và sạch sẽ, ngoan ngoãn lễ phép, mang đến niềm vui cho những người xung quanh."

    Giáo viên năm lớp 2 thì viết: "Tiểu ĐỨC TRÍ là một học sinh ưu tú, rất được các bạn quý mến nhưng cậu bé rất buồn, vì bệnh của mẹ em đã ở giai đoạn cuối, cuộc sống gia đình rất khó khăn."

    Giáo viên năm lớp 3 viết: "Mẹ qua đời đã gây ra một cú sốc lớn đối với ĐỨC TRÍ , cậu bé đã nỗ lực hết sức nhưng bố em là người sống thiếu trách nhiệm. Nếu không có giải pháp cải thiện, gia đình sẽ gây ảnh hưởng rất tiêu cực đến ĐỨC TRÍ "

    Giáo viên năm lớp 4 viết: "Tiểu ĐỨC TRÍ tính cách dị biệt, không thích học, không có bạn, nhiều khi còn ngủ trong giờ học."

    Lúc này, cô LAN mới ý thức được những vấn đề đang tồn tại với cậu học trò nhỏ. Cô cũng cảm thấy xấu hổ vì hành vi của mình.

    Nhưng tuyệt nhiên, cậu bé ĐỨC TRÍ không biết về việc này.

    Vì lần nói dối trước cả lớp, cô giáo không ngờ sau đó thỉnh thoảng lại nhận được 1 lá thư

    Đến ngày lễ của các nhà giáo, khi các em học sinh đem quà tặng cho mình, cô LAN càng cảm thấy day dứt hơn. Các bạn nhỏ tặng quà cho cô đều bọc giấy màu đẹp đẽ, bên trên còn dán dây ruy băng, chỉ có mình ĐỨC TRÍ là ngoại lệ.

    Cậu bé dùng mảnh giấy màu da bò dày bì bì, có lẽ được xé ra từ một cái túi đựng đồ tạp nham để bọc quà.

    Món quà là một chiếc vòng tay được xâu chuỗi bởi các hạt thủy tinh, có hạt đã bị mất và một lọ nước hoa chỉ còn ¼. Các học sinh khác cười ồ lên.

    Cô giáo phải ra hiệu cho các bạn im lặng không được trêu chọc bạn trước khi khen chiếc vòng thật đẹp rồi nhanh chóng đeo nó lên tay.

    Cô cũng xịt một chút nước hoa lên cổ tay trước mặt các em học sinh.

    Sau buổi học hôm đó, ĐỨC TRÍ nói với cô giáo một câu rồi mới về: "Cô LAN , hôm nay trên người cô có mùi rất giống mẹ em trước đây."

    Khi các bạn nhỏ đã về hết, cô LAN ngồi lại lớp hồi lâu. Cô đã khóc mất hơn một tiếng.

    Sự thay đổi tích cực

    Từ hôm đó, cô không còn nghiên cứu về việc làm sao để dạy bọn trẻ đọc, viết hay làm toán mà nghiên cứu về việc làm thế nào để giáo dục các em học sinh.

    Cô LAN bắt đầu chú ý đến Tiểu ĐỨC TRÍ , Khi học cùng cô, cậu bé ngày càng cho thấy mình là một đứa trẻ năng động là linh hoạt. Càng được cổ vũ, phản ứng của cậu bé càng trở nên nhanh nhẹn.

    Cuối năm đó, Đức trí trở thành đứa trẻ thông minh nhất lớp. Mặc dù cô giáo nói sẽ yêu thương và đối xử bình đẳng với tất cả các bạn trong lớp nhưng ĐỨC TRÍ đã trở thành "con cưng" trong mắt cô.

    Một năm sau đó, cô LAN phát hiện một mảnh giấy nhỏ trong khe cửa. Là của ĐỨC TRÍ , Cậu bé nói với cô, rằng cô là cô giáo tuyệt vời nhất mà cậu gặp trong đời.

    6 năm nữa trôi qua, cô LAN lại nhận được một mảnh giấy khác của cậu học trò nhỏ. ĐỨC TRÍ viết rằng cậu bé đã tốt nghiệp trung học phổ thông, đứng thứ ba trong lớp về thành tích học tập và cô vẫn là giáo viên tuyệt vời nhất cậu gặp trong đời.

    Nhiều năm sau nữa, cô LAN tiếp tục nhận được một là thư. Lần này Tiểu ĐỨC TRÍ viết, khi nhận tấm bằng cử nhân loại xuất sắc, cậu đã quyết định sẽ ở lại trường tiếp tục học lên và cô LAN vẫn là giáo viên tuyệt vời nhất mình được gặp trong đời.

    Tuy nhiên lần này, phần ký tên có sự thay đổi và dài hơn một chút: Tiến sỹ y khoa ĐỨC TRÍ

    Mùa xuân năm đó, ĐỨC TRÍ lại gửi cho cô LAN một lá thư, nói là mình sắp kết hôn, không biết cô có muốn tham gia hôn lễ của cậu hay không và cô sẽ ngồi vào vị trí của mẹ chú rể.

    Tất nhiên là cô đã đồng ý. Hôm đó, cô đã đeo chiếc vòng mà cậu bé ĐỨC TRÍ tặng năm nào, xịt một chút nước hoa mà mẹ cậu bé đã từng dùng trước đây.

    Gặp lại nhau, hai cô trò ôm nhau thật chặt. ĐỨC TRÍ thì thầm vào tai cô: Cảm ơn cô, cô LAN , con vô cùng cảm ơn cô đã cho con biết mình có thể làm được nhiều việc mà trước đây con không nghĩ tới.

    Còn cô Lan lúc này cũng không ngăn được nước mắt, nghẹn ngào nói: ĐỨC TRÍ , con nhầm rồi, là con đã dạy cho cô nhiều điều. Cho đến khi gặp được con, cô mới biết làm giáo viên là phải như thế nào!

    Lời bình

    Hy vọng rằng câu chuyện này có thể lan tỏa đến tất cả những người đang làm giáo viên, những người đang làm công tác giáo dục.

    Trong câu chuyện này, chúng ta đã nhìn thấy một phương pháp giáo dục hiệu quả mà một phần trong đó đến từ những lời nhận xét chi tiết, đầy quan tâm mà giáo viên ghi lại trong sổ học bạ của học sinh cuối mỗi năm học.

    Chúng ta cũng đã nhìn thấy trách nhiệm của một giáo viên ưu tú, cô đã suy nghĩ nghiêm túc về công việc của mình trước đây và bắt tay vào thay đổi. Cô đã nghiêm túc hoàn thành công việc trồng người của chính mình và ở một mức độ nào đó, cô đã thành công.

    Vị giáo viên ấy đã giữ cho mình một trái tim nhân ái, tình nguyện vì học sinh mà thay đổi, dùng hành động thực tế của mình để trao cho học sinh sự cổ vũ mạnh mẽ nhất.

    Với một đứa trẻ, cô giáo quan trọng biết nhường nào, các em rất cần tình yêu của các thầy cô giáo.

    (Câu chuyện được viết dựa trên một câu chuyện có thật của nước ngoài)
    Nguồn: St
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #676
    7 CÂU CHUYỆN ĐỂ TA SUY NGẪM

    1) CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT
    Một hôm nọ, thư ký nói với giám đốc:
    - Anh à, em có bầu rồi.
    Giám đốc vẫn làm việc, cười mỉm rồi nhẹ nhàng nói:
    - Anh triệt sản lâu rồi.
    Nữ thư ký ngây ra một lúc gượng cười nói:
    - Em chỉ nói đùa với anh thôi mà.
    Giám đốc nhìn cô một lúc, uống ngụm trà rồi nói:
    - Anh cũng thế.
    ✔ Suy ngẫm:
    Sống trong giang hồ, dù gặp việc gì cũng chớ hoang mang, cứ bình tĩnh rồi đâu sẽ có đó.

    2) CÂU CHUYỆN THỨ HAI
    Ba chàng trai đến nhà cô gái hỏi cưới. Phụ huynh mời tự giới thiệu.
    A nói:
    - Nhà cháu có vài tỷ đồng.
    B nói:
    - Nhà cháu có một loạt bất động sản, trị giá vài chục tỷ.
    C nói:
    - Cháu không có gì cả, ngoài đứa con trong bụng con gái bác.
    A, B không nói gì cả, chuồn đi.
    ✔ Suy ngẫm:
    Khi cạnh tranh, chưa hẳn có tiền mới giải quyết được, phải tìm ra điểm mấu chốt dẫn tới việc ra quyết định.

    3) CÂU CHUYỆN THỨ BA

    Bảy năm trước anh ta bỏ rơi vị hôn thê để đi nước ngoài, giờ đã có thành tựu, nhớ về người xưa, lại được biết cô sống rất vất vả, nên tìm cách đến thăm xem sao.
    Anh thấy cô đang cạo vảy cá, bên cạnh là một bé trai rất giống anh, đột nhiên trong lòng rất bối rối.
    Cô tự dưng ngẩng đầu nói với qua người đàn ông ngồi dãy hàng đối diện:
    - Ông còn không mau mà đi về nấu cơm cho con?
    Anh thở dài một hơi, lặng lẽ bỏ đi.
    Cô vội vã hướng sang bên người đàn ông phía đối diện nói:
    - Chuyện vừa nãy cho tôi xin lỗi nhé.
    ✔Suy ngẫm:
    Nếu biết mối quan hệ này đã không thể nào quay trở lại, thì thà dứt khoát để khỏi khó lòng áy náy cho nhau.

    4) CÂU CHUYỆN THỨ TƯ

    Bố đang sửa xe, con trai cầm mảng đá vẽ lên vỏ xe. Bố nhìn thấy, giận quá, văng cái kìm sắt đánh vào tay con. Con phải nhập viện, gãy xương ngón tay. Con nhẹ nhàng nói với bố:
    - Bố ơi, sẽ nhanh khỏi thôi, bố đừng lo nhé.
    Bố cảm thấy vô cùng ân hận, đùng đùng chạy về nhà định đập nát xe ô tô của mình. Đập vào mắt bố là dòng chữ mà lúc nãy con đang viết dở: Bố ơi, con yêu bố!
    ✔Suy ngẫm:
    Có rất nhiều việc nếu ta nghĩ kỹ hơn một chút rồi mới quyết định thì sẽ tốt hơn nhiều.

    5) CÂU CHUYỆN THỨ NĂM

    Trên thảo nguyên có hai mẹ con nhà sư tử. Sư tử con hỏi mẹ:
    - Mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu?
    Mẹ bảo:
    - Hạnh phúc ở đuôi con đấy.
    Sư tử con ngây ngô cứ gắng sức đuổi theo đuôi mình, mà mãi không thể bắt được.
    Sư tử mẹ nhìn con cười hiền hậu nói:
    - Ngốc ạ, không cần phải đuổi theo hạnh phúc. Chỉ cần con ngẩng cao đầu hướng về phía trước, thì hạnh phúc sẽ mãi mãi đuổi theo con.
    ✔ Suy ngẫm:
    Nhiều khi ta không phải cố gắng đuổi theo thứ gì đó, cứ an nhiên tự tại với những gì mình có, hạnh phúc tự nhiên sẽ đuổi theo sau.

    6) CÂU CHUYỆN THỨ SÁU

    Cô gái mù không có gì cả, trên đời này chỉ còn có mỗi người yêu ở bên cạnh. Anh hỏi cô:
    - Nếu mắt em khỏi rồi, em có lấy anh không?
    Cô gái gật đầu đồng ý.
    Rất nhanh sau đó, cô được hiến giác mạc, có thể nhìn thấy bình thường, mới phát hiện người yêu cô cũng bị mù.
    Khi chàng trai cầu hôn, cô đã từ chối.
    ✔ Suy ngẫm:
    Đôi khi những khuyết điểm của người bên cạnh (như khiếm khuyết của cha mẹ, vợ chồng, con cái...) là do họ đã âm thầm hy sinh cho ta. Đừng bao giờ phản bội người đã sẵn sàng hy sinh cho bạn.

    7) CÂU CHUYỆN THỨ BẢY

    Con không nuôi được mẹ già, định cõng mẹ lên núi để mẹ lại đó. Buổi chiều tối, con nói với mẹ sẽ đưa mẹ lên núi dạo chơi. Mẹ phấn khởi trèo lên lưng con. Cả đường con chỉ nghĩ đến việc sẽ trèo lên thật cao rồi bỏ mẹ ở đó. Đến khi phát hiện ra mẹ đang âm thầm rắc hạt đậu xuống đường, con đã rất tức giận quát:
    - Mẹ rắc hạt đậu làm gì hả?
    Cuối cùng, mẹ đã trả lời một câu khiến đứa con khóc đẫm nước mắt:
    - Con ngốc của mẹ, mẹ sợ tý nữa con đi về một mình sẽ bị lạc đường...

    -----

    Trên đời này có một người, dù bạn có cau có, nói lời khó nghe với họ, mắng chửi quát tháo họ mỗi khi bực bội, thậm chí bị bạn hất hủi bỏ rơi... người đó vẫn luôn yêu thương lo lắng cho bạn mà không cần điều kiện...

    Thế nên, khi Người còn bên cạnh, xin đừng nói lời cay đắng.
    Bởi sau này khi Người đó không còn, bạn chẳng thể nào tìm ra được người thứ hai trên đời như thế.

    (ST)
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #677
    Một câu chuyện hay

    Khoảng 3h sáng ngày 13/11/1953, tổng đài của đội phòng cháy chữa cháy thủ đô Copenhagen, Đan Mạch nhận được một cuộc điện thoại. Người lính cứu hỏa 22 tuổi tên là Erich đã tiếp nhận cuộc gọi: “Vâng, đây là đội phòng cháy chữa cháy”. Đầu dây bên kia không có ai trả lời nhưng Erich nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề.

    Không lâu sau đó, một giọng nói gấp gáp vang lên: “Cứu với, cứu tôi với… Tôi không đứng dậy được, tôi đang bị chảy máu”.

    “Đừng hoảng hốt, thưa bà”, Erich đáp lại, “Bà đang ở đâu, chúng tôi sẽ lập tức tới ngay?”

    “Tôi không biết nữa”.

    “Có phải bà đang ở nhà không?”

    “Vâng, tôi nghĩ là tôi đang ở nhà”.

    “Nhà bà ở đâu, đường nào vậy ạ?”

    “Tôi không biết, đầu tôi choáng quá, tôi đang bị chảy máu”.

    “Bà ít nhất cần nói cho tôi biết tên bà là gì?”

    “Tôi không nhớ, tôi nghĩ là tôi bị đập vào đầu”.

    “Xin đừng gác máy”. Erich vừa nói vừa nhấc chiếc điện thoại khác để gọi đến công ty, một người đàn ông lớn tuổi nghe máy.

    “Xin hãy giúp tôi tìm ra người đang sử dụng số điện thoại này, bà ấy đang gọi đến đội phòng cháy chữa cháy”.

    “Không, tôi không thể, tôi chỉ là bảo vệ gác đêm thôi, tôi không biết những việc này. Hơn nữa hôm nay là thứ bảy nên cũng không có ai ở đây cả”.

    Erich cúp máy và nghĩ ra một ý tưởng khác, anh hỏi người phụ nữ: “Làm cách nào mà bà có số điện thoại của đội phòng cháy chữa cháy ạ?”

    Người phụ nữ trả lời yếu ớt: “Số này đã được lưu trên điện thoại, lúc bị ngã tôi kéo điện thoại và nó đã gọi đến”.

    Erich nói tiếp: “Vậy bà nhìn xem trên điện thoại có số điện thoại của nhà bà hay không?”

    “Không có, không có dãy số nào khác, xin các anh hãy đến đây nhanh lên!”. Giọng người phụ nữ càng lúc càng yếu đi.

    Erich vội vàng hỏi: “Xin bà hãy nói cho tôi biết bà có thể nhìn thấy vật gì?”

    “Tôi… tôi nhìn thấy cửa sổ. Ngoài cửa sổ có đèn đường”

    Lúc này, Erich đã có một chút manh mối: Nhà của người phụ nữ hướng ra đường cái, hơn nữa chắc chắn ở lầu không cao, vì có thể nhìn thấy đèn đường.

    “Cửa sổ như thế nào, có phải hình vuông không ạ?”

    “Không, là hình chữ nhật”.

    Căn cứ và hình dạng cửa sổ, Erich đoán người phụ nữ có thể đang sống ở một khu nhà cổ.

    “Đèn nhà bà có bật không?” – Đây là câu hỏi cuối cùng của người lính cứu hỏa Erich.

    “Vâng, có bật”.

    Erich muốn hỏi thêm nhiều manh mối hơn nữa nhưng đầu bên kia đã không còn trả lời, điện thoại chưa bị cúp.

    Erich biết rằng phải lập tức hành động. Nhưng chỉ dựa vào những manh mối đó, anh có thể làm gì đây? Anh gọi cho đội trưởng, trình bày lại vụ việc.

    Vị đội trưởng nghe xong liền nói: “Không có cách nào cả, không thể tìm được người phụ nữ này…”.

    Erich nghe vậy nhưng vẫn không muốn bỏ cuộc. Nhiệm vụ hàng đầu của người lính cứu hỏa là “Cứu người”, anh đã được dạy như thế.

    Vào thời điểm này, Eric đã đưa ra một ý tưởng táo báo và không do dự bày tỏ suy nghĩ của mình với thủ trưởng. Đội trưởng nghe xong giật mình kinh ngạc: “Cậu làm như vậy thì dân chúng lại nghĩ là đang nổ ra một cuộc chiến tranh hạt nhân đấy”.

    “Tôi khẩn cầu ngài”, Erich nói, “Chúng ta phải mau chóng hành động, nếu bỏ qua cơ hội cứu người này, thì hết thảy đều phí công vô ích”.

    Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó đội trưởng nói: “Được, chúng ta hãy làm như vậy, tôi chạy qua ngay”.

    10 phút sau, 20 chiếc xe cứu hỏa hú còi báo động inh ỏi trong thành phố, mỗi xe một khu vực, chạy khắp các nẻo đường.
    Tiếp theo, Erich cẩn thận lắng nghe đầu dây bên phía người phụ nữ, anh vẫn nghe thấy tiếng thở dốc của bà.

    Sau đó, vị đội trưởng hỏi anh đã nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa chưa? “Tôi đã nghe thấy”, Erich trả lời.

    Vị đội trưởng ra lệnh: “Xe số 2, tắt còi báo động”. Lần này Erich trả lời: “Tôi vẫn còn nghe thấy tiếng còi xe”.

    Cho đến chiếc xe thứ 12, Erich hô lên: “Tôi không nghe thấy nữa rồi”.

    “Xe số 12, mở còi báo động”.

    “Tôi đã nghe thấy tiếng còi xe, nhưng càng chạy càng xa”.

    “Xe số 12, quay đầu lại” – đội trưởng ra lệnh.

    Ngay sau đó, Erich reo lên: “Đang tới gần rồi, âm thanh nghe ngày càng chói tai, chắc hẳn sắp tới con đường phía nhà người phụ nữ rồi”.

    Vị đội trưởng hỏi: “Xe số 12, các bạn có nhìn thấy một cột đèn đường không?”

    “Có hơn trăm đèn đường, mọi người đang ngó ra cửa sổ xem xảy ra chuyện gì”.

    “Hãy dùng loa”, vị đội trưởng ra lệnh.

    Erich nghe thấy tiếng loa: “Thưa quý ông quý bà, chúng tôi đang tìm kiếm một người phụ nữ đang trong tình trạng nguy kịch, chúng tôi chỉ biết bà ấy đang ở trong một căn nhà có đèn sáng, vậy nên mong các vị hãy tắt đèn nhà mình đi”. Sau khi nghe hiệu lệnh, người dân lập tức tắt hết đèn.

    Chỉ trong chốc lát, tất cả căn nhà đều tối, chỉ trừ một cửa sổ…Không lâu sau đó, Erich nghe thấy tiếng nhân viên cứu hỏa đi vào trong phòng, một người nói qua bộ đàm: “Người phụ nữ này đã mất ý thức, nhưng mạch vẫn đập. Chúng tôi lập tức đưa bà ấy đến bệnh viện, tôi tin rằng sẽ cứu được bà ấy”.

    Helen Thornda – đây là tên của người phụ nữ đã được cứu sống. Bà tỉnh lại và hồi phục trí nhớ của mình vài tuần sau đó.

    Sự kiên trì nỗ lực của người lính cứu hỏa trẻ tuổi Erich đã cứu sống được một sinh mạng. Sự việc này đã chứng minh một vấn đề: “Nếu bạn thực sự muốn làm một điều gì đó, bạn nhất định sẽ tìm ra cách. Ngược lại, nếu bạn muốn từ bỏ một điều gì đó, bạn sẽ tìm ra rất nhiều lý do để thuyết phục mình. Làm hay không là do bạn lựa chọn!

    (ST)
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #678
    Không đề

    Tại một quán ăn ở San Jose, có một cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn lên cho chúng tôi, nhìn cô ấy trẻ trung tựa như một chiếc lá non.

    Khi cô ấy bê cá hấp lên, đĩa cá bị nghiêng. Nước sốt cá tanh nồng rơi xuống chiếc cặp của tôi đặt trên ghế. Theo bản năng, tôi muốn nhảy dựng lên, nộ khí xung thiên. Thế nhưng, khi tôi chưa kịp làm gì thì đứa con gái yêu của tôi bỗng đứng dậy, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô gái hầu bàn, nở một nụ cười dịu dàng tươi tắn, vỗ vào vai của cô bé và nói: “chuyện nhỏ thôi, không sao đâu”.

    Cô hầu bàn vô cùng ngạc nhiên, luống cuống kiểm tra chiếc cặp của tôi, nói với giọng lúng túng: “Tôi… để tôi đi lấy khăn lau … ”.
    Không thể ngờ rằng, con gái tôi bỗng nói: “Không sao, mang về nhà rửa là sạch thôi. Chị đi làm việc của chị đi, thật mà, không sao đâu.”

    Khẩu khí của con gái tôi thật là nhẹ nhàng, cho dù người làm sai là cô hầu bàn.

    Tôi trừng mắt nhìn con gái, cảm thấy bản thân mình như một quả khí cầu, bơm đầy khí trong đó, muốn phát nổ nhưng không nổ được, thật là khốn khổ.

    Tối hôm đó, sau khi quay trở về khách sạn, lúc hai mẹ con nằm lên giường, nó mới dốc bầu tâm sự…

    Con gái tôi phải đi học ở London 3 năm và để huấn luyện tính tự lập cho nó, chồng tôi quyết định không cho nó về nhà vào kỳ nghỉ, anh ấy muốn nó tự lập kế hoạch để đi du lịch, đồng thời cũng muốn nó thử trải nghiệm tự đi làm ở Anh Quốc.

    Con gái tôi hoạt bát nhanh nhẹn. Khi ở nhà, mười đầu ngón tay không phải chạm vào nước. Những công việc từ nhỏ tới lớn cũng không đến lượt nó làm. Vậy mà khi rơi vào cuộc sống lạ lẫm tại Anh Quốc, nó lại phải đi làm bồi bàn để thể nghiệm cuộc sống.

    Ngày đầu tiên đi làm, nó đã gặp phải rắc rối. Con gái tôi bị điều đến rửa cốc rượu trong nhà bếp. Ở đó có những chiếc cốc thủy tinh cao chân trong suốt, mỏng như cánh ve, chỉ cần dùng một chút lực nhỏ là có thể khiến chiếc cốc bị vỡ, biến thành một đống vụn thủy tinh.

    Con gái tôi thận trọng dè dặt, như bước đi trên băng, không dễ dàng gì mà rửa sạch hết một đống lớn cốc rượu. Vừa mới thả lỏng không chú ý, nó nghiêng người một chút, va vào một chiếc cốc, chiếc cốc liền rơi xuống đất, “xoảng, xoảng” liên tục những âm thanh vang lên. Chiếc cốc hoàn toàn biến thành đống thủy tinh vụn lấp lánh trên mặt đất.
    “Mẹ ơi, vào thời khắc đó, con có cảm giác bị rơi xuống địa ngục.” giọng nói của con gái tôi vẫn còn đọng lại sự hồi hộp lo lắng.

    “Thế nhưng, mẹ có biết người quản lý ca trực đó phản ứng thế nào không? Cô ấy không hề vội vàng mà bình tĩnh đi tới, kéo con lên và nói: “Em gái, em không sao chứ?”

    Sau đó, cô ấy quay đầu lại nói với những người khác: “Các bạn mau đến giúp cô gái này dọn dẹp sạch đống thủy tinh nhé!” Đối với con, ngay đến cả nửa câu trách móc cũng không có!”

    Lại một lần nữa, khi con rót rượu, không cẩn thận, làm đổ rượu vang nho lên chiếc váy trắng của khách, khiến cho chiếc váy trở nên loang lổ. Cứ tưởng vị khách đó sẽ nổi trận lôi đình, nhưng không ngờ cô ấy lại an ủi con:

    “Không sao đâu, rượu ấy mà, không khó giặt.”. Vừa nói, vừa đứng lên, nhẹ nhàng vỗ vào vai con, rồi từ từ đi vào phòng vệ sinh, không nói toang lên, cũng không làm ầm ĩ, khiến con tròn mắt như con chim yến nhỏ vì quá đỗi ngạc nhiên.

    Giọng nói của con gái tôi, mang đầy tình cảm: “Mẹ à, bởi vì người khác có thể tha thứ lỗi lầm của con trước đây, nên mẹ hãy coi những người phạm sai lầm kia như con gái của mẹ, mà tha thứ cho họ nhé!”

    Lúc này, không khí trở nên tĩnh lặng như màn đêm. Tròng mắt của tôi ướt đẫm lệ…

    Tha thứ cho người khác chính là tha thứ cho chính mình. Như tác giả nổi tiếng Andrew Matthews từng viết:

    “Bạn tha thứ cho mọi người vì chính lợi ích thân thiết của bạn. Nó sẽ làm cho bạn hạnh phúc hơn.”
    …..
    Các bạn thân mến của tôi, chúng ta cảm động khi được người khác tha thứ. Điều đó khiến chúng ta có thể thay đổi hành vi và lời nói của chính mình. Hãy để những thiện ý này lưu truyền mãi về sau … như thế, mỗi ngày của chúng ta, sẽ là mỗi ngày hạnh phúc và may mắn!

    (ST)
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #679
    Suy ngẫm

    "Khi chúng ta chết đi, tiền của chúng ta vẫn còn ở trong ngân hàng...Tuy nhiên khi chúng ta còn sống, chúng ta lại nghĩ mình không có đủ tiền. Thực tế thì khi chúng ta qua đời chúng ta vẫn còn rất nhiều tiền chưa tiêu đến

    Một ông trùm người Trung Quốc qua đời, để lại cho vợ 1,9 tỉ đô trong ngân hàng. Bà vợ ông sau đó đã lấy người lái xe của chính ông. Người lái xe nói: Tôi đã nghĩ tôi phải làm việc cho ông chủ mình. Nhưng giờ đây tôi mới nhận ra rằng cả đời ông chủ làm việc cho tôi.

    Điều quan trọng là sống lâu hơn là có nhiều của cải. Vì vậy chúng ta phải cố gắng để sống khỏe mạnh.

    Bạn có biết

    Với một chiếc điện thoại xịn thì 70% chức năng của nó chúng ta không dùng đến

    Với một chiếc xe đắt tiền thì 70% tốc độ và các đồ phụ kiện là không cần thiết

    Với 1 căn biệt thự thì đến 70% không gian là chúng ta không dùng đến

    70% quần ào trong tủ của bạn không được mặc tới

    Cả cuộc đời làm việc thì đến 70% số tiền kiếm được là dành cho người khác tiêu

    Vì vậy chúng ta phải bảo vệ và tận dụng hết khả năng 30% còn lại của chính mình bằng cách

    - Đi kiểm tra sức khỏe thường xuyên, cho dù không ốm đau

    - Uống nhiều nước, ngay cả khi không khát

    - Học cách buông bỏ, ngay cả khi đối diện với những vấn đề nghiêm trọng

    - Học cách thỏa hiệp ngay cả khi bạn là người đúng

    - Học cách khiêm tốn, ngay cả khi bạn giàu có và có quyền lực

    - Học cách bằng lòng ngay cả khi bạn không giàu

    - Tập luyện thể thao ngay cả khi bạn bận rộn

    - Dành thời gian cho những người bạn yêu mến


    Cuộc sống này rất ngắn ngủi, vì vậy hãy hưởng thụ nó một cách trọn vẹn nhất

    (ST)
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,573 Bài viết

    • 11,764 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #680
    CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG CHIẾC CỐC

    Một nhóm sinh viên giờ đã thành đạt trong công việc cùng nhau về thăm thầy giáo cũ. Cuộc nói chuyện nhanh chóng được chuyển sang những vấn đề trong cuộc sống và công việc…

    Muốn mời những học trò cũ uống cà phê, ông giáo vào bếp và quay lại với rất nhiều cà phê đựng trong những chiếc cốc khác nhau: cái bằng sứ, cái bằng nhựa, cái bằng thuỷ tinh, cái bằng pha lê, một số trông rất đơn giản, số khác lại có vẻ đắt tiền, vài cái được chế tác rất tinh xảo…

    Khi tất cả mọi người đều đã cầm cốc cà phê trong tay, ông giáo nhẹ nhàng lên tiếng: “Không biết các trò có chú ý không, nhưng những chiếc cốc trông đẹp đẽ, đắt tiền luôn được lựa chọn trước, để lại những cái trông đơn giản và rẻ tiền.

    Mặc dù rất đơn giản và dễ hiểu khi các trò muồn điều tốt đẹp nhất cho bản thân nhưng đó cũng là nguồn gốc, nguyên nhân của mọi vấn đề căng thẳng của các trò.

    Một điều chắc chắn rằng cái cốc không phải là thứ quyết định chất lượng của cà phê đựng bên trong. Một số trường hợp, nó chỉ đơn giản là cái vỏ đắt tiền hơn và một số khác thậm chí che giấu cái mà nó đang chứa đựng.

    Điều các trò thực sự muốn là cà phê chứ không phải cái cốc, nhưng các trò vẫn có ý thức lựa chọn cái cốc tốt nhất. Sau đó các trò mới để mắt đến những cái cốc khác.

    Cũng như vậy, cuộc sống của chúng ta là cà phê, công việc, tiền bạc và vị trí xã hội là những cái cốc. Chúng chẳng qua chỉ bao bọc lấy cuộc sống. Và loại cốc mà trò có không làm nên cũng như không thay đổi cuộc đời mà trò đang sống…”.

    Đôi khi, chúng ta chỉ quan tâm đến cốc mà quên thưởng thức thứ cà phê ông trời đã ban tặng cho chúng ta. Người hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất mà là người biết biến những thứ mình đang có thành thứ tốt nhất.

    (ST)
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)