Anh cứ đi nếu bên cô ấy là hạnh phúc

  • 630 Lượt chia sẻ
  • 45.8K Lượt đọc
  • 17 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 2 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #1
    - Anh có chuyện gì muốn nói vói em đúng không?
    - Không, anh chẳng có chuyện gì.
    - Vậy em có nhận được tin nhắn của một cô bé gọi em bằng cô, nhắn tin cho em bảo cô phải trả bố cho con cháu! Là sao anh?
    Đến lúc này, gương mặt anh tối xám, anh nhảy bổ vào tôi giật điện thoại đòi xem tin nhắn. Anh đọc xong, không nói năng gì, đi ra phía ngoài hành lang, tôi đoán là anh ra đó gọi điện trao đổi với cô ta.
    Một lát sau, anh đi vào, ngồi cạnh tôi, anh không nói gì. Tôi rất bình tĩnh hỏi anh:
    - Vậy là thế nào anh?
    Đến lúc này anh mới ngồi thú nhận, anh quen và có tình cảm với cô bé đó, cô ta là gái quán bar, kém anh 19 tuổi. Trong những lần anh đi tiệc tùng, hát hò tại đó, anh thấy cô ta rất đáng thương, phải xa mẹ từ nhỏ, cô ta phải ở cùng bố nên thiếu thốn tình cảm. Từ thương rồi yêu lúc nào không biết.
    Tôi nghe mà như ai đó sát muối vào vết thương.
    - Vậy cô ta đòi bố cho con cô ta là sao?
    - Là sản phẩm của anh?
    - Thương, yêu, ăn nằm với gái quán bar đáng tuổi con anh, giờ lại nói có con? Anh có dám khẳng định một gái quán bar chỉ yêu và ăn nằm với môt mình anh không?
    - Anh có dám khẳng định đó là con của anh không?
    - Đó là con anh, vì từ lúc nó đến với anh nó chỉ dùng một số điện thoại đuôi 995 để liên lạc.
    -Vậy anh có 100% thời gian anh bên cô ta không mà anh dám khẳng định vậy? Và nếu là vậy rồi thì anh sẽ làm gì tiếp theo?
    - Là nó muốn vậy, khi nó nói có thai, nó báo với anh với thái độ rất hạnh phúc. Anh đã nói là nên bỏ đi, rồi anh cũng không quan tâm đến nó nữa. Nhưng khoảng 4-5 tháng sau đó nó thông báo cho anh cái thai trong bụng là con trai và nó nói muốn bỏ đi. Anh cũng khuyên nó nên giữ lại vì thai cũng to, bỏ đi ảnh hưởng đến sức khỏe,... Nó nằng nặc đòi bỏ rồi đe cắt tay tự vẫn nếu anh không đồng ý cho bỏ.
    - Và anh đã phải quỳ lạy van xin nó để nó đẻ cho anh đứa con trai đúng không?
    - Vậy anh đi đi, đến bên đứa con trai của anh đi, cố gắng nuôi nó lên người, mai sau anh có người chống gậy! Còn tôi sẽ nuôi được hai đứa con gái của tôi đàng hoàng!
    - Anh không muốn bỏ vợ con, gia đình của anh, là nó muốn phá anh, nó muốn như vậy thì kệ m* nó. Vì anh đã không quan tâm đến nó từ lâu, giờ nó cứ mang đứa bé ra để phá anh.
    - Là sao? Anh đi cặp với một gái quán bar, đáng tuổi con anh, ăn nằm đến có con, anh nói rằng anh thương rồi yêu mà không dám đến với cái mà anh gọi là tình yêu đó sao?
    - Tôi sẽ tạo cơ hội cho hai người được toại nguyện, chúng ta ly hôn, hai đứa con gái sẽ do tôi nuôi dạy chúng, anh không đủ tư cách đạo đức để dạy chúng.
    Anh ta cứ ngồi thế, im lặng, không nói gì
    Thế đó các mẹ ạ!
    Tôi đã chứng kiến, đã được chia sê, được đi từ đầu câu chuyện đến giờ. Những tưởng anh chị sẽ hạnh phúc nhưng không phải. Chị cứ âm thầm chịu đựng một mình như thế, cứ loay hoay tìm lối đi cho mình nhưng cũng có lúc chị đã suy sụp, suy sụp cả về thể xác lẫn tình thần. Chị phải thốt lên: Chị đau lắm em à!
    Và cho đến giờ chuyện gia đình chị vẫn còn trong mớ bòng bong, chưa có hồi kết.
    ....
    Còn nữa
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 3 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #2
    Chủ thớt ơi bao h có tiếp vậy
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 25 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #3
    Phụ nữ thật đáng thương, chỉ mong có 1 gia đình bình yên, hạnh phúc .
    • 80 Bài viết

    • 23 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #4
    Buồn chẳng đêm nào ngủ đcc
    Đau thắt ruột gan

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của maika.383
    • Avatar của pin2017
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 252 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #5
    • 2 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #6
    ....
    Rồi chị cũng tự viết đơn, chị gọi anh về nói chuyện và thỏa thuận đơn. Anh chỉ nói: Cô cứ viết thế nào thì tôi ký thế!
    Nhưng khi chị đưa đơn trước mặt anh, anh đọc và nói không đồng ý, muốn chia tài sản và con cái theo luật hôn nhân. Lại một lần nữa chị thấy chua xót, chị nói:
    - Anh cũng đòi quyền nuôi dạy con với tôi sao?
    - Anh bỏ ba mẹ con tôi gần hai năm nay, đi ăn nằm với gái bar đáng tuổi con anh, giờ còn nói có con! Đó, con anh đấy,, lo mà dạy dỗ cho nên người kẻo mai này nó lại oán lại!
    - Cô đừng gọi cô ấy là gái bar, nếu làm nghề này ở Hải Phòng thì có thể gọi là cave hay gái bar được, đây cô ấy chỉ là phục vụ thôi, mới vào đây làm là đã gặp tôi.
    - Và khi đến với nhau thì nên nhìn về phía trước, không quan tâm quá khứ là gì.
    Anh gào lên: Hãy để cho tôi yên, đó là khoảng trời riêng của tôi
    Chị nghe mà thấy nực cười, một sự bao biện không bằng một đứa trẻ con, Anh đã xóa bỏ quá khứ, chị đã xác định kết thúc ở đây.
    Lời qua, tiếng lại, anh cũng không ký đơn, và chị lại chuyển sang thủ tục của đơn phương ly hôn. Chị cứ lặng lẽ một mình như vậy, chẳng thấy chị khóc. Rồi đến một ngày, chị nói với tôi trong ướt sũng:
    - Em ơi, chị mất hết rồi!
    Tôi nghe mà hoảng lắm, chua xót cùng chị lắm nhưng tôi đâu là chị mà cảm nhận thay chị, chỉ nhẹ nhàng bảo chị cứ chia sẻ hết ra đi, và chị cứ thế tuôn thôi:
    - Con gái chị, con gái lớn của chị học sa sút quá rồi em ơi! Cô giáo vừa gọi chị chia sẻ là con đi thi cũng không thèm làm bài, không tập trung học bài.
    Lúc này chị như sực tỉnh, chỉ nói với tôi:
    - Chị không thể để mất hai đứa con của chị được, gia đình chị đã như này, nếu hai đứa con của chị cũng hư hỏng thì cuộc đời chị coi như bỏ đi rồi.
    Liền sau đó, chị đã lên trường học của con gái lớn, chị gặp cả hiệu trưởng, cả cô chủ nhiệm để chia sẻ và nhờ sự giúp đỡ. Từ đó, chị chỉ dành thời gian cho công việc và dạy dỗ con, cô chủ nhiệm đã kèm cặp con nguyên một học kỳ miễn học phí. Dù kết quả có khả quan nhưng chị cũng phải xác định, chị và các con không thể bám trụ lại nơi này đươc. Nơi đây chỉ là nơi lập nghiệp, chị muốn gần gũi người thân, chị muốn được chia sẻ. Và hết năm học của con, chị cùng các con đã chuyển về gần ông bà ngoại, bạn bè, người thân để được chia sẻ. Mọi thứ cứ cuốn đi như thế, ba mẹ con chị cứ sống bình lặng, chỉ cũng chẳng quan tâm đến thủ tục ly hôn, quan tâm xem anh ta sống thế nào nữa.
    Còn về phía anh ta thì sao?
    Anh ta ngang nhiên lắm, tìm nhà thuê, đón mẹ con cô bồ về, thuê bà giúp việc chăm sóc cho đứa con và cho cô bồ đi học làm nail. Vì theo như anh từng chia sẻ với bạn của anh ta, anh ta muốn cho cô bồ cái nghề ổn định, anh ta có bệnh trong người, không thể đáp ứng được nhu cầu của cô ả,, nhưng cũng không muốn cô ta quay lại nghề cũ.
    Còn cô ta, thì cứ ngỡ rằng, như vậy là mình đã thắng, con mình đã có bố, mình đã có chồng. Hằng ngày, mỗi khi anh ta đi làm đêm hay ngày, cô ta cho người theo dõi, cài đặt kiểm soát anh ta xem anh ta đi đâu,, làm gì, với ai,...?
    Thậm chí, có những lúc cô ta còn đưa đẩy câu chuyện, bóng gió đến chị. Bạn bè, người thân của chị, thậm chí cả người thân của anh ta còn bảo chị cho người xử lý con bồ của anh ta. Chị chỉ cười mà rằng:
    - Nó là gái làm tiền, nếu mình chấp nhắt với nó thì cũng chỉ bằng nó. Hơn nữa, nó cũng chỉ đáng tuổi con mình, nếu cần níu kéo, cần xử lý thì phải xử lý người nhà mình chứ, sao lại đụng chạm vào cái nghề của nó được?
    Và đến một ngày, anh tìm về nơi mẹ con chị sinh sống, lặng lẽ rồi chia sẻ:
    - Là anh sai rồi, anh rất xấu hổ và ân hận.
    - Hãy cho anh được gần các con, hãy coi anh như một người bạn và mong rằng tình cảm của ba mẹ con em sẽ kéo anh lại được như xưa.
    - Với nó, anh chỉ coi là qua đường, chẳng qua nó biết nhiều đến công việc của anh, nó khống chế anh, nó phá anh.
    - Anh cũng đã làm xét nghiệm ADN hai lần rồi, thằng bé đó là con anh, anh cũng muốn có một phần về kinh tế với nó và một hai tháng anh sẽ thăm nó một lần. Giờ nó đang ở cùng bà ngoại nó ở trên Lạng Sơn.
    Chị cứ ngồi lặng thế nghe anh nói
    ..... Còn nữa
    • 24 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #7
    • Avatar của Khocthamtrongdem
    • Khocthamtrongdem Khách
    #8
    E xin lỗi đã đăng câu chuyện của mình lên đây. Nhưng e mong mọi người cho em lời khuyên. Em năm nay 24 tuổi và e có bầu với bạn trai em. Em giấu mẹ e chuyện em có bầu 14 tuần tuổi tới bây giờ mẹ em đã biết nhưng mẹ em nghĩ em mới có bầu hơn tháng. Bạn trai em có nói với gia đình nhưng gia đình không cho bọn em cưới vì lý do em ở đồng bằng mà họ lại là vùng núi sợ em không chịu được cực khổ lấy nhau về lại chia tay. Em không biết có nên tới gặp bố mẹ bạn trai và làm sao để thuyết phục họ chấp thuận cho 2 bọn em. Bây giờ em không biết phải làm sao khi mẹ em không nghĩ thai to như vậy nên bảo em bỏ. Em thương con em và nó không có tội em không muốn bỏ nó và em cũng muốn cho nó có gia đình có bố có mẹ như bao đứa trẻ khác. Em mong mọi người tư vấn giúp em. Em xin cảm ơn
    • 11 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #9
    oái cụt luôn rùi ah đcọ đang có hứng tự nhiên tụt hứng vì ko có mà đoc nua
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của linhtnn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 353 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #10
    chuyện như thật ấy
    cho đi và bạn sẽ nhận lạiSHDH07?url=https%3A%2F%2Fwww.lazada.vn%2Fsua-bot-cho-be%2F%3Fspm%3Da2o4n.home.0.0
    • 9 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #11
    • Avatar của Ngocpeko
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 2 năm
    • 1,859 Bài viết

    • 265 Được cảm ơn

    #12
    Nhiều khi chuyện thật như đùa, cám cảnh những chuyện ăn chả ăn nem lắm rồi
    npk12345
    • Avatar của duyle11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 100 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #13
    nói thật với mẹ bạn đi
    cuộc đời là những chuyến đi2zfGies
    • Avatar của Voathang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 năm
    • 1,751 Bài viết

    • 68 Được cảm ơn

    #14
    thôi thì cố lên chị, mạnh mẽ và bình tĩnh để có cách giải quyết tốt nhất chứ bỏ thì thương mà vương thì tội
    Gia đình là số 1

    n112345
    • Avatar của Hoadoa
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 năm
    • 73 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #15
    Đọc của chị xong e thấy buồn cho phận phụ nữ. Cứ chịu thương chịu khó, hy sinh vì chồng con nhưng hễ lỡ phạm cái gì là bị trách móc đàm tiếu ghê gớm. Ấy vậy mà đã xong đâu, còn gặp phải những chuyện như chị vừa chia sẻ, nếu đặt ngược lại phụ nữ mình về mà nói với ck thế thì bị lên án cỡ nào???
    Chuyện đã như vậy chỉ monh chị mạnh mẽ, tỉnh táo và giải quyết mọi việc theo hướng tốt đẹp nhất. Chúc chị hạnh phúc!
    • 4 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #16
    Cố lên bạn ơi, nữ lúc nào cũng thiệt thòi nhất
    • 83 Bài viết

    • 28 Được cảm ơn

    #17
    Có thật ko, người vợ, người phụ nữ bao giờ cũng chịu thiệt thỏi hơn tất thảy
    Sống là không chờ đợi!!!
    • 35 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #18
    con gái sướng hay khổ phần nhiều là do chồng