TIN TÀI TRỢ.

Những ngày tháng sau khi tốt nghiệp đại học

  • 33 Lượt chia sẻ
  • 13.3K Lượt đọc
  • 100 Trả lời

  • Trang 1/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 6

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 121 Bài viết

    • 73 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Không biết mọi người có còn nhớ giai đoạn sau khi tốt nghiệp đại học không? Lúc ấy tâm trạng và cảm giác của mọi người thế nào? Bây giờ nhìn lại quãng thời gian đó, mọi người thấy ra sao?
    Em mới tốt nghiệp đại học được nửa năm, quãng thời gian sau khi tốt nghiệp đại học này là quãng thời gian khó khăn nhất trong hai mươi mấy năm cuộc đời của em.
    Tốt nghiệp loại giỏi một trường có tiếng, cũng có chứng chỉ tiếng anh, cứ ngỡ không xin được việc ngon, nhưng công việc tàm tạm thì không lo. Thế mà...
    Em cũng từng thất nghiệp, trải qua những ngày tháng ở nhà ăn rồi ngủ, gửi CV, đi phỏng vấn đủ các thể loại công việc, chẳng hiểu sao mình không có duyên, cũng có công ty hứa hẹn rồi im bặt luôn. Quay trở về quê, làm việc trong công ty của người quen cũng được gần 3 tháng. Dù không muốn nhưng cũng phải trở về, còn hơn là thất nghiệp.
    Đi làm cũng chịu đủ mọi thể loại, cung bậc tình cảm: tâm lý không thoải mái khi làm cho người quen (không biết mọi người thế nào, em lại chỉ muốn làm cho người ngoài, chứ không thích làm cho anh em họ hàng), bí bức vì môi trường làm việc không chuyên nghiệp, nhẫn nhịn, tủi nhục mà không dám khóc khi bị người nhà của giám đốc chửi dù chẳng liên quan gì đến công việc và chẳng làm gì sai (công ty gia đình)...nhưng tất cả cũng chỉ biết nín nhịn, không dám rơi nước mắt mà ngược lại còn phải nhe răng ra cười, lại thêm cảnh ăn nhờ ở đậu, dù người ta có thoải mái thế nào, mình cũng không thể mang tâm trạng thoải mái, lại thêm bị hạn chế về thời gian ra ngoài. Cả ngày ở công ty như thế, về nhà cũng không hơn gì, cả ngày em cứ mang tâm trạng bức bối, nặng nề. Nói với bố mẹ thì bố mẹ lại gạt đi, kêu là e hay suy nghĩ, cứ thoải mái mà làm.
    Lại thêm e luôn muốn nghỉ việc, tìm kiếm một công việc mới ở Hà Nội hoặc Sài Gòn nhưng mọi người lại muốn em ổn định công việc rồi đến tuổi lập gia đình.
    Em cũng hiểu rằng mình không thể cứ lông bông mãi, năm nay cũng 24 rồi.
    Em luôn cảm thấy cô độc, chán nản, dù tự động viên mình hãy cố gắng vượt qua quảng thời gian này. Em thấy con đường phía trước của mình mù mịt, và không biết vài ba năm nữa mình sẽ ra sao?
    Mọi người hồi xưa thì thế nào ạ? Có thể chia sẻ và tâm sự với em để em thấy được đồng cảm không?
    ...trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn em đang đợi anh...
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 212 Bài viết

    • 219 Được cảm ơn

    #2
    Chia sẻ với bạn nè !

    Khi mình mới tốt nghiệp, hoang mang và cực kỳ lo lắng. Bởi trg mình là trg dân lập, bạn bè cùng lớp gia đình có đk vô cùng, khi tốt nghiệp bme chúng nó xin công ăn việc làm ổn định hết rùi. Mình cũg đi làm ở chỗ bố mình, bố mình k phải giám đốc nhé, chỉ là nhân viên lâu năm thôi. Cứ ngỡ bố làm ở đó rùi, thì khi vào làm, m sẽ đc ưu ái hơn ng lạ cơ. Ai ngờ vào làm toàn bị đồng nghiệp khác bắt nạt, nói xấu đủ kiểu... Mang những bức xúc đấy về kể cho bố, chỉ để xả cho bõ tức thôi. Nào ngờ bố lại đến mắng bọn nhân viên đó, chúng ghét m hơn rất nhiều, cực kỳ khó sống ý. Thực sự m chỉ muốn tâm sự chứ k bh nghĩ bố sẽ làm như thế. Vừa thương vừa giận bố, nghĩ lúc đấy trẻ con thế Rùi sức ép kinh khủng quá, cả cty ko ai chơi với mình, vì cứ động đến m, là bố m lại mắng ( vì bố mình là bạn của giám đốc cũ, có công gây dựng nên cty, rùi giám đốc mới là em giám đốc cũ nên cực nể), rồi m quyết định nghỉ làm vì ko chịu đc áp lực đó.

    Bố mình buồn lắm, nhưg ko nói.. Mình cũng ko nhờ ai xin việc cho nữa mà tự đi gửi CV. Các hồ sơ, Cv gửi đi, bao nhiêu tâm huyết dồn vào nó, cũng lặn mất tăm. Ko một hồi âm.

    Mình thất vọng lắm, và cũng từng nghĩ rằng chẳng lẽ m lại vô dụng đến thế... Nhà ny thì chỉ chờ m có cv cụ thể rùi còn tính chuyện cưới xin, vì hai đứa iu nhau cũng lâu rồi.

    Rồi mình bắt đầu tập tành buôn bán online, trong tg đó, m vãn gửi hồ sơ đi khắp nơi, cuối cùng vận may cũng đến với mình. Hiện tại mình đang chịu trách nhiệm quản lý thực phẩm trong 1 siêu thị, điều mà mình chẳng bh nghĩ đến luôn.

    Mình chỉ muốn khuyên bạn, hãy từ từ, cái gì đến cũng sẽ phải đến, biết đâu ngày mình ko mong chờ nhất nó lại đến thì sau ? Chúc bạn may mắn trên con đường của mình.
    May your enemies run far away from you
    If you acquire riches, may they remain yours always
    Your beauty will be that of Apsara
    Wherever you may go, many will attend, serve and protect you, surrounding you on all sides


    Life is hard but I will try my best to protect my family - 1 lovely husband and 3 cute children
    • 4 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi loan nguyễn Xem bài viết
    Chia sẻ với bạn nè !

    Khi mình mới tốt nghiệp, hoang mang và cực kỳ lo lắng. Bởi trg mình là trg dân lập, bạn bè cùng lớp gia đình có đk vô cùng, khi tốt nghiệp bme chúng nó xin công ăn việc làm ổn định hết rùi. Mình cũg đi làm ở chỗ bố mình, bố mình k phải giám đốc nhé, chỉ là nhân viên lâu năm thôi. Cứ ngỡ bố làm ở đó rùi, thì khi vào làm, m sẽ đc ưu ái hơn ng lạ cơ. Ai ngờ vào làm toàn bị đồng nghiệp khác bắt nạt, nói xấu đủ kiểu... Mang những bức xúc đấy về kể cho bố, chỉ để xả cho bõ tức thôi. Nào ngờ bố lại đến mắng bọn nhân viên đó, chúng ghét m hơn rất nhiều, cực kỳ khó sống ý. Thực sự m chỉ muốn tâm sự chứ k bh nghĩ bố sẽ làm như thế. Vừa thương vừa giận bố, nghĩ lúc đấy trẻ con thế Rùi sức ép kinh khủng quá, cả cty ko ai chơi với mình, vì cứ động đến m, là bố m lại mắng ( vì bố mình là bạn của giám đốc cũ, có công gây dựng nên cty, rùi giám đốc mới là em giám đốc cũ nên cực nể), rồi m quyết định nghỉ làm vì ko chịu đc áp lực đó.

    Bố mình buồn lắm, nhưg ko nói.. Mình cũng ko nhờ ai xin việc cho nữa mà tự đi gửi CV. Các hồ sơ, Cv gửi đi, bao nhiêu tâm huyết dồn vào nó, cũng lặn mất tăm. Ko một hồi âm.

    Mình thất vọng lắm, và cũng từng nghĩ rằng chẳng lẽ m lại vô dụng đến thế... Nhà ny thì chỉ chờ m có cv cụ thể rùi còn tính chuyện cưới xin, vì hai đứa iu nhau cũng lâu rồi.

    Rồi mình bắt đầu tập tành buôn bán online, trong tg đó, m vãn gửi hồ sơ đi khắp nơi, cuối cùng vận may cũng đến với mình. Hiện tại mình đang chịu trách nhiệm quản lý thực phẩm trong 1 siêu thị, điều mà mình chẳng bh nghĩ đến luôn.

    Mình chỉ muốn khuyên bạn, hãy từ từ, cái gì đến cũng sẽ phải đến, biết đâu ngày mình ko mong chờ nhất nó lại đến thì sau ? Chúc bạn may mắn trên con đường của mình.
    cảm ơn bạn, mình cũng đang trong hoàn cảnh không khác bạn là mấy, năng lực mình không thiếu nhưng cái mình thiếu không ai cho mình được " Vận may" , mình cũng đang rất nản và mờ mịt về tương lai nhưng có lẽ bạn nói đúng có lẽ cơ hội của mình chưa tới. Ngày mai lại tiếp tục đi, tiếp tục chiến đấu chủ thớt cũng cố lên nhé.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 88 Bài viết

    • 80 Được cảm ơn

    #4
    Hãy tiếp tục tự tin kiên nhẫn để chờ đợi, nghĩ mọi chuyện tích cực một chút cho nhẹ nhàng. Mình cũng mới ra trường, cũng thất nghiệp, cũng áp lực và ngổn ngang nhiều suy nghĩ vân vân và vân vân. Cũng muốn lắm một công việc phù hợp và chuyên nghiệp để được học hỏi và phát huy hết khả năng. Vào cái thời buổi kinh tế như thế này thì mình cũng đang kết thúc bằng một công việc "đậm chất gia đình" của một công ty gia đình. Cũng quen với nhiều cung bậc cảm xúc riêng, nên luôn mỉm cười tặc lưỡi chưa tới "thời của mình" thôi. Hehe
    ... người với người sống để yêu nhau...
    • Avatar của vetncv
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 208 Bài viết

    • 214 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Mình nè, cũng mới tốt nghiệp được nửa năm như bạn. Ôm trong mình 1 giấc mơ to oành, vì nó mà mình lao vào đi làm suốt từ hồi chưa tốt nghiệp để tích lũy kinh nghiệm + để kiếm tiền ( mặc dù điều kiện gia đình m ko khó khăn gì, nhưng m muốn tự lập nên phải thế )đến giờ cũng chỉ còn 1 tuần nữa thôi là tròn 1 năm kể từ ngày m đi làm.

    Bạn bè m có lẽ gặp khá nhiều khó khăn trong vấn đề xin việc nhưng đối với m lại khá dễ dàng. M vẫn nhớ cty đầu tiên m làm : m đi pv mà ko có khái niệm chút nào về lĩnh vực kinh doanh của cty, cũng may là có khả năng nên m đc nhận vào làm luôn. Làm đc 8 tháng thì m tốt nghiệp. Lúc ấy có 1 tập đoàn xây dựng khá lớn của Mỹ mời về làm phiên dịch, pv, thỏa thuận lương bổng xong xuôi hết rồi, tới lúc xin nghỉ việc thì cty m đang làm gặp khủng hoảng. Liệu m có đủ nhẫn tâm để xách áo ra đi ngay lúc ng ta đang gặp khó khăn vậy ko? Cô giám đốc mất tiền mất của bởi 1 thằng nv tệ phản bội, còn m cũng có trách nhiệm bởi m quá tin người, m nghĩ ai cũng hiền lành tử tế, đâu ngờ nó đểu thế?

    Rồi lại nghĩ lúc m vừa đi học, vừa đi thực tập, vừa chuẩn bị tốt nghiệp, đc cô và các anh chị ủng hộ hết cỡ, luôn tạo đk cho m, chả nhẽ bây giờ mình ra đi, thế thì sao dám nhìn mặt mọi người. Nghĩ đi nghĩ lại, gọi điện hỏi ý kiến mẹ, mẹ nói tùy con quyết định. Và m ở lại, chèo chống đến lúc cty qua đc giai đoạn khó khăn thì m khủng hoảng. Mình stress bởi áp lực từ nhiều phỉa, bởi ko hài lòng với bản thân. Mình lại chuẩn bị cho1 sự thay đổi.

    Rồi m đc 1 cty chuyên về may mặc đồ bơi của Hong Kong mời làm phiên dịch, lần này ko phải thứ tiếng chuyên ngành của mình mà lại là thứ ngôn ngữ thứ hai mà mình đam mê. CHuẩn bị hoành tráng lắm, ngày đi pv m nhận đc 1 cuộc điện thoại mời về làm điều hành bên 1 cty lỮ hành rất nổi tiếng của Nga - bạn thân của m dang làm ở đó. Mình ậm ừ cho qua, rồi đi pv bên phiên dịch cái đã , ai ngờ đc trái đất tròn vo như quả bóng, sếp mình lại là cái thằng người TQ mình cực GATO, mình biết thằng này vì nó là bạn của em trai thẦY giáo mình. Lúc nhòm thấy nó đã ko muốn vào pv rồi thế mà cứ bị ấn vào. Pv ok lắm, bà trợ lí của nó còn hỏi mình " sao ko phải chuyên ngành em mà em nói hay thế? nó còn chêm luôn 1 câu, có lẽ em ấy có ng iu là ng TQ ( cha nhà mày , t mà thèm hả ) rồi bên nhân sự tíu tít kêu m xuống ngay phòng nhân sự để đi may đồng phục. Mình cố gắng lắm mới nói đc câu từ chối để ra về.

    Trước khi đi pv m đã xin nghỉ việc ở cty cũ rồi, vì từ chối cơ hội kia mà bạn bè nó mắng dữ quá nên m stress nặng, giờ chỗ này cũng ko thèm làm thì chỉ có nc thất nghiệp thôi, mà thất nghiệp thì m hết đường đến với giấc mơ của m mất. Thế là goi điện cho cty Nga kia đồng ý đi làm điều hành ( cũng bàn giấy thôi mà ) dẫu sao cũng có con bạn ở đó, lương khá ổn. 1 chữ tiếng Nga cũng ko biết, thế mà sau 2 tuần lên dây cót, cũng bắn đc sơ sơ. Lúc đi làm bên cty Nga rồi chỗ phiên dịch của Hong kong cứ gọi suốt, từ chối hết thế này thế kia ko đc, cuối cùng đành nói thẳng : em ko thích làm dưới quyền thằng XXX đơn giản thế thôi ạ, chấm hết, chấm hết cho mọi cơ hội vào đó sau này.

    Làm ở cty của toàn bọn nc ngoài, mỗi vợ sếp là ng VN, áp lực khá kinh khủng, sau 1 tháng gầy teo mất 2 kg, người như cái que. Đứa bạn cứ xin lỗi suốt vì chính nó là ng bơm nước cho sếp nó gọi điện mời m về làm. Đc cái lương cao ngất nên thấy chả sao, lâu rồi cũng quen nhưng mà càng ngày càng ghét cái kiểu làm việc mà 1 đống camera chĩa vào người, hơi làm sai 1 tí là bị gọi điện nhắc nhở cả tiếng, có lẽ m ngáp ngủ nó cũng nhìn thấy . Đi làm nhiều, nhiều mối quan hệ, lại quen đc đa số bạn bè tốt, 31/12 qua 1 người bạn giới thiệu mình lại đc offer làm quản lí cho 1 khu resort 4 sao, hỏi ý kiến ng này ng kia, bạn bè ai cũng ủng hộ. Mình cũng bồ kết lắm, 2 lần đầu vào đó chơi ai cũng quý mến, thế mà khi m nhận lời về làm việc , lần 3 đến thái độ mọi ng khác hẳn. Chả còn vồn vã, cởi mở như những lần trc. Có lẽ họ thấy m trẻ quá, có lẽ họ sợ m làm sẽ làm khó họ chăng? Về nhà trong trạng thái phân vân đến kinh người thì mẹ yêu gọi điện. Mẹ nói : Chả nhẽ con lỡ bỏ rơi giấc mơ mà con theo đuổi sao? rồi còn việc học hành con định bỏ dở hả ? ( tớ đang đi học thêm 1 bằng nữa, làm việc ở khu resort ấy cách chỗ tớ ở 50km cơ ) con có nghĩ đó là lựa chọn sáng suốt ko?

    Mình nằm khóc nguyên 1 buổi chiều vì ko biết nên làm sao, kể cho đứa bạn cực thân nghe xong, nó phán : đi thực hiện giấc mơ trc đi, gần mày lắm rồi, còn m quá trẻ để làm qli, sẽ ko đơn giản đâu. Thế là viết email từ chối. bà giám đốc ở đó tức đến xì máu, phóng luôn xe ra hỏi tại sao, tại sao? ( ng nc ngoài mà ) m giải thích hết ý, xong xuôi bà phán 1 câu làm m đau chết : cô thấy tội nghiệp cho cháu, trẻ có năng lực mà chẳng chọn nơi có thăng tiến mà làm " nghĩ mãi về câu ấy. Nhưng biết sao đc, đời mà .

    Thế rồi tiếp tục câm nín đi làm ở cty hiện tại mong cho mau hết tháng 3, gần tết sếp nó nói : ko đc nghỉ tết. tết 1/2 cty đi Thái Lan làm việc, còn lại ở nhà,. Cãi ko đc thì làm, mấy ngày tết đã ko về thì nhận tour làm cho nó quên thời gian, lại thê chút tiền mai mốt đi còn có cái mà tiêu.

    Hôm nay ông anh bên Rumani về nhà, gọi điện hỏi sao ko về nhà ăn tết ? thế có quyết định làm quản lí ở chỗ kia ko? anh hỏi bao nhiêu lần, lần nào cũng đánh trống lảng, lần này hết cách đành nói thật : em từ chối rồi. Đau chưa từng thấy.

    GIờ chỉ mong cho hết tháng 3 là nghỉ việc, sau đó là lên đường đi thực hiện sứ mệnh giấc mơ, ấy vậy mà tự nhiên mấy ngày cuối tháng 2 trôi qua chậm quá. Chả biết tớ có cố đc hết tháng 3 hay là rụng giữa đg nữa thì tớ ko biết, nhưng mà ở đây áp lực quá nên tớ mệt mỏi lắm rồi. Bởi vì tớ ham tiền, bởi vì đang dở đi học nên vẫn phải cố sống cố chết đi làm, chứ thức sự t chịu hết nổi rôi. Còn có 1 tháng 8 ngày nữa.

    Chuyện sau khi tốt nghiệp của tớ như vậy đó. Chắc số tớ may nên ko lận đận về khoản tìm việc như 1 số bn nhưng t thấy số tớ là số con ruồi nên toàn chọn chỗ đậu là bãi phân trâu ko à. Nơi m sẽ đc sướng ( t ko biết có sướng ko) thì ko chọn, chọn nơi t đang làm bây giờ, nhiều lúc t chỉ muốn hét lên chết đi cho bõ tức. Làm việc thì phải đúng từng li từng tí ko đc sai sót thứ gì, oai za, học 1 đằng đi làm 1 kiểu.

    Tớ lại sắp bỏ hết tất cả để ra đi, tớ ko biết lúc đi về tớ có còn đc may mắn như tớ đã từng ko nhưng giờ t ko còn hơi sức để nghĩ đến. Tớ muốn đi và tớ đã chuẩn bị tất cả để ra đi rồi. Giờ chỉ còn là vấn đề thời gian. Nhiều lúc t cứ ước đc đi học, khỏi phải nghĩ gì lo gì, khỏi phải căng ng ra đối phó với vô số camera mang tên : cv, sống, ăn, làm ngủ nghỉ, yêu đương.( thực sự là FA lắm rồi í )

    Chủ top cố lên, đi làm ở đâu cũng vậy, tớ đây làm toàn ng nc ngoài, cả cty mấy chục mống đc có 5 tên ng Việt + cả vợ sếp mà còn đang mệt mỏi lắm đây. sếp nó ở Nga ở Thái lan mà nó còn soi đc tận chân lông m thì chủ top biết rồi chứ gì, nó còn hét vào mặt tớ là : ng Nga ko ăn tết VN đấy chủ top ạ. Thế nên cố lên nhé, tớ sắp thoát đc rồi, ít nhất cũng là 3 tháng, tớ sẽ tận hưởng thời gian ấy thật tốt chủ top ạ. Fighting 2gether ))


    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 816 Bài viết

    • 702 Được cảm ơn

    #6
    Mẹ này chém gió ghe thit
    • Avatar của vetncv
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 208 Bài viết

    • 214 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Em-Oi-Em-A Xem bài viết
    Mẹ này chém gió ghe thit
    bác nói ai vậy Bác? sao bác lại bẩu là chém gió trong khi chuyện đời của em nó thực sự là như thế, chả nhẽ em tưởng tượng hả bác ?


    • 121 Bài viết

    • 73 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Toàn những bạn mới tốt nghiệp vào tâm sự với nhau bạn mình cũng nhiều người cùng tâm trạng, chán nản vì công việc, mờ mịt về tương lai lại thêm không có người yêu để chia sẻ. Nhiều khi nghĩ không có người yêu thì lại bớt được một khoản lo, nhưng những lúc mệt mỏi, muốn dựa vào ai đó lại không có ai, chỉ biết chui vào nhà vệ sinh để khóc. Không biết rồi vài năm nữa mình đứng ở đâu? Nghĩ lại những ngày tháng này thì thấy ra sao? Cảm thấy mình ngây thơ và khờ dại??? Có hối hận hay không?
    Thôi thì mỗi người mỗi cảnh, con người sinh ra vốn là chẳng có lúc nào sung sướng, chết thì không chết được, đành phải sống và chiến đấu. Có mọi người vào nói chuyện cũng thấy đỡ được phần nào.
    Có bậc anh chị nào kể chuyện hồi trẻ không? Mình muốn nghe quá
    ...trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn em đang đợi anh...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Yannylove
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 6 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 95 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #9
    Em tốt nghiệp xong may mắn vào nhà nước làm nhàn nhàn> hạnh phúc cùng chồng con
    • Avatar của munanhanh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,838 Bài viết

    • 1,519 Được cảm ơn

    #10
    tính từ ngày học môn cuối cùng xong thì mình thất nghiệp 7 tháng lận. Ngẫm lại thấy 7 tháng đó đã giúp mình nhiều, kiên nhẫn (đi phỏng vấn, rải hồ sơ) và tiết kiệm hơn (kg có tiền, thường xuyên chỉ ăn 1 gói mì/ngày). Sau này nhìn lại thấy cái khó khăn này chả là gì so với những mối lo hiện tại, thế nào rồi cũng xong hết

    mình thấy 24 tuổi mà đã ngại lông bông thì cũng hơi phí, vì tuổi này còn quá trẻ (mình nghĩ thế hihi). Thấy tầm tuổi này tuy kg còn những hành động bộc phát kiểu nổi loạn nhưng cũng nên có những cái gì mang tính phiêu lưu, liều mạng 1 tí, để sau này về già ngẫm lại thấy đỡ tiếc bạn à
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 121 Bài viết

    • 73 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    mình cũng không ngại tuổi 24, không lo chuyện chồng con, thế nên mình mới tính ra HN hoặc vào SG, nhưng bố mẹ lúc nào cũng lo lắng, muốn con cái ổn định, mình biết bố mẹ cũng là nghĩ tốt cho mình và thực ra bố mẹ nói cũng có lý. Thế nên bh mình đang đấu tranh sống cuộc sống mình muốn, hay sống cuộc sống bố mẹ muốn. Có lẽ cũng có nhiều người đang trăn trở nên về quê sống cuộc sống ổn định hay phiêu lưu cho thỏa chí tuổi trẻ
    ...trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn em đang đợi anh...
    • Avatar của merck
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 396 Bài viết

    • 565 Được cảm ơn

    #12
    Mình tốt nghiệp đại học hơn 10 năm rồi, khi mới ra trường cũng nhiều hoài bão, mơ ước lắm, lúc nào cũng mơ ước một công việc đúng chuyên môn, có cơ hội thăng tiến, lương cao, gần nhà,...... Công việc thực tế làm thì lúc nào cũng thấy ko xứng đáng với mình.

    Khi bảo vệ luận văn xong mình bắt đầu đi rải hồ sơ, may mắn là hồ sơ nào cũng được mới phỏng vấn nhưng chỉ qua được vòng 1, 2 là out. Cuối cùng chấp nhận làm một công việc tại một công ty rất bình thường. Dần dần mình cũng thấy happy với công việc, sau 2 năm với kinh nghiệm có, mình chuyển sang cty khác lớn hơn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của havyhl
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 274 Bài viết

    • 73 Được cảm ơn

    #13
    em đây cũng tốt nghiệp được gần 2 năm rùi nè, làm 2 công ty rùi nhưng chán lắm, công việc thì nhàm chán và không đúng chuyên ngành học, em đang tính tìm kiếm công việc mới nè
    • 121 Bài viết

    • 73 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Ai chẳng muốn làm ông chủ, thích đi thì đi, thích nghỉ thì nghỉ, không phải chịu đựng, nhịn nhục gì, nhưng có phải ai cũng có năng lực và ý chí để tự đứng ra gây dựng đâu. Như sếp mình, cả ngày ra công ty được một lúc, muốn xin chữ ký mà cứ phải rình rập, sếp bà thì chẳng bao giờ thấy nhẹ nhàng với ai, cứ nói xơi xơi vào măt nhân viên dù đang nói chuyện hết sức bình thường, người ta cứ luôn cho mình ở vị trí cao chán lắm mà biết làm sao được, phận làm thuê là thế mà
    ...trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn em đang đợi anh...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 152 Bài viết

    • 51 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hitmivi-en Xem bài viết
    Ra trường đi làm nhiều nơi. Chỗ nào cũng chán thấy mồ, đi làm mà như đi tù, mỗi sáng thức dậy nghĩ cả một ngày dài phải ngồi ở công ty mà thấy ớn. Chỗ thì không phục xếp. Có thời gian cũng đi làm thiết kế ạ. Thẩm mỹ quê một cục, xây dựng cái ý đồ quảng cáo sản phẩm thì rõ là tiểu nhân... Nhưng đang là nhân viên thử việc nên chả ý kiến ý cọt gì. Giao cho thiết kế cái gì chả nhớ. Mới lò dò học Photoshop cắt ghép các kiểu cũng ra được cái hình ưng ý đèm đẹp. Sau đó bị chê lên chê xuống. Giao người khác làm cũng chả nghĩ ra ý gì hay hơn, copy lại ý tưởng của mình mà làm không ra hồn, chữa lợn lành thành lợn què. À mà hồi đó còn ngây thơ chưa hiểu đời, ai hỏi sao trả lời vậy. Sau ngẫm lại mới thấy tại mình học cao quá, mà nhân viên ở đấy toàn trình độ lùn, vào trường dân lập mà còn trượt nên nó đố kỵ là phải!! Lúc mình đi nó còn cười khúc khích sau lưng. Lói tóm nại nà trải qua nhiều công ty, mỗi chỗ chán một kiểu, nhưng giống nhau là đều có một chữ CHÁN to đùng!! Kết luận cuối cùng là tự mình làm giám đốc cho mình có khi được việc. Thích học gì thì học, chả cần nghe lệnh ai! Tiền có thì tiêu, không có cũng chả sao, được cái tinh thần tự do thoải mái, chả bao giờ phải nghe lệnh ai, nhất là người mình không thể phục nổi, nếu không nói là KHINH cả về tư cách lẫn trình độ chuyên môn!!
    Cũng nhiều người muốn được tự làm, tự do tự tại lắm nhưng cuộc sống ở mức giản đơn còn không đảm bảo nổi, chưa nói đến vợ con gia đình nữa. Nên không phải ai cũng có thể tự làm được đâu.
    Hãy cứ đói khát, hãy cứ dại dột làm theo những gì mình cho là đúng, mặc dù sau đó có thể nhận ra điều đó là sai, còn hơn chúng ta không làm gì cả.
    https://www.webtretho.com/forum/f115/nhung-cuon-sach-kinh-doanh-hay-nhat-nen-doc-2013-a-1536774/
    https://zaodich.com/forum/f2758/chan-cua-chan-cua-chan-cau-thang-an-toan-nghe-tay-trai-cua-em-1517902/#post28051594
    • Avatar của kanusi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 1,390 Bài viết

    • 3,990 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #16
    nhiều 90 quá nhỉ. Mình cũng giống các bạn. Cũng thất nghiệp từ ngày ra trường do hành trình xin việc buồn cười lắm:
    - 1 cty nhà đất của Mỹ gọi phỏng vấn làm trợ lí văn phòng. Phỏng vấn 2 vòng cực ok, thậm chí chị manager còn bảo cực kì thích . Nhưng sau đấy chị ý nói là do kế hoạch tuyển dụng của cty năm nay đã hết (hồi đó là tháng 10) nên xin chuyển mình sang làm thực tập 2 tháng, sau đó sẽ cho lên làm chính thức luôn. Mình cũng ok. Rồi chị ý hẹn là sẽ hỏi ý kiến GĐ rồi liên lạc sau.... và ko bao giờ liên lạc nữa. Lúc đó đang mải chơi nên tặc lưỡi ứ thèm liên lạc, hết chỗ này thì có chỗ khác.
    - Bạn giới thiệu đi làm intern ở cty khác của Anh. phỏng vấn vòng 1 rất ok, đến vòng 2 gặp leader thì bị chê là mặt đanh đá, sợ nhận vào ko quản đc . Tạch tiếp.
    - Phỏng vấn làm trợ lí nhưng bị chê là ít kinh nghiệm nên đẩy xuống làm lễ tân ca từ 6am - 10 am mà xa nhà quá nên chán. Sau đó phỏng vấn vòng 2 tự xin sang làm sales. Vài ngày sau họ gọi đi làm thì từ chối vì đang có cơ hội hay hơn.
    - Cơ hội hay hơn là làm cho 1 NGO ở Hội An. máu dã man vì lương cao và họ sẵn sàng đào tạo mình, lại còn đc đi đây đó. Phỏng vấn vòng 1 rất ok, vòng 2 thì phải khai thật là sắp lấy chồng ko đi đc . thế là thôi.
    - đc 1 cty ở Nam định tuyển là trợ lí giám đốc. Lương cao mỗi tội làm 11 tiếng, tối đến ko có cái gì để ăn cả. 2 ngày ở đó đói lả cả ng` lại còn đòi giữ bằng gốc. Sau đó lại vướng đăng kí kết hôn nên quyết dứt áo đi về.
    - Hqua lại đc 1 cty truyền thông gọi điện đi phỏng vấn mà cái ng` nhận giúp làm giấy tờ đkkh cho mình cũng hẹn cùng giờ đó, đành chọn gia đình vậy.

    => chắc như lời chồng mình bảo: phải lấy chồng xong mới xin đc việc
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 133 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vetncv Xem bài viết
    Mình nè, cũng mới tốt nghiệp được nửa năm như bạn. Ôm trong mình 1 giấc mơ to oành, vì nó mà mình lao vào đi làm suốt từ hồi chưa tốt nghiệp để tích lũy kinh nghiệm + để kiếm tiền ( mặc dù điều kiện gia đình m ko khó khăn gì, nhưng m muốn tự lập nên phải thế )đến giờ cũng chỉ còn 1 tuần nữa thôi là tròn 1 năm kể từ ngày m đi làm.

    Bạn bè m có lẽ gặp khá nhiều khó khăn trong vấn đề xin việc nhưng đối với m lại khá dễ dàng. M vẫn nhớ cty đầu tiên m làm : m đi pv mà ko có khái niệm chút nào về lĩnh vực kinh doanh của cty, cũng may là có khả năng nên m đc nhận vào làm luôn. Làm đc 8 tháng thì m tốt nghiệp. Lúc ấy có 1 tập đoàn xây dựng khá lớn của Mỹ mời về làm phiên dịch, pv, thỏa thuận lương bổng xong xuôi hết rồi, tới lúc xin nghỉ việc thì cty m đang làm gặp khủng hoảng. Liệu m có đủ nhẫn tâm để xách áo ra đi ngay lúc ng ta đang gặp khó khăn vậy ko? Cô giám đốc mất tiền mất của bởi 1 thằng nv tệ phản bội, còn m cũng có trách nhiệm bởi m quá tin người, m nghĩ ai cũng hiền lành tử tế, đâu ngờ nó đểu thế?

    Rồi lại nghĩ lúc m vừa đi học, vừa đi thực tập, vừa chuẩn bị tốt nghiệp, đc cô và các anh chị ủng hộ hết cỡ, luôn tạo đk cho m, chả nhẽ bây giờ mình ra đi, thế thì sao dám nhìn mặt mọi người. Nghĩ đi nghĩ lại, gọi điện hỏi ý kiến mẹ, mẹ nói tùy con quyết định. Và m ở lại, chèo chống đến lúc cty qua đc giai đoạn khó khăn thì m khủng hoảng. Mình stress bởi áp lực từ nhiều phỉa, bởi ko hài lòng với bản thân. Mình lại chuẩn bị cho1 sự thay đổi.

    Rồi m đc 1 cty chuyên về may mặc đồ bơi của Hong Kong mời làm phiên dịch, lần này ko phải thứ tiếng chuyên ngành của mình mà lại là thứ ngôn ngữ thứ hai mà mình đam mê. CHuẩn bị hoành tráng lắm, ngày đi pv m nhận đc 1 cuộc điện thoại mời về làm điều hành bên 1 cty lỮ hành rất nổi tiếng của Nga - bạn thân của m dang làm ở đó. Mình ậm ừ cho qua, rồi đi pv bên phiên dịch cái đã , ai ngờ đc trái đất tròn vo như quả bóng, sếp mình lại là cái thằng người TQ mình cực GATO, mình biết thằng này vì nó là bạn của em trai thẦY giáo mình. Lúc nhòm thấy nó đã ko muốn vào pv rồi thế mà cứ bị ấn vào. Pv ok lắm, bà trợ lí của nó còn hỏi mình " sao ko phải chuyên ngành em mà em nói hay thế? nó còn chêm luôn 1 câu, có lẽ em ấy có ng iu là ng TQ ( cha nhà mày , t mà thèm hả ) rồi bên nhân sự tíu tít kêu m xuống ngay phòng nhân sự để đi may đồng phục. Mình cố gắng lắm mới nói đc câu từ chối để ra về.

    Trước khi đi pv m đã xin nghỉ việc ở cty cũ rồi, vì từ chối cơ hội kia mà bạn bè nó mắng dữ quá nên m stress nặng, giờ chỗ này cũng ko thèm làm thì chỉ có nc thất nghiệp thôi, mà thất nghiệp thì m hết đường đến với giấc mơ của m mất. Thế là goi điện cho cty Nga kia đồng ý đi làm điều hành ( cũng bàn giấy thôi mà ) dẫu sao cũng có con bạn ở đó, lương khá ổn. 1 chữ tiếng Nga cũng ko biết, thế mà sau 2 tuần lên dây cót, cũng bắn đc sơ sơ. Lúc đi làm bên cty Nga rồi chỗ phiên dịch của Hong kong cứ gọi suốt, từ chối hết thế này thế kia ko đc, cuối cùng đành nói thẳng : em ko thích làm dưới quyền thằng XXX đơn giản thế thôi ạ, chấm hết, chấm hết cho mọi cơ hội vào đó sau này.

    Làm ở cty của toàn bọn nc ngoài, mỗi vợ sếp là ng VN, áp lực khá kinh khủng, sau 1 tháng gầy teo mất 2 kg, người như cái que. Đứa bạn cứ xin lỗi suốt vì chính nó là ng bơm nước cho sếp nó gọi điện mời m về làm. Đc cái lương cao ngất nên thấy chả sao, lâu rồi cũng quen nhưng mà càng ngày càng ghét cái kiểu làm việc mà 1 đống camera chĩa vào người, hơi làm sai 1 tí là bị gọi điện nhắc nhở cả tiếng, có lẽ m ngáp ngủ nó cũng nhìn thấy . Đi làm nhiều, nhiều mối quan hệ, lại quen đc đa số bạn bè tốt, 31/12 qua 1 người bạn giới thiệu mình lại đc offer làm quản lí cho 1 khu resort 4 sao, hỏi ý kiến ng này ng kia, bạn bè ai cũng ủng hộ. Mình cũng bồ kết lắm, 2 lần đầu vào đó chơi ai cũng quý mến, thế mà khi m nhận lời về làm việc , lần 3 đến thái độ mọi ng khác hẳn. Chả còn vồn vã, cởi mở như những lần trc. Có lẽ họ thấy m trẻ quá, có lẽ họ sợ m làm sẽ làm khó họ chăng? Về nhà trong trạng thái phân vân đến kinh người thì mẹ yêu gọi điện. Mẹ nói : Chả nhẽ con lỡ bỏ rơi giấc mơ mà con theo đuổi sao? rồi còn việc học hành con định bỏ dở hả ? ( tớ đang đi học thêm 1 bằng nữa, làm việc ở khu resort ấy cách chỗ tớ ở 50km cơ ) con có nghĩ đó là lựa chọn sáng suốt ko?

    Mình nằm khóc nguyên 1 buổi chiều vì ko biết nên làm sao, kể cho đứa bạn cực thân nghe xong, nó phán : đi thực hiện giấc mơ trc đi, gần mày lắm rồi, còn m quá trẻ để làm qli, sẽ ko đơn giản đâu. Thế là viết email từ chối. bà giám đốc ở đó tức đến xì máu, phóng luôn xe ra hỏi tại sao, tại sao? ( ng nc ngoài mà ) m giải thích hết ý, xong xuôi bà phán 1 câu làm m đau chết : cô thấy tội nghiệp cho cháu, trẻ có năng lực mà chẳng chọn nơi có thăng tiến mà làm " nghĩ mãi về câu ấy. Nhưng biết sao đc, đời mà .

    Thế rồi tiếp tục câm nín đi làm ở cty hiện tại mong cho mau hết tháng 3, gần tết sếp nó nói : ko đc nghỉ tết. tết 1/2 cty đi Thái Lan làm việc, còn lại ở nhà,. Cãi ko đc thì làm, mấy ngày tết đã ko về thì nhận tour làm cho nó quên thời gian, lại thê chút tiền mai mốt đi còn có cái mà tiêu.

    Hôm nay ông anh bên Rumani về nhà, gọi điện hỏi sao ko về nhà ăn tết ? thế có quyết định làm quản lí ở chỗ kia ko? anh hỏi bao nhiêu lần, lần nào cũng đánh trống lảng, lần này hết cách đành nói thật : em từ chối rồi. Đau chưa từng thấy.

    GIờ chỉ mong cho hết tháng 3 là nghỉ việc, sau đó là lên đường đi thực hiện sứ mệnh giấc mơ, ấy vậy mà tự nhiên mấy ngày cuối tháng 2 trôi qua chậm quá. Chả biết tớ có cố đc hết tháng 3 hay là rụng giữa đg nữa thì tớ ko biết, nhưng mà ở đây áp lực quá nên tớ mệt mỏi lắm rồi. Bởi vì tớ ham tiền, bởi vì đang dở đi học nên vẫn phải cố sống cố chết đi làm, chứ thức sự t chịu hết nổi rôi. Còn có 1 tháng 8 ngày nữa.

    Chuyện sau khi tốt nghiệp của tớ như vậy đó. Chắc số tớ may nên ko lận đận về khoản tìm việc như 1 số bn nhưng t thấy số tớ là số con ruồi nên toàn chọn chỗ đậu là bãi phân trâu ko à. Nơi m sẽ đc sướng ( t ko biết có sướng ko) thì ko chọn, chọn nơi t đang làm bây giờ, nhiều lúc t chỉ muốn hét lên chết đi cho bõ tức. Làm việc thì phải đúng từng li từng tí ko đc sai sót thứ gì, oai za, học 1 đằng đi làm 1 kiểu.

    Tớ lại sắp bỏ hết tất cả để ra đi, tớ ko biết lúc đi về tớ có còn đc may mắn như tớ đã từng ko nhưng giờ t ko còn hơi sức để nghĩ đến. Tớ muốn đi và tớ đã chuẩn bị tất cả để ra đi rồi. Giờ chỉ còn là vấn đề thời gian. Nhiều lúc t cứ ước đc đi học, khỏi phải nghĩ gì lo gì, khỏi phải căng ng ra đối phó với vô số camera mang tên : cv, sống, ăn, làm ngủ nghỉ, yêu đương.( thực sự là FA lắm rồi í )

    Chủ top cố lên, đi làm ở đâu cũng vậy, tớ đây làm toàn ng nc ngoài, cả cty mấy chục mống đc có 5 tên ng Việt + cả vợ sếp mà còn đang mệt mỏi lắm đây. sếp nó ở Nga ở Thái lan mà nó còn soi đc tận chân lông m thì chủ top biết rồi chứ gì, nó còn hét vào mặt tớ là : ng Nga ko ăn tết VN đấy chủ top ạ. Thế nên cố lên nhé, tớ sắp thoát đc rồi, ít nhất cũng là 3 tháng, tớ sẽ tận hưởng thời gian ấy thật tốt chủ top ạ. Fighting 2gether ))
    Sao nàng này giỏi thế
    • 133 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #18
    Cũng 90 và cũng đang trong những tháng ngày đi tìm việc >"<
    • Avatar của kak9999
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 207 Bài viết

    • 132 Được cảm ơn

    #19
    Hic, chia sẽ tí, mình cũng ra trường đc gần 2 năm òi (tốt nghiệp 7/2011) ,thời gian mới ra trường cũng mau mắn hơn mấy đứa bạn là tìm đc 1 chỗ làm nv marketing , làm đc 1 tháng thì bị đuổi vì làm ko tốt (sau mình mới biết là mình bị bà quản lý ở đó đì nên chọc ngoáy cho mình bị đuổi ) .Mới đi làm mà bị đuổi như vậy thì nản quá ,lại gần cuối năm nên mình kệ luôn, ăn tết xong xin tiếp , trong thời gian này thì bọn bạn mình vẫn còn cơ số thất nghiệp ...Sang năm 2012 xin đi làm nv cskh ,làm đc 4,5 tháng gì đó thì xin nghỉ vì cv nặng mà lương thấp quá .Lúc này tính xin về quê tự mở cái gì đó làm riêng mà thấy phiêu quá nên lại thôi, thế là nản chí , lại thất nghiệp tiếp, trong thời gian rảnh lại xin đi học đồ họa đến cuối năm luôn , đợt tết vừa rồi là tròn 25t, tết mà tâm trạng chán kinh hồn vì cứ lo ngay ngáy cái zụ công việc , lại thêm gia đình làm áp lực , đã lo lại càng lo, mẹ mình thì cứ hối về quê cho ổn định ,mình thì cũng muốn về lắm vì thấy bạn bè ai cũng ổn định gia đình , vợ con cả rồi, mình thì cứ lông bông, tuổi này mà vẫn chưa có gì chắc chắn cả nên cũng hơi bấn . Năm nay lại vào SG, có lẽ là cơ hội cuối cùng cho mình vì nếu ko tìm đc 1 công việc gì đó ổn định thì sẽ phải về quê thôi ,chứ bi h nội tiền nhà trọ, tiền ăn cũng bằng tiền lương của cả tháng rồi, chả dư đc đồng nào cả , lâu dài cứ thế thì khi nào mới có vợ .Thành ra năm nay sẽ rất khó khăn với mình, lo lắm luôn
    • Avatar của cutebaby82
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 6 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 203 Bài viết

    • 86 Được cảm ơn

    #20
    chia sẻ với bạn:
    hồi ấy, mình cũng giống bạn. Mới ra trường, nhiệt huyết trong mình không thiếu, cũng hăng lắm, ngựa non háu đá mà, hùng hục đi kiếm việc, chỗ nào cùng nhảy vào mà chẳng cần biết, làm tới làm lui không biết bao nhiêu nghề, trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, đúng là trường đời không giống như trường học, chẳng ai thương xót mình cả, tự thân mình lo thôi à. Ai ai cũng chỉ muốn dìm mình xuống, đạp mình xuống để ngoi lên. Mình làm trái nghề nhiều, những mong là lấy kinh nghiệm để kiếm một cái việc nó ổn định nhưng mà tìm mãi, tìm hoài không thấy. Cũng đã từng thất nghiệp, sống trong những lời trách móc, phàn nàn, thậm chí 'hỏi han' của thiên hạ, ức chế, mặc cảm, đã có lúc bất lực, muốn buông xuôi. Rồi cũng qua, chật vật, lấy chồng và quanh quẩn trong vòng quay hối hả của việc nhà, chăm con, nấu nướng... thế đấy, cuộc đời mà, không như mơ. Cũng có người thành công, có thể do mình không cố gắng nhưng nói thật là mình không thể. Buồn!!!!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 6