TIN TÀI TRỢ.

26 tuổi - lậ gia đình và vào SG làm lại từ đầu hay vẫn tiếp tục công việc ở quê và chia tay tình đầu?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 615 Lượt đọc
  • 4 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của puca1511
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 9 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Như tiêu đề mọi người ạ, hiện giờ em rất băn khoăn, mong mọi người tư vấn giúp em.

    Em 26 tuổi, quen người yêu từ năm nhất, (2 đứa bằng tuổi, học chung cấp 3 ở quê). Sau khi ra trường thì ảnh làm ở SG, làm sales, lương thì 5 -6tr + hoa hồng, thu nhập, tích lũy tới bây giờ cũng không nhiều, tạm đủ để trang trãi những sinh hoạt cần thiết thôi. Ảnh đang học thạc sỹ ngành kỹ thuật, dự định học xong sẽ xin vào dạy ở những trường cd, dh. Nói về ny em thì rất yêu thương em, tốt, chịu khó, chỉ có cái là hình như may mắn chưa đến hay sao đó, công việc còn chật vật lắm.

    Em thì ra trường trễ 1 năm. Sau khi ra trường em cũng vất vả tìm việc đúng chuyên môn của mình nhưng không được, trong thời gian đó thì em cũng làm được 2 nơi, làm sales và kế toán. Em không hợp với sales, không đạt doanh số nên bị cho nghỉ (hix, ám ảnh em tới giờ), còn kế toán thì mới làm được mấy tháng, cty làm ăn không được nên dần phá sản, em cũng bị lên đường luôn. Từ đó đến giờ, chuyện đi xin việc rất ám ảnh em. Rồi may mắn em có được 1 công việc tốt ở quê, gd bảo em về làm 1 thời gian, sau đó sẽ xin chuyển cho em vào SG sau, vì em và ny xác định sẽ cưới nhau và lập nghiệp ở SG.

    Công việc của em ở quê thì cũng đơn giản, thư ký kinh doanh, không cần chuyên môn nghiệp vụ gì cũng làm được, nên nhiều lúc em cũng hơi chán, nhưng được cái Cty em lương cũng ổn ( so với ở quê là cao), thưởng nhiều, chế độ tốt. Ở quê, gần ba mẹ, không khí trong lành nên em cũng thoải mái, không muốn vào SG nữa, cố thuyết phục ny về quê sống nhưng ảnh nhất quyết không chịu, lí do là về quê thì không có công việc phù hợp cho ảnh , và lí do quan trọng là ở quê môi trường sống, giáo dục, y tế không bằng SG, muốn cho con tiếp thu cái hay. Còn em thì suy nghĩ khác, em thấy vào SG mà vất vả, không có tiền, thì điều kiện đâu mà cho con hưởng cái hay, cái tốt, bệnh tật có gì thì vào SG. Quan điểm của em là có tiền chưa chắc hạnh phúc, nhưng không có tiền chắc chắn không hạnh phúc, vì có gd rồi nhiều cái phát sinh lắm, cơm áo gạo tiền, con cái, trong khi nếu vào SG sống thì em phải nghỉ việc ở đây, và vào SG xin việc, nhưng với kinh nghiệm của em, em sợ xin không được, và nỗi ám ảnh về thời gian đi làm ở SG, bị đuổi vẫn còn. Em nói hết những suy nghĩ của em cho ảnh nghe, mà ảnh nói là do em không chịu cố gắng vươn lên, nâng cấp mình, trau dồi thêm kiến thức để xin việc dễ hơn, bây giờ giữa cv và ảnh, cái nào quan trọng hơn thì em chọn, chứ ảnh nhất định k về quê. Nói nếu em xác định sẽ cưới nhau, thì bây giờ em cố gắng học av, vào sg xin việc dễ hơn. Nói tóm lại là ảnh bảo em chọn 1 trong 2: 1. năm nay tụi em cưới nhau (vì quen lâu quá rồi, năm nay được tuối), cưới xong em vào SG theo anh. 2/ em chọn cv ở quê, thì 2 đứa chia tay.

    Em thật sự khó nghĩ, chia tay thì em k nỡ, vì tụi em còn tc với nhau, mà chắc k ai tốt với em hơn anh, còn bắt em nghỉ việc vào SG bắt đầu lại từ đầu, phải nộp đơn, đi pv, xin việc, ở nhà trọ, em ngán vô cùng, hix.. Lúc em về quê làm, người ta hứa làm 6 tháng hay 1 năm sẽ chuyển vào SG, nhưng giờ gần 2 năm rồi, em nghĩ chắc k chuyển được đâu, vì Cty em cũng lớn, nên xin chuyển vào những TP lớn như SG rất khó. Rất cần tư vấn của mọi người, em cảm ơn!

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 2 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #2
    Ban ui! mih ko trong hoàn cảnh giống bạn nhưng minh có 1 vài cảm nghĩ thế này. Bạn xem tự suy nghĩ nha!
    Mih từng nghĩ như ban 1 lần và nghe loi thuyết phục của ba mẹ nên đi về quê. Quê mình mọi thứ rất tốt. Cái gì cũng có cũng ko khác mấy Sài Gòn. Thậm chí còn tốt hơn vì đường xá rộng rãi, không khí trong lành. Cảnh vật lại đẹp nữa. Nhà hàng, quán bar, khu vui chơi cái gì cũng có. Đi làm thì ba mẹ mih thậm chí còn ko quan tâm minh làm bao nhiêu miễn ở gần ba mẹ. Ở nhà cũng ko phải làm việc gì vì có người giúp việc. nhà cửa rộng rãi.
    Nhưng mih về đó chỉ ở dc nữa năm mih lại tìm mọi cách khăn gói lên Sài Gòn ở trong một phòng trọ chỉ bằng phân nửa cái phòng mih ở quê, đường xá ô nhiễm, kẹt xe liên miên.
    Vì theo cảm nhận của mih thì cuộc sống ở quê dù rất tốt nhưng mih cảm thấy như mih ở nơi khác đến. Tư tưởng và suy nghĩ hoàn toàn ko giống nhau. Ở trong nhà thì dc chứ ra đường va chạm thì mới biết. Bạn sẽ cảm thấy mih lãng phí thời gian sau bao năm học hành vất vả vào cái cviec ko mục tiêu, ko tiền đồ lắm. Huống gì bạn lại có 1 anh người yêu tôt thế. anh ấy ko gặp mai thui nhưng dù sao cũng là 1 người có chí cầu tiến. Mình nói thẳng luôn, nếu về quê bạn sẽ khó tìm dc 1 người giống như người yêu của bạn vì đa phần con trai ở quê rất an phận và lười biếng.
    Theo mih thấy thì vấn đề là ở bạn thôi. Trong cuộc sống bạn hơi nhát gan và hay sợ hãi miễn là động chạm tới bạn là bạn co người sợ sệt, lòng bất an ngay. Bạn luôn chọn cho minh con đường an toàn để đi. Đúng là ở bên gia đình rất an toàn nhưng gia đình ko phải lúc nào cũng ở bên bạn. Bị đuổi việc thì làm sao? bị người khác nói nặng nhẹ thì làm sao? Miễn mih làm gì đừng để cho bản thân và người khác xem thường tư cách là đc.
    Mình xin lỗi nếu như mình có nói lời nào làm bạn thấy tổn thương nhưng mà bạn nên tập cách chịu đựng tổn thương lời người khác nói đi là vừa. cái đó tốt cho bạn khi ra ngoài xã hội gặp đủ thứ kiểu người. Chúc bạn lựa chọn đc hướng đi cho mình nhé!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của xunucodon
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 254 Bài viết

    • 67 Được cảm ơn

    #3
    công việc thì có thể từ từ kiếm, nhưng người yêu mà tốt thế mà lơ là là có đứa nó hốt hộ đấy bạn ạ, chắc h bạn lười và ngại di chuyển lắm, mình cũng vậy, ở quê nhiều nên thành ra h cứ có cảm giác đó, haiz, con người cứ thế thì ko phát triển dc, kiểu như chuyện con ếch ngồi trong nồi nước lạnh, xong đến lúc nước nóng muốn nhảy ra thì chín là vừa ý
    Nếu cứ trồng một loại cây trên cùng một mảnh đất thì nó sẽ không lớn nổi!
    • Avatar của puca1511
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 9 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi phuongthaottvhdl Xem bài viết
    Ban ui! mih ko trong hoàn cảnh giống bạn nhưng minh có 1 vài cảm nghĩ thế này. Bạn xem tự suy nghĩ nha!
    Mih từng nghĩ như ban 1 lần và nghe loi thuyết phục của ba mẹ nên đi về quê. Quê mình mọi thứ rất tốt. Cái gì cũng có cũng ko khác mấy Sài Gòn. Thậm chí còn tốt hơn vì đường xá rộng rãi, không khí trong lành. Cảnh vật lại đẹp nữa. Nhà hàng, quán bar, khu vui chơi cái gì cũng có. Đi làm thì ba mẹ mih thậm chí còn ko quan tâm minh làm bao nhiêu miễn ở gần ba mẹ. Ở nhà cũng ko phải làm việc gì vì có người giúp việc. nhà cửa rộng rãi.
    Nhưng mih về đó chỉ ở dc nữa năm mih lại tìm mọi cách khăn gói lên Sài Gòn ở trong một phòng trọ chỉ bằng phân nửa cái phòng mih ở quê, đường xá ô nhiễm, kẹt xe liên miên.
    Vì theo cảm nhận của mih thì cuộc sống ở quê dù rất tốt nhưng mih cảm thấy như mih ở nơi khác đến. Tư tưởng và suy nghĩ hoàn toàn ko giống nhau. Ở trong nhà thì dc chứ ra đường va chạm thì mới biết. Bạn sẽ cảm thấy mih lãng phí thời gian sau bao năm học hành vất vả vào cái cviec ko mục tiêu, ko tiền đồ lắm. Huống gì bạn lại có 1 anh người yêu tôt thế. anh ấy ko gặp mai thui nhưng dù sao cũng là 1 người có chí cầu tiến. Mình nói thẳng luôn, nếu về quê bạn sẽ khó tìm dc 1 người giống như người yêu của bạn vì đa phần con trai ở quê rất an phận và lười biếng.
    Theo mih thấy thì vấn đề là ở bạn thôi. Trong cuộc sống bạn hơi nhát gan và hay sợ hãi miễn là động chạm tới bạn là bạn co người sợ sệt, lòng bất an ngay. Bạn luôn chọn cho minh con đường an toàn để đi. Đúng là ở bên gia đình rất an toàn nhưng gia đình ko phải lúc nào cũng ở bên bạn. Bị đuổi việc thì làm sao? bị người khác nói nặng nhẹ thì làm sao? Miễn mih làm gì đừng để cho bản thân và người khác xem thường tư cách là đc.
    Mình xin lỗi nếu như mình có nói lời nào làm bạn thấy tổn thương nhưng mà bạn nên tập cách chịu đựng tổn thương lời người khác nói đi là vừa. cái đó tốt cho bạn khi ra ngoài xã hội gặp đủ thứ kiểu người. Chúc bạn lựa chọn đc hướng đi cho mình nhé!
    Cảm ơn bạn đã chia sẽ, đúng là đa số nam ở quê không có ý chí cầu tiến, học hỏi, nguyên nhân một phần là cuộc sống quá sướng, an nhàn, ngày đi làm, tối về nhậu nhẹt, thế là hết ngày. Ngay cả mình cũng vậy, ngày đi làm, tối cf, chém gió, muốn học thêm cái gì đó cũng k có lớp mà học, muốn đi club anh văn cũng k có, cũng k còn động lực để phấn đấu, cứ nghĩ như vậy là ổn định rồi . Do công ty mình quá tốt, ai cũng muốn vào cả, mình chỉ mới nói định nghỉ thôi ai cũng nói khùng, hix.. Lúc học thì học ngành A, ra trường đi làm chả liên quan gì đến ngành mình học, ra trường thì làm thư kí kinh doanh, giờ với kinh nghiệm này thấy đi xin việc không biết có được không vì cty họ chỉ tuyển trẻ, mình tuổi này khó cạnh tranh. Ôi sao toàn nhìn đời bằng màu đen
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #5
    Không hiểu sao mình rất ngại đọc các bài dài như này. Nhưng theo mình thì bạn nên nghe theo lý trí của mình mách bảo