TIN TÀI TRỢ.

2 năm sau khi tốt nghiệp ra trường vẫn tay không?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.8K Lượt đọc
  • 4 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Thấy nhiều bạn lên đây than là thất nghiệp tràn lan mà hình như nó cũng là chuyện ai cũng phải gặp bây giờ vậy/
    Như em đây 25 rùi chứ có nhỏ nhắn gì đâu, cũng tốt nghiệp gần hết 2 năm rùi mà nhìn lại thấy mà muốn rùng mình. Em học ngành quản trị kinh doanh chuyên ngành xuất nhập khẩu ở một trường dân lập, từ lúc đi thực tập tìm cty để vô là không dễ rồi, ác cái cái trường em cũng bảo các em sinh viên tự tìm chỗ, chừng nào bất khả kháng hãy kêu trường, lúc đó em mới gọi cho mười mấy cty xnk mà chẳng có ai kêu cả, đành phải nhờ người wen giới thiệu, nhà em ở tphcm mà đánh xe xuống tận bình dương để thực tập mà có đồng lương nào đâu , vậy mà xuống đó tính hay hỏi han làm phiền vài người , được cái hãnh diện là làm cty xnk nược ngoài lớn thứ 3 việt nam , vậy mà mấy tải liệu tiếng anh này nọ em cũng đọc viết ok,nhiều lúc có cái gì ko hiểu thì phải hỏi mà, bị la té tát, tối mày tối mặt luôn, ý là 2, 3 ngày em mua đồ cho mấy người ở phòng đó ăn ko, vậy mà còn bị ghét, hic hic sống sao cho vừa lòng người.
    Tốt nghiệp xong với trình độ là đứa khá tiếng anh nhất trong nhóm và trong lớp luôn, vậy mà nộp cả trăm chổ ko 1 chỗ nào nhận, nộp qua thu ngân nhà hàng thì ngta thấy bằng cũng cao quá sợ đào tạo xong chạy mất, nộp làm thư ký thì cha giám đốc khó ơi là khó đòi phải kinh nghiệm, thông minh, nộp hoài rồi cũng chán, mình lại quay qua hỏi người quen lúc đó đang làm trường phòng bên ngân hàng, ui ông ấy chê mình thậm tệ, cuối cùng kết thúc bằng chữ tiến $$$ 500tr đến 1 tỷ, mà nhà em nghèo làm gì có số đó hic.
    Cũng ngót mấy tháng ở nhà ăn không, cũng may là nhà có gia công nên cũng ko phải gọi là đứa ăn ko ngồi rồi nhưng mà cũng buồn lắm. Rồi cũng trôi qua mấy tháng, được 1 người wen giới thiệu, em vô làm nhân viên phòng cung ứng cho 1 công ty hoa,làm chung với mấy nhỏ cung ứng và 2 nhỏ phiên dịch, cty có chính sách người cũ dạy người mới làm việc vậy mà vô đó bọn nó ko những ko chỉ mà còn bị đì sát ván, nhỏ trưởng phòng đó thì lo nơm nớp mất ghế vì em bằng đại học đúng chuyên ngành mà còn giỏi anh văn hơn gần bằng em phiên dịch luôn nên ông giám đốc cực kỳ yêu quý mình ổng họp hoài và luôn hỏi mình về chính sách cải cách phòng này, với lại có đứa nào trình độ như mình mà chịu mức lương 2 triệu rưỡi và 1 bữa cơm trưa ko, chưa tính nhiều hôm trời mưa tầm tã , nước ngập lênh láng qua đầu xe,tự mình đẩy xe cả tháng qua nước mà muốn khóc ròng.cuối cùng tụi nó cũng thành công, dù em làm được chỉ với vài sơ xuất nhỏ nhưng nó lại nói với ông giám đốc em vô dụng, tất nhiên ngta phải tin người cũ hơn, em bị chuyển qua phòng sale, đêm đó em khóc ròng, làm thêm 1 tháng mấy nữa em xin nghỉ vì có miệng lưỡi đâu mà bán hàng, ngta bán cả trăm còn em bán được có mười mấy triệu, chưa tính bán hàng mà ko có 1 cái hợp đồng, cứ nhắm mắt đưa chân mà bán, mất thì mình tự chịu mà còn mấy thùng hàng bẳng sắt nặng nề mà phải khuân bằng tay mỗi ngày,chưa tính may mấy cái bao ít khi may nổi vì trước giờ ở nhà chỉ có ăn học thui, cuối cùng chỗ người wen giới thiệu mà phải nghỉ vì chịu hết nổi, lúc đó cũng khoảng cuối năm trước.
    Đầu năm nay lại tiếp tục vững ý chí mà nộp đơn hoài xin việc, rùi cũng tiếp tục mấy tháng ròng trôi qua xin việc làm nhân viên văn phòng cũng ko có ai kêu, mấy đứa bạn cũ cũng long nhong chẳng gì ra gì, đứa có việc thì cũng người wen giới thiệu, còn không thì cứ móc tiền ra mới có chỗ làm, vài đứa chán quá cũng về quê, thấy cảnh đó mà nản,rồi cty cũ ở bd cũng kêu làm mà thấy đi xa quá mà lương cũng ko bao nhiêu, em làm là phải đủ sống chứ ko để bố mẹ nuôi, mặc dù nhà em cũng nói dữ lắm , rùi em cũng bỏ, rùi bạn của mẹ em có chồng làm bên sở thuế, bên em cũng quà cáp này nọ, ấy vậy mà lần đầu họ còn niềm nở, mấy lần sau thay đổi thái độ, cuối cùng cũng phải có $$$ thì mới vào làm được, thế là thôi ko nghĩ tới nữa, nhà mới nói thui con bỏ bằng mà làm công nhân hay bán hàng hay gì đó đi, nghĩ mà tủi thân, quẫn trí, sao thấy xấu hổ và nhục nhã ra trường 2 năm trời mà tất cả chỉ là số 0. Cũng may mới đây xin vào 1 cty nước ngoài và được nhận làm nhân viên cskh và hỗ trợ kỹ thuật lương cứng cũng chỉ 3 triệu thui, nhưng mà cũng train rùi thử việc tùm lum, cũng chưa biết sẽ ra sao nữa.
    Mọi người ở đây ai có hoàn cảnh giống em xin cho em lời khuyên thật sự em ko biết tại sao đời em nó lại tệ hại như vậy hic hic

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của RedWolf
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 1,571 Bài viết

    • 623 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Mình thấy bạn học đc bài học về kinh nghiệm đấy. Sao lại nói là ko học đc gì?
    • Avatar của salem256
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 35 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #3
    em cũng đang thất nghiệp nè. em học quản trị kd ở 1 trường không tiếng tăm gì. ra trường cũng nộp hồ sơ khắp nơi, cũng đi phỏng vấn ở nhiều chỗ rồi. hôm trước có chỗ gọi đi làm nhân viên kinh doanh ở công ty nội thất. Nhưng lương không cao, không bán được hàng thì không có lương, cũng một phần sợ rủi ro nếu mình không cẩn thận sẽ phải đền nên em làm được mấy ngày rồi nghỉ. Giờ lại thấy hối hận quá.
    Ra trường cũng được mấy tháng rồi, nhà em lại có đứa em mới lên học đại học nữa. Em không dám xin tiền bố mẹ nữa. Hơn nữa bố mẹ vừa mới cho tiền mua xe máy mà em vẫn chưa có việc nên em thấy áp lực lắm. Nhiều lúc thấy mình vô dụng quá.
    Tính em hơi trầm, lại hay suy nghĩ nhiều nên những ngày này em thấy bức bối quá.
    • Avatar của mrvinh80
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 178 Bài viết

    • 348 Được cảm ơn

    #4
    nói thật nhé h kinh tế VN lao đao lắm nên nó vậy đấy. DNNN thì khỏi nói rồi, mấy cái đào dầu chặt cây, bán điện nước thì ko nói nhé nhưng mấy cái khác thì chả bao h ra lợi nhuận. Doanh nghiệp tư nhân thì bị dìm, ko đc tạo cơ hội, chủ yếu vẫn ở nhỏ lẻ phải chộp giật thời cơ, thế nên lưong đâu ra cho nhân viên. Người tiêu dùng thì 1 là ham rẻ xài hàng china hết rồi 2 có tiền thì xài hoàng ngoại cao cấp chứ hàng VN có bán đc đâu. Giờ nói thực chứ tư nhân nhỏ lẻ nếu ko là nhập hàng nước ngoài về bán thì cũng là mở cafe quán ăn, hết, 1 nền kinh tế ko tự làm đc thứ gì, thiếu sáng tạo nên đành vậy thôi.
    Tôi nghĩ bạn có tiếng anh tốt ý thì nên vô những ngành sau có triển vọng này
    - Du lịch nhà hàng cho khách nước ngoài, tuy phải đứng nhiều, vận động nhiều nhưng đc gặp gỡ ng nước ngoài, chịu khó cũng đc boa típ dư sức trên 6 triệu
    - Tư vấn giáo dục. Giờ các con em nhà giàu, con ông cháu cha nhu cầu du học cao lắm, bạn có tiếng anh xin vào công ty tư vấn du học ý, họ cũng hay cần ng trẻ vì dễ tiếp xúc vs học sinh, công việc loanh quanh chỉ chuẩn bị hồ sơ, liên lạc đại diện các trg cần tiếng anh, kĩ năng giao tiếp, sắp xếp thôi.
    - 3 là xin làm trợ giảng, nhân viên hỗ trợ hoạt động cho mấy công ty giáo dục nước ngoài ơ VN .
    À mà vs lại bạn phải cố gắng chịu khó luyện thêm nhiều kĩ năng đi, khả năng quan sát, nhận thức nhanh, ghi nhớ nhanh, sắp xếp công việc kỉ luật, tự tin trong giao tiếp, học thêm ngôn ngữ nữa, nhiều khi ngôn ngữ cơ thể của bạn cũng cần chú ý, nhiều khi ng ta ko nhận là vì bạn biểu hiện ra thiếu tự tin hay thiếu hụt kĩ năng cần thiết. Tóm lại đừng quan trọng cái chuyện ra trường, vốn dĩ cái bằng đại học VN nó cũng chả có giá trị mấy đâu, cái chính là ở thưc lực con người bạn lĩnh hội đc gì, có gì kìa. CŨng thêm 1 điều nữa chả có gì là quá muộn để bắt đầu, bạn ko thể buồn chán chỉ vì 25 mà chưa làm đc gì, nên nhớ nhiều vĩ nhân ở tuổi này vẫn rất bình thg, hít le năm 30 tuổi vẫn chỉ là anh lính quèn, tổng thống lincohn của mỹ thì chả ai biết đến ở tuổi tầm bạn, cái ông thành lập McDonald đến tận năm ngoài 50 tuổi mới thành công. Nói vậy để thấy bạn vẫn có cơ hội thậm chí để trở nên vĩ đại nếu bạn nỗ lực và cố gằng, tương lại bạn nằm trong tay bạn, mạnh mẽ lên bạn nhé.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 20 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #5
    Hic, bạn có tiếng anh khá thế mà vẫn lầy lội thế cơ à, trong đầu mình luôn nghĩ nếu giỏi ngoại ngữ, chắc chắn bạn sẽ tìm được công việc lương cao.

    Mình tốt nghiệp được hơn 2 năm rồi, chuyên ngành được xem là khó xin việc, bằng cấp không có gì nổi bật. Sau khi ra trường, mình apply vào 1 nơi mới thành lập, với mức lương cứng chỉ 2 tr (thêm này nọ nữa cũng đc 3tr mỗi tháng). Suy nghĩ lúc đó là mình không có lợi thế về ngoại ngữ, cũng ko xinh đẹp, thế nên chấp nhận làm việc lấy kinh nghiệm trước đã.

    Làm được khoảng 7,8 tháng thì mình tìm thêm 1 công việc làm thêm ở nhà. Khi hết hợp đồng (1 năm), mình quyết định nghỉ và tìm cơ hội khác. Việc làm thêm sẽ lo cho mình sống sót qua ngày (lúc đó lương làm thêm của mình là 4tr/tháng, nhưng sợ ko ổn định).

    Mình tìm đc việc mới sau 1 tháng nghỉ ngơi, lương cũng chỉ 4tr thôi và mình cũng ko có ý định làm việc lâu dài, chỉ là do ở đây có nhiều thứ mình sẽ học được và do mình chưa đủ tự tin để tìm công việc tốt hơn. Làm đc 5 tháng thì được sếp tăng lương, nhưng cv làm thêm lúc trước lại bể, phải kiếm mối khác. Giờ thu nhập chính + thu nhập thêm của mình cũng tạm, nhưng tháng nào cũng tiêu không đủ Vẫn là quá buồn đi.

    Mình cũng là một người trầm tính, ít nói và giao tiếp không giỏi, quan hệ với sếp cũng không được tốt lắm. Hiện mình đang chuẩn bị để tìm 1 công việc tốt hơn vào năm tới ( cầu mong mọi thứ sẽ ổn)

    Suy nghĩ của mình là hãy cố gắng từng tí, mọi chuyện sẽ qua, trời sẽ không tuyệt đường sống của mình Hiện tại mình thê thảm thế này, nhưng ngày mai sẽ tốt hơn... Cứ thế, trải qua bao lần tự kỷ, bế tắc, đau khổ, mình cũng đã sống được đến ngày hôm nay

    Bạn hãy cố lên!