Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Thầy tôi (Một câu chuyện có thật)!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.19K Lượt đọc
  • 7 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 5,519 Bài viết

    • 6,766 Được cảm ơn

    #1
    Mình đọc được bài viết này hay nên xin chia sẻ cùng chương trình nè!

    Đi học, ai cũng đã từng có một người thầy!

    Thầy tôi già lắm. Mái tóc đã bạc. Suốt một đời thầy dậy học. Vậy mà, cả lớp tôi lại nhìn thầy bằng con mắt vô lễ. Chúng tôi gọi thầy là “Thầy Hoan dở người”.

    Cũng có lẽ tại bản thân thầy nó thế. Cái kiểu người thâm thấp, đầm đậm, dáng đi khắc khổ, hơi giật cục, khi ngả bên này, khi nghiêng bên kia, khuôn mặt vuông to và mái tóc rối bù từng khoảng đen trắng không bao giờ chải… Tất cả đều bị lũ học trò soi mói và đùa rỡn với nhau. Thầy lại hiền, chẳng mắng đứa nào bao giờ.

    Ngày thầy nhận lớp, tôi biết sẽ chẳng dễ dàng gì cho thầy. Lớp 9C vốn nghịch nhất trường, lại có nhiều trò dốt. Đặc biệt môn Toán thì gần hết cả lớp bị mất căn bản. Dốt đấy, kém đấy nhưng chẳng đứa nào chịu học. Chúng nó bảo: đằng nào cũng dốt rồi, học làm gì cho mệt, cứ chơi đi. Đỗ thì tốt, mà trượt cũng chẳng sao. Có đứa định bỏ học… .

    Thầy vẫn dậy, đầy nhiệt tình. Một đứa rồi vài đứa học. Chúng tôi bắt đầu thấy hứng thú với giờ Toán, những con số, hình vuông, hình tròn. Đã có lúc tôi muốn gọi thầy bằng cái tên khác mà chẳng được. Không biết có phải nó ăn qua sâu vào ý nghĩ của lũ học trò chúng tôi, hay chỉ bởi chúng tôi không thể nào nhịn được cười trước mái tóc rối bù và bộ râu không cạo, mọc xiên xẹo không thành hàng, lối của thầy?!.

    … Ngày thông báo điểm thi tốt nghiệp, tôi cùng lũ bạn mừng vì đạt kết quả tốt. Tôi chạy đến gặp thầy, định nói một lời biết ơn cho thoả dạ, nhưng rồi lại chỉ thốt lên được hai từ “Thầy ơi!”.

    Ba năm trôi qua, thằng em tôi lại được học thầy. Vẫn cái dáng đi buồn cười. Những giờ giảng đầy nhiệt tình và lũ trò nhỏ tinh nghịch lại gán cho thầy một cái tên.

    Năm nào tôi cũng đến thăm thầy nhân ngày nhà giáo Việt Nam. Năm nay cũng vậy, thầy ân cần hỏi han, chúc chúng tôi thi đỗ đại học. Tôi vô tâm mà không nhận ra sự thay đổi sức khoẻ ở thầy.

    Thầy đổ bệnh vào ngày tôi thi học kì. Em tôi đi thăm thầy ngay tối đó. Nó bảo: “Thầy bị bệnh nặng lắm, hình như ung thư thì phải. Bệnh viện sắp trả cho thầy về nhà nằm rồi…”. Tôi muốn đi thăm thầy ngay, xong lại thôi. Ngày mai vậy, mà thi học kì xong rồi hãy tính, giờ bận quá. Không biết tại sao lúc ấy tôi chẳng linh cảm được rằng thầy đã quá yếu.

    Một tuần trôi qua, tôi vượt qua kì thi một cách khó khăn. Môn Toán của tôi dạo này yếu quá. Ngày mai, tôi sẽ đi thăm thầy.

    Nhưng, ngày mai ấy, có bao giờ đến nữa. Thầy mất rồi, thấy mất hôm tôi thi Toán. Nghe đứa em báo tin đó, tôi chẳng tin vào tai mình. Tôi muốn chạy ngay đến bên thầy. Hình ảnh thầy hiện ra đâu đó quanh đây. Thầy vẫn như xưa: điệu cười, giọng nói, dáng đi, khuôn mặt, mái tóc và bụi phấn… trắng. Lũ học sinh thì trêu đùa, còn thầy chỉ cười trừ để giờ học thêm vui.

    Tôi nợ thầy một lời xin lỗi, một lời cảm ơn. Em nợ thầy một cái tên đúng nghĩa.

    Cuộc đời là một dòng sông lựng đỏ phù sa. Thầy là người chở đò, là mảnh đất màu mỡ, thầy gieo trồng chúng em trên mảnh đất ấy. Em lớn lên mà chẳng biết mình vô tâm quá, thầy ơi!.

    Rồi một ngày dòng sông đã trôi qua…

    TG: Bautroixanh21
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 39 Bài viết

    • 26 Được cảm ơn

    #2
    Đọc truyện xong em xúc động quá. Muôn vàn ý nghĩ hiện ra trong đầu. Em xin chia sẻ với tác giả nỗi buồn và sự nuối tiếc này. Nhưng em tin chắc thầy cô luôn thấu hiểu tình cảm của lũ học trò chúng ta. Vì vậy mà thầy không hề la mắng. Hãy nhớ về thầy với những điều tốt đẹp nhất, chứ đừng nên nhớ về thầy cùng cảm xúc tiêu cực như ân hận hay ăn năn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của sunwind
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #3
    Cảm động quá hix, thật là bài viết hay
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #4
    cuộc đời thật đẹp khi có những người thầy và người trò như thế ^^
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #5
    thật cảm động. thanks bạn
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 560 Bài viết

    • 325 Được cảm ơn

    #6
    Thầy Chủ nhiệm năm cuối thời phổ thông (10/10) của tớ cũng dạy toán.
    Thày ở Hàng Bột (giờ là Tôn Đức Thắng).
    Đọc bài viết của bạn, tớ lại nhớ Thầy của tớ:Nottalkin:.
    Khi tụi tớ tan trường, sổ lồng mỗi đứa bay đi một phương. Tớ phải đi noiư xa nhất, hẻo lánh nhất vẫn viết thư về thăm Thầy. Nhưng tiếc, mỗi lá thư gửi đi tuần này thì tuần sau nó lại trở lại nơi sản xuất.

    Sau 5 năm xa Hà Nhội trở về, gặp lại mấy thằng bạn cùng lớp mới biết Thầy đi xa rồi !

    Thầy ơi!
    Mấy dòng thơ Thầy viết cho con giờ đã mờ, nhưng con vẫn thuộc lòng đấy thầy.
    Năm tháng nhớ mãi thầy cô

    Tuổi theo mùa đi mãi
    Chỉ còn anh và em
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của PHALEE
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 184 Bài viết

    • 88 Được cảm ơn

    #7
    Bài viết rất hay mình thật sự cảm động đó , đừng bỏ lỡ cơ hội bày tỏ lòng yêu thương nó sẽ không bao giờ bị thừa thãi trong cuộc sống cả .Hãy chân trọng !
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5,519 Bài viết

    • 6,766 Được cảm ơn

    #8
    Cảm ơn các mẹ. Đây quả là một câu chuyện hay và rất cảm động. Dù là với người thầy - người đã dìu dắt chúng ta thành người thành đạt như ngày hôm nay hay như đối với cha mẹ, người thân của chúng ta cũng thế thôi. Nếu chúng ta biết nâng niu, trân trọng những gì mình có được và có thể bày tỏ tình yêu thương thì hãy làm ngay từ lúc này để rồi một ngày tương lai nào đó ta cũng sẽ không bị ân hận vì một cái gì đó đã ra đi và không bao giờ có thể lấy lại được.
    Nhân dịp ngày nhà giáo VN, mình cũng xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc của mình tới những người thầy, người cô đã từng dạy dỗ và biến ước mơ của những học trò của mình thành hiện thực. Chúc các thầy cô trong nghề luôn có sức khỏe dồi dào, hạnh phúc và may mắn.