TIN TÀI TRỢ.

Làm thế nào để giáo dục con ý thức chia sẻ với gia đình

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 6.81K Lượt đọc
  • 16 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 11 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #1
    Chào các Mẹ
    Mình là thành viên mới của diễn đàn, chưa biết giới thiệu ở đâu vì tìm trong 4r không có chức năng tự giới thiệu nên dùng luôn topic này gửi đến toàn bộ thành viên của Webtretho lời chào và chúc sức khoẻ với mong muốn được đứng trong cộng đồng các bà mẹ Việt nam để học tập, giao lưu và thu nhặt được nhiều kinh nghiệm trong việc nuôi dậy con cái.
    Còn đây là chuyện của mình. Rất mong các Mẹ giúp đỡ cho một lời giải đáp
    Con gái lớn của mình năm nay đã bước sang tuổi 16, học năm cuối cùng của cấp II, năm nay bắt đầu thi cấp III. Gia đình mình đang sống ở Balan nên cháu theo học trường của nước sở tại, chịu sự giáo dục của lối sống phương Tây.
    Đây là một mâu thuẫn lớn trong quá trình giáo dục cháu. Cả mình và ông xã đều đặt ra một chuẩn mực giáo dục cho cháu là người Việt nam, có rất nhiều các qui định được đặt ra trong gia đình để bảo vệ lấy cái gốc gác của người Việt như ko đc phép nói tiếng BL trong nhà kể cả với các em (trừ khi giảng bài cho em), tất cả nguyên tắc ứng xử trong gia đình đều phải theo chuẩn Văn hoá VN (thưa gửi, chào hỏi, các sinh hoạt hàng ngày).
    Tuy nhiên cháu là một người có cá tính rất mạnh, độc lập và có thể nói phần nào là ương bướng. Cháu thực hiện tốt những qui định đặt ra trong gia đình, nhưng cháu thể hiện đó là điều bắt buộc, điều đáng lo ngại ở đây là cháu thực hiện rất rõ ý nghĩa hai từ “TRÁCH NHIỆM” theo nghĩa của phương Tây, có nghĩa là: Tôi đã làm xong tất cả những gì các người cần, những cái còn lại của tôi thì hãy để yên cho tôi.
    Mặc dù mình đã rất cố gắng để gần gũi, để tâm sự với cháu như một người bạn, nhưng cháu chỉ tâm sự với bạn, nhu cầu chia xẻ với mẹ hầu như không có và cũng tuyên bố thẳng luôn: Con sẽ hỏi mẹ khi con cần.
    Nhu cầu của cháu cũng ko hề có, có nghĩa là cháu cũng ko đòi hỏi bố mẹ phải làm thế này thế kia cho con, mọi nhu cầu chỉ dừng ở mức tối thiểu, đủ cho bản thân là ok, nếu đi chơi với các bạn mà phải về xin tiền bố mẹ, cháu cũng chỉ xin ở mức tối thiểu, nếu ko có cũng ko cần và cũng ko đi luôn.
    Bản tính quá độc lập của cháu dẫn tới một một cái tính rất phương Tây là không biết chia xẻ cùng ai, ko quan tâm đến mọi người trong gia đình, những lời hỏi thăm, ý thức chia xẻ những trách nhiệm trong gia đình hầu như là không có.
    Mình và ông xã thực sự lo ngại với những điều đó, mình muốn giáo dục cho cháu một đức tính tự nguyện chia xẻ, ko chỉ hoàn thành hai từ trách nhiệm cho bản thân mà còn biết có ý thức với những gì xảy ra xung quanh để quan tâm và có những hành động đúng đắn và quan trọng là cháu phải có ý thức cháu là người Việt Nam.
    Mình đã dùng rất nhiều phương pháp để tiếp cận cháu, đưa ra những ý kiến giáo dục để mong nó bớt đi sự ích kỷ trong lối sống, nhưng nhiều khi chỉ là đối diện với bức tường.
    Mình biết tuổi này là tuổi đang ương bướng, không biết nghe ai và muốn khẳng định bản thân đối với những người xung quanh, nhưng nếu không được giáo dục ngay từ bây giờ thì e rằng lớn lên cháu chẳng đếm xỉa gì đến khái niệm “giá trị gia đình” nữa. Nhiều người nói rằng cái đó ko đáng lo ngại vì ở tuổi này nó là như vậy, nhưng mình ko tin mọi cái sẽ tốt lên nếu cứ ngồi đó mà chờ đợi, phải có hành động cụ thể thì mới tác động đc đến suy nghĩ của cháu cho nên mới lên mạng xem có ai có kinh nghiệm về vụ này không thì thấy được trang web này, rất mong được mọi người chia xẻ và cho ý kiến
    Xin cảm ơn rất nhiều
    Vì là người đến sau nên chúng tôi phải luôn nỗ lực gấp hai lần khả năng

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 2,132 Bài viết

    • 10,228 Được cảm ơn

    #2
    Mình không cho là “ phương Tây không biết chia sẻ cùng ai, không biết quan tâm đến những người trong gia đình….” , có lẽ bạn đang quá bức xúc nên nói vậy.
    Đúng là không thể “ ngồi đó chờ đợi được,phải có hành động cụ thể “. Tuy nhiên, hành động như thế nào là cần phải để tâm suy nghĩ.
    Mình thấy cháu hơi lệch lạc về “ giá trị gia đình “, cần nhẹ nhàng uốn nắn bằng tình yêu thương mới cảm phục được cháu ( tránh việc tạo cho cháu có suy nghĩ hoặc suy diễn “đang bị ép buộc”, đang “ bị thuyết giảng” ). Việc này thật khó khăn, và con trẻ sẽ dễ bị thuyết phục hơn với người mà chúng yêu mến. Hãy thể hiện ( và để con cảm nhận được ) tình yêu thương với con nhiều hơn ( bằng lời nói, hành động, những cái ôm tình cảm…. ), và để con hiểu rằng vì rất yêu con nên ba mẹ mong muốn con thay đổi những hành vi đó ( chứ không phải thay đổi bản thân con, thay đổi “ cái tôi “ của con ), tránh chỉ trích hay quy kết “ nâng quan điểm “. Hay bạn đưa con đến các lớp học / hoặc các nhà tư vấn tâm lý lứa tuổi này xem. Chỉ cần con thay đổi hành vi một chút thôi, còn cháu là một đứa trẻ ngoan mà, bạn đừng vội thất vọng.
    Ở VN hiện nay có khoá học “ Tôi tài giỏi” dành cho các bạn tuổi này, mình thấy rất hay: họ dạy trẻ về các giá trị sống theo cách trẻ rất dễ tiếp thu, và nhiều cháu đã có thay đổi về nhận thức. Bạn thử tra google Tôi tài giỏi, và xem thử, biết đâu bạn nhặt nhạnh được điều gì.
    Vài dòng chia sẻ. Chúc con bạn sẽ vượt qua được “ tuổi ổi ương “. Chúc bạn và gia đình mạnh khoẻ, hạnh phúc
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 11 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi motchongbacon Xem bài viết
    Vài dòng chia sẻ. Chúc con bạn sẽ vượt qua được “ tuổi ổi ương “. Chúc bạn và gia đình mạnh khoẻ, hạnh phúc
    Cảm ơn rất nhiều vì những chia sẻ của Mẹ motchongbacon.
    Thực ra vợ chồng mình luôn tạo cơ hội để gần gũi với cháu và cháu cũng về Vn thường xuyên để nhìn thấy những thành viên trong gia đình họ hàng đối xử với nhau ntn và cũng tạo đk để cháu tham gia vào những v cụ thể như tự mình đi thăm ông bà chú bác họ hàng này kia, thậm trí đợt vừa rồi mình cũng cho cháu học một lớp Kỹ năng sống để trang bj thêm cho cháu kiến thức đối nhân xử thế nhưng có vẻ như tác dụng rất ít. Yêu cháu thì chắc khỏi phải nói rồi, nhưng vc mình ko chiều nó mà nó cũng ko cần. Cái mình đang lăn tăn nhất là làm sao để cho cháu thấy được sự cần thiết của thái độ sự quan tâm săn sóc những ng xung quanh, chứ nó cứ sống theo kiểu một mình ko động đến ai và cũng ko muốn ai động đến nó thế này thì mình nản quá.
    Cảm ơn Mẹ một lần nữa
    Vì là người đến sau nên chúng tôi phải luôn nỗ lực gấp hai lần khả năng
    • 668 Bài viết

    • 640 Được cảm ơn

    #4
    Trời. nghe bạn tả con bạn mà mình cứ ngỡ bạn đang kể về con mình. Vợ chồng mình cũng mang tâm trạng buồn chán kinh khủng khi con gái (14 tuổi) sống quá tách biệt với gia đình. đi học về là đóng của phòng lại và không muốn bị ai làm phiền. Về đến nhà là mang 1 vẻ mặt khó chịu, không thích nói chuyện với bố mẹ và em gái. Thậm chí là không thích về quê hay gặp gỡ họ hàng, không thích mọi người hỏi han về mình....Mẹ ốm mà con thì dửng dưng không hỏi han quan tâm 1 câu nào. Ngược lại, cháu đối với bạn bè thì rất nhiệt tình và cởi mở, thích tham gia các hoạt động vui chơi,văn nghệ, ngoaị khóa.

    Mình nghĩ là "cha mẹ sinh con trời sinh tính" thôi chứ không phải do ảnh hưởng lối sống phương Tây
    Đằng sau mỗi Thách Thức sẽ là một Cơ Hội
    • 11 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi giangthu1998 Xem bài viết
    Trời. nghe bạn tả con bạn mà mình cứ ngỡ bạn đang kể về con mình.
    Con bạn đúng ý chang con mình. Nó cũng có khả năng thu hút các bạn ở lớp. Mặc dù là ng Vn, nhưng tất cả các hoạt động ngoại khoá của lớp là các bạn nhất thiết phải lôi nó đi, biết lo lắng chia xe cho bạn mà nhìn thấy nó về đến nhà mà thấy tủi.
    Các mẹ nào có kinh nghiệm xin chia xẻ cho chúng mình nhé
    Vì là người đến sau nên chúng tôi phải luôn nỗ lực gấp hai lần khả năng
    • 6 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #6
    Mình thấy rằng, để rèn luyện tính tự lập cho trẻ là rất khó, nhất là trong xã hội Việt Nam, phần lớn trẻ đều có xu hướng dựa dẫm vào gia đình.
    Xét trên khía cạnh này, mình thấy để trẻ tự lập là rất tốt. Có lẽ, điều khiến cho con không chia sẻ với gia đình như các bạn nói là do con
    không có được sự đồng cảm từ cha mẹ, gia đình. Mình thấy rằng, điều cần nhất là phải để cho con thấy rằng cha mẹ biết rõ những suy nghĩ của con, và những gì các bạn nói cho con phải khiến chúng cảm thấy phục bạn. Hoặc bằng cách thể hiện hiểu biết của bạn về giới trẻ hiện nay hoặc chỉ ra được những cách hành động hiệu quả trong những tình huống của chúng. Nếu bạn nói con không chia sẻ thì sao biết được? Vậy bạn phải bằng cách nào đó biết được tình huống con đang gặp phải và nói chuyện trực tiếp, đưa ra lời khuyên và nói thẳng con có thể làm những gì con thấy là đúng. Nếu lời khuyên của bạn có ích thì tự con sẽ tâm sự, nói chuyện với bạn cũng như gia đình nhiều hơn.
    Chúc bạn thành công!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,372 Bài viết

    • 539 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi giangthu1998 Xem bài viết
    Trời. nghe bạn tả con bạn mà mình cứ ngỡ bạn đang kể về con mình. Vợ chồng mình cũng mang tâm trạng buồn chán kinh khủng khi con gái (14 tuổi) sống quá tách biệt với gia đình. đi học về là đóng của phòng lại và không muốn bị ai làm phiền. Về đến nhà là mang 1 vẻ mặt khó chịu, không thích nói chuyện với bố mẹ và em gái. Thậm chí là không thích về quê hay gặp gỡ họ hàng, không thích mọi người hỏi han về mình....Mẹ ốm mà con thì dửng dưng không hỏi han quan tâm 1 câu nào. Ngược lại, cháu đối với bạn bè thì rất nhiệt tình và cởi mở, thích tham gia các hoạt động vui chơi,văn nghệ, ngoaị khóa.

    Mình nghĩ là "cha mẹ sinh con trời sinh tính" thôi chứ không phải do ảnh hưởng lối sống phương Tây
    ÔI chị ơi chị nói con chị mà cứ như nói về con em ấy , con em mới học lớp 6 thôi mà sao nó ương bướng vô cùng , sống chẳng tình cảm tý nào với BM , ACE cả .Mà em là người sống rất tình cảm (mọi người đều nói thế ạ ) , luôn thể hiện tình yêu thương với moị người , hy vọng con noi theo .Vậy mà đến em ruột , cháu cũng ko yêu thương tình cảm .
    Em mới 5 tuổi , nghịch đùa gì là bị chị quát , tẩy chay ko cho chơi .bản thân vc em sauy nghĩ rất nhiều , tìm mọi biện pháp nhẹ nhàng đẻ cảm hóa (nghe hơi kinh chị nhỉ ) , mong cháu sống tình cảm yêu thương mọi người hay ít ra là cởi mở , chan hòa hơn .Vậy mà ... chưa thấy chuyển biến gì cả .
    Em thấy đúng là "cha mẹ sinh con trời sinh tính thật ", nhưng Bác Hồ dạy là phần nhiều do giáo dục mà nên .Chắc em gd sai chỗ nào mà ko biết nữa , huhu.
    À em mở ngoặc thêm là con gái em ở lớp rất hăng hái tham gia văn hóa văn nghệ , thi thố hay lễ kỉ niệm của trường lần nào cũng có mặt .
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 16 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi KhanhPhuong9601 Xem bài viết
    Con bạn đúng ý chang con mình. Nó cũng có khả năng thu hút các bạn ở lớp. Mặc dù là ng Vn, nhưng tất cả các hoạt động ngoại khoá của lớp là các bạn nhất thiết phải lôi nó đi, biết lo lắng chia xe cho bạn mà nhìn thấy nó về đến nhà mà thấy tủi.
    Các mẹ nào có kinh nghiệm xin chia xẻ cho chúng mình nhé
    Cho mình nhận xét chút: nếu bạn kể rằng bạn và chồng bạn không chiều con mà con cũng không cần thì đó không phải là sự thật hoàn toàn đâu bạn ạ.

    Con gái bạn có một sự độc lập mạnh hơn những thiếu niên khác cùng trang lứa và chính sự độc lập này giúp cô bé có thể che dấu nhu cầu cần một sự chia sẻ thấu hiểu của cha mẹ.
    Mình cam đoan là cô bé rất cần sự thấu hiểu đó nhưng là ở góc độ cùng quan điểm với cô bé.
    Có thể nói quan điểm của vợ chồng bạn và quan điểm của cô bé rất ít có điểm chung. Chính vậy mà cô bé tự bù đắp cho mình bằng các mối quan hệ bạn bè xung quanh.
    Bạn bè là nơi cô thấy có thể chia sẻ được quan điểm của bản thân và vì vậy có sức hút rất lớn hơn hẳn sức hút của gia đình.
    Bạn và chồng hãy thử bàn bạc lại cách áp dụng các quan điểm sống trong gia đình mình sao cho quan điểm của con gái mình có một chỗ đứng đủ khiến cô ấy muốn chia sẻ khi về nhà.

    Mình có đôi lời xuất phát từ chính kinh nghiệm cá nhân mình. Chúc gia đình bạn sớm giải quyết được lo lắng.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 55 Bài viết

    • 36 Được cảm ơn

    #9
    Còn mình thì gặp trường hợp ngược lại các bạn.
    Con trai mình năm nay học lớp 9, từ bé đến giờ cháu không thích bạn, trong lớp cháu không thích kết bạn thân, người nào cũng nói chuyện một chút. Từ bé đến giờ chưa bao giờ cháu có bạn mời đi sinh nhật hay điện thoại đến nhà. Mình có nói chuyện với cháu thì cháu nói cháu không thích vì các bạn nói chuyện hay có chửi thề hay pha tiếng lóng (nói chung là không nghiêm túc). Mình cũng tạo điều kiện cho cháu đi những khóa "Học làm người có ích" hoặc đi chơi với lớp, nhưng tình hình chỉ cải thiện chút chút. Cháu tính rất thẳng, mọi việc thể hiện rõ quan điểm, yêu ghét rất rõ ràng. Nhưng một điều dở là không có tính đối kháng, không thích hơn thua trong học tập cũng như trong sinh hoạt lợp. Điều này làm mình rất ghét, mình cũng thường tâm sự với cháu nhưng không thay đổi quan điểm của cháu được.
    Ở nhà cháu biết phụ giúp mẹ giặt đồ, phơi đồ, mua đồ ăn sáng hay đến tiệm hóa mua đồ cho mẹ. Khi ba mẹ bệnh thì cháu rất quan tâm, hỏi thăm, lấy thuốc cho mẹ uống.
    Nhưng mình vẫn thích cháu có nhiều bạn thân để chia sẻ, vì mình nghĩ rồi sẽ đến lúc mình không còn phù hợp để tâm tình với cháu nữa thì lúc đó cháu sẽ mất phương hướng vì không có ai tâm sự. Mình không muốn cháu cảm thấy đơn độc trong cuộc sống vì không có bạn thân. Nhưng giờ đọc thấy trường hợp các cháu khác thì mình cũng không biết nên lo hay nên mừng.
    Có con mẹ nào giống như vậy thì chia sẻ với mình nha!
    Con thương mẹ nhất trên đời.
    • Avatar của Cún2006
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 178 Bài viết

    • 896 Được cảm ơn

    #10
    Em xin góp một vài kinh nghiệm của mình thế này ạ.
    - Phụ huynh chúng ta phải chấp nhận tính cách, cá tính cơ bản của các cháu như các cháu vốn có, đôi khi khác rất xa với mong muốn của phụ huynh chúng ta.
    - Như mẹ motchongbacon đã nói, không nên để các cháu cảm thấy đang bị áp đặt các quy tắc, cảm thấy đang bị dạy dỗ, thuyết giảng. (Hình phạt và kể lể giảng giải vẫn phải có, nhưng chỉ áp dụng khi thật cần thiết mới hiệu quả). Tuổi các cháu rất nhạy cảm với vấn đề này, cảm thấy đang được uốn nắn sẽ có phản kháng lại ngay. Mà các cháu càng bướng bỉnh phụ huynh chúng ta càng “nóng gáy”, lại càng áp đặt răn đe, cứ như thế tình hình sẽ rối như canh hẹ.
    - Em nghĩ để các cháu thể hiện mình thì phụ huynh chúng ta cũng làm gương thể hiện mình trước. Trong bữa cơm chúng ta có thể kể lể - một cách hài hước – một vài tình huống trong ngày làm chúng ta hài lòng, không hài lòng, cách phản ứng của chúng ta trong những tình huống đó. Lúc đầu cũng cứ như phụ huynh ta nói ta nghe, nhưng dần dần TV sẽ bắt được sóng ạ. Ví dụ như trình bày hôm nay vì dùng điện thoại mới/ máy tính mới nên mẹ gặp trục trặc thế này thế kia, những vấn đề này là các bạn ấy sẽ lập tức lắng nghe và cho ý kiến chỉ đạo ngay ạ.
    - “là chính mình” giữa bạn bè vì các cháu cảm thấy ở đó các cháu quan trọng và cần thiết. Vậy phụ huynh cũng tạo điều kiện để các cháu có thể thể hiện mình ở gia đình. Làm việc nhà, sinh hoạt cùng gia đình là môi trường thuận lợi để phụ huynh chúng ta “nhờ vả” các cháu (nhà có ô-sin thì việc này hơi khó). Các cháu có thể làm các việc vừa sức và hợp khả năng. Rửa bát quét nhà nếu không làm từ bé thì đến lớn sẽ ngại, nhưng có những việc các cháu có thể thích và cảm thấy “người lớn” như đi siêu thị mua các thứ đồ khô, hóa mỹ phẩm. Thỉnh thoảng để cháu tự quản dẫn hội chíp hôi em út họ hàng trong nhà đi ăn cái gì đó mà các cháu thích. Nhờ các cháu chỉ cách sử dụng, cài đặt (em thì còn giao cho cháu phụ trách luôn) các đồ dùng công nghệ như máy tính, điện thoại, TV.
    -Trong các chuyến đi chơi của gia đình hoặc nhóm gia đình có thể phân công một vài cháu teen chịu trách nhiệm hẳn một phần việc nào đó phải bàn bạc, tính toán một chút, ví dụ như lo nước uống trên đường đi, lo phần ăn sáng..v...v...
    - Tham khảo sách vở, tài liệu về tâm lý lứa tuổi này của các con và kinh nghiệm của các phụ huynh, các nhà giáo dục.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 668 Bài viết

    • 640 Được cảm ơn

    #11
    Đọc lại topic này mình thấy có nhiều lời khuyên ý nghĩa và rất cần áp dụng của bjan Tulip, mecun2006, mẹngoctrai nên lôi lên để nghiền ngẫm và áp dụng . Tks. các mẹ nhiều nhiều. Mình đang nỗ lực để đồng cảm với con nhiều hơn, cố gắng để con hiểu mẹ và thương mẹ hơn, để chiếm được tình cảm của con nhiều hơn. Con gái hiện nay vẫn còn cảnh giác với mẹ lắm, chưa chịu chia sẻ nhiều
    Đằng sau mỗi Thách Thức sẽ là một Cơ Hội
    • 104 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #12
    Các mẹ đừng nên gò bó con mình quá nhưng cũng không được để con mình sa đà quá vào nhưng việc chúng thích. Phải phân tich cho chúng hiểu,rằng mặt lợi và hại của các hoạt động con mình đang tham gia. Nên để cho con mình khoảng không gian riêng,nhưng cũng đừng vì vậy mà xao lãng chuyện của con mình. Đôi khi phải hỏi thăm và quan tâm,để con hiểu được mong muốn của các mẹ, đâu phải lúc nào chúng cũng vâng lời đâu. Cần nắm bắt được cảm xúc và hiểu để dẫn dắt con mình đi đúng hướng.....
    • Avatar của MeGio
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 195 Bài viết

    • 318 Được cảm ơn

    #13
    Moị thứ đều có cái giá của nó bạn ạ.
    Theo Gió thấy từ 2 thằng nhóc nhà Gió, thì ý thức chia sẻ không thế đến một sớm một chiếu, mà bạn phải tập cho cháu từ rất nhỏ, nhưng thôi, muộn còn hơn không phải ko bạn...Con mình thì cũng không phải là quá tốt nhưng ở một mức độ nào đó thì Gió rất hài lòng, chuyện gì cũng kể cho mẹ nghe, giúp mẹ làm những việc vừa sức...có lẽ là do 1 số thoí quen từ nhỏ của các cháu, và cả thái độ ứng xử của cha mẹ nữa. Gió ghi lại 1 số điều mà theo mình là tác động quan trọng đến ý thức chia sẻ của các cháu trong quá trình sống, bạn thử xem nhé:

    - Sự lắng nghe : trẻ con khi còn bé thường rất hay kể chuyện ở trường, ở nhà, những việc diễn ra trong quá trình sống của cháu, nhưng đa số các bậc phụ huynh không thường lắng nghe câu chuyện của trè, vì cho rằng những câu chuyện này rất "vớ vẩn, trẻ con", hoặc nghe với thái độ thờ ơ hay thiếu nghiêm túc. Lâu dần, đứa trẻ cảm thấy việc chia sẻ suy nghĩ của mình là vô ích, chẳng giải quyết được gì...Gió thì không những thích nghe, mà còn cố gắng tham gia vào việc của cháu dù là đôi lúc những việc đó vớ vẩn thật, làm mình không giống người lớn thật. Nhưng có lẽ chính sự tham gia đó làm con cảm thấy mình giống 1 người bạn hơn là mẹ, sự chia sẻ của con cũng dễ dàng hơn.

    - Dạy con phụ giúp việc vừa sức : con Gió từ lúc 3,4 tuổi đã phải xếp quần áo, phân ra cho các thành viên, mặc dù 2 cháu đều xếp rất ẩu và nhàu nhĩ, nhưng mình cứ để bé làm, và coi đó là 1 nhiệm vụ của cháu trong ngaỳ. Lớn hơn 1 chút, có thể nhờ cháu phụ mẹ úp chén khi mình rửa bát, và đặc biệt là luôn luôn phải dọn dẹp đồ của mình vừa chơi, rửa cái ly mình vừa uống nước....Bây giờ cháu lớn nhà mình đã 13 tuổi, khi mẹ xách gì nặng cũng đều xách phụ, khi mẹ nấu ăn cũng sẽ giúp nhặt rau cỏ linh tinh..

    - Khen ngợi, động viên con khi chia sẻ với người khác : khi con bạn có những việc làm như cho tiền cho người ăn xin, nhường chỗ ngồi cho người già..bạn nên khen tặng con ngay, hoặc kể lại câu chuyện đó với người khác trước mặt con, cháu sẽ cảm thấy tự hào và sẽ phát huy tính chia sẻ đó.

    - Hoỉ ý kiến con cách giải quyết vấn đề của mình : 2 nhóc nhà mình đi học thêm ở gần nhà, lại về vào buổi trưa, nếu mình đi làm mà cứ phải về buổi trưa để đón các cháu thì rất mệt. Mình có hỏi 2 đứa mình nên làm thế nào để đỡ phải đi, các cháu bảo không cần xe ôm, chúng con tự đi bộ về, vì trường gần, vậy mẹ đỡ phải đưa đón mà lại có thêm thời gian cho vận động giảm béo...Tóm lại, bạn nên cho con tham gia vào việc giải quyết 1 số vấn đề của mình, để con cảm thấy mình tin tưởng các cháu, nhờ đó mà quan hệ của bạn với con gần guĩ hơn.

    To chủ topic : con của bạn vì bỏ qua khá nhiều thời gian trước đó rồi, nên theo mình nghĩ có lẽ bạn nên bắt đầu lại với con từ bước thứ 4, tức là nhờ con giải quyết những vấn đề của mình...Theo Gió như vậy sẽ dễ tiếp cận với cháu hơn.
    Sống là không chờ đợi...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Hanina
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 6,506 Bài viết

    • 1,852 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Cảm ơn những chia sẻ quý báu của mẹ Gió. Bé trai nhà mình 3,5 tuổi hiếu động, hay nói ngược, đấm đá. Mình nhận thấy bé không tập trung khi tham gia trò chơi hoặc giúp mẹ. Tính cách của bé mình thấy khó trong việc dạy dỗ, chỉ bảo.
    • 61 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    #15
    Các bạn thân mến!
    Bức xúc của các bạn cũng chính là 1 vấn nạn của toàn xã hôị, tụi trẻ không biết quan tâm tơí ai ngoài bản thân chúng, mình tạm đưa ra vài ý kiến như sau:
    Phải cho tui trẻ giao tiếp vơí xã hôị nhiều hơn ngoài trường học,bạn có thể cho con tham gia làm tư thiện ở những nơi như chùa chiền, hay nhưng cơ sở xa hôị cần tình thương để cho chũng thấy còn có nhiều trẻ em khổ hơn chúng cần sự quan tâm của công đồng
    Trong gia đình bạn cần có sự quan tâm chia sẻ, phân công công việc nhà,để hiểu công việc của nhau,biết chia sẻ cả về đồ ăn lẫn những vận dụng, biết yêu lao động,phân tích cho con hiểu giá trị của công việc: việc của bố kiếm tiền để nuôi gia đình, mẹ chăm sóc gia đình, nếu mọi ngươì ko thực hiện tốt thì sẽ ra sao? đặt con vao nhưng tình huống như 1 ngươì trong gia đình ốm thì phải làm gi?...
    Mình tạm chia sẻ mong các bạn tham khảo
    • 15 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #16
    Trước mình có viết một bài tương tự í như thế này, post lại ở đây để mọi người cùng cho í kiến:
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hanoimoi123 Xem bài viết
    Gửi các mẹ, mình lập thread này để mọi người cùng trao đổi về vấn đề trẻ tự kỷ trong cuộc sông hiện đại, các mẹ ai có kinh nghiệm hoặc nhận xét gì thì thì mình cùng chia sẻ nhé.

    Mở đầu, mình xin được bàn về một ví dụ có thật là con của chị hàng xóm nhà mình. Cu cậu này năm nay lên lớp 11 ở một trường Chuyên. Mình xin liệt kê một số đặc điểm về hoàn cảnh gia đình để các mẹ tiện nhận xét:
    - Bố làm công chức nhà nước, do điều kiện công việc nên thường xuyên vắng nhà và cũng thường xuyên bia rượu, điều đó cũng đồng nghĩa với việc ít sự quan tâm đến con cái. Tuy nhiên đây lại là cây chủ lực tài chính nòng cốt của gia đình
    - Mẹ đã nghỉ hưu mất sức, giờ mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ. Ngày thường thì ra bán hàng, đến bữa về thổi cơm.
    - Chị gái hiện đã đi lấy chồng, nhưng rất quan tâm và có trách nhiệm đến em trai, thường dành thời gian hàng tuần về để kiểm tra bài vở của em. Thành công trong việc vào được trường Chuyên phải nhờ công lao của người chị này. Tuy nhiên vì lý do công việc và gia đình nhà chồng nên không thể thường xuyên quan tâm e như trước kia.
    - Gia đình còn một bà nội tuổi cao, bà không làm ăn cũng như buôn bán gì, chủ yếu ở nhà động viên cháu học, và thi thoảng tham gia vào chuyện cơm nước.

    Về cu cậu:
    - Được nuông chiều từ nhỏ, thiếu trầm trọng các kỹ năng tối thiểu: phòng rất bừa bộn, quần áo đi học từ sáng có khi đến bữa cơm chiều cũng k buồn thay (có thể mặc luôn cho đến buổi sáng đi học hôm sau), nhiều hôm đi học buổi sáng về lăn luôn ra ngủ, chẳng buồn cắm nồi cơm hay tráng quả trứng ăn, có thì ăn, không có thì nhịn một lèo, đợi người về thổi cơm thì ăn.

    - ít nói, ít chia sẻ những điều mình nghĩ, không dũng cảm chịu trách nhiệm, chỉ ậm ừ cho xong chuyện rồi đâu lại vào đó:
    -- VD1: mẹ và chị bắt dọn phòng thì chỉ gom gom một đống lúc đó, rồi đâu lại vào đấy

    - mắc chứng vô cảm, ít quan tâm tới người thân trong gia đình
    -- VD1: mẹ ốm nên nhờ rửa bát hộ cũng hậm hực
    -- VD2: nếu thành viên trong gia đình có công việc gì cũng không quan tâm, chia sẻ
    -- VD3: ít nói chuyện với bố mẹ, chị, và bà, trong bữa cơm chỉ lầm lỳ ăn cho xong rồi lên phòng

    - Sức khỏe của cu cậu này không được tốt, bị xoang mãn tính nên hễ thời tiết hôm nào dở hơi thì lại bị sụt sịt, ốm, chảy máu cam, đau bụng,... --> không biết có phần nào ảnh hưởng đến tâm lý k?

    - Không có chí tiến thủ, chỉ bằng lòng với kết quả hiện tại mặc dù kết quả theo cách nhìn khách quan của người ngoài cuộc không mấy tốt lắm nếu không muốn nói là kém
    -- VD1: dị ứng với các môn tự nhiên kiểu toán, lý, hóa, tự mãn kết quả thi tốt nghiệp và thi vào trường chuyên, thấy học không hợp với kiến thức mới thì đổ tại do nó mới và không hợp với mình
    -- VD2: luôn tâm niệm mình học thế là đủ rồi --> kết quả chỉ dừng ở mức "đủ rồi" (kém)

    - Có tính tự mãn, kém khiêm tốn
    -- VD1: khi gia đình chê kém thì lại nói là ở lớp còn đầy bạn kém hơn, mình thế là cao rồi.

    - Không định hướng được tương lai sẽ làm gì.

    - Có thái độ tiêu cực với mẹ và chị, thể hiện qua lời nói hằn học (một phần cũng có thể do áp lục học hành)

    - Đam mê các trò chơi điện tử, gia đình phải tháo máy tính để sang phòng khác để ngăn việc chơi quá nhiều. Trong lúc đó, gia đình cũng tìm người dạy đàn để có thời gian giải trí hữu ích. Tuy nhiên, việc này chỉ giải quyết được vấn đề điện tử, còn vấn đề về giao tiếp với mọi người xụng quanh thì không có tác dụng, vì đàn thì chỉ có môt người chơi, không có cơ hội làm việc nhóm cũng như tiếp xúc. Tuy nhiên đây cũng lại thêm một cái cớ để cu cậu càng chểnh mảng chuyện học hành, thi cử

    - Chương trình trường chuyên cũng khá nặng, nên áp lực nhiều lúc đè nặng cu cậu kiểu trên đe dưới búa --> sức ỳ được rèn luyện

    Theo mình thấy đây là một trong những tình trạng của trẻ trong giai đoạn mới lớn, tâm sinh lý thay đổi. Nó cũng có thể là mầm mống của các tệ nạn (nặng thì giết người cướp của để có tiền chơi game), hoặc nghe lời kẻ xấu mà về ăn cắp tiền của gia đình, ....

    Hiện tại gia đình chị này cũng đang tìm phương pháp nhẹ nhàng để uốn nắn cu cậu nhưng chưa có nhiều kết quả khả quan. Các mẹ ai đã từng rơi hay gặp những trường hợp như vậy thì cho ý kiến nhé. Mình nghĩ sẽ giúp ích nhiều cho các gia đình có con trong giai đoạn này.

    p/s: trên đây chỉ là một ví dụ, các mẹ còn ví dụ nào thì cũng nêu ra để mọi người học hỏi nhé.
    • 28 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #17
    Mẹ Bống xinh ơi .mình cũng có con đang học lớp 6 tính tình cũng y như con mẹ nó vậy.Mình nghĩ hay là con gái mình đang ở giai đoạn tuổi "ẩm ương" tức là tuổi mới lớn nên tâm sinh lý chưa ổn định.Mình nghĩ tốt nhất là nên gần gũi con để hiểu và khuyên bảo ,nhắc nhở kịp thời nếu con có những hành vi xấu.Nhưng để gần gũi và được con coi như là một người bạn thì rất khó khăn và nan giải.