TIN TÀI TRỢ.

"Without Reason" - Tự truyện một gia đình chiến đấu với hội chứng tự kỷ-Charles Hart

  • 1 Lượt chia sẻ
  • 83.3K Lượt đọc
  • 603 Trả lời

Bài học lớn đằng sau câu chuyện nhỏ

Đến trả lời mới nhất
    • 1,000 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Đây là cuốn tự truyện về một gia đình với hai thế hệ mắc hội chứng tự kỷ. Tác giả Charles Hart là em trai của một người anh trai tự kỷ và là bố của một người con trai tự kỷ (và một người con trai bình thường). Ông tốt nghiệp trường Harvard.

    Đây là cuốn sách thuộc loại "cổ" trong các loạt sách, truyện viết về đề tài tự kỷ - xuất bản năm 1989. Có rất nhiều sách do người nhà của những người mắc hội chứng tự kỷ viết, ví dụ như ở link sau:

    http://neurodiversity.com/books_parent_accounts.html

    Mình tình cờ có cuốn sách này năm 1994 khi còn đang học đại học, mua ở hiệu sách tiếng Anh ở phố Bà Triệu - để "nâng cao kỹ năng" đọc tiếng Anh, và đấy là lần đầu tiên mình biết từ autism. Gần đây, về nhà bố mẹ đẻ, tìm lại trên giá sách thấy cuốn này, mình mới đọc lại.

    Mình thấy cuốn này có nhiều điều rất hay. Mình sẽ cố gắng dành thời gian dịch cuốn này để chia sẻ với wtt.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 1,000 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Đầu đề:
    Từ "reason" có nhiều nghĩa: lý do, lý trí, lẽ phải. Nghĩa nào cũng phù hợp với nội dung truyện. Vì vậy mình thấy rất khó dịch tên. Có thể có hàm ý rất đau xót là "không biết suy lý", "mất trí", "thiếu tư duy"... cũng có thể hiểu là "chẳng vì lý do nào", "vô cớ", "không có nguyên nhân"...

    Mọi người nghĩ nên dịch thế nào?
    • Avatar của medaudo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 647 Bài viết

    • 56 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi metotet Xem bài viết
    Đầu đề:
    Từ "reason" có nhiều nghĩa: lý do, lý trí, lẽ phải. Nghĩa nào cũng phù hợp với nội dung truyện. Vì vậy mình thấy rất khó dịch tên. Có thể có hàm ý rất đau xót là "không biết suy lý", "mất trí", "thiếu tư duy"... cũng có thể hiểu là "chẳng vì lý do nào", "vô cớ", "không có nguyên nhân"...

    Mọi người nghĩ nên dịch thế nào?
    Bạn không nên bám sát nghĩa đen của từ quá. Rất nhiều cuốn sách phải dịch xong nội dung mới có thể có cái tên sách phù hợp. Mong sớm được đọc bài dịch của bạn.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,000 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Lời tựa
    Cuốn sách này dành tặng hai người mẹ đã không lúc nào ngừng yêu những đứa con của họ bất kể những đứa con ấy có vẻ lạ lùng và tàn tật đến thế nào trong mắt những người khác. Người mẹ thứ nhất là mẹ tôi, Frances Clark Hart, người đã có nghị lực nuôi nấng đứa con của mình trong gần 60 năm. Người thứ hai là vợ tôi, Sara Richards Hart, người đã luôn là bạn đồng hành với tôi trong công cuộc kiếm tìm của chúng tôi nhằm hiểu được tình trạng khuyết tật rất đáng lưu tâm với cái tên "hội chứng tự kỷ" này.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,000 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Ghi chú ở trang đầu sách:
    Mặc dù các sự kiện, địa điểm, và các nhân vật được mô tả trong cuốn sách này là chính xác, tên và một số chi tiết có tính nhận diện của một vài cá nhân đã được thay đổi nhằm bảo vệ sự riêng tư cho những cá nhân này.
    • 1,000 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Chương 1
    -------
    Chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi là trường hợp đơn lẻ - chẳng gia đình nào đã từng có thứ vấn đề như vấn đề của gia đình chúng tôi
    -------

    Tôi không hiểu sao mẹ tôi lại cứ khóc nức nở thế và tôi không dám hỏi. Chưa bao giờ tôi thấy mẹ xử sự như thế này, ít nhất là trong khoảng thời gian còn lưu lại trong trí nhớ non nớt của tôi. Nhưng dù sao, lúc ấy tôi mới chỉ mười tuổi và không hiểu được điều gì lại có thể làm cho một người lớn trưởng thành mất hết khả năng kiềm chế như thế.

    Bà gục đầu vào chiếc bàn trong phòng bếp, vừa ngồi vừa dựa hờ vào chiếc ghế có lưng tựa cứng. Cơ thể mảnh mai của bà rung lên với tiếng hít hơi chậm chạp, khó nhọc và bà dường như đã quên cả tôi và anh trai tôi. Lúc này đã 9 giờ tối và đây là thời gian trong năm học và tôi biết đó là giờ đi ngủ. Tôi cũng biết là hôm nay mẹ không thể hướng dẫn chúng tôi chuẩn bị để đi ngủ như mọi ngày. Tôi có thể tự mình đi ngủ được, nhưng còn anh trai tôi?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #7
    Kho hieu the, ko bit ban muon viet cai gi vay?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,000 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Anh trai tôi lúc đó ba mươi tuổi, cách tôi hẳn một thế hệ, nhưng chưa bao giờ anh đi ngủ mà không có mẹ hướng dẫn. Anh phụ thuộc vào sự hướng dẫn của mẹ trong từng bước của các hoạt động trong ngày từ khi thức dậy vào sáng sớm đến khi đi ngủ vào buổi tối.

    Tôi thấy lo sợ quá, một phần bối rối trước cú điện thoại người-nghe-phải-trả-tiền (collect phone call) bất ngờ mà mẹ tôi nhận trước đó, một phần lúng túng trước cái cảnh mẹ cứ khóc thổn thức không nói một lời nào, và một phần nữa thấy tức thở trước cái trách nhiệm mà lúc này đây tôi phải đối mặt.

    Tôi biết tối hôm đó tôi sẽ phải thay thế mẹ. Anh trai tôi cần tôi hướng dẫn để làm các việc anh cần làm trong buổi tối này. Nhưng tôi băn khoăn không rõ liệu anh có chấp nhận tôi thay mẹ hướng dẫn hay không.

    Trong trí óc tôi thoáng hiện một vài tình huống có thể xảy ra. Liệu rồi anh có một trong những cơn "bùng nổ", tức là tình huống khiến anh run lên vì giận và đập mạnh cái tách trà vào đĩa đựng trà hay hét lên "KHÔNG!" bằng cái ngữ điệu nghe là lạ của anh hay không? Anh sẽ phản ứng thế nào trước những lời chỉ dẫn từ miệng đứa em nhỏ của mình?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,000 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #9
    "Sumner," tôi nói, "đến lúc đi ngủ rồi." Tôi thận trọng nói tiếp, "Đi lên gác và vào phòng vệ sinh." Anh tôi nghe theo! Anh đứng dậy khỏi chiếc ghế của mình trong phòng khách, nơi từ nãy đến giờ anh ngồi gật đầu chầm chậm theo nhịp nhạc trên đài, rồi đi qua cửa tới gian bếp, rõ ràng là không đoái hoài gì đến sự tuyệt vọng của mẹ chúng tôi, và bắt đầu trèo lên cái cầu thang hẹp trong ngôi nhà đi thuê của chúng tôi.

    Vài phút sau tôi đi theo Sumner và thấy anh vấn đứng ở chỗ chiếu nghỉ chật hẹp phía trên cầu thang. "Đi vào phòng vệ sinh," tôi nhắc lại. Ngoan ngoãn nghe lời, anh ngồi lên bồn cầu, cửa vẫn để mở, và bắt đầu ngân nga. Anh ư ử trong họng một giai điệu không lời nhưng cực kỳ đúng nhạc, giai điệu bài hát anh vừa nghe lúc đầu giờ buổi tối.

    Sau khi anh giật nước xả bồn cầu, tôi hướng dẫn anh rửa tay và bảo anh đi về phòng riêng của anh. "Bây giờ thì cởi đồ ra."

    Trong căn phòng ngủ nhỏ phía sau nhà, anh bắt đầu những nghi thức trịnh trọng vốn luôn làm tôi thấy bị cuốn hút. Đêm nào cũng vậy, từ lâu lắm rồi, trong khoảng ký ức mà tôi còn nhớ được, anh luôn làm theo đúng một cách thức như nhau, rất chính xác.

    Đầu tiên anh cởi giầy và để nghiêm chỉnh song song nhau bên cạnh giường. Sau đó anh cởi quần dài, gấp làm đôi, rồi lại gấp làm đôi, đặt lên trên đôi giầy để làm bệ để những quần áo còn lại. Sau đó là áo sơ mi, cũng được gấp với sự tỷ mẩn và quy củ như thế. Rồi anh thêm cái áo may ô và quần đùi vào cái đống quần áo xếp gọn ghẽ đó. Cuối cùng anh hoàn thành quy trình, từ từ đặt hai chiếc tất chân lên nền nhà thành một tác phẩm sắp đặt nghệ thuật. Gót của mỗi chiếc tất được đặt cạnh bên một chiếc giầy còn phần tất che ngón chân thì chìa ra ngoài theo một góc 45 độ và phần cổ trên chiếc tất thì quay ra phía bên kia. Một mẫu hình con bướm xếp rất hoàn hảo!

    Tôi đã nhìn thấy anh cởi đồ đi ngủ như thế đã nhiều lần quá rồi nên tôi dường như đã bỏ qua cái vẻ kỳ dị của nó. Tuy nhiên, đêm hôm đó, tôi lại cảm thấy yên lòng trước cái tính dễ dự đoán đến kỳ lạ của Sumner. Vào cái đêm bị đảo lộn bởi sự huyền bí và hỗn loạn này, tôi tìm được sự vững tâm nhờ sự tuân thủ chặt chẽ các trật tự của ông anh trai khuyết tật của tôi.

    Sau khi anh đã chui lên giường nằm, tôi nói, "Chúc ngủ ngon." Tôi phải nói thêm một lần nữa thì anh mới nhắc lại "chúc ngủ ngon." Tôi tắt đèn và đi xuống gác với bà mẹ đang đau buồn của tôi. Trên đường đi xuống những bậc thang nhỏ bé ấy, tôi cảm thấy mình lớn hơn một chút so với lúc đi lên gác khi nãy. Tôi đã tự chứng tỏ với mình rằng tôi có thế chăm sóc Sumner, một trách nhiệm mà tôi rồi sẽ gánh vác nhiều dần lên cùng với thời gian.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của My Lăng
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 657 Bài viết

    • 487 Được cảm ơn

    #10
    Hôm nay lại thấy metotet xuất chiêu .Mong lại được đọc nhiều cuốn sách về TK. Cứ dịch đi bạn, ko chuyên nghiệp mà chủ yếu là nội dung cuốn sách .Đã đọc những bài viết của bạn gần đây , tôi tin rằng bạn sẽ ngày càng dịch hay hơn và nhanh hơn chưa kể cuối cuốn sách chúng ta lại có thêm một dich giả chuyên nghiệp .
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của meduy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 238 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #11
    metotet đi đâu rồi? Mình cảm thấy khá thú vị với đề tài của cuốn sách này, mình rất ủng hộ ý định dịch sách của bạn và rất khâm phục nếu bạn bỏ nhiều công như vậy để dịch. Chờ đọc phần dịch tiếp theo của bạn!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,000 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #12
    Buổi tối hôm ấy, mẹ tôi cuối cùng cũng đã kể cho tôi về cú điện thoại đã làm bà suy sụp đến thế. Bà đã không để cho tôi biết bà đã lo lắng đến thế nào trong suốt mấy tuần liền; rốt cuộc bà cũng đã giải thích tất cả.

    Ngay sau khi chúng tôi chuyển đến ngôi nhà này - như bao lần "ở tạm" khác, bố tôi lại nhận một công việc xa nhà như những lần trước. Lần này ông đi làm ở Alaska còn chúng tôi thì ở lại Seatle. Trong một thời gian, ông gửi tiền về nhà đều đặn. Sau đó đột ngột chẳng thấy tiền, cũng chẳng thấy thư từ gì. Mẹ tôi buộc phải kiếm cớ nói khó với chủ nhà và cuối cùng đã phải hỏi vay một người hàng xóm mới một khoản tiền để mua thức ăn trong lúc chờ đợi tấm séc tiếp theo từ Alaska.

    Tấm séc chẳng thấy đâu. Thay vào đó, bà nhận được một cú điện thoại người-nhận-chịu-cước từ Alaska, nhưng không phải bố tôi gọi.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,318 Bài viết

    • 279 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi metotet Xem bài viết
    Buổi tối hôm ấy, mẹ tôi cuối cùng cũng đã kể cho tôi về cú điện thoại đã làm bà suy sụp đến thế. Bà đã không để cho tôi biết bà đã lo lắng đến thế nào trong suốt mấy tuần liền; rốt cuộc bà cũng đã giải thích tất cả.

    Ngay sau khi chúng tôi chuyển đến ngôi nhà này - như bao lần "ở tạm" khác, bố tôi lại nhận một công việc xa nhà như những lần trước. Lần này ông đi làm ở Alaska còn chúng tôi thì ở lại Seatle. Trong một thời gian, ông gửi tiền về nhà đều đặn. Sau đó đột ngột chẳng thấy tiền, cũng chẳng thấy thư từ gì. Mẹ tôi buộc phải kiếm cớ nói khó với chủ nhà và cuối cùng đã phải hỏi vay một người hàng xóm mới một khoản tiền để mua thức ăn trong lúc chờ đợi tấm séc tiếp theo từ Alaska.

    Tấm séc chẳng thấy đâu. Thay vào đó, bà nhận được một cú điện thoại người-nhận-chịu-cước từ Alaska, nhưng không phải bố tôi gọi.
    Mẹ totet ơi, cố lên nhé. Mẹ nó dịch thoát nghĩa lắm đấy.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,000 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Cám ơn mẹ Cỏ đã động viên. Hẹn mọi người sau nhé. Đợt này mình đang bận tối mắt tối mũi, con gái vẫn chưa khỏi sụt sịt.
    • 427 Bài viết

    • 80 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi metotet Xem bài viết
    Cám ơn mẹ Cỏ đã động viên. Hẹn mọi người sau nhé. Đợt này mình đang bận tối mắt tối mũi, con gái vẫn chưa khỏi sụt sịt.
    Cám ơn Metotet đã dành thời gian và công sức. Phục sát đất đấy. Bạn dịch hay lắm. Hay là sau này chúng ta mua bản quyền và xuất bản nhỉ! Giống như quyển "bí mật con chó.." gì gì đó.

    Chịu khó nhỏ mũi bằng nước muối sinh lý nhé. Mình thấy tốt lắm đấy. Nếu bé tự giác thì tốt quá. Mình thì ko được cái may mắn ấy, nhưng mình tự tạo ra nó vậy, mặc dù hơi mệt: mình ngồi xuống, bảo cháu nằm xuống, 2 chân mình chặn lên vai cháu, nếu cháu đạp chân, có thể nhờ ai đó giữ thêm 2 chân. Nhỏ khoảng nửa non lọ 2k mỗi lần. Tốt là trò đấy!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,000 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MeCuKin Xem bài viết
    Cám ơn Metotet đã dành thời gian và công sức. Phục sát đất đấy. Bạn dịch hay lắm. Hay là sau này chúng ta mua bản quyền và xuất bản nhỉ! Giống như quyển "bí mật con chó.." gì gì đó.
    Cảm ơn mẹ Kin đã động viên, cảm ơn cả những bố mẹ khác nữa. Mình rất muốn dịch cuốn sách này, nhưng nhiều khi thấy mình lực bất tòng tâm. Mình quản lý thời gian kém quá, lúc nào cũng thấy bận rộn, mệt mỏi mà chẳng làm được gì nhiều cho những người thân yêu.

    Mình chẳng nghĩ đến việc trở thành dịch giả hay xuất bản sách đâu. Mình chỉ muốn đóng góp được một chút gì cho wtt để gián tiếp bày tỏ sự biết ơn của mình với những bà mẹ vô cùng nhân ái mà mình đã gặp qua một số diễn đàn của wtt.

    Qua wtt, mình đã học được nhiều điều, đã nhận được sự giúp đỡ và động viên của nhiều người bạn ảo mà không ảo, những người đã giúp mình có niềm tin để cố gắng bớt tồ tẹt đi, để chăm sóc và dạy con tốt hơn - chị Kim Tâm, chị bichdiep, chị Trâm cuSam, em Quỳnh phuphi, gia đình bongkhoang, chị nhitung, chị Yến, chị VK susups... và nhiều người nữa mình chưa từng gặp mặt ngoài đời.

    Mình rất trân trọng những tình bạn qua wtt đó, nhưng lại cũng vì cái sự tồ tẹt trong việc quản lý thời gian mà chưa duy trì được những tình bạn ấy như mức mình mong muốn và như mức đáng ra phải làm. Thời buổi của phone, internet mà nhiều lúc đến vài mẩu nhắn tin, mấy đoạn trả lời ngắn trên diễn đàn, hai ba cái email hay một cú điện thoại ngắn mà mình cũng không duy trì được. (Mình open and close được ít circles quá - theo ngôn ngữ Floortime!) Có lúc nhận được thăm hỏi của mọi người, mình định cố trả lời ngay, nhưng lại thấy những dòng gõ vội của mình thật hời hợt và không chu đáo.

    Thế là mình lại nghĩ đến cái cách của người không muốn vô ơn nhưng chẳng thể nào làm được gì nhiều - vay của người này, trả cho người khác, nhận thứ mình cần, cho đi thứ mình có thể - chứ chưa hẳn là thứ người ta muốn. Mình thấy dịch cuốn sách này là một đóng góp nhỏ, trong khả năng của mình.

    Mình thấy nội dung chủ yếu của wtt (mặc dù mình chưa đọc được nhiều phần) là về chăm sóc và giáo dục trẻ em, nhưng mình không đủ kiến thức và kinh nghiệm như một bác sỹ hay nhà trị liệu, hay nghị lực sống và khả năng phân tích tâm lý như một nhà văn hay nhà giáo dục để đóng góp viết bài, dịch thuật được những tài liệu, bài viết như những gì mình đã được mọi người chia sẻ và những gì mình thấy mọi người đóng góp cho diễn đàn. Mình thấy dịch cuốn sách này là vừa khả năng mình.

    Cuốn sách cũ rồi, không đưa ra được những bài trị liệu cụ thể, nhưng có thể giúp người đọc hiểu rõ hơn về hội chứng tự kỷ và giá trị của các phương pháp trị liệu mà bao thành viên wtt đã cùng nhau tổng kết, chia sẻ. Câu chuyện về những người thật này, tuy họ không phải người Việt Nam, văn hóa, lối sống, cách nghĩ có nhiều khác biệt, nhưng cũng phần nào giúp một số gia đình hình dung được những gì mình đã, đang, và sẽ trải qua.

    Không có gì là gấp gáp, không có gì là thời sự, nhưng không hẳn vô ích. Như thế là vừa sức mình. Mình sẽ cố gắng dịch những khi nào mình có thời gian và không cảm thấy áy náy. Mong mọi người hiểu cho mình.

    Những người bạn wtt thân yêu đã luôn sát cánh cùng tôi: Hãy tha lỗi cho tôi vì không "duy trì hội thoại" được thường xuyên. Trong khả năng và thời gian hạn hẹp của mình, tôi sẽ cố gắng dịch cuốn sách này để thể hiện tình cảm của tôi với các bạn.

    Những người tôi chưa từng quen biết nhưng đọc cuốn truyện dịch này vì nó ở trên wtt: tôi dịch truyện này vì những người bạn yêu quý của tôi, nếu bạn thấy có điều gì có ích tức là bạn đã thay tôi cảm ơn những người bạn của tôi, nếu bạn thấy điều gì khó chịu, đó là lỗi của tôi và tôi xin lỗi trước; hãy thông cảm cho những khuyết điểm và tiến độ của phần dịch.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,000 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Người gọi điện không quen biết gì kia đã giải thích với mẹ tôi rằng bố tôi nhờ ông ta gọi điện vì bố tôi quá hổ thẹn, không thể cất lời được. Ba tuần trước đó, bố tôi đã lại say rượu và bị mất việc. Tối hôm đó có kẻ đã cướp sạch tiền của ông trong lúc ông say khướt. Sáng ra, cảnh sát đi tuần tìm thấy ông trong tình trạng bất tỉnh và lạnh tê cứng.

    Sau khi được hồi sức cấp cứu và hồi phục lại, ông đã tìm được việc làm nhân viên gác một đường hầm - không phải vì đó là thứ công việc ông đã quen làm - ông là một kỹ sư chuyên nghiệp - nhưng việc đó cũng đã giúp ông kiếm sống. Ông đã nhờ người lạ kia chuyển hai lời hứa tới mẹ tôi - ông sẽ gửi tiền về ngay khi có thể và ông sẽ không bao giờ uống rượu nữa.

    Một vài chi tiết của câu chuyện khá mới mẻ với tôi: mẹ tôi vốn luôn giấu kín tình trạng tài chính của gia đình chúng tôi. Nhưng hứa bỏ rượu thì tôi đã nghe bố tôi hứa nhiều lần rồi. Tôi hôm đó, tôi quá mệt mỏi và sợ hãi rồi, chẳng hề thấy lời hứa ấy an ủi mình được chút nào. Cuối cùng, tôi ngủ thiếp đi trên giường của mẹ, lại trở lại thành một đứa bé sau khi đã ghé mắt nhìn vào cái thế giới của những trách nhiệm người lớn như thế đó.

    Sáng hôm sau, tôi đi học và mẹ tôi lại trở về với con người mọi ngày của bà, quyết tâm cho dù có trở ngại gì chăng nữa cũng vẫn giữ cho cả nhà được gọn gàng, sạch sẽ và có đủ thức ăn. Bà lại tìm đến tôn giáo của bà, Christian Science, để lấy lại sự lạc quan và quả quyết với tôi rằng vụ việc này, cũng như vô vàn những thay đổi đột ngột trong cuộc đời của chúng tôi, là "một phần trong kế hoạch của Chúa".

    Chúng tôi là bạn tốt của nhau - một đứa bé mười tuổi và một người phụ nữ 48 tuổi với bao điều phiền muộn. Chúng tôi chia sẻ tâm sự cũng như chia sẻ trách nhiệm chăm sóc Sumner. Bố tôi thường chọn công việc xa nhà, một lựa chọn dường như có liên quan gì đó đến tình trạng khuyết tật của anh trai tôi, mặc dù tôi không hiểu rõ các lý do ẩn sau đó cho lắm.

    Những người họ hàng gần nhất của mẹ tôi ở cách xa tới 600 dặm, ở Montana. Hai người chị đã trưởng thành của tôi còn ở xa hơn. Chị lớn Vada sang tận Ai Cập và lấy người chồng thứ hai ở đó, một vị hoàng thân Ả rập trong triều đình của vua Farouk.

    Bà chị kế Frances cũng cưới một người đàn ông mà gia đình tôi gọi là "người nước ngoài", một người Puerto Rico. Họ sống ở Texas và đang chờ đợi đứa con đầu lòng ra đời.

    Do khoảng cách tuổi tác, với các chị, tôi không có vẻ như em trai mấy, thậm chí còn giống như cháu họ hoặc con nuôi hơn. Xa cách nhau cả về tuổi tác và khoảng cách, chúng tôi chẳng thể chia sẻ những trải nghiệm với nhau, cho dù những sự kiện trong tuổi thơ của chúng tôi khá giống nhau.

    Là con út trong gia đình, tôi nghe kể về những điều đã xảy ra trước khi tôi ra đời, những điều đã gắn cuộc đời tôi với Sumner và mẹ tôi. Dần dần tôi hình dung được về lịch sử gia đình mình bằng cách ráp nối những mẩu tâm sự từ những người lớn - mỗi người lại có cách nhìn riêng của mình. Sumner luôn đóng một vai trò quan trọng trong ký ức của mọi người.

    Anh là con trai cả, sinh năm 1920, khi đó mẹ tôi mới 18 tuổi. Bà mới kết hôn 9 tháng trước đó với cái anh chàng "học đại học" (college man) ăn diện bảnh bao đã rủ được bà rời khỏi cửa hàng bách hóa nhà cha mẹ. Là con cả trong một gia đình có 9 người con, cuộc sống của mẹ tôi vốn là những chuỗi công việc vất vả nặng nhọc, hết việc ở cửa hàng lại đến việc nhà trong cái thời dụng cụ hỗ trợ việc nhà còn chưa phổ biến.

    Bố mẹ tôi hết sức vui mừng khi đứa con đầu lòng ra đời và đặt tên anh theo tên ông ngoại tôi và tên bác anh trai bố tôi. Cậu Sumner Scott bé bỏng là đứa cháu đầu của cả hai bên nội ngoại. Ông bố và bà mẹ trẻ hướng tới tương lai của mình và con với sự tự tin và kỳ vọng. Tuy nhiên, mẹ tôi sinh anh tôi khá khó khăn do cơ thể mảnh mai và bà chăm sóc anh khá vất vả trong các khu nhà cho kỹ sư (engineer camps), theo chân bố tôi đi xây dựng tuyến đường sắt miền Tây.

    Sumner là một đứa trẻ xinh xắn. Như mọi người làm cha làm mẹ khác, đã có những lúc bố mẹ tôi thấy anh khôn sớm hơn con nhà người ta... Tuy nhiên, khi anh lên ba, họ không còn thấy thế nữa mà ngày càng thấy lo lắng hơn. Có những giai đoạn anh bị sốt cao và co giật mà bác sỹ không giải thích được. Đôi khi mẹ tôi chườm đá cho anh. Bà thường xuyên cầu nguyện.

    Anh là một đứa trẻ khác thường và hành vi của anh là tâm điểm của những mối lo của gia đình tôi. Khi Sumner hai tuổi rưỡi, bố mẹ tôi sinh người con thứ hai, chị Vada, tên chị đặt theo tên bà nội tôi. Chẳng bao lâu sau, cô con gái bé nhỏ giỏi giang này đã cho thấy những dấu hiệu cô hơn hẳn anh trai về ngôn ngữ. Điều dễ nhận thấy hơn cả là cô biết cách chơi với những đứa trẻ khác.

    Khi so với Vada, bố mẹ tôi thấy hành vi của Sumner lại càng có vẻ kỳ lạ hơn. Anh có thể vẽ những đoàn tàu như những đoàn tàu trên những tuyến đường sắt mà bố tôi thiết kế. Anh cũng có thể tìm đường đi qua rừng về nhà. Nhưng những điểm thiếu hụt về năng lực của anh cũng thật khó hiểu. Anh ít nói. Ngôn ngữ của anh kỳ lạ và không phù hợp. Anh không học được cách chơi với những đứa trẻ khác.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,752 Bài viết

    • 539 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #18
    Bận mà vẫn cho ra "sản phẩm" là tốt rồi bác ạ! Có ai trách gì bác đâu! Cố gắng lên bác nhé!:Rose:
    Yahoo: cpqn_duong78@yahoo.com.vn
    Facebook: https://www.facebook.com/nguyen.duong.9400

    Từ "Tự kỷ" là một danh từ để chỉ một Hội chứng mà không ai muốn mình hay người thân của mình mắc phải. "Tự kỷ" không phải là tính từ để miêu tả bất cứ tình trạng, trạng thái tâm lý nào của con người. Vậy, đừng bao giờ nói rằng bản thân bạn hay ai đó TK khi thực sự bạn hay người đó không mắc phải Hội chứng này.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,000 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #19
    Những kỷ niệm đầu đời của Vada là về nỗi lo của bố mẹ cho Sumner, với những cơn co giật và vấn đề trong học tập của anh. Chị không quên được những quãng thời gian đáng sợ khi người lớn trong nhà đóng chặt cửa, lớn tiếng với nhau, khóc lóc và cãi cọ về những gì cần làm cho người anh. Chị cũng không thể quên được những lời chế giễu của bọn trẻ con; chúng nhận thấy Sumner có điểm khác lạ và quy kết là chị cũng thế.

    Bố mẹ tôi lo sợ, không muốn sinh thêm con nữa, nhưng tám năm sau, những phương pháp kế hoạch hóa gia đình sơ khai của những năm 1920 đã thất bại và họ có cô con gái thứ hai, Frances, người con bố tôi cưng nhất. Cũng như Vada, Frances sớm khôn và rồi cũng đi học, trong khi ông anh trai vẫn ở nhà với mẹ.

    Cùng với thời gian, những vấn đề của Sumner càng trở nên rõ rệt hơn, đặc biệt là sự thiếu hụt ngôn ngữ. Mặc dù anh biết nói, nhưng những lời anh nói chẳng có nghĩa gì cả. Ngôn ngữ của anh giống thứ ngôn ngữ của vẹt hơn là ngôn ngữ của người. Hoặc là anh nhắc lại câu người khác vừa mới nói, hoặc là anh nhắc lại một đoạn hội thoại nào đó đã từng được nghe, hoặc là hát một đoạn trong bài hát nào đó.

    Thật bí hiểm, cậu bé ấy cũng lại làm những điều làm người khác ngỡ ngàng. Anh tôi rất khéo tay và có thể tháo một nút dây buộc hoặc gỡ một mớ dây rối mà những người khác chỉ mới nhìn đến đã thấy ngại không muốn thử đụng tay vào. Anh học được cách đan len rất đều và đẹp. Anh lắp được những ô ráp hình mà người khác thấy quá khó hoặc quá buồn tẻ.
    • Avatar của My Lăng
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 657 Bài viết

    • 487 Được cảm ơn

    #20
    Rất nhiều vấn đề bạn viết nhưng tôi chỉ khuyên bạn Đừng cầu toàn quá, phải chấp nhận được cái này thì mất cái kia .
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)