TIN TÀI TRỢ.

[truyện ngôn tình cổ trang] Mai trắng trong tuyết - Tập 2

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 3.42K Lượt đọc
  • 98 Trả lời

  • Trang 5/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 4
  • 5

Bài học lớn đằng sau câu chuyện nhỏ

Đến trả lời mới nhất
    • 36 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #81
    Nhiều bí mật sắp được bật mí rồi

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 23 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #82
    nghe tựa đã thấy đau lòng
    • 23 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #83
    thương cho hoàng hậu
    • Avatar của LiuMao
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 28 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #84
    Ghen rồi ghen rồi ghen rồi
    • Avatar của nhom4.0
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 1 năm
    • 232 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn

    #85
    CHƯƠNG XXXIII
    KINH TÂM

    Xuân Nhi tự mình mang mấy món trang sức đi, sau đó gọi người đến nhà kho lấy các món đồ hồi môn của Tiểu Duệ. Ngày thành hôn, đồ hồi môn của nàng đều do Dương Thiên Vũ chuẩn bị, rất nhiều thứ quý giá, đắt tiền, bây giờ cũng có thể quy ra một món tiền lớn để giúp binh sĩ. Dù hoàng thượng hay Dương Thiên Vũ không cần đi chăng nữa, nàng cũng vẫn muốn giúp mọi người.
    Sau khi Xuân Nhi đã đi lo liệu mấy việc ấy rồi, Tiểu Duệ đóng cửa, ngồi một mình trong phòng, lúc này nàng mới lấy tờ giấy cất trong tay áo ra. Tờ giấy mỏng, nhưng chất liệu rất dai nên không sợ rách, nàng cẩn thận mở ra, đọc.
    Tờ giấy chậm rãi rơi xuống bàn, Tiểu Duệ thẫn thờ nhìn về phía đó, nhưng không hề động đậy. Nàng nhìn chằm chằm vào đó hồi lâu, giống như thể những con chữ trên ấy là một cái gì đó hoàn toàn xa lạ. Rất lâu sau, Tiểu Duệ mới động đậy ngón tay, nhặt tờ giấy lên, đọc một lần nữa. Không sai, vẫn là những dòng chữ ấy, thông tin này thực sự đã khiến nàng chấn động.
    Những thông tin ghi về Mai gia khá khớp với những điều Dương Thiên Vũ và Tiên Y nói. Nhưng còn trận hỏa hoạn năm xưa thì trên này ghi rõ ràng. Lúc ấy Nhữ Lam ở phía bắc cũng khá hỗn loạn, có tới ba, bốn thế lực đang tranh giành nhau. Có một đội quân nhỏ khoảng mấy nghìn người đánh về phía cổng bắc kinh thành. Ý đồ chính của bọn chúng không phải giết người chiếm đất, mà chính là quấy phá, cướp bóc. Lúc ấy đội quân này đang ở vào thế yếu, nguy cơ bị tận diệt rất cao, lương thảo đều cạn kiệt, chính vì vậy thường xuyên cho những toán quân nhỏ xuống đánh cướp lấy tiền bạc, lương thực. Sau khi dẹp tan đội quân ấy, Mai tướng quân trở về phủ, bày một bữa tiệc nhỏ. Bữa tiệc này không mời người lạ, chỉ có nhị hoàng tử (tức đương kim hoàng thượng) ghé qua một lát. Sau đó chỉ có người của Mai phủ ăn uống vui vẻ. Đến nửa đêm, Mai phủ đột nhiên bốc cháy dữ dội, ngọn lửa kinh hoàng đột nhiên bùng phát khắp nơi, khiến toàn bộ Mai gia chìm trong biển lửa; thêm nữa, bữa tiệc rượu say sưa khiến người của Mai phủ lơ là cảnh giác, tất cả đều đang say nên không một ai thoát thân.
    Tiểu Duệ nắm chặt hai tay. Bốn chữ “không một ai thoát” quay cuồng trong đầu. Ngoài nàng ra thực sự không còn ai thoát khỏi đại nạn ấy? Hoàng thượng xuất hiện tại Mai gia trước bữa tiệc, trước trận hỏa hoạn là vô tình hay cố ý? Tiên hoàng có sáu hoàng tử, thì bốn người bình an trưởng thành, nhưng cuối cùng chỉ còn hai người, một người đăng cơ, còn người kia là Lâm Vũ vương gia, chuyện này có ẩn tình gì không? Cha nàng đường đường là tướng quân, lăn lộn trên sa trường bao năm, sao có thể mất cảnh giác đến mức uống say tới không biết gì, hỏa hoạn không biết? Hỏa hoạn thường xuất phát từ một nơi sau đó lan rộng, Mai phủ cũng không nhỏ, tại sao khắp nơi lửa cháy điên cuồng đến nỗi không ai chạy thoát? Tiên Y nói thi thể những người hầu trúng loại độc hiếm gặp, liệu có phải độc đã bị bỏ vào từ bữa tiệc?
    Nàng chậm rãi mở nắp chiếc lò sưởi cầm tay, trong đó đám than vẫn hồng rực, bỏ tờ giấy vào. Tờ giấy bắt lửa lập tức bùng lên, chỉ chớp mắt sau đã chỉ còn là đám tàn tro. Tiểu Duệ cẩn thận đóng nắp lại, đặt nó lên bàn.
    Tất cả những nghi vấn ấy xoáy vào tâm trí, càng khiến nàng hoài nghi. Nhưng phải tra thế nào đây? Tất cả giống như một mối dây rối tung, nàng quả thực không biết nên gỡ như thế nào? Đâu là chân tướng?
    Nhưng có những chuyện, biết rõ chân tướng chỉ càng khiến người ta đau lòng hơn…
    ***
    Dương Thiên Vũ và Mai Tư Duệ mỗi người ngồi một bên bàn. Trên bàn, hai tách trà đã nguội ngắt, hạ nhân cũng không được bước chân vào phòng để thay trà. Căn phòng rộng lớn nay càng mênh mông, lạnh lẽo hơn. Hồi lâu sau, Dương Thiên Vũ nắm lấy tay Tiểu Duệ.
    - Hoàng thượng cho ta hai ngày để chỉnh đốn quân đội, sau đó lập tức cấp tốc khởi hành. Hiện tại tình thế nguy ngập, không thể chần chừ lâu.
    Tiểu Duệ nghe nói thì như giật mình thoát ra khỏi dòng suy nghĩ trong đầu, chỉ hơi gật.
    - Ta biết rồi, chiều nay huynh sẽ đi đúng không?
    - Ừm.
    Trước đây Dương Thiên Vũ khi còn là lục hoàng tử cũng đã cầm quân đánh giặc nhiều lần, nhưng mấy năm nay hắn chủ yếu ở kinh thành phụ giúp hoàng thượng xử lý công việc. Sáng nay hoàng thượng đã phong hắn là Lâm Vũ đại tướng quân, dẫn theo mười hai vạn binh mã tiến thẳng về phía tây, yêu cầu trong thời gian ngắn nhất chỉnh đốn lại quân đội hiện thời đang ở đó, tiếp đến bằng mọi giá phải nhanh chóng giành lại những châu đã bị chiếm. Bởi vì lâu ngày không cầm binh nên chiều nay hắn buộc phải đến doanh trại luôn để còn chấn chỉnh đội ngũ, cùng các tướng lĩnh bàn mưu lược tác chiến cho lần này. Mà bây giờ đã là giữa trưa, hai người chỉ có thể ở cạnh nhau tối đa một canh giờ nữa mà thôi.
    Tiểu Duệ siết chặt tay hắn, khóe miệng hơi mỉm cười, dù khóe mắt đượm ưu tư.
    - Huynh yên tâm, ta tin, chỉ trong khoảng một tháng, huynh sẽ trở về đây.
    Dương Thiên Vũ nhìn sâu vào mắt nàng.
    - Nhất định.
    - Đi nào, ta có cái này cho huynh.
    Nói rồi Tiểu Duệ dẫn hắn đi về phía rừng mai, Xuân Nhi theo sau. Từ sau khi Mễ Lan chết, Xuân Nhi cũng không còn là cô nương vui vẻ, hoạt bát nữa, mà trở nên trầm tĩnh, kín đáo hơn. Có lẽ vì nàng ta biết rằng mình cần tỉ mỉ, cẩn thận chăm sóc vương phi thay cho cả phần của Mễ Lan nữa.
    Nàng dừng chân bên gốc mai, ở đó đã có một cái hố nhỏ. Dương Thiên Vũ hơi nheo mắt, không hiểu; Tiểu Duệ mỉm cười.
    - Ta nghe nói gia đình nào sinh được con gái sẽ chôn một vò rượu dưới gốc cây, nếu là gốc mai thì càng tốt, sau đó ngày con gái thành hôn sẽ đào hũ rượu này lên uống mừng. Huynh cũng từng nói hồi nhỏ chúng ta cùng nhau chôn rượu dưới gốc mai, nhưng ta không nhớ nữa. Giờ ta muốn cùng huynh chôn vò rượu ngon này dưới gốc mai, đợi ngày huynh trở về sẽ cùng uống tẩy trần cho huynh. Được không?
    - Dĩ nhiên rồi.
    Dương Thiên Vũ vui vẻ đỡ lấy vò rượu Xuân Nhi cầm, đặt xuống cái hố kia. Hai đôi tay cùng nhau gạt đất xuống, sau đó phủ tuyết lên trên. Chỗ vừa chôn vò rượu giờ chỉ còn lưu lại những dấu tay, tuyết hôm nay rơi không dày bằng mấy hôm trước, nhưng cũng đã bắt đầu phủ xuống nơi này, chắc chỉ lát nữa thôi là sẽ xóa hết dấu vết. Xuân Nhi tiến lên, đưa khăn để hai người lau tay.
    Sau đó họ cùng trở về phòng, Tiểu Duệ giúp hắn chuẩn bị đồ dùng, nàng luôn miệng nhắc Xuân Nhi chuẩn bị nhiều áo ấm. Dương Thiên Vũ cũng phải bật cười.
    - Giờ ta ra chiến trường, sẽ ăn ngủ cùng tướng sĩ, không cần mang theo mấy món đồ phiền phức đó đâu.
    - Nhưng ngoài đó rất lạnh, cũng không có lò sưởi nữa.
    Nhìn dáng vẻ chuyên tâm kiểm kê từng món đồ, cố gắng không bỏ sót thứ gì, trong lòng Dương Thiên Vũ vô cùng ấm áp. Hắn ngồi một bên, cũng không ngăn cản nàng nữa. Dù sao được chăm sóc cũng cảm thấy rất tốt, hắn không muốn từ chối bất cứ hành động tình cảm nào từ nàng.
    Thời gian trôi nhanh đến mức không thể tin nổi, loáng cái đã hết một canh giờ. Dương Thiên Vũ hôm nay mặc khôi giáp, cưỡi trên lưng chiến mã màu lúa mạch, hoàn toàn khác hình ảnh trường bào trắng như tuyết phiêu dật thường ngày. Giờ đây hắn mạnh mẽ, uy phong vô cùng.
    Tiểu Duệ đứng ở cổng, lẳng lặng nhìn hàng người khuất dần cuối con phố. Xuân Nhi đứng bên cạnh, lặng lẽ che ô cho nàng. Nếu nàng muốn, có lẽ hắn và hoàng thượng cũng sẽ đồng ý cho nàng đi cùng. Nhưng nàng không muốn, bởi bản lĩnh quân sự của nàng giúp được hắn thì ít, mà khiến hắn phân tâm thì nhiều. Chưa kể, nàng muốn ở lại điều tra rõ ràng tất cả những chuyện đang hoài nghi kia.
    ***
    Màn đêm lạnh lẽo buông xuống Lâm Vũ vương phủ, trong thư phòng, ánh đèn vẫn sáng. Hạ nhận biết vương phi của họ đang bận việc trong đó nên tuyệt nhiên không dám làm phiền. Chỉ mình Mai Tư Duệ biết, nàng không ở trong phòng từ lâu rồi.
    Ngay khi dùng bữa tối xong, Tiểu Duệ đã dặn Xuân Nhi rằng nàng cần vào thư phòng, không muốn bị bất kỳ ai quấy rầy. Chính vì vậy bên ngoài cửa chỉ có mấy hộ vệ đứng canh. Còn bản thân nàng đã theo một lối đi bí mật ra khỏi vương phủ từ lâu. Đến tận hôm nay Tiểu Duệ mới biết lối đi bí mật này. Dương Thiên Vũ đã nói với nàng. Chuyện thích khách hôm qua thực sự khiến hắn hoảng sợ. Chính vì thế hắn đã nói với nàng rằng bức tường đằng sau giá sách có một đường hầm bí mật dẫn đến khu rừng mai phía sau phủ. Hắn đã cho người thiết kế lối đi này ngay từ ngày đầu xây phủ, nhưng chưa từng dùng tới lần nào. Phủ đệ nào cũng thường có một đường thoát thân bí mật như thế. Nhất là hắn có không ít kẻ thù, có một đường hầm dẫn ra khỏi phủ không phải là điều gì kỳ lạ. Thực ra Lâm Vũ vương phủ còn có một số cơ quan bí mật khác nữa, hắn đã nói hết với nàng, đề phòng tình huống khẩn cấp, nàng có thể thoát thân.
    Trước đây hắn chưa từng nói với nàng vì không muốn nàng lo lắng, sợ hãi rằng cuộc sống trong Lâm Vũ vương phủ không an toàn, muốn nàng có thể cứ như vậy, vô tư, vui vẻ. Nhưng sự việc sáng ngày hôm qua khiến hắn nhận ra bản thân sai thật rồi. Nếu nàng không biết rõ Lâm Vũ vương phủ luôn là cái gai trong mắt vô số thế lực thì sẽ mất cảnh giác, lúc nguy hiểm cũng không biết cách thoát thân. Vì vậy hắn lập tức nói rõ sơ đồ bố trí các cơ quan, đường hầm bí mật trong phủ cho nàng. Và đường hầm này là một trong số đó.
    • Avatar của nhom4.0
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 1 năm
    • 232 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn

    #86
    CHƯƠNG XXXIV
    ĐƯỜNG HẦM BÍ MẬT
    Cầm theo mấy cây nến, đi hết đường hầm bí mật, Tiểu Duệ thấy nơi này thông đến một cái hang nhỏ. Lối ra là vách hang vẫn bằng đá như thường, phải khởi động cơ quan bằng trận đồ đá ở sâu trong hang, vì vậy người ngoài cho dù vào hang thì căn bản cũng không thể mở cửa lối đi bí mật này được.
    Trong rừng cây trơ trụi lá, gió tuyết càng khiến không khí thêm lạnh lẽo, Tiểu Duệ kéo mũ trùm quá nửa mặt, chậm chạp bước đi. Ra khỏi rừng cây, nàng ghé vào một nhà trọ nhỏ, thuê một chiếc xe ngựa. Người lái xe lúc đầu không muốn đánh xe giữa trời tối lại tuyết rơi thế này, sợ nguy hiểm. Nhưng khi nhìn thấy số bạc Tiểu Duệ đặt trên bàn, hai mắt hắn sáng bừng, vui vẻ lên đường.
    Tiểu Duệ để chiếc xe ngựa và người đánh xe đợi cách xa một quãng, tự mình tìm đến căn nhà trong núi. Trời tối, phải rất vất vả nàng mới tìm được đúng nơi cần đến. Tiểu Duệ bước đến trước cửa, toan đưa tay gõ thì thấy cánh cửa kẽo kẹt he hé mở. Cửa không đóng. Nàng giơ cao ngọn nến trong tay, đẩy cánh cửa, vừa đi vào vừa gọi.
    - Tiên Y, ông ở đâu?
    Nhưng không có tiếng người đáp lại, căn nhà nhỏ, nàng đi một chút là hết, không thấy có ai. Tiểu Duệ nhíu chặt mày. Tiên Y nói sẽ ở đây, mới có mấy hôm, không lẽ ông ta đã nuốt lời, đi ngao du sơn thủy rồi ư?
    Vừa lúc ấy, Tiên Y một tay ngoáy tai, uể oải bước vào phòng.
    - Ồn ào chết đi được. Nửa đêm nửa hôm cũng không cho ta ngủ hả?
    - Tiên Y, ông đi đâu vậy, ta tìm ông nãy giờ?
    - Nửa đêm không ngủ thì làm gì? Ai lại chạy loạn giữa đêm hôm như cô.
    - Ngủ? Ông ngủ ở đâu?
    - Thì ngoài kia.
    Tiên Y lững thững bước ra sân, ngồi xuống chiếc ghế bằng gỗ mộc đặt ở đó, một tay chỉ về phía cái cây mà lần trước Tiểu Duệ đến ông ta cũng nằm ở đó. Tiểu Duệ kinh ngạc nhìn Tiên Y. Đêm đông lạnh như thế, ông ta có thể nằm trên chạc cây ngủ mà chưa biến thành băng sao?
    - Ông không lạnh ư?
    Tiên Y nhìn chằm chằm Tiểu Duệ, như thể cô đang hỏi một điều cực kỳ ngu ngốc vậy.
    - Ngươi quên ta là ai à? Chút dược là đủ giữ ấm rồi, có gì khó.
    Tiểu Duệ gật gật đầu, nhưng ngay lập tức, trong đầu nàng lóe lên một suy nghĩ.
    - Hay quá, vậy ông cho ta công thức điều chế loại dược này. Hằng ngày có biết bao người chết vì giá rét, có dược này nhất định cứu được rất nhiều người.
    Nhưng Tiên Y không mấy mặn mà, ngáp dài một cái rồi xua xua tay.
    - Nguyên liệu khó kiếm lắm, ta may mắn có cơ duyên xảo hợp mới tìm được một ít, cái này không thể điều chế số lượng lớn được đâu.
    Tiểu Duệ buồn bã ngồi xuống đối diện Tiên Y; đúng vậy, loại thuốc kỳ lạ như vậy nhất định không dễ gì điều chế được, nàng thở dài, thôi, không bàn vấn đề này nữa, quay về việc chính vậy.
    - Ta muốn biết rõ hơn về loại độc Thanh Tiêu Tán.
    Tiên Y nhìn nàng một lúc, không trả lời mà chỉ hỏi lại.
    - A đầu, ngươi cho rằng người sống và người chết, ai quan trọng hơn?
    Tiểu Duệ hơi sững người trước câu hỏi này.
    - Ý ông là sao?
    - Ta hỏi, theo ngươi người sống và người chết thì ai quan trọng hơn?
    - Dĩ nhiên là người sống rồi. - Tiểu Duệ cảnh giác trả lời.
    Tiên Y gật đầu, khuôn mặt bỗng nghiêm túc khác thường.
    - Đúng, ta cũng nghĩ như vậy. Chính vì thế ta đã không đến tìm ngươi. Người chết cũng đã chết mấy năm rồi, bản thân ngươi bây giờ sống thế nào? Chẳng phải đang rất tốt sao? Những chuyện đó, tốt nhất nên quên đi.
    - Nhưng cha mẹ ta, cả Mai gia làm sao có thể nhắm mắt, sao có thể yên nghỉ nơi suối vàng khi phải chịu cái chết oan khuất như thế?
    - Vậy nhìn ngươi đau khổ thì cha mẹ ngươi có thể nhắm mắt được sao?
    Câu hỏi ngược lại của Tiên Y khiến Tiểu Duệ sững sờ, nhất thời không biết trả lời sao.
    - Cuộc sống ngắn ngủi như vậy, sao không vui vẻ mà sống? Mai gia bị đầu độc thật thì sao chứ? Ngươi tìm ra kẻ đứng đằng sau thì sao? Oan oan tương báo bao giờ dứt? Như vậy cả đời ngươi chỉ chìm trong thù hận và đau khổ mà thôi.
    Tiểu Duệ lặng lẽ nhìn xuống tay mình hồi lâu, cuối cùng lắc đầu chua chát.
    - Tiên Y, ông nói đúng, ông là người đã nhìn thấu hồng trần, có thể tiêu diêu tự tại, nhưng ta thì không. Ta vẫn muốn làm sáng tỏ chuyện này. Như ông nói, cuộc sống ngắn ngủi, ta không muốn những ngày tháng sau này phải sống trong giày vò không rõ ràng. Ông hiểu chứ?
    Tiên Y thở dài.
    - Mai Tư Duệ à Mai Tư Duệ, ngươi vẫn cứng đầu như vậy. Thôi thì tùy ngươi lựa chọn, cuộc sống đau khổ hay hạnh phúc là do bản thân lựa chọn mà ra.
    Sau đó Tiên Y đã giảng giải cho nàng hiểu rằng Thanh Tiêu Tán là loại độc thường xuất hiện ở vùng quan ải xa xôi phía tây nam. Nơi đây rừng thiêng nước độc, sản sinh ra rất nhiều loại kỳ trùng dị thảo, loại độc này không màu, không mùi, không vị, là kịch độc, chỉ một lượng nhỏ bằng hạt cát cũng đủ giết chết một con ngựa. Tiểu Duệ cũng nói cho ông ta biết suy đoán của nàng về việc Mai gia đã bị đầu độc trong bữa tiệc nên hỏa hoạn mới không ai chạy thoát. Tiên Y đồng ý với nàng. Bởi vì chỉ cần cho một thìa nhỏ Thanh Tiêu Tán vào vò rượu, chắc chắn cả Mai gia không ai sống sót. Loại này tuy là kịch độc nhưng thời gian phát tác lại kéo dài trong khoảng một canh giờ. Nghĩa là người trúng độc vẫn sẽ cảm thấy bình thường trong suốt một canh giờ, ngoài cảm giác rất buồn ngủ. Khi ngủ sẽ là lúc độc tố phát tác mạnh nhất, họ sẽ giống như người ngủ say, từ từ đi vào cõi chết mà không ai hay biết. Tiên Y nói, thực ra loại độc này khiến người ta chết bình an nhất trong tất cả các cách chết trên đời nên có một số người muốn tự vẫn đã tìm kiếm loại độc này để có thể ra đi một cách bình thản.
    Nhưng có một điều cả hai đều không hiểu, tại sao Tiểu Duệ không trúng độc? Vết thương trên lưng và tay chứng minh nàng có xuất hiện trong vụ cháy ấy. Cả những hình ảnh đám lửa ám ảnh nàng trước đây có lẽ cũng là một mảnh vụn quá khứ. Nhưng tại sao cả Mai gia trúng độc, còn riêng mình nàng thoát? Tiên Y cũng xem kỹ mạch tượng cho nàng, không chút dấu vết của loại độc này, cũng không có gì đặc biệt mà nói cơ thể nàng có thể tự nhiên kháng độc. Uẩn khúc này quả thực không cách nào biết rõ được.
    - Kẻ muốn sát hại Mai gia chắc chắn là kẻ thù của Mai gia. Nếu đã có thâm thù đại hận với nhau, thông thường sẽ chọn cách ra tay tàn nhẫn nhất. Nhưng tại sao bọn họ phải vất vả tìm loại độc hiếm này?
    Vừa đưa ra câu hỏi này cũng là lúc trong đầu Tiểu Duệ lóe lên một ý nghĩ. Trong thư của Vi Phương Quán có ghi nhị hoàng tử đến Mai gia trước khi bữa tiệc bắt đầu. Theo nàng biết, trước đây, Mai gia vốn đứng ở phe trung lập, sau này khi tiên hoàng lâm trọng bệnh rơi vào hôn mê, Mai tướng quân có qua lại một chút với đại hoàng tử. Có phải…
    Tiểu Duệ thấy cổ họng đắng ngắt, nàng cáo từ Tiên Y ra về. Tiên Y thoắt một cái đã leo lên cành cây, nằm vắt vẻo trên đó. Tiểu Duệ một mình lẳng lặng đi trong trời đêm lạnh lẽo, nhưng nàng không biết phía sau, Tiên Y đang dõi theo bằng ánh mắt đầy thương cảm. Hắn nhớ mấy năm trước nàng vẫn còn là một tiểu nha đầu vô tư, tinh nghịch, luôn bám theo đòi hắn đủ thứ đan dược linh tinh để nghịch ngợm. Hắn vô cùng đau đầu với mấy vị hoàng tử, thiên kim tiểu thư này. Nhưng dần dần lại cảm thấy cực kỳ quyến luyến với đứa trẻ thông minh, hoạt bát, bản lĩnh giống phụ thân, xinh đẹp giống mẫu thân kia. Chỉ không ngờ vật đổi sao dời, mấy năm trôi qua, cảnh còn người mất, đứa trẻ vô tư giờ đang phải mang trên vai gánh nặng quá lớn. Hắn thở dài, trở mình trên chạc cây, đưa tay bắt lấy một bông tuyết. Bông tuyết nhỏ chầm chậm tan thành giọt nước trong lòng bàn tay Tiên Y…
    Lúc Tiểu Duệ trở ra, người đánh xe đang gà gật ngủ, vừa thấy nàng, hắn ta mở choàng mắt, càu nhàu nàng bắt hắn đợi quá lâu. Tiểu Duệ không nhiều lời, ném cho hắn một thỏi bạc. Hắn lập tức im lặng, vui vẻ giục ngựa đi trên con đường gồ ghề giữa đêm khuya.
    Trở về bằng lối đi bí mật cũ, nàng nhanh nhẹn nhún người, nhảy lên những phiến đá tưởng ngẫu nhiên nhưng kỳ thực đều được sắp xếp theo trận đồ bát quái. Cách mở Dương Thiên Vũ đã dặn nàng rất kỹ. Sau khi chân Tiểu Duệ đặt xuống tảng đá cuối cùng, vách tường đá im lìm đột nhiên từ từ chuyển động, mở ra một đường hầm tối om.
    Nàng lách người bước vào trong đường hầm, vách đá từ từ đóng lại. Ánh nến leo lét chỉ soi được một khoảng nhỏ xung quanh nàng. Đường hầm không phải chỉ có một lối đi thẳng mà còn nhiều đoạn quành, rẽ quanh co, tất cả đều được bố trí theo trận đồ. Đường hầm này nếu biết cách đi sẽ tuyệt đối an toàn, nhưng kẻ nào cố ý xâm phạm, không biết rõ, chỉ cần chạm nhầm, đi nhầm, chắc chắn sẽ khởi động một loạt cơ quan bảo vệ, khi ấy e rằng chẳng thể toàn mạng bước ra.
    Vì được Dương Thiên Vũ chỉ trước nên chẳng mấy chốc nàng đã ra khỏi đường hầm. Tiểu Duệ đứng giữa thư phòng, áo choàng và giày đầy tuyết lẫn bùn đất. Nàng giũ giũ chiếc áo choàng bằng da cho tuyết rơi hết, sao đó treo lên giá. Còn đôi giày nàng bỏ vào một chiếc túi vải, cất gọn lại. Lúc này đã có mấy cây nến cháy hết từ bao giờ, còn mấy cây nến rất to trên giá cũng chỉ còn một đoạn, nàng đã đi khỏi vương phủ gần hai canh giờ rồi.
    • Avatar của nhom4.0
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 1 năm
    • 232 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn

    #87
    CHƯƠNG XXXV
    HÀN DẠ
    Tiểu Duệ sửa sang lại trang phục, sau đó gọi người vào thay nến và pha cho nàng bình trà mới. Nhìn Xuân Nhi cẩn thận châm nến, Tiểu Duệ hỏi.
    - Muộn thế này rồi sao muội chưa đi ngủ?
    - Vương phi còn chưa nghỉ ngơi, nô tỳ sao dám lười biếng.
    - Vất vả cho muội rồi.
    Xuân Nhi lắc đầu.
    - Vương phi, trưa nay lúc chuẩn bị đi, vương gia có dặn nô tỳ phải chăm sóc vương phi cẩn thận. Giờ đã khuya lắm rồi, người cũng nghỉ sớm đi ạ.
    - Một lát nữa ta sẽ ngủ, muội yên tâm.
    - Vâng, vậy nô tỳ đợi vương phi.
    Nói rồi Xuân Nhi lui ra ngoài. Nàng ta đứng đợi ở ngay cửa, chỉ cần Tiểu Duệ lên tiếng, sẽ có mặt ngay lập tức. Trước khi lên đường, Dương Thiên Vũ đã đặc biệt căn dặn nàng ta và Hắc Mã phải chăm sóc, đảm bảo an toàn cho vương phi. Bọn họ đều thề với lòng mình, dù có chết cũng phải bảo vệ vương phi bình an đợi vương gia trở về.
    Tiểu Duệ ngồi một mình lặng lẽ sắp xếp lại tất cả những thông tin nàng có, đưa ra các suy đoán có thể xảy ra. Càng suy đoán, nàng càng cảm thấy kinh hãi trong lòng.
    Chừng nửa canh giờ sau, không cần Xuân Nhi giục, nàng cũng tự động rời thư phòng, trở về phòng ngủ. Hành lang trong vương phủ cũng bố trí đầy hộ vệ. Những đoạn gấp khúc có khả năng xảy ra nguy hiểm thì hộ vệ được tăng cường gấp đôi. Nhìn thấy nàng, tất cả đều cúi đầu hành lễ.
    Tiểu Duệ hơi nheo mắt, nhận ra Hắc Tôn đang đứng lặng lẽ ngay trước cửa phòng nàng, lâu lắm rồi nàng mới nhìn thấy hắn, nhưng suýt chút nữa đã không nhận ra. Hắc Tôn gầy hơn một chút, dáng đứng thẳng tắp như cán bút, khuôn mặt anh tuấn thêm một tầng phong sương, càng trở nên rắn rỏi. Hắn đã để râu, hàm râu quai nón khiến hắn càng có vẻ trưởng thành, đáng tin cậy. Nhưng ánh mắt hắn lại có phần lạnh lẽo, khó gần hơn trước đây. Tiểu Duệ không hiểu chuyện gì đã xảy ra, trước đây Hắc Tôn cũng là người thoải mái, phóng khoáng, sao chỉ một thời gian ngắn bỗng trở nên lạnh lùng, nghiêm trang như vậy?
    Đột nhiên nàng nghĩ về mình, chẳng phải cũng đã khác trước rồi sao? Tiểu Duệ của lúc này đã không còn là Tiểu Duệ của nửa năm trước, trong căn nhà nhỏ giữa rừng cây. Nhưng đâu mới thực là Tiểu Duệ? Nàng của trước biến cố kia là người thế nào? Tiểu Duệ bật cười chua chát. Cuộc sống này biến hóa khôn lường, mọi thứ luôn chuyển động, nàng và cả những người quanh nàng đều thay đổi từng ngày, đâu có gì là mãi mãi chứ.
    Nhìn thấy nàng, Hắc Tôn lập tức cúi đầu hành lễ. Tiểu Duệ hơi mỉm cười.
    - Hắc Tôn, lâu lắm rồi mới gặp ngươi, Thiên Vũ cử ngươi đi đâu xa vậy chứ?
    Hắc Tôn nhìn nàng, hắn không cười, giọng nói cũng lạnh lùng, xa cách, đúng nghĩa chủ nhân và thuộc hạ.
    - Vương phi, vương gia phái thuộc hạ đi thu thập một số tin tức tình hình kinh tế, vì vậy phải đi khắp nơi trong một thời gian. Đa tạ vương phi quan tâm.
    Tiểu Duệ đột nhiên thấy có chút khó chịu trong lòng, nàng không muốn nhìn thấy một Hắc Tôn xa lạ đến mức này.
    - Ngươi mới về à? - Tiểu Duệ cố hỏi thăm thêm, hy vọng chỉ là lâu ngày không gặp nên hắn mới như thế.
    - Vâng, hôm qua vương gia ra lệnh thuộc hạ phải trở về gấp để bảo vệ vương phủ.
    Tiểu Duệ bật cười.
    - Vương phủ có gì mà phải bảo vệ chứ?
    Hắc Tôn cúi đầu, Tiểu Duệ không nói thêm nữa, chầm chậm bước qua hắn, đi vào phòng. Nàng thực sự không hiểu tại sao đột nhiên Hắc Tôn lại giống như một người khác đến vậy.
    Hắc Tôn đứng bên ngoài, lưng vẫn thẳng như cán bút, khuôn mặt không chút đổi sắc. Nhưng nếu nhìn kỹ mới có thể thấy đáy mắt hắn tràn đầy sự mất mát. Hắn cứ nghĩ trải qua thời gian dài như vậy, bản thân có thể bình thản rồi, nhưng không phải, vừa nhìn thấy hình bóng nàng hắn đã biết mình thực sự thất bại. Hắn biết lần này vạn bất đắc dĩ vương gia mới phải gọi hắn trở về bảo vệ vương phi. Dù chưa từng nói ra nhưng trong lòng cả hai đều ngầm hiểu, một người ra lệnh cho hắn đi làm đủ thứ việc ở nơi xa, còn hắn cũng tình nguyện đi nơi khác. Hắc Tôn nhắm mắt rồi mở ra lập tức, trong mắt đã khôi phục lại sự thanh tĩnh bình thường. Đúng vậy, nếu không thể có được, cũng không thể buông tay, cả đời này hắn nguyện bảo vệ nàng, chỉ cần chứng kiến nàng hạnh phúc là đủ rồi.
    ***
    Trong khi đó, tại doanh trại đóng ở phía nam kinh thành, Dương Thiên Vũ vừa cùng một số tướng lĩnh bàn bạc kế hoạch tác chiến xong, suốt từ lúc đến doanh trại tới bây giờ, hắn luôn bận rộn giải quyết đủ thứ tồn đọng trong quân ngũ. Hắn đã xử mười hai đội trưởng lơ là, không quản lý nghiêm quân sĩ, cho chém ba mươi người không tuân thủ quân quy. Chỉ một buổi chiều mà Dương Thiên Vũ đã làm chấn động toàn doanh trại, khiến không khí nơi này càng căng thẳng. Đối với Dương Thiên Vũ, quân lệnh như sơn, quân quy không phải thứ có thể đem ra đùa cợt, một đội quân buông tuồng, lười biếng là một đội quân bỏ đi. Hắn không cho phép lơ là dù chỉ một người.
    Các tướng sĩ bước ra khỏi doanh trại, mặt ai nấy đều cực kỳ căng thẳng, mệt mỏi. Nhưng bọn họ cũng không dám dừng bước, bàn tán bất cứ điều gì. Bởi, bàn tán về thượng cấp sẽ chịu tội, nhẹ thì giáng cấp, nặng có thể mất mạng, bọn họ đều biết rõ đằng sau gương mặt tuấn tú, ôn hòa kia là kỷ luật thép, không có bất cứ ai dám khinh nhờn.
    Dương Thiên Vũ một mình ngồi trong trướng, đèn đuốc sáng rực như càng soi tỏ sự cô đơn của hắn. Cái bóng chập chờn trên màn trướng phía bên cạnh, có vài phần hư ảo. Một lát sau hắn ngồi thẳng người, lấy một tờ giấy, chấm mực, nét chữ mạnh mẽ mà phóng khoáng hiện trên trang giấy trắng. Tiểu Duệ từng tấm tắc khen chữ hắn đẹp. Nàng từ nhỏ hiếu động, không thích ngồi một chỗ tập viết chữ, làm thơ, vì vậy chữ không đẹp. Hồi nhỏ mỗi lần Mai tướng quân bắt nàng ở trong phòng học bài, chắc chắn khuôn mặt bầu bĩnh của nàng sẽ bị lấm lem vết mực, nhìn vừa buồn cười vừa đáng yêu. Có nhiều lần Dương Thiên Vũ lén lút giả chữ xấu để chép bài giúp nàng, còn Tiểu Duệ vui vẻ ngồi chơi chọi dế đợi hắn.
    Vậy mà thoắt cái đã mười mấy năm trôi qua, thời gian như nước chảy vô tình, chẳng thể níu giữ. Trước khi gặp nàng, cuộc sống của hắn chỉ có một màu xám u buồn, tẻ nhạt, nàng mang đến đủ thứ hương vị cho đời hắn. Nghĩ đến Tiểu Duệ, khuôn mặt nghiêm nghị của Dương Thiên Vũ dần giãn ra, khóe môi cũng nhẹ cong lên.
    Dù mới xa nàng có nửa ngày hắn đã cảm thấy rất nhớ, rất nhớ nàng. Nhưng muốn quân quy được tuân thủ, hắn phải là người thực hiện nghiêm túc nhất; trong thời gian làm việc, hắn luôn cố gắng giữ tâm trí tỉnh táo, chuyên chú đến việc duy nhất là làm cách nào chỉnh đốn lại quân đội, tìm cách tác chiến với tình hình yếu thế hiện giờ. Nhưng bây giờ, khi chỉ còn một mình trong trướng, hắn lại trở lại là phu quân ôn nhu của nàng, viết những lời lẽ quan tâm, yêu thương nhất. Phong thư này ngày mai sẽ sai người mang về cho nàng. Hắn đã hứa dù bận rộn thế nào cũng phải thường xuyên viết thư báo bình an để nàng ở nhà yên tâm.
    Ánh nến lay động, soi tỏ bóng người mặc áo giáp, lặng lẽ vung bút viết trên trang giấy trắng.
    ***
    Vẫn là bóng đêm tĩnh mịch, lúc này trong hoàng cung, Dung Tư Thần đang cúi người cởi giày cho Dương Thiên Cảnh. Hoàng thượng ngả mình ra sau, nằm xuống giường. Dung Tư Thần dịu dàng xoa huyệt thái dương giúp người. Từ hôm nàng đến ngự thư phòng, hoàng thượng đã không còn lạnh nhạt nữa, cũng trở lại giống như xưa, thi thoảng đến cung của nàng, nhưng tình cảm giữa hai người trước nay đều tương kính như tân. Hoàng hậu đoan trang, cung kính chăm sóc hoàng thượng, chưa từng quá phận nửa bước.
    Chỉ có điều về phía Dung thừa tướng, tuy ngoài mặt hoàng thượng vẫn đối xử rất khách sáo nhưng không hề trọng dụng người của Dung gia, có lẽ hoàng thượng vẫn chưa xóa bỏ được hiềm nghi sau cái chết của Dung phi.
    - Thần Nhi. - Dương Thiên Cảnh khẽ gọi.
    - Vâng, hoàng thượng.
    - Theo nàng, Húc Nhi của chúng ta đã trưởng thành chưa?
    Dung Tư Thần thoáng chấn động. Tiên hoàng đa nghi không lập thái tử dẫn đến cục diện phân tranh quyết liệt. Nhưng hoàng thượng mới đăng cơ được hai năm rưỡi, sức khỏe khang kiện, sao có thể đã nghĩ đến việc lập thái tử kia chứ? Nàng cúi đầu, dịu dàng trả lời.
    - Thưa, Húc Nhi thường ngày chăm chỉ, hiếu thuận, cũng xem như là một đứa trẻ hiểu chuyện. Nhưng nó vẫn còn nhiều điều hành xử nông nổi, bồng bột của tuổi trẻ, thần thiếp sẽ từ từ dạy dỗ thêm.
    Hoàng thượng gật đầu, không nói gì thêm. Dung Tư Thần cũng biết ý, không nói gì, chỉ lặng lẽ xoa bóp giúp hoàng thượng thư giãn. Nàng không biết trong lòng hoàng thượng đang tính toán điều gì. Tâm tư quân vương là vực sâu muôn trượng, không thể nhìn thấu, nàng cũng chưa từng muốn nhìn thấu. Điều duy nhất Dung Tư Thần nàng muốn chỉ là bảo vệ sự bình an cho Dung gia và Húc Nhi. Có thể nhìn Húc Nhi dần trưởng thành, thông minh, hiếu thuận như ngày hôm nay, Dung Tư Thần nàng đã mãn nguyện rồi.
    - Nàng ngủ đi, không cần xoa đầu cho trẫm nữa đâu.
    - Vâng, hoàng thượng.
    Dung Tư Thần dừng tay, xoay người nằm xuống bên cạnh hoàng thượng. Hai người nằm cùng trên một chiếc giường, nhưng “đồng sàng dị mộng”, mỗi người đều đang theo đuổi những suy nghĩ riêng, không ai hiểu ai, không ai nhìn thấu ai. Cái gọi là “tương kính như tân” phải chăng chính là do không có tình cảm nên mới cố gắng cung kính, tôn trọng nhau, dùng sự kính trọng để thay thế cho tình cảm?
    Màn đêm lặng lẽ bao trùm khắp hoàng cung, những bông tuyết như nỗi bi thương khắp nhân gian cứ âm thầm rơi xuống rồi tan biến. Khắp nơi, mọi người đang say giấc. Một giấc ngủ nặng nề trước những biến động kinh thiên sắp tới…
    • 20 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #88
    Bắt đầu đến đoạn ngược tâm rồi đây
    • 20 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #89
    Thương Tiệu Duệ quá
    • Avatar của LiuMao
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 28 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #90
    Hoàng Cung - Một chiếc lồng giam vàng son đẹp đẽ nhưng cũng thật lạnh lẽo
    • Avatar của LiuMao
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 28 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #91
    Hay! Cái hố này hấp dẫn quá!
    • Avatar của LiuMao
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 28 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #92
    Truyện hay quá!
    • Avatar của sanhpv
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 8 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #93
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nhom4.0 Xem bài viết
    THÔNG TIN TRUYỆN:
    • Tác giả: Sophia Mặc và Nhiên – Nhóm 4.0
    • Thể loại truyện : Ngôn tình cổ trang
    • Số chương: 35

    7wp_nbZ-_wpfwE6f3wGbk7ReK4tzdej-zRA5dD-y8JaSENMnzCpoCnNS8BFERHw3hrFNu-bgDLhgHKKATKeAekPoC2VN6yI
    Truyện ngôn tình cổ trang hay

    VĂN ÁN
    Tiểu Duệ và Dương Thiên Vũ thành hôn, chưa được mấy ngày mật ngọt bình yên, đã phải đối diện với cục diện đất nước hỗn loạn, thù trong giặc ngoài vây khốn. Cùng lúc đó, cái chết bí ẩn của Dung Phi đã hé lộ góc khuất chốn hậu cung.
    Tiểu Duệ ngày đêm hỗ trợ Dương Thiên Vũ cứu bách tính lầm than, dẹp yên quân giặc. Đồng thời, nàng bí mật thu thập tư liệu liên quan tới vụ thảm sát Mai phủ năm xưa. Nắm trong tay thông tin tuyệt mật, Tiểu Duệ đau lòng khi biết được sự thật về biến cố của gia môn.
    Tiểu Duệ sợ hãi khi nhìn rõ trùng trùng lớp lớp mưu mô chốn vương quyền. Nàng phải lựa chọn thế nào giữa mối thù gia tộc và vận mệnh quốc gia? Mối tình đẹp tựa thần tiên của Tiểu Duệ và Dương Thiên Vũ có bị cường quyền, danh lợi hủy hoại?
    Tất cả có trong “Mai trắng trong tuyết” tập 2.


    CHƯƠNG I
    ĐẠI HÔN
    Ngày mai, hôn lễ sẽ diễn ra.
    Nhưng, hai ngày trời tìm kiếm, nàng không có thêm chút thông tin gì về gã ăn mày kia. Hôm nay, dù Mễ Lan và Xuân Nhi ra sức phản đối, Tiểu Duệ vẫn quyết định ra ngoài phát đồ ăn và áo ấm cho những người ăn xin đang thập thò trong con ngõ nhỏ gần Mai phủ. Hàng người nối dài, rất trật tự. Tiểu Duệ lặng lẽ phát đồ ăn và áo ấm cho từng người, từng người một.
    Đến một ông lão già yếu, run rẩy trong chiếc áo rách nát, ngoài áo bông và đồ ăn, Tiểu Duệ đặt thêm vào tay ông lão một thỏi bạc vụn. Lão nhân đột nhiên òa khóc nức nở.
    - Tiểu thư, đội ơn tiểu thư. Nếu không có tiểu thư, lão làm sao sống qua được mùa đông này? Tiểu thư!
    Ánh mắt ông lão nhìn nàng như có tia sáng, khiến Tiểu Duệ có chút hoảng hốt, nàng mỉm cười.
    - Nhà ông còn mấy người?
    Ông lão lắc đầu.
    - Lão chỉ có một đứa con trai, nhưng năm ngoái con trai lão đã chết ngoài biên thùy, lão lại bị kẻ xấu hãm hại, bị biến thành kẻ không nhà, không còn người thân nữa.
    Nói đến đây, ông ta càng khóc nức nở.
    - Vậy ông hãy ở lại Mai phủ chăm sóc cây cối đi. Dù ở đây không giàu có gì nhưng ông cũng có chỗ ăn, chỗ ở.
    Ông lão run rẩy giơ tay ra, như muốn nắm lấy tay Tiểu Duệ, nhưng bàn tay gầy gò, bẩn thỉu dừng lại giữa không trung. Đột nhiên ông ta quỳ sụp xuống.
    - Tiểu thư, đội ơn tiểu thư!
    Tiểu Duệ vội vàng đỡ ông lão dậy, sai người dìu ông vào trong Mai phủ, bảo quản gia sắp xếp nơi ở và công việc cho ông ta.
    Sau khi xong việc, nàng dẫn theo vài hộ vệ đi dạo quanh mấy khu phố gần Mai phủ. Mấy khu phố này đều là phủ của quan lại nên an ninh cực kỳ tốt, cũng rất ít người qua lại, hai bên đường còn trồng hoa khiến khung cảnh mùa đông ảm đạm có sức sống hơn hẳn.
    Tiểu Duệ cúi đầu, lặng lẽ nhìn bước chân của chính mình. Đôi hài màu hồng phấn thêu hoa tường vi tinh xảo chầm chậm bước trên con đường nhỏ. Có phải nàng đã nghĩ quá nhiều, quá nhạy cảm rồi không? Đêm đó, người ăn mày không tới, mấy ngày nay cũng không thấy, có lẽ hắn đã bị nàng dọa sợ rồi. Còn nữa, ông lão hôm nay cũng gọi nàng hai tiếng “tiểu thư” đầy nghẹn ngào, cũng ánh mắt nhìn nàng như phát ra tia sáng như thế. Có lẽ gã ăn mày ấy chỉ là cảm kích nàng đã cho y tiền mà thôi. Còn lời của Thái Khanh quận vương, có gì mà nàng phải nghĩ nhiều như thế chứ? Mỗi một người đều có vô vàn mối quan hệ, đặc biệt với thân phận của nàng trước đây, quen biết, thậm chí thuở nhỏ chơi đùa cùng bọn họ thì có gì lạ? Tại sao nàng phải để tâm? Có phải chỉ vì bản thân không còn nhớ nổi những việc xảy ra trong quá khứ nên giờ đây nhìn gì, nghe gì cũng thấy lạ lùng, nghi hoặc?
    Một cái bóng lao thẳng về phía Tiểu Duệ, hộ vệ phía sau vội vàng kéo nàng lại, Tiểu Duệ sửng sốt, suýt ngã. Đến khi mọi người nhìn kỹ lại thì hóa ra là một đứa trẻ vừa từ trong nhà lao ra. Đứa bé tầm sáu, bảy tuổi mặc bộ váy màu hồng phấn, tóc bối cao hai bên, nhìn vô cùng đáng yêu. Vừa lúc đó cũng có một đứa trẻ từ trong nhà chạy ra, thấy cảnh tượng trước mặt thì khựng lại. Đứa trẻ mới tới là một bé trai chỉ tầm bảy, tám tuổi mặc áo màu lục, chắc do nô đùa nên khuôn mặt ửng hồng. Bé gái có vẻ hoảng sợ, thấy mấy người lớn đang nhìn mình chằm chằm, đột nhiên òa khóc. Bé trai lập tức chạy lên, nắm lấy cánh tay bé gái, đứng chắn trước nó và mấy người Tiểu Duệ.
    - Mấy người là ai? Tại sao lại dọa Duệ Nhi sợ?
    Tiểu Duệ giật mình, bé gái kia có tên giống nàng? Nàng ra dấu cho mấy hộ vệ lùi lại một chút, một mình tiến lên mấy bước.
    - Xin lỗi, bọn ta không cố ý đâu!
    Bé trai vẫn có vẻ rất cảnh giác; bé gái đứng sau lưng nó thò đầu ra, đôi mắt mở lớn, tròn xoe, tò mò quan sát. Tiểu Duệ mỉm cười.
    - Muội muội, muội không sao chứ?
    Bé gái thấy dáng vẻ dịu dàng của Tiểu Duệ thì không khóc nữa, lên tiếng.
    - Tỷ là ai?
    - Ta? - Tiểu Duệ trỏ vào mình. - Ta tên Mai Tư Duệ, nhà ta ở đằng kia kìa.
    Nhìn theo ngón tay của nàng, khuôn mặt đứa bé bỗng sáng bừng lên.
    - Nhà đó có nhiều đèn lồng đỏ. Nhũ mẫu bảo tiểu thư Mai gia sắp xuất giá. Có phải là tỷ không?
    - Đúng vậy.
    - Ha. - Đứa bé níu lấy tay bé trai. - Tuân ca, sau này ta cũng sẽ gả cho huynh.
    - Được. - Đứa bé trai lên tiếng, đầy kiên định.
    - Tiểu thư, tiểu thư!
    Vừa lúc ấy một người phụ nữ chạy ra, thấy hai đứa trẻ thì vẻ căng thẳng, hốt hoảng trên mặt bà ta mới thả lỏng.
    - Tiểu thư, mau về thôi.
    Bà ta hơi nhún người chào Tiểu Duệ, sau đó nắm tay hai đứa trẻ, dắt vào nhà. Tiểu Duệ ngơ ngẩn nhìn hai đứa bé xinh xắn như tiên đồng ngọc nữ đó, một lúc sau mới tiếp tục bước đi. Tại sao trẻ con lại có thể vừa khóc đã cười? Tại sao trẻ con luôn vui vẻ, hạnh phúc?
    Là bởi chúng đơn thuần, nghĩ gì nói đấy, muốn gì nói đấy, không như người lớn. Nàng nhắm hờ hai mắt, cảm nhận ngọn gió lạnh lẽo vờn quanh da mặt. Có lẽ, nàng đã nghĩ quá nhiều rồi. Phải chăng nên sống như một đứa trẻ để đón nhận hạnh phúc cuộc sống ngắn ngủi này ban tặng?
    ***
    Tiếng kèn trống tưng bừng khắp mấy con phố. Lâm Vũ vương gia mặc hỷ phục, ngồi trên lưng ngựa trắng. Một hàng dài người đi phía sau. Trong kiệu hoa, Tiểu Duệ ngồi, hai tay đặt lên đùi, nàng he hé mắt nhìn qua khe hở chiếc khăn trùm đầu. Bên ngoài thật náo nhiệt. Chiếc kiệu chòng chành theo nhịp bước của phu khiêng kiệu. Cả kinh thành hôm nay đều háo hức trước hôn lễ của vị vương gia duy nhất đương triều, hơn nữa, hôn lễ này lại do chính đương kim hoàng thượng ban, dĩ nhiên càng long trọng, càng tôn quý.
    Hai bên đường, rất nhiều người đứng xem cảnh náo nhiệt, hàng người gánh của hồi môn đi kéo dài hết cả con phố, cực kỳ xa hoa. Không ít tiểu cô nương ngẩn ngơ dõi theo hôn lễ, ước mơ mình là vị tân nương ngồi trong kiệu hoa kia, tìm được bạch mã hoàng tử của đời mình.
    Mặc dù phụ mẫu hai bên đều không còn, nhưng nghi lễ vẫn cần thực hiện không thiếu bước nào. Chưa kể hôm nay vương phủ có vô số khách quý, đều là vương tôn, quý tộc, quan lại. Đặc biệt còn có một vị khách mời cực kỳ quan trọng - hoàng thượng.
    Buổi tối, vương phủ đèn lồng sáng rực, trên đài cao, đội ca vũ đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ đợi có lệnh sẽ khai diễn. Quan khách cũng ngồi bên mâm tiệc, vui vẻ trò chuyện. Lúc này Trương công công mới tiến vào, hô to “Hoàng thượng giá đáo”. Tất cả lập tức quỳ xuống nghênh đón thánh giá. Hoàng thượng tiến lên, đưa tay đỡ Dương Thiên Vũ và Lâm Tư Duệ. Đây là lần đầu tiên Tiểu Duệ nhìn thấy hoàng thượng, nàng có chút kinh ngạc. Người này rất giống Dương Thiên Vũ. Được biết, hai người họ vốn không cùng mẫu thân, có lẽ họ giống tiên hoàng. Vậy thì, tiên hoàng năm xưa chắc chắn rất xuất chúng, nên giờ các con trai của ngài đều tuấn mỹ phi phàm, lại tài ba xuất chúng. Đúng là long phụ sinh long tử.
    Đến khi Dương Thiên Vũ hơi giật tay áo nàng, Tiểu Duệ mới giật mình nhớ ra, vội cúi đầu, mắt nhìn xuống mũi giày. Long nhan há có thể tùy tiện nhìn chằm chằm như thế? Lúc này, một giọng nói trầm ấm mà uy nghiêm vang lên trên đỉnh đầu Tiểu Duệ.
    https://goigai.vip
    - Mau bình thân, nào, qua đây.
    Nói rồi hoàng thượng thân mật dắt tay Dương Thiên Vũ và Tiểu Duệ qua bàn tiệc. Hoàng đế ngồi ở vị trí chủ tọa. Phía bên phải là Dương Thiên Vũ, ngồi ngay bên cạnh hắn là Tiểu Duệ. Phía bên trái là Trần Hiền phi. Hiền phi là phi tần được hoàng thượng sủng ái nhất hiện nay. Có thể nói, tôn quý chỉ sau hoàng hậu nương nương. Hôm nay hoàng thượng cũng đặc biệt dẫn theo Hiền phi đến vương phủ chúc mừng hôn lễ của vị vương gia duy nhất đương triều, đủ thấy ngài sủng ái phi tần này thế nào. Nghe nói Hiền phi là quý nữ của một vị quan ngũ phẩm. Vì cha nàng phẩm cấp không cao nên dù được hoàng thượng sủng ái hết mực, nàng cũng chỉ có thể giành được ngôi vị Hiền phi mà thôi.
    Nghe kể về Hiền phi đã nhiều, hôm nay Tiểu Duệ mới có cơ hội nhìn thấy. Quả là nữ nhân được hoàng thượng sủng ái thì không thể tầm thường được. Hiền phi dung mạo như hoa như ngọc, yểu điệu dịu dàng, toàn thân toát lên vẻ tôn quý vô cùng. Tự nhìn lại mình, Tiểu Duệ có chút bùi ngùi. Nàng cũng có thể coi là xinh đẹp, nhưng so với khí chất kia, đúng là so gà với hạc, thật không sánh nổi.
    Sau mấy tuần rượu, hai má Hiền phi ửng hồng, dáng vẻ lại càng kiều mị, nàng bước lên mấy bước, xin hoàng thượng cho góp vui một tiết mục nho nhỏ chúc mừng hôn lễ của vương gia. Hoàng thượng ân chuẩn. Thị nữ của Hiền phi lập tức tiến lên, dâng cho nàng một chiếc cổ cầm. Hiền phi ôm đàn, bước lên đài. Mọi người lập tức dừng đũa, chăm chú chờ xem. Hôm nay Hiền phi mặc một bộ váy dài màu trắng, trên tóc cài cây trâm hồng ngọc, giữa trán điểm một đóa hải đường, dường như trang điểm càng đơn giản càng toát lên khí chất của nàng. Những ngón tay thon dài như búp măng lướt trên dây đàn. Dây đàn như có thần, mỗi âm thanh phát ra sống động như thật. Này tiếng gió vi vút reo ca. Này tiếng suối khi trong trẻo réo rắt, lúc trầm hùng cuồn cuộn. Chỉ bảy dây đàn mà muôn cung muôn bậc, khiến người nghe như lạc vào cõi tiên.
    Đến tận khi tiếng đàn dừng một lúc lâu, mọi người như mới bừng tỉnh khỏi mộng đẹp, tiếng vỗ tay lập tức dội vang như sấm. Hiền phi mỉm cười dịu dàng, quả không hổ chữ “Hiền”. Nàng nhấc vạt váy trắng như cánh hạc, chậm rãi bước xuống đài, tới ngồi lại vị trí bên trái hoàng thượng. Hai má Hiền phi vẫn ưng ửng hồng, đôi mắt đen láy như lấp loáng ánh nước, Tiểu Duệ nhìn như mê như say. Một lúc lâu sau, cũng biết nhìn Hiền phi như thế là thất lễ, nàng mới thu hồi ánh mắt, lén lút thở dài một hơi.
    Bất giác, bàn tay giấu dưới bàn bị nắm lấy, hơi ấm từ lòng bàn tay to lớn truyền qua khiến Tiểu Duệ có chút giật mình. Nàng quay qua nhìn, thấy gương mặt anh tuấn của Dương Thiên Vũ cũng đang nhìn mình. Tiểu Duệ đột nhiên buột miệng hỏi.
    - Thiên Vũ, có phải ta rất xấu xí không?
    hay quá
    • 25 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #94
    Mong mọi chuyện được sáng tỏ.
    • 34 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #95
    Hấp dẫn quá, thích ghê luôn
    • 34 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #96
    Nhanh ra tập mới nha tác giả TT
    • Avatar của LiuMao
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 28 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #97
    Buồn qué!!!
    • Avatar của LiuMao
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 28 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #98
    Truyện này buồn nhỉ!
    • 23 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #99
    k thích ngược thế này đâu ((((((
  • Trang 5/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 4
  • 5