TIN TÀI TRỢ.

Truyện ngắn tự sáng tác - Ảo Ảnh ^^

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 922 Lượt đọc
  • 2 Trả lời

Bài học lớn đằng sau câu chuyện nhỏ

Đến trả lời mới nhất
    • 14 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #1
    ẢO ẢNH

    "Để vượt qua được ảo ảnh phải phân biệt được giữa
    những điều bất diệt và những điều chóng qua."

    Tôi dốc sức đuổi theo một chiếc bóng mờ chạy vào cuối con hẻm. Chiếc bóng ấy vừa vụt qua trước mắt tôi. “Kẻ trộm chăng?”. Chiếc bóng nhanh đến không ngờ khiến dân thể thao như tôi phải vất vả lắm mới đuổi theo được qua mấy con hẻm. Trong bóng đêm, chiếc bóng chạy chậm dần rồi dừng hẳn lại cuối con hẻm nhỏ. Đường cùng! Chiếc bóng không di chuyển nữa, bất động ngay trước mắt tôi, cách tôi chừng mấy chục mét. Tôi hồi hộp nhìn chung quanh, không một bóng người! Lướt nhìn đồng hồ trên tay, 12h đêm không sai 1 khắc! Tôi cất tiếng dõng dạc:

    - Ai đó?

    Không một lời đáp lại. Tôi cảm thấy hơi lạnh toát ra từ chiếc bóng trước mặt khiến mình rợn da gà. Tôi hỏi lại lần nữa, lần này hỏi to hơn:

    - Ai phía trước đó, lên tiếng đi.

    Vẫn không một lời đáp lại. Chiếc bóng chỉ đứng yên bất động. Lấy hết lòng can đảm và thủ sẵn tư thế tấn công, tôi tiến lại phía trước. Không hiểu ma lực nào cứ đầy bước chân tôi tiến lại gần chiếc bóng ấy dù biết tim mình đang vỗ trống liên hồi.

    Người ấy có dáng của 1 cô gái với mái tóc ngắn, đứng quay lưng về phía tôi. Bất ngờ chiếc bóng ấy quay lại, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi không chớp mắt, khẽ nhếch miệng cười. Tôi đứng chết trân tại chỗ, hai chân như bị vị thần tóc rắn trong thần thoại Hy Lạp làm cho hoá đá. Cả thân thể tôi không thể cử động, không thể la lên. Cô gái ấy tiến lại gần tôi, để lại dưới chân tôi một thứ gì đó không rõ, rồi bỏ đi chậm rãi. Tôi cúi xuống dưới chân, cầm thứ vật lạ ấy lên – một viên ngọc màu xanh lục to bằng 2 viên bi ve – và đuổi theo cô gái lạ kỳ ấy. Cô gái không nói lời nào, chỉ bước đi, phía trước là ngõ cụt, cùng đường rồi làm sao mà đi nữa! “Cô gái này điên thật!” – tôi thầm nghĩ, nhưng vẫn bước theo. Thế rồi, không thể tin nổi cảnh tượng lạ kỳ đang diễn ra trước mắt mình: cô ta đang đi xuyên tường! Tôi đứng sững lại trước bức tường bê tông chắc chắn, làm sao cô ta có thể… trời ơi, cô ta là ma chăng? Tim tôi đập thình thịch, cả cơ thể tôi bủn rủn, nhưng không hiểu lực hấp dẫn nào cứ đẩy hai chân tôi bước tiếp. Tôi càng sững sờ hơn khi thấy chính mình cũng đang…đi xuyên tường!

    Trước mắt tôi là một thế giới màu xám tro, phủ khói sương hư ảo và lạnh lẽo. Phía xa xa là những đám mây màu xanh lờ lợ trôi nặng nề về nơi vô định. Dưới chân tôi là một lớp bụi mờ bay là đà sát mặt đất, thi thoảng có cơn gió nhẹ thổi chúng bay lên trời, tan thành hư vô mây khói. Nơi góc khuất phía chân trời là hàng ngàn mảnh giấy vụn cứ bay hờ hững giữa không trung. Tôi có cảm giác mình vô trọng lực như những mảnh giấy trắng hếu kia. Chỉ cần một cơn gió thổi qua, tất cả chúng khẽ tan rã ra thành bụi mờ rơi xuống đất, hòa vào lớp bụi ngay dưới chân tôi.

    Tôi vừa ngạc nhiên, vừa sợ sệt bước theo cô gái. Cảm giác thế giới này như một hành tinh xa lạ. Dường như ở nơi này, mọi thứ có giá trị đều được che đậy kỹ, những thứ trước mắt đều rất mơ hồ và không chân thực. Cô gái dừng lại trước một khoảng đất rộng lớn màu xanh rêu ngàn năm. Không thể tin được, trước mắt tôi là hàng trăm viên tim cương sáng chói to bằng quả bóng đang bay là đà khắp sân. Gió thổi qua, những viêm kim cương khổng lồ ấy chao đảo, va chạm vào nhau kêu loảng xoảng. Tôi tiến lại gần những viêm kim cương kia, tôi có quyền lấy chúng đúng không, đâu có ai cấm tôi ở thế giới xa lạ này? Chạm tay vào 1 viên kim cương gần nhất, tôi thấy hạnh phúc không tả nổi. Lần đầu tiên trong đời, tôi được tận mắt chứng kiến và chạm vào một viên kim cương to như thế. Tôi dốc hết sức cầm nó và bứt nó ra khỏi “đám” kim cương xung quanh. Một viên là đủ rồi, tôi nghĩ thầm. Vô ích, càng dốc hết sức, những viên kim cương càng dính nhau chặt hơn thành một khối khổng lồ không tài nào kéo đi nổi. Tôi dựt mạnh viên kim cương đã chạm vào ban đầu, lập tức, viên kim cương này vỡ tan kéo theo hàng trăm viên khác chảy thành tro bụi. Trời ơi, tôi đã làm gì thế này, tôi vừa làm tan biến một gia tài kếch xù đủ mua cả thế giới! Cô gái nhìn tôi lắc đầu rồi bỏ đi, tôi vội vã đuổi theo.

    Chỗ dừng chân tiếp theo của chúng tôi là một con suối cạn, nước đục lờ đờ vì bị bao phủ bởi sương mù và hơi nước trên bề mặt. Phía bên kia con suối là một cây Tầm Ngư khổng lồ với hàng ngàn nhánh cây trổ hoa đỏ rực. Trên đỉnh cây thần là một thế giới tuyệt vời chẳng khác gì đỉnh Olymya – nơi các vị thần tụ họp về sinh sống. Tôi tưởng tượng ra cảnh sắc đông vui, nhộn nhịp của thế giới thần tiên trên tán cây cao kia. Nếu tôi lên đến đó, biết đâu tôi có thể trổ tài khiến các vị thần vui, và biết đâu họ sẽ ái mộ tôi, vì tôi là người đến từ thế giới tương lai cơ mà! Tôi chăm chăm nhìn ngắm đỉnh cây thần không chớp mắt, và lội băng qua dòng suối kia tự lúc nào. Tôi cắm đầu leo lên từng nhánh cây, mắt vẫn không rời thế giới tuyệt diệu phía trên kia. Thế rồi, tôi đã lên đến được đỉnh cây thần. Phũ phàng làm sao, chẳng có thế giới nào như tôi tưởng tượng cả. Rõ ràng tôi đã nhìn thấy cả một thế giới thần tiên khi tôi ở dưới kia cơ mà! Trên này không có gì ngoài những đám mây trắng xoá, trắng đến kỳ dị, tái tê. Và trái ngoe thay, từ trên này nhìn xuống, con suối lờ mờ đục lúc nãy bỗng trở nên xanh biếc, lung linh đẹp tuyệt vời. Tôi nhìn được đến tận đáy suối, đó là cả một thế giới của lá, hoa cùng hàng trăm thực thể và sinh vật đẹp tuyệt như trong truyện cổ tích. Tôi vội vàng xuống lại phía dưới để chiêm ngưỡng thế giới cổ tích ấy rõ hơn nhưng không còn kịp nữa, con suối kia đã tan biến vào hư không tự lúc nào.

    Tôi miệt mài leo xuống và chạy theo cô gái kỳ lạ ấy, trong đầu không thôi nghĩ về thế giới lung linh kỳ ảo tôi vừa thấy loáng thoáng. Cô gái đi nhanh hơn, có cảm giác cô ta đang bay nhẹ trên mặt đất rồi bất ngờ đứng lại trước một ngọn núi cao khổng lồ. Mắt cô ngước nhìn lên không chớp và tiến thẳng về phía trước. “Ngọn núi cao thế này mà cô ta định trèo lên đấy chắc, phía trên ấy tối thui có gì đâu mà lên?” – tôi thầm nghĩ. Cô gái ấy miệt mài leo lên đỉnh núi. Tôi ngần ngại nhìn lên đỉnh cao chót vót mà rã rời cả tay chân. Phải đến Tết Công Gô thì may ra tôi lên được đến đấy. Tôi đâu có khả năng chán đi rồi bay như cô gái kia, tôi không thể tự làm khổ mình. Nhưng bất chợt tôi nghĩ đến cảnh mất đi người dẫn đường giữa thế giới kỳ lạ và quái dị này, điều đó mới thật sự khủng khiếp hơn gấp trăm lần việc bỏ sức leo lên đỉnh núi kia. Không được, dù sao đi chăng nữa, tôi cũng phải leo theo cô ta lên ấy thôi.

    Cuối cùng tôi cũng lên đến đỉnh núi, không quá mệt và khó khăn như tôi tưởng. Tại đây, hàng trăm người đang tập trung dưới một sân chơi khổng lồ. Không thể tưởng tượng nổi, phải có đến mấy trăm trò giải trí đủ mọi loại hình, từ vận động, thư giãn đến phiêu lưu, hành động,… tất cả các môn thể thao, giải trí trên khắp hành tinh này đều hội tụ về đây. Tôi sẽ tha hồ chơi, tha hồ thư giãn, tuyệt diệu biết bao nhiêu khi có mặt ở đây. Những nỗ lực khi nảy thật sự xứng đáng. Không ngờ, từ dưới nhìn lên đỉnh núi này chỉ toàn là mây đen mà lên đây lại là cả một thiên đường tuyệt diệu. Không thiếu một trò chơi thể thao nào, dù là leo núi, lặn biển hay trượt tuyết. Tôi lao vào sân bóng đá theo chuẩn quốc tế, ôi tuyệt vời làm sao, đúng là sân bóng cao cấp mà một cầu thủ tương lai như tôi hằng ao ước. Cầm một trái banh lên, tôi chạy ra giữa sân, lòng đầy hưng phấn. Nhưng chung quanh không một ai quan tâm đến tôi, không ai để ý tôi, không ai muốn mời tôi chơi cùng. Tôi chạy lai một đôi và cất lời hỏi thăm, không một ai có hứng thú đáp lại. Và, cả một ngày trời, tôi chạy hết sân chơi của trò này đến trò khác mà vẫn không thể tham gia một trò nào vì không ai muốn cùng đội với tôi, không ai muốn hướng dẫn tôi. Tuyệt vọng, tôi mới nhớ đến cô gái kỳ lạ - người bạn dẫn đường của tôi. Cô ta vẫn đứng đó, dõi mắt theo tôi. Mệt mỏi và xuống tinh thần, tôi chạy về phía cô gái:

    - Chuyện gì đang xảy ra với tôi thế, cô đưa tôi đến nơi quỷ quái gì thế này. Tôi muốn về nhà ngay lập tức.

    Cô gái chỉ nhìn tôi không đáp lại lời nào.

    - Này cô, làm ơn nói gì đi, tôi muốn về lại thế giới của tôi.

    Cô gái tiến lại gần tôi, nhìn thẳng vào đôi mắt tôi, đáp lời:

    - Anh đã chết rồi. Đây mới là thế giới của anh.

    Tôi hoang mang, sững sờ, có cảm giác tim như ngừng đập.

    - Cô nói gì, tôi… chết rồi ư. Không thể nào, không thể nào đâu, không…

    - Anh có vẻ luyến tiếc à? Là anh tự chọn cái chết đấy chứ, anh nhớ không! Ai đã nhảy từ trên lầu cao xuống, ai đã chán ngán cuộc sống hiện tại và muốn tìm đến thế giới này?

    - Không! Tôi không muốn chết, tôi chưa thể chết, tôi không muốn sống ở đây, tôi còn trẻ, còn gia đình, còn tương lai, ước mơ, hoài bão, tôi…tôi còn chưa kịp nói yêu một người!

    - Giờ chẳng còn gì cả. Muộn rồi.

    - Cô làm ơn đi, tôi xin cô đưa tôi về lại thế giới của tôi, xin cô. Nước mắt tôi trào ra ướt đẫm cả khuôn mặt.

    - Anh đang khóc đấy ư ? Lần đầu tiên tôi thấy ai đó khóc được ở thế giới này vì tại đây, cả tinh thần và cảm giác của chúng ta đều bị che giấu trong huyền nhiệm. Có lẽ trái tim anh còn đập, nó chưa thể ngừng đập hẳn. Và có lẽ việc anh muốn chết không phải là bản chất, đó chỉ là hiện tượng nhất thời. Những dạng hiện tượng đều có bản chất đánh lừa và sai lầm. Tôi đã sai lầm khi mang anh về thế giới này.

    - Nói vậy là…cô sẽ đưa tôi trở lại thế giới của tôi đúng không ? - Mắt tôi sáng lên rực rỡ, trong lòng sung sướng vô bờ bến khi có được một tia hy vọng lóe lên.

    - Tôi không có khả năng đưa anh về được thế giới của anh, anh hãy tự tìm đường về. Hãy nhớ rằng: Mọi thứ có giá trị đều được che đậy kỹ trong thế giới này. Để vượt qua được những ảo ảnh, anh phải phân biệt được giữa những điều bất diệt và những điều chóng qua. Hãy dựa vào thứ duy nhất có thật mà anh có. Tôi đi đây, chúc anh may mắn.

    Nói rồi cô gái biến mất, tan thành khói mây nhạt nhoà, hoà lẫn vào muôn vật thể trong thế giới kỳ ảo này. Tôi lấy lại bình tĩnh, lúc này phải tuyệt đối bình tĩnh. Tôi nhớ lại lời cô gái nói lúc nãy : « Để vượt qua được những ảo ảnh, anh phải phân biệt được giữa những điều bất diệt và những điều chóng qua ». Phải rồi, thế giới này chỉ toàn là ảo ảnh, mọi vật thể ở đây chỉ làm vui các giác quan, các thứ tuyệt vời ở đây đều là nhất thời, chúng xuất hiện do khao khát của chúng ta mà thành. Tôi đã từng khao khát tiền tài, địa vị, các thú vui,… Nhưng giờ đây tôi chẳng cần chúng nữa, tôi chỉ khao khát được sống, được là chính mình, được làm lại từ đầu, được yêu thương. Chỉ vì những thất bại nhất thời mà tôi tìm đến cái chết, trời ơi, tôi ân hận biết bao. « Hãy dựa vào thứ duy nhất có thật mà anh có » - lời nói cô gái còn văng vẳng đâu đây. Đúng rồi ! Thứ duy nhất có thực mà tôi có chính là viên ngọc màu xanh lục, vì nó thuộc về thế giới của tôi, không phải các thứ ảo ảnh trong thế giới bí hiểm này! Tôi đưa tay vào túi áo, may quá, nó vẫn nằm yên trong đó. Tôi thò tay lấy viên ngọc ra khỏi túi áo, khung cảnh xung quanh đang biến đổi, khói bụi và mây bay kín cả không gian. Trong cõi vô định ấy, bức tường – không, chính xác hơn là hành lang tầng 6 của lớp học thể thao – dần hiện ra. Tôi cầm chắc viên ngọc trên tay, ngoái đầu nhìn lại thế giới này lần cuối trước khi đi xuyên tường lần nữa để trở về. Tôi thấy các đám mây dần bay đi trả lại bầu trời trong xanh, tôi thấy mặt đất không còn khói bụi mịt mờ che lấp nữa mà là muôn ngàn cỏ hoa lá cây phủ kín các lối đi, và tôi thấy gương mặt cô gái kỳ lạ ấy sáng đẹp tuyệt vời như một thiên sứ vừa hoàn thành nhiệm vụ, từ đôi vai cô gái mọc ra một đôi cánh thiên thần.

    - Trời ơi, con trai tôi tỉnh lại rồi. Con tỉnh lại rồi ông ơi !

    - Ôi con trai…huhu…con tỉnh rồi ! Con nhận ra bố không, mẹ con đây nữa, đây là em Hường và cái Thảo bạn con đó, nhớ không con ?

    - Anh …

    Tôi cảm thấy như vừa thoát khỏi một thế giới ảo mộng. Cảm thấy cổ họng khô rát và khát nước kinh khủng.

    - Nước …bố ơi …cho con nước…

    - Ôi con nó còn nhớ anh, vậy là nó còn nhớ mọi người em ơi ! … Nước đây con.

    Tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc ngập tràn của một tên khờ vừa thoát khỏi cái chết. Không một ai biết được tôi đã có cuộc chu du vào thế giới lạ kỳ - vùng đất chuyển giao giữa thiên đàng và địa ngục – và trở về hạ giới an toàn. Vài ngày sau tôi mới biết, kẻ ngu ngốc khát khao được sống là tôi, đã từng có ý định nhảy lầu, nếu không phải vì vấp phải viên bi xanh của ai đó làm rơi ra phía ngoài lan can và ngã nhào xuống ban công tầng dưới thì có lẽ cái mạng này của tôi đã không còn.

    Đã một năm trôi qua, tôi đã sống mạnh mẽ hơn, nỗ lực hơn và không còn bi quan như trước. Tôi được chọn vào đội tuyển danh dự của toàn tỉnh, lối đi phía trước còn rất dài và chông gai nhưng tôi biết không có con đường cùng và không có gì là không thể. Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi được may mắn nhìn thấy những điều kỳ lạ trên cõi đời để tôi nhận ra được giá trị cao đẹp của những thứ mà mình đang có. Thỉnh thoảng, những lúc gặp khó khăn chồng chất khiến mình mệt mỏi, tuyệt vọng tôi lại nhớ đến lời cô gái trong chuyền phiêu lưu kỳ lạ ngày nào : « Để vượt qua được ảo ảnh, anh phải phân biệt được giữa những điều bất diệt và những điều chóng qua ».
    :Rose::Rose:^^:Rose:Thần tiên tỉ tỉ....^^:Rose:^^:Rose::Rose:
    9 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 14 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #2
    Thanks mọi người. Mình post thêm, 1 truyện ngắn của mình nữa nhé.
    :Rose::Rose:^^:Rose:Thần tiên tỉ tỉ....^^:Rose:^^:Rose::Rose:
    • 14 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #3
    CHỈ LÀ NGỘ NHẬN

    Anh ghé qua nơi này hai dịp, dịp đầu vào rằm Trung Thu, dịp thứ 2 vào tuần đầu tiên tháng 10. Tôi tìm đến con đường này bao nhiêu lần không nhớ rõ, bắt đầu kể từ khi tôi gặp anh.

    Đó là một đêm trung thu tuyệt diệu. Tôi lang thang trên góc phố quen, nơi có hàng hoa giấy và cây Ngọc Lan tỏa hương thơm ngào ngạt. Lũ trẻ đùa vui với nến và đèn khiến con đường làng thường ngày vốn buồn tênh, lặng lẽ nay bỗng nhộn nhịp tiếng trẻ nô đùa. Làng của tôi rất bình yên và cuộc sống của tôi cũng êm đềm trôi như thế. Tôi nhớ không biết bao nhiêu lần ba mẹ muốn đón mình vào phố thị nhưng rút cuộc, tôi lại trở về vùng quê lặng lẽ này, yên phận làm một cô dạy trẻ. Tôi sinh ra vốn đã thuộc về nơi đây mất rồi. Cả con đường làng bình thường tối đen như mực khi màn đêm buông xuống. Những ánh đèn điện từ mỗi hộ gia đình không đủ sức hắt ánh sáng yếu ớt, băng qua vườn cây để ra được đến đường làng. Thế mà đêm ấy, cả con đường rực sáng bởi ánh nến từ đèn Trung Thu. Tôi chạy ra đường như một đứa trẻ con. Hối hả và vội vã, tôi đã đụng phải anh. Anh nhẹ nhàng đỡ tôi dậy bằng một giọng nói nhỏ nhẹ, ấm áp: “Em có sao không, đi đâu mà vội thế em.” Ngước mắt lên, trước mặt tôi là một gương mặt thanh tú với ánh nhìn thân thiện. Thoáng chút ngượng ngùng, tôi vội vã đứng lên, chỉ nhìn anh cười mà không kịp đáp lời. Anh tiếp lời hộ tôi “Ở đây tối quá em nhỉ.” Tôi đáp lại gọn gàng “Vâng”. Thế rồi tôi đi, đi theo quán tính nhưng đi một lúc thì quên mất là mình đang đi đâu, đang muốn làm gì. Giọng noí ấm áp khi nãy lại xuất hiện: “Em đi nhanh thế, anh đuổi theo không kịp,…cây đèn pin này…”. “Chết thật, em quên!” – Tôi đáp vội – “Cho em xin lại nhé”. “Không cần phải xin đâu, ai mà lấy của em!” - Anh cười. Thế là tôi quen anh. Anh và tôi đi song song suốt mấy con đường làng, anh kể cho tôi nghe bao nhiêu là chuyện. Chuyện về cuộc sống của anh, về lý do anh ở đây. Lần đầu tiên tôi có cảm giác như thân thuộc từ rất lâu rồi đối với một người hoàn toàn xa lạ - là Anh.
    Một năm trôi qua, tôi bây giờ đã lên thành phố sống cùng ba mẹ với một cuộc sống mới, một con người mới. Bất cần đời, không tin vào tình yêu và xa lánh mọi người – con người tôi là như thế kể từ khi anh đi. Công việc mới của tôi là điều hành kinh doanh một cửa hàng vải ngay trung tâm thành phố. Công việc do cha mẹ mang lại thật tuyệt với nhiều người, nhưng vô nghĩa với tôi. Hằng ngày, nhìn những tấm vải vóc vô hồn nằm kế bên nhau đủ mọi sắc màu khiến tôi mệt mỏi. Vì đã có người làm nên 80% thời gian tôi không có mặt tại tiệm vải. Tôi dành thời gian lang thang khắp nơi, lê la hết quán này sang quán nọ để cafe một mình và bắt những chuyến xe về lại con phố xưa, nơi tôi gặp anh lần đầu. Tôi coi thường những người con trai đeo đuổi mình, tôi tìm cách để họ thích tôi và chia tay ngay khi họ tưởng tình yêu đang tuyệt diệu. Tôi thấy thật hả dạ khi làm như thế, họ xứng đáng bị như thế vì trong mắt tôi, mọi người con trai đều không đáng đặt niềm tin.

    - Ở đây có vải sọc caro xanh biển không em ? – Một vị khách điển trai tầm 30 tuổi hỏi tôi vào một buổi chiều hiếm hoi tôi có mặt ở tiệm vải.
    - Không biet. Anh qua hỏi mấy người làm bên kia dùm – Tôi đáp lại hững hờ.
    - Thế cô là gì ?
    - Là chủ tiệm.
    - Em là chủ tiệm mà không biết ở đây có vải sọc caro hay không sao ?
    - Đó là chuyện của anh chắc ?
    - Em đẹp mà dữ quá !

    Tôi không đáp lại, không ngạc nhiên. Đơn giản tôi chỉ nghĩ có lẽ hắn muốn chọc ghẹo làm quen mình thôi. Lại một kẻ rảnh rỗi vớ vẩn.

    - Này ! Anh có bạn gái chưa ? – Tôi hỏi giọng đầy thách thức.
    - Có bạn gái thì không được khen em đẹp à ? – Vị khách mỉm cười.
    - Chỉ hỏi thôi, anh có chưa ?
    - Anh có người yêu rồi, nhưng vẫn có thể mời em đi uống cafe ! – Vị khách nhìn tôi cười rất lạ.
    Kẻ - điển - trai - trung - thành - nhưng - ngốc - nghếch là những « mỹ từ » tôi ưu ái dành để gọi anh – nạn nhân mới của tôi. Anh đưa tôi đi lòng vòng qua biết bao con đường và yên vị trong một quán cafe gần bờ sông mát rượi. Không hiểu sao tôi có cảm giác lạ lắm, cảm giác của sự quen thuộc.

    - Đi với em không sợ bạn gái ghen à.
    - Không bao giờ có chuyện đó cả - Anh cười, rất lạ.
    - Vì không biết đúng không ? – Tôi cười.
    - …Uhm…gần như thế.
    Tôi bắt đầu sắp đặt trong đầu bao nhiêu cách chuyện trò tạo ấn tượng với anh, tôi đinh ninh thể nào anh cũng sẽ nhớ đến tôi, phải như vậy thôi. Anh và tôi trò chuyện sôi nổi đến quên cả thời gian.
    - Về thôi em, gần 11 giờ rồi.
    - Uhm.
    - Nói chuyện với em rất vui.
    - …À,… uhm… anh đang có chuyện buồn à. Bạn gái giận à ?
    - Gần như vậy. Anh cười buồn.
    - Nếu chuyện tình cảm thì anh đừng nên buồn làm gì. Con gái giận rồi lại tự làm lành thôi. Anh đừng bận tâm.
    - Thế à. Em cũng thế à ?
    - Em khác.
    - Khác chỗ nào?
    - Em không kịp giận bao giờ.
    - Không kịp à? Hay nhỉ!

    Đã hai tháng kể từ khi tôi và anh quen nhau, không hiểu sao tôi luôn có cảm giác thật lạ và bình yên khi ở bên anh. Anh thật thà, vui vẻ, dễ gần và đứng đắn. Đặc biệt, tôi cảm nhận được ở anh một chút bất cần đời như tôi. Tôi nghĩ về bạn gái của anh, liệu cô ấy có vui khi thấy tôi đi bên anh thế này? Nhưng tôi thật sự cảm động khi anh nắm tay tôi, nhìn trong ánh mắt của anh một chút gì đó yêu thương, nghẹn ngào và uẩn khúc không nói nên lời. Tôi tưởng anh chỉ mang cảm giác tội lỗi của một người con trai biết mình say nắng nhưng không thể nào thoát ra được, nhưng không ngờ anh lại…nói yêu tôi và muốn tôi làm bạn gái của anh. Tôi chấp nhận. Đôi khi không thể lý giải được tại sao lại thế này, thế kia nhưng có lẽ tôi thương anh vì cái uẩn khúc mà anh đang giữ trong lòng. Tôi có cảm giác anh cũng như tôi, và vì thế tôi không muốn hỏi nhiều.
    Càng quen anh lâu tôi càng thấy anh bất cần đời, anh hờ hững và ánh mắt nhiều lần nhìn xa xăm. Tôi đọc được trong ánh mắt ấy một nỗi niềm tâm sự lớn lao lắm nhưng không lý giải nổi vì anh không chia sẻ. Đã nhiều lần, tôi bộc lộ suy nghĩ của mình cho anh hiểu, anh chỉ ngồi lặng yên và xin lỗi tôi, rồi đâu lại vào đấy.

    - Anh có vẻ không thoải mái khi ở gần em.
    - Sao em hỏi lạ vậy?
    - Em không hỏi, mà em cảm thấy thế.
    - Em ăn đi.
    - Em không muốn ăn, em không nuốt nổi. Tại sao anh lại như thế, em làm gì sai sao? Anh luôn tỏ ra quan tâm em, nhưng anh không yêu em, em cảm nhận được anh không yêu em.
    - Anh yêu em – Anh hạ giọng nhỏ nhẹ.
    - Anh không thể hiểu nổi em đã từng như thế nào trước khi gặp anh đâu - Tôi lôi tấm hình người mà tôi yêu thầm trước đây từ trong ví ra, người tôi gặp trong đêm Trung Thu. Anh và anh ấy đều giống nhau! Em cảm nhận được hai người quan tâm em nhưng không ai thật lòng yêu em, đúng thế không!
    - Em bình tĩnh đi…
    - Làm sao có thể bình tĩnh được. Em có gì không tốt sao, cả anh và anh ấy sao không ai giải thích với em.
    Anh nắm tay tôi, khẽ lấy tấm hình tôi đang nắm chặt trong tay ra. Thẫn thờ. Anh đứng dậy, mặt anh biến sắc, từ khoé mắt anh nước mắt chực tuôn trào. Anh nhìn tôi không nói nên lời, vẫn với ánh mắt đầy uẩn khúc.
    Và anh chia tay tôi, trong lặng yên, nhẹ như mây trời. Ngày ra đi, anh để lại cho tôi 1 hộp quà và mong tôi hiểu cho anh. Tôi mất hai năm nơi đất khách quê người để lãng quên những người tôi từng yêu và hoàn tất giấc mơ của mình.

    Sau bốn năm vùi đầu vào sách vở, vào công việc mới, tôi quay trở về quê cha đất tổ, có cảm giác mình khôn lớn hơn rất nhiều. Con đường làng ngày xưa nay đã rải nhựa sạch bóng, đèn điện sáng lung linh. Những dãy nhà trẻ ngày xưa nay cũng khang trang hơn và đời sống người dân cũng khá hơn 4 năm trước. Tôi lang thang trên con đường quen thuộc, nơi mà tôi gặp tình yêu đầu đời, nhưng trong lòng thanh thản kỳ lạ. Trở về nhà nội, tôi thấy được trong mắt nội chan chứa tình yêu thương và cảm động biết bao khi căn phòng xưa nội vẫn giữ nguyên cho mình, sạch sẽ như tôi chưa từng đi xa. Trên bàn tôi là một hộp quà màu xanh biển. Thoáng chút ngờ ngợ, tôi chợt nhận ra nó là hộp quà người yêu sau gửi cho mình 4 năm trước. Đúng rồi, lúc ấy tôi vẫn chưa mở nó vì tôi coi thường nó, tôi coi thường kẻ thay lòng đổi dạ muốn bù đắp tình cảm bằng một hộp quà. Tôi đã để lại nơi đây trước khi quyết định đi du học. Giờ đây, cầm nó trên tay và hồi hộp mở, tôi có cảm giác thời gian như quay trở lại.

    Hàng loạt tấm hình được chăm chút chỉnh sửa bỏ vào khung nền trái tim đẹp lung linh. Mà ngạc nhiên hơn, người trong ảnh là anh – người yêu đầu của tôi. Có cả những tấm hai người con trai tôi từng yêu chụp cùng nhau, ánh mắt họ chan chứa yêu thương khi bên nhau, không đượm buồn, uẩn khúc như khi họ nhìn tôi. Tôi băn khoăn tự hỏi điều gì khiến anh gửi nó cho tôi, vì sao họ biết nhau? Và một bức thư anh gửi cho tôi rơi ra từ hộp quà, nét chữ như mới ngày hôm qua: “Gửi đến em ngàn lời xin lỗi. Anh phải quyết định chia tay em để giải thoát cho em trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn. Anh có thể lừa dối gia đình nhưng không thể lừa dối bản thân, càng không thể lừa dối em. Em là người con gái tốt nhất anh từng gặp, là người bạn tri âm của anh, hiểu anh nhưng không thể là người yêu anh, vì anh không như những người con trai khác. Người anh luôn yêu là người em thấy trong hình….Cầu chúc em hạnh phúc”. Nước mắt tôi trào ra, ngỡ ngàng, thương xót và ngậm ngùi không nói nên lời. Tôi cảm nhận được vị mặn của dòng nước mắt và cái nhói đau sâu tận trong tim mình. Hai người đó không thể yêu tôi, chỉ vì họ thuộc về nhau. Một câu trả lời đơn giản mà tôi hằng tìm lời giải đáp suốt bao năm nay. Nếu không có bức thư này, có lẽ cả đời tôi cũng không thể lý giải nổi tại sao.

    Khi bình tâm lại, tôi thấy mọi chuyện thật nhẹ nhàng. Tôi vui vì 3 chúng tôi có duyên nhưng không có nợ với nhau, vui vì chúng tôi như những người tri kỷ. Và dù họ ở đâu, làm gì, tôi vẫn mong họ hạnh phúc, vượt qua được mọi dư luận để được là chính mình. Tôi đã trở lại, không còn nặng nề, đau khổ như lúc ra đi. Tôi nghĩ về quãng thời gian mình đã phung phí, tôi muốn làm những gì mình hằng ước mơ, và hơn hết, tôi quyết định sẽ mãi gắn bó với nơi này – vùng đất mà từ lúc sinh ra tôi vốn đã thuộc về. Những ngộ nhận thuở ban đầu dù có ngỡ ngàng, đau khổ đến mấy cũng đã qua rồi, sẽ phải gạt đi. Hãy để tất cả lại phía sau lưng, nhẹ nhàng đón một cuộc sống mới.

    Gạt nước mắt đi, đứng dậy. Nắng sớm lại chan hoà.
    :Rose::Rose:^^:Rose:Thần tiên tỉ tỉ....^^:Rose:^^:Rose::Rose:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)