TIN TÀI TRỢ.

Truyện cực ngắn... nhưng phải suy ngẫm nhiều

  • 6.61K Lượt chia sẻ
  • 73.9K Lượt đọc
  • 25 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Bài học lớn đằng sau câu chuyện nhỏ

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Be Bin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 16 năm
    • 388 Bài viết

    • 65 Được cảm ơn

    #1
    Bóng nắng, bóng râm

    Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo:

    - Nhà ngoại ở cuối con đê.

    Trên đê chỉ có mẹ, có con

    Lúc nắng, mẹ kéo tay con:

    - Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra.

    Con cố.

    Lúc râm, con đi chậm, mẹ mắng:

    - Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ.

    Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội ?

    Trời vẫn nắng, vẫn râm...

    ...Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên.
    (ST)

    --------------------

    Bàn tay
    Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.

    Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.

    Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.

    ----------------------

    Cua rang muối
    Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui:

    - Cua rang muối thật đó mẹ.

    Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém:

    - Còn răng đâu mà ăn?!

    (ST)

    ------------------------------
    Xa xứ
    Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học.

    Thư đầu viết: "ở đây, đường phó sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình..."

    Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm..."

    Mùa đông sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội... Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không..."

    (ST)
    -------------------------------
    BinKem
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 18,618 Bài viết

    • 11,517 Được cảm ơn

    #2
    • 1,860 Bài viết

    • 354 Được cảm ơn

    #3
    Đúng là ngắn mà phải suy nghĩ nhiều, cám ơn mẹ BIn nhé
    • 69 Bài viết

    • 45 Được cảm ơn

    #4
    Cảm ơn bạn rất nhiều. Mình rất nhớ mẹ khi đọc truyện: Bóng râm, và cua rang muối. Tặng bạn và mẹ của bạn nhé:Rose: :Rose: :Rose: :Rose: :Rose: :Rose: :Rose: :Rose:
    • 591 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #5
    Đúng là rất hay và khiến ta phải suy nghĩ. Em xin ghi lại nhé
    • Avatar của vqsktdt
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 12 năm
    • 166 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Cảm ơn nhiều, mẹ Be Bin ơi.
    • Avatar của autumn77
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 525 Bài viết

    • 114 Được cảm ơn

    #7
    Truyện thật có ý nghĩa
    Suốt ngày sao chép các vị thuốc, chẳng chữa nổi bệnh nào. Suốt ngày chỉ viết các lộ trình, chẳng bước lên một bước.
    • 480 Bài viết

    • 144 Được cảm ơn

    #8
    Cám ơn bạn :Rose: :Rose: :Rose: :Applause:
    • 9 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #9
    Xúc động và thật đáng suy ngẫm. Cảm ơn mẹ Bin nhé :Rose: :Rose: :Rose:
    • 465 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #10
    đọc truyện bạn gửi xong, tháấy mình cần phải alô ngay cho mẹ yêu :-)

    Cảm ơn bạn, rất có ý nghiã
    Take care of your body. It's the only place you have to live

    - by Jim Rohn -
    • 890 Bài viết

    • 177 Được cảm ơn

    #11
    Truyện hay quá, đầy cảm xúc. Cám ơn bạn nhiều lắm
    • 7,080 Bài viết

    • 1,760 Được cảm ơn

    #12
    Xin phép được đưa lên blog cuả mình. Xin cám ơn
    • 38 Bài viết

    • 29 Được cảm ơn

    #13
    Khóc


    Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa.
    Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ.
    Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói:
    - Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh.(ST)
    • 38 Bài viết

    • 29 Được cảm ơn

    #14
    Con Nuôi


    Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói:
    - Mình biết tất cả về con nuôi đấy.
    Một học sinh khác hỏi:
    - Thế con nuôi là gì?
    Cô bé trả lời:
    - Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim mẹ mình chứ không phải từ trong bụng.(ST)
    • 38 Bài viết

    • 29 Được cảm ơn

    #15
    Quà sinh nhật

    Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má: “Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?”
    Chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: “Sao má chẳng ăn gì?” Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến…
    (ST)
    • 38 Bài viết

    • 29 Được cảm ơn

    #16
    Mồ côi


    Đêm đông, nằm cạnh bố, cu Hải co ro thì thầm:
    - Giá như mẹ đừng “đi xa”, thì giờ này con được nằm giữa ấm biết mấy. Chứ có hai bố con mình, ai cũng lạnh.
    Bố cu Hải vỗ về con, rồi nói:
    - Con đừng lo, mẹ xa rồi, có dì thay mẹ chăm con.
    Cu Hải không hiểu nhưng cũng thấy mừng, vì nhà lại có thêm người đỡ vắng lạnh.
    Mùa đông sau, Hải co ro nằm một mình lại nghĩ:
    - Giá như đừng có dì nhỉ thì bây giờ mình đỡ lạnh một bên…(ST)
    _________________
    • 38 Bài viết

    • 29 Được cảm ơn

    #17
    Vòng cẩm thạch


    Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường... Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo.

    Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười:

    -Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui.

    Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng.(ST)
    • 38 Bài viết

    • 29 Được cảm ơn

    #18
    Vợ chồng


    Mỗi lần du lịch, anh vẫn bật cười vì tính nhát gan của chị. Xe qua đèo: sợ. Lên núi cao: sợ. Biển sóng lớn: sợ. Những lúc ấy, anh lại ôm lấy chị, vỗ về:
    - Đừng sợ, có anh đây. Em hãy can đảm lên nào !
    Công ty phá sản. Từ cương vị gián đốc, anh quay về với hai bàn tay trắng. Anh hốc hác, suy sụp. Chị dịu dàng ôm anh vào lòng, xoa xoa mái tóc:
    - Đừng tuyệt vọng, anh còn có em mà. Hãy can đảm nhé anh ! (ST)
    • 38 Bài viết

    • 29 Được cảm ơn

    #19
    Giá mà


    Hễ nhà có dịp dự đám, nó thường vòi vĩnh xin theo. Thấy nhà bạn có giỗ vui vầy, nó thắc mắc với bà: “Sao nhà mình không có giỗ như nhà người ta hả nội?”. Nội mỉm cười rồi cốc vào đầu nó: “Khi nào bà mất thì cháu sẽ được ăn giỗ, cháu có vui không?”. Nó giật mình, thàng thốt .

    Bây giờ nhà nó cũng có giỗ. Mọi người xúm xít quây quần. Riêng nó thấy buồn, ray rứt. Giá mà nó được gặp lại bà, dù chỉ một lần, bà ơi!
    (ST)
    • 38 Bài viết

    • 29 Được cảm ơn

    #20
    Một buổi sáng


    Thằng bé mặc bộ quần áo rách phong phanh bước chân sáo trên đường mặc gió lạnh. Nó ghé vào một hàng phở nhỏ, nghèo nàn bên góc phố, đường hoàng nói lớn:
    - Dì bán cho con tô phở ba ngàn đem về.
    Bà hàng phở nhìn nó, nhưng rồi lại cụp đầu xuống.
    Tưởng bà không nghe, nó nói càng to hơn. Nào ngờ, bà mắng xối xả:
    - Tao không bán. Mới sáng mà mày đã tới ám tao hả thằng ăn mày! Mua ít vậy sao tao bán?
    Nó cúi gằm mặt, nắm chặt mấy tờ bạc lẻ nhàu nát trong tay rồi lầm lũi bước đi. Nó chỉ muốn mua cho mẹ một tô phở nóng, nên để dành mãi từ số tiền ít ỏi bán vé số hàng ngày. Mẹ nó đau. (ST)
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2