images-of-love-tumblr-4

1.Chia tay

Như Nguyệt vẫn giữ thói quen đến góc phố quen từ sau khi chia tay Lâm Phong, vẫn giữ thói quen gọi ly mojito mà cả hai cùng thích. Vẫn thường một mình dạo bước dưới ánh hoàng hôn nhạt nhòa. Thi thoảng ghé vào hiệu sách mua vài quyển sách cô đã đọc đến trăm lần nhưng vẫn muốn đọc lại lần nữa. Rồi về nhà, rồi làm việc, rồi đi ngủ. Mọi việc vẫn cứ âm thầm mà vội trôi như khi cô còn có anh bên cạnh. Chỉ là khi vui cô mỉm cười, khi buồn cô mỉm cười, khi trái tim quằn quại đớn đau cô cũng mỉm cười. Người ngoài nhìn vào ai nấy đều thấy cô rất ổn, gia đình không ai nhận ra ở cô điều bất thường. Ngay cả Gia Bảo, người yêu hiện tại, đồng thời là chồng sắp cưới của cô cũng không nhận ra điều gì.

Người ta bảo chia tay không phải là đau, mà đau khi lời chia tay ấy không phải thực tâm ta muốn vậy. Và Như Nguyệt đã tự nguyện nhận lấy nỗi đau đớn ấy. Bề ngoài cô luôn tỏ vẻ mình không sao, nhưng trái tim cô vẫn cứ mãi rỉ máu từng giọt. Những đêm trường khi hình bóng Lâm Phong chợt đến và lệ ướt đẫm đôi bờ mi, cô lại đeo tai nghe vào và bật nhạc thật to, to hết mức để tiếng nhạc ấy khỏa lấp đi mọi muộn phiền.

Trang nhật kí loang màu nước mắt cô không còn nhắc đến tên anh nữa. Mà nếu có, cũng đều gắn liền với hai chữ “Tạm biệt”. Cô sẽ quên anh, quên anh như lời cô đã hứa với chính mình. Cô sẽ sống thật hạnh phúc với Gia Bảo, học cách yêu anh nhiều như tình cảm anh dành cho cô vậy. Số phận của cô và Lâm Phong vốn dĩ là hai đường thẳng song song, chỉ là cố gắng bẻ cong để được gặp nhau tại một điểm, đến khi không còn sức lực để níu giữ, buông tay ra, hai đường thẳng ấy lại tiếp tục song song đến cuối cuộc đời. Gía mà đừng bao giờ gặp nhau, giá mà cô và anh, hai trái tim đừng chung nhịp đập trên một đoạn đường đi thì cả hai đã không phải đớn đau như bây giờ.

Như Nguyệt vẫn còn nhớ rất rõ giây phút cô buông lời chia tay, Lâm Phong đã không kiềm được mà ghì chặt lấy bờ vai cô, đôi mắt lộ rõ vẻ đớn đau đến nhói lòng. Anh gằn giọng hỏi:

-Vì sao?

Cô chỉ cười lãnh đạm:

-Chẳng sao cả. Em sắp lấy chồng rồi, không lẽ em vẫn có thể tiếp tục yêu anh?

-Em nói dối_Anh lắc đầu như không muốn tin những lời cô nói là sự thực:

-Nói đi, nói tất cả những gì em vừa nói đều là giả dối, em chỉ đang đùa anh thôi. Như Nguyệt! Em nói đi!

Như Nguyệt mặt không đổi sắc, cô cười nhạt:

-Nếu em nói vậy thì mới là em gạt anh. Em nghĩ...anh nên chấp nhận sự thật sẽ tốt hơn. Anh cố chấp không tin, chẳng lẽ muốn em gửi thiệp hồng mời anh đến dự hôn lễ hay sao?

Lâm Phong hoàn toàn sụp đổ, anh vẫn nhìn cô, nhưng đôi bàn tay đã buông khỏi vai cô tự lúc nào. Lời xin lỗi vang vọng trong tâm trí, Như Nguyệt quay người bước đi. Nước mắt cô trào ra, ướt đẫm. Cô bước thật vội trên con đường lát những viên gạch chéo nhau không theo bất cứ một trật tự nào. Gượng mỉm cười trấn an, cô tự nhủ, anh và cô, cả hai rồi cũng sẽ ổn thôi.

Sau buổi gặp nhau ấy, Như Nguyệt không còn nhìn thấy Lâm Phong thêm một lần nào nữa. Cô cười buồn, có lẽ như vậy lại hay hơn khi cô phải chứng kiến anh suy sụp về mình. Cô cũng cố gắng không để bản thân suy nghĩ nhiều về anh mà toàn tâm toàn toàn ý vun đắp tình yêu với Gia Bảo, dù đôi lúc ở bên anh, cô vẫn trót để bản thân trôi theo những hoài niệm, cô lại lắc đầu thật mạnh xua đi mảng kí ức tươi đẹp nhưng đầy tăm tối ấy.

Chưa đầy một tháng nữa, ngày cưới của Gia Bảo và cô sẽ diễn ra!

2.Điều bí mật

Cộc! Cộc! Cộc

Nghe tiếng gõ cửa, Gia Bảo ngừng công việc lại. Anh trầm giọng nói:

-Vào đi!

Linh Phương đẩy cửa bước vào, cô mặc chiếc đầm liền màu hồng nhạt và trên vai khoác chiếc túi xách đen, nhìn vô cùng thanh nhã và lịch sự. Gia Bảo nhíu mày, thoáng ngạc nhiên vì sự xuất hiện của cô. Bởi quan hệ giữa anh và cô không thân thiết đến mức cô đến thăm anh bất chợt. Anh và cô chỉ nói chuyện với nhau vài lần khi Như Nguyệt và Lâm Phong còn yêu nhau, cả hai tìm thấy sự đồng cảm khi mang trong mình tình yêu đơn phương dành cho một người. Nhưng giờ Như Nguyệt sắp cưới anh, anh nghĩ, Lâm Phong sớm muộn gì cũng sẽ chấp nhận tình cảm của cô thôi, không biết cô còn muốn gặp anh để làm gì?

Gia Bảo mời Linh Phương ngồi xuống bộ ghế sofa cạnh cửa sổ, ở đây có thể nhìn thấy những chiếc xe tạt ngang tẻ dọc dưới con đường. Vừa rót trà cho cô, anh vừa hỏi:

-Cô tìm tôi có chuyện gì sao?

Linh Phương mỉm cười:

-Cũng không có gì, hôm nay tình cờ đi ngang qua đây, lại nghe tin anh và Như Nguyệt sắp kết hôn, nên tiện đường ghé vào chúc mừng thôi!

-Cảm ơn cô!_Gia Bảo thật lòng.

Ngưng lại một lúc, không nghe Phương nói gì, anh hỏi:

-Còn chuyện giữa cô và Lâm Phong thế nào rồi?

Linh Phương thở dài:

-Vẫn vậy thôi!

-Nghĩa là...?

-Anh ấy vẫn chưa quên được Như Nguyệt­_Phương cắn nhẹ bờ môi: Có lẽ, cần phải chờ đợi một thời gian rất dài.

Gia Bảo liếc nhìn cô, gương mặt cô ảm đạm, đôi mắt như phủ một màn sương lạnh lẽo. Anh chợt tự trách mình khi hỏi cô như vậy, một niềm thương cảm len lỏi trong lòng anh. Nhưng anh không biết mình đang thương cô hay thương chính mình. Vì thực ra, hoàn cảnh giữa anh và cô giờ đây không khác nhau là mấy.

Gia Bảo hớp một ngụm trà để lấy lại bình tĩnh, sau đó nói:

-Cô đừng buồn, tôi cũng như cô thôi, dù Như Nguyệt đồng ý kết hôn với tôi, nhưng tôi cảm nhận được, tôi không có chút vị trí nào trong trái tim cô ấy.

-Anh nghĩ vậy sao?_Linh Phương hỏi.

Gia Bảo nghĩ ngợi giây lát rồi gật đầu, chờ đợi câu nói tiếp theo của Phương.

-Hôm trước gặp Như Nguyệt, tôi có nhắc đến Lâm Phong, nhưng hình như cô ấy không quan tâm lắm. Tôi nghĩ, cô ấy muốn toàn tâm toàn ý với anh.

Trong lòng Gia Bảo chợt xúc động. Anh gật đầu tỏ vẻ đồng ý, song lại lắc đầu mệt mỏi. Anh nói sau một tiếng thở dài tan ra trong im lặng:

-Tôi không biết vì sao cô ấy chấp nhận tôi, nhưng nói cô ấy cảm động trước tình cảm của tôi hay yêu tôi thì chắc chắn là không.

Linh Phương đắn đo giây lát, không biết có nên nói cho anh nghe sự thật hay không, sau cùng cô bảo:

-Thực ra, khi cô ấy biết gia đình Lâm Phong không chấp nhận người con dâu là cô ấy, cô ấy đã hỏi tôi phải làm sao để Lâm Phong không phải đau khi đứng giữa hiếu và tình, tôi đã khuyên cô ấy chấp nhận tình cảm của anh, vì chỉ có như vậy, Lâm Phong mới chấp nhận buông tay.

Linh Phương dứt lời, cô e dè nhìn phản ứng của anh. Cô bất ngờ khi thấy anh mỉm cười, một nụ cười khổ đau, dù anh cố gắng che đi vẫn lộ ra rõ ràng. Anh nói:

-Thì ra là như vậy!

Từ lâu trong thâm tâm anh đã mơ hồ nhận ra mình chỉ là kẻ thế thân, vậy mà khi biết được câu trả lời vẫn thấy nhói trong lòng. Nhưng vậy thì sao, chỉ cần Như Nguyệt ở bên anh là đủ rồi. Cũng bởi anh yêu cô, yêu từ thuở cô còn là cô sinh viên ngơ ngác nhờ anh chỉ đường đến kí túc. Tình yêu ấy đến nay đã ngót nghét gần chục năm. Kết thúc như vậy, anh nào còn dám mong ước gì nhiều hơn nữa.

-Tôi cũng chỉ muốn giúp anh thôi!_Linh Phương nói, như muốn thanh minh cho việc làm của mình.

-Tôi hiểu!

Sau câu trả lời của anh, không gian một lần nữa trở về trong im lặng. Linh Phương không nhìn anh, cô đưa mắt nhìn theo dòng người ngược xuôi trên con đường dưới kia. Cả hai cảm thấy dường như không còn gì để nói. Hồi lâu, Linh Phương nhìn thẳng vào mắt Bảo:

-Anh có thấy kết thúc như vậy là tốt không?

Đang miên man với những suy nghĩ của riêng mình, Gia Bảo khẽ giật mình vì câu hỏi bất ngờ của Phương. Anh thở dài:

-Cuộc đời luôn có những việc, chúng ta không thể phán xét được là tốt hay xấu.

-Ý anh nói là chuyện này sao?

Gia Bảo gật đầu. Linh Phương khẽ cười, cô đưa tay vẽ những nét nguệch ngoạc lên mặt bàn:

-Nhiều khi tôi nghĩ, kết thúc như vậy là tốt, nhưng rồi chợt nhận ra, trong bốn chúng ta, đâu có ai là người hạnh phúc, như vậy thì đâu thể gọi là tốt được_Cô nhìn Bảo: Anh thấy tôi nói có đúng không?

Rõ ràng những lời cô nói hoàn toàn giống với suy nghĩ của anh. Nhưng anh không trả lời, mà thay bằng một câu khuyên nhủ:

-Tôi thấy cô đừng suy nghĩ quá nhiều. Bởi tốt hay xấu thì định mệnh cũng đã an bài như vậy. Việc chúng ta làm được, có lẽ chỉ là gật đầu chấp nhận mà thôi.

Nghe anh nói, Linh Phương bật cười, đôi mắt cô đã không còn ảm đạm nữa:

-Anh nói cũng hay thật. Tôi nghĩ anh phải đi làm bác sĩ tư vấn tâm lí mới đúng, thay vì làm một doanh nhân như thế này.

Gia Bảo cũng cười:

-Tôi xem đó là một lời khen.

Không khí trong phòng không còn căng thẳng như lúc đầu, Linh Phương đưa tay xem giờ, sau đó bảo:

-Cũng gần trưa rồi, tôi phải về đây, không làm phiền anh làm việc nữa.

-Cô đi cẩn thận.

Phương mỉm cười, khoác túi xách lên vai rồi đứng dậy bước đi sau khi để lại một lời chào.

Linh Phương rời khỏi phòng, Gia Bảo quay trở lại bàn làm việc, nhưng anh không thể tập trung vào công việc như trước nữa. Anh cứ thấy mình mất tập trung làm sao ấy. Những suy nghĩ về Như Nguyệt, về Lâm Phong và Linh Phương cứ xoáy sâu trong đầu. Anh cảm nhận được tình yêu giữa bốn người sao nhiều lắm bế tắc. Biết đến khi nào, tình yêu ấy mới có thể đi đến bến đỗ cuối cùng?

Gia Bảo mở máy gọi cho Như Nguyệt, không hiểu vì sao, anh lại thèm nghe giọng nói dịu dàng bao lần làm say đắm lòng anh quá đỗi. Vì đang giờ làm việc, nên khá lâu sau cô mới bắt máy:

-Em nghe đây anh!

-Ừm...Chiều nay em có bận gì không?

-À, chiều nay em muốn đi thăm ba, cũng lâu rồi em không gặp ông ấy. Có chuyện gì sao anh?

-Không có gì_Gia Bảo dịu dàng: Nếu em muốn đi thăm ba, hay để anh qua đưa em đi, chiều nay anh cũng không làm gì.

Như Nguyệt im lặng giây lát, sau đó bảo:

-Vậy cũng được!

Đặt điện thoại xuống bàn, Gia Bảo dựa lưng ra sau. Nhắm mắt lại, anh miên man nghĩ về những tháng ngày đã qua và những tháng ngày sắp tới. Tưởng tượng giây phút Như Nguyệt trở thành cô dâu của anh, anh khẽ mỉm cười.

***

Chiều cuối đông, ánh nắng yếu ớt tắt dần nơi chân trời. Như Nguyệt ngồi đối diện với ba trong căn phòng ít ánh sáng và vắng tiếng cười nói. Sau lưng ông, hai cảnh sát mặc quân phục màu xanh với nét mắt nghiêm nghị lặng lẽ quan sát từng hành động cử chỉ của hai người.

Như Nguyệt nhìn ba, chợt nhận ra ông gầy đi nhiều quá, vẻ mặt đầy thị uy “khét tiếng” một thời giờ đã không còn nhận ra. Tất cả những gì còn lại giờ đây chỉ còn là sự tiều tụy đến tội nghiệp. Nước mắt lưng tròng, ông cầm tay Như Nguyệt, nghẹn ngào nói:

-Như Nguyệt, ba xin lỗi! Nếu không vì ba, tình yêu giữa con và Lâm Phong đã không gặp phải bế tắc như bây giờ. Tất cả là tại ba, ba xin lỗi!

Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt gầy của ông. Như Nguyệt cảm thấy nhói trong lòng. Chưa bao giờ cô trách ông cả. Ông phạm tội, ông làm điều ác, và ông đã trả giá bằng chính sự tự do của mình, cô không muốn oán giận ông thêm điều gì nữa, nhìn ông như vậy, cô biết ông đã đau khổ lắm rồi. Ông làm ăn phi pháp, suy cho cùng cũng vì ông muốn lo cho mẹ và cô một cuộc sống đủ đầy mà thôi. Dù với mọi người ông đáng khinh như thế nào, nhưng đối với cô, ông vẫn là người cha vĩ đại nhất.

Tình yêu giữa cô và Lâm Phong trở thành bi kịch cho cả hai, cô cũng không hề đổ lỗi lầm cho một ai, chỉ biết tự trách số phận đã quá tàn nhẫn với hai người. Gia đình nhà anh bao đời nối nghiệp làm trong ngành cảnh sát, bảo vệ bình an cho nhân dân. Còn cô, con gái của một kẻ trọng tội thì làm sao hai người có thể đến với nhau được. Anh nói với cô anh không quan tâm cô là con gái của ai, chỉ cần anh yêu cô và muốn ở bên cô trọn đời là đủ. Cô cũng muốn như vậy, muốn đạp đổ mọi bức tường ngăn cách để ở bên anh nhưng cô không thể. Chứng kiến cảnh anh phải chịu đựng sự đay nghiến cả ba anh_một Đại tá uy danh lừng lẫy trong ngành tim cô lại đau nhói. Cô không muốn anh vì cô mà phải hủy hoại tương lai, không muốn anh vì cô mà chống đối lại ba mẹ. Hơn nữa, cô biết có một người con gái hết mực yêu thương anh, lại môn đắng hộ đối với anh. Đó chính là Linh Phương, cô ấy cũng là cảnh sát, Lâm Phong ở bên cô ấy sẽ không còn phải đớn đau khi đứng giữa hiếu và tình.

Sau bao đêm trăn trở và nước mắt lạnh buốt đôi bờ mi, Như Nguyệt chấp nhận buông tay, trả anh lại nơi anh thuộc về. Dù cô biết anh sẽ đau nhưng cô tin rằng, vượt qua khoảng thời gian kia, anh nhất định sẽ hạnh phúc. Còn cô, cô sẽ cố gắng tin bản thân sẽ hạnh phúc với quyết định của mình.

Như Nguyệt nhìn ba, lắc đầu, nhẹ nhàng bảo:

-Ba đừng nói như vậy. Dù con và Lâm Phong không đến được với nhau. Nhưng còn có Gia Bảo, Gia Bảo rất yêu con, con cũng yêu anh ấy.

Nói đến đây, cổ họng Như Nguyệt như nghẹn lại. Cô thấy nhói trong tim. Cô có yêu Gia Bảo hay không? Không, tình cảm của cô dành cho anh chưa bao giờ là tình yêu. Nhưng để ba không phải buồn phiền, cô mỉm cười rồi tiếp tục:

-Ba yên tâm đi, con với anh ấy sẽ hạnh phúc bên nhau. Con sẽ sinh cho ba một nhà cháu ngoại luôn. Ba nhất định phải giữ sức khỏe để còn về chơi với chúng đấy.

Ba cô nhìn đứa con gái bé bỏng của mình mà nghe tim mình se sắt. Ông cảm nhận được cô đang phải sống trong đớn đau, mà sao cứ phải tỏ ra mình đang rất hạnh phúc như vậy. Tất cả là tại ông, là tại ông, vì sao trước khi bước chân vào con đường tội ác, ông lại không nghĩ đến hậu quả mà nó mang đến kia chứ. Nếu biết trước, ông đã không bao giờ làm. Không bao giờ. Giá mà...thời gian có thể quay trở lại. Một lần thôi!



Như Nguyệt rời khỏi trại giam khi thành phố đã lên đèn. Trời mưa lân phân, trên con đường, người xe đi lại như mắc cửi, ai cũng muốn nhanh chóng rời khỏi con đường đầy khói bụi và bon chen để trở về với mái ấm của mình.

Gia Bảo ngỏ ý đưa cô về nhà, cô cũng không từ chối. Chiếc xe chạy xe chầm chậm trong ánh đèn đường nhạt nhòa. Suốt một chặng đường dài, Như Nguyệt chỉ im lặng không nói gì. Nhiều lúc, Gia Bảo muốn nói gì đó để xua tan đi cảm giác im lặng đến khó thở trong xe, nhưng nhìn sang thấy ánh mắt cô đang lặng lẽ dõi theo ánh đèn màu vàng nhạt le lói, anh lại thôi. Cứ thế, hai người im lặng ngồi bên nhau, mỗi người chạy theo những dòng suy nghĩ của riêng mình.

Từ trong sâu thẳm trái tim, Gia Bảo thấy hoàn toàn bất lực. Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa thôi, Như Nguyệt sẽ trở thành vợ của anh, nhưng anh không thể hiểu lấy một chút gì đang diễn ra trong tâm tư của cô, thực sự với cô, anh là gì. Nhiều lúc anh muốn hỏi thẳng cô: “Như Nguyệt, anh là gì trong trái tim em?”. Nhưng anh sợ, khi câu hỏi ấy thốt ra, cô sẽ rời xa anh mãi mãi. Anh chấp nhận làm người đứng bên lề bảo vệ trái tim cô, không cho ai có quyền làm tổn thương nó. Hay khi nào cô cần chút hơi ấm, sẽ có sẵn một bờ vai để cô dựa vào. Trong tình yêu giữa anh và cô, anh yêu đắm say nhưng mãi mãi là một kẻ bị động. Nhưng mà, anh chấp nhận tất cả. Cũng bởi vì, anh đã quá yêu cô. Đôi khi anh tự hỏi, vì sao bao cô gái yêu anh, nhưng trái tim anh vẫn chỉ mãi hướng về một người, một người làm anh đau nhiều hơn là hạnh phúc. Anh tự hỏi, nhưng không thể tự trả lời. Tình yêu bao giờ cũng bí ẩn và khó đoán như thế. Đơn giản yêu là yêu. Vậy thôi!



Gia Bảo dừng xe trước cổng nhà Như Nguyệt, ngôi nhà ấy từng là ngôi biệt thự loại trung nhưng sau khi ba cô bị bắt, nó chỉ còn là một ngôi nhà cấp bốn bình thường.

Gia Bảo mở cửa cho cô, cô mời anh vào nhà chơi nhưng anh từ chối. Anh biết cô mệt rồi, cô cần phải nghỉ ngơi.

-Vậy...anh về cẩn thận!

Như Nguyệt nói nhưng không nhìn anh, mà chăm chú nhìn theo bóng của anh đổ dài trên mặt đường. Từ khi chấp nhận làm người yêu của anh, chưa bao giờ cô dám nhìn anh trực diện. Cô cũng không hiểu vì sao, chỉ là nỗi sợ hãi không thể gọi thành lời.

Gia Bảo nhìn Như Nguyệt, nhìn dáng người mảnh mai ấy mà bất chợt muốn vòng tay cô vào lòng. Anh đưa tay ra, muốn chạm vào bờ vai đang run rẩy kia nhưng bàn tay anh chợt ngưng lại giữa không gian. Trong trái tim anh giằng xé dữ dội. Sau cùng, anh bất lực buông tay xuống. Khoảng cách cô dựng lên với anh không có cách nào nhìn thấy nhưng sức mạnh của nó là quá lớn. Anh không thể vượt qua và tới bên cô được. Bao giờ cũng thế, anh chỉ biết lặng lẽ nhìn cô, lặng lẽ xót xa, và lặng lẽ quay người bước đi khi biết cô đã ổn. Lần này cũng vậy, anh thở nhẹ một tiếng rồi nói:

-Em nhớ đừng thức khuya quá, mai còn phải đi làm nữa. Anh về đây!

Như Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh lên xe, rồi lại nhìn chiếc xe khuất hẳn phía đầu ngõ rồi mới quay người đi vào.

Trời đã thôi không còn mưa, sương đêm lảng bảng và không gian như cô đặc lại. Như Nguyệt đang mở cổng thì bất chợt:

-Như Nguyệt!

Cả người cô cứng đơ, cảm giác như vừa có dòng điện chạy qua người. Giọng nói này, giọng nói vẫn thường xuất hiện trong những giấc ngủ chập chờn day dứt. Cô không tin vào tai mình nữa. Có phải là anh không?

Như Nguyệt chầm chầm quay đầu lại. Ánh sáng mờ ảo của đèn đường hắt lên khuôn mặt người đối diện. Là anh_Lâm Phong. Cả người anh ướt nước, có lẽ anh đã đứng đây chờ cô lâu lắm rồi. Ánh mắt anh nhìn cô ngập tràn yêu thương, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi đau vô hạn. Trái tim cô bất chợt nhói lên, cảm giác như bị muôn vàn gai nhọn bủa vây, không ngừng rỉ máu. Cô chỉ muốn chạy đến ôm chầm lấy anh để thỏa nỗi nhớ mong, vậy mà đôi chân cô bất lực. Hít một hơi thật sâu nén những cảm xúc trực trào ra, cô ngập ngừng hỏi:

-Anh tìm em có việc gì không?

Lâm Phong không trả lời, anh vẫn đăm chiêu nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp. Như Nguyệt không dám nhìn trực diện vào đôi mắt ấy. Chầm chầm, anh bước lại và vòng tay ôm cô vào lòng. Cô giật mình vùng ra nhưng không thể:

-A...Anh làm gì vậy?

Lâm Phong một lần nữa không trả lời câu hỏi của cô, anh vùi mặt vào tóc cô để cảm nhận mùi hương quen thuộc. Giọng anh đứt quãng:

-Đừng nói gì cả, anh xin em, đừng nói gì cả!

Như Nguyệt đã thôi không còn cố gắng thoát khỏi vòng tay anh. Cô đứng im để anh ôm mà không dám vòng tay ôm lại. Nhưng tận sâu trái tim cô, niềm yêu thương cũ xưa chợt tỉnh giấc ùa về như cơn sóng. Cô nghe loáng thoáng giọng anh bên tai:

-Như Nguyệt, anh nhớ em, thực sự rất nhớ em!

“Em cũng nhớ anh nhiều lắm”_Như Nguyệt muốn nói như thế, nhưng cổ họng cô nghẹn lại. Ừ thì cô đau, nước mắt cô lại rơi như giây phút cô và anh xa cách. Giá mà thời gian đừng trôi thêm một phút giây, giá mà sự thật nghiệt ngã kia mãi mãi biến mất, thì có phải đánh đổi cả tính mạng cô cũng cam lòng. Thế nhưng, sự thật nào có thể.

Một lúc sau, Lâm Phong buông cô ra, anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô rồi vén qua mang tai. Như Nguyệt trong vô thức lùi lại phía sau, bàn tay anh trong phút chốc trở nên bơ vơ, lạc lõng. Liệu có bao nhiêu yêu thương để chịu đựng được cái buông tay hết lần này đến lần khác như vậy. Trái tim cô không ngừng nhói lên. Cố giữ giọng bình tĩnh, cô nói:

-Anh Phong, em và anh đã chia tay rồi, anh không nhớ hay sao?

-Anh nhớ, nhưng...

-Anh nhớ_Như Nguyệt đột ngột cắt ngang_Vậy mong anh từ nay đừng đến tìm em nữa. Như vậy sẽ không tốt cho cả hai chúng ta đâu.

Nhìn anh vẫn như chưa hiểu lắm, cô lạnh lùng nói thêm:

-Hơn nữa, em không muốn bị chồng em hiểu lầm.

Hai chữ “chồng em” không chỉ làm người đối diện đớn đau, mà nó còn phản tác dụng khi làm cô đau gấp trăm lần. Dứt lời, không để anh kịp phản ứng, cô mở cổng vào nhà và chạy thẳng lên phòng. Bỏ mặc tiếng gọi nghẹn ngào của anh phía sau.

Đóng cửa phòng lại, Như Nguyệt ngồi thụp xuống trong bóng tối. Cô bịt chặt miệng để ngăn mình nấc lên nhưng nước mắt đã không kìm được nữa mà tuôn trào. Từng giọt nước mắt mặn đắng.

Trời bắt đầu nổi cơn dông và đằng Đông sấm chớp loạn xạ. Như Nguyệt thấy đau ở tất cả mọi nơi, cô khóc cho anh, khóc cho cô, khóc cho trái tim chằng chịt những vết thương. Những kỉ niệm về anh như cuốn phim quay chậm mà lẳng lặng phát ra, bủa vây khắp tâm trí. Từng ánh mắt và nụ cười của anh. Hình ảnh còn vẹn nguyên, âm thanh còn đong đầy mà sao sự thật đang diễn ra lại nghiệt ngã như vậy. Lâm Phong, vì sao anh lại không yêu một người con gái khác đi? Vì sao anh cứ bất chấp khổ đau để yêu cô làm gì? Anh có biết, tình yêu ấy giờ đây khiến cô đớn đau gấp trăm lần hay không? Thà rằng anh nhẫn tâm quên cô đi, không, anh hãy hận cô đi. Có như vậy, cô còn thấy dễ chịu hơn thế này rất nhiều. Vì sao anh cứ mãi ngốc nghếch như vậy kia chứ? Vì sao?

“Bởi vì anh yêu em, nên anh không bao giờ có thể quên được em”

Tin nhắn của Lâm Phong khiến Như Nguyệt càng thêm nhức nhối.Cô nắm chặt điện thoại mà nghe tim mình thắt lại. Cô nghẹn ngào nói: “Lâm Phong, anh là một thằng ngốc, anh ngốc lắm...anh biết không?”

Trời lại mưa, những hạt mưa buốt lạnh chảy tràn trên vai áo Lâm Phong. Anh đứng đó, trước cổng nhà Như Nguyệt. Ánh đèn đường kéo bóng anh xuống con đường loang loáng nước mưa, hiu hắt. Anh không khóc, hay bởi nước mưa đã cuốn trôi đi hết giọt nước mắt của anh? Anh không biết, anh chỉ biết tim mình muốn vỡ ra. Anh là cảnh sát ư? Không phải, anh chỉ là một tên vô dụng mà thôi. Ngay cả người con gái anh yêu anh cũng không thể bảo vệ được thì làm sao có thể bảo vệ được ai kia chứ. Chứng kiến cô ấy phải ra đi trong đắng cay, anh cũng không thể làm gì được. Anh phải làm gì đây? Có ai đó nói cho anh biết, anh phải làm gì đây?

Ở phía xa, bóng dáng Linh Phương nhỏ bé như bị nhấn chìm bởi màn mưa dày đặc, chiếc dù cô cầm trên tay dường như không đủ sức ngăn cái lạnh xâm chiếm. Cô đứng như chôn chân xuống đất nhìn theo bóng Lâm Phong, cảm giác anh lẻ loi vô cùng. Đến nhà nhưng ba mẹ nói anh đã đi ra ngoài, gọi điện thì anh không nghe máy. Suy nghĩ một lúc, cô nghĩ anh đã đến đây, không ngờ sự thật đúng như vậy. Nhưng khi thấy anh rồi, cô lại không thể bước tiếp. Cũng bởi sự xuất hiện của cô chưa một lần được xem là ý nghĩa đối với anh. Cô cũng giống như Gia Bảo, lẳng lặng yêu anh như Gia Bảo yêu Như Nguyệt, lẳng lặng đứng bên lề cuộc sống của anh mà chưa một lần dám bước vào. Tất cả đều lặng lẽ, như Trái Đất lặng lẽ quay xung quanh Mặt Trời, hoàn toàn tự nguyện. Chỉ là tình yêu ấy trao đi nhưng cứ mãi lênh đênh vì không có người đón nhận mà thôi.

Linh Phương quay người bước đi khi Lâm Phong vẫn đứng im ở vị trí cũ. Cô cười buồn, nhìn những bóng đèn le lói sáng trong mưa và thầm hỏi: “ Tình yêu ơi! Nơi đâu...là bến đỗ?”

3.Tình yêu ơi! Nơi đâu là bến đỗ?

Ngày cưới của Gia Bảo và Như Nguyệt cuối cùng cũng đến. Trong mắt anh, cô mãi mãi là cô dâu xinh đẹp mà không có hoa hậu hay siêu mẫu nào sánh kịp. Bạn bè cô ai cũng tấm tắc khen cô sao có phúc quá, lấy được người chồng không những đẹp trai phong độ, lại còn thành đạt và quan trọng nhất là hết mực yêu thương cô. Nghe vậy, cô chỉ cười. Ai cũng nghĩ cô là người hạnh phúc, và rõ ràng cô có đủ điều kiện để trở thành một người phụ nữ hạnh phúc, nhưng sao cô chỉ thấy trong lòng trống trải và mất mát đến lạ thường.

Như Nguyệt chọn cho mình chiếc váy cô dâu trắng tinh khôi, điểm xuyến ở phần eo vài bông hoa nhỏ, nhẹ nhàng. Cô để mặc những người trang điểm tự do sáng tạo, ngồi trước gương, tâm trí cô như trôi dạt về miền kí ức xa xăm ngày ấy.

Ngày này hai năm trước, là ngày cô và Lâm Phong chính thức hẹn hò nhau! Có lẽ, cô sẽ không bao giờ quên được lời anh hứa hẹn: “Khi nào chúng ta cưới nhau, chúng ta nhất định sẽ cưới vào ngày này”. Sự thực đã đúng khi ngày ấy năm nay cô xuất giá, chỉ là, chú rễ không phải là anh mà thôi.

Nghĩ về Gia Bảo, bất chợt, cô cảm thấy có lỗi với anh, nhiều lắm. Cô không phủ nhận mình có tình cảm với anh, nhưng tình cảm ấy không phải tình yêu như người khác vẫn nhìn nhận. Tình cảm của cô với anh đơn giản chỉ là tình bạn, không hơn, không kém. Rồi sẽ lúc anh nhận ra, anh đóng vai kẻ thế thân, cùng cô đi đến cuối đoạn đường còn lại. Nhưng cô không có cho mình một lựa chọn nào khác. Để đổi lấy hạnh phúc cho người mình yêu, đôi khi ta vô tình đến nhẫn tâm khi làm tổn thương người yêu mình.

Trang điểm xong, Như Nguyệt cùng phù dâu bước về nơi hôn lễ sẽ cử hành. Gia Bảo đã chờ sẵn cô ở ngoài đó, thấy thấp thoáng bóng cô, anh mỉm cười, đôi mắt ánh lên tia hạnh phúc không có ngôn từ nào có thể diễn tả được. Cô bước đi, những bước chân định mệnh. Chỉ sau hôm nay thôi, Như Nguyệt và Lâm Phong sẽ mãi mãi kết thúc, mãi mãi không bao giờ còn thuộc về nhau nữa. Mãi mãi.

Chỉ còn vài bước nữa thôi, Như Nguyệt sẽ đến bên cạnh Gia Bảo, nắm tay anh bước lên lễ đường, khép lại chuyện tình đối với anh có thể gọi là đẹp tựa giấc mơ để cùng nhau mở ra một tương lai hạnh phúc phía trước. Hạnh phúc mang tên anh và cô.

Bất chợt...

-Nguyệt ơi! Nguyệt...

Một đồng nghiệp gọi với theo phía sau. Như Nguyệt quay đầu lại, cô gái ấy vừa đưa điện thoại cho cô vừa nói:

-Có ai hỏi mày đấy, nghe nhanh đi!

Cô đón lấy điện thoại và áp vào tai nghe. Trong cô bỗng dấy lên một linh cảm chẳng lành.

-Alo...vâng, là tôi đây, anh là ai vậy?...Tôi có quen, nhưng...anh bảo sao...

Mọi người cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng khi Như Nguyệt bỗng trở nên bất động. Cô đồng nghiệp liên miệng hỏi có chuyện gì nhưng dường như cô không nghe thấy gì nữa. Tai cô ù đi, chiếc điện thoại tuột khỏi tay và rớt xuống sàn, những mảnh vỡ tung tóe. Gia Bảo thấy vậy vội vã chạy đến, nhưng chưa đến nơi thì Như Nguyệt đã chạy đi, bó hoa cưới bị cô tung về phía sau, rớt xuống và nằm yên vị trong một góc lạnh lẽo.

Như Nguyệt cố gắng chạy nhanh, thật nhanh. Cô không nghe thấy bất cứ tiếng gọi lo lắng nào của mọi người, trong đầu óc cô chỉ còn vang vọng lời của người đàn ông trong điện thoại ban nãy: “Cô là Như Nguyệt phải không, tôi là cảnh sát giao thông trên đường X, cô có quen một người tên Lâm Phong không? Anh ấy bị tai nạn và đang được cấp cứu tại bệnh viện Y, số cô là số điện thoại cuối cùng anh ấy gọi và gọi nhiều nhất nên tôi báo cho cô biết...”. Như Nguyệt bịt tai lại, không, cô không muốn nghe nữa. Vì sao mọi chuyện lại như vậy. Tất cả chỉ một giấc mơ, một giấc mơ thôi, phải vậy không?

Ngày hôm qua anh còn không sao mà, anh gọi cho cô rất nhiều lần nhưng cô không một lần nghe máy. Trước đó, anh bao lần đến nhà tìm cô nhưng mẹ và cô đã chuyển tới nhà Gia Bảo từ lúc nào. Anh còn nhắn cho cô rất nhiều tin nhắn. Và tin nhắn cuối cùng, anh nhắn cách đây mới chỉ một tiếng, chỉ vẻn vẹn ba chữ: “Hãy đợi anh”. Cô đã xóa đi ngay mặc cho nước mắt đã không kiềm được nữa mà tuôn trào. Lâm Phong ơi, là em ngốc nghếch hay là anh ngốc nghếch khi cố gắng bao nhiêu cả hai cũng không thể đến được với nhau. Vì anh, hay vì em đã khiến hai ta phải xa cách như thế này. Em không thể tìm thấy cho mình lời giải đáp. Nhưng em sẽ chờ anh, nhất định sẽ chờ anh, đừng bỏ em mà đi, anh nhé!

Như Nguyệt đã quyết định, cô sẽ không bao giờ rời xa anh, dù có bão táp phong ba cũng không thể ngăn cản cô nữa. Chỉ cần anh bình an mà thôi. Lâm Phong, anh nhất định phải chờ em, nhất định!

Thế nhưng, khi cô chạy đến bệnh viện, tất cả những gì cô nghe thấy chỉ là câu: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức”. Bác sĩ lặng lẽ đẩy chiếc giường có anh nằm trên đó từ phòng cấp cứu đi ra. Cô như ngây dại, không tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình. Dưới lớp chăn trắng toát phủ khắp cơ thể, trên tay anh, vẫn nắm chặt chiếc vòng tay bị cô trả lại khi hai người chia tay ngày ấy.

Cô ngã quỵ!

Anh đã ra đi! Mãi mãi.

***

Những ngày cuối đông, phố ngâm mình trong cơn mưa phùn ảm đảm. Ở phía xa, những đám mây xám tro không ngừng tụ lại vần vũ. Mùa đông bao giờ cũng vậy, mang một chút ảm đạm, một chút gì đó thê lương. Nhưng cũng có thể, không phải do mùa đông, cũng không phải do những đám mây vần vũ kia, mà là do tâm trạng của con người.

Như Nguyệt lặng lẽ nhìn mãi theo những đám mây màu xám ấy, đôi mắt như vô hồn. Trong đầu cô lại văng vẳng giọng nói đứt quãng của người đồng nghiệp cùng đội với anh trong đám tang hôm nào: “Hôm ấy, Lâm Phong đến cơ quan xin từ chức. Dù chúng tôi đã khuyên bảo cậu ấy rất nhiều, nhưng cậu nói, chỉ có cách này hai người mới có thể ở bên nhau. Nghe nói, vì chuyện này mà ba cậu không thèm nhìn mặt cậu nữa. Nhưng cậu chấp nhận. Trước khi rời khỏi cơ quan, nhìn phong thái vội vã của cậu ấy, tôi còn nhắc cậu ấy phải cẩn thận. Vậy mà...”

Như Nguyệt khép nhẹ đôi bờ mi, lặng yên nghe nỗi đau đang cấu xé. Cô cố gắng quên, nhưng vì sao càng cố quên thì lời nói ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, nhói buốt. Cô phải sống thế nào khi hình bóng anh mãi ngự trị trong trái tim và trong những giấc mơ day dứt, chập chờn? Nhiều đêm, cô giật mình tỉnh giấc khi mồ hôi đã ướt đẫm trên trán. Trong giấc mơ, cô thấy anh, nghe giọng nói dịu dàng của anh, nhưng tỉnh lại, xung quanh cô chỉ có bóng tối ngập tràn. Và cô khóc, nước mắt mặn ướt đẫm bờ mi, trái tim cô như muốn vỡ ra, từng mảnh một. Cô biết phải làm thế nào đây?

Cô vẫn sống nhưng tâm hồn cô từ bao giờ đã chết, cô bước đi, chênh chao như cái xác không hồn. Gia Bảo vẫn luôn ở bên cạnh cô, chăm sóc cô như khoảng thời gian trước đó. Đám cưới giữa anh và cô không thành. Nhưng anh và tất cả những người xung quanh không có ai nhắc đến chuyện đó nữa. Cô đau khổ nhiều lắm rồi. Nhìn cô, ai cũng xót xa, nhưng có lẽ, Gia Bảo mãi là người đau đớn nhất.

Chiều nay, như bao buổi chiều khác. Như Nguyệt lại một mình bước đi, những bước vô định. Góc phố quen vị trí nào dường như cũng có hình bóng Lâm Phong ngự trị ở đó. Cô lắc đầu, cố xua đi tất cả nhưng không được. Tin nhắn “Hãy đợi anh” một lần nữa lại vang lên, khiến cô sợ hãi. Cô đã không thể đợi anh được nữa rồi.

Gía như, khi ấy cô nói rằng cô sẽ đợi anh, giá như cô không cố chấp buông tay anh khi tình yêu giữa hai người chưa dứt thì có lẽ, giờ đây anh và cô đã khác. Giá như...mãi đừng có những lời giá như kia.

Như Nguyệt bước đi, chợt nhận ra mình đang đứng giữa tầng thượng cao từ khi nào. Gió thổi mạnh làm mái tóc cô bay về phía sau, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt cùng đôi mắt đỏ hoe còn vương nước. Bóng dáng cô lẻ loi, có cảm giác chỉ một cơn gió thôi cũng đủ sức khiến cô ngã quỵ. Cô nhìn tầng mây ảm đạm phía xa, cô nhìn con đường dưới kia với những dòng xe tạt ngang tẻ dọc, có cảm giác mọi thứ trở nên xa lạ vô cùng. Trong tim cô có gì đó thôi thúc. Ánh mắt cô phủ một làn sương mỏng manh. Hình bóng Lâm Phong một lần nữa lại xuất hiện bên cạnh cô, thật nhanh rồi tan biến. Cô bàng hoàng ngây dại. Đã bao lần như vậy rồi, cô không còn nhớ rõ nữa. Cô chưa bao giờ quên được anh. Cô không thể sống thiếu anh. Vậy thì vì sao, không để anh và cô được có nhau một lần nữa.

Như Nguyệt khẽ nhắm mắt, chầm chậm, cô nghiêng người để bản thân rơi tự do. Nhưng một bàn tay đã xuất hiện kịp thời kéo cô ở lại. Gia Bảo nắm chặt tay cô để cô không rơi xuống, đôi mắt anh hiện rõ nỗi đớn đau. Chỉ một chút sơ sẩy thôi, anh sẽ không bao giờ được gặp lại cô nữa. Anh sợ hãi nói:

-Như Nguyệt! Hãy ở lại bên anh! Anh xin em!

Anh đã chạy đi khắp nơi để tìm cô, những nơi anh nghĩ cô sẽ đến đều không thấy. Anh hoang mang, sợ hãi không biết cô có xảy ra chuyện gì hay không. Và khoảnh khắc anh nhìn thấy cô đứng trên lầu cao, mép váy trắng bay phần phật trong gió, con tim anh đã như chết lặng. Anh muốn chạy thật nhanh để giữ lấy cô, nhưng dường như sự mất bình tĩnh của trái tim đã khiến anh ngã khụy không biết bao nhiêu lần. Đôi chân anh rỉ máu, con tim anh rỉ máu. Anh phải giữ người con gái anh yêu ở lại bên anh. Như Nguyệt, xin em đừng rời xa anh. Anh xin em!

Như Nguyệt nhìn anh, đôi mắt cô vô hồn không chút cảm xúc. Cô không biết rằng sự sống và cái chết của mình mong manh đến nhường nào. Dưới kia, người ta đã bắt đầu vội vã: “Có người sắp rơi kìa, nguy hiểm quá, mau báo cảnh sát đi”. Như Nguyệt không nghe gì cả, cả lời anh và lời người ta nói. Mọi tế bào của cô chỉ có hình bóng Lâm Phong. Cô phải gặp lại anh, gặp lại anh để nói câu xin lỗi, gặp lại anh để cả hai sẽ bắt đầu lại từ đầu, nơi một thế giới mới, không có khổ đau, không có cách ngăn, chỉ có anh và cô tay trong tay hạnh phúc mà thôi.

Như Nguyệt thều thào nói:

-Gia Bảo! Em...xin lỗi!

Dứt lời, cô buông tay ra trước đôi mắt hoảng hốt của anh. Nhưng anh bất lực, anh đã không thể giữ bàn tay của người con gái anh yêu ở lại. Cô cứ rơi, rơi mãi, cảm giác gió lùa qua mái tóc thật dịu biết bao. Cô nheo mắt nhìn bầu trời nhiều mây bên trên, khẽ mỉm cười, thầm nghĩ: “Lâm Phong, chúng ta sắp được gặp lại nhau rồi!”

Cơn đau ập đến, thật nhanh, xung quanh cô tất cả chỉ còn một màu đen vô vọng. Cô nhắm mắt lại, cảm giác mình chìm xuống đáy đại dương. Trong cơn mê, hình bóng Lâm Phong với nụ cười nồng ấm như lần đầu tiên chợt đến. Bất giác, cô mỉm cười, lòng chợt cảm thấy an yên đến lạ kì. Cô tha thứ cho tất cả ai đã ngăn cản tình yêu giữa anh và cô đó. Tha thứ cho tất thảy nỗi đau anh và cô phải trải qua hôm nào. Tha thứ cho từng giọt nước mắt, từng nụ cười trong tình yêu anh và cô đã có. Tha thứ cho số phận đã cướp anh biến mất khỏi cuộc đời. Cô thứ tha. Bởi giờ đây, tất cả chỉ còn lá kí ức!

“Lâm Phong, cuối cùng...ta cũng gặp được nhau”.

***

Có ai đã từng nói tình yêu không phải là tất cả của cuộc sống. Nhưng vì sao lại khó để sống tốt được khi tình yêu không còn. Yêu và sầu, sầu và đau. Tất cả như vòng xoáy luân hồi khiến ta cố gắng vùng vẫy cũng không tìm được lối ra cho riêng mình. Việc duy nhất còn lại là, ta lựa chọn chôn sâu tình yêu hay đi theo tiếng con tim vẫy gọi?

Người ta vẫn thường bảo, tình yêu có lỗi, nhưng sự thực không phải như vậy. Có chăng tình yêu ấy không đúng lúc, không đúng người mà thôi. Số phận đã an bài, dù tốt, dù xấu, dù hạnh phúc hay khổ đau, thì việc duy nhất ta có thể làm, đơn giản chỉ là gật đầu chấp nhận. Phải vậy không?

***

Gần một năm sau, khi trái tim của những người ở lại dần quên đi mất mát và đau thương hôm nào. Cuộc sống lại trở về với quỹ đạo bình yên và nhịp nhàng của nó.

Vẫn phải làm việc, vẫn phải tiếp tục sống, mặc cho những xúc cảm yêu thương từ lâu trong tất cả đã chết lặng.

Nghĩa trang một chiều thu. Gió mơn man và lá vàng bay thật nhẹ.

Linh Phương và Gia Bảo đứng song song bên nhau, những vạt nắng cuối ngày kéo bóng họ thành hai đường thẳng . Trước mặt họ là ngôi mộ của Lâm Phong và Như Nguyệt, nằm cạnh nhau. Nhìn nụ cười của Như Nguyệt và Lâm Phong trên di ảnh, Linh Phương khẽ mỉm cười, cô nói:

-Cuối cùng, họ cũng được ở gần bên nhau!

-Chỉ là, cái giá phải trả quá đắt mà thôi_Gia Bảo lên tiếng, vừa như nói với Linh Phương, lại vừa như nói với chính mình.

Linh Phương đưa mắt nhìn nơi chân trời phía xa, nơi những tia nắng ấm đang dần tắt. Đôi khi cô nghĩ, phải chăng cuộc đời chỉ toàn là những rượt đuổi và trốn chạy. Và những người yêu nhau sao cứ mãi trốn chạy nhau, để đến khi tìm lại, tất cả giờ đây chỉ còn là hoài niệm.

Trong tình yêu giữa Như Nguyệt và Lâm Phong, cô và Gia Bảo vốn dĩ chỉ diễn những vai phụ, chỉ biết gửi trao yêu thương trong lặng lẽ và âm thầm. Để đến bây giờ, vẫn chợt nhói đau, vẫn chợt bật khóc khi nhớ về một hình bóng. Một hình bóng sẽ không có một người nào khác có thể thay thế được. Một tình yêu đậm sâu, cả bốn người phải đau. Thế nhưng Linh Phương chưa từng trách cứ ai bất cứ điều gì. Bởi cô biết, trên thế gian, tình yêu là điều ngốc nghếch nhất. Cả cô, cả Gia Bảo sẽ phải tiếp tục sống, tiếp tục chơi vơi những tháng ngày còn lại. Nhói đau.

Nắng tắt hẳn, bóng Linh Phương và Gia Bảo khuất dần nơi con đường phía xa, chỉ còn nụ cười của Như Nguyệt và Lâm Phong ở lại. Ngày hôm nay, ngày mai, và cả những ngày sau nữa, sẽ không có ai chia rẽ được họ. Dù đớn đau, dù phải trả cái giá quá đắt, nhưng cuối cùng họ vẫn về lại bên nhau, về bến đỗ mang tên hạnh phúc và yên bình.

Hứa Hiểu Vy