TIN TÀI TRỢ.

Thời hạn yêu thương / Tg : Văn Khải Giám

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.03K Lượt đọc
  • 7 Trả lời

Bài học lớn đằng sau câu chuyện nhỏ

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #1
    Thời hạn yêu thương
    Tác giả : Văn Khải Giám
    Dịch : Ngân Anh
    Nguồn: www.vanvietbooks.wordpress.com
    Sách do NXB Văn Học và Công ty cổ phần sách Văn Việt liên kết xuất bản
    Xuất bản: Ngày 21 Tháng 6

    thoi-han-yeu-thuong

    Giới thiệu tác giả

    Văn Khải Giám, bút danh: Mèo, sinh năm 1981, tốt nghiệp chuyên ngành quy hoạch đô thị của trường đại học quốc lập Tây Hoa, đã từng đọc rất nhiều bộ tiểu thuyết. Hiện tại làm việc tại Studio Cát Kim.

    Lời nói đầu

    Nửa đêm, làn gió mát lạnh tinh nghịch vuốt ve đôi bàn chân nhỏ. Đó là đôi chân của tôi, nó lộ ra ngoài tấm chăn màu be. Tôi ôm lấy cái gối, giật mình tỉnh giấc vì tiếng kêu khe khẽ của chú mèo trên nóc nhà đối diện. Tôi từ từ ngồi dậy, uể oải vươn vai – quay người nhìn khung cửa sổ màu tím nhạt. Tấm rèm cửa màu xanh lá cây điểm hoa trắng li ti bay nhè nhẹ, nhịp nhàng lên xuống theo làn gió, giống như lúc bé gái nhảy múa, vì xoay tròn là đuôi váy từ từ bay lên. Bên ngoài là bầu trời xanh thẳm không chút gợn – những vì sao rất sáng, giống như kim cương, nhưng có một vài ngôi sao rất sáng, giống như mảnh bạc trắng phản chiếu ánh mặt trời vậy. Một buổi tối mùa hè ấm áp, tôi uể oải chui vào trong chăn, chuẩn bị nhắm mắt ngủ tiếp.

    Bỗng nhiên, một cái bóng lướt qua ngoài cửa sổ. Cũng như gia đình tôi, những người ở một loạt các khu bình dân đều sống trong những căn hộ chồng lên nhau như cái hộp. Bên ngoài toàn là tường trống, đến sơn còn không có chứ đừng nói là chỗ đặt chân. Vì thế tôi nghĩ, có lẽ kẻ trộm cũng không đến nỗi bò qua cái cửa sổ này chứ?

    Tôi căng thẳng ngồi bật dậy, tròn xoe đôi mắt ngạc nhiên, cuối cùng một lần nữa nhìn thấy cái bóng ấy. Thì ra đó là một con mèo trắng tuyệt đẹp, nó nghịch ngợm nhảy lên thành cửa sổ, nó có đôi mắt màu xanh lam nhạt, trong bóng đêm, đôi mắt càng trở nên sáng và có thần. Nó nhảy từ mái nhà đối diện sang ư? Sao trước giờ không thấy nó nhỉ? Tôi không kịp nghĩ xem làm sao chú mèo trắng này lại có thể nhảy qua khoảng cách hơn 10 mét để sang bên này. Bởi vì tôi có cảm giác chú mèo này không giống như những chú mèo bình thường khác, con vật này dường như quen biết tôi vậy - nó cứ nhìn tôi chăm chú!

    Trong một đêm bình thường thế này, đột nhiên nửa đêm tỉnh giấc mà thứ nhìn thấy lại là một con vật mắt xanh biếc, toàn thân một lớp lông mượt như nhung. Nó từ từ nhấc móng vuốt lên. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu bé này, cơ thể nhẹ nhàng lắc lư dưới ánh sáng sao, không một tiếng động, nó nhảy vào trong cái chăn của tôi.

    Tôi vuốt ve bộ lông sạch sẽ, cảm thấy sự dễ chịu nơi bàn tay khi từ từ trượt qua lưng con mèo xuống đuôi của nó. Dần dần thấy buồn ngủ. Nhắm mắt lại, cảm thấy một đôi bàn tay nhẵn bóng nhẹ nhàng ôm lấy, đồng thời cũng cảm thấy tự mình sờ thấy, không còn là lớp lông mượt như nhung, mà là tấm lưng nhẵn bóng. Mở mắt ra, tôi thấy một thiếu niên xinh xắn có làn da đẹp như da con gái, xin cho phép tôi dùng từ “xinh xắn” để miêu tả anh, thiếu niên có khuôn mặt tròn trịa, chiếc cằm thuôn nhỏ, sắc mặt hồng hào, mái tóc mềm mại đen nhánh.

    Lúc này, đầu anh dựa nhẹ vào ngực tôi. Tôi cúi xuống tiếp tục ôm lấy anh. Chàng thiếu niên đôi hàng mi dài, thật giống nữ diễn viên chính trong quảng cáo dầu gội đầu Sunsilk. Chàng thiếu niên hơi gầy ấy ngẩng đầu nhìn tôi, trong đôi mắt thể hiện sự chăm chú, cũng giống như lúc trước khi anh còn là một chú mèo trắng. Tôi không biết phải nói gì, tim đập nhanh hơn một chút, trong khi đang ngắm nhìn hàng mi rung động của anh, một cơn buồn ngủ không cưỡng nổi kéo đến. Trước khi chìm vào giấc mơ, tôi còn ngửi thấy mùi xoài xanh nhè nhẹ trên cơ thể anh – ánh sao lấp lánh trên tấm màn đêm màu xanh thẳm toả sáng, tỏa sáng trên chiếc giường nhỏ của tôi. Một thiếu niên xinh xắn đang ôm ấp một cô bé mặc bộ đồ ngủ in hình gấu rộng thùng thình. Cô ấy cảm nhận được cơ thể mềm mại của anh, giống như một chú mèo.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #2
    PART 1
    - E hèm, Ngải Tiểu Quỳ, xin đừng ngủ trong giờ học, được không? – Cô giáo tiếng Anh nghiêm khắc nói, trong giờ học mà đã N lần cô không hề nể nang gì, gọi thẳng tên của tôi, hy vọng nhờ đó mà kéo tôi trở về với hiện thực.

    - Hừ! Nhắm mắt vào là chắc chắn sẽ ngủ sao? Em chỉ đang suy nghĩ thôi mà.

    – Vừa nãy, tôi đang nhớ lại giấc mơ tối qua, không ngờ ký ức đã như một bức ảnh cũ, trở nên nhòe nhoẹt không còn rõ hình ảnh, thứ duy nhất tôi nhớ là dáng vẻ đáng yêu của chú mèo trắng lẫn trong mùi thơm của xoài. Mặc dù tôi cũng biết rằng cho dù nhắm mắt để suy nghĩ hay nhắm mắt để ngủ, thì đối với một cô bé học lớp 11, 12 như tôi mà nói, đều là không được. Nhưng, không thể tránh được, tôi là người thích tưởng tượng mà. Uể oải ngồi thẳng người dậy, tôi mở to mắt, ngoài cửa sổ lá cây dương đang rụng dần, ánh mắt của tôi lại rời khỏi phòng học, đến với bầu trời thu ngoài cửa sổ. Có lẽ, từ lúc sinh ra
    tôi đã là một cô gái thích tưởng tượng, nhiều lúc thế giới tưởng tượng trong đầu tôi lại rất gần với thực tế. Tôi tưởng tượng ra thác nước, đúng vậy, mang theo bản vẽ đi xuống thác nước, vẽ tranh cả một buổi chiều, thực sự không phải là mong chờ gặp được người hiểu mình, nhưng vẫn yêu thích những dòng thác. Tại sao thế? Có gì đâu, thích cái sự tươi mát của nó, tôi cảm thấy gặp được cái cảm giác ấy dưới thác nước, chỉ hít thở thôi cũng đủ thấy tươi mát rồi. Đột nhiên tôi nhớ ra cái gì đó, dường như có một nữ nhà văn đã viết: “Muốn được ngắm nhìn khi ánh hoàng hôn xiên xuống, màu xanh lục bất tận như thể bao phủ lên thảo nguyên rộng lớn, lan ra, lan mãi, nối tiếp với bầu trời; muốn được đi du lịch ở Tây Trạng; cuộc đời tươi đẹp này, chí ít cũng đã từng có nửa giở đồng hồ nghe bản piano của Johann Strauss trong đĩa CD, ngẩng đầu nhìn ra xa trên đường cái, ngơ ngẩn ngắm nhìn Cung điện Potala.” Tôi thì không mong được đến những nơi tuyệt đẹp như thế, thực ra, tôi chỉ mong có một ngày được làm công việc vẽ bản đồ.

    Có những người sinh ra đã mong được bước chân lên sàn diễn, thể hiện tài năng của mình, lại có những người khác – như tôi chẳng hạn, lại chỉ muốn làm một nhân viên làm việc vẽ đường phố đô thị. Có lẽ ước mơ của mỗi người có thấp có cao, nhưng tôi hoàn toàn không phải là một người đầu óc chậm chạp. Có lẽ trong mắt thầy giáo, tôi và cái gã “Hồ thiếu gia” thích dùng tiền sai khiến người khác, đều cùng một giuộc với nhau, bởi vì tôi và hắn ngồi học đều nhắm mắt. Tất nhiên, hắn nhắm mắt thì chắc chắn là ngủ rồi, không phải là tôi có thành kiến với hắn, nếu không phải hắn có người cha nhiều tiền hối lộ cho hiệu trưởng thì đừng nói những việc xấu khác, chỉ việc ngáy trong lớp ảnh hưởng đến người khác cũng là đáng bị đuổi rồi.

    Hai tay đặt thẳng trên bàn, tôi dựng sách lên để che mắt, tiếp tục với thế giới tưởng tượng của mình. Đời một con người, cũng nên có thật nhiều mơ tưởng và ước vọng tuyệt vời chứ. Giống như những chiếc lông vũ bay lượn trên bầu trời, xoay xoay đến gần hoặc là bay đi. Và rồi, thuận tay bắt lấy một chiếc lông, nắm nhè nhẹ trong lòng bàn tay. Ước mơ của tôi là: sẽ có một ngày được đi thám hiểm con thác Niagara ở Canada, hoặc là được đi tham quan một ngọn núi lửa đang hoạt động ở Brunei. Chí ít, có lẽ tôi cũng có cơ

    hội làm một hoa tiêu, đưa đường chỉ lối cho người thuyền trưởng cầm lái trên con đường hành trình trên đại dương bao la. Tưởng tượng tiếp theo rất đơn giản, chỉ có một cảnh, thậm chí sự việc cũng chỉ xảy ra một lát vào nửa đêm, dưới một bức vách đổ nát trên sa mạc, nhìn thấy ánh răng trên cao soi sáng mặt đất, rõ như ánh sáng ban ngày, để lại một bóng hình rất rõ, một vệt bước chân trên sa mạc, rất rõ ràng. Trời gần sáng, mặt trăng dần dần nghiêng đi, cái bóng của bức vách đổ nát dần dần phủ lên cái tấm thân tôi đang ngồi dựa vào góc tường, bóng của bức tường cao ấy ngày càng kéo dài ra, như thể muốn bao phủ cả thế giới – lan dài, lan dài mãi. Cuối cùng không còn nhìn thấy giới hạn của cái bóng nữa.

    Tan học, các bạn học chào tôi và lũ lượt kéo nhau về. Còn tôi lại như trước, một mình đi trên con đường về nhà. Ngay cả khi đi trên con phố vào giữa trưa, dòng người và dòng xe hai bên đường qua lại tấp nập, tôi vẫn làm công việc thường lệ - chìm đắm trong thế giới tưởng tượng của riêng mình. Cắm đầu mà đi, tôi đi theo thói quen từ nhiều năm nay, đi theo con đường quen thuộc như một bản năng – con đường đi qua cửa hàng nhỏ của gia đình. Cửa hàng đó có cái tên: Quán ăn Trà Cây Hoè. Ba là một người vừa câm

    vừa điếc. Bác sĩ nói, do một tai nạn đột ngột, mạch máu não của ông bị dịch chuyển vị trí, đè lên dây thần kinh. Không thể nghe được âm thanh, cho nên dần dần cũng không thể nói được nữa, 10 năm qua, ông hầu như không nói gì.
    Con đường này không dài, cùng với tiếng rao từ những hàng ăn nhỏ vẫn thường trông thấy, con đường tựa hồ dần dần thu hẹp lại. Tôi biết đó chỉ là ảo giác của mình. Lý do là vì từ trường đi về đến khu nhà ở đông đúc chật chội của dân thường, cho nên nhà cửa hai bên đường càng lúc trông càng cũ kĩ và liêu xiêu. Mỗi ngày đến trường 2 lần, đi đi về về 2 lần... Con đường này tựa hồ dài bất tận. Haizz! Giá như vào tầm chiều, tôi sẽ vừa đi về vừa đếm từng ô cửa sổ ở cả 2 mặt của các toà nhà, khi nhìn thấy vô vàn ánh đèn
    ấm áp từ trong những ô cửa sổ của các tầng hắt ra ngoài, lần này đến lần khác tôi tưởng tượng ra mình cũng có một ngôi nhà ấm áp, tưởng tượng ra ánh đèn trần phòng khách, cũng là luồng ánh sáng hạnh phúc trong muôn vàn ánh điện của những nhà xung quanh, cả nhà ngồi quây quần bên nhau, cùng nhau xem ti vi.
    Nhưng mười ba năm trước trong một tai nạn xe hơi, một chiếc xe Lincoln đã tông vào chiếc xe ôtô cũ đang cố gắng leo lên núi, cướp đi sinh mạng của mẹ tôi và thính giác của ba tôi, còn tôi ngồi ở phía bên kia của chiếc xe hơi, tôi đã hôn mê bất tỉnh, nhưng chỉ bị thương nhẹ. Chiếc ôtô cũ màu trắng bị lõm hẳn một bên, chiếc Lincoln màu đen nghe nói đã chạy trốn khỏi hiện trường. Mẹ tôi vẫn chưa lập tức mất mạng. Bố tôi vừa tỉnh đã hỏi ngay mọi người:

    - Vợ và con gái tôi đâu?- Nhưng ông ngay lập tức nhận ra mình đã không còn có thể nghe thấy tiếng của chính mình nữa! Màu trắng của bức tường bệnh viện, màu trắng của chiếc giường đơn. Màu áo trắng của bác sĩ và y tá, giữa một màu trắng loá mắt ba tôi giấu mặt đi, run rẩy trong đau khổ.
    Ông không kịp nghĩ gì hết, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng u ám, nhưng ông vẫn cố gắng nhìn theo động tác ra hiệu của bác sĩ, nhìn thấy người vợ bị thương nặng ở đầu. Tất cả tiền bạc dành dụm được gần như dùng hết vào việc chữa trị để cứu mẹ tôi.
    Nhưng ...

    Khi còn trẻ, bố là một người rất năng động, lại được thiên phú về âm nhạc, quan trọng là ông có thể nghe ra cả những thay đổi nhỏ nhất trong từng nốt nhạc. Cho nên, về khoản sáng tác ca khúc, ông là một tài năng. Ai ngờ tai hoạ lại giáng xuống, cướp đi khả năng thính giác của ba, nghe nói, sau tai nạn ba cố gắng viết nhạc, nhưng vẫn là những bài hát được viết từ các nốt đồ rê mi, ba càng viết lại càng khó nghe, dần dần ông đã quên đi cái cảm tính âm nhạc, không thể nào viết ra những tác phẩm xuất sắc được nữa. Bố đã bị sốc nặng vì chuyện này – có gì có thể so sánh với việc một người mất đi tài năng đáng tự hào của mình chứ, có gì có thể làm cho người ta thêm đau khổ hơn thế chứ? Cùng mất đi với cái đó là thu nhập kiếm được do viết nhạc, trong nhất thời ông không thể chấp nhận hiện thực này, liền mang theo tôi, lúc ấy còn nhỏ tuổi, đi sống ẩn dật trong một thời gian dài, đi đâu cũng tránh tiếp xúc với người quen, cuối cùng khiến cho bạn bè trong giới âm nhạc cũng không tìm được mình, rõ là đã hoàn toàn mất đi người bạn cũ này.

    Nhìn người cha đang làm việc cực nhọc trong bếp đầy khói và dầu mỡ của tôi, ai mà biết được con người ấy lúc đầu có một thính giác rất phi thường, rất linh mẫn. Một nhà soạn nhạc sở hữu một độ nhạy đặc biệt với âm nhạc, chính là ba tôi. Mỗi lần nghĩ tới đây tôi đều thấy thương cảm xót xa.

    Để nuôi tôi lớn, cũng là để trả hết món tiền vay nợ cho mẹ tôi chữa bệnh, ba bắt đầu kinh doanh một quán ăn nhỏ - Quán ăn Hoa hòe. Hàng xóm trong phố đều thích ăn các món của quán nhà Ngải Tiểu Quỳ. “Phục vụ bữa sáng, sữa đậu và bánh trứng – Quán ăn Hoa Hoè”. Những người hàng xóm đi qua đều thường nhìn thấy tấm biển này. Họ đều biết bố của Ngải Tiểu Quỳ là một người đàn ông trung niên khoẻ mạnh, chỉ tiếc là sau một tai nạn giao thông bất hạnh đã mất đi thính lực. Còn người mẹ xinh đẹp của cô bé – cũng trong vụ tai nạn xe đó, cuối cùng đã qua đời.
    Lúc đầu mọi người thấy có chút phiền phức, nhưng vì xuất phát từ sự đồng cảm, họ vẫn ủng hộ việc kinh doanh quán ăn nhỏ của bố tôi ở đây, dùng tay ra hiệu vạch nét cũng đủ làm hài lòng khẩu vị của hàng xóm. Cuối cùng, dần dần không cần phải nói nhiều, chỉ cần khách ra hiệu cũng biết là họ cần gì.
    Hàng xóm ai cũng hài lòng. Sự vất vả của ba nuôi tôi lớn lên từng ngày. Dần dần tôi cũng biết giúp một số việc trong quán ăn của gia đình. Tôi có thể hỏi bằng một giọng nhẹ nhàng dễ nghe: Chú Trương, chú ăn chút gì điểm tâm nhé? Bà Vương ơi, bữa sáng như mọi ngày ạ? Sau đó thông báo với ông bố đầu bếp và những người được mời đến.
    Tưởng tượng của tôi nên khép lại thôi, bởi vì sắp về tới nhà rồi, ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy tấm biển dưới cây hoè – Quán ăn Trà Cây Hoè.
    Lúc này, một vài giọt nắng rơi trên tấm bảng bằng gỗ. Dùng tay ra hiệu chào ba tôi xong, tôi đeo tạp dề, dù chỉ giúp được trong buổi trưa, ít nhất tôi cũng giúp ba tôi đỡ được một chút vất vả.

    - Tiểu Quỳ, hai bát mì hải sản!

    - Vâng! Xong ngay đây, chú Trương!


    PART 2

    Trên mặt biển nổi lên một chú mèo trắng, trên cổ nó là một cái nơ lớn màu xanh đen, nó ôm chặt một tấm ván gỗ, trên mặt nước xung quanh là vô số các loại thực phẩm, thậm chí còn có thạch hoa quả, mèo này, thạch hoa quả này, ván gỗ này, tất cả đều đang trôi lềnh bềnh trên mặt biệt, ánh mặt trời chiếu rọi, còn tôi đang nằm trong lòng nước biển ấm áp, nhìn thẳng vào nó…

    - Sao thế nhỉ, đã liên tiếp mấy ngày rồi. – Lúc nào tôi cũng mơ thấy con mèo trắng đó vào lúc trời gần sáng, chẳng nhẽ có chuyện gì sắp xảy ra hay sao?
    Dự báo thời tiết nói mấy hôm nay sẽ có gió lớn, lúc đầu tôi còn cho rằng Dự báo thời tiết lần nào cũng không chính xác, như hôm qua mặt trời còn chói chang, ai mà ngờ hôm nay sẽ thay đổi thời tiết chứ? Hơn nữa còn nằm ngoài dự liệu, thời tiết vô cùng lạnh lẽo, tôi bắt đầu nghi ngờ liệu năm nay có bỏ qua mùa thu mà vào thẳng mùa đông không nhỉ?

    Sáng sớm, tôi hấp tấp ra ngoài mua thức ăn, gió lạnh thấu xương ùa về phía tôi, mái tóc lập tức bị gió thổi tung, tình hình này chỉ khiến dáng vẻ của tôi càng thêm thê thảm, hơn nữa do ngủ không đủ giấc nên đôi mắt tôi đã biến thành mắt gấu trúc.

    - Ôi! Rét chết mất! – Gió rất lớn khiến mắt tôi gần như không mở ra được, không biết vì sao, trong lòng tôi bắt đầu nhớ tới bàn hát “Tàu điện ngầm” của Du Hồng Minh.

    Tối nay lại làm chỗ này chỗ kia

    Qua lại trên đoạn tàu điện ngầm

    Nhìn người ta đi qua đi lại

    Tìm kiếm một bóng hình quen thuộc

    Thời gian chầm chậm lùi lại phía sau…

    Tôi thuyết phục mình hãy quên đi chuyện mái tóc, len lỏi qua đám người, sắc mặt rất tự nhiên, những người đứng dưới bến xe buýt, tóc ai cũng rối tung, khuôn mặt thì ngái ngủ.

    Xách một đống túi lớn túi nhỏ, khi từ chợ về nhà, tôi liếc nhìn xung quanh một cái, nhân tiện lại vặn mình.

    - Ồ! Cái điểm trắng mà lúc sáng nhìn thấy vẫn còn. – Trí tò mò thôi thúc tôi đi tìm hiểu, tôi không nhịn được, chầm chậm lại gần, lúc tới gần mới phát hiện ra cái “điểm trắng” đó là một người: Một chàng trai mặc áo trắng đang ngồi trên bậc thềm, vùi đầu vào đầu gối ngủ rất ngon. Liên tưởng với một cảnh trong giấc mơ tối hôm qua, sự trùng hợp bất ngờ này khiến nhịp tim tôi đập nhanh hơn, chẳng nhẽ anh chính là chú mèo thần tiên mà số phận đã an bài tới đây giải cứu cho tôi?

    Trên người anh là một chiếc áo len rất sạch sẽ, cái quần bò màu xanh đậm, trên lưng là một cái ba lô màu nâu nhạt, trông có vẻ là người có học, mái tóc hơi xoăn, khuôn mặt bị giấu sau cánh tay, ngồi trên một tờ báo, vẫn giữ đúng dáng ngồi, có lẽ là đang ngủ rất say.

    - Ngoài đường lạnh như thế mà sao lại ngủ ở đây nhỉ? Thật kỳ lạ. – Tôi khẽ cúi lưng xuống, định lại gần một chút, không ngờ thứ đón chờ tôi lại là mùi xoài. - Ấy? Sao lại giống y như trong giấc mơ của mình nhỉ? – Đang định điều tra kỹ càng hơn thì bỗng dưng anh ngẩng đầu lên.

    - Wa, đẹp trai quá! – Khuôn mặt còn ngái ngủ nhưng vẫn có những đường
    nét rõ ràng, đôi mắt càng lúc càng rõ ràng, đây là lần đầu tiên trong đời tôi thấy mình không thể nào khống chế được hơi thở, hai người chúng tôi lần đầu tiên gặp mặt, chính là như vậy, một người lặng lẽ ngồi trên bậc tam cấp; một người thì đang xách trong tay một đống túi lớn túi nhỏ, tay phải còn có hai cái ngó sen, cơn gió nhẹ nhẹ từ đầu kia thổi lại góc đằng này… Hai người nhìn nhau một hồi lâu, không ai lên tiếng.

    Nhưng sự yên lặng của thời gian dường như chỉ xảy ra với tôi, chàng thiếu niên đó chẳng qua chỉ là đang tỉnh lại sau một giấc ngủ không mấy thoải mái, dần dần khôi phục lại ý thức.

    - Trời ơi! Tôi thình lình phát hiện ra là một đứa con gái mà lại to gan dám nhìn chằm chằm vào người khác. – Cho dù quen biết hay không thì cũng phải thấy xấu hổ mới phải! Có thể anh không hề phát hiện ra sự im lặng giữa hai người, từ giây phút phát hiện ra sự ngượng ngùng đó, tôi chỉ có thể biết cầu xin cho bản thân, hy vọng anh không thấy phật lòng.

    - Mình nên đi thôi. – Trái tim nói với tôi như thế.

    - Này! Sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt như đang tham quan di chỉ văn minh cổ đại của Ai Cấp như thế? – Đối phương mở miệng, trong giọng nói hình như còn có chút gì đùa cợt.

    Tôi dừng bước chân, quay người lại, đứng trên đường, nghiêng đầu nhìn chàng trai.

    Ngày 19 tháng 7, 9 giờ sáng, gió thu lại nổi lên, trong cơn gió mạnh gần như là bão, ở một nơi chẳng phải là nơi nào, hai người chăm chú nhìn nhau.
    Lại một lần nữa im lặng, anh chậm rãi đứng dậy, tôi thấy đôi môi anh tím tái sau một đêm dầm mình trong gió rét.

    - Mình tên là Trác Dương.

    Từ giây phút đó, câu chuyện giữa anh và tôi đã bắt đầu mở màn…
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #3
    Chương 1
    PART 1
    Trác Dương nhẹ nhàng bước xuống khỏi bậc thềm, nhấc cái túi nặng chình chịch trong tay tôi lên, động tác của anh dịu dàng tới mức không thể chịu được.

    - Mình nên từ chối không? Dù sao thì cũng không quen nhau. – Nhưng tôi luôn cảm thấy khó có thể từ chối được cái cảm giác quen thuộc này, dường như anh chính là chú mèo thần tiên trong giấc mơ của tôi. Mặc dù tôi đã hết lần này tới lần khác nhắc nhở bản thân, nhưng vẫn không thể nào khống chế được cái suy nghĩ ngu ngốc đó của mình. – Ảo giác, chắc chắn chỉ là ảo giác thôi. – Lần đầu tiên được một anh chàng đẹp trai quan sát mình như thế khiến tôi cảm thấy mất tự nhiên.

    - Chẳng nhẽ con mèo xuất hiện trong giấc mơ chính là anh ấy? Mình có đẹp thế không nhỉ? Đang nhìn khuôn mặt trứng gà của mình? Hay đang ngắm cái cổ thon dài của mình? Mình có xinh đẹp lắm đâu nhỉ. – Tôi nghĩ bụng nhưng lại không thể mở miệng ra, cuối cùng anh cũng lên tiếng.

    - Xin hỏi các người có cần người giúp việc không? Ừm? Thôi bỏ đi, không nói chuyện này vội, lạnh quá… Có thể vào quán ăn cái gì đó rồi nói không?
    - Được thôi! – Tôi không hề suy nghĩ gì, đáp luôn, hít hít mũi rồi lại nói “Được thôi” một lần nữa. Trong lòng bỗng dưng cảm thấy vui mừng và xấu hổ.

    Tôi đạp đạp mấy bước chân lạnh buốt, hoạt động mấy đầu ngón chân bên trong đôi tất, nghiến răng nghĩ bụng, nói liên tục hai lần “Được thôi” có phải là hơi ngốc quá không nhỉ? Đối diện với trai đẹp – ý tôi là anh chàng trai đẹp lâm nạn này, tôi thực sự chẳng còn tâm trí nào nữa.

    PART2

    - Mình là một nhà văn lữ hành, bởi vì đi khắp nơi tìm đề tài viết văn nên mới tới thành phố này.

    Lúc này tôi đang ngồi bên cạnh anh, nhìn anh ra sức ăn bát mì nóng hôi hổi, hình như là anh rất đói. Giờ vẫn chưa tới giờ cao điểm của bữa trưa, bởi vậy chẳng có người khác nào, bố đang ở trong bếp thái rau, vang lên những tiếng “kịch, kịch kịch” rất lớn, có thể những người không biết còn tưởng bố đang phát tiết tâm trạng, nhưng thực ra chỉ vì ông không nghe thấy tiếng động gì mà thôi.

    - Trông anh chắc chỉ khoảng 20 tuổi thôi, không ngờ đã là một nhà văn lữ hành.

    - Thực ra mình mới 19 tuổi thôi, nhưng cũng sắp tròn 20 rồi.
    Tôi nghi ngờ nhìn anh, bán tin bán nghi với những lời anh nói.

    - Các nhà thơ cổ đại, có không ít người 16 tuổi đã thành danh rồi, mình 19 tuổi viết sách thì có gì đâu mà lạ? – Lời giải thích của anh rất có lý.

    - Bữa sáng mà ăn nhiều thế không bị no quá chứ?
    Anh nhìn ba bát mì không đặt trước mặt, phảng phất như phát hiện ra điều gì đó, xin lỗi:

    - Thật sự là ngon quá! Tay nghề rất tốt, một lúc ăn liền mấy bát, ha ha. – Sau đó anh lại ăn một miếng lớn, húp sạch số nước còn trong bát.

    - Thực ra là vì từ trưa hôm qua tới nay chưa ăn gì nên bụng rất đói.

    - Tại sao?

    - Có thể là vì vội lên đường, ừm… Thực ra là vì mải nghĩ chuyện nên quên cả ăn, anh đã từng trải qua chuyện đó chưa? – Anh dừng lại rồi hỏi tiếp. – Mạo muội hỏi một câu, xin hỏi chỗ bạn cần người giúp việc không?

    - Tại sao lại hỏi thế?

    - Bởi vì tiền nhuận bút mãi vẫn chưa tới, mà tiền trên người mình thì dùng hết rồi, bởi vậy… Dù sao mình cũng biết làm vài món, giữ mình lại nhà bếp giúp đỡ cũng được, không cần nhiều tiền lương quá, chỉ cần chờ tới lúc nhuận bút được chuyển tới là được. Cuộc sống hàng ngày ăn mì ngon và chờ nhuận bút dù sao cũng dễ chịu hơn là lang thang đầu đường xó chợ. Bởi vậy xin bạn cho dù thế nào cũng phải giúp đỡ mình.

    Một nhà văn trẻ tuổi đẹp trai ở lại để giúp việc, chắc chắn là không tệ! Tôi cười thầm trong bụng, nhưng trên mặt vẫn không để lộ biểu cảm nào.

    - Tại sao tôi lại tin lời của một người xa lạ?

    Anh nghe tôi nói vậy bèn mỉm cười, lôi một cuốn sách trong ba lô ra, bìa sách màu xám bạc, cách trình bày khá đẹp. Tôi nhận cuốn sách, ánh mắt nghi hoặc chuyển từ mặt anh xuống cuốn sách, giở ra trang đầu tiên.

    “Khu rừng trăng bạc”, tác giả: Trác Dương, trang đầu tiên của sách viết như vậy.

    - Mùa xuân, tôi là một chú mèo, lặng lẽ nằm trên đầu gối bạn, nheo mắt ngắm bạn, đó là một ngày ánh mặt trời rực rỡ, bên chân bạn là cuốn tiểu thuyết, bạn đang nằm trên chiếc ghế mây ngoài ban công, đang lắng nghe tiếng nhạc du dương rồi thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ…

    Câu văn rất ấm áp, chạm vào cái góc sâu thẳm nhất trong trái tim tôi.
    Ừm, còn có cả ảnh của tác giả, tôi ngẩng đầu lên tỉ mỉ so sánh, ồ, đúng là cùng một người. Nếu 19 tuổi đã viết được những cuốn sách ấm áp như vậy thì chắc cũng không phải là người xấu.

    Cho dù là người xấu thì cũng là một người có âm mưu, biết dùng sách làm đạo cụ lừa gạt. Điều duy nhất tôi nghi ngờ lúc này là anh chàng nhà văn trẻ tuổi đang ngồi trước mặt.

    Tôi dùng tay chống xuống cằm rồi đứng lên, lặng lẽ nhìn anh.

    - Anh khẳng định anh biết nấu ăn không?


    PART 3

    Đồ ăn mà Trác Dương làm không thể nói là khó ăn mà sự thực là nó khiến người ta không dám ăn.

    Khi đó quyết định giữ Trác Dương lại, cho dù anh có phải là chú mèo đó không, cho dù anh chỉ là một vị khách qua đường thì chàng trai tuyệt vời này vẫn khiến người ta thích thú.

    Còn nhớ khi đó, tôi vào nhà bếp bàn bạc với bố, dùng ngôn ngữ tay mà tôi đã quen thuộc suốt 10 năm nay, hai bố con đối thoại với nhau trong yên lặng. Tôi khoa chân múa tay với bố một hồi rồi quay sang nói với chàng trai bên cạnh.

    - Ừm, Trác Dương!

    - Sao? – Anh nhìn tôi bằng ánh mắt chờ đợi.

    - Bố nói với em. – Tôi nói với Trác Dương, - Sức khỏe của chú Châu không khỏe lắm nên đã về quê, thời gian này anh hãy ở lại phòng của chú ấy đi.
    Trác Dương vui vẻ gật đầu, anh theo bố lên gác, tới căn phòng nơi mình sẽ ở, ngắm nghía một hồi, không hề tỏ ra phật ý về việc căn phòng này không được đón ánh sáng mặt trời.

    Anh đặt ba lô xuống đất, nói:

    - Bây giờ có thể giúp làm cơm tối được chưa?

    Nếu thức ăn Trác Dương làm đã không ăn được thì từ hôm nay phải chỉ bảo cho anh, nếu không thì làm sao anh có thể giúp đỡ được?

    Quan sát một hồi lâu, có lẽ anh mới biết cách nấu ăn, bởi vì tư thế cầm dụng cụ nấu ăn của anh rất kỳ quái, nhưng có một số việc lại làm rất giỏi, cảm thấy dường như anh mới gấp rút học xong, hay là tôi nhạy cảm quá? Tôi không tìm ra lý do gì để thuyết phục bản thân, một nhà văn lữ hành vừa mới xuất bản tiểu thuyết liệu định lừa gạt cái gì ở nhà chúng tôi? Bởi vì nhà tôi chẳng có gì cả! Nhưng tôi lại không tìm được lý do gì khiến anh phải vội vàng học nấu ăn, chẳng nhẽ vì muốn tới làm thuê ở cái cửa hàng ăn nhỏ chỗ chúng tôi? Tôi bị chính những suy nghĩ của mình cười nhạo, quyết định tạm thời không nghĩ linh tinh nữa.

    Gắp cho anh ít thức ăn, anh ngạc nhiên cười.

    - Con gái 17 tuổi thời nay đều không biết quan tâm tới người khác. – Anh cảm thán nói.

    - Em là ngoại lệ, bởi vì trong cuộc sống có quá nhiều việc khiến em không thể không trưởng thành sớm. – Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng tôi lại không nói ra miệng. Cơn mưa nhỏ ngoài trời đã biến thành những sợi nước mơ hồ, khiến cả con đường nhỏ chìm trong làn sương mờ mờ ảo ảo, tĩnh lặng tới bất ngờ.

    - Anh là mèo thần tiên.

    - Mèo?

    - Đùa thôi, ý anh là, là một nhà văn lang thang, anh đang viết một câu chuyện đại loại như chuyện cổ tích, nhân vật chính trong “Khu rừng trăng bạc” chính là một chú mèo thần tiên, có lúc cảm thấy khi đó mình viết quá hăng say, dường như có một khoảng thời gian dài còn cảm giác con mèo đó chính là mình. Du lịch tới thành phố này, không còn tiền nữa, tiền nhuận bút thì mãi không gửi tới, không thể viết tiếp được, tối qua cả đêm còn đang buồn phiền, không biết mình nên thỏa hiệp với hiện thực hay không, ngoại trừ viết văn, mình chưa bao giờ thử làm những việc khác, đang định về nhà.

    - Nhà?

    - Ồ, không… - Ánh mắt Trác Dương đảo nhanh, nụ cười giảo hoạt. – Không phải, anh đang chuẩn bị đi tìm việc, nếu không thì sẽ chết đói mất.
    Lòng đồng cảm khiến tôi buột miệng:

    - Anh có thể ở lại, làm việc trong tiệm nhà em, khi nào tiền nhuận bút chuyển tới thì đi cũng không muộn.

    Lúc nấu cơm trưa, phát hiện ra sau cái cột điện cáo một cái bóng áo khoác màu xám đi qua đi lại. Nhìn kỹ thì thấy giống một người đàn bà. Không biết là “thần thánh” phương nào? Chẳng nhẽ cái quán cơm nhỏ bé này cũng đáng để người ta nhìn trộm sao? Tôi bật cười với suy nghĩ này của mình.
    Mặc dù trong lòng đang nghĩ những điều này nhưng bàn tay vẫn không ngừng chuyển động đôi đũa, khách của quán toàn là khách quen, mặc dù họ không giục nhưng xem ra đều đang rất vội. Haiz! Tất cả đều phải bôn ba vì cuộc sống…
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #4
    PART 4

    Bữa tối, dựa lưng vào đầu giường, đọc cuốn tiểu thuyết của Trác Dương, dáng vẻ của nhân vật chính trong câu chuyện hình như chính là bản thân anh.


    “Bầu trời sụp tối, ánh mặt trời buổi hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt cậu, vầng trán đẹp, khuôn mặt cậu hơi ửng hồng dưới ánh mặt trời, dường như đang bị sốt. Mỗi khi cậu cúi đầu quá lâu vì mệt mỏi, cậu sẽ ngẩng đầu lên nhìn cảnh mặt trời lặn, đôi mắt cậu cũng sẽ đỏ ửng lên, đó là vì đôi mắt ướt của cậu giống một tấm gương, đang quan sát cảnh sắc độc nhất vô nhị trên miền cao nguyên này.


    Bỗng dưng ánh mắt của tôi dừng lại bên một tiệm hoa bên kia con đường, một cô gái mặc bộ quần áo sặc sỡ từ trong đi ra, trong tay cô là một bó hoa bách hợp. Mái tóc dày buông lơi khiến khuôn mặt non nớt của cô trở nên già dặn hơn, cô hơi mím môi, trước khi sang đường, cô nhìn sang hai bên, sau đó bước nhanh từng bước, sau khi sang bên này đường, bỗng dưng chân cô nghiêng đi, thế là tôi lại gần, nhẹ nhàng cúi xuống, dìu cô lên, hàng lông mi của cô vẫn còn run rẩy…”


    Người viết ra những câu văn hoa chắc chắn tấm lòng sẽ tươi sáng như ánh mặt trời, có lẽ không phải là người mà tôi phải đề phòng! Trong lòng tôi vì những câu văn này của anh mà cảm thấy ấm áp hơn, tôi hít thật sâu, lại vặn người một cái, tôi đi ngủ đây.


    Sáng sớm tỉnh dậy, tinh thần của tôi rất tốt, hôm qua tôi không hề nằm mơ, cũng không có cơ hội nhìn thấy chú mèo trắng trong giấc mơ, tôi cảm thấy hơi tiếc.


    Tôi làm vệ sinh cá nhân xong, mặc một chiếc áo len màu xanh, chuẩn bị ra tiệm xem thế nào, sau đó sẽ đi học. Đi qua phòng bếp, nhìn thấy Trác Dương đang đánh răng, tiếng bước chân tôi lại gần, anh quay đầu nhìn tôi, ngoác miệng cười, đầu hơi cúi xuống, nhìn vào đôi mắt của tôi, giống như một con mèo đang tìm kiếm dấu vết của một con cá trong dòng suối trong vắt, giây phút đối diện với đôi mắt anh, hai gò má tôi bỗng ửng hồng! Phát hiện ra mình không thể nào mở miệng ra, cho dù miễn cưỡng nói chuyện thì chắc chắn cũng sẽ chỉ biết lắp bắp! Tôi đành thoát khỏi nơi đó, còn về việc tại sao thì tôi lại không nói được.


    Dọc đường, tôi vẫn buồn rầu vì sự bất thường của mình, tôi còn tưởng vào phòng học nhìn thấy các bạn, giở sách ra, tôi sẽ quên đôi mắt sâu thẳm thần bí với hàng lông mi dài như con gái đó.


    - E hèm, Ngải Tiểu Quỳ, lại ngủ trong giờ học rồi.
    Tôi ngẩng đầu nhìn lên bản, sau lưng vang lên giọng nói đáng ghét của gã họ Hồ, thở dài trong lòng.
    Chẳng biết từ lúc nào, tôi lại bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #5
    Chương 2

    PART 1

    Rốt cuộc thì anh biết làm cái gì hả? Ngay cả món mỳ sào đơn giản nhất anh cũng không làm được! Tôi đẩy Trác Dương gần như cao hơn tôi hai cái đầu ra, đeo tạp dề, cầm xẻng, bắt đầu cho nguyên liệu vào chảo mỳ. Những người khách ngồi trong quán đang trò chuyện rôm rả, cùng với tiếng kêu của máy hút mùi, tiếng kêu ầm ầm của quạt thông gió, rất nhiều âm thanh ồn ào. Tôi đứng trong không gian huyên náo gần như có chút thái quá này, vừa xào mỳ một cách điêu luyện, vừa lớn tiếng gào thét để át đi cái âm thanh càng ồn ào hơn xung quanh mình:


    - Nếu không phải lúc này đại sư phụ đang bận tối mắt thì vốn cũng không đến nỗi gọi anh ra làm, nhưng anh đúng là ngốc hết chỗ nói!


    Tôi quay mặt lại, nhìn thấy anh chàng ấy nhún vai với tôi, anh xòe hai tay, khóe miệng nhếch lên, mỉm cười thân thiện. Đứng trước khuôn mặt đáng yêu, tinh xảo như một pho tượng, tôi không thể tức giận được. Thế là tôi quay mặt đi, nhìn những sợi mỳ sôi sục trong nồi.


    - Cho dù là người có một chút kinh nghiệm nấu ăn cũng không đến mức sau khi quan sát tài nghệ nấu ăn tinh thâm trong vòng nửa tháng, vẫn ngu dốt đến mức xào mỳ cũng không biết chứ?


    Sau lưng không có âm thanh, tôi đưa bàn tay cầm xẻng lên trán, vừa lau mồ hôi vừa nói với giọng điệu không mấy vui vẻ:


    - Không phải em tự khen mình nhưng tối thiểu thì tài nghệ nấu ăn của em cũng rất thành thục, còn anh? – Tôi muốn hỏi anh ta, anh có một khuôn mặt đẹp trai đáng yêu nhưng sở trường của anh là gì? Nhưng tôi lại nói: - Còn anh? Anh chàng ngốc nghếch, rốt cuộc anh có sở trường gì?


    Anh cười và nói:


    - Có chứ, thực ra anh có thể xác định được năm của loại rượu nho TYWEN hảo hạng của Pháp trong vòng năm giây.
    - Ặc? Dựa vào cái gì?
    - Nếm bằng lưỡi, ví dụ, nếu là năm 1834, vì lý do thời tiết khô hạn, loại rượu nho được làm từ vườn nho thiếu nước ở miền Tây sẽ có mùi chan chát đặc trưng của năm ấy. Những chi tiết nhỏ tương tự như thế này có thể căn cứ vào loại nho và suy đoán vị trí địa lý. Anh có thể nói cho em, loại rượu mà anh uống là loại rượu ngon của năm nào.


    Chiếc xẻng trong tay tôi dừng lại, toàn thân cũng cứng đờ. Bỗng nhiên tôi bật cười, không ngoảnh đầu lại mà nói với Trác Dương:
    - Nói dối, anh đang lừa người khác, hơn nữa cho dù thực sự có biết thì cũng chẳng có tác dụng gì cả.
    Trác Dương gật đầu, lúc suy ngẫm, anh thích khoanh tay trước ngực.
    Bỗng nhiên anh bật cười rất thoải mái:
    - Quả thực là như vậy, đối với một người học việc như anh, thật sự không có một chút tác dụng nào. – Trác Dương bước lại, cướp cái xẻng trong tay tôi từ phía sau, tôi đang nói thật sự là anh gần như cướp bởi vì anh ta giật rất mạnh, tôi xoa tay, nhìn anh chàng này với ánh mắt trách móc, nhìn anh nghiêm túc đối phó với những thứ trong nồi.
    - Anh không tin trong một thời gian ngắn mình không học được. Nào em dạy anh đi.


    Thật sự Trác Dương rất thông minh, sau dăm ba lần thực hành, anh ấy thật sự làm được món mỳ xào rất ngon. Một người làm sư phụ như tôi cũng cảm thấy đắc trí vì có một đồ đệ giỏi như thế này. Có điều vị khách ăn đĩa mỳ xào của anh cũng thật là đen đủi, bởi vì Trác Dương đã trộn mỳ với thứ gia vị mà lẽ ra đến cuối mới được cho vào. Lúc phát hiện ra thì gần như đã xào cháy hết cả.


    - Anh đúng là đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc! – tôi đập một bó rau vào đầu anh ta. Anh cười rồi tránh đi, không quên múa may chiếc xẻng trong nồi, hai người trong bếp đều bật cười.


    Đây quả là buổi chiều nóng bức nhưng mang nhiều ký ức mới mẻ. Tôi thấy điểm đáng yêu của Trác Dương chính là tính cách dễ chịu tới mức không thể dễ chịu được hơn.

    PART 2
    Món cháo loãng của chú Trương lần nào cũng phải ninh lâu một chút; Bát mỳ của cô Hồ không được cho hành; Bánh trứng của bà Vương cũng phải nướng lâu một chút; Món trứng cà chua của cô Lý lần nào cũng yêu cầu trứng rán chỉ chín bảy phần. Tôi hiểu rất rõ từng yêu cầu nhỏ của mỗi vị khách, mỗi lúc như thế này, tôi lại nói rất kỹ với Trác Dương đã từng cảm thấy nghi hoặc về những điều này, - Tiệm ăn nhỏ như thế này mới có thể cạnh tranh được với cửa hàng ăn nhanh. – Tôi nhấp nháy đôi mắt, mỗi lúc giải thích tường tận, anh chàng đẹp trai này đều lắng nghe rất chăm chú, đồng thời thở dài ghi nhớ từng điều một. Cuối cùng thì trong vòng một tuần, Trác Dương “thành thầy” rồi. Láng giềng cũng dần dần chấp nhận chàng trai có nụ cười ngọt ngào, không hay nói chuyện trước mặt mọi người là đầu bếp mới.


    Những ngày gần đây không còn bận rộn nữa, vì sự xuất hiện của Trác Dương, dù ít dù nhiều cũng đỡ đần giúp, công việc trong cửa tiệm cũng nhẹ nhàng hơn một chút. Buổi tối ba người cùng ngồi trên một chiếc bàn ăn, tôi ra hiệu bằng tay nói chuyện với bố một lát rồi lại cười nói với Trác Dương, quả thực đã tìm thấy không khí gia đình ấm áp từ trong sự ồn ào.


    Không phải trước mặt khách hàng mà là lúc trước mặt tôi, Trác Dương là một anh chàng rất cởi mở. Thậm chí anh kể chuyện ma cũng vô cùng thú vị.


    - Có một con đường vòng vèo gập ghềnh, gần như là ở chỗ rẽ dựng đứng có chôn một cây cột điện, có một đôi thanh niên nam nữ. Chàng trai đi xe máy, cô gái ngồi sau. Họ đang đi với tốc độ rất nhanh thì đâm vào cây cột điện ấy, thế là máu bắn lên cây cột điện, rất thảm… Một hôm, một cậu bé và mẹ đến đó vào lúc chiều tối, bỗng nhiên cậu bé nắm chặt tay mẹ và nói, mẹ ơi, trên cây cột điện có hai người. Người mẹ rất căng thẳng, dẫn đứa con chạy như bay.


    Ngày hôm sau lại là hai mẹ con ấy. Khi đi qua chỗ này, vì là ban ngày, lại là giữa trưa nên bà mẹ mạnh dạn hỏi cậu bé, “hai người mà con nói hôm qua là như thế nào?” Cậu bé chỉ tay lên, vẫn ở trên kia, mẹ nhìn kìa!
    Người mẹ rất ngạc nhiên, run rẩy nhìn theo tay con, chỉ thấy –
    Trác Dương cố tình úp úp mở mở, tôi tò mò hỏi, chỉ thấy cái gì? Chỉ thấy cái gì hả? Anh ấy mỉm cười, hạ thấp giọng nói, làm ra vẻ rất thần bí rồi nói. – Chỉ thấy trên đó có viết “giao thông an toàn, người người có trách nhiệm”.


    Tôi ngửa đầu, cười đến nỗi chảy cả nước mắt. Trác Dương cảm thấy vô cùng ngạc nhiên vì uy lực của câu truyện cười này nhưng cũng không kìm được cười ngây dại. Bố cũng nở nụ cười hiếm thấy, có lẽ vì bố nhìn thấy nụ cười của chúng tôi nên cũng cảm thấy tâm trạng vui vẻ.


    Mặc dù cười nhưng vì hồi ức trong tim trào dâng một niềm chua xót…


    Nhưng tôi bắt đầu chán ghét vì lúc nào cũng nghĩ đến cảnh ngộ bi thảm của bản thân! Tiểu Quỳ… những chuyện trước đây, đã qua rồi thì hãy để nó qua đi. Bây giờ phải cùng bố sống thật tốt, chăm chỉ kinh doanh cửa tiệm, sống cuộc sống yên bình ấm áp. Bỗng nhiên ước mơ của tôi lại một lần nữa xuất hiện, người mẹ xinh đẹp quay lưng về phía tôi rồi bay đi, còn tôi vẫn lắng nghe từng từ mẹ nói.


    Mong sao những ngày tháng như thế này có thể dài lâu.
    Mong sao.

    PART 3

    Ban ngày Trác Dương giúp việc trong cửa hàng, buổi tối ở trong căn phòng bên cạnh phòng tôi. Vì người trước đây sống trong căn phòng này là Chú Chua đã “cáo lão về quê”, Trác Dương dùng một buổi chiều để dọn dẹp căn phòng sạch sẽ, thế là nhờ những vật trang trí nho nhỏ, trông căn phòng cũng gọn gàng hẳn lên. Nhờ sự dọn dẹp chăm chỉ, căn phòng trở nên rộng rãi hơn. Trên bức tường quét vôi trắng có treo vài khunh ảnh nho nhỏ. Những bức ảnh bên trong có chút trừu tượng. Từ trước tới nay giá sách đều kê sát tường, chỉ có điều trước đây bị kê ra để dùng vào việc khác. Chiếc ga trải giường được thay mới và những đồ dùng sắp xếp gọn gàng mang lại cho người ta một cảm giác thân thiết. Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ. Bây giờ trên giá sách có đặt một vài cuốn sách mà Trác Dương mang đến – dường như anh ta mang nó trong chiếc ba lô của mình.


    Sách không nhiều, một vài cuốn sách kinh điển, «Tu viện thành Parma» của Stendhal, tuyển tập tiểu thuyết của Murakami Haruki, trong đó có rất nhiều cái tên thu vị thu hút con mắt của người khác, ví dụ như «người ti vi», ví dụ như «Những đứa con của chúa trời đều biết nhảy». Xem ra anh ta thực sự rất yêu văn học.


    Bữa tối, anh nói về chuyện sáng tác.
    - Văn học là thứ nhất định phải học đại học ư? Nhưng ông bố keo kiệt của anh lại cứ muốn anh học cái gì mà chuyên ngành quản lý, trường đại học danh tiếng, anh đành phải chạy trốn. – Anh giải thích về nguyên nhân sáng tác lữ hành. Nói rồi anh viết một đoạn vào quyển vở rồi đưa cho tôi. Thế là tôi cầm lấy và đọc. Trên đó có viết hai câu: “Âm nhạc là văn học viết cho đôi tai, văn học là âm nhạc viết cho đôi mắt”.
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #6
    PART 4
    Có thể cười trước mặt người khác thì không khóc sau lưng người khác.
    Nhớ tới bà Trương sống bên cạnh. Bà Trương là một bà lão đã mù hai mắt. Nhưng hàm răng móm mém của bà lại lộ ra mỗi khi mỉm cười với tôi. Những nếp nhăn hằn sâu cùng với cái lưng còng khiến bà trông giống như mụ phù thủy trong những câu chuyện cổ tích.

    Nhưng tôi không hề sợ bà, bởi vì bà rất thích tôi. Hội còn nhỏ tôi thường xuyên chạy sang phá vỡ giấc ngủ của bà – dường như từ sáng đến tối lúc nào bà cũng ngủ, chỉ thỉnh thoảng mới ngồi ở dường, tụng kinh niệm phật. Bà Trương rất yêu cô bé hàng xóm là tôi. Tôi sẽ nhảy nhót như một chú chim sẻ, leo lên giường bà, chui vào cái màn của bà, ngọt ngào gọi một tiếng – bà Trương! Thế là bà rất vui mừng vì sự xuất hiện của tôi, vừa nói – A! Tiểu Quỳ đấy à? Mau đến đây với bà – vừa sờ soạng mặc áo khoác, tìm kẹo trong chiếc tủ ở đầu giường cho tôi ăn. Thực ra tôi không thích ăn kẹo lắm, nhưng lần nào cũng vui vẻ nhận lấy. Bởi vì bà Trương tưởng rằng kẹo là thứ mà trẻ con thích nhất, vì thế tôi liền cắn tanh tách cho bà nghe. Vì cửa sổ đóng chặt trong nhiều năm nên căn phòng nhỏ có chút tối tăm. Nhưng tôi ra công ra sức nhai kẹo. Tôi lúc ấy có lẽ là rất tài ba, có thể nhớ rất rõ nhưng câu chuyện dành cho những cô bé mà bà đã kể, ví dụ đầu huyền lương, chùy thích cổ (Tam tự kinh), cậu bé câu cá cho ông lão ăn trên mặt hồ đóng băng vào mùa đông… có điều hình như không hề xuất hiện những con vật nhỏ. Không giống với những câu chuyện mà người khác đã kể, trong câu chuyện của bà Trương những con vật nhỏ không biết nói chuyện. Hai bà cháu ngồi dựa vào nhau, tiếng cười nói vui vẻ dường như mang lại chút ánh sáng cho căn phòng này.

    Bà cũng thích giảng đạo lý cho tôi nghe. Tôi nhớ nhất là câu nói: Có thể cười trước mặt người khác thì không khóc sau lưng người khác. Lúc ấy không thật sự hiểu lắm nhưng sau vụ tai nạn bất ngờ mười ba năm trước, tôi hiểu ý nghĩa của câu nói này, “cười trước mặt người khác”, thế là trước mặt tất cả mọi người, tôi cố gắng làm một Tiểu Quỳ kiên cường, nhưng vế sau tôi đã cố gắng vô số lần nhưng vẫn không thể làm được.

    Mỗi khi ở trong phòng một mình, hoặc giật mình thức dậy lúc nửa đêm, tôi lại ngồi dậy, ngây người ngồi trên đầu giường, dường như có một ngọn lửa đang thiêu đốt trong cổ họng, tôi nuốt nướng bọt, khó nhọc mở miệng. Tuy nhiên một nỗi xót xa khiến toàn thân tôi run rẩy, những giọt nước mặt không thể kìm nén được lại tuôn trào. Sau đó tôi sẽ nức nở, ôm gối, cố gắng dùng sức mạnh của toàn thân để ôm chặt cái gối trong lòng mình, dường như đang cố gắng níu kéo một người thân sắp sửa đi xa – cố hết sức ôm thật chặt, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, đến tận khi không còn chút sức lực nào, người đầm đìa mồ hôi, mệt mỏi chui vào trong chăn, chìm vào giấc ngủ.
    Biết bao đêm tối như thế. Biết bao lúc cô đơn một mình, dùng tiếng khóc để cứu vớt trái tim đau đớn khôn nguôi. Đêm nay lại là một đêm không thể chợp mắt, khi cái lạnh làm cho tôi bừng tỉnh trong giấc ngủ mơ màng, dần dần lấy lại ý thức, điều đầu tiên mà tôi nghĩ tới là sờ soạng xem có phải cái chăn đã bị mình làm rơi xuống giường rồi hay không.

    Vì tôi thấy lạnh.

    Rất lạnh, toàn thân tôi run rẩy, ngắm nhìn căn phòng và gầm giường, không thể ngờ rằng mình vẫn đang đắp chăn. Tôi gượng cười, nằm co mình, chui vào trong chăn, quấn chăn thật chặt, thật chặt, thật chặt…. nhưng vẫn lạnh.
    Tôi thất vọng ngồi dậy, tròn xoe đôi mắt kiếm tìm, cuối cùng quyết định mặc một chiếc áo khoác. Nhưng chẳng có cách nào, hình như cái lạnh không đến từ đêm tối mùa thu này mà là lan ra từ trong chính trái tim của tôi. Tôi ngồi dậy, đến bên cạnh cửa sổ, giơ tay ra, lặng lẽ kéo rèm cửa ra vài cm. Ánh trăng ấm áp như làn nước ùa vào phòng, màn đêm tĩnh lặng ngập tràn căng phòng. Tôi lại một lần nữa bật khóc trong đêm tối tĩnh lặng.
    Ngày hôm sau, Trác Dương thức dậy từ lúc sáu giờ giống như mọi ngày, cũng tôi làm bánh trứng và bánh bao hấp. Anh mỉm cười lễ phép với bố. Bố cũng gật đầu, mỉm cười thân thiện, coi như là đáp lại, sau đó ông vào bếp, lạnh lẽ nhào bột.

    - Nửa đêm khóc lóc, có phải là em không? – Anh mở miệng hỏi, tôi bỗng giật mình hoảng hốt. Trác Dương không phải là bố, anh có thể nghe thấy tiếng khóc của tôi. Lẽ nào đêm qua anh không ngủ được, thế nên nghe thấy tiếng động trong phòng tôi? Quay sang nhìn anh nhưng phát hiện anh đang đánh răng trong phòng vệ sinh ở cách đó rất xa, miệng đầy bọt kém đánh răng. Có lẽ tường rằng không ai chú ý, anh chàng này chốc chốc lại soi gương, nhe răng làm mặt cười. Đôi mắt thâm quầng nhưng làm việc vẫn rất nhanh chóng và có tinh thần. Những lời lúc nãy không phải anh nói mà là ảo giác của tôi. Đánh răng xong, anh chuẩn bị làm việc. Lúc đi qua người tôi, Trác Dương gật đầu cười. Tôi gượng nhếch mép cười với anh rồi lập tức cúi đầu xuống.
    Anh cũng không phân tâm, chuyên tâm đổ sữa đã được nấu đặc trong bình vào những chiếc bánh trứng nhỏ như cái bát con. Bánh trứng rất đáng yêu, từng chiếc từng chiếc giống như ngọn núi nhỏ lộn ngược. Khuôn mặt của anh lúc nhìn nghiêng rất đẹp, mong là tôi không dùng sai hình dung từ, bởi vì anh là con trai, có lẽ nghe thấy sẽ tức giận. Nhưng quả thực rất giống khuôn mặt của con gái, hình như phải chăm sóc kỹ lắm mới có được làn da mịn màng như thế. Anh cảm nhận được ánh mắt của tôi, quay đầu sang, hỏi tôi một cách rất kỳ lạ:

    - Buổi sáng anh rửa mặt không sạch à?
    Khuôn mặt lúc nhìn thẳng thì phải dùng từ tuấn tú mới thích hợp. Bởi vì dĩ nhiên ngũ quan rất thanh tú nhưng những đường nét trên khuôn mặt thì rất rõ ràng.

    Tôi mơ hồ đáp lại một câu:

    - À… không, không có gì. – Tôi cúi đầu, vờ như nghiêm túc cọ rửa đồ dùng nhưng vẫn liếc nhìn anh.

    Dáng vẻ của anh chàng này lúc đeo tạp dề trông rất thú vị.
    Lạ thật, sao cứ thấy lúc mặc tạp dề lại thấy thân thiên hơn nhỉ. Haha. Tâm trạng vui vẻ hơn rất nhiều.

    A! Tôi rửa tay dưới vòi nước, giơ tay qua đầu, vươn vai một cái, ánh sáng từ ngoài chiếu vào phòng qua cánh cửa. Hôm nay sẽ là một ngày đẹp trời.

    PART 5

    Thời gian sau khi đóng cửa là thời gian thoải mái nhất trong ngày, không gian khổ như lúc buổi sáng thức dậy chuẩn bị nguyên liệu cho cả ngày, cũng không ồn ào như lúc mọi người kéo đến buổi trưa, càng không tất bật như bữa tối. Không nhiều, chỉ là “mười lăm phút”, nhưng mười lăm phút này, bình lặng và tự do, khiến nỗi an nhàn thư thái xuất hiện trên khuôn mặt của mỗi người.

    Trác Dương sẽ rất vui vẻ, chủ động đi nấu cơm, còn tôi thì sẵn lòng ăn bát cháo bát bảo với hạnh nhân và hạt sen mà anh chàng này đã nấu. Mặc dù dường như vẫn chưa thể mang ra cho khách hàng nhưng ngày nào cũng có tiến bộ, - sắp đạt yêu cầu rồi – mỗi lần ăn xong, tôi đều nhận xét một câu an ủi như thế, nhưng Trác Dương cũng nếm thử, sau đó hét lên: - Đắng quá! Cho nhiều hạnh nhân quá! – nếu không sẽ là, - A! hình như vẫn chưa chín, làm gì có loại cháo nào mà ăn lại khổ sở như thế! Thật không còn gì để nói!
    Tối nay anh ấy không kêu lên, chỉ nhíu mày, lặng lẽ ăn một bát khác, nói với tôi, - khê rồi, hình như… - tôi vỗ vai anh và nói: - Không sao, tối nay tiến bộ hơn tối qua, thêm một bát nữa đi, hình như không phải hoàn toàn không thể nuốt được.

    - Em chắc chắn muốn ăn nữa?
    Tôi hít một hơi rồi nói như đã hạ quyết tâm:

    - Ừ! Chắc chắn!

    Trong đôi mắt của Trác Dương có giọt lệ cảm động, không đến nỗi thế chứ?
    Tôi nhìn chàng trai đa sầu đa cảm này với ánh mắt nghi hoặc, nghe anh giải thích là vì hành tây làm cay mắt – nhưng hành tây vẫn đang nằm trong tủ lạnh, làm như vậy có phần oan uổng cho loại rau này. Anh chạy vào bếp rửa tay, lúc quay lại lại trở về với dáng vẻ vốn có, ăn mấy bát cháo liền, hình như thứ này không hề khó ăn chút nào, haha.

    - Đã từng có một lần, hồi còn nhỏ, rất muốn học cách thái rau, nhưng vừa vào bếp gọt một củ măng tây thì bị phát hiện, bị đuổi ra. Còn nhớ lúc ấy anh đã biện minh: “Cho dù thứ mà con gọt chỉ còn lại một chút xíu, nhưng ăn ít đi một chút, đổi lại con học được thêm một thứ mới, không phải là chuyện xấu chứ!

    Anh không nói tiếp nữa mà bắt đầu chống cằm, dùng thìa khuấy khuấy bát cháo.

    Cái tính chậm chạp này thật sự khiến tôi sốt ruột, thế là tôi lấy đũa gạt cái thìa của anh ra và hỏi:

    - Sau đó thì sao?

    - Sau đó? Bị bố cho một cái bạt tai.

    - Thật sao?

    - Dĩ nhiên, bốp! – Anh quay người khẽ vung tay một cái rồi khẽ nói.

    - Vẫn còn sớm mà đã tan học rồi sao?

    Những gì trong hồi ức bỗng chốc hiện về trước mắt.

    Gần đến trưa, anh đang bận rộn bưng khay thức ăn ra cho khách, lúc đi ngang qua tôi, liền hỏi một câu:

    - Vẫn còn sớm mà đã tan học rồi sao?

    - Đúng vậy, lớp mười hai có thể làm gì, dạo này toàn là những môn học nhàm chán. – Tôi phàn nàn, có lẽ không phải đang kêu ca về những môn học nhàm chán – thực ra suốt buổi sáng cũng không nghe được gì, tôi đang lo chuyện ở nhà, nếu không tiếp tục kinh doanh cửa tiệm nhỏ thì cuộc sống của tôi và bố có lẽ sẽ khó khăn, huống hồ còn phải tiết kiệm tiền để chữa bệnh cho bố.

    Trác Dương đi đi lại lại giữa những hàng ghế, nhiệt tình mang đồ ăn trưa cho những khách hàng quen thuộc. Bờ môi của anh dường như đang nói – Á? Vậy sao? – nhưng cách làn khói hôi hổi của món thịt sốt thơm nồng và đầu người chen chúc, tôi không nghe thấy gì. Khẽ bĩu môi, tôi bắt đầu làm công việc xào nấu, trong phòng bếp rất nóng, thế nên tôi lấy tay áo lau mồ hôi trên trán…

    Cuối cùng cũng đã đến lúc nhàn hạ hơn một chút, hai người làm việc xong, vừa tính tiền vừa ăn trưa.

    - Em xin nghỉ rồi, cô giáo biết tình hình nhà em, vì thế cho phép. – Vẻ mặt của Trác Dương có chút kinh ngạc. Anh không nhai nữa, ngẩng đầu nhìn tôi, miệng vẫn còn ngậm cơm, không nói gì cả, chỉ tròn mắt nhìn tôi khiến tôi ngồi đối diện có chút không tự tại, vì thế khẽ giải thích với anh: - Dù sao thì em cũng không muốn thi đại học, cứ ở trong phòng ôn thi mà ai ai cũng vùi đầu vào thì có ích gì chứ.

    Trác Dương lắc đầu, tiếp tục ăn cơm, chậm rãi uống canh, rất khó có thể liên tưởng với dáng vẻ vừa trông bếp, vừa xào nấu, lại còn phải nghe xem khách gọi bất kỳ lúc nào, mắt phải chú ý đến nồi bánh bao, lo lắng món ‘mực’ quá lửa lúc nãy. Trông anh rất giống với một người đầu bếp thành thục đã làm việc trong nhiều năm.

    - Cảm ơn anh, Trác Dương, lại vất vả một buổi sáng rồi.

    - Cũng bình thường – Anh cởi tạp dề, vứt xuống chiếc ghế bên cạnh, sau đó múc canh, nhưng khi bưng bát, anh nhớ lại rất nhiều chuyện, không uống canh mà nói với tôi:

    - Cô Linh ở tầng bốn Lâm Giang nói nửa tháng đầu của tháng sau không đặt đồ ăn sáng, nhưng nửa tháng sau đó tiếp tục, bởi vì cô ấy phải về quê hai tuần; còn nữa, chú Trương nói trẻ con nên ăn nhiều thứ dinh dưỡng, vì thế bắt đầu từ ngày mai trong hộp cơm trưa của cháu chú ấy phải cho thêm hai quả trứng gà.

    - Được, em nhớ rồi. Buổi chiều em mang cơm đến bệnh viện, sau đó không đến trường nữa.
    Tôi ngừng một lát rồi nói tiếp: - Năm giờ sáng dậy nhào bột và nướng thịt, chắc anh sẽ rất mệt, không cần phải làm đến tối, buổi trưa nghỉ ngơi đi. Đến chiều tối cùng nhau ăn cơm, thế nhé! – nói rồi tôi đứng dậy, đi găng tay, bắt đầu lấy xiên xiên thịt, đặt vào trong lò rồi hâm nóng sữa.

    - Em chắc chắn dạo này không có môn học nào quan trọng?

    - Ừ.

    Ánh nắng mặt trời xuyên qua tán cây, rọi chiếu vào tấm biển nhỏ trước cửa hiệu. Vì cuộc sống, không thể để cửa tiệm nhỏ trong một góc của thành phố này sụp đổ được…

    Nước mắt dâng đầy trên khóe mi – giống như lúc này, nét mặt của tôi giống như khi bị đánh thức trong hồi ức, trong ký ức của buổi chiều huyên náo ấy, nét mặt của tôi cũng u buồn giống như lúc này, hai mắt nhắm hờ. Tuy nhiên anh lắc vai tôi, tôi mới nhớ ra mình vẫn đang cùng ăn cháo bát bảo với anh. Đêm tối bên ngoài cửa sổ rất lạnh, tất cả đều tĩnh lặng. Đã 12 rưỡi rồi, gần một tiếng sau khi đóng cửa, phải đi ngủ sớm, ngày mai sẽ là một ngày vất vả.
    Ngải Tiểu Quỳ, đối diện với gánh nặng cuộc sống, sợ rằng sẽ suy sụp, biến thành một cô gái yếu ớt. Tôi nói với mình như thế, nhìn thấy khuôn mặt ở trước mắt. Trác Dương lại mỉm cười – khóe miệng nhếch lên một đường cong rất đẹp.
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #7
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #8
    PART 6

    Gần đây rất hay mất ngủ. Tôi có linh cảm tối nay sẽ không thể chợp mắt được, tâm trạng bắt đầu buồn bực. Mơ màng tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngắn ngủi, tâm trạng hoàn toàn thay đổi so với lúc sáng, ngay cả bản thân cũng thấy kỳ lạ, gần như biến thành một người khác.


    Trác Dương, cùng em xem ti vi được không? Nhưng Trác Dương không nói gì, vẫn ngồi trong căn phòng nhỏ của mình.


    - Em nói còn một chút Cookie, anh có muốn ăn không? – Tôi đi dép lê sang thư phòng kiêm phòng ngủ của anh (về thư phòng kiêm phòng ngủ, có lai lịch riêng. Vì sách càng ngày càng nhiền, gần như không còn chỗ để kê giường nữa).


    Tối nay Trác Dương vùi đầu sáng tác, không hề coi như tôi đang tồn tại. Ngây người đứng đó cũng không phải là cách hay. Vì thế tôi vò túi bánh Cookie trên tay rất mạnh, túi nilon phát ra tiếng tanh tách. Nhưng Trác Dương ngồi trước mắt vẫn không có ý định ngẩng đầu lên. Thế là tôi bực tức lại gần, vặn đèn bàn xuống mức rất thấp, không còn nhìn rõ khuôn mặt đang dính mặt với tập bản thảo nữa. Nhẹ nhàng đặt bút vào trong hộp bút, lúc ấy anh mới quay sang nhìn tôi. Tôi nghiêng đầu, chờ anh chàng này nổi nóng.


    Nhưng Trác Dương vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Anh nhếch mép cười và hỏi:


    - Tiểu Quỳ, em có thích đồ vật hay con vật nào không?


    - Có ạ, ví dụ… - Đợi đã, suýt chút nữa thì nói với anh ấy mình thích “thuyền trưởng Woody” trong phòng ngủ, sao có thể để người khác biết mình thích nhất là búp bê. Như thế thì chẳng phải là giống với các cô gái bình thường sao.


    - Ví dụ… vâng, chú chó con nhà bà hàng xóm. A, em thích chơi với nó.


    - Vậy thì, em và chú chó con đang chơi với nhau rất vui vẻ, người khác đến làm phiền em, em sẽ thấy thế nào?


    Á! Giọng điệu của anh hoàn toàn coi tôi là con bé tóc vàng mỗi khi chơi với những động vật nhỏ thì sẽ rất vui. Sự so sánh này khiến tôi rất không vui. Tôi tức giận nói:


    - Anh đang trách em không nên làm phiền anh đang viết cái gì mà tác phẩm tâm huyết chữ gì? – Nói rồi tôi liếc nhìn xung quanh, phát hiện tay phải của mình gần đầu giường, thế là mặc nhiên ném chiếc gối vào mặt anh ta.


    Tôi về phòng, trong lòng vẫn còn bực tức, quyết định ra ngoài chạy bộ. Thế là tôi đi đôi giày thể thao màu trắng cũ, vì nó rất mềm và vừa chân. Vì thế lúc xuống giường, cảm giác như chân đang giẫm vào lên một lớp lông thiên nga dễ chịu. Lông thiên nga? Tôi cảm thấy có chút khó chịu vì trong mình đầu lóe lên cái từ này. Một người lớn lên trong ngõ hẻm như thế này, nói thật, đến lúc nào mới có cơ hội giẫm lên một đống lông thiên nga màu trắng?


    Nghĩ cụ thể một chút, một đống lông thiên nga sẽ như thế nào? Màu trắng, giống như một đống tuyết, nhưng không hề có một chút hơi lạnh, bàn chân nhẹ nhàng giẫm lên đó và thế là nó sẽ lún xuống, sẽ thấy rất ngứa, phải nhảy lên một chút. Có lẽ sẽ nhìn thấy những sợi lông màu trắng bay lên trong không trung, từ từ bay ra xung quanh mình? Còn một chút vẫn còn vướng lại sau khi nhảy lên, bám vào chiếc áo đen của mình.
    Phát hiện mình ngây người đứng trong căn phòng không tới mười mét vuông, đã đắm chìm trong tưởng tượng của mình gần mười lăm phút. – Mơ mộng quá rồi đấy, bàn chân của mình, cho dù thế nào cũng đừng hy vọng được đối xử như thế. – Tôi không ngừng nhấn mạnh, mở mang cho cái đầu óc đang đi vào con đường lầm lỡ.


    Tôi miễn cưỡng thay một hình dung từ để nói với mình – cảm giác lúc này ‘quá dễ chịu! cảm giác của đôi giày thể thao cũ, giống như đứa trẻ đứng trên giường, bỗng nhiên nhảy lên chiếc gối lông ngỗng!


    Rầm! Tôi đóng cửa rất mạnh, chuẩn bị chạy trên con đường nhỏ thưa thớt bóng đèn, sau đó về tắm một cái, ngủ một giấc đến tận sáng.


    Lúc nào cũng như vậy, rõ ràng là nghĩ ngợi vui vẻ nhưng ngay sau đó lại rơi vào tự tin, khiến mình nhận ra cảnh ngộ của mình. Trong các tiểu thuyết tình cảm lãng mạn, nhân vật nữ chính ngây thơ ngốc nghếch nhưng luôn gặp may mắn, được sống cuộc sống giống như trong giấc mơ. Nhưng tôi, Ngải Tiểu Quỳ, một con người bình thường sống trong hiện thực, làm gì có cơ hội để sống cuộc sống tươi đẹp như thế? Không phải là không nghĩ mà là không dám nghĩ. Sợ rằng mình sẽ yêu cuộc sống trong mơ. Giấc mơ ngây thơ có thể tan vỡ bất cứ lúc nào. Tôi không thể trở thành một cô gái ngốc nghếch như thế. Thực ra tôi cũng muốn cùng người mình yêu đến sa mạc Sahara ngắm hoàng hôn. Nước mắt không ngừng tuôn rơi, tôi cảm thấy đắng chát, xót xa. Thế là tôi lau mắt, mang theo máy nghe nhạc, vặn âm lượng ở tai nghe đến mức to nhất rồi chạy ra khỏi nhà.


    Có chút kinh ngạc, sau lưng vang lên tiếng bước chân. Trác Dương đuổi theo tôi. Có lẽ chỉ là muốn hít thở chút không khí trong lành vào buổi đêm sau khi những lớp bụi đã lắng xuống.


    Tối hôm ấy, tôi và anh cùng chạy, một người chạy trước một người chạy sau. Chạy qua quảng trường bên đường, chạy qua công viên thưa thớt bóng người, những cột đèn đường lướt qua bên người, cùng với những chiếc xe ô tô, ánh sáng bỗng trở nên rất chói mắt, sau đó lướt qua trong thoáng chốc, chiếu về phía xa hơn, biến mất trong bóng tối. Chạy một vòng rất dài, sau đó quay về phòng, suốt đường đi, hai người đều không nói gì cả.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)