TIN TÀI TRỢ.

Thơ tình chọn lọc ( thơ tiến chiến ,hiện đại )

  • 8 Lượt chia sẻ
  • 12.3K Lượt đọc
  • 108 Trả lời

  • Trang 6/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 5
  • 6

Bài học lớn đằng sau câu chuyện nhỏ

Đến trả lời mới nhất
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #101
    Cõi Mộng

    Vương đời nhau rơi vũng sầu ngày ấy ...
    Thân rã rời ngụp lặn lắng chìm sâu,
    Xa tầm tay bám víu mảnh thương đau,
    Mắt buồn khép phai màu từng giọt lệ!

    Ta yêu em nghe tâm hồn vụn vỡ,
    Đắng cay nào trên vết lỡ thời gian,
    Chuyện tình yêu ... không ranh giới muộn màng,
    Tim chưa ngỏ em vội vàng khép lại .!

    Ta yêu nhau . một mối tình khờ dại,
    Anh đi tìm từ sâu thẳm tim côi,
    Em dối lòng .lẫn trốn rũ bờ môi,
    Để ngày tháng dần trôi . trong tiếc. nhớ .!

    Ta và Em . trên con đường vô định
    Cuối chân trời xa thẳm ... bến bờ đâu
    Bước lửng lơ ... thế giới ảo sắc mầu,
    Thế giới đó ..cuộc tình sầu cõi mộng.!

    Hoàng Nhật Thơ

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #102
    TỪ LY

    Có phải anh quá ư là khờ dại
    Vì yêu em nên mãi mãi khỗ sầu
    Trái tim nồng đã bị lấp bởi màu nâu
    Vì em đã tình sâu mà bội phản ...

    Anh chỉ buồn chứ không hề than oán
    Bởi trong anh còn những áng thơ nầy
    Viết cho tâm hồn bay bổng khắp trời mây
    Cho đôi mắt ngưng đầy tâm huyết lệ

    Tôi với em hai cuộc đời hai thế hệ
    Sao nở đoạ đày cho hai vế chông chênh
    Món nợ kiếp xưa nay tôi đã đáp đền
    Bằng nhục hệ cho lãng quên tình tan nát

    Tôi chấp nhận cho tình em phụ bạc
    Để em vui trong khúc hát đa tình
    Trọn đời nầy mong em mãi tươi xinh
    và hạnh phúc đắm mình trong hư ảo

    Băng Thạch
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #103
    Tương tư

    Tôi đã gặp em từ bao giờ
    Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya
    Kể từ gió thổi trong vừng tóc
    Hay lúc thu về cánh nhạn kia?

    Có phải em mang trên áo bay
    Hai phần gió thổi , một phần mây
    Hay là em gói mây trong áo
    Rồi thở cho làn áo trắng bay?

    Có phải mùa Xuân sắp sửa về
    Hay là gió lạnh lúc đêm khuya
    Hay là em chọn sai màu áo
    Ðể nắng thu vàng giữa lối đi?

    Có phải rằng tôi chưa được quen
    Làm sao buổi sáng đợi chờ em
    Hay từng hơi thở là âm nhạc
    Ðàn xuống cung trầm, mắt nhớ thương

    Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya
    Ði về bằng những ngón chân thưa
    Và nghe em ghé vào giấc mộng
    Vành nón nghiêng buồn trong gió đưa

    Nguyên Sa

    Buổi Sáng Học Trò

    Trang sức bằng nụ cười phì nhiêu
    Nhẩy bằng chân chim trên giòng suối cạn

    Ấy là em trên đường đi buổi sáng
    Trăng ở trên môi và gió ở trong hồn
    Mái tóc mười lăm trên lá tung tăng
    Em ném vào phố phường niềm vui rừng núi

    Vẽ lên chiếc xe sơn xanh dáng thuyền trẩy hội
    Cho những vườn hoa cầm đôi mắt bình yên

    Gửi những cung đàn tiếng guốc khua vang
    Hẹn đám mây xanh vịn cánh tay tuổi trẻ

    Khoác giọng nói tin yêu vào hồn anh đóng cửa
    Với biển là tay và sóng cũng là tay

    Để anh trở thành hải đảo bị bao vây
    Để đáy mắt san hô thêm nước ngọt
    Như con dế mèn cánh đau vào buổi sáng
    Nhìn theo em uống từng giọt sương hoa

    Anh chợt nghe mạch đất đưới chân đi
    Anh chợt nhớ trong hồn đôi cánh trắng.

    Nguyên Sa
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #104
    Chấp Nhận

    Em đã đi… một chiều không bóng anh
    Chân bước mau sao dạ bảo không đành
    Em trốn chạy vũng lầy thương với nhớ
    Mưa nhạt nhòa mưa khóc cuộc tình xanh .

    Em đã đi… đời chưa nhạt cơn mơ
    Tóc thương bay trong ký ức đợi chờ
    Từng kỷ niệm miên man theo làn gió
    Dấu yêu ơi tình đâu chỉ là thơ.

    Em đã đi… mưa lạnh lùng bến sông
    Từng dòng thương dòng nhớ chảy ngược dòng
    Về năm tháng bên nhau tròn thề ước
    Nay một mình em đếm bước bâng khuâng .

    Em đã đi… về phía mặt trời xa
    Nơi tình yêu còn in dấu đậm đà
    Nụ hôn nào còn ấm môi tình đắm
    Người ơi người...sao nỡ để phôi pha.

    Em đã đi… một mình trong cút côi
    Mang yêu thương về phía cuối cuộc đời
    Chân tình em không một lần tiếc nuối
    Trao người rồi chấp nhận sầu khôn nguôi

    Ngoc Quyên

    Chỉ Là Ảo!

    Dọc ngang ngang dọc tiếng thơ
    Đùa vui phố ảo lơ mơ yêu đời
    Một đường thẳng cũng thế thôi
    Mất đâu mà sợ cợt cười nọ kia
    Đàn bà như thể lia thia
    Quen hơi quen chậu đường "về" cũng quen
    Tiếng lòng đâu dễ bon chen
    Cao tường kín cổng cài then suốt đời!
    Chỉ là ảo ảo đùa chơi
    Tên bay đạn lạc cho đời còn vui
    Khắt khe chi lắm ...đen thui

    Văn chương khoáng đảng nụ cười mãi tươi
    Sáu mươi năm một cuộc đời
    Còn bao lâu nhỡ tịt ngòi ...viết chi ?
    Bắc thang cỡi cõi phân ly
    Ngắn dài ai biết đến kỳ theo mây
    Gió về bay vút thiên thai
    Tiếc thay ngày ấy không hay viết dài ...
    Thơ thơ tiếng gọi lắt lay
    Khẩy đàn ngang dọc chẳng hoài tháng năm

    Dọc ngang hay thẳng chẳng nhằm
    Nhò chi lên án trở trăn xa gần
    Mỗi người một vẻ văn phong
    Thực hư hư ảo góp phần mua vui
    Có đâu chỉ chuyện ngậm ngùi
    Một trời đa dạng tùy người thích chơi!

    Giáng Hạ
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #105
    Về Bến Xuân Xưa

    Áo biếc xưa về qua bến tạnh
    Ngày xuân tóc mới chớm ngang vai
    Chị đi thoáng chút hương xoan muộn
    Sóng sánh nghiêng lòng bao gã trai

    Khăn đào xưa đùa cùng gió nội
    Theo người qua trăm chặng lao đao
    Chị gánh sương đi từ hừng sáng
    Khuya về, vai nặng gánh trăng sao

    Cậu bé ngày xưa thường tha thẩn
    Ôm đàn ra bến hát nghêu ngao
    Đón chị, đón quà, và đón cả
    Vòng tay thơm gió bụi ngọt ngào

    Hương xoan nay đã xa vời vợi
    Thuyền cũ đi về vắng bóng ai
    Lênh đênh trên bến vần thơ trắng
    Nhuộm áo khăn xưa màu trăng phai .

    Mường Mán
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #106
    NHỮNG NỖI ĐAU...

    Có nỗi đau nào như nỗi đau chưa qua,
    Mỗi bước dưới gót chân nàng Tiên cá.

    Nỗi đau nào biến trái tim thành đá,
    Chẳng hiểu được lời trong ánh mắt quen.

    Nỗi đau nào đau như đêm đen,
    Câm lặng trong lòng những điều nghiệt ngã.

    Nỗi đau nào mài mòn đi tất cả,
    Chỉ mong giải thoát phận mình.

    Những nỗi đau hồi sinh,
    Bên cái chết lại trải ra sự sống.

    Những nỗi đau ảo vọng,
    Mấp mé đôi bờ điêu linh.

    Nỗi đau trải nghiệm trong chính mình,
    Lớn khôn hơn sau mỗi lần chắt lọc.

    Sự thăng hoa đôi khi là nước mắt,
    Chất chứa ngàn lời cho một cõi tỉnh - say?

    Kiều Ly
    Hương Dĩ Vãng

    Thoảng hương dĩ vãng trở về đây
    Sao nghe nghèn nghẹn đáy tim này
    Vụt lên những tháng ngày xưa ấy
    Lắm chuyện chua-cay-đắng-ngọt đầy.

    Sông hồ giun rủi chân bước mãi
    Xuôi ngược dòng đời mệt mỏi thay !
    Ai nào chia xớt cùng ta hỡi !
    Dĩ vãng đau thương thoáng còn đây.

    Đắng cay chua chát vui buồn ấy,
    Mặc tình con tạo chuyển vần xoay
    Từ lâu ta thả bay theo gió
    Sao vẫn trở về giữa đêm nay ?

    Diệu Thi
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #107
    dongThoHay
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #108
    maukhoi
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #109
    ChoiVoiSmall
  • Trang 6/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 5
  • 6