TIN TÀI TRỢ.

Thơ tình chọn lọc ( thơ tiến chiến ,hiện đại )

  • 8 Lượt chia sẻ
  • 12.3K Lượt đọc
  • 108 Trả lời

  • Trang 3/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 2
  • 3
  • 4
  • ...
  • 6

Bài học lớn đằng sau câu chuyện nhỏ

Đến trả lời mới nhất
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #41
    evtcdtt

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #42
    YeuNhauDauCoMuonMang
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #43
    Đời Vắng Em Rồi

    Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu
    Lênh đênh thương nhớ giạt trời Âu
    Thôi rồi tay nắm tay lần cuối
    Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau

    Trai lỡ phong vân gái lỡ tình
    Này đêm tri ngộ xót điêu linh
    Niềm quê sực thức lòng quan ải
    Giây phút dừng chân cuộc viễn trình.

    Tóc xõa tơ vàng nệm gối nhung
    Đây chiều hương ngát lả hoa dung
    Sóng đôi kề ngọn đèn hư ảo
    Mơ kiếp nào xưa đã vợ chồng.

    Quán rượu liền đêm chuốc đắng cay
    Buồn mưa trăng lạnh nắng hoa gầy
    Nắng mưa đã trải tình nhân thế
    Lưu lạc sầu chung mộng hướng say

    Gặp gỡ chừng như truyện Liễu Trai
    Ra đi chẳng hứa một ngày mai
    Em ơi lửa tắt bình khô rượu
    Đời vắng em rồi say với ai ?

    Phương Âu mờ mịt lối quê nàng
    Trăng nước âm thầm vạn dặm tang
    Ghé bến nào đây người hải ngoại
    Chiều sương mặt bể có mơ màng.

    Tuyết xuống phương nào lạnh lắm không
    Mà đây lòng trắng một mùa đông
    Tương tư nối đuốc thâu canh đợi
    Thoảng gió trà mi động mấy bông.

    Vũ Hoàng Chương

    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #44
    Lá Thư Ngày Trước

    Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp
    Tình mười năm còn lại mấy tờ thư
    Mộng bâng quơ hò hẹn cũng là hư
    Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh
    Rượu chẳng ấm mưa hoài chăn chiếu lạnh

    Chút hơi tàn leo lét ngọn đèn khuya
    Giấc cô miên rùng rợn nẻo hôn mê
    Gió âm tưởng bay về quanh nệm gối
    Trong mạch máu chút gì nghe vướng rối
    Như tơ tình thắc mắc buổi chia xa
    Ngón tay run ghì nét chữ phai nhòa

    Hỡi năm tháng hãy đưa đường giấc điệp
    Yêu mê thế để mang sầu trọng kiếp
    Tình mười năm còn lại chút này đây

    Lá thư tình xưa nhớ lúc trao tay
    Còn e ấp thuở duyên vừa mới bén
    Ai dám viết yêu đương và hứa hẹn
    Lần đầu tiên ai dám ký "Em Anh"
    Nét thon mềm run rẩy gắng đưa nhanh
    Lòng tự thú giữa khi tìm trốn nấp
    Mươi hàng chữ đơn sơ ồ ngượng ngập

    E dè sao mươi hàng chữ đơn sơ
    Màu mực tươi xanh ngát ý mong chờ
    Tình hé nụ bừng thơm trong nếp giấy
    Ôi thân mến nhắc làm chi thuở ấy
    Đêm nay đây hồn xế nẻo thu tàn
    Khóc chia lìa ai níu gọi than van
    Ta chỉ biết nằm nghe tình hấp hối

    Say đã gắng để khuây sầu lẻ gối
    Mưa mưa hoài rượu chẳng ấm lòng đau
    Gấm the nào từ buổi lạnh lùng nhau
    Vàng son có thay màu đôi mắt biếc
    Tình đã rời đi riêng mình tưởng tiếc
    Thôi rồi đây chiều xuống giấc mơ xưa
    Lá lá rơi nằm bệnh mấy tuần mưa
    Say chẳng ngắn những đêm dằng dặc nhớ
    Trăng nào ngọt với duyên nào thắm nở
    Áo xiêm nào rực rỡ ngựa xe ai
    Đây mưa bay mờ chậm bước đêm dài

    Đêm bất tận đêm liền đêm kế tiếp
    Yêu sai lỡ để mang sầu trọn kiếp
    Tình mười năm còn lại chút nàythôi
    Lá thư xưa màu mực úa phai rồi
    Duyên hẳn thắm ở phương trời đâu đó

    Vũ Hoàng Chương

    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #45
    Một chút tình

    Chưa biết tên nàng, biết tuổi nàng,
    Mà sầu trong dạ đã mang mang.
    Tình yêu như bóng trăng hiu quạnh
    Lạnh lẽo đêm trường, giãi gió sương.

    Ta chỉ xin em một chút tình
    Cho lòng thắm lại với ngày xanh.
    Sao em quên cả khi chào đón
    Tình ái, chiều xuân, đến trước mành?

    Rộn rã cười vang một góc lầu,
    Ngây thơ em đã biết gì đâu!
    Đêm khuya trăng động trong hoa lá,
    Vò võ ta xe mấy đoạn sầu.

    Lác đác ngày xuân rụng trước thềm,
    Lạnh lùng ta dõi bước chân em.
    Âm thầm ấp mối xa xa...vọng;
    Đường thế đâu tìm bóng áo xiêm?

    Đợi đến luân hồi sẽ gặp nhau
    Cùng em nhắt lại chuyện xưa sau.
    Chờ anh dưới gốc sim già nhé!
    Em hái, đưa anh..., đóa mộng đầu.

    Lưu Trọng Lư

    Đã Khua Rồi

    Đã khua rồi
    Hoa lan quên nở trên giàn,
    Nhớ ai em để tiếng đàn ngừng đưa ?
    Tiếc gì em, nửa đường tơ !
    Cho hoa quên nở, trăng mờ quạnh soi ....
    Chờ em đêm đã khuya rồi
    Rộn ràng lá đổ, vàng rơi đầy thềm

    Lưu Trọng Lư


    kimphuong1
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #46
    tinhmat
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #47
    vaothuc
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #48
    Đà Lạt Trăng Mờ

    Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu:
    Trời mơ trong cảnh thực huyền mơ!
    Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,
    Như đón từ xa một ý thơ.
    Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,
    để nghe dưới đáy nước hồ reo;
    Để nghe tơ liễu run trong gió,
    Và để xem trời giải nghĩa yêu...

    Hàng thông lấp loáng đứng trong im,
    Cành lá in như đã lặng chìm.
    Hư thực làm sao phân biệt được!
    Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.
    Cả trời say nhuộm một mầu trăng,
    Và cả lòng tôi chẳng nói rằng,
    Không một tiếng gì nghe động chạm,
    Dẫu là tiếng vỡ của sao băng...

    Hàn Mặc Tử

    Một Nửa Trăng

    Hôm nay có một nửa trăng thôi,
    Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi
    Ta nhớ mình xa thương đứt ruột
    Gió làm nên tổi buổi chia phôi !

    Hàn Mặc Tử

    Xuân Hứng

    Non sông ngàn dặm ngắm càng xinh
    Ừ tết năm nay thật hữu tình
    Pháo nổ nổ tan luồng thất nghiệp
    Xuân về về ghẹo khách ba sinh
    Hoa tươi sáng với thiên kiều gái
    Cảnh đẹp dường như thủy mặc tranh
    Cao hứng đã toan cầm bút vịnh
    Đào nguyên đâu lại thoảng qua mành

    Hàn Mặc Tử

    bendoxua

    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #49
    Áo Lụa Hà Đông

    Nắng Saigon anh đi mà chợt mát
    Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
    Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

    Anh vẫn nhớ em ngồi đây, tóc ngắn
    Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
    Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
    Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

    Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
    Gặp hai hôm thành nhị hỷ của tâm hồn
    Thơ học trò anh chất lại thành non
    Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

    Em không nói đã nghe lừng giai điệu
    Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
    Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
    Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

    Em chợt đến, chợt đi anh vẫn biết
    Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
    Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
    Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

    Để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
    Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
    Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
    Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

    Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
    Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
    Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

    Thơ: Nguyên Sa

    NS Ngô Thụy Miên phổ nhạc

    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #50
    Về Bến Xuân Xưa

    Áo biếc xưa về qua bến tạnh
    Ngày xuân tóc mới chớm ngang vai
    Chị đi thoáng chút hương xoan muộn
    Sóng sánh nghiêng lòng bao gã trai

    Khăn đào xưa đùa cùng gió nội
    Theo người qua trăm chặng lao đao
    Chị gánh sương đi từ hừng sáng
    Khuya về, vai nặng gánh trăng sao

    Cậu bé ngày xưa thường tha thẩn
    Ôm đàn ra bến hát nghêu ngao
    Đón chị, đón quà, và đón cả
    Vòng tay thơm gió bụi ngọt ngào

    Hương xoan nay đã xa vời vợi
    Thuyền cũ đi về vắng bóng ai
    Lênh đênh trên bến vần thơ trắng
    Nhuộm áo khăn xưa màu trăng phai .

    Mường Mán
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #51
    Hạ Buồn

    Gió ngập ngừng... thả Phượng xuống tay em
    Thả xao xuyến từ lòng ai mới đó...
    Nghe thì thầm... mơn man... từ trong gió
    Nhớ không em.. nơi đó .. cánh Phượng hồng
    Cho ngỡ ngàng... dừng lại - nhớ mông lung

    Ồ ai thế ? Sao nghe lòng man mác
    Chiều Hạ đến cơn mưa rào tím nhạt
    Gió vương vương xao xác gọi mây về
    Quay quắt buồn... nhớ quá cánh đồng quê
    Cùng ai thả con diều bay phơ phất
    Cơn mưa đến cho tình lên chất ngất...

    Em nép vào anh - mưa cũng không đành...
    Anh cứ cười hoài mong mưa đến nhanh
    Để ôm chặt thêm - mối tình mùa hạ
    Mình lớn khôn hơn - mỗi người một ngã

    Rồi gió cuốn đi... tình vào xa lạ
    Cơn mưa đầu mùa sao bỗng mong manh
    Mình xa nhau rồi phải thế không anh...?
    Để Phượng buồn rớt rơi từ dạo đó.

    Thanh Thanh Ngọc

    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #52
    Ngày Không Anh

    Có những ngày rộng quá một tầm tay
    Gió không biết vịn vào đâu
    Em không biết vịn vào đâu
    Dã quỳ vẫn vô tình nở dọc ray tàu
    Sự kiêu kỳ mang vẻ đẹp tầm thường
    Mở to mắt, ngước nhìn mặt trời
    Đầy thách thức
    Ở chính giữa niềm kiêu hãnh
    Là hụt hẫng màu vàng
    Sự kiêu kỳ biết vịn vào đâu?

    Có những ngày vụn như nỗi hoang mang
    Sự vô nghĩa không thể hiểu nổi mình
    Trong giới hạn ngột ngạt của những gì cho là ý nghĩa
    Mơ hồ vụt khỏi cái nhíu mày
    Lang thang như kẻ khốn cùng không chốn dừng chân
    Chông chênh
    Ý nghĩ không biết vịn vào đâu
    Em không biết vịn vào đâu

    Có những ngày chật chội như một cái nhà gương
    Quay về hướng nào cũng chỉ thấy chính mình
    Những phiên bản méo mó đầy thói xấu
    Hình như mình đã chẳng nhận ra
    Em muốn bỏ hoang tất cả những xấu xa
    Lòng sẽ rộng thêm
    Bình yên sẽ tự tìm được nơi trú ngụ
    Chờ niềm vui bằng niềm vui cũ
    Đón nỗi buồn bằng một cái mím môi

    Có những ngày như thế
    Ngày không anh

    Hạnh Nguyên
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #53
    Đêm Nghe Gió Tự Tình ...

    Đêm dạ lan hương đêm vào xao xuyến
    gió thoáng xôn xao gởi chút tự tình
    mắt đêm ai lấp lánh vạn u huyền
    xa khuất mây vào thơ thẩn bóng trăng

    nơi chơi vơi gió ngân nhẹ dịu hiền
    ngọn suối mát trong xoa lòng hư ảo
    ánh trăng xa rơi mất bóng ưu phiền
    đêm vang động tiếng hoa cười trong gió

    đêm dạ lan ân tình trải muôn miên
    hoa lung linh ngàn sao chìm đáy mắt
    hiên sương lộng gió vọng trăm miền
    cho nàng xuân tha thiết bước nhân gian

    đêm dạ lan nghe như gió tự tình…
    tiếng sáo ngàn đêm tiếng ngẩn ngơ

    đêm dạ lan mây ngàn năm vẫn bay…
    phiêu lãng bên đời cánh cửa hư không…

    Hồng Hoang
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #54
    muadaumuahu5
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #55
    2emof15
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #56
    Em Về Hoa Lá Mênh Mông Đợi

    Em về hoa lá mông mênh đợi
    Nhớ cố nhân chờ dây phím xưa
    Gần gũi hương trầm vương bước vội
    Nghiêng nghiêng hàng liễu ngả hồ mưa

    Nghe vọng âm thừa trên tháp cổ
    Chơ vơ thành cũ mắt em buồn
    Hỏi muôn thế kỷ bao tình lỡ
    Thả ngón tay cài mái tóc buông

    Vương gót em hồng lưng cỏ biếc
    Nụ cười điêu đứng thế nhân say
    Thổi từ giông bão lòng đơn chiếc
    Đưa đón em mà đôi mắt cay

    Xa thẳm nương chiều pha áo lụa
    Nắng ôm bờ cát bước em đâu
    Đấu chân ngà ngọc khôi nguyên mở
    Ta ngỡ tình xưa mới khởi đầu

    Lê hải
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #57
    MÃI MÃI BÊN ANH

    Chiếc lá cuối rơi theo làn gió thoảng
    Màu nắng chiều loang loáng ánh vàng phai
    Hương thạch thảo còn vương vương phủ nhẹ
    Tỏa dịu dàng lượn vờn khói sương bay.

    Tình em đó, hỏa diệm sơn âm ỉ
    Đốt cháy anh bằng nham thạch nồng nàn
    Lửa si mê cũng hòa tan băng giá
    Trái tim yêu vẫn đắm đuối, rộn ràng.

    Mây bàng bạc phủ màn đêm buông xuống
    Vòng tay trần, cuốn trọn tấm tình si
    Ánh mắt dại soi đêm mờ ảo bóng
    Còn nghe không lời ân ái thầm thì.

    Mãi say đắm bên người em yêu dấu
    Trao trọn tình bằng dâng hiến si mê
    Dù muộn màng, đời cho nhau ngắn ngủi
    Tay trong tay cùng chung bước chân về.

    HVLan Nhi

    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #58
    thoidungkhocnuaemoi
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #59
    chieunho
    • 961 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    #60
    Một Thời Tôn Nữ

    Có phải sáng nay cơn mưa rất lạ
    Nên dòng sông chảy phía vô thường
    Nhiều khi tưởng trái tim mình hóa đá
    Lại rung lên những làn điệu yêu thương!

    Lại run lên khi anh cầm tay em
    Muốn nói nhiều nhưng làm sao nói được
    Muộn rồi chăng ? con chim ca phía trước
    Hót với ai một điệu lý tang tình

    Tưởng gần em như bóng gần hình
    Mà lại xa như mây vờn đỉnh núi
    Mây thì bay núi muôn đời đứng đợi
    Gió về đâu . Về đâu . Về đâu ?

    Gặp lại mình ngõ trước vườn sau
    Thời trai trẻ hai bên bờ Bến Ngự
    Những hoàng hôn tím một thời Tôn Nữ
    Bước chân tôi phiêu lãng đến bây giờ

    Đến bây giờ đời đã đọng bóng mưa
    Sao con tim còn hát lời nông nổi
    Thôi em ơi, đừng bắt tôi sám hối
    Khi em về chính giữa cổng hồn đau

    Mây thì baỵ Núi muôn đời đứng đợi
    Gió về đâu - Về đâu - Về đâu ?

    Triệu Phong

  • Trang 3/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 2
  • 3
  • 4
  • ...
  • 6