MilanTortona-2012-034

Trên trang page Facebook của một ai đó đã từng viết câu:

“Nhiều người cứ thích bám víu lấy những mối quan hệ không ra gì
chỉ bởi sợ cảm giác cô độc!”



Tác phẩm này sẽ bắt đầu với mấy chữ ngắn ngủi dưới đây:

Khi tình yêu cũ gõ cửa, bạn sẽ…



***



Tôi ngồi trong quán cafe Country House, nơi quen thuộc mọi lần của mình, thẫn thờ nhấm nháp ly kem chocolate hạnh nhân có phủ lên đấy một lớp sữa tươi. Thú thật, gần nửa tiếng trôi qua mà tôi chẳng biết mùi vị của những viên kem màu nâu sậm kia thế nào dù mình đã ăn nó không biết bao nhiêu lần. Lý do cho việc mất “khả năng cảm nhận” này là bởi trong đầu tôi hiện giờ đang chứa vô số vấn đề rắc rối, nan giải. Chưa kể, tôi còn phải cố gắng hết sức để những dòng suy nghĩ thầm kín ấy đừng thể hiện quá rõ rệt qua đôi mắt với cái nhìn vô định nhưng lại là tránh né của mình, trước kẻ đối diện đang nhìn tôi chằm chằm kia.

Tina, người “chiếu tướng” tôi nãy giờ, cứ không ngừng gõ ngón tay trên bàn và thở dài ngán ngẩm liên tục. Đó là dấu hiệu của việc, con bạn quái đản này chuẩn bị giáo huấn tôi một trận kinh hồn. Thường, chuyện “răn đe” vẫn xảy ra hoài. Cứ mỗi lần hẹn gặp nhau, chưa kịp mở miệng hỏi thăm bạn là Tina đã mắng như tát nước nếu tôi gây ra chuyện gì đấy. Giọng nó sang sảng, làm tất cả những người xung quanh đều chú ý về nơi đây. Cảm tưởng như, nó muốn “tội lỗi” của tôi bị mang ra phơi bày giữa bàn dân thiên hạ thì mới vừa lòng. Tuy vậy nhưng tôi biết rõ, cô bạn “tính thẳng như ruột ngựa” ấy dẫu bề ngoài quát tháo dữ lắm thế mà lòng lại tốt bụng, luôn quan tâm lo lắng cho tôi.

Tôi quen Tina cách đây hai năm, đúng ngay lúc vào đại học năm I. Chỉ qua một câu nhắn tin vô tình trên trang page Facebook, tôi và Tina hẹn gặp nhau. Vì tôi lấy nick là Nhóc Đẹp Trai nên khi vừa gặp “bản mặt” con gái chính thống của tôi, Tina chống nạnh, đôi lông mày hơi cau lại, nói câu ngắn ngủn:

“Girl á? Oải thế!”

Dù câu nói không có gì đặc biệt nhưng tôi nhận ra Tina là cô gái cá tính. Và tôi thích nó ngay dẫu mình chả phải con trai. Hôm đó, hai đứa trò chuyện khá vui vẻ. Tôi hơi ngạc nhiên bởi một người hoạt bát, năng động như Tina mà lại tỏ ra thích thú với kẻ cho dù có “lấy xà beng cậy miệng cũng không nói lời nào” như tôi. Hầu như trong cuộc vui, nó luôn gợi chuyện. Khi ra về, Tina cho tôi số điện thoại, email lẫn nick YH để tiện liên lạc và cũng từ đó, mối quan hệ bạn bè ngẫu nhiên của hai thỏi nam châm trái chiều bắt đầu.

Tina không cho tôi biết tên thật. Ngay cả việc đang làm gì nó cũng giấu. Nhiều lúc thấy tôi bắt đầu tò mò về cái khoản đời sống riêng tư thì Tina “chặn cửa” ngay bằng câu “bất di bất dịch”:

“Tao với mày làm bạn vì do duyên. Mày cần biết nhiều về tao làm gì. Chỉ cần, mỗi lần có chuyện buồn hay vui, hai đứa mình hẹn gặp, giãi bày là ok!”

Tôi đùa nói ngay rằng, tình bạn này hổng phải duyên mà là “nghiệp”. Tức thì, Tina thụp vào lưng tôi cái rõ đau rồi ngửa cổ ra cười ha hả.

Tina lạc quan, yêu đời là thế vậy mà có hôm, nó hẹn gặp tôi ra quán cafe lúc đồng hồ điểm gần 10h tối, và ngồi khóc rưng rức như đứa trẻ. Tôi lo lắng hỏi chuyện thì Tina cứ nói lan man không đầu đuôi nào là bố mẹ bỏ rơi nó, chẳng còn quan tâm nữa, rồi vụ hai ông bà quên sinh nhật con gái chỉ vì bận đi công tác xa...

“Nhà tao giàu, đúng!” – Gần như không tự chủ được xúc cảm nên Tina vô tình tiết lộ về gia đình của mình, điều tối kỵ từ trước tới giờ mà nó đặt ra – “Nhưng mày đừng tưởng tao sướng. Tao không có ai hết, lúc nào cũng cô đơn. Tao chẳng là gì trong cuộc đời của bố mẹ tao!”

Câu nói cuối cùng đầy xót xa đó, nghe giọng Tina thật uất nghẹn. Cô bạn mạnh mẽ, cá tính mà tôi quen suốt ba năm, trong đêm ấy, cứ gục mặt vào lòng bàn tay, khóc thê thảm. Hẳn, nhờ vậy, tôi mới lờ mờ biết phần nào về cuộc sống hiện tại của nó.

Nhưng hôm sau, tôi lại gặp Tina với nụ cười rạng rỡ, tươi rói như mọi khi. Trông dáng vẻ “phơi phới” của cô bạn, tôi cứ ngỡ đêm qua mình gặp nhầm Tina khác. Tôi đã muốn hỏi nhưng lại thôi vì nghĩ, Tina không bao giờ cho tôi biết bất kỳ điều gì về mình. Nhưng kể từ dạo đó, mỗi lần nhìn nụ cười trên môi nó là tôi cứ thấy những giọt nước mắt thầm lặng được che giấu phía sau... Ôi! Con bạn ngốc nghếch của tôi!

Quay trở về vấn đề hiện tại, sau mấy phút “cân nhắc kỹ lưỡng”, y như rằng tôi đoán trúng phốc, Tina hít sâu hơi dài rồi bắt đầu giáo huấn:

“Tao chưa thấy ai ngu như mày! Đã thấy xe lửa ở đấy mà cứ dại dột lao đầu vô cho chết! Đầu óc mày hỏng cả rồi! Chắc tao phải làm cái gì đấy cho nó ‘mở cửa’. Phải không?”

Chất giọng gắt gỏng, đôi mắt mở trừng trừng, môi mím chặt vì quá tức giận, Tina đã khiến mọi người nghĩ rằng, tôi lao đầu vào xe lửa thiệt.

“Mày đừng làm quá vậy chứ? Chuyện đâu đến nỗi...” – Tôi thở hắt.

Có vẻ thái độ dửng dưng thờ ơ của tôi càng đổ thêm dầu vào lửa nên Tina gắt ầm, gần như muốn bật người ra khỏi ghế:

“Gì??? Tội lỗi tày trời thế mà mày nói không đến nỗi á? Tao phát điên mất! Mày đang cặp bồ với một thằng gần ba mươi tuổi và đã có vợ...”

Nói đến đó, Tina dừng lại. Không phải do lưỡng lự mà đơn giản vì nó quá giận nên chẳng tài nào tuôn ra hết câu. Vẻ mặt tím tái cùng điệu bộ hùng hổ của Tina hệt muốn bảo, nó sẵng sàng vồ lấy và “ăn tươi nuốt sống” tôi – con bạn đang mang tội danh cướp chồng kẻ khác.
Không đưa mắt nhìn mọi người xung quanh như mấy lần trước, tôi chỉ đặt hai tay lên vai Tina, ấn nhẹ nó ngồi xuống. Cả cơ thể căng cứng, trông nó như hoá đá trên chiếc niệm lót dày.

“Mày bình tĩnh nghe tao nói.” – Tự dưng, tôi thấy mình điềm tĩnh quá – “Tao không giật chồng ai hết, anh ấy tìm đến tao chỉ để tâm sự, giải khoay những lúc mệt mỏi.”

“Giải khoay trên giường luôn hả?” – Khi nghe câu hỏi thẳng tuột, chả nể nang ai từ Tina thì tôi biết chắc rằng, ruột ngựa còn không “thẳng” bằng ruột nó.

“Mày nghĩ linh tinh! Tao nói rất rõ, tao với anh ấy chẳng có gì cả.”

Không chịu nghe gì từ tôi, Tina cứ thế kết tội bằng hàng loạt những lý luận sắc bén của mình:

“Mày đừng khờ dại tin đàn ông! Ban đầu thì hiền lành nhưng càng về sau, nó càng lấn tới. Nếu lúc đó mày sa ngã với chả, thì mày trở thành kẻ phá hoại gia cang nhà người ta!”

“Không đâu. Tao biết giữ mình!”

“Mày chắc chắn vậy à? Hai người đã từng yêu nhau trước đây, giờ tình cũ trở về, làm gì lòng mày không xao động? Con gái như tụi mình rất dễ siêu lòng.”

Bực mình, tôi trả lời khá lớn dù thật tâm chẳng bao giờ muốn dùng chất giọng này với Tina:

“Nhưng tao không thể bỏ mặt anh ấy!”

Câu đáp lời cứng đầu của tôi khiến Tina im bặt. Tôi thấy đôi lông mày nó dãn ra, ánh mắt không giận dữ mà vẻ như đang suy nghĩ bởi cái nhìn chợt nhiên sâu thẳm. Tôi cảm giác khó chịu lẫn lo lắng khi trông cảnh Tina lặng thinh, không nói gì nữa. Những lúc như thế, tôi sợ mình bị bỏ rơi. Tôi thật sự cần nó để làm chỗ dựa.

Bỗng chốc thở dài thườn thượt, Tina liền lên tiếng, khá nhỏ và trầm làm tôi ngạc nhiên:

“Dù sao đây cũng là chuyện riêng của mày. Quyết định thế nào, đều tuỳ thuộc vào mày. Nhưng, tao chỉ mong mày đừng quá hy vọng vào tình cũ trở về này. Hắn ta có vợ rồi... Với những gì mà gia đình vợ giàu có mang lại, hắn khó lòng từ bỏ chúng.”

Không để tôi phản ứng gì, Tina đứng dậy nhanh chóng. Nó vốn là người không dễ giận dỗi nhưng thỉnh thoảng lại luôn rời khỏi cuộc trò chuyện trước kẻ khác khi nhận thấy tình hình căng thẳng.

“Tao có cuộc hẹn, phải đi. Mai, tao gọi điện cho mày.”

Vác chiếc túi hàng hiệu lên vai, Tina rời khỏi bàn. Đôi chân bước không vội nhưng bóng nó biến mất thật nhanh sau khúc quẹo của hành lang đầy khung giàn dây leo. Rồi âm thanh của đôi giày poss nhỏ dần trên bậc cầu thang. Còn lại một mình, tôi ngồi bất động. Phản chiếu dưới đáy mắt tôi là hình ảnh những viên kem trong ly dần tan chảy.

...

Là con trai thầy chủ nhiệm lớp 11 của tôi, Quang Khôi thường hay ghé trường thăm bố. Anh lớn hơn chúng tôi tận tám tuổi. Gương mặt tròn, búng ra sữa, mái tóc ngắn màu hạt dẻ, đôi mắt long lanh ngời sáng với nụ cười rạng rỡ, anh đã hút hồn không biết bao nhiêu đứa nữ sinh trong cái lớp này. Khi đó, Quang Khôi mới tốt nghiệp ra trường được một năm. Thay vì đi theo ngành sư phạm, trở thành nhà giáo như bố thì anh lại chọn quản trị kinh doanh – một môi trường cạnh tranh phù hợp với bản tính háo thắng của anh.

Không rõ vì sao Quang Khôi chú ý đến tôi dù tôi luôn giấu mình vào góc phòng đọc sách hoặc làm bài tập. Tôi cũng chẳng quan tâm mỗi lần anh vào lớp hỏi thăm các em. Bây giờ nghĩ lại, tôi đoán hẳn là do tôi khác người quá nên anh mới lấy làm lạ và bắt đầu quan sát. Tôi đã không biết anh có tình cảm với mình cho đến buổi chiều khó quên ngày hôm ấy…

Bình thường, tôi vẫn hay đi đạp xe nhưng chiều đó tôi lại đón xe buýt về nhà. Khi đang đứng đợi ở trạm thì trời đổ mưa lớn. Đúng lúc, có mấy tên nam sinh khối 12 chạy vào trú mưa. Nhìn mặt mũi và cách nói chuyện là tôi biết bọn chuyên nghịch phá. Tôi đứng sát ra ngoài một tí để tránh đụng chạm chúng. Thế nhưng, xui xẻo thay, một tên trong số đó bắt đầu nghía mắt qua tôi. Và như nghĩ ra trò tinh quái, hắn liền cất tiếng chọc ghẹo. Mấy tên còn lại, thấy có trò mới trong lúc chờ đợi nhàm chán, nên cũng hùa theo ngay. Vậy là, rất nhanh sau đó, cỡ bốn, năm thằng xúm quanh lấy tôi. Chúng cười cợt, buông lời tán tỉnh. Tôi hiểu tình hình tồi tệ của mình lúc này: sắp bị đám nam sinh lưu manh đem ra làm trò. Không dám làm gì ngoài việc đứng im, tôi cầu mong xe buýt mau mau đến trạm.

Trò đùa trở nên quá trớn khi chúng nắm tóc và kéo váy tôi. Tôi hơi hoảng nhưng cố bình tĩnh để nghĩ cách. Bỗng dưng, bàn tay ai đó đã giữ chặt đôi tay của tên nam sinh khối 12 đang nắm váy tôi, đồng thời một chất giọng trầm, rành rọt vang lên:

“Đừng có đụng đến bạn gái tao!”

Tôi vô cùng bất ngờ lẫn kinh ngạc khi người nói câu ấy là Quang Khôi. Anh vẫn chiếu cái nhìn lạnh băng vào đám nhóc nghịch phá kia, đe doạ:

“Muốn tao đưa vào phòng BGH không? Nếu không thì cút!”

Đám nam sinh tỏ ra hơi e dè. Vừa kịp lúc, xe buýt tới trạm. Mau chóng, bọn chúng kháo nhau bước lên xe. Tôi cũng định lên nhưng Quang Khôi đã nắm tay tôi, kéo lại. Tuy mắt đang dán chặt vào mấy tên vừa rồi hiện đã ngồi vào chỗ trong xe buýt, anh vẫn biết tôi nhìn anh đầy khó hiểu nên bảo:

“Bọn chúng sẽ không bỏ qua cho em khi em lên xe.”

Bấy giờ tôi mới phát hiện ra điều Quang Khôi nói là rất chí lý. Thế là chẳng còn cách nào khác, tôi đành chờ đi chuyến xe sau. Khi xe buýt lăn bánh, tôi mới nói lời cám ơn anh. Thấy anh còn nắm chặt tay mình, tôi khéo léo muốn rút tay ra nhưng không được.

“Anh có thể buông tay em…” – Tôi rụt rè bảo.

“Anh không bỏ tay em ra nữa đâu!”

Và không để tôi kịp bộc lộ thái độ gì, Quang Khôi nói luôn, rất rõ ràng:

“Làm bạn gái anh nhé?”

Dù tiếng mưa buông xối xả, ù ù bên tai nhưng tôi nghe không xót từ nào trong câu đề nghị thẳng thửng đó. Tôi đứng nhìn anh trân trối và bờ môi thì chẳng động đậy được gì.


Sau chiều mưa ấy, tôi bắt đầu ngại mỗi khi Quang Khôi ghé vào lớp. Tôi vẫn chưa cho anh câu trả lời. Chính xác là tôi không biết phải nói gì. Dẫu vậy, chàng trai 25 tuổi này lại bắt đầu hỏi han, quan tâm, lo lắng quá mức đến tôi như kiểu tôi là bạn gái thật của anh. Thậm chí, giờ ra về, anh cũng cố gắng thu xếp công việc để đón tôi tan học. Ban đầu, tôi cảm thấy khó xử lắm nhưng dần dà, những cử chỉ ân cần đó khiến lòng tôi xao động. Tôi trở nên hạnh phúc khi có anh bên cạnh. Dường như, anh khoá lấp nỗi cô đơn trong tôi. Anh sưởi ấm tâm hồn lạnh giá của tôi.

Tình yêu sớm nảy nở để rồi tôi nhận lời hẹn hò với anh khi chưa học xong lớp 11.

Khoảng thời gian bên cạnh nhau của cả hai thật tuyệt vời. Quang Khôi luôn tôn trọng và không bao giờ đòi hỏi tôi những gì vượt quá giới hạn cho phép. Nắm tay, ôm hôn, chúng tôi chỉ dừng ở đó. Anh bảo, đợi tôi tốt nghiệp ra trường, “lớn” hơn chút nữa rồi mới tính đến chuyện khác. Cũng vì thế, tôi càng yêu anh hơn. Tôi cố chờ đợi ngày mình ra trường, bước chân vào đại học để tình yêu giữa tôi với anh bắt đầu sang giai đoạn mới.

Nhưng, cái ngày tôi biết tin mình đậu đại học cũng là lúc Quang Khôi nói rằng, anh phải kết hôn! Đáng tiếc, người con gái sẽ cùng anh bước lên lễ đường không phải tôi!... Anh mong tôi hãy tha thứ và hiểu cho anh vì đây là do bố mẹ ép buộc. Tôi, hiển nhiên, chẳng níu kéo nữa bởi cho dù có muốn thì cũng không giữ anh lại được.

Tình yêu kéo dài chưa đầy hai năm đã kết thúc khi chúng tôi, mỗi người đi hai con đường riêng. Kể từ lúc ấy, tôi không liên lạc gì với anh nữa.

Vậy mà bẵng đi một thời gian, vào dịp nọ, tôi tình cờ gặp Quang Khôi trong quán cafe Country House, nơi từng là kỷ niệm ngày xưa của cả hai. Vừa thấy tôi, anh thoáng bất động vì còn nhận ra bạn gái cũ. Tiếp, anh tiến lại gần rồi bất ngờ ôm tôi. Đứng chết lặng trong vòng tay ấm áp mà đã lâu lắm rồi mình mới có lại, tôi nghe tiếng anh khóc khẽ bên tai.

Cuộc hôn nhân hiện tại không hạnh phúc và tốt đẹp như anh nghĩ…



Tôi giật mình khi ai đó lay nhẹ mình. Quay qua, tôi thấy Quang Khôi nhìn với vẻ lo lắng:

“Em mệt sao?”

“Không, chỉ bận suy nghĩ thôi.” – Tôi lắc đầu, nói nhạt.

Đưa tay đón lấy ly rượu nho, tôi vừa uống vừa đảo mắt quan sát phòng rượu cao cấp mà mình đang ngồi. Cứ cách một ngày, vào buổi chiều, khi làm xong việc Quang Khôi lại gọi điện hẹn tôi ra để tâm sự, hàn huyên. Anh chọn nơi này vì khá kín đáo. Tuy anh không nói nhưng tôi hiểu rõ, từ “kín đáo” anh dùng với hàm ý ám chỉ không muốn để vợ bắt gặp anh đang “tới lui” với một nữ sinh đại học năm III.

Quán rượu cao cấp quá sang trọng đối với tôi. Không quen, đó là cảm giác trong tôi khi cùng Quang Khôi đến đây hầu như gần ba tháng qua.

Tôi chẳng rõ lý do gì mà mình cứ đồng ý gặp anh gần như đều đặn như vậy. Hẳn là vì những lời tâm sự về công việc, gia đình và cuộc sống vợ chồng của anh khiến tôi thấy thương cảm. Nhưng vẫn thế, anh không đụng chạm gì đến tôi, chỉ ngồi đối diện uống rượu và bắt đầu kể hành tá chuyện không đầu đuôi, cũng không có điểm dừng. Men rượu chẳng hề làm anh mất kiểm soát, trái lại, càng tỉnh táo hơn. Nhưng, những lúc đó trông anh còn rất tệ. Nỗi buồn da diết luôn hiển hiện trong đôi mắt vẫn nhìn tôi trìu mến, anh thật đáng thương!

Có một sự thật khá phũ phàng rằng, tôi cũng tự nhận thấy mình đáng thương không kém Quang Khôi. Nhiều lúc tự hỏi, tôi có đang tự đánh lừa mình hay chăng?... Những khi ở bên cạnh, được anh quan tâm, chăm sóc như ngày xưa, tôi bỗng dưng thấy sợ. Tôi sợ hơi ấm nồng nàn từ anh, lần nữa, truyền sang cho mình. Bởi khi ấy, tôi lại nghĩ đến câu nói của Tina: “Mày đừng quá trông mong vào tình cũ trở về này!” Nó giống như tấm gương soi, phản chiếu lại những suy nghĩ chân thật nhất, sâu thẳm nhất ở tôi. Cái lý do gặp nhau để nghe anh tâm sự buồn vui chỉ là giả... Tôi, không đủ sức lừa gạt bản thân, đang mong chờ ngày anh quay trở về bên mình. Dường như, lẩn khuất đâu đấy trong tâm hồn yếu đuối, tôi vẫn còn cần anh, vẫn níu kéo cho mình một chỗ dựa.

Tôi và Quang Khôi, chẳng khác nào như những kẻ sắp chết đuối, cố bám víu vào chiếc phao bị thủng dẫu biết rằng, một ngày nào đó, nó sẽ xì hơi!

Chợt, Quang Khôi nắm lấy tay tôi, hỏi khẽ:

“Lạnh quá! Anh ôm em một lát được không?”

Tôi để ý, hình như nhiệt độ trong quán rượu không quá thấp để Quang Khôi, còn mặc nguyên áo khoác vet, thấy lạnh lẽo đến vậy. Nhưng, tôi biết anh ám chỉ mình lạnh vì cái gì...

Thấy đối phương gật đầu, không chần chừ, Quang Khôi vòng hai tay ôm chặt lấy cơ thể nhỏ nhắn ấy. Đầu anh tựa vào vai tôi, hệt như tìm kiếm sự bình yên, nhẹ nhàng. Chưa bao giờ tôi thấy anh yếu đuối, mỏi mệt đến thế. Anh gần như nằm trọn trong lòng tôi.

Có lẽ, tâm hồn cũng đang lạnh lẽo nên tôi chợt nhiên cảm giác ấm áp lạ kỳ. Tôi để mình chìm dần vào hơi ấm toát ra từ thân thể to lớn, rắn chắc kia.

Bỗng chốc tôi nghĩ, nếu để Tina thấy được cảnh này thì chắc là, nó sẽ đến gần, dùng hết sức để kéo tôi ra khỏi người đàn ông đó. Thậm chí biết đâu, con bạn cá tính ấy sẽ đánh tôi một cái thật mạnh để tôi “tỉnh ra” rồi tiếp đến là một màn giáo huấn điên cuồng. Không khéo, Tina sẽ làm loạn cái quán rượu nơi đây mất.

Tôi vẫn để mặc mình như vậy. Cái ôm mạnh mẽ của Quang Khôi khiến mọi suy nghĩ trong tôi biến mất hoàn toàn. Tôi tự nói với mình: Hai kẻ cô đơn tìm đến nhau để an ủi nhau thì có gì là sai?... Chỉ cần chúng tôi không vượt giới hạn là được.


***


Hôm sau, một sự việc xảy ra làm tôi chẳng thể ngờ được. Đó là, vừa mới tan học, tôi gặp ngay vợ Quang Khôi. Cô đã đứng chờ tôi trước cổng trường hơn nửa tiếng.


Cũng trong quán cafe Country House nhưng tôi thấy ngột ngạt và khó thở vô cùng. Người nóng ran, mồ hôi không ngừng tuôn ra ướt lưng áo. Tôi không ngồi ăn kem với Tina, hay với Quang Khôi hoặc cô bạn nào cả mà lại là một người con gái lạ mặt xinh đẹp, sang trọng. Tuy chưa gặp nhau lần nào nhưng hai chúng tôi có mối liên hệ khá “mật thiết” vì một kẻ là vợ, còn kẻ kia, hiện tại đang “treo lơ lửng” trên đầu tội danh cướp chồng người khác.

Quan sát cử chỉ dịu dàng, từ tốn của vợ Quang Khôi lúc đưa tách cafe lên miệng, tôi bất giác nhận ra mình quá nhỏ bé trước người này. Cô xinh đẹp, trẻ trung so với lứa tuổi 27. Vào đây được 20 phút nhưng cô không nói gì ngoài việc uống cafe hay thỉnh thoảng, mân mê chiếc tách xinh xinh trên đĩa sứ. Ấy vậy mà tôi đã thấy kính nể. Chính xác, cái dáng vẻ thanh tao, quý phái của cô khiến người đối diện, ở đây là tôi, tự dưng xuất hiện sự nể trọng. Bỗng nhiên tôi nhận ra, cô thật khác so với người vợ mà tôi hay tưởng tượng qua lời kể của Quang Khôi.

Tôi hơi lúng túng khi thình lình vợ Quang Khôi chuyển ánh mắt mông lung nãy giờ, vào mình. Cố tự nhiên, tôi né tránh cái nhìn đó. Tôi sợ. Phải!... Cảm giác sợ hãi khi ấy giống hệt ngày xưa, những lúc tôi phạm lỗi và bị mẹ phát hiện.

“Em đang là sinh viên năm III, trường đại học sư phạm? Tên Nhật Vy?”

Chất giọng dịu dàng của vợ Quang Khôi làm tôi thêm lúng túng và gật đầu như cái máy.

“Tên hay lắm! Còn chị, Trúc Nguyệt. Như khi nãy đã nói, chị là vợ Quang Khôi, người mà em đang qua lại hiện tại!”

Cụm từ “qua lại” phát ra từ miệng Trúc Nguyệt khiến tôi hơi bất ngờ. Trước đó, tôi cứ nghĩ cô sẽ nói thẳng vấn đề tôi hẹn hò với Quang Khôi và tuỳ theo “mức độ tình hình”, có phơi bày tội lỗi đó của tôi trước mọi người xung quanh không. Thế nhưng, cô lại sử dụng một từ ngữ rất nhẹ nhàng như thể chẳng hề muốn chì chiết gì tôi hết. Chỉ qua giọng hỏi chuyện thật dịu dàng và cả việc khen tên tôi thôi cũng đủ thấy, cô không lồng lộn đánh ghen như nhiều người vợ bị phản bội khác. Và, tôi càng thêm vị nể cô hơn.

“Chị tình cờ biết được Quang Khôi vẫn hay hẹn gặp một nữ sinh đại học trong quán rượu cấp cao nào đấy... Sau khi tìm hiểu, chị quyết định đến gặp em.” – Trúc Nguyệt vẫn giữ giọng đều đều – “Thú thật, chị không xen vào chuyện anh Khôi thỉnh thoảng tìm đến vài người yêu cũ. Đàn ông là vậy, phụ nữ chúng ta chẳng thể ngăn cản.”

Tôi hơi sững người trên ghế khi nghe “thỉnh thoảng tìm đến vài người yêu cũ”. Nghĩa là, tôi không phải người duy nhất, ngoại trừ Trúc Nguyệt, ở bên cạnh Quang Khôi?

“Cuộc sống hôn nhân của chị không mấy tốt đẹp. Có lẽ, lỗi đều từ hai phía khi kết hôn mà không có tình yêu. Dù vậy, để vui lòng bố mẹ, chị vẫn tiếp tục duy trì nó. May mắn, giờ chị có hạnh phúc mới: chị đã mang thai.” – Vừa nói, Trúc Nguyệt vừa vuốt nhẹ bụng mình hệt như trong đó chứa đựng cả thế giới đối với cô – “Anh Khôi vẫn chưa biết tin.”

Lồng ngực tự dưng tưng tức, tôi thấy khó chịu lắm, cảm tưởng, có cái gì rất nặng đè lên mình. Tôi đang ganh tị ư?

Cơ thể căng cứng của tôi nhanh chóng nhẹ hẫng khi Trúc Nguyệt nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, đặt lên bụng mình. Tôi ngước nhìn cô để rồi giật mình khi thấy rõ, phản chiếu từ đôi mắt long lanh ngời sáng đó sự cầu mong thiết tha.

“Chị sẽ không trách em vì nếu em có thể mang lại cho anh Khôi thứ mà chị không thể làm. Nhưng, xin em hãy để anh ấy ở bên cạnh chị, chờ đến lúc đứa bé này chào đời. Cho chị cơ hội hàn gắn cuộc sống hôn nhân này qua việc khơi dậy tình cha con nơi anh ấy. Được không?”

Mắt tôi tròn xoe, ngạc nhiên vô hạn. Trước mặt tôi, một người vợ và sau này sẽ là một người mẹ, thay vì mắng nhiếc thì lại cầu xin tôi – kẻ đang có ý định giành lấy chồng cô. Thoáng chốc, trong tôi xuất hiện một xúc cảm mãnh liệt. Là xấu hổ! Tôi thấy rất hổ thẹn khi đối diện với Trúc Nguyệt. Tình mẫu tử đã biến cô trở thành người phụ nữ cao thượng! Nước mắt lăn dài trên mặt, tôi gật đầu.

Trúc Nguyệt mỉm cười, ôm lấy tôi. Tôi đã khóc nức nở như đứa trẻ nhưng lòng lại thanh thản, nhẹ nhõm vô vàn. Nằm trong vòng tay cô, tôi nhận ra bản thân vừa tìm lại chính mình.


***


Như đã hứa, tôi chia tay Quang Khôi. Tất nhiên, tôi không hề nói gì về cuộc gặp gỡ với Trúc Nguyệt. Tôi chỉ bảo anh hãy dành thời gian ở bên vợ nhiều hơn và cố gắng vun đắp tình cảm cho cuộc hôn nhân hiện tại.

Về phía Quang Khôi, dẫu không hiểu lý do vì sao tôi đột ngột kết thúc sự gặp gỡ của cả hai nhưng anh đành chấp nhận bởi thái độ kiên quyết từ đối phương. Anh luôn tôn trọng tôi! Đó chính là điều tôi mãi mãi nhớ về anh.

Thêm lần nữa, tôi với anh, mỗi người đi hai hướng khác nhau. Và, chắc chắn rằng, đây sẽ là cuộc tạm biệt sau cùng.


***


Tối hôm đó, vẫn tại quán Country House, Tina vỗ tay cái chát, ra điều hài lòng vô cùng bởi nghe tin tôi chính thức rời xa Quang Khôi. Lâu lâu, nó lại nhìn tôi, gật gù rồi cười cười. Bực mình, tôi hắng giọng:

“Mày điên hả? Làm gì cười nhe răng như khỉ vậy?”

“Ê! Răng khỉ đâu có trắng được như răng tao. Hổng tin, mày nhìn đi!” – Tina minh chứng ngay bằng hành động nhe cả hàm răng bóng loáng mà thường ngày nó hay tự tin tuyên bố “đủ sức” quảng cáo kem đánh răng Colgate.

Dù đang tức tối mà tôi cũng phải bật cười trước cái tính hết chỗ nói của con bạn quái quỷ.

“Ừm.” – Tina bỗng nhiên chững chạc lại – “Mà phục thiệt! Tao nói muốn mòn cả quai hàm, răng rụng gần hết nhưng mày có chịu nghe đâu. Ấy thế, cô vợ thằng cha Khôi gặp mày có một bữa mà đã thuyết phục được mày chia tay chả. Cao thủ! Cao thủ!”

Gạt nhẹ hai bàn tay đang chắp vào nhau, vái lấy vái để của Tina, tôi bảo đùa:

“Chị ấy là thần tiên tỷ tỷ, còn mày là quỷ sứ đầu thai, không hại người thì thôi chứ cửa đâu đi cảnh tỉnh người khác.”

“Cũng phải! Cỡ ngư lôi hà bá như mày phải nhờ thần tiên xuống quy phục.” – Tina không chịu thua, đốp chát lại tôi.

Tôi cười ha hả. Đối diện, Tina vẫn giữ nét mặt điềm tĩnh đó, dò hỏi:

“Sắp tới mày định làm gì?”

“Thì tao tiếp tục việc học và chờ đợi mối lương duyên mới.”

Tina khịt mũi, nhún vai, ra điều đồng tình:

“Ờ, vậy đi. Quay đầu là bờ, à không, quay đầu là... vực thẳm nhưng mày đủ sức đu dây qua bờ bên kia, khỏi lo.”

Tôi đánh mạnh vào người Tina, đồng thời lườm nó vì câu nói vô duyên, chẳng giống ai đó.

“Nhưng thấy mày vậy, tao mừng. Mày còn trẻ, đời dài lắm, nhất định rồi cũng tìm được tình yêu thật sự.” – Tina giảng giảng như kiểu, mình đã già cả trăm tuổi.

Tôi cười nhẹ, không nói gì, chỉ ngước lên nhìn bầu trời đầy sao. Cuộc chia tay quá nhanh chóng với Quang Khôi cũng làm tôi có đôi chút hụt hẫng, tiếc nuối. Từ giờ, có lẽ tôi sẽ lại cô đơn, trống trải nhưng tâm hồn được thanh thản.

“Nào, nào! Đừng nghĩ ngợi nữa! Tao và mày cùng chúc mừng ngày trọng đại này!”

Tôi với Tina đưa ly nước ép của mình lên, cụng vào nhau và uống cạn hệt như kết nghĩa tỷ muội. Xong, hai đứa bật cười. Tối ấy, cả hai nói chuyện rất lâu.

Thế nhưng, tôi không ngờ, đó là lần cuối tôi còn thấy nụ cười của Tina...


***


“Số điện thoại này hiện không liên lạc được...”

Tôi thở dài, tắt điện thoại khi lại nghe câu nói nhàm chán ấy lần thứ một trăm mười tám – con số mà đến cả tôi cũng chẳng ngờ. Đã hơn một tháng rồi mà tôi không tài nào liên lạc được với Tina. Không rõ con bạn khùng này lại mất dạng đi đâu nữa. Thỉnh thoảng, tôi vẫn “mất dấu” Tina vậy đó nhưng chỉ mười ngày sau thì nó đã chủ động gọi cho tôi. Riêng lần này thì hơi lạ. Lòng không dám nghĩ Tina gặp chuyện nhưng linh cảm lại báo với tôi điều ấy.

Mãi lo nghĩ, tôi vô tình va vào một người đứng gần quầy trái cây tươi khi đang ở trong siêu thị Co.op Mark. Luýnh quýnh, tôi cúi đầu xin lỗi liên tục.

“Vy?! Nhật Vy?”

Chất giọng mừng rỡ của người đó làm tôi hơi giật mình lẫn ngạc nhiên. Đảo mắt, tôi chậm rãi ngước lên. Trước mặt tôi là chàng trai trạc tuổi mình, hơi gầy và cao, mái tóc đen dựng đứng, cá tính, gương mặt rạng rỡ cùng nụ cười rất tươi. Chắc có lẽ do nhận ra tôi là người quen nên cậu ta mới cười “hết cỡ” như thế.

“Cậu có phải Nhật Vy?” – Cậu ta lặp lại câu hỏi ban nãy với vẻ sốt ruột.

“Ừm, nhưng cậu là...”

“Sao? Không nhận ra mình hả? Buồn nhé!”

Tôi cười gượng, đồng thời đâm ra khó xử. Lúc nào cũng vậy, tôi luôn bối rối khi ai đó nhận ra mình còn tôi lại không nhớ họ là ai. Tôi thường khâm phục trí nhớ của người khác, trong khi đầu óc mình thì quá tệ.

“Mình gợi ý nè, chúng ta học chung cấp II, chẳng những thế còn khá thân nữa.”

Hẳn, vì trông gương mặt đáng thương của tôi nên cậu ta đã gợi ý vài chi tiết nhưng dường như, tình hình cũng chẳng khả quan hơn vì não tôi cứ đặc quánh. Nhưng, trước thái độ thân thiện, ân cần từ cậu tôi tin rằng, cả hai đã từng làm bạn.

“Haizzzz!” – Cậu ta thở ra, lắc đầu – “Mình hay đeo kính ấy, dáng cù lần, làm lớp trưởng.”

Đeo kính? Cù lần? Lớp trưởng? Vẻ như những điều này khiến tôi từ từ nhận ra nét thân quen nơi cậu bạn xa lạ này. Trong đầu tôi dần dần xuất hiện một gương mặt thân thuộc từ quá khứ. Tôi cố gắng, cố gắng kéo tấm màn thời gian hiện đang phủ lên các ký ức xa xưa được cất trong ngăn tủ.

“A!” – Tôi kêu lên thảng thốt hệt như vừa bắt được vàng – “Khải Duy? Lê Khải Duy?”

Tức thì, Khải Duy nháy mắt, nhoẻn miệng cười. Còn tôi, đứng há hốc, mắt dòm tới dòm lui đối phương. Hết nhìn từ trên xuống lại nhìn từ phải qua trái, tôi cứ dán chặt con ngươi muốn rớt ra ngoài kia vào từng chi tiết trên người cậu. Khác quá! Khải Duy của quá khứ và bây giờ cách nhau một trời một vực...

“Có thật là cậu không?” – Tôi tỏ ra nghi ngờ.

“100% đấy, nhóc Vy!” – Khải Duy nhăn mặt, khoanh tay.

Mắt tôi sáng bừng khi nghe cậu gọi hai từ “nhóc Vy”. Đúng rồi! Tôi reo thầm như vậy bởi chỉ duy nhất mình người con trai này dàm bảo đứa con gái “xinh” như mình là nhóc.

“Cậu khác quá!” – Tôi lại đảo mắt hết người cậu bạn.

“Thì cậu cũng vậy thôi. Rảnh không, đi uống tí gì nhé!”

Tôi đồng ý ngay vì hiếm lắm mới gặp lại bạn cũ.


Lên tầng trên của siêu thị, sau khi gọi nước uống xong, tôi với Khải Duy tìm chiếc bàn sát góc tường, bắt đầu cuộc trò chuyện.

“Cậu học ngành gì thế?” – Khải Duy nhanh chóng thể hiện cái tính tò mò của mình ngay.

“Sư phạm. Nó hợp với đứa không thích giao tiếp như mình.” – Tôi bông đùa – “Còn cậu?”

“Marketing! Bất ngờ không?”

“Có. Chẳng những về ngoại hình mà ngay cả nghề nghiệp cậu chọn đều quá khác so với tính cách ngày xưa của cậu.” – Tôi tặc lưỡi, ra điều thú vị.

Cười cười, Khải Duy uống một ngụm nước rồi từ tốn tiếp, chất giọng trầm lúc này mới thấy cậu giống trước kia:

“Theo thời gian, người ta phải thay đổi. Nhưng cậu yên tâm, chỉ là đổi khác chút ít về ngoại hình để phù hợp với ngành marketing và trở nên tự tin hơn chứ còn tính cách thật của mình thì vẫn như xưa. Có vẻ như cậu không khác gì lắm nên vừa nhìn là nhận ra ngay.”

“Ừ, mình vẫn xấu xí và khờ khạo thế thôi.” – Tôi nhún vai, tự chê bai cái bản thân đầy chán ngán của mình.

Rồi, Khải Duy nói một câu khiến tôi suýt bị sặc khi đang nốc ly milo:

“Không đâu. Với mình, cậu luôn đáng yêu dù là quá khứ hay hiện tại.”

Thấy tôi tròn xoe mắt, Khải Duy dường như cố tình lảng sang vấn đề khác:

“Ừm... cậu có bạn trai chưa?”

Nghe nhắc đến hai từ “bạn trai” thì tôi lại nhớ đến Quang Khôi. Thật tình, ngoài Tina ra tôi không muốn có thêm ai biết về chuyện tình này.

“Chưa.” – Tôi đáp nhanh đồng thời hỏi ngược lại – “Còn cậu chắc có khối em theo hả?”

“Gì chứ, người xí trai như mình làm gì có cô nào thích.” – Đang cười đùa thì tự nhiên Khải Duy nhìn tôi, nhẹ nhàng nói – “Mình vẫn đang đợi một người!”

“Vậy ư? Ai thế?” – Tôi ngạc nhiên.

Khải Duy trả lời tôi bằng cách im lặng trong ít phút. Tiếp, ánh mắt dịu dàng vẫn chưa rời khỏi tôi, cậu liền bảo:

“Người mình chờ chính là... cô bé sáu năm trước đã tỏ tình với mình trong buổi trực nhật muộn gần cuối năm học.”

Thêm lần nữa, Khải Duy làm tôi suýt sặc nhưng không phải sặc nước mà là sặc khoai tây chiên. Cô bé từng tỏ tình với cậu bạn lớp trưởng ấy, chẳng ai xa lạ, là tôi!

“Cậu khéo đùa thật.” – Tôi lấy khăn giấy lau mấy vụn khoai tây trên bàn – “Khi đó, chúng ta vẫn còn nhỏ.”

Tôi vừa kết thúc câu nói thì bất chợt bắt gặp nỗi buồn cô đọng thoáng qua gương mặt trầm lặng của Khải Duy. Vẻ như, tôi đã thốt ra một điều khiến cậu không vui.

Không gian lặng im giữa chúng tôi bị phá vỡ khi âm thanh chuông điện thoại vang lên. Mau chóng bắt máy, Khải Duy nói tràng tiếng anh với người bên kia đầu dây. Xong, cậu tắt điện thoại, mỉm cười với tôi:

“Mình có chuyện phải trở lại trường, có gì ngày mốt tiếp. À, mình có thể phone cho cậu để hẹn gặp nhau như hôm nay không?”

“Tất nhiên. Số mình là 0977...”

Sau khi gọi thử vào máy của tôi xong, Khải Duy tạm biệt rồi nhanh chóng bước đến thang máy, xuống tầng dưới.

Ngoái nhìn theo bóng dáng cao gầy của cậu bạn ngày xưa khuất dần, tự dưng tôi cười một mình vì những kỷ niệm tươi đẹp thuở trước ùa về. Gặp lại Khải Duy nên lòng bỗng chốc xuất hiện vô số xúc cảm mà vốn dĩ tôi đã quên từ lâu.

Sự thật thì, Khải Duy “đã từng” là mối tình đầu của tôi. Như cậu nói, vào buổi trực nhật muộn cuối năm cấp II, tôi không biết vì sao mình lại can đảm lạ thường, quyết định bày tỏ tình cảm trong lòng cho cậu biết. Nhưng, cậu ấy không trả lời tôi, thậm chí cho đến ngày ra trường. Vì điều này mà tôi buồn suốt mấy tháng hè. Rồi, mọi thứ cũng trôi qua.

Tôi thấy số phận run rủi làm sao, chưa đầy nửa năm, hai tình yêu cũ đột ngột trở về tìm mình. Nhưng, sau sự việc với Quang Khôi thì tôi dường như đã chẳng còn mong chờ hay hy vọng gì vào thứ được gọi là “định mệnh” nữa...

Rời khỏi siêu thị, đi được đoạn đường chưa xa lắm thì tôi bỗng thấy phía trước, ngay cửa một khách sạn có khá nhiều người tụ lại, vẻ như xem chuyện gì đó đang diễn ra. Chưa kịp bước lại gần hỏi thì đúng lúc, từ bên trong, tôi thấy bóng dáng cô gái trẻ mặc váy đen bó sát, ngắn củn cởn, đi vội ra giữa đám đông còn huyên náo, ồn ào. Vì chạy quá nhanh, thêm vào việc cô đưa tay che hết mặt nên tôi nhìn không rõ. Tuy nhiên, mái tóc dài màu nâu đồng cùng dáng đi vội vã đó khiến tôi có cảm giác thân quen lạ lùng. Thật khó tin vì tôi đã liên tưởng đến Tina.

Khi chiếc taxi chở cô gái ấy chạy lẩn vào dòng xe cộ ngược xuôi thì tôi tình cờ nghe những người nọ bảo nhau rằng:

“Đáng đời! Ai biểu cướp chồng người khác! Bị vợ người ta dằn mặt, đánh một trận cho biết cái thân!”

Trông thái độ hả hê của họ, tôi cũng đủ hiểu, họ đồng tình với người vợ và căm ghét cô gái khi nãy đến dường nào. Đứng thừ người trong chốc lát, tôi liền lấy điện thoại ra gọi cho Tina.

“Số điện thoại này hiện không liên lạc được...”

Một nỗi bất an tràn đến chiếm ngự hết lòng tôi khi vẫn nghe câu nói đó. Lo lắng, tôi hướng mắt nhìn ra đường, cốt tìm chiếc taxi chở cô gái kia dù biết, nó đã chạy khỏi đây từ rất lâu...


***


Hai ngày sau buổi sáng chứng kiến sự việc nọ, vào chiều hôm kia, tôi bất ngờ nhận được điện thoại của Tina. Nhưng khi tôi bắt máy thì đầu dây bên lại kia là mẹ nó. Bà báo một tin khiến tôi bàng hoàng đến nỗi đánh rơi chiếc di động xuống đất, vỡ tan. Tối qua, Tina chết vì uống thuốc ngủ tự tử!

… Căn phòng chìm hoàn toàn vào bóng đêm cô độc. Trên bàn, chiếc laptop vẫn mở, màn hình cháy sáng. Đối diện, tôi bó gối, ngồi trọn lỏn trong ghế bành lớn. Đôi mắt sưng húp, đỏ hoe vì khóc nhiều của tôi ánh lên vẻ mệt mỏi. Cái nhìn giờ đây ráo hoảnh, thẫn thờ, hướng vào không gian tối đen mịt mùng. Lúc biết tin Tina chết, tôi nhốt mình trong phòng, khóc một trận thật lớn làm cả nhà phát hoảng. Dù mẹ gọi cửa bao nhiêu lần, tôi cũng chỉ nói bằng giọng nghẹn ngào là: “Để con được yên tĩnh...”

Cho đến tận giờ phút này, tôi vẫn chưa tin Tina sẽ không bao giờ trở về bên mình. Tại sao? Lý do gì mà con bạn ngốc nghếch đó của tôi lại tìm đến cái chết vội vã như vậy? Dẫu cố gắng bao nhiêu, tôi cũng chẳng thể tìm ra câu trả lời. Tôi vừa thương vừa trách nó dại dột vì đã nghĩ quẩn. Nó ra đi nhưng không nói với tôi lời nào, thậm chí là một cú gọi ngắn ngủi.

Chỉ cần nghĩ vậy thôi thì nước mắt lại trực trào, chảy dài xuống gò má. Tôi gục mặt lên đầu gối, nức nở và lòng đau đớn nhận ra, mình mất Tina rồi!... Từ giờ, tôi không còn thấy nụ cười rạng rỡ, giọng nói lảnh lót cùng cái lườm tinh nghịch của cô bạn đã trở thành chỗ dựa tinh thần cho mình suốt ba năm qua. Tôi từng cảm thấy tâm hồn trống trải của mình được vun đầy khi có Tina bên cạnh, an ủi động viên bằng những lời trách mắng. Nó như một người chị, người em gái, người bạn thân không thể tách rời với tôi. Giờ, tôi muốn gặp Tina, muốn được ôm và muốn hỏi nó vì sao chọn con đường tự tử?...

Âm thanh khe khẽ vang nhỏ giữa sự tĩnh lặng cô liêu, tôi từ từ ngước mặt lên. Qua đôi mắt mờ mịt vì lệ cứ trào không dứt, tôi ngạc nhiên bởi thấy trên màn hình, trong hộp mail thình lình xuất hiện mail của Tina gửi tối qua. Thoáng bất động vài giây, tôi sựt tỉnh như lấy lại ý thức, lập tức lau nước mắt rồi di chuyển con trỏ, click mở mail:


Ê, con bạn khờ của tao, mày ngủ chưa vậy? Còn tao, sắp không còn ở trần gian nữa đấy. Nè, tao xin lỗi vì đã không gọi cho mày trước khi ra đi... Tha lỗi nhé! Khi mày nhận được mail này, chắc tao ngủm lâu rồi. Tao biết, mày sẽ tự hỏi lý do tao tìm đến cái chết là gì... Ừm, tao chỉ muốn thấy thiên đường thế nào thôi.

Tao sinh ra trong một gia đình giàu có, luôn đầy đủ vật chất từ nhỏ đến lớn nhưng tao lại thiếu thứ đơn giản mà mọi đứa trẻ khác đều có: tình yêu thương! Bố mẹ tao đi công tác mỗi ngày, cuối tuần cũng chẳng về nhà và mày hiểu được không, tao phải ở một mình trong cái nhà to lớn đó gần mười lăm năm. Mỗi đêm tao đều khóc! Tao sợ bóng tối xung quanh, sợ những khi sốt cao mà không có lấy bàn tay dịu dàng nào đắp khăn lạnh cho, sợ nhiều lúc không chiến thắng được sự mong nhớ mà phải cầm điện thoại lên gọi cho bố mẹ để rồi nhận được duy nhất câu: “Bố mẹ bận lắm, có gì về rồi nói con nhé!” và còn sợ nỗi căm hận ngày càng gặm nhấm trái tim. Buồn cười! Người ta cứ ngỡ tao có mọi thứ nhưng sự thật, ngoảnh lại mới thấy, tao mất tất cả!

Rồi vào lúc tao cô đơn cùng cực nhất thì anh ấy đến. Chỉ tình cờ quen nhau trong một đêm ở quán rượu, tao và anh ấy yêu nhau. Khoảng thời gian đó, tao hạnh phúc lắm. Không sợ hãi, không đơn độc, không bị bỏ rơi, tao thấy mình được sống, được thương yêu, trân trọng. Vậy mà, chưa đầy ba năm, anh ấy rời bỏ tao đế cưới vợ. Ngày chia tay, tao khóc rất nhiều thậm chí quỳ xuống cầu xin nhưng vô ích, thứ quý giá nhất của tao đã vuột khỏi tầm tay. Cuối cùng, tao trở về với ngôi nhà lạnh lẽo, không bóng người kia với một nửa trái tim bị mất! Thời gian để chấp nhận sự thật và quên anh ấy, đối với tao, còn hơn địa ngục...

Sau đó, tao may mắn gặp mày, con bạn khờ khạo ạ! Dáng vẻ ngây ngô, ngớ ngẩn, ngốc nghếch cùng với bản tính “nói không quá năm câu” của mày khiến tao thấy vui khi ở bên cạnh. Một lần nữa, mày đã cho tao cảm giác hạnh phúc qua những lời nói đùa, an ủi hết sức vớ vẩn. Chỉ mỗi mày nhớ ngày sinh nhật của tao đấy! Chẳng những thế, mày còn là chỗ dựa, là mái ấm gia đình thật sự của tao! Tao cám ơn mày nhiều lắm, Nhật Vy!

Nhưng, tao là đứa tham lam. Có mày thôi vẫn chưa đủ mà tao vẫn cứ khao khát vòng tay, bờ vai của một người con trai. Cũng chính điều ấy mà chính tao đã đẩy bản thân mình vào vực thẳm không lối thoát.

Thượng Đế thật tàn nhẫn khi cho anh ấy tìm đến tao một tháng trước. Cũng giống như Quang Khôi của mày, anh ấy không hạnh phúc với cuộc hôn nhân hiện tại. Anh ấy bảo tự dưng thấy nhớ tao nên trở về gặp. Vì còn tình cảm và thấy tội nghiệp nên tao đồng ý trở thành “người trút bầu tâm sự” cho anh. Đọc đến đây, chắc mày sẽ mắng tao là ngu ngốc! Ừ, đúng đó! Tao còn ngu đến nỗi, khi anh ấy muốn qua đêm, tao cũng không từ chối... Dần dà, từ người trút bầu tâm sự, tao nhanh chóng trở thành người tình hờ mỗi đêm của anh.

Mày ạ, tao biết rất rõ, anh ấy không yêu mà chỉ muốn thoả mãn ham muốn nhưng tao cứ tự lừa dối mình. Ngàn lần, tao luôn giả vờ với bản thân, anh ấy yêu nên cần tao! Mỗi đêm nằm trên giường, nước mắt tao rơi mãi không ngừng, lòng đau đến tê dại! Ấy vậy, tao vẫn chẳng rời xa anh để buông tha cho chính mình.

Tao luôn bảo mày đừng tin đàn ông, đừng quá sa ngã, đừng hy vọng và chờ đợi tình yêu cũ trở về thế mà tao lại không dũng cảm làm như lời đã nói! Mày dứt khoát chia tay với Quang Khôi dù còn chút tình cảm lưu luyến... Mày can đảm hơn tao, Vy à!

Nhưng, cũng đến ngày tao tỉnh mộng. Vợ anh ấy biết chuyện, đến đúng ngay khách sạn đó, vừa mắng nhiếc vừa đánh tao. Còn anh, đứng bên cạnh, mặt không chút cảm xúc... Khi vợ gặn hỏi, anh “thật thà” đáp là do tao dụ dỗ. Vì quá cô đơn nên tao cần đàn ông. Anh thấy tội và đồng ý trở thành chỗ dựa cho tao! Chắc mày sẽ không thấy được gương mặt buồn cười của tao khi ấy đâu... Nước mắt nước mũi chảy đầm đìa trên gương mặt ngây đơ của tao! Thế là hết mày ạ.

Tao nhớ có người từng nói: “Đối với đàn ông, người yêu cũ giống như thì quá khứ, còn vợ hoặc người yêu mới là thì hiện tại...” Không ai muốn từ bỏ hiện tại để níu kéo cái quá khứ đã qua – thứ chẳng mang lại kết quả gì. Vì vậy, phụ nữ đừng dại dột tin những người đàn ông tìm về “chốn cũ”. Nhưng, tao lại là kẻ dại dột đó đấy!

Tao tự tử không phải vì người đàn ông tệ bạc ấy, cũng không vì bất cứ ai, chỉ là... tao quá mệt mỏi để sống! Phải! Tao đã gục ngã và không muốn đứng lên nữa. Tao bỗng nghĩ đến thiên đường. Hẳn, nơi đó đẹp lắm. Tao sẽ đến đấy để chẳng cần lo sợ bị người khác bỏ rơi. Nếu mày nói tao hèn nhát thì tao cũng không phủ nhận đâu.

Vy ngốc, mày hãy sống thật hạnh phúc nhé! Tao biết mày mạnh mẽ nên chắc chắn sẽ vượt qua mọi khó khăn. Và, mày đừng có ngu ngốc như tao! Đừng quá yêu ai đó để rồi tìm đến cái chết.

Ôm mày lần cuối! Tao sẽ mãi nhớ mày!

Tina.


Đọc xong bức mail dài nhất từ trước đến giờ của Tina, hiểu được cuộc sống thật sự cũng như lý do nó tự tử thì tôi lại bật khóc tức tưởi. Âm thanh nghẹn ngào tuôn trào khỏi lồng ngực của tôi có cảm tưởng xé toạt cả ngôi nhà đang chìm vào giấc ngủ. Nước mắt đầm đìa, ướt hết mặt mày, cằm cổ, ướt luôn cả bàn phím laptop, tôi gục đầu xuống, miệng không ngừng nói câu:

“Mày thật ngốc nghếch!”

Đêm ấy, tôi đã trải qua mất mát lớn. Chưa bao giờ, tôi lại đau đớn đến vậy khi nhớ về Tina.


***


Tôi không đến dự tang lễ của Tina theo yêu cầu từ mẹ. Bởi, tôi muốn mình được thấy một Tina rạng rỡ nụ cười chứ không phải cái xác lạnh lẽo nằm trong cỗ quan tài sang trọng nào đó mà bố mẹ nó cố công bỏ tiền ra mua.

Khi biết đến giờ hạ huyệt, tôi đứng một mình trên bãi đất trống, vắng vẻ, ngước nhìn bầu trời xám xịt rồi nói khẽ: “Vĩnh biệt!”


***


Hơn hai tháng sau ngày Tina chết, Khải Duy hẹn gặp tôi đúng ngay quán cafe Country House. Từ lúc đó đến giờ, cứ cách hai ba ngày, chúng tôi vẫn thường đi chơi, nói chuyện như những người bạn cũ. Và, may là nhờ có cậu ấy mà nỗi đau trong tôi về Tina dần dần nguôi ngoai. Suốt thời gian dài, tôi gần như bị ám ảnh, cứ mãi nhớ đến cuộc đời bất hạnh cùng cái chết của cô bạn thân. Có lẽ, phải mất khá lâu tôi mới có thể tịnh tâm lại như cũ.

Cuộc nói chuyện giữa tôi với Khải Duy diễn ra bình thường giống mọi lần. Cậu ấy vẫn cứ lo lắng và an ủi tôi sau khi được nghe về việc Tina tự tử. Người con trai đó luôn tốt bụng như ngày nào. Nhưng, đến lúc ra về thì Khải Duy đột nhiên nhìn thẳng vào tôi, mạnh mẽ nói rằng:

“Nhật Vy, làm bạn gái mình được không?”

Vì không hề chuẩn bị tâm lý cho cuộc bày tỏ đường đột này nên tôi đã đứng sững người trong mấy phút. Ánh mắt trân trối của tôi hướng vào Khải Duy suốt.

“Sáu năm trước, khi nghe lời tỏ tình từ cậu, mình vì không đủ can đảm nên đã chẳng thể cho cậu câu trả lời thật sự.” – Khải Duy buồn bã, kể lại chuyện xưa – “Để rồi, khi ra trường, không gặp lại cậu nữa mình mới hối hận đồng thời giận bản thân vô cùng. Vì thế, mình quyết tâm phải tìm cậu cho bằng được. Mình vẫn chờ cậu cho đến tận bây giờ...”

Đối diện, nghe chất giọng đều đều lẫn trầm buồn của Khải Duy, tôi lặng thinh như bị hoá đá. Chính xác thì tôi chưa biết trả lời ra sao. Trong thoáng chốc, tôi lại nhớ về Quang Khôi bốn năm trước đã bày tỏ với mình vào buổi chiều mưa. Đầu óc tự dưng trống rỗng, tôi không suy nghĩ được gì hết.

“Nếu cậu từ chối, mình vẫn sẽ vui vẻ đón nhận vì chính mình là người có lỗi trước!”

Trông nụ cười dịu dàng và đôi mắt trìu mến Khải Duy dành cho mình, bỗng chốc, lòng tôi xuất hiện một xúc cảm xao xuyến được cất giữ đâu đó rất sâu trong trái tim. Thời gian dường như đang cố khơi dậy những cảm giác xưa kia.

Tôi sẽ không đáp lời Khải Duy nếu như đúng lúc ấy, hình ảnh Tina không bất chợt hiện hữu. Tất cả rất rõ ràng vẹn nguyên, hệt như cô bạn đó chưa từng rời xa tôi vĩnh viễn. Nụ cười rạng rỡ, cái nháy mắt tinh nghịch, giọng quát ầm mỗi lần muốn động viên tôi và cả câu nói cuối cùng trong bức mail:

“Vy ngốc, mày hãy sống thật hạnh phúc nhé!”

Vẻ như chính nó đã giúp tôi nhận ra một điều quan trọng...

“Mình sẽ không làm bạn gái cậu!” – Thấy nụ cười nhạt dần và tràn đầy thất vọng của Khải Duy, tôi lại tiếp – “Nhưng, mình muốn cùng cậu vun đắp tình cảm. Sáu năm, khoảng thời gian như thế đã khiến những cảm xúc ngày xưa bị chôn vùi. Vì vậy, mình mong cả hai hãy bắt đầu lại từ đầu, giống hai con người xa lạ đang từ từ tiến đến gần nhau. Được không?”

Gương mặt buồn bã của Khải Duy bỗng chốc sáng bừng. Đến nỗi, tôi cứ ngỡ mặt trời đang ở trên đỉnh đầu cậu ấy. Chẳng những vậy, tôi còn bắt gặp niềm hạnh phúc dâng trào từ đôi mắt luôn hướng vào mình thật dịu dàng đó.

“Tốt quá! Mình vui lắm!” – Khải Duy vẻ như rất xúc động vì cậu không ngừng quay mặt đi để giấu niềm vui lớn lao đang hằn rõ – “Thế... thế mai mình sẽ gọi lại cho cậu!”

Tôi gật đầu, mỉm cười thật tươi. Và khi dõi theo bóng dáng Khải Duy bước xuống từng bậc thang, tôi thấy đôi vai cậu chốc chốc lại run run. Tôi đoán, chắc cậu ấy vui lắm nên không “đủ sức” đưa tôi về nhà như mấy lần trước. Nghĩ vậy, tôi cũng vui theo, lòng chợt thanh thản.

Ngồi một mình, tôi nhớ về cảm giác ban nãy khi trong đầu liên tưởng đến Tina. Không hiểu sao, tôi muốn cho bản thân một cơ hội để tìm lấy hạnh phúc đã bỏ quên đâu đó. Tình yêu cũ trở về?... Nhưng lần này, tôi sẽ đón nhận nó theo cách khác. Tôi hy vọng, chí ít, Tina hãy tin tưởng điều ấy.

Bỗng nhiên trởi đổ mưa lớn. Tôi không vào bên trong trú mưa như mọi người mà vẫn ngồi lặng lẽ ở vị trí cũ. Tắm mưa, lâu lắm rồi tôi không có lại cái cảm giác để những giọt nước lạnh giá này rửa sạch mình. Hôm nay, nhất định tôi phải “vác” dáng vẻ ướt sũng về nhà.

Bất động vài giây, tôi hướng đôi mắt lúc này đã bị nước mưa phủ mờ, nhìn vào chiếc ghế phía đối diện. Trống trải. Lòng quặn thắt khi tôi cứ nghĩ về Tina, người bạn thân mà cho dù tôi có ngồi chờ suốt cuộc đời, vẫn sẽ mãi mãi không bao giờ còn đến gặp mình nữa...


.H.Ế.T.
(tp HCM, 19/09/2012)
Anh Thơ