TIN TÀI TRỢ.

Những truyện ngắn hay và ý nghĩa

  • 10 Lượt chia sẻ
  • 19K Lượt đọc
  • 184 Trả lời

Bài học lớn đằng sau câu chuyện nhỏ

Đến trả lời mới nhất
    • 629 Bài viết

    • 258 Được cảm ơn

    #181
    YÊU NHAU, THÌ ĐỪNG LÀM TỔN THƯƠNG NHAU

    Anh có biết không, yêu thương quá sâu đậm cũng chính là con dao hai lưỡi, nó có thể khiến người anh yêu hạnh phúc, nhưng nó có thể làm cho người ấy bị tổn thương bất cứ lúc nào!

    Biết bao nhiêu cặp đôi hợp rồi lại tan trong khi vẫn yêu nhau say đắm, đơn giản bởi vì, với họ, tình yêu vốn ngọt ngào đã trở thành gánh nặng, để rồi khi hai người bị đối phương làm cho thương tổn đầy mình mới nhận ra, càng yêu, càng dễ làm tổn thương người mình yêu.

    Bởi vì quá yêu, nên mới quan tâm quá mức, đến độ mất kiểm soát, đến độ khiến đối phương cảm thấy nghẹt thở.

    Bởi vì quá yêu, nên mới nảy sinh lòng tự ti trong tình yêu, luôn sợ hãi tình yêu trao đi mà đối phương chẳng thể mở rộng lòng để nhận lấy toàn bộ.

    Bởi vì quá yêu, nên trong lòng luôn tồn tại những nỗi canh cánh để ôm vào những cơn ác mộng chia ly, để gánh gồng mệt mỏi, để đánh rơi mất dần hạnh phúc, mà chỉ còn lại những dằn vặt tự tâm.

    Bởi vì quá yêu, nên mới lỡ nhầm đường mà sinh ra thù hận, bởi vì cố chấp để yêu nên mới không nhận ra, mình không chỉ làm tổn thương đối phương, còn làm tổn thương sâu sắc chính bản thân mình.

    Bởi vì quá yêu, nên đột nhiên quên cách yêu, quên cách phải yêu thương thế nào mới có được hạnh phúc.

    Thế nên anh à, yêu nhau, nhưng nhất định làm tổn thương nhau, anh nhé!

    Chúng ta có thể quan tâm nhau, nhưng nhất định chừa cho nhau một khoảng trống trong thế giới của riêng mình, để có thể tập sống một cách độc lập chứ không phải suốt ngày dính vào nhau dựa dẫm, để có thể tập yêu nhau một cách chín chắn và trưởng thành.

    Chúng ta có thể có hiểu lầm và mâu thuẫn, nhưng nhất định hãy giữ một lòng tin nhất định vào nhau, để không vì ghen tuông nhất thời mà làm tổn thương nhau, để không vô tình làm nhau đau đến rơi nước mắt.

    Chúng ta có thể hạnh phúc với mối quan hệ hiện tại, nhưng đừng vì thế mà lo sợ rằng tình yêu của mình một ngày nào đó sẽ biến mất, hoặc nghĩ quá nhiều về sự chia ly. Bởi nếu hợp tan là điều khó tránh, thì việc nơm nớp suốt ngày đâu thể kéo dài nó đâu?

    Chúng ta có thể sai, có thể đúng, chúng ta có thể yêu nhau một cách quá con trẻ mà nhất thời quên đi cảm nhận của đối phương, nhưng hãy biết dừng lại trước khi một trong hai cảm thấy mệt mỏi.

    Và nhất là, khi yêu nhau, đừng gọi tên cái tôi quá lớn!

    Em đã sớm hiểu rằng, tình yêu sẽ chẳng đẹp như trong phim ảnh và tiểu thuyết. Tình yêu sẽ là một chuỗi những ngọt ngào – hiểu lầm – tổn thương – dằn vặt rồi tan vỡ. Chúng ta yêu nhau, xuất phát từ cảm xúc thật, nhưng cũng sẽ bị chi phối bởi vô vàn những thứ khác nữa. Nhưng cho dù thế nào thì đã yêu nhau rồi, nhất định đừng làm tổn thương lẫn nhau.

    Để khi yêu thì tôn trọng, nâng niu, khi chia tay rồi cũng đừng quá chua chát, phũ phàng.

    Cũng xin đừng gieo cho nhau những thương tổn không đáng có…
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 629 Bài viết

    • 258 Được cảm ơn

    #182
    EM YÊU ANH LẮM ĐẤY, BIẾT KHÔNG? ..

    Em yêu anh lắm đấy, nên em tin tất cả những gì anh nói.

    Em yêu anh lắm đấy, nên cho dù mọi người có ra sức ngăn cản em cũng lao vào.

    Em yêu anh lắm đấy, nên em nghĩ ra 1000 lí do rằng anh không như người ta nói.

    Em yêu anh lắm đấy, nên em bắt mình phải giả vờ như chẳng có gì khi anh đi bên cạnh ai đó mặc cho em bồn chồn và lo lắng.

    Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh ra đi không nói với em một lời em cũng không trách gì anh cả.

    Ừ thì em yêu anh, nên…

    cho dù em có quen bao nhiêu người cũng không thay thế anh được, không thể quên anh được.

    Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?

    Em yêu anh lắm đấy, nên khi gặp lại anh em cảm thấy rất vui mà quên rằng đã từng đau khổ vì anh.

    Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh nói :" Cho anh một cơ hội nữa nhé" , em sẵng sàng gật đầu.

    Em yêu anh lắm đấy, nên tin anh như chính bản thân mình, tin anh mà quên đánh vần hai chữ "mù quáng" trong tình yêu... Vì thế mà...

    Em yêu anh lắm đấy nên đừng lừa dối em thêm lần nào nữa được không anh?
    • 629 Bài viết

    • 258 Được cảm ơn

    #183
    CÂU CHUYỆN CHO NHỮNG AI ĐÃ LÀ VỢ CHỒNG

    Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân.

    Nhưng đến hôm nay, sau hai năm là vợ chồng, chị bỗng thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh.
    Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị. Chị là một phụ nữ nhạy cảm, và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt. Nhưng anh lại trái ngược với chị, anh không có sự nhạy cảm, và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng, điều này đã làm cho chị càng chán nản hơn.

    Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa. Rất bất ngờ khi nghe chị yêu cầu như thế, anh chỉ biết hỏi “Tại sao”?. “Em cảm thấy mệt mỏi, không có lý do nào cho mọi thứ trên thế gian này!” - chị trả lời. Anh không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó, anh không ngủ, và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc gắn trên môi. Sự im lặng của anh càng làm cho cái cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả đến lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữa để mà chị hy vọng ở anh?

    Cuối cùng rồi anh cũng lên tiếng, anh hỏi chị :“Anh có thể làm gì để thay đổi ý định của em?”. Ai đó đã nói đúng: “Rất khó khăn để thay đổi tính cánh của một con người”, và chị nghĩ rằng chị không thể nào thay đổi cách sống của anh. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: “Đây chính là câu hỏi, nếu câu trả lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định ly dị. Nếu em nói, em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố hái bông hoa đó cho em thì anh sẽ chết, anh có vẫn cố làm cho em hài lòng chứ?”. Anh đáp “ Ngày mai anh sẽ trả lời câu hỏi cho em…”. Những hy vọng của chị hoàn toàn bị chìm xuống khi nghe câu trả lời của anh.

    Sáng hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã đi rồi. Chị nhìn thấy một mảnh giấy với dòng chữ ngoệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly sữa, trên chiếc bàn ăn gần cửa…. và chị bắt đầu đọc.

    “Em yêu,
    Anh sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho anh giải thích những lý do mà anh không thể”.

    Ngay những dòng đầu đã làm tan nát trái tim chị, chị tiếp tục đọc.

    “… Khi em sử dụng máy vi tính, anh luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng, và khi em kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để có thể giúp em phục hồi lại những chương trình. Em thường bỏ quên chìa khóa cửa, nên anh luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy về mở cửa cho em. Em rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em. Em thường đau bụng trong mỗi lần gần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng xoa bụng cho em để em dịu cơn đau.

    Khi thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quên đi nỗi buồn chán. Khi em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy có hại cho đôi mắt của em, nên anh phải để dành đôi mắt của anh để khi chúng ta già, anh sẽ có thể giúp cắt móng tay, và nhổ những sợi tóc bạc cho em. Anh có thể nắm bàn tay em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp… và anh sẽ cho em biết rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em… Vì vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng có ai đó yêu em hơn anh đã yêu em… nên bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết…/.”

    Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh… Chị đọc tiếp: “…Bây giờ, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của em, những món ăn mà em thích…”.

    Chị lao đến cửa và mở bung nó ra, trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm chặt tay anh, cùng với ổ bánh mì và chai sữa, bây giờ chị biết chắc rằng không ai yêu chị như anh đã yêu chị, và chị quyết định quên đi bông hoa ở bên kia vách núi… đó là cuộc sống và tình yêu.

    Khi được sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái cảm giác sôi nổi trong tình yêu thường bị khô héo đi, và người ta không còn có thể nhận thức được đâu là tình yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán đó.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 629 Bài viết

    • 258 Được cảm ơn

    #184
    CHÚNG TA ĐÃ ĐI QUA NHAU NHƯ THẾ.

    Chúng ta đã cùng nhau bước qua một thuở yêu đương sôi nổi, ồn ào để giữ lại những điều trái tim không muốn mất.

    Chúng ta đã tặng nhau cả một quãng đời, đủ chậm, đủ lâu để những điều đã cất thật sâu, ủ thật kỹ vẫn khẽ khàng cựa mình khi trời trở gió, cho dù mọi thứ đã đi đến quá nửa ngày xưa…

    Có thể là nước mắt, nỗi đau, cũng có thể là những mẩu niềm vui vụn vãi – tất cả, tất cả ki cóp lại thành một thời không thể lãng quên…

    Chúng ta đã bước qua thuở ban đầu bẽn lẽn, ngượng ngùng để trót can đảm mà ngã vào nhau, rồi từ đó trở về sau muốn một giấc mơ không bao giờ tỉnh thức. Những rung động nhiệt thành cháy rực, cuốn ta vào một thuở si mê người còn say đắm hơn chính bản thân.

    Nhưng cuộc đời vạn biến, lòng người vô biên, giữ sao cho đặng những nhức nhối, hoài nghi không làm yêu thương đứt gãy. Một vết rạn, hai vết nứt… những xốc nổi, vội vã xưa kia đã biết điềm tĩnh, trầm ngâm từ lúc nào không ai rõ. Chúng ta bỏ đi, như một chọn lựa được sắp đặt trước không mấy bất ngờ.

    Rẽ kỷ niệm, ngang qua nhung nhớ, ngang qua yêu thương, chúng ta trở về là mình sau những ngày có nhau với đôi chút ngỡ ngàng và có cái gì đó như là đơn độc. Hai con người bước qua nhau, hai cuộc đời chạm vào nhau rồi bỗng nhiên đi thẳng, không ai ngoái lại, không ai nức nở. Vì ta biết rồi, những thứ đã ngủ yên thôi đừng nên đánh thức. Quá khứ là để giữ, không phải để khuấy nó lên…

    Ngang hồi ức, ngang những xót xa, ta bình thản ngang qua một con người đã từng chung buồn, vui, hạnh phúc.

    Ngang những dằn vặt, dày vò, ngang qua những ám ảnh tội lỗi và tổn thương, ta trả trái tim về những ngày thanh thản.
    Một cái tên đã thôi rung lên bật khóc, một hình dung kể từ đó cũng không còn nữa đớn đau.

    Chúng ta chạm vào nhau, rồi cứ thế bỏ đi…

    Trở về tìm lại nhau qua những dòng hồi ức, không ai níu kéo, không ai van lơn…

    Nhung nhớ nhuội dần, tình yêu nhòa nhạt…

    Hai trái tim bình thản…

    Chúng ta đã đi qua nhau như thế, sau tất cả những yêu thương…

    __
    sưu tầm.
    • Avatar của mengocbich1
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 5 năm
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #185
    có lẽ mình cũng đang trong tâm trạng, cần 1 ai đó để chia sẻ nhưng sẽ tìm ai đây?khó quá.............................................. .................................................. .............................!!!