Chương 1
Tuân thủ một cách tuyệt đối những di chỉ bằng tiếng Phạn lưu lại trên một thư tịch cổ xưa, viên kiến trúc sư già người Pháp cùng với phu nhân đã bước qua cánh cổng đá cuối cùng của hành trình khám phá gian nan kéo dài mấy chục năm trời. Bóng tối bí ẩn nhất trong lịch sử vương quốc Champa đã lộ ra trước mắt. Sững sờ đến kinh ngạc, không những tận mắt nhìn thấy vô số linh vật chỉ có trong sử sách mà còn nhiều vết tích khác chứng tỏ tục hiến tế người của những đạo sĩ bàlamôn thủa xưa hoàn toàn có căn cứ. Trong lòng hang đá tối đen như mực, người phụ nữ trẻ sợ sệt khi ngoái lại nhìn cánh cửa đã sập xuống phía sau lưng. Một dải sáng lân tinh bò ngoằn ngoèo trên vách đá hiện một dòng chữ Phạn lờ mờ ‘’kẻ nào xúc phạm đến thần linh sẽ bị lấy máu đền tội cho Ngài hoặc thân thể sẽ
giập nát dưới cánh cửa này’’
-Anh... hãy nhìn kìa...- cô gái kéo tay chồng.
Viên kiến trúc sư đến từ Viện Viễn Đông Bác cổ (EFEO) rùng mình khi đọc xong dòng chữ khắc sâu trên mặt đá xù xì. Chiếu ánh đèn pin rồi xích lại gần hơn, ông nhìn thấy những vệt sẫm như máu khô đóng vảy loang lổ trên vách đá đúng vị trí mà ông và vợ vừa nhảy qua. Ông biết rằng mình không phải là người đầu tiên bước qua đây và số phận những kẻ trước đó ra sao thì đã rõ. Ông trấn an người vợ đang run rẩy vì khí lạnh tanh lòm trong lòng núi.
-Đừng để tâm, anh đã có cách khắc chế cánh cửa đó.
Thấy vợ còn chưa hết lo, ông bông đùa:
-Hay em đứng dưới dòng chữ ấy anh chụp cho một kiểu làm kỉ niệm, sau này nhìn lại sẽ thấy thú vậy đấy.
Người phụ nữ chưa kịp lấy lại thế đứng thì người đàn ông đã nhấn nút máy ảnh trên tay. Tấm ảnh của người đàn bà đầu tiên đặt chân nơi cung cấm hiện trên màn hình vẫn còn vảng vất nét kinh ngạc và sợ hãi.
- Làm sao chúng ta mở được nó để ra khỏi đây?
- Anh nghiên cứu tài liệu rất kĩ rồi, phía sau bức tường trước mặt kia là cỗ máy chạy bằng sức nước dùng để điều khiên cánh cửa đá. Chúng ta sẽ cài đặt làm sao cho nó mở ra đúng ý muốn.
Mặc dù chiếc đèn pin công suất sao, chùm sáng tỏa ra dường như bị hút chặt vào khoảng không mịt mù. Họ tiếp tục đi theo hướng nam như trong trí nhớ, mò mẫm qua một không gian rộng không rõ hình thù. Cuối cùng một bức tường đá xám xịt đã hiện ngay trước mũi chân họ. Đi dọc theo bức tường cho tới khi nhận ra một cánh cửa vòm, ông liền đẩy mạnh. Tiếng nước rào rào phả ra từ một đoạn suối ngầm chảy qua lòng núi. Trước mắt ông nổi bật lên một guồng nước khổng lồ đen trũi đang chuyển động để đưa dòng chảy lên một hệ thống phức tạp nằm trên cao mà ông không thể nào nhìn rõ. Trục quay xuyên tâm guồng được đặt trên một kết cấu đá vững chắc đảm bảo cho sự vận hành của chiếc bánh xe nặng hàng chục tấn không xảy ra sư cố suốt mấy trăm năm nay.
Ông lội ra lòng suốt rồi bám tay vào những thanh giằng và những trụ thẳng đứng để tìm cách trèo lên một chiếc thang lớn dựng đứng lên cao và chìm khuất trong bóng tối. Thận trọng leo đến bậc cuối cùng, từ độ cao của một ngôi nhà ba tầng nhìn xuống, những lá guồng xoay đều gạt nước trắng xóa dưới ánh đèn pin làm như đang lạc vào một gầm máy của một chiến hạm không lồ thời cổ đại đang xé nước lao đi. Nước từ hệ thống ống máng chằng chịt trên cao dội xuống ào ào xen lẫn với dòng suối đang chảy róc rách tạo thành một bản hòa tấu hoang sơ đến kì dị.
Chỉ mất vài phút, viên kiến trúc sư đam mê khảo cổ người Pháp đã phát hiện ra quy luật vận hành của chiếc đồng hồ nước cổ xưa đã được phác họa chi tiết trong bộ thư tịch quý báu. Nắm được cấu tạo và nguyên lí hoạt động khắc sẽ điều khiển được nó. Trên chiếc bàn bằng đá sát bể chứa ông cài chế độ mở sớm nhất thay vì chu kì được tính bằng năm của nó. Tháo chiếc ống nhỏ đang rỉ nước đặt sang bên cạnh rồi ông dùng hết sức xoay một ống đồng có đường kính rất lớn vào vị trí. Một thác nước mới bắt nguồn từ chiếc ống tuôn ào ào vào bể chứa lớn đến mức choán gần kín hai tầng lầu. Toàn bộ lan can và hành lang đá dưới chân ông bắt đầu rung chuyển. Chỉ vài chục phút nữa thôi, mực nước sẽ đạt ngưỡng cực điểm để đẩy bật một chiếc lẫy. Mấy trăm khối nước cùng hàng chục tấn đá khối sẽ rơi tự do từ độ cao sáu mét để khởi động một chiếc đòn bẩy có khả năng hất tung một tòa nhà với một sức mạnh khủng khiếp. Năng lượng đang tích tụ với một tốc độ rất nhanh tỉ lệ thuận với nhịp rung của chiếc sàn đá dưới chân ông. Mặc dù muốn nán thêm vài phút để đo lại thể tích và vận tốc nước nhưng một giọng rất thanh át tiếng thác vọng lên cùng ánh đèn pin loang loáng.
-Xuống ngay, nó sẽ sập xuống mất!

Nhìn qua luồng sáng yếu ớt chiếu qua đám bụi nước trắng xóa, ông phát hiện trước mặt có một máng nước gần như dốc thẳng đứng xuống dưới. Không chần chừ, ông chạy dọc hành lang đang chao đảo rồi bò qua một dầm đá trơn nhẫy để nhảy vào lòng máng trượt xuống. Trong tích tắc, ông gần như rơi ùm xuống lòng suối làm nước bắn tung tóe lên mặt người vợ.
-Xin lỗi!...- Ông vùng đứng lên đưa tay vuốt mặt. - Nhanh lên, chúng ta chỉ còn chừng ba mươi phút nữa thôi đấy.
-Sao nhanh vậy? liệu chúng ta còn thời gian đi khắp cung điện này không?
-Đây là chế độ mở nhanh nhất, hoặc sẽ phải thêm nhiều năm nữa. Nhanh chân lên.
Họ chui trở lại tiền sảnh, ông đã có dấu hiệu rối loạn phương hướng liền ngồi xuống giở lại tấm bản đồ định vị.
-Đằng kia kìa – Người vợ trẻ chỉ tay phía sau lưng ông.
Ông quay lại bắt gặp một khoảng tối đen đặc đang phả hơi lạnh vào mặt mình, ông xoay đèn về hướng đó và lờ mờ nhận ra một vùng trũng như một miệng hố. Biết rằng đây là lối đi duy nhất dẫn xuống tầng hầm, không ngần ngừ, ông nắm tay vợ rồi đi nhanh về phía đó. Một dải đi hẹp uốn quanh trụ đá hệt một cầu thang xoắn hướng xuống dưới. Không rời một bước theo chồng, mắt cô sợ sệt nhìn theo ánh đèn nhấp nhoáng trên các phiến đá ẩm ướt và cố đặt chân sao cho không rơi xuống cái hố sâu mà cô chưa nhìn thấy đáy. Để thêm an toàn, tay kia cô bám vào dải lan can nhưng vừa chạm vào tay vịn cô liền thét lên khi nhận ra đó là đầu một con rắn. Chỉ trong tích tắc, cô kịp nhận ra và thở phào khi đó là tay vịn bằng đá hình rắn ngoằn nghèo sâu hun hút như đang cố ngoi lên từ âm phủ suốt mấy trăm năm nay. Người đàn ông bỗng dừng phắt lại khi chỉ còn ba bậc thang nữa.
-Kia mới là kẻ giữ đền đích thực, rắn thần naga! – ông nói.
Người phụ nữ nhìn theo tay chồng, dưới ánh đèn yếu ớt khi xuyên qua không khí đặc quánh, một hình hài bềnh bệch hiện lên.
-Trong truyền thuyết rắn naga giữ đền có tới chín đầu cơ mà. - Người phụ nữ sợ hãi hỏi.- Con này lớn nhưng chỉ một đầu.
-Đúng thế, nhưng đây là con rắn thật đang sống!
Cô gái thất kinh ôm chặt hông chồng mình. Người đàn ông từ tốn gỡ nhẹ tay cô:
- Đây chính là rắn khổng lồ sống trong hang động và rừng sâu hạ lưu sông Mê Kông. Trước đây đã xuất hiện tại rừng U minh Hạ nhưng nay không ai còn nhìn thấy nữa. Truyền thuyết rắn thần naga lấy cảm hứng từ loài bò sát khổng lồ có thật này. Sách cổ của người khmer còn mô tả nhữg con long xà to như cây thốt nốt.
Vẫn nhìn con vật đáng sợ qua vai chồng mình, giọng cô vẫn chưa hết run rẩy:
-Nó đang ngậm con dê trắng!
-Chính con dê trắng mà ta vừa dâng cho nó khi qua cửa đấy thôi, đây là bữa điểm tâm đầu tiên của nó sau 12 năm đấy.
Cô gái mắt mở to nhìn con rắn bất động, chỉ có những thớ cơ bụng đang êm ái đẩy dần con cừu bé bỏng ngày càng khuất sâu trong chiếc miệng đang há rộng kia.
-Đây là giống rắn hiếm ở Đông Nam Á chỉ sống nơi không có ánh sáng nhưng mắt nó có thẻ nhìn xa hàng cây số trong bóng đêm.
Cô gái nhè nhẹ lùi xa hơn, mắt vẫn không rời con vật, cô hỏi.
-Nó nhịn đói tới 12 năm sao?...
-Giữa chu kì mở cửa tháp, làm gì có ai cho nó ăn, nó rất đói. Nếu hôm nay chúng ta quên mang con dê cho nó, em có biết thức ăn của nó sẽ là gì không?
Người phụ nữ định kéo chồng mình trở lên nhưng người đàn ông to béo vẫn không hề nhúc nhích. Viên kiến trúc sư biết rằng họ đã rơi vào phạm vi tấn công của con vật từ lâu, nhưng hôm nay nó sẽ tha mạng cho họ. Ông tiếp tục bước xuống và kéo cô đi nhanh về hành lang hun hút, nó dẫn sâu vào bên trong tâm của điện thờ. Ngay vừa đặt chân vào khu tiền điện, viên kiến trúc sư đã ngỡ ngàng sửng sốt với số lượng đồ sộ linga và yoni chất đầy như núi.
Ông đang mải mê chụp những hiện vật mà ông chỉ được nghe và mô tả qua bia kí, hôm nay, một ngày kì diệu nhất của đời ông. Viên kiến trúc sư giờ đã tận mắt nhìn và chạm tay vào vô vàn cổ vật mà ngỡ như chỉ có trong tưởng tượng. Mặc dù biết thời gian không còn nhiều nhưng ông không dứt ra được bộ sưu tập linh thực khí bằng các loại đá quý xếp dài hàng trăm mét kia.
Sự tập trung của ông bị cắt ngang khi có tiếng động vang lên từ xa. Người phụ nữ nhanh chóng đến trước mặt ông với một thứ gì đó nặng trĩu trong vòng tay trước ngực.
Ông lia đèn sang và suýt giật nảy mình.
-Lạy chúa! Em lấy cái này đâu ra?
-Trên đài thờ.
Người đàn ông nhìn theo chỉ tay của vợ về cuối không gian hun hút và nhận ra rằng, mình đang ở đoạn đầu của một cung điện. Còn vô số hấp dẫn và lạ mắt đang chờ ông ở phía trước nhưng lúc này ông không thể nhấc chân lên nổi. Cái thứ trước ngực vợ ông như đang đè nặng trái tim ông.
-Em...em định mang nó đi đâu? – ông hốt hoảng thốt lên.
-Mang về Mỹ Sơn.
Mặc dù hiểu được nỗi lòng khao khát tìm lại báu vật thất lạc của tổ tiên trong trái tim vợ ông bấy lâu nay, nhưng ông ngờ cô ta lại nông nổi như vậy. Chỉ mấy phút trước đây, nàng còn là phụ nữ non gan và e thẹn, vậy mà không hiểu sao trong phút chốc, phép thuật nào đã biến cô trở nên bạo dạn và ngang nhiên như thế.
- Không được, - ông dứt khoát xua tay.- những thứ nằm trên đài thờ là bất khả xâm phạm!
- Đây là linh hồn của Mỹ Sơn, là báu vật của người Chăm, - cô cao giọng - nó phải về với người Chăm.
- Nhưng không phải lúc này, hãy trả lại đài thờ ngay!
- Không được, - cô bướng bỉnh đáp - đây là báu vật tổ tiên để lại, một thánh địa và linh hồn bị đánh cắp và giam giữ ngàn năm, chúng ta phải có trách nhiệm phóng thích và hồi hương cho các linh vật đã bị đánh cắp.
- Hãy nghe anh nói đã - ông dấn thêm mấy bước đến trước mặt nàng hạ giọng.- Chúng ta sẽ mang không những bộ linh vật này về mà còn nhiều thứ ở đây cũng phải được hồi hương nhưng chưa phải lúc này. Chúng ta chưa hiểu gì về thánh địa thiêng này và sẽ phải trả giá đắt cho sự xốc nổi và ngu dốt.
- Không bây giờ thì bao giờ? – cô lại lùi xa tầm tay của người chồng như tránh một kẻ phản trắc - Tổ tiên em đã mất bao nhiêu máu và công sức để đi tìm vật này nhưng đều bỏ mạng, đây là cơ hội duy nhất và tôi không thể chờ thêm được nữa. Anh không thuyết phục nổi tôi đâu! – Đã đến giờ chúng ta nên ra khỏi đây.
Không chần chừ, cô lao về phía cửa. Người vợ ôm chặt báu vật nặng hàng chục cân lao ra cửa với một sức mạnh kinh ngạc. Cô bất chấp bóng đêm và sợ hãi khi chạy ngang trước rắn thần giữ của. Người đàn ông Pháp chỉ biết chạy theo chiếu đèn cho cô khỏi ngã mà không dám chộp vào người vợ đang nổi cơn tam bành.
Đến cảnh cổng đá đang đóng im lìm, người phụ nữ quay lại thở hổn hển nhìn ông. Hi vọng vợ sẽ đổi ý, ông nhẹ nhàng khuyên.
- Anh hiểu và trân trọng suy nghĩ của em. Nhưng chúng ta không thể đón rước thần linh một cách thô bạo như vậy. Đây là di sản của Champa nhưng đã nằm trong lãnh thổ Camboge mấy trăm năm nay. Để mang được nó về công khai và hợp pháp chúng ta phải giải quyết nhiều vấn đề lịch sử để lại. Dù sao chúng ta cũng sẽ hành xử đàng hoàng trong luật pháp chứ không phải hành động như những tên ăn cắp!
-Không, em không tin sẽ còn có ngày thứ hai nữa, em linh cảm rằng chúng ta không thể quay trở lại đây được nữa. Anh tin không. Chúng ta sẽ ra khỏi đây với linh vật này!
Người đàn ông vạm vỡ sán lại, chực cướp pho tượng bí hiểm trong vòng tay của bà ta. Nhưng nàng hét lên!
- Đừng động vào tôi, nếu ông cướp, tôi sẽ đâm đầu vào đá ngay trước mặt ông...!
Ông đứng chết lặng giữa phòng, mắt trân trối nhìn người vợ đã nói là làm mà ông là người hiểu cô hơn ai hết. Ông đưa tay nhìn đồng hồ và hốt hoảng khi nhận ra thời điểm mở của chỉ còn đếm từng giây và cô ta sẽ dễ dàng thoát ra ngoài. Lúc đó ông thể ngăn nổi cô được nữa. Người phụ nữ vẫn dựa lưng vào cánh cửa chờ đợi. Trong tích tắc ông biết mình cần phải làm gì khi nhớ ra mình vẫn hoàn toàn làm chủ tình huống. Cánh cửa sẽ không khởi động nếu ông kịp ngắt máng nước. Nhanh như cắt, ông quay đầu lao vụt vào bóng tối, chỉ trong một phút ông đã lao ra con suối ngầm.
- Khoan, anh làm gì thế, - tiếng vợ ông hét ngay sau lưng- không được tháo nước.
Ông đứng khự lại giữa dòng chảy không phải vì tiếng thét sau lưng, mắt nhìn trân trân lên tháp nước và không thể tin nổi vào tai mình. Tháp nước đang phát ra những âm thanh khác lạ. Ông chiếu đèn lên và kinh hãi khi thấy trần nhà như đang sập xuống. Tiếng rít của những phiến đá xanh miết vào nhau nghe nhói óc. Ông biết đã quá muộn, lúc này không có sức mạnh nào có thể ngăn cản cỗ máy khủng khiếp kia khi nó đã khởi động. Nếu không nhanh chân nhảy ra thân ông sẽ tan thành nước.
- Chạy đi! – Ông thét to về phía vợ rồi lao vọt lên bờ. Mặc dù bóng tối bao trùm, ông vẫn lao đúng hướng cánh cửa đá đang rung động liên hồi. Trước ông không xa tiếng bước chân dồn dập của vợ ông.
-Dừng lại! Không kịp đâu...
Nhà khảo cổ năm mươi ba tuổi lao theo, bốn bề rung chuyển tưởng như một cơn địa chấn đang ập đến. Một tiếng rít nghê tai vang lên cùng với luồng ánh sáng bên ngoài tràn qua cánh cửa. Hình ảnh mong manh bé nhỏ của vợ ông như đang bay khỏi mặt đất hướng về ánh sáng. Và đó cũng là hình ảnh nguyên vẹn cuối cùng mà ông còn thấy về người vợ đáng thương của mình. Tiếng động kinh hoàng rung chuyển hang núi trước khi tất cả rơi vào tăm tối và tĩnh lặng lạ thường.
Ông tin rằng vợ mình đã may mắn thoát ra. Nếu ông muốn gặp thì ít nhất phải chờ nửa tiếng nữa sau khi cài đặt lại cỗ máy. Định quay lại con suối thì tiếng sột soạt trước mặt làm ông chú ý. Ông nhẹ nhàng ngồi xuống. Tuy không nhìn được qua bóng đêm nhưng ông linh cảm một sự thật kinh người đã hiện ra trước mắt. Ông đứng dậy nhặt vội cây đèn lăn lóc trên sàn rồi tiến lại gần nơi phát ra tiếng động. Lạy chúa tôi!
Thân thể nàng bị đứt ngang hông nhưng còn sống. Ông khụy xuống để hai cặp mắt kinh hồncủa họ gặp nhau lần cuối. Một làn hơi thều thào qua khẽ miệng đang hướng về phía ông.
-Xin anh...hãy mang nó...về Mỹ Sơn...
Làn hơi ngắt quãng rồi tắt biến vào hư vô. Mắt ông nhòa đi. Người đàn ông Pháp không đủ dũng khí để nhìn lên thân thể của vợ lúc này nữa. Dòng máu nóng của cô đã tưới ướt linh vật vẫn nằm trên tay. Một câu hỏi xoẹt ngang óc ông. Phần thân còn lại của nàng đang ở ngoài hay rơi xuống hầm tối. Rõ ràng ông đã thấy nàng băng qua cửa, đầu chúi về phía trước. Ông soi đèn lên vết thương của nàng và rùng mình kinh hãi khi thấy một bàn tay gân gốc bị chặt ngang cổ tay đang bấu lấy ngực áo vợ mình. Ai? Bên ngoài cánh cửa đá kia là ai? Là người hay quỷ dữ. Ông lạnh người khi nghĩ rằng, mình cũng không thể toàn mạng khi ra khỏi đây. Những giọt máu tươi vương đầy trên cánh cửa vốn phủ dày những vết tích đau thương thủa xa xưa như để chúng minh một cách hùng hồn dòng chữ đã khắc trên đá.
‘’kẻ nào xúc phạm đến thần linh sẽ bị lấy máu đền tội cho Ngài hoặc thân thể sẽ
giập nát dưới cánh cửa này’’