TIN TÀI TRỢ.

Lưu luyến chút tình đầu

  • 6 Lượt chia sẻ
  • 531 Lượt đọc
  • 0 Trả lời

Bài học lớn đằng sau câu chuyện nhỏ

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của tennycin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Lâu rồi em mới về thành phố
    Khao khát đầu tiên là được thấy anh cười
    Anh cũng nhẹ nhàng điện thoại nói thật tươi
    Mình cà phê mừng gặp nhau em nhé!

    Quán cà phê nằm sau khu tập thể
    Anh vẫn đón em như lúc ban đầu
    Tưởng rằng mình quên được bóng hình nhau
    Lúc gặp mặt mới biết lòng đau không dứt

    Ngày xưa ấy em vẫn còn ray rứt
    Gạt bỏ tay anh vì sợ hãi trong lòng
    Sợ anh chơi đùa tình cảm với hư không
    Nên chẳng dám nhận lời yêu anh anh ạ

    Tuổi mười tám tình yêu đâu vội vã
    Quan niệm cuộc đời còn đẹp lắm anh ơi
    Luôn nghĩ yêu là cùng đi hết cuộc đời
    Nên em sợ anh buông tay... em lạc lối...

    Em phũ phàng nói vội lời từ chối
    Chẳng dám nhìn anh mà tim khóc vỡ òa
    Em hèn nhát khi không nhìn đôi mắt
    Thăm thẳm nỗi buồn chỉ thấy mỗi màn đêm...

    Bốn năm đại học anh vẫn ở bên
    Kí túc xá khéo hay cũng gần cửa
    Chẳng cần sang mình cũng nhìn nhau rõ
    Chỉ tội tình mình không đón mà đưa

    Em nhận vội một lời yêu mới ngỏ
    Anh cũng quen cô bạn mới chung trường
    Ngỡ chữ tình cắt đứt với chữ thương
    Em nhầm lẫn, lẽ nào anh cũng thế?

    Hai mươi mốt màu đời không đẹp đẽ
    Không mộng mơ như cái thưở ban đầu
    Những cuộc tình cứ chóng vánh đi mau
    Quen nhau để trốn chạy tình yêu cũ

    Em mê sảng dưới bóng cây liễu rũ
    Vết cắt trong hồn ai cứa mạnh thêm đau
    Thấy anh cười em thao thức đêm thâu
    Và nước mắt cứ rơi rơi ướt gối

    Nhìn lại anh em thấy mình bối rối
    Đã quyết định quên nhưng sao cứ mong chờ
    Anh ơ hờ tim em mãi ngu ngơ
    Khi đọc lại những dòng thơ anh viết

    Anh lãng mạn nhưng em khô phải biết
    Chẳng biết yêu phải thể hiện thế nào
    Thấy anh đi em bật khóc nghẹn ngào
    Ngày xưa đó em biết mình lầm lỡ

    Mối tình anh rồi cũng thành dang dở
    Chẳng quen lâu một bóng dáng anh đào
    Em lẽ nào hi vọng giữa trời cao
    Về một mối tình đầu luôn trăn trở

    Tình mình có đến trăm ngàn cách trở
    Khoảng cách ngày càng kéo rộng thêm ra
    Để ai buồn khi xướng khúc sầu ca
    Để đôi mắt luôn nhìn qua khung cửa

    Năm cuối cùng anh quen thêm người nữa
    Em cũng êm đềm với kẻ đón người đưa
    Nhưng lòng vẫn hướng về với năm xưa
    Lòng ai đã quay lưng mà cất bước?

    Em bước đi trên con đường quen thuộc
    Mà hôm nao ta vẫn bước đến trường
    Ánh mắt anh sao vẫn cứ vấn thương
    Khi anh nhìn lại em năm mười tám

    Ngày chia tay sau bốn năm gắn bó
    Buổi tiệc tùng chẳng muốn nói lời xa
    Anh ôm chặt em giữa biển người hôm đó
    Để rồi em lưu luyến cái ôm đầu...

    Cái ôm đầu anh bỏ ngõ đi đâu
    Khi hơi ấm trao nhau trong vội vã
    Khi vòng tay chẳng nói lời buông thả
    Khoảnh khắc vội vàng tình chợt sống trong nhau

    Gương tan vỡ không thể nào lành lại
    Tình đã đi sao có thể quay về?
    Quá muộn màng trong đôi mắt si mê
    Đành hai hướng buông tay về đôi ngả

    Năm hai sáu em trở về thành phố
    Hẹn gặp anh trong quán nước năm nào
    Em biết rằng tình là giấc chiêm bao
    Khi anh nói muốn yên bề gia thất

    Em tham lam sau tám năm buông bỏ
    Dẫu có trong mình một hình bóng để thành hôn
    Nhưng cuộc đời này đâu dễ lấp tình chôn
    Em đã muốn nắm tay anh giữ lại...

    Có lẽ đây sẽ là lần gặp cuối
    Em sẽ nhìn anh đủ cho cả cuộc đời
    Nhưng anh ơi vì sao anh tránh vội
    Ánh mắt ngày nào anh đã nói anh yêu...

    Tình đầu ngỡ phải đâu là tình cuối?
    Đã lỡ yêu rồi lưu luyến mãi không thôi...


  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT