TIN TÀI TRỢ.

Lần đầu biết yêu – ni xảo nhi

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 4.84K Lượt đọc
  • 13 Trả lời

Bài học lớn đằng sau câu chuyện nhỏ

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #1
    LẦN ĐẦU BIẾT YÊU (NỤ CƯỜI MÙA XUÂN) – NI XẢO NHI

    Tác phẩm: Lần đầu biết yêu
    Tác giả: Ni Xảo Nhi
    Dịch: Đặng Vân Anh
    NXB: Văn học và công ty cổ phần sách Văn Việt liên kết xuất bản
    Thể loại: Văn Học teen
    Số trang: 364
    Giá: 69.000 Đ
    Nguồn: www.vanvietbooks.wordpress.com

    Ncimaxun

    Tóm tắt nội dung:

    Hướng Vũ Phạm là chàng công tử đẹp trai, giàu có nhưng lạnh lùng, thành tích học tập luôn đứng thứ nhất từ dưới lên.

    Để cải thiện thành tích học tập, mẹ cậu đã nhất quyết mời gia sư cho cậu – Lạc Phán Phán, nhan sắc không có gì nổi bật, gia cảnh bậc trung, ăn mặc dân dã đã trở thành vị gia sư đáng kính của Hướng thiếu gia.

    Người khác cũng đi làm gia sư có học sinh ngoan ngoãn, vừa hiểu chuyện, học sinh của Phán Phán vừa cứng đầu vừa kiêu ngạo, coi gia sư như kẻ hầu, không vui thì nhốt cô vào nhà vệ sinh, còn chẳng thèm coi cô là con gái…
    Không bằng lòng chuyện gì là bỏ nhà đi, tìm niềm vui ở những người con gái khác. Những chuyện dở khóc dở cười khiến Phán Phán không biết phải làm thế nào, nhưng không hiểu sao dần dần cô phát hiện ra mình đã thích Hướng thiếu gia, nhưng hắn lại không những chẳng chấp nhận tình cảm của cô mà còn bỏ đi mất tăm tích.
    Khi cô rơi vào tuyệt vọng, không còn đủ kiên nhẫn chờ đợi, cô quyết định rời bỏ thế giới của hắn, chấp nhận tình cảm của người con trai khác thì bỗng nhiên từ đâu hắn lại xuất hiện cùng cô bạn gái khác, hết lần này đến lần khác phá những buổi hẹn hò của cô…

    Chương 1

    “Lễ ra mắt” đặc biệt

    Ánh nắng ấm áp của buổi chiều chiếu xuống tòa biệt thự xây theo phong cách Ba-rốc, bốn chiếc cột nhà thẳng tắp phản chiếu ánh nắng lấp lánh, thảm cỏ xanh tươi trước nhà được cắt tỉa cẩn thận đầy sức sống. Khắp nơi tràn ngập không khí của những ngày cuối hè.

    Ngược lại với cảnh sắc yên tĩnh bên ngoài, trong nhà vang lên một tiếng quát lớn đầy tức giận.
    Trong phòng khách rộng lớn, sang trọng với cách bài trí hài hòa giữa hai màu đen – trắng thể hiện sự xa hoa, giàu có của nhà họ Hướng, bà Hướng ngồi vắt chân trên chiếc sofa màu ngà, ngón trỏ sơn màu đỏ tươi đang run run chỉ vào tờ giấy trên bàn, nét mặt tỏ vẻ như không dám tin, nhìn thẳng vào mặt cậu thiếu niên khôi ngô, tuấn tú hỏi: “Đây là cái gì?”.

    Tiếng quát lớn khiến cho căn phòng rung lên. Mái tóc xoăn nhuộm đỏ của bà Hướng như muốn dựng ngược lên vì tức giận.

    Cậu thiếu niên mặc bộ vest được may vừa vặn, hai tay khoanh trước ngực, không hề sợ hãi, lơ đãng liếc nhìn tờ giấy trên bàn, thờ ơ nói: “Không phải là kết quả học tập sao ạ?”.
    “Đương nhiên mẹ biết đây là tờ thông báo kết quả học tập!” Bà Hướng thu ngón trỏ lại, trừng mắt nhìn cậu. “Mẹ muốn hỏi con, “Tổng điểm: 17” ở phía trên nghĩa là sao?!”

    Cậu chỉ nhún vai, thản nhiên nhấp một ngụm Machiato, nói như không hề có chuyện gì xảy ra: “Chính là nghĩa của những chữ đó!”.
    “Thằng bé này, con có thái độ gì thế?! Tám môn học cộng lại chỉ được có 17 điểm. Con còn có thể ngồi đó mà uống cà phê sao?!” Bà Hướng vô cùng tức giận, đứng dậy véo tai cậu.

    “Á…” Cậu đau quá, vội vàng đặt cốc cà phê xuống, cố gắng thoát khỏi tay mẹ. “Mẹ, mẹ đang làm gì thế? Mưu sát con ruột là phạm pháp đấy!”
    “Một đứa con ngốc nghếch như thế này, không có cũng không sao!” Bà Hướng đành buông tay ra, nhìn cậu rồi đưa ra quyết định dứt khoát. “Hướng Vũ Phàm, con nghe mẹ nói đây! Kỳ nghỉ Quốc khánh năm nay, con phải ngoan ngoãn ở nhà, không được đi đâu! Chiều nay mẹ sẽ nhờ thư ký Dương tìm cho con một gia sư!”

    “Con không cần!” Hướng Vũ Phàm cố gắng tỏ rõ sự bất mãn của mình qua nét mặt.
    “Điều này không do con quyết định!” Bà Hướng ngồi xuống chiếc sofa, tiện tay vò tờ thông báo kết quả học tập lại.

    “Mẹ… Mẹ mà ép buộc con, con sẽ bỏ nhà đi! Mẹ… Mẹ… Mẹ là bà già độc ác!” Hướng Vũ Phàm hét lên. Trước khi bà Hướng vì tức giận mà ném chiếc giày cao gót về phía cậu, cậu đã nhanh chóng bước ra khỏi cửa, bắt đầu chuyến bỏ nhà đi lần thứ 102…
    Thực tế đã chứng minh, không phải ai cũng có thể bỏ nhà đi, đặc biệt là một cậu ấm quen được chăm bẵm như cậu. Điều này càng không thích hợp trong hoàn cảnh tức giận bỏ đi mà không chuẩn bị đồ đạc gì. Nếu không, cậu đã không rơi vào tình trạng như lúc này…

    Òng ọc… Òng ọc… Òng ọc…
    Ngồi trên một cái cây ở góc khuất của trường học, bụng Hướng Vũ Phàm đang sôi lên. Cậu buông tiếng thở dài.

    Đói quá… Từ lúc rời khỏi nhà tối qua đến giờ đã mười lăm tiếng đồng hồ, một giọt nước cũng không có mà uống, cậu sắp đói đến mức có thể ăn hết cả một con bò rồi!

    Ôi… Nếu sớm biết như thế này thì trước khi bỏ nhà đi cậu đã mang theo tiền tiết kiệm hoặc tiện tay cầm đi một ít thức ăn cũng được… Cậu nhớ là trên bàn vẫn còn một hộp bánh quy sữa mới ăn hết một phần ba… Tại sao cậu lại không nghĩ ra? Đã bỏ nhà đi 101 lần rồi mà cậu vẫn không rút ra được kinh nghiệm gì sao?

    Hướng Vũ Phàm buồn rầu bứt một chiếc lá, đang nghĩ xem có nên cho nó vào miệng không thì có tiếng bước chân nhẹ nhàng từ phía lối đi vào rừng cây, sau đó là tiếng gọi của một học sinh nữ.
    “Phán Phán… Phán Phán… Cậu đâu rồi?”
    Phán Phán? Đó là gì? Một con mèo? Hay một con cún?

    Hướng Vũ Phàm đang phỏng đoán thì nhìn thấy một cô bé nhỏ nhắn xuất hiện ở đầu con đường.
    Có lẽ cô bé là học sinh của trường này, bộ đồng phục hơi rộng khiến cho cô trở nên nhỏ bé hơn so với dáng người vốn không cao của mình. Mái tóc thẳng dài đến ngang eo buông trước ngực, dường như che mất cả nửa người.

    Hình như cô đang tìm gì đó, vừa đi vừa cất tiếng gọi, khuôn mặt tròn trĩnh hiện rõ sự lo lắng.
    “Phán Phán… Phán Phán… Cậu ở đâu?”

    Cô bé vừa gọi vừa bước về phía trước. Bỗng nhiên, như phát hiện ra điều gì, ánh mắt cô sáng lên, cô vui mừng chạy lại phía cậu.

    “Phán Phán, quả nhiên là cậu ở đây!”
    Cô bé reo lên, dừng lại trước chiếc bàn đá.
    Chiếc bàn đá đó cách cái cây Hướng Vũ Phàm ngồi không xa, cậu có thể nhìn thấy một cô bé gầy gò đang nằm trên bàn. Nghe thấy tiếng gọi, cô bé này chậm rãi ngẩng đầu, mái tóc màu lá cọ dài đến vai xòa xuống má, để lộ một khuôn mặt trái xoan thanh tú.

    Rõ ràng là cô ấy vừa mới tỉnh giấc, mở to đôi mắt vẫn còn ngái ngủ nhìn bạn vài giây rồi nở một nụ cười ngây thơ hỏi: “Khanh Nhi, cậu tìm mình à?”.
    “Ừ.” Đoàn Khanh Nhi liên tục gật đầu, sau đó cầm lấy tay cô, vui mừng nói: “Phán Phán, có bảng xếp hạng thành tích học tập giữa kỳ rồi đấy!”.
    Nghe thấy thế, Lạc Phán Phán bừng tỉnh, cầm lấy tay người bạn thân vội vàng hỏi: “Ai đứng đầu thế?”.

    “Đương nhiên là cậu rồi. Đây là điều không thể nghi ngờ mà!”

    “Thật không? Ồ! Hay quá, ngày mai bọn mình có thể đi Quảng Châu chơi rồi!” Lạc Phán Phán vui mừng cầm tay bạn quay mấy vòng. “Cậu không biết đâu, mình đã có ý định đến công viên nước Trường Long chơi một chuyến, nghe nói Trường Long là công viên nước lớn nhất châu Á, có rất nhiều trò chơi hiện đại!”

    Ngày mai là Quốc khánh, trước khi thi giữa kỳ, bà Lạc đã đồng ý cho Lạc Phán Phán đến đó chơi với điều kiện cô bé giữ được thành tích đứng đầu trong bảng xếp hạng kết quả học tập, hơn nữa còn đồng ý cho Đoàn Khanh Nhi đi cùng đến Quảng Châu trong kỳ nghỉ lễ. Chờ đợi suốt mấy ngày nay, cuối cùng ước mơ ấy đã thành sự thật, chẳng trách mà Lạc Phán Phán vui mừng như vậy.

    Rõ ràng là Đoàn Khanh Nhi cũng rất vui mừng, cười híp mắt. Nhưng cảm giác đó trôi qua rất nhanh, dường như nhớ ra điều gì đó, ánh mắt cô bé lộ rõ sự thất vọng.
    Lạc Phán Phán để ý thấy sắc mặt bạn thay đổi, thân mật hỏi: “Khanh Nhi, sao thế, cậu không vui à? Cậu không thích đến công viên nước chơi à?”.
    “Không, tất nhiên được đến công viên nước chơi thì thích rồi, nhưng mình nghĩ đến…” Nói đến đó, Đoàn Khanh Nhi cúi đầu im lặng.

    Hóa ra là thế, Lạc Phán Phán đoán được điều cô bạn không nói ra, dù sao họ cũng là bạn thân sáu năm rồi. “Không phải là Hướng Vũ Phàm, thần tượng của cậu, lại đứng thứ nhất từ dưới lên trong bảng xếp hạng đấy chứ?”

    Ngồi trên cây, Hướng Vũ Phàm đang cảm thấy câu chuyện của hai cô bé thật là nhàm chán và buồn ngủ, thì bỗng nhiên nghe thấy tên mình, cậu tỉnh táo trở lại và cố dỏng tai nghe.

    “Ừ.” Đoàn Khanh Nhi buồn bã gật đầu. “Phán Phán, rõ ràng Vũ Phàm là một người thông minh. Cậu nói xem vì sao thành tích học tập của cậu ấy lại không cao?”

    Năm nay Lạc Phán Phán học lớp mười một. Từ khi đi học đến giờ, kỳ thi nào cô cũng chiếm vị trí đứng đầu. Năm nay Hướng Vũ Phàm cũng học lớp mười một, nhưng hoàn toàn ngược lại với cô, vị trí đứng đầu từ dưới lên luôn ghi tên cậu.

    Nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến tình cảm mà mọi người trong trường dành cho cậu vì cậu có khuôn mặt sáng sủa hơn cả minh tinh, đôi tay thon dài và tuyệt đẹp. Những bức ảnh do đôi tay ấy chụp không chỉ một lần giành được giải thưởng trong các cuộc thi nhiếp ảnh tầm cỡ quốc tế, đem lại không ít vinh dự cho trường. Nghe nói các cô gái mơ ước trở thành người mẫu trong các bức ảnh của Hướng Vũ Phàm có thể xếp thành hàng dài từ cửa đầu tiên đến cửa cuối cùng của Thiên An Môn. Những cô gái trong trường mến mộ tài năng của cậu cũng không ít. Đoàn Khanh Nhi là một trong số đó. Tuy nhiên, trong mắt Lạc Phán Phán, những điều này chỉ là trò cười mà thôi.

    “Được rồi, cậu ta ngốc như thế, đầu óc không để tâm vào chuyện học hành, thành tích cao mới là lạ!” Trong con mắt của một người chuyên tâm học hành như Lạc Phán Phán, Hướng Vũ Phàm chỉ là một người ngốc nghếch.

    “Không phải! Vũ Phàm rất thông minh! Cậu chưa nhìn thấy những tác phẩm của cậu ấy nên mới nói vậy. Mình tin rằng chỉ cần có một giáo viên giỏi hướng dẫn cậu ấy thì thành tích học tập của cậu ấy sẽ tiến bộ vượt bậc!”

    Lạc Phán Phán nhìn lên trời, thờ ơ nói: “Mình cũng muốn xem thiên tài nào có thể cứu kẻ ngốc nghếch đó thoát khỏi bi kịch đứng đầu từ dưới lên”.
    Thấy thần tượng của mình bị chỉ trích như thế, Đoàn Khanh Nhi không vui hét lên: “Lạc Phán Phán!”.
    “Được rồi! Được rồi! Đừng tức giận nữa, mình mời cậu đi ăn kem ba màu được không? Đi thôi! Đi thôi nào!”
    “Con, Hướng Vũ Phàm lại về rồi đây!”
    Cùng với tiếng mở cửa ầm ĩ và câu thông báo quen thuộc, cánh cửa làm bằng gỗ trầm hương cổ kính của nhà họ Hướng bị đá từ bên ngoài, đại thiếu gia nhà họ Hướng mới hôm qua còn tuyên bố hùng hồn sẽ bỏ nhà ra đi nay lại xuất hiện phía sau cánh cửa.
    Bà Hướng đang ngồi trong phòng khách đọc tạp chí, nghe thấy vậy cũng không phản ứng gì nhiều, chỉ cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, không ngẩng đầu lên nói: “Không tồi, lần bỏ nhà đi này nhiều hơn lần trước hai tiếng ba mươi bảy phút!”.

    Hướng Vũ Phàm giả vờ không nghe thấy lời giễu cợt của mẹ, ngẩng cao đầu bước vào phòng khách, hùng hồn tuyên bố: “Con đồng ý là sẽ ở nhà học trong kỳ nghỉ Quốc khánh này, nhưng việc lựa chọn giáo viên sẽ do con quyết định”.
    Đặt quyển tạp chí xuống, bà Hướng nheo mắt nhìn cậu. “Con đã chọn được người rồi?”
    Hướng Vũ Phàm hơi nhếch môi, vui vẻ gật đầu, trong ánh mắt có vẻ gì đó hơi cay độc: “Vâng”.
    Nhìn thấy thái độ kỳ lạ của cậu, trong lòng bà Hướng không khỏi tò mò. Bà vội hỏi: “Là ai?”.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #2
    Ở nhà họ Lạc, trong phòng của Lạc Phán Phán.
    Lạc Phán Phán đang đứng trước chiếc giường màu trắng ngà bày rất nhiềuđầy đồ đạc, quần áo, miệng huýt sáo một bản nhạc vui, bận rộn chuẩn bị hành lý mang đi vàocho ngày mai. Chỉ còn mười sáu tiếng đồng hồ nữa là cô bắt đầu chuyến du lịch mơmong ước., tâm trạng lLúc này, của cô thấy vui vẻ đến mức giống như được bay lên tận trời xanh vậy.
    Đúng lúc đó, có tiếng mở cửa phòng, bà Lạc ngó đầu vào hỏiphòng:.

    “Phán Phán, con đang thu dọn hành lý à?”.

    “Vâng, con và Khanh Nhi đã hẹn nhau sáu6 giờ sáng mai xuất phát!” Lạc Phán Phán vừa xếp quần áo đã gấp gọn vào túi du lịch, vừa cười vui vẻ., “Mẹ, mẹ thích quà gì? Lúc về con sẽ mua tặng mẹcho!”

    “Ôi…” Với vẻTrên mặt bà Hướng có chút trầm tư, bà vừa nhẹ nhàng bước vào phòng vừa nói,: “Cái đó… Phán Phán, kế hoạch đi du lịch của con có thể bị hoãn lại…”.
    Hoãn lại?!

    Giống như tiếng sét đánh ngang tai, tay của Lạc Phán Phán khựng lại làm chiếc váy lụa màu trắng của cô rơi ra khỏi túi. Cô quay người lại nhìn khuôn mặt khó xử của bà Lạc, ngạc nhiên hỏi: “Vì sao lại hoãn lại ạ?”.

    “Là như thế này. M, mẹ vừa nhận được điện thoại của một vị phụ huynh. Thành tích học tập của học sinh này không tốt, mẹ cậu ấy hy vọng là con có thể phụ đạo chogiúp đỡ cậu ấy học phụ đạo trong kỳ nghỉ Quốc khánh này.”

    Lạc Phán Phán trợn mắt nhìn mẹ, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó là thất vọng.: “Học phụ đạo? Con với người đó không họ hàng quen biết, vì sao con phải hy sinh kỳ nghỉ của mình để giúp cậu ta học?”

    “Sao con lại có thể nói như thế?” Bà Lạc không đồng ý chau mày tỏ vẻ không đồng ý., “Các con là bạn học cùng trường, cậu ấy lại là học sinh của mẹ, giúp đỡ cậu ấy là điều nên làm.”
    Lạc Phán Phán không vuibuồn bã phản đối: “Nhưng con đã đợimong đợi mãi mới đến kỳ nghỉ này,. hHơn nữa, con đã hẹn với Khanh Nhi rồi, ngày mai sẽ đi thành phố Dao Mục!”.
    “Ừ…” Bà Lạc rõ ràng cũng biết lý lẽ của mình không hợp lý, nên gợi ý: “Hay là con với Khanh Nhi đợi đến kỳ nghỉ đông hãy đi Dao Mục chơi?”.

    “Con không muốn!” Lạc Phán Phán ngồi xuống giường, hét lên trả lời, vứt tất cả quần áo xuống đất, trừng mắt nhìn mẹ.

    “Chỉ lần này thôi, Phán Phán.” Bà Lạc bước đến bên Lạc Phán Phán, dịu dàng nói.
    “Con không đồng ý, không đồng ý!” Lạc Phán Phán sống chết cũng không chịu, liên luôn miệng phản đối, không hề có thái độ nhượng bộ.
    ……
    Bà Lạc cứng rắn, cưng nựng một hồi cũng không xong, bắt đầu mất kiên nhẫn, đưa một tờ giấy cho Lạc Phán Phán, ra mệnh lệnh: “Điều này không do con quyết định! Đây là địa chỉ nhà họ Hướng, bắt đầu từ ngày mai, trong một tuần, chín giờ9h sáng con phải có mặt ở nhà họ Hướng,, n nếu không thì chuyến đi Dao Mục vào kỳ nghỉ đông cũng không còn nữa đâu!”.
    “Mẹ!”

    “Phản đối cũng không có tác dụng!”

    Việc đã mong đợi từ rất lâu, sắp thành hiện thực, thì đột nhiên không thực hiện được nữa,
    người gặp phải chuyện như vậy sẽ có tâm trạng như thế nào? Chắc chắn là không vui vẻ gì.
    Tối hôm đó, Lạc Phán Phán tức giận, cắn răng mắm môi mắmắm lợi lẩm nhẩm lời chào hỏi với con cháu đời thứmười tám18 của họ Hướng một lượt. Trong lòng vẫn chưa hết bực, cô mở máy tính chơi trò thực vật đại chiến với xác chết. T, tiếng kêu khóc của các xác chết vang khắp phòng, cô tức giận ấn chuột nhanh đến mức chuột không chạy được nữa mới hậm hực tắt máy.

    Cô trèo lên giường, trằn trọc trở mình suốt đêm, đến tận hơn bốn4 giờ sáng mới ngủ được.
    Cũng vào lúc đó, ở nhà họ Hướng, trong phòng của Hướng Vũ Phàm, đại thiếu gia nhà họ Hướng, đang vui vẻ chơi gGame online.

    Ngược lại với sự buồn bã của người bạn học Lạc Phán Phán, tối nay tâm trạng của cậu rất tốt. Cậu đã chơi game giỏi vượt bậc và giành chiến thắng trong trò chơi.

    Tuy nhiên, đây không phải là lý do chính khiến cậu vui vẻ. Điều cậu vui nhất là, quyết định của cậu đã phá vỡ kế hoạch du lịch được mong đợi từ rất lâu của một người. Không phải là cô ta muốn xem thiên tài nào có thể cứu cậu, kẻ ngốc nghếch, thoát ra khỏi bị bi kịch “đứng đầu từ dưới lên” sao? Thế thì cậu sẽđể cho cô ta có cơ hội quan sát điều này với ở khoảng cách gần hơn! Cậu sốt ruột muốn xem thái độ của cô ta sau khi biết được sự thật này như thế nào.!

    Mặc dù không dễ dàng có được một kỳ nghỉ dài như thế, không được đi chơi thì cũng tiếc, nhưng chỉ cần tìm được thú vui thì việc nghỉ ở đâu thì cũng không còn quan trọng nữa.
    Buổi sáng ngày thứ Hhai, Lạc Phán Phán, không hề biết là mình đang bị người ta sắp đặt, mắt quầng thâm, mặc chiếc áo phông và chiếc quần bò ngố lấy bừa từ trong tủ, buộc tóc ra phía sau, miệng không ngớt kêu than, cầm mảnh giấy ghi địa chỉ, hậm hực đến khu Cảnh Lam Viên.

    Cảnh Lam Viên rất nổi tiếng ở thị trấn Hạnh Phúc, được quảng cáo hằàng ngày trên ti vi, giá nhà cao ngất ngưởng và phong cảnh tươi đẹp ở đó khiến cho Lạc Phán Phán không thể không ngạc nhiên. Nhà họ Hướng ở trong khu Cảnh Lam Viên. Diện tích của khu này rất rộng, may mà có một nhân viên bảo vệ dẫn đường nên cô mới có thể dễ dàng đến được nhà họ Hướng mà không bị lạc.

    Giống các nhà khác ở dọc đường, trước nhà họ Hướng có hai thảm cỏ được cắt tỉa cẩn thận, trên đám cỏ xanh rì vẫn còn đọng lại những giọt sương maiđêm, đẹp như hai tấm thảm màu xanh mềm mại. Giữa hai thảm cỏ là một con đường nhỏ rảilát sỏi, những viên sỏi nhỏ xinh
    xắn, đáng yêu lấp lánh dưới ánh mặt trời buổi sớm.

    Cuối con đường là một tòa nhà được thiết kế theo kiểu châu Âu cổ kính màu vàng ngà ba tầng với mái nhà màu trắng sữa hình tam giác và những khung cửa sổ xinh đẹp. Cửa sổ tầng hai đang mở, một thiếu niên khôi ngô, tuấn tú đang ngồi bên khung cửa nhìn về phía cô.
    Cậu ấy có mái tóc dày, tóc mai dài chạm mắt, đôi mắt đen sâu thăm thẳm có chút gì đó khó hiểu, sống m. Mũi cậu cao, da trắng, có nét giống người Hàn Quốc, khuôn mặt hơi thon dài, với các đường sắc nét, giống hệt bức tượng của một nhân vật trong thần thoại Hy Lạp.
    Ánh mắt hai người chạm nhau., Ccậu nhếch miệng môi cười với cô, ánh nắng rạng rỡ hiện lên trên môi cậu.

    Cậu học sinh này là ai vậy nhỉ? Vì sao gặp một người lạ lại có thể cười rạng rỡ như thếvậy?
    Lạc Phán Phán đỏ mặt, vội vàng tránh ánh mắt của cậu ta, lấy lại bình tĩnh rồi bước tới ấn chuông cửa.
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #3
    Người mở cửa là một phụ nữ xinh đẹp và lịch sự. Thoạt nhìn cô ấy rất trẻ, tóc búi gọn gàng, hai lọn tóc tạo thành hình vòng cung ôm gọn lấy khuôn mặt. Cô ấy mặc một chiếc váy trắng có cổ hình chữ V dài đến đầu gối, chiếc thắt lưng màu tím ôm gọn lấy eo, khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhàng không để lộ bất kỳ dấu tích nào của thời gian.


    Nhìn dáng vẻ như vậy có thể đoán cô ấy là chị gái của bạn học sinh họ Hướng.


    Lạc Phán Phán vội vàng cúi đầu chào và tự giới thiệu: “Em chào chị. Em là Lạc Phán Phán, mẹ em là cô giáo chủ nhiệm của em trai chị, mẹ em bảo em đến dạy kèm cho em trai chị”.
    Người đó nghe thấy thế thì nở một nụ cười tươi tắn, để lộ ra hàm răng trắng rất đẹp. “Cô không phải là chị gái mà là mẹ của Tiểu Phàm.”


    Gì cơ?


    Lạc Phán Phán vô cùng ngạc nhiên, bất giác mặt đỏ lựng lên.
    Người phụ nữ trước mặt khéo trang điểm nên trông rất trẻ, mới nhìn chỉ có thể đoán không quá ba mươi tuổi, không thể ngờ lại có con trai học lớp mười một, chẳng trách mà cô nhận nhầm.


    Bà Hướng dường như nhận ra sự bối rối của cô, thân mật cầm lấy tay cô, cười hòa nhã nói: “Mau vào nhà đi! Tiểu Phàm đang đợi cháu đấy”.


    Lạc Phán Phán được bà Hướng dẫn vào phòng khách, cách bày trí đồ đạc sang trọng, xa hoa khiến cô trầm trồ kinh ngạc. Nhưng khi cô nhìn thấy cậu thiếu niên khôi ngô, tuấn tú đang bước xuống từ cầu thang xoắn ốc, những đồ đạc đó dường như mất đi vẻ đẹp của chúng, không còn chút hấp dẫn nào đối với cô nữa.


    Đó chính là cậu thiếu niên ngồi bên cửa sổ cười với cô. Cậu ta vẫn giữ thái độ nửa cười đùa nửa nghiêm túc như thế, đôi mắt đẹp có vẻ hơi khó hiểu.


    Lạc Phán Phán bất giác thần người, không thể rời khỏi ánh mắt mê hoặc ấy cho đến khi bà Hướng đứng kế bên nhận ra cậu đang đứng trên cầu thang, cười dịu dàng giới thiệu. “Phán Phán, đây là con trai cô – Hướng Vũ Phàm. Trong vòng một tuần tới, phải nhờ cháu giúp đỡ bạn ấy học tập rồi!”


    Hướng Vũ Phàm? Cái kẻ ngốc nghếch đứng thứ nhất từ dưới lên đến n lần lại chính là cậu thiếu niên khôi ngô, tuấn tú trước mặt cô sao?


    Giống như bị sét đánh ngang tai, Lạc Phán Phán trấn tĩnh lại, ngạc nhiên nhìn cậu ta đang gật đầu chào đầy nhã ý, cảm thấy như mình bỗng nhiên bị rơi từ thiên đàng xuống địa ngục.
    Hôm qua vừa mới nhắc đến con người này, hôm nay lại trở thành người phụ đạo cho cậu ta. Cô quá đen đủi chăng? Cô thấy hối hận, thà rằng không đi chơi công viên nước cũng còn hơn là phụ đạo cho kẻ ngốc nghếch này. Bây giờ rút lui liệu có kịp không?


    Bà Hướng không để ý đến tâm trạng của Lạc Phán Phán, dặn dò con trai: “Tiểu Phàm, mẹ có chút việc phải đi ra ngoài. Con tiếp đãi Phán Phán chu đáo, học bài có gì không hiểu thì phải chịu khó hỏi Phán Phán”.
    “Vâng.” Hướng Vũ Phàm gật đầu ngoan ngoãn.
    Lạc Phán Phán buồn rầu đứng bên nghe hai mẹ con họ nói chuyện với nhau, lúc mới đầu còn chưa cảm thấy gì, sau đó càng nghĩ càng thấy không cam tâm.


    Hướng Vũ Phàm là con trai độc nhất, bố cậu ta không ở nhà, mẹ cậu ta thì đi rồi, trong nhà chỉ còn có cô và cậu ta thôi sao?!


    Nghĩ đến đó, mặt Lạc Phán Phán biến sắc, cô ngẩng đầu muốn gọi bà Hướng quay lại. Bà Hướng đã đi ra gần cửa lớn, cô lại không biết lấy lý do gì để nói. Trong lúc cô còn do dự thì bà Hướng đã đi mất rồi.



    Nghĩ đến đó, mặt Lạc Phán Phán biến sắc, cô ngẩng đầu muốn gọi bà Hướng quay lại. Bà Hướng đã đi ra gần cửa lớn, cô lại không biết lấy lý do gì để nói. Trong lúc cô còn do dự thì bà Hướng đã đi mất rồi.


    Lạc Phán Phán vô cùng thiểu não, đành quay người lại đối diện với hiện thực. Cô bị gương mặt đang tiến sát lại của cậu ta làm cho hoảng hốt, lùi lại hai bước.


    “Cậu… Cậu… Cậu muốn làm gì?”


    Hướng Vũ Phàm tròn mắt nhìn cô gái đang sợ hãi đến tái mặt, xua tay nói: “Tôi chỉ muốn biết cậu đang nhìn gì mà chăm chú như vậy thôi”.


    “…”
    Con người này…


    “Cậu ngồi sang phía bên kia.” Cậu ta chỉ về hướng phòng khách. “Tôi đi lấy nước uống cho cậu. Cậu muốn uống gì?”
    Lạc Phán Phán vội vàng xua tay.




    “Không cần đâu.”


    “Cần”, Hướng Vũ Phàm kiên quyết nói. “Cậu muốn uống sữa hay nước hoa quả?”


    “… Thế thì uống sữa vậy!”


    Hướng Vũ Phàm gật đầu, bước vào phòng ăn. Lạc Phán ngồi xuống sofa trong phòng khách, hai tay ôm sách, quan sát căn phòng. Một lát sau, Hướng Vũ Phàm cầm hai cốc nước bước ra. “Sữa của cậu đây.”


    “Cảm ơn.” Cô đưa tay cầm lấy cốc sữa, miễn cưỡng đưa lên môi nhấp một ngụm.


    Hướng Vũ Phàm nhìn cô uống sữa, cười một cách khó hiểu, rồi cầm cốc cà phê, ngồi xuống cạnh cô.


    “Nghe nói cậu học rất giỏi, kỳ thi nào cũng đứng đầu. Thật là đáng ngưỡng mộ.”


    “Đâu có, chẳng qua là mình may mắn hơn người khác thôi.” Lạc Phán Phán cười, khiêm tốn nói, có chút không thoải mái nên ngồi dịch ra xa.


    “Vậy sao?” Hướng Vũ Phàm nghịch cốc cà phê, trên môi nở một nụ cười khiêu khích. “Nhưng để cậu phải phụ đạo cho tôi, một kẻ không để tâm đến chuyện học thì thật là khó cho cậu.”
    Nụ cười của Lạc Phán Phán biến mất, câu nói của cậu ta nghe quen quen, hình như…


    “Cậu ta ngốc như thế, đầu óc không để tâm vào chuyện học hành, thành tích cao mới là lạ!”


    “Không phải! Vũ Phàm rất thông minh! Cậu chưa nhìn thấy những tác phẩm của cậu ấy nên mới nói vậy. Mình tin rằng chỉ cần có một giáo viên giỏi hướng dẫn cậu ấy thì thành tích học tập của cậu ấy sẽ tiến bộ vượt bậc!”


    “Mình cũng muốn xem thiên tài nào có thể cứu kẻ ngốc nghếch đó thoát khỏi bị kịch đứng đầu từ dưới lên.”
    Đoạn nói chuyện với Đoàn Khanh Nhi ngày hôm qua hiện lên trong đầu Lạc Phán Phán, cô thoáng nghi hoặc… Những lời đó… Lẽ nào Hướng Vũ Phàm, cậu ta…


    Ý nghĩ mơ hồ đó hiện lên trong đầu, cô ngạc nhiên mở to mắt nhìn Hướng Vũ Phàm, thái độ của cậu ta rất khó đoán, hai bàn tay đang cầm cốc sữa bỗng trở nên lạnh ngắt.


    Như đoán được suy nghĩ của cô, Hướng Vũ Phàm cười nói: “Không phải là bạn Lạc muốn xem thiên tài nào có thể cứu kẻ ngốc nghếch như tôi thoát khỏi bi kịch đứng đầu từ dưới lên sao? Có lẽ cậu nên cảm ơn tôi. Cảm ơn tôi vì tôi không những cho cậu một cơ hội có thể quan sát điều này gần hơn mà còn cho cậu nhập cuộc?”.


    Mặt Lạc Phán Phán biến sắc. “Hướng Vũ Phàm, quả nhiên là cậu đã nghe tôi nói chuyện với Khanh Nhi!”


    “Đương nhiên. Nếu không thì sao giờ này cậu lại ngồi ở đây?”
    “Vì thế, cậu cố ý đưa ra yêu cầu tôi đến giúp cậu học với mẹ tôi phải không?” Lạc Phán Phán nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt lấy cốc sữa, mạnh đến nỗi hận không thể đập nó nát vụn ra!


    Hướng Vũ Phàm giả vờ không nhận ra sự tức giận của cô, không thay đổi sắc mặt gật đầu nói: “Có thể nói như vậy”.
    Hóa ra là cậu ta! Hóa ra kẻ phá vỡ kế hoạch đi công viên nước của cô là tên đáng ghét trước mặt! Cô đã sai lầm khi nghĩ rằng cô và cậu ta giống nhau, đều là những người đáng thương bị bố mẹ cắt mất kỳ nghỉ lễ, không ngờ rằng cậu ta mới là người đạo diễn ra vở kịch này!


    “Hướng Vũ Phàm!” Lạc Phán Phán đặt mạnh cốc sữa xuống, sữa sóng sánh trong cốc, bắn cả lên mặt bàn. “Tại sao cậu lại làm như vậy?”


    Hướng Vũ Phàm nhún vai, vui vẻ nhìn cô cười nói: “Đúng lúc tôi đang cần một gia sư giúp tôi giải sầu, thì gặp được cậu. Có thể coi là duyên phận không?”.


    “Biến đi với duyên phận của cậu!” Cô đứng bật dậy, đôi mắt lộ rõ vẻ tức giận, lửa giận trong đầu cô như muốn thiêu đốt cậu thiếu niên trước mặt thành tro bụi. “Việc cậu buồn chán thì có liên quan gì đến tôi. Vì sao lại lôi tôi vào chuyện này?”
    “Tôi thích thế, không được sao?”


    “Cậu!” Lạc Phán Phán tức giận, hận không thể đá vào mặt cậu ta vài cái. Đột nhiên trong đầu cô lóe lên một cách báo thù.
    Cậu ta buồn chán sao? Cậu ta không có việc gì làm sao? Cậu ta cần gia sư sao? Được! Thế thì cô sẽ làm cho cậu ta bận rộn đến mức ngay cả thời gian đi vệ sinh cũng không có!


    Nghĩ đến đây, Lạc Phán Phán nhắm mắt lại, bỗng chốc thái độ của cô chuyển từ tức giận sang vui vẻ. “Vì cậu có chí tiến thủ như thế nên tôi cũng phải dốc tâm sức giúp đỡ cậu.”


    Hướng Vũ Phàm chưa kịp ngạc nhiên trước sự thay đổi của cô thì đã thấy cô đổ hết đồ trong ba lô ra, bày trước mặt cậu.



    “Đây là bản photo vở của các môn học, mời bạn Hướng trong ngày hôm nay học thuộc hết, ngày mai tôi sẽ kiểm tra.”


    Hướng Vũ Phàm cúi người, đưa tay sờ xấp giấy dày cộp, khóe miệng bất giác mím lại. Một tập ghi chép dày như thế này, đừng nói là một ngày, một tháng cậu cũng không đọc hết, huống hồ là học thuộc.


    “Lạc Phán Phán, cậu cố tình phải không?”


    “Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?” Lạc Phán Phán chớp mắt, tỏ thái độ không vui. “Tôi là gia sư cậu mời đến, tôi chỉ đang cố gắng thực hiện tốt trách nhiệm của một gia sư mà thôi!”
    “Vậy sao?” Hướng Vũ Phàm nhìn cô vẻ mỉa mai, ánh mắt thể hiện sự bất mãn. “Muốn hành hạ tôi thì cũng phải có đủ sức đấy!”


    Cậu ta vừa nói xong, Lạc Phán Phán cảm thấy bụng nhói đau, một linh cảm không hay xuất hiện. Cô ôm bụng, lùi lại hai bước, trợn mắt nhìn cậu cảnh giác. “Cậu nói vậy là có ý gì?”
    Hướng Vũ Phàm nhếch môi cười, ánh mắt dừng lại trên cốc sữa, không trả lời mà hỏi lại cô: “Sữa có ngon không?”.


    Bụng Lạc Phán Phán quặn đau từng cơn. Cô nhìn cốc sữa vài giây, trong lòng kinh ngạc. “Hướng Vũ Phàm, cậu cho gì vào sữa thế?”


    “Tôi giống người thất đức lắm à? Làm sao tôi có thể cho gì vào cốc sữa mời gia sư yêu quý của tôi được? Chẳng qua là tôi không cẩn thận, mời cô giáo uống sữa đã quá hạn hai tháng mà thôi.”


    Quá hạn… hai tháng?


    “Hướng Vũ Phàm, cậu thật độc ác!” Lại một cơn đau quặn trong bụng. Lạc Phán Phán không chịu nổi nữa, chạy ra khỏi cửa.


    “Bạn học Lạc, cậu chạy nhầm hướng rồi.” Hướng Vũ Phàm ôm lấy thành chiếc sofa, nhìn khuôn mặt xanh tái của Lạc Phán Phán cười sung sướng, từ từ chỉ sang trái. “Nhà vệ sinh ở bên đó.”


    Lạc Phán Phán tức giận nhìn cậu ta, quay người chạy về phía nhà vệ sinh.


    Có lẽ do sữa quá hạn biến chất quá nhiều, có lẽ do Hướng Vũ Phàm quá độc mồm độc miệng, Lạc Phán Phán phải chạy ra chạy vào nhà vệ sinh mười mấy lần mà không yên.


    “Trời đất, cậu vẫn ổn chứ? Không phải là cậu còn phải dạy mình học sao? Sao vẫn còn ngồi trên thế?” Hướng Vũ Phàm thản nhiên ngồi tựa vào sofa, khoanh tay trước ngực, nhìn Lạc Phán Phán đang hết sức khổ sở.


    Hướng Vũ Phàm, cậu ác quá! Cậu chết chắc rồi!


    Lạc Phán Phán cắn răng chịu đựng, ôm bụng, lảo đảo đứng dậy. Hai chân cô mềm nhũn, mới bước được hai bước thì đã xiêu vẹo. Nếu Hướng Vũ Phàm không nhanh tay đỡ thì có lẽ cô đã ngã ngửa ra rồi.


    Hướng Vũ Phàm, lúc đầu chỉ muốn trêu đùa cô, giờ mới phát hiện ra cô thật sự không ổn. Khuôn mặt trái xoan tái xanh, trên trán nổi những vệt màu đỏ, lấm tấm mồ hôi. Đôi mắt vẫn mở to nhưng đã mất đi sự linh hoạt. Môi cô xám và khô lại, không còn sắc hồng nữa.


    Cô ấy vừa mới khỏe mạnh, sao tự nhiên lại ốm yếu như Tây Thi mắc bệnh thế? Lẽ nào ảnh hưởng của sữa quá hạn lại kinh khủng đến vậy? Nghĩ đến nguyên nhân gây ra tình trạng của Lạc Phán Phán có thể là do mình gây ra, Hướng Vũ Phàm cảm thấy có lỗi. “Này, cậu không sao chứ?”


    “Cậu đi mà uống nốt nửa cốc sữa còn lại đi, mười lăm phút sau sẽ biết thế nào là không sao.” Lạc Phán Phán mệt mỏi trừng mắt nhìn cậu ta, muốn đẩy cậu ta ra nhưng tiếc là không đủ sức, hai tay đập lên người cậu ta không khác gì gãi ngứa. “Hướng Vũ Phàm, cậu bỏ tôi ra!”


    “Cậu đừng có cử động! Nhìn mặt cậu xem, trắng bệch như là mặt quỷ ấy. Cậu muốn dọa ai hả? Nói cho tôi biết, cậu muốn gì? Tôi sẽ giúp cậu.” Vừa nói dứt lời, Hướng Vũ Phàm cảm thấy những lời này quá tình cảm, vội vàng giải thích: “Cậu đừng hiểu nhầm, không phải là tôi lo lắng cho cậu, tôi chỉ không muốn cậu gặp chuyện gì không hay ở nhà tôi. Bây giờ chỉ có hai chúng ta ở nhà, nếu cậu xảy ra chuyện gì thì tôi là kẻ đáng nghi nhất, đến lúc đó…”.


    Lạc Phán Phán lườm cậu ta, chặn lại những lời thao thao bất tuyệt đó. “Tôi muốn đi vệ sinh, cậu cũng muốn giúp tôi sao?”
    “…”
    Lạc Phán Phán bĩu môi, rời khỏi Hướng Vũ Phàm, vội vã chạy vào nhà vệ sinh.


    Trong phòng khách, Hướng Vũ Phàm lo lắng không yên nhìn lên đồng hồ treo tường, từng phút từng giây trôi qua. Trước kia, khi nghĩ cách để có thể trêu tức Lạc Phán Phán, cậu cảm thấy thời gian trôi rất nhanh, giờ kim đồng hồ như thể đang đi dạo giữa không trung không có giới hạn.


    Không biết Lạc Phán Phán bây giờ ra sao? Hướng Vũ Phàm lo lắng đi lại trong phòng khách, trong lòng như có lửa đốt.
    Có cần chạy vào xem cô ta thế nào không? Nhưng làm thế, chắc chắn cô ta sẽ cười nhạo cậu, những ngày tiếp theo cậu sẽ phải làm thế nào? Nhưng cô ta bị như vậy có lẽ là do cậu, nếu cậu không quan tâm đến cô ta thì có phải là mất nhân tính không? Rốt cuộc cậu phải làm gì? Hướng Vũ Phàm sốt ruột đi đi lại lại trong phòng.
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #4
    Mười lăm phút đã trôi qua, Lạc Phán Phán vẫn chưa ra, nghĩ đến dáng vẻ liêu xiêu của cô, Hướng Vũ Phàm không khỏi lo lắng, cậu không giữ thể diện nữa, vội vàng chạy tới trước cửa phòng vệ sinh. “Lạc Phán Phán, cậu vẫn ở trong đó chứ?”

    Trong nhà vệ sinh, sau khi giải quyết xong vấn đề của mình, Lạc Phán Phán ngồi nghỉ ngơi một lát để lấy lại tinh thần. Đang thư giãn thì nghe thấy tiếng Hướng Vũ Phàm gọi ngoài cửa. Vốn dĩ đã bị khổ sở vì uống sữa quá hạn, lại nghĩ đến dáng vẻ đáng ghét vừa rồi của cậu ta, cô không thèm để tâm đến cậu ta nữa.


    Bên ngoài cửa, Hướng Vũ Phàm không biết sự tình ra sao, càng gọi to hơn: “Lạc Phán Phán, Lạc Phán Phán, không phải là cậu bị rơi vào bồn cầu rồi đấy chứ?”.

    Cậu biến đi! Cậu mới rơi vào bồn cầu ấy! Cả nhà cậu đều rơi vào bồn cầu! Lạc Phán Phán tức giận nhìn vào cánh cửa, hận rằng không thể xuyên được qua đó để lôi cậu ta vào đánh cho một trận.


    “Lạc Phán Phán, cậu chết rồi à? Nếu chưa chết thì làm ơn thưa lên một tiếng, nếu không tôi sẽ phá cửa để vào đấy.”

    Bên ngoài, Hướng Vũ Phàm lo lắng gõ cửa, đợi một lát không thấy động tĩnh gì, cậu không kiên nhẫn được nữa, lùi ra sau hai bước rồi lao vào cửa. Đúng lúc này, cửa nhà vệ sinh mở “tách” một tiếng. Hướng Vũ Phàm không kịp dừng lại, đâm sầm vào người ở bên trong.


    “Mẹ ơi! Đau quá!” Lạc Phán Phán kêu lên, ôm lấy ngực lùi lại hai bước.
    Hướng Vũ Phàm thấy điệu bộ của cô như thế thì vô cùng sợ hãi, lo lắng hỏi: “Cậu không sao chứ?”.


    Ai bảo là không sao? Tất nhiên là “có sao” rồi! Lạc Phán Phán đau khổ nhìn xuống ngực mình, vốn dĩ nó đang trong thời kỳ phát triển, bị va mạnh thế này, không biết có để lại di chứng gì không?


    “Lạc Phán Phán.” Hướng Vũ Phàm thấy cô không nói gì, càng lo lắng hơn. “Không phải là cậu bị va mạnh quá nên biến thành kẻ ngốc rồi chứ?”
    Cậu mới bị va mạnh mà biến thành kẻ ngốc thì có! Lạc Phán Phán ngẩng đầu lên định mắng cho cậu ta một trận, bỗng nhiên nhận ra sự lo lắng trong đáy mắt cậu ta.


    Cậu ta đang lo lắng cho cô sao? Cũng phải! Cậu ta khiến cô bị đau bụng nửa ngày trời, sau đó lại va vào ngực cô nên thấy xấu hổ, bất kỳ ai trong hoàn cảnh này cũng sẽ cảm thấy ân hận. Nhưng cô không thể dễ dàng tha thứ cho cậu ta được, cô vẫn chưa quên bộ dạng của cô thành ra như thế này là do ai gây ra.


    Nghĩ đến đây, Lạc Phán Phán quyết định sẽ tương kế tựu kế, hành hạ Hướng Vũ Phàm một trận, nếu không cô sẽ không còn là Lạc Phán Phán nữa.


    Không biết là tai họa sắp đổ xuống đầu mình, Hướng Vũ Phàm quỳ gối xuống trước mặt cô, hỏi với giọng đầy quan tâm: “Cậu đừng sợ! Có cần gọi 120 không?”.


    Gọi 120 cái gì? Cậu ta nghĩ mình là một bình hoa yếu ớt sao? Mặc dù cô gầy gò nhưng ít nhất vẫn có thể đứng thẳng được.


    Cô suy nghĩ một hồi rồi bắt đầu thực hiện kế hoạch báo thù của mình. Cô giả vờ ôm lấy bụng. “Hướng Vũ Phàm, bụng tôi rất đau, đầu óc choáng váng.”


    Sự thật là sau khi nghỉ ngơi, bụng cô không còn đau nữa và cô cũng cảm thấy khỏe hơn nhiều. Nhưng để giả vờ giống y như thật, Lạc Phán Phán ôm lấy thái dương, từ từ khuỵu gối dựa vào tường.


    Hướng Vũ Phàm tin là thật, không còn để ý đến việc cậu đang căm ghét cô, đưa tay ra dìu cô. “Cậu có cần nghỉ ngơi một chút không?”


    “Có, nhưng chân mình mềm nhũn ra rồi, e rằng không thể đi được.” Thông thường, lúc này người con trai nên nói: Thế thì để tôi cõng cậu! Tên ngốc trước mặt chắc không phải là ngoại lệ? Nói đi! Mau nói đi! Đúng dịp cô vừa mới tăng được hai cân, hy vọng có thể làm cho cậu ta mệt đờ!


    “À, thế này đi, cậu cứ ngồi nghỉ ở đây một lát.” Nói xong, Hướng Vũ Phàm dìu cô ngồi lên nắp bồn vệ sinh.

    Lạc Phán Phán chau mày trách móc: “Cậu để người bệnh ngồi nghỉ ở trong nhà vệ sinh à?”.


    Hướng Vũ Phàm ngại ngùng xua tay, nói với giọng không thoải mái: “Vốn dĩ tôi nghĩ phải đưa cậu ra phòng khách, nhưng cậu lại không đi được, tôi cũng không còn cách nào khác”.


    Tôi không đi được, lẽ nào cậu không thể cõng tôi sao? Lạc Phán Phán thầm rủa trong lòng. Nét mặt lại thể hiện rõ sự mềm yếu, cô nhẹ nhàng nói: “Mặc dù vậy, không khí trong nhà vệ sinh không tốt cho người ốm, đúng không? Còn nữa, tôi không đi được nhưng cậu có thể mà! Tôi bị đau bụng là do cậu, cậu không thể làm gì cho tôi sao?”.


    Hướng Vũ Phàm nghiêng đầu suy nghĩ, cảm thấy cô nói cũng có lý nên thật thà nói: “Có cần tôi lấy cho cậu nước xịt nhà vệ sinh không?”.
    Hai mắt Lạc Phán Phán tối sầm lại. Cô muốn cầm gạch đập vào đầu cậu ta rồi đâm đầu vào tường.


    Hóa ra cậu bé này không quen roi vọt, nhã nhặn với cậu ta cũng vô dụng.
    Thế là Lạc Phán Phán không vòng vo nữa, nói thẳng thừng: “Bạn Hướng, tôi không muốn ở trong nhà vệ sinh, cậu cõng tôi ra phòng khách được không?”.


    “Tôi cõng cậu?” Hướng Vũ Phàm hốt hoảng trước lời đề nghị của Lạc Phán Phán, giương to mắt nhìn cô hồi lâu như thể nhìn một sinh vật lạ.


    Lạc Phán Phán thấy cậu ta có vẻ không đồng tình, vội vàng ôm bụng tỏ vẻ yếu ớt: “Bụng tôi đau quá… như muốn rơi cả ruột ra ngoài ấy…”.


    “Tôi cõng cậu!” Hướng Vũ Phàm bực bội cắn răng như muốn nói: “Tôi không xuống địa ngục thì ai xuống”, cúi người giục: “Lên đi!”.
    Ồ, cuối cùng thì cũng thuyết phục được tên ngốc này!


    Lạc Phán Phán cười thầm sau lưng Hướng Vũ Phàm, đang định bám lên lưng cậu ta thì cậu ta bỗng quay đầu lại. Nụ cười của Lạc Phán Phán biến mất, cô vội vàng tỏ vẻ đau đớn, mệt mỏi hỏi: “Hướng… Bạn Hướng, cậu sao thế?”.


    Hướng Vũ Phàm nhìn cô chăm chú đến nỗi cô nổi cả da gà, cô đang phân vân không biết có phải cậu ta đã phát hiện ra mưu kế của mình không thì thấy cậu ta hỏi: “Lạc Phán Phán, cậu… nặng sáu mươi cân à?”.


    Con người này thật là…! Bản cô nương còn không được bốn mươi lăm cân nữa là đòi sáu mươi cân!


    Lạc Phán Phán tối mặt lại, cắn răng chịu đựng, thốt lên một câu ngọt ngào: “Yên tâm, tôi rất nhẹ”. Trong lòng cô ngầm đưa ra quyết định, lần này không hành hạ cậu ta đến mức mệt nhừ tử thì cô không còn là Lạc Phán Phán!

    Hướng Vũ Phàm nghi ngờ nhìn cô rồi hậm hực quay đầu lại, đau khổ nói: “Lên đi!”.


    Lạc Phán Phán nở một nụ cười đắc thắng, vui vẻ leo lên lưng cậu ta.
    Đây là lần đầu tiên cô được con trai cõng, lưng cậu ta rộng và phẳng nên cô cảm thấy rất yên tâm. Chỉ có vấn đề là cậu ta mặc áo mỏng quá, cô có thể cảm thấy thân nhiệt trên người cậu ta xuyên qua lớp vải mỏng.
    Lạc Phán Phán cảm thấy không yên, tay ôm lấy gò má đang nóng bừng lên như bị sốt.


    “Đừng động đậy! Rơi xuống bây giờ!” Hướng Vũ Phàm chau mày, xốc người cô lên rồi tiếp tục bước ra phòng khách.

    Lạc Phán Phán cứng đờ người, kịp phản ứng thì mặt đã đỏ bừng lên.
    Á… á… á!!!


    Cậu ta… Cậu ta… Cậu ta vừa mới chạm vào mông cô?!!!


    Sự trong sạch của cô… Trinh tiết của cô… Không đúng! Bây giờ là lúc nào mà còn so đo chuyện này? Hơn nữa, vừa rồi cậu ta làm thế cũng chỉ vì sợ cô rơi xuống chứ không hề có ý gì khác, sao cô có thể nghĩ lung tung như thế! Đúng! Lạc Phán Phán, mày nghĩ quá lên rồi! Không được nghĩ lung tung, chịu khó nghĩ cách gì hành hạ cậu ta thêm thôi! Đây mới là việc mày cần làm bây giờ!


    Nghĩ đến đó, Lạc Phán Phán cảm thấy dễ chịu hơn, trí óc dồn hết vào việc tìm cách báo thù.


    Hướng Vũ Phàm không hề biết những toan tính trong đầu Lạc Phán Phán, cõng cô ra phòng khách, rồi đặt cô ngồi xuống sofa. Vừa ngồi nghỉ một lát thì “đại tiểu thư Lạc” lại nói: “Nhà cậu có thuốc chữa tiêu chảy không? Tôi thấy bụng rất khó chịu, nếu uống thuốc vào chắc sẽ đỡ hơn”.
    Cô không hề nói dối, mặc dù bụng không còn đau như trước làm sao biết được lát nữa có đau hay không? Dù sao uống thuốc vào cũng an toàn hơn.


    Thế là, vừa mới ngồi được vài giây, Hướng Vũ Phàm lại phải đi tìm thuốc cho Lạc Phán Phán.


    Sau một hồi lâu, Hướng Vũ Phàm, trán lấm tấm mồ hôi, đưa ra trước mặt Lạc Phán Phán hai viên Bifico.

    “Tôi chỉ tìm thấy loại này thôi.”


    Lạc Phán Phán cầm lấy thuốc rồi bắt đầu than thở: “Tôi sợ đắng”.


    Hướng Vũ Phàm chau mày, nhìn viên thuốc trên tay cô nói: “Đây là thuốc Tây, bột thuốc đã có vỏ bọc ngoài rồi, uống một ngụm nước là xong, sao mà đắng được?”.


    “Nhưng trước khi tôi uống thuốc, mẹ tôi luôn chuẩn bị mứt táo cho tôi.”
    “Mứt táo? Nhà tôi không có thứ đó, đường có được không?” Nói rồi, Hướng Vũ Phàm lấy hộp đường trên bàn nhét vào lòng cô.


    “Tôi không cần”, Lạc Phán Phán đặt hộp đường lên bàn, kiên quyết nói.


    “Tôi cần mứt táo.”


    “Con gái các cậu thật là phiền phức!” Hướng Vũ Phàm không chịu nổi, chau mày, do dự một lát rồi lấy chìa khóa và ví tiền bước ra khỏi cửa.


    “À, nhớ là phải mua ở Lý Ký Thành Đông đấy, tôi chỉ ăn mứt táo ở đó thôi.”


    Hướng Vũ Phàm suýt nữa thì trượt chân, không dám tin vào tai mình, quay lại nhìn cô, không hiểu là mình có nghe nhầm không. “Thành Đông? Cậu muốn tôi từ Thành Tây chạy sang Thành Đông để mua thứ đồ ăn quê mùa đó cho cậu sao?”

    “Mứt táo rất ngon, không quê mùa chút nào!”


    “Tôi không đi!”


    “Á, đau bụng quá…”


    “…”


    Hướng Vũ Phàm nhìn cô một lát, cuối cùng cũng phải thay giày và bước ra ngoài.


    Lạc Phán Phán thấy cửa nhà bị đập mạnh đến “kinh thiên động địa”, đắc ý cười.


    Hướng Vũ Phàm, tôi cũng phải cho cậu nếm mùi chạy đi chạy lại!
    Nghĩ tới đó, cô cúi đầu nhìn viên thuốc trong lòng bàn tay, cầm cốc nước mà Hướng Vũ Phàm đã chuẩn bị cho cô, cho thuốc vào miệng và uống.
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #5
    Chương 2

    Yêu hầu không thoát được lòng bàn tay Phật tổHơn một tiếng sau, cánh cửa nhà mở ra, Hướng Vũ Phàm người đẫm mồ hôi, cầm một cái túi chạy vào.


    “Mứt táo của cậu đây!” Hướng Vũ Phàm vứt túi mứt táo lên sofa, chỗ Lạc Phán Phán đang ngồi đọc sách, rồi chạy vội vào bếp tìm nước mát trong tủ lạnh, nóng đến chết mất.


    Lạc Phán Phán đặt sách xuống, mở túi ra xem rồi nói vọng vào trong bếp: “Bạn Hướng, cảm ơn cậu đã mua mứt táo cho tôi, nhưng vừa rồi tôi không cẩn thận làm rơi mất thuốc rồi, làm thế nào bây giờ?”.


    “Gì… hả?…” Nghe thấy câu nói không thể ngờ tới của Lạc Phán Phán, Hướng Vũ Phàm ngạc nhiên tới mức phun cả nước ra ngoài, suýt chút nữa thì bị sặc. Vội vàng đặt bình nước đang cầm trên tay xuống, cậu chạy ra khỏi bếp, hỏi với giọng của một người bất hạnh nhất. “Tại sao cậu lại làm mất được? Nhà tôi chỉ còn hai viên thuốc đó thôi! Cậu nói xem bây giờ phải làm thế nào?!”


    “Thế… Hay là cậu chạy ra hiệu thuốc, mua cho tôi hai viên?”
    “…”
    Hướng Vũ Phàm nhìn ra trời nắng gay gắt ngoài cửa sổ, suýt chút nữa thì ngất xỉu.


    Lạc Phán Phán chép miệng, không nói gì, hai tay dường như vô thức ôm lấy bụng.


    Mắm môi mắm lợi, cuối cùng Hướng Vũ Phàm cũng không thoát được cảm giác thấy có lỗi, mở cửa đi mua thuốc. Do quá tức giận nên không chú ý, cậu va vào một người bên ngoài cửa.


    Là ai mà không chịu nhìn gì cả, không biết là tâm trạng của thiếu gia đang không vui sao?


    Hướng Vũ Phàm đầy một bụng tức giận, ngẩng đầu định mắng thì nhìn thấy mẹ đang nghi ngờ nhìn cậu. “Tiểu Phàm? Con vội vàng đi đâu thế?”


    “Ơ… mẹ? Mẹ về rồi ạ? Hôm nay mẹ về sớm thế?”


    “Xong việc thì tất nhiên là về rồi! Đến lượt mẹ hỏi con. Giờ này không phải là đang ngồi trong phòng nghe Phán Phán giảng bài sao? Vì sao lại chạy ra ngoài?”


    “Ơ… Con…” Cậu không thể nói là đi mua thuốc cho Lạc Phán Phán được. Mẹ cậu sẽ muốn biết vì sao cậu lại cố tình lấy sữa quá hạn mời khách uống, có thể cậu sẽ mất tiền tiêu vặt cả năm nay mất!


    Thế là Hướng Vũ Phàm ấp úng hồi lâu mà không nói được lời nào.
    Bà Hướng thấy lạ vội nhìn cậu, nghĩ rằng cậu học nhiều quá nên đâm ra hồ đồ, cũng không hỏi nhiều nữa, bước vào trong nhà.


    Lạc Phán Phán ở trong phòng khách nghe thấy tiếng động, đoán được bà Hướng đã về. Nghĩ đến hành động của mình, cô thấy hơi lo lắng, ngồi trên sofa cũng không còn cảm thấy thoải mái nữa nên vội đứng dậy.


    Bà Hướng bước vào phòng khách, như thường lệ, tiện tay đặt túi xách lên tủ, đang định bước đi thì thấy ai đó đã lục tung hòm thuốc.


    Hướng Vũ Phàm đi theo mẹ vào trong nhà, nhìn thấy thế, đang chuẩn bị tinh thần giải thích vì sao không thu dọn đồ gọn gàng thì đã nghe thấy bà Hướng hỏi: “Sao hòm thuốc bị lục tung thế này? Có ai bị thương à?”.


    Hướng Vũ Phàm rụt cổ lại, ánh mắt bất giác nhìn sang người đang đứng như chịu phạt bên cạnh chiếc sofa.


    Bà Hướng để ý thấy điều đó, lập tức quay đầu lại nhìn Lạc Phán Phán, quan tâm hỏi: “Phán Phán, có phải là Tiểu Phàm bắt nạt cháu không?”.


    “Con không bắt nạt bạn ấy!” Hướng Vũ Phàm vội vàng lớn tiếng phủ nhận.


    Bà Hướng không để ý đến cậu, nhìn thẳng vào Lạc Phán Phán.


    Lạc Phán Phán giật mình, ánh mắt bất an nhìn về phía Hướng Vũ Phàm, hít sâu một hơi rồi trả lời: “Không ạ…”.


    Điệu bộ lo lắng của cô khiến bà Hướng nghĩ cô bị bắt nạt, vì sợ Hướng Vũ Phàm nên không dám nói thật. Thế là bà Hướng dịu dàng nói với cô: “Phán Phán đừng sợ, nếu Tiểu Phàm bắt nạt cháu thì cháu cứ nói với cô, cô sẽ giúp cháu dạy cho nó một bài học”.


    Ồ, cô Hướng có nhầm không? Lẽ nào cô ấy nghĩ con trai của mình có thể làm điều mà trời đất không thể tha với một cô học sinh yếu đuối như cô?


    Lạc Phán Phán nhìn vẻ mặt đầy khích lệ của bà Hướng, rồi nhìn Hướng Vũ Phàm đang đứng phía sau căng thẳng xua tay, một ý tưởng lóe lên trong đầu.


    “Cô ạ, bạn ấy không bắt nạt cháu…”


    Hướng Vũ Phàm nghe thấy thế thì mặt mày trở nên tươi tỉnh, đắc ý nói với mẹ: “Mẹ xem, con đã nói rồi! Sao con có thể bắt nạt bạn ấy được!”.


    Lạc Phán Phán nhìn cậu, tiếp tục nói: “Bạn ấy không cố ý cho cháu uống sữa quá hạn hai tháng, cháu cũng không phải chạy vào nhà vệ sinh mười mấy lần, bạn ấy cũng không nói là cháu bị rơi vào bồn cầu…”.


    Cùng với từng chữ “không” của Lạc Phán Phán, sắc mặt bà Hướng trở nên xanh tái. Không đợi cô nói hết câu bà đã véo tai Hướng Vũ Phàm, tức giận kéo cậu lên tầng hai. “Hướng Vũ Phàm, con là tên tiểu tử thối! Lâu rồi không đánh con nên con dương oai tác quái phải không?”


    “Không phải thế! Không phải thế!” Hướng Vũ Phàm vừa chống cự, vừa không cam tâm quay đầu nhìn Lạc Phán Phán nói: “Cậu là đứa không ra gì! Rõ ràng là cậu cố ý! Cố ý!”.
    Lạc Phán Phán mở to mắt nhìn cậu, khuôn mặt trái xoan thanh tú thể hiện rõ sự thông minh, lanh lợi.


    “Phán Phán, cháu lấy đồ ăn trong tủ lạnh mà ăn, cô sẽ đi xử lý việc này rồi xuống ngay!” Bà Hướng quay đầu lại, dịu dàng nói với cô, rồi quay về phía Hướng Vũ Phàm tức giận nói: “Tiểu tử thối, con còn dám nói lung tung, đợi xem mẹ xử lý con như thế nào! Vẫn còn không chịu nhanh lên!”.


    “Sự việc không phải như vậy…” Người thiếu niên sắp bị “xử lý” tức giận trừng mắt nhìn Lạc Phán Phán, đôi mắt đẹp như tóe lửa. “Lạc Phán Phán, cậu chờ đấy! Cậu chết chắc rồi!”
    Tốt nhất là cậu nên biết cách cứu mạng mình trước!


    Nhân cơ hội bà Hướng không để ý, Lạc Phán Phán đắc ý nháy mắt với cậu, khiến cậu tức đến nỗi có thể khạc ra máu.


    Coi như đó là món quà ra mắt cậu ta, trả lễ cốc sữa quá hạn đáng sợ! Nhân tiện cũng cho cậu ta biết Lạc Phán Phán không phải là con cừu non dễ bắt nạt, những ngày tiếp theo cậu ta nên ngoan ngoãn nghe lời, nếu không… còn nhiều điều đau khổ hơn đang chờ đón cậu ta!


    Hướng Vũ Phàm bị mẹ nhốt vào “phòng tối”, không thể không cảm thấy lạnh sống lưng, bất giác hắt hơi thật to.
    Hướng Vũ Phàm bị thương (nghe nói cậu bé đáng thương này bị mẹ “xử lý” một trận nhừ tử…), bụng Lạc Phán Phán cũng khó chịu nên buổi chiều không học nữa. Thế là ai ở nhà người đó nghỉ ngơi.


    Lạc Phán Phán ở nhà một mình. Bố mẹ cô đều là giáo viên giỏi của trường trung học phổ thông, ngày lễ Quốc khánh trường tổ chức cho giáo viên đi du lịch ở Bắc Kinh nên cả hai người đều đi vắng. Lạc Phán Phán ăn trưa xong, không biết làm gì, đành nằm trên giường đọc truyện tranh. Đang đọc đến đoạn hấp dẫn thì chuông cửa ở dưới tầng reo lên từng hồi.


    Ai đến vào lúc này nhỉ? Lẽ nào là Khanh Nhi! Nguy rồi, cô vẫn còn chưa báo tin thay đổi kế hoạch đi du lịch cho Khanh Nhi! Không phải là cậu ấy đến hỏi tội đấy chứ?


    Nghĩ thế, cô ngó đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống dưới, quả nhiên là cô ấy. Người ở dưới tầng ngẩng đầu lên nhìn, sau khi thấy cô thì vẫy tay gọi ầm lên.


    “Phán Phán, mình Khanh Nhi đây, mau mở cửa đi.”


    Lạc Phán Phán tìm xung quanh, lấy chiếc chìa khóa ở trên tủ gần đầu giường, ném xuống nói: “Chìa khóa đây, cầm lấy, tự mở cửa vào nhé!”.


    Nói xong, Lạc Phán Phán quay lại phòng, nghĩ xem nên giải thích với Khanh Nhi như thế nào.


    Sau hai phút, có người mở cửa phòng, chưa thấy người đâu thì có một vật bằng kim loại sáng lóa bay lại. Lạc Phán Phán nhanh tay bắt được, khi mở ra thì trong lòng bàn tay chính là chiếc chìa khóa mà cô vừa vứt xuống cho Khanh Nhi.


    “Không tồi, vẫn còn bắt được chìa khóa, mình nghĩ rằng cậu ốm sắp chết rồi, không có cả sức để nghe điện thoại nữa!” Cùng với câu nói khiêu khích đó, Đoàn Khanh Nhi xuất hiện bên cạnh cửa phòng, khoanh tay trước ngực.


    Dáng vẻ như vậy thì đúng là đến hỏi tội rồi…


    “Mình có thể giải thích!” Lạc Phán Phán vội vàng vứt chiếc chìa khóa sang bên cạnh, hai tay giơ lên đầu hàng. “Mình không cố ý không đến, thực sự là việc quá đột xuất nên không kịp báo cho cậu…”


    “Không kịp hay là quên?” Đoàn Khanh Nhi cười nhạt, bước đến gần Lạc Phán Phán.


    “Ơ…” Lạc Phán Phán bối rối lùi lại phía sau, không biết nói gì.


    “Cậu thật là tồi, không đến cũng không báo cho mình một tiếng, hại mình đứng ở sân bay chờ cậu cả nửa ngày như một con ngốc! Di động không bắt máy, điện thoại bàn cũng không có người nghe, rõ ràng là cậu cố ý phải không?” Đoàn Khanh Nhi càng nói càng bức xúc, nói đến mức mất cả lý trí, đưa tay bóp lấy cổ cô, lắc lấy lắc để…


    “Không phải, không phải… Cậu bỏ tay ra đi, cậu nghe mình giải thích… Mình không cố ý không nghe điện thoại của cậu, mình quên không mang điện thoại… Á, cứu với…”


    Thấy không thể tiếp tục làm ầm ĩ thêm nữa, Đoàn Khanh Nhi mới hậm hực bỏ tay ra, bực bội nói: “Xét đến tình bạn sáu năm của chúng ta, cho cậu một cơ hội giải thích!”.


    “Ôi…” Lạc Phán Phán ôm lấy cổ vì đau, nghĩ đến việc này lại bực mình. “Là do thần tượng của cậu, Hướng Vũ Phàm, chứ ai nữa!”


    “Vũ Phàm? Chuyện này thì có liên quan gì đến cậu ấy? Cậu mau nói rõ cho mình nghe.”


    “Chuyện là thế này…”


    Lạc Phán Phán đau khổ kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối, tất nhiên là kể cả chuyện cốc sữa quá hạn và vở kịch của mình.
    Nghe xong, Đoàn Khanh Nhi bị kích động, lắp bắp nói: “Cậu nói chúng ta không đi du lịch được là do hoàng tử Vũ Phàm gây ra à?”.


    Lại còn hoàng tử Vũ Phàm nữa… Thật kinh khủng…
    Lạc Phán Phán bặm môi, nổi cả da gà, nói với giọng đầy bức xúc: “Đúng thế, cậu ta còn hại mình phải chạy vào nhà vệ sinh hơn chục lần! À, Khanh Nhi, không phải là cậu rất hiểu cậu ta sao? Cậu có biết điểm yếu của Hướng Vũ Phàm là gì không?”.


    “Điểm yếu?” Đoàn Khanh Nhi đề phòng, điều này có liên quan đến sự an toàn của thần tượng của cô, lập tức lấy lại tinh thần, cảnh giác hỏi Lạc Phán Phán đang bặm môi vẻ tức giận: “Cậu hỏi thế làm gì?”.


    Lạc Phán Phán cười phá lên, bóp cổ Khanh Nhi nói: “Mình còn phải gặp hoàng tử Vũ Phàm nhà cậu sáu ngày nữa, tất nhiên là mình muốn hiểu cậu ấy hơn để dễ nói chuyện thôi mà!”.


    “Mình không tin, rõ ràng là cậu muốn làm điều gì đó không tốt cho hoàng tử Vũ Phàm của mình!” Đoàn Khanh Nhi không nhanh nhạy, muốn thoát khỏi câu hỏi của Lạc Phán Phán nhưng tiếc là đã muộn.


    Lạc Phán Phán bóp cổ mạnh tay hơn, cười nói: “Khanh Nhi thân yêu, mình tin là cậu sẽ không đánh mất tình cảm quý giá sáu năm giữa chúng ta vì một anh chàng ngốc nào đó, đúng không?”.


    Tình bạn rất đáng quý, sinh mệnh còn quý giá hơn, hoàng tử Vũ Phàm, xin lỗi cậu…


    Đoàn Khanh Nhi thầm tạ lỗi với Vũ Phàm một giây, sau đó tỏ vẻ thân mật, thương lượng với Lạc Phán Phán ra vẻ biết thì phải nói…


    “Đương nhiên rồi, Đoàn Khanh Nhi mình là người rất trân trọng bạn bè! Phán Phán, cậu bỏ tay ra đi… Mình nói cho cậu biết, Hướng Vũ Phàm sợ nhất bố mẹ cậu ấy, bởi vì nếu làm họ tức giận, họ sẽ cắt tiền tiêu vặt của cậu ấy. Nghe nói để chống đối bố mẹ, cậu ấy đã bỏ nhà đi 102 lần, nhưng cuối cùng vì vấn đề thiếu thốn tiền nong nên lại ngoan ngoãn về nhà nhận tội.”
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #6
    Sợ bố mẹ sao?

    Lạc Phán Phán nhớ lại lúcbuổi sáng, Hướng Vũ Phàm bị bà Hướng dạy cho một bài học, có vẻ như cậu taấy rất sợ mẹ.

    Nghe nói bố của Hướng Vũ Phàm đi công tác ở Hồng Kông, nhưng vẫn còn có mẹ cậu ta vẫn ở đây, như vậy là tốt rồi! Sau này chỉ cần Hướng Vũ Phàm nổi loạn với cô thì cô sẽ có cách đối phó với cậu ta!


    Nghĩ đến đây, Lạc Phán Phán cảm thấy rất vui, kéo Đoàn Khanh Nhi chạy ra ngoài nói: “Đi thôi, chúng ta đi ăn kem, mình đang rất vui, hôm nay mình sẽ mời cậu!”.


    Đoàn Khanh Nhi nhìn thấy nụ cười trên môi người bạn thân, không khỏi rùng mình, trong lòng thấy thầm thương thần tượng của mình.

    Hoàng tử Vũ Phàm thân yêu, cậu hãy tự hãy tự cầu xin thần may mắn cho chính mìnhđi…


    Ngày thứ hai của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, cũng là ngày thứ hai Lạc Phán Phán kèm Hướng Vũ Phàm học bài.

    Từ sáng sớm, Lạc Phán Phán đã đến nhà họ Hướng, người mở cửa vẫn là bà Hướng.


    “Phán Phán, cháu đến rồi à? Đã ăn sáng chưa?”


    “Dạ, cháu ăn rồi, bạn Hướng đâu ạ?” Lạc Phán nhìn khắp phòng khách nhưng không thấy bóng dáng Hướng Vũ Phàm đâu cả.


    “Tiểu Phàm đang đợi cháu ở trong phòng học, mau lên đi! À, phòng học là phòng thứ ba bên trái trên tầng hai.”

    “Vâng ạ, cảm ơn cô.”


    Mở cửa phòng học, Lạc Phán Phán nhìn thấy Hướng Vũ Phàm đang ngồi quay lưng lại làm gì đó, không gian có vẻ rất yên bình.


    Cửa sổ phòng học mở toang, ánh nắng rực rỡ xuyên qua cửa kính chiếu vào trong phòng, nhẹ nhàng đậu lên người Hướng Vũ Phàm, nhảy nhót trên tóc cậu. C, cậu ta đang chăm chú đọc cái gì đó. Ánh nắng dịu dàng khiến cho khuôn mặt đẹp sáng bừng lên.


    Hiếm khi nào thấy cậu ta chăm chỉ như vậy, không biết cậu ta đang làm gì? Đọc sách, hay là ôn bài?



    Lạc Phán Phán sợlo làm cậu ta phân tâm cậu ta học hành, cố gắng thật nhẹ nhàng bước đến phía sau cậu ta. Ngó đầu xem, nụ cười trên môi cô vụt biến mất, trán nhăn lại.


    “Hướng Vũ Phàm, cậu lại chơi gGame online à?” Lạc Phán Phán kéo chiếc laptop trước mặt cậu ta, tay run lên chỉ vào hình ảnh 3D rực rỡ trên màn hình, tức giận gần nhưtới mức nói không nên lời.


    Cô tưởng rằng cuối cùng cậu ta cũng hiểu được kiến thức trong sách vở quý giá như thế nào, đang cố gắng chăm chỉ học hành để bổ sung những phần kiến thức bị rỗnghổng. Kết quả là, cậu taấy rất chăm chỉ, nhưng không phải chăm chỉ học hành mà là chăm chỉ chơi gGame online! Đúng là chứng nào tật nấy.


    “Tôi thích chơi, cậu có thể cấm tôi sao?” Hướng Vũ Phàm không thèm nhìn cô, kéo laptop lại, tiếp tục điều khiển nhân vật của mình chiến đấu với quái vật, mười ngón tay thon dài nhấn gõ bàn phím kêu lách tách.
    Lạc Phán Phán tức nổ đom đóm mắt, ngón tay nhỏ nhắn bất ngờ nhấn một nút.


    Màn hình rực rỡ sắc màu lập tức tối đen…


    Hướng Vũ Phàm lặng người mất hai giây,. sSau khi kịp phản ứng lại, cậu ta nhảy dựng lên, túm lấy cổ áo Lạc Phán Phán quát to: “Con bé này, món nợ hôm qua tôi còn chưa tính sổ với cậu, hôm nay lại còn đến quấy nhiễu?!”.

    “Cậu phải nói ngược lại mới phải!” Lạc Phán Phán tức giận đẩy tay cậu ta ra, không khách khí nói,: “Tôi nhớ là cậu quấy nhiễu tôi trước, nếu không có cái yêu cầu quá quắt của cậu, thìbây giờ này tôi đã đang ngồi ở nhà hàng nào đó tại Dao Mục mà ăn một bữa sáng ngon lành rồi! Cậu quấy nhiễu tôi, giờ lại muốn đá tôi đi sao? Không có lối thoát đâu!”.


    Dáng vẻ của cô ta bây giờ rất đanh đá, không còn chút gì nhu mì của con thỏ trắng hôm qua nữa. Nghĩ lại những gì hôm trước cô ta làm với mình, cuối cùng Hướng Vũ Phàm cũng hiểu ra tất cả. Có lẽ cô bé trước mặt đã hận cậu tới tận xương tủy, hận đến mức muốn róc xương lóc thịt cậu.
    Nhưng, muốn hiểu rõ mọi chuyện thì cũng phải hỏi xem cô taấy định thế nào?


    Nghĩ đến đây, Hướng Vũ Phàm từ từ đứng dậy, nhìn cô ta thấp hơn cậu nửa cái đầu, hỏi một cách hờ hững: “Thế cậu muốn thế nào?”.
    “Tôi chẳng muốn thế nào. Đã thế này rồi thì phải làm cho tốt. Tôi chỉ muốn trong sáu ngày tiếp theo, cậu phải phối hợp với tôi để hoàn thành kế hoạch học tập. Sau sáu ngày, cậu đi đường cậu, tôi đi đường tôi, sau này tốt nhất là không gặp nhau nữa!”


    Hướng Vũ Phàm “hừ” một tiếng, nghếch cằm lên hỏi: “Thế tôi không phối hợp thì sao?”.


    “Tôi nghĩ, cậu không nên từ chối tiền tiêu vặt của cậu, đúng chứ?”
    Hướng Vũ Phàm vô cùng thảng thốt, nheo mắt lại hỏi lạnh lùng: “Cậu nói vậy là có ý gì?”.


    “Nghe nói nếu mẹ cậu không vui thì sẽ cắt tiền tiêu vặt của cậu. N, nếu cậu không phối hợp với tôi thì đừng trách tôi mách mẹ cậu!”
    “Cậu!”


    “Được rồi, chúng ta không phí lời nữa, bắt đầu học thôi!” Nói xong, Lạc Phán Phán thu hết đồ đạc, xếp gọn vào một góc, sau đó đặt vở và tài liệu ôn tập trước mặt Hướng Vũ Phàm.


    “Tôi không muốn!” Hướng Vũ Phàm tức giận quay đầu đi, không thèm xem.


    “Cậu thật sự không muốn à? Để tôi đi gặp mẹ cậu…”


    Lạc Phán Phán quay người định bước đi.



    Một cánh tay giữ cô lại.


    , “Không được đi!”
    “Không đi cũng được, thế thì chúng ta bắt đầu học.”


    Hướng Vũ Phàm trừng mắt nhìn cô, cô cũng không ngại ngần trừng mắt nhìn cậu ta. Hai người nhìn nhau vài giây, cuối cùng thì Hướng Vũ Phàm cũng phải chấp nhận vì “lợi ích kinh tế” của mình.


    Tiền không phải là chìa khóa vạn năng, nhưng không có tiền thì không thể làm được rất nhiều điều.


    Quá trình bổ sung kiến thức là rất vất vả, đối với Hướng Vũ Phàm, Lạc Phán Phán chủ yếu là muốn lấy việc công báo thù riêng!


    Ngoài cả đống câu hỏi luyện tập dày cộp đến mức đủ đè chết người, mỗi lần mẹ cậu đem đồ ăn lên, cô lại tỏ vẻ rất ngoan ngoãn, lanh lợi, n. Nói năng dịu dàng, dễ nghe, quan tâm đến cậu hơn, nhường đồ ăn cho cậu. Mẹ cậu vừa quay người đi, cô đã biến thành Mẫu Dạ Xoa, mượn danh là gia sư, vênh mặt hất hàm sai khiến cậu, còn chiếm cướp luôn cả đồ ăn vặt của cậu. Nói thẳng ra, cô là một đứa con gái xấu bụng và lật lọng!
    Nhưng không sao, không chống lại được, lẽ nào cậu cũng không trốn được? Tuy nhiên, sự thực đã chứng minh, căn phòng nhỏ như thế này thì cậu có trốn ở đâu cũng không thoát được sự kiểm soát của cô.


    Mỗi lần cậu bị đau đầu vì các bài toán cô giao làm cho đau đầu, muốn nhân cơ hội đi vệ sinh để trốn trong đó nghỉ ngơi một lát, cô đều cầm điện thoại đứng ngoài nhà vệ sinh, miệng giống như đang niệm chú:, “1, 2, 3, 4, 5, 6…” đếm thời gian. Đau khổ nhất là mỗi lần như thế, âm lượnggiọng cô nói đều rất rõ ràng, để đủ để cho cậu nghe thấy nhưng mẹ cậu không hề biết. Tiếng đếm của cô giống như ngàn vạn con kiến dần dần chui vào trong đầu cậu, suýt chút nữa khiến cậu phát điên…
    Đợi mãi mới đến bữa trưa, trong lòng mong ngóng cô mau biến đi để cậu dễ thở một lát, không ngờ…


    “Đang định gọi thì các con đã xuống rồi.” Bà Hướng đang bày thức ăn lên bàn, nhìn thấy hai người xuống liền cười vui vẻ,. “Mau đi rửa tay rồi ăn cơm thôi.”


    “Cô Hướng, cháu về nhà trước, chiều cháu lại đến.” Lạc Phán Phán cười, lễ phép gật đầu chào bà Hướng.

    Trời, con người này lại biến thành một con thỏ trắng ngây thơ vô hại, đeo một cái mặt nạ ngoan ngoãn, hiền lành để lừa mẹ cậu,. Hướng Vũ Phàm nhìn Lạc Phán Phán đầy vẻ căm ghét, trong lòng cầu mong cho mẹ mình thông minh hơn, không bị con yêu nữ này lừa lọc.


    Tiếc rằng bà Hướng lại không nghĩ giống cậu, giữ cô lại,. “Đừng về, ở lại ăn cơm trưa đi, cô đã nấu cả cơm cho cháu rồi.”


    Đang đứng đợi Lạc Phán Phán biến ra khỏi cánh cửa nhà mình, Hướng Vũ Phàm nghe thấy thế suýt chút nữa thì trượt chân, ngã lăn ra cầu thang.
    Không được! Cậu tuyệt đối không để con yêu tinh này ở lại, ăn cơm cùng cô ta thì cậu không thể tiêu hóa nổi…

    Hướng Vũ Phàm nghĩ vậy, vội vàng nêu ra lý do có vẻ rất hợp lý: “Không được rồi. Cô giáo vẫn đang đợi bạn Lạc ở nhà mà!”.


    “Thế thì làm sao, gọi điện cho cô giáo là được!” Bà Hướng nói rồi rút điện thoại ra.


    “Không cần đâu ạ, bố mẹ cháu đều đi du lịch rồi, nhà cháu không có ai ở nhà.” Lạc Phán Phán không thèm để ý đến vẻ mặt đau khổ, sầu não của Hướng Vũ Phàm, cười nói:, “Cô Hướng đã có lời mời thì cháu đành dày mặt ở lại xin một bữa cơm vậy.”.


    “…”
    Hướng Vũ Phàm bặm môi lại, không nói được gì. Cuối cùng thì cậu cũng hiểu được thế nào là “số kiếp đã định”, có khi Lạc Phán Phán là do ông trời cử xuống để trừng trị cậu.


    Ngược lại với sự đau khổ của Hướng Vũ Phàm, Lạc Phán Phán vui vẻ ở lại. B, bà Hướng rất vui mừngvẻ, lúc ăn cơm còn liên tục gắp thịt cho Lạc Phán Phán.


    “Này, Phán Phán, ăn món này đi, món này được làm từ thịt cua đấy!”
    “Cảm ơn cô Hướng.”


    “Cháu khách khí làm gì, cứ tự nhiên như ở nhà. Hôm nay thịt gà rất ngon, cháu ăn nhiều vào! Món đậu phụ Tây Thi này cũng ngon, con gái ăn nhiều đậu rất tốt cho da. Còn món này nữa…”


    Hướng Vũ Phàm cắn đũa nhìn hai người, trong lòng thấy tủi thân.
    Đũa của mẹ cậu có nhầm hướng không? Cậu mới là đứa con trai yêu quý của mẹ cậu chứ! Vì sao mẹ cậu lại nhiệt tình gắp thức ăn cho con bé đó thế?


    Bà Hướng không hề nhận ra sự tủi thân trong lòng cậu, vẫn vui vẻ gắp thức ăn cho Lạc Phán Phán.


    Bà cố gắng gắp hết các món ăn trên bàn vào bát của Lạc Phán Phán!
    Hướng Vũ Phàm không được quan tâm, cuối cùng không nhẫn nhịn được nữa, lên tiếng phản đối: “Mẹ, các món trên bàn bị mẹ gắp hết rồi, con ăn gì đây?”.


    “Nhìn lại con xem, lớn thế này rồi mà còn làm nũng.” Bà Hướng nói xong, đũa đang dừng lại trên đĩa rau liền gắp đặt vào bát cậu., “Này, con ăn nhiều rau vào, rất tốt cho sức khỏe.”


    Hướng Vũ Phàm cúi đầu nhìn miếng củ cải trong bát, rồi nhìn sang, thấy bát của Lạc Phán Phán có rất nhiều thịt gà, thịt cua, mà không nói được lời nào.


    Đang ăn được nửa bữa, bà Hướng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, đứng dậy dặn dò: “Mẹ vào bếp xem canh đã được chưa, các con ăn đi nhé. Phán Phán, cháu ăn nhiều cá vào nhé, cá rất tươi. Tiểu Phàm, con phải tiếp đãi Phán Phán cho chu đáo.”.


    “Vâng!” Hướng Vũ Phàm đáp trả lời mẹ, bà Hướng mới yên tâm bước vào bếp.


    Hai người tiếp tục ăn, Lạc Phán Phán muốn gắp đậu, tuy nhiên, nhưng đũa chưa kịp chạm vào miếng đậu trắng ngon lành thì có người đã chuyển đĩa sang chỗ cô không gắp được.


    Lạc Phán Phán lườm “kẻ đó”, không nói gì cả, đũa chuyển sang hướng khác, muốn gắp cá. Tuy nhiên,Nhưng trước khi đũa cô còn chưa kịp chạm vào miếng cá một giây thì một đôi đũa khác đã chắn ngang, gạt đũa của cô ra.


    Lạc Phán Phán chau mày, mất hết cả kiên nhẫn nhìn cậu ta hỏi: “Hướng Vũ Phàm, rốt cuộc là cậu muốn gì?”.


    “Cậu nói gì thế, chẳng qua là tôi làm theo lời mẹ tôi dặn thôi, tiếp đãi cậu thôi!” Hướng Vũ Phàm nháy mắt với cô, nụ cười khó hiểu quen thuộc xuất hiện trên môi cậu.


    Con người này muốn chơi trò gì đây? Lạc Phán Phán lạnh lùng nhìn cậu ta, đặt đũa xuống, quyết định tìm hiểu xem rốt cuộc cậu ta muốn làm gì.
    Chỉ thấy Hướng Vũ Phàm dùng đũa gắp hết thịt cá vào bát mình, sau đó lấy miếng xương cá gắp vào bát cô, cười nói: “ Bạn Lạc Phán Phán, mời ăn xương cá.”.


    “Cậu đắc ý quá nhỉ?! Tôi muốn xem một lát nữa cậu sẽ giải thích với mẹ cậu thế nào.” Lạc Phán Phán lườm cậu ta, không thèm chấp hành động trẻ con đó.
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #7
    “Điều này thì không cần bạn Lạc phải lo lắng, tất nhiên là tôi có thể giải quyết được, bạn lo mà thưởng thức món xương cá của bạn đi!”

    Một lát sau, bà Hướng quay lại, nhìn thấy bát xương cá của Lạc Phán Phán, vô cùng ngạc nhiên hỏi: “Phán Phán, cháu thích ăn cái này à?”.


    Cô không phải là mèo, sao lại thích xương cá được? Lạc Phán Phán bặm môi, đang định kể cho bà Hướng nghe hành động của con trai bà thì Hướng Vũ Phàm đã nói: “Mẹ, mẹ nhầm rồi, bạn Lạc giúp con gỡ xương cá. Mẹ xem, thịt cá đang ở bát của con mà!”.


    “Ồ, vậy sao?” Bà Hướng vui vẻ nhìn Lạc Phán Phán khen ngợi.



    “Phán Phán thật là ngoan.”


    “…”


    Câu chuyện đã đến mức này, cô làm sao có thể nói ra sự thật được nữa?


    Lạc Phán Phán không nói gì, chỉ cười khổ sở, quay sang nhìn Hướng Vũ Phàm đang nhồm nhoàm ăn, đắc ý nháy mắt với cô.


    Thật đúng là đồ trẻ con! Bĩu môi, Lạc Phán Phán gắp xương cá ra khỏi bát, tiếp tục ăn cơm


    Buổi chiều, Lạc Phán Phán ra đề cho Hướng Vũ Phàm viết một bài văn về chủ đề: “XX của tôi”. Trong đó, XX có thể là người, cũng có thể là vật.


    Hướng Vũ Phàm vừa nghe đã nói, giọng không vui: “Vì sao tôi phải viết một thứ trẻ con như thế? Tôi nhớ là thầy giáo đã cho tôi viết chủ đề này từ năm học lớp bốn rồi!”.


    “Biết thế là tốt. Nếu cậu không viết nổi chủ đề này thì trình độ của cậu đúng là không bằng học sinh tiểu học!”


    Cậu ta bĩu môi nói: “Ngồi ở đây tôi không viết được”.


    “Lẽ nào viết văn cũng cần phải có địa điểm thích hợp sao?” Lạc Phán Phán không vui khi nhìn thấy cậu ta ngồi ngây ra không chịu làm gì, cuối cùng đành nhượng bộ nói: “Thế cậu muốn thế nào?”.


    “Tôi phải ra ngoài, phải quan sát mọi người xung quanh mới có thể viết hay được.” Hướng Vũ Phàm ngẩng cao đầu, hùng hồn tuyên bố. “Rất nhiều nhà văn lớn phải tìm cảm hứng từ thực tế, tôi cũng cần ra ngoài để tìm cảm hứng cho mình!”


    Chỉ là một bài văn trình độ tiểu học mà phải đi tìm cảm hứng sao? Môi Lạc Phán Phán bặm lại khổ sở, không biết nên khóc hay nên cười. Tại sao cô lại gặp phải một học sinh ngốc như thế này chứ?


    Mặc dù không thích, nhưng để tránh làm tăng thêm mâu thuẫn giữa hai người, Lạc Phán Phán vẫn quyết định nhượng bộ: “Cậu muốn quan sát cũng được, nhưng không nhất thiết phải ra ngoài. Trong nhà này không phải là có hai người cho cậu quan sát sao?”.


    “Hai người? Đâu?” Hướng Vũ Phàm chớp mắt, nhìn quanh quẩn giả vờ như không hiểu hỏi: “Đâu?”.


    Lạc Phán Phán nắm chặt tay lại, cố gắng không đấm vào mặt cậu ta, tức giận chỉ vào mình, rồi chỉ ra ngoài cửa. “Lẽ nào tôi và mẹ cậu không phải là người sao?”


    Cậu ta bĩu môi, nhìn cô, giọng khiêu khích: “Cậu và mẹ tôi cũng được coi là người sao? Phải gọi là Mẫu Dạ Xoa mới đúng! Tôi không quan tâm, tôi muốn ra ngoài đường ngắm những cô gái xinh đẹp! Tôi muốn viết về người đẹp, tôi muốn…”.


    Tên tiểu tử này… Lạc Phán Phán hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay lại, quyết định cho cậu ta một quả đấm. Nhưng cô chưa kịp ra tay thì đã nghe thấy tiếng kêu la: “Á…”.


    Nhìn Hướng Vũ Phàm, chỉ thấy cậu ta đang ôm đầu, đau đến mức nhảy dựng lên, liên tục kêu: “Á… á”.


    Ơ, cậu ta sao thế nhỉ? Cô vẫn chưa ra tay mà! Lẽ nào cô không cần ra tay mà có thể dùng ý nghĩ đánh người? Lạc Phán Phán đang suy luận lung tung, bỗng nghe thấy có tiếng quát.


    “Hướng Vũ Phàm, tên tiểu tử này, cằm chưa mọc râu mà đã dám chửi mẹ? Có phải là không cần tiền tiêu vặt của năm nay nữa không?”


    Lạc Phán Phán quay lại nhìn, quả nhiên nhìn thấy bà Hướng đang tức giận đứng ở cửa phòng, hai tay chống nạnh, một chân không còn dép nữa… Có lẽ chiếc dép đó đã bay lên đầu Hướng Vũ Phàm rồi…


    Hóa ra là “kiệt tác” của cô Hướng.


    Nhìn sang Hướng Vũ Phàm, cô thấy cậu ta đang rất tức giận, nhưng khi nghe thấy giọng nói quen thuộc đó, cậu ta cứng đờ người.


    Hướng Vũ Phàm quay đầu lại, khuôn mặt tức giận liền nở nụ cười rạng rỡ. “Ôi, mẹ, không nhìn thấy mẹ có một lát mà con đã thấy mẹ ngày càng xinh đẹp.”


    “Thật sao?” Bà Hướng không cười, trừng mắt nhìn cậu, bước lại gần. “Nhưng mẹ vừa nghe thấy có người nói mẹ là Mẫu Dạ Xoa.”


    “A! Sao thế được? Nhất định là mẹ nghe nhầm rồi!” Hướng Vũ Phàm cười trừ, lùi lại phía sau. Thật không may, lưng cậu đã chạm vào tường. Lần đầu tiên Hướng Vũ Phàm cảm thấy phòng học thật là nhỏ bé.


    “Thật vậy sao?” Bà Hướng cười nhạt, tiến sát đến chỗ cậu. Hướng Vũ Phàm hành động rất nhanh, lấy ngay quyển vở văn giơ trước mặt. “Mẹ, mẹ xem, thật sự là con không nói dối mẹ!”


    Bà Hướng chau mày, nghi ngờ cầm quyển vở trong tay cậu, vừa giở vừa hỏi: “Đây là cái gì?”.


    “Đây là vở viết văn, bạn Lạc vừa ra đề cho con viết về: “XX của tôi”, ngay lập tức con nghĩ đến mẹ.” Hướng Vũ Phàm giải thích, mở to mắt để mẹ có thể nhìn thấy rõ sự thành khẩn của cậu.


    Trời! Thật đúng là giỏi nịnh hót! Lạc Phán Phán đang bĩu môi, khinh thường hành động tiểu nhân của Hướng Vũ Phàm thì nghe thấy bà Hướng hỏi: “Phán Phán, đúng vậy không?”.


    “À… Ơ…” Đột nhiên bị nhắc đến tên, Lạc Phán Phán không biết trả lời như thế nào, bối rối nhìn Hướng Vũ Phàm. Chỉ nhìn thấy cậu ta cố gắng biểu thị điều cậu ta muốn nói, đầu tiên là làm động tác khoanh tay “chịu thua”, sau đó lại khổ sở nháy mắt với cô.


    Đúng là tiểu nhân, đến lúc này lại cầu cứu cô! Vừa rồi khi nói cô là Mẫu Dạ Xoa, không thấy cậu ta biết điều như thế! Lạc Phán Phán thấy bực bội trong lòng nhưng cuối cùng cũng đành gật đầu. Được rồi, cậu ta thành khẩn như thế nên lần này cô bỏ qua cho cậu ta!


    Bà Hướng thấy cô gật đầu nên cũng không hỏi thêm gì nữa.
    “Được rồi, có Phán Phán ở đây, lần này mẹ bỏ qua cho con!” Bà Hướng vui vẻ hỏi: “Con vừa nói là muốn viết về mẹ, đúng không? Lúc nào viết thế?”.


    Hướng Vũ Phàm nói với giọng buồn buồn: “Lúc nào cũng được ạ”.


    “Vậy bây giờ viết luôn đi.” Bà Hướng đặt quyển vở vào tay cậu, rồi bước tới ngồi xuống chiếc sofa gần đó, tay chống cằm, rất ra dáng một phụ nữ thanh cao, quý phái. “Nghe nói cần quan sát thực tế mới có thể viết hay. Mẹ có cần tạo dáng để con quan sát không? Như thế này được chưa? Hay là như thế này? Không thì thế này?”


    Nói rồi, bà Hướng thay đổi tư thế, từ hiền hậu, thanh cao đến đáng yêu…


    “…”


    Lạc Phán Phán bặm môi, quay người đi, giữ im lặng quyết định không để những hành động buồn cười này ảnh hưởng đến hình ảnh đẹp đẽ trước đây của cô Hướng.


    Hướng Vũ Phàm cũng thấy ngại, bèn nói: “Mẹ, mặc dù mẹ tạo dáng rất… rất độc đáo… nhưng viết văn và vẽ không giống nhau, con không cần người mẫu, cũng không cần mẹ… Ôi… tạo dáng…”.


    “Ồ, vậy sao?” Bà Hướng không tạo dáng nữa, tỏ vẻ tiếc nuối nói: “Vậy là mẹ không giúp được con rồi”.


    Hướng Vũ Phàm lau mồ hôi rịn ở hai bên thái dương, cười nói: “Không sao, không sao. Mẹ, mẹ không cần giúp, chỉ cần ngồi bên cạnh nhìn con viết là được rồi!”.


    “Ồ, thế thì được!” Bà Hướng mím môi, bước về phía Lạc Phán Phán, đi được một đoạn lại quay đầu hỏi: “Có thật là không cần không?”.


    “Tuyệt đối không!” Hướng Vũ Phàm trả lời chắc như đinh đóng cột.
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #8
    “Được rồi! Con cố gắng nhé!” Bà Hướng hơi thất vọng, bước tới cạnh Lạc Phán Phán và ngồi xuống.

    Hướng Vũ Phàm thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy quyển vở, ngồi vào bàn học, cắn bút vẻ trầm tư. Cậu cúi đầu, tỏ ra rất chăm chỉ, viết một lát, rồi lại nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó lại cúi đầu viết…

    “Cô đột nhiên nhận ra là khi con trai cô chăm chú làm điều gì đó, trông nó rất đẹp trai!” Bà Hướng nghiêng đầu, vui mừng nhìn Hướng Vũ Phàm miệt mài làm bài.

    “Vâng!” Lạc Phán Phán không thay đổi sắc mặt, nhìn cậu ta, nuốt nước bọt, gật đầu đồng ý.

    Thời gian trôi qua, sau hơn một giờ đồng hồ, cuối cùng Hướng Vũ Phàm cũng đặt bút xuống, tuyên bố: “Con viết xong rồi!”.

    “Viết xong rồi? Để tôi xem!” Lạc Phán Phán vội vàng cầm lấy quyển vở, bà Hướng cũng ghé đầu nhìn, sốt ruột xem con trai mình viết được kiệt tác như thế nào. Hai người yên lặng nhìn vào vở, chỉ thấy viết rằng:

    Mẹ của tôi

    Tôi có một người mẹ, bà có hai con mắt, một cái mũi, còn có một cái miệng rộng đỏ lòm.

    Đó chính là mẹ của tôi.

    … Yên lặng… Yên lặng…

    Sau một lát lặng im, Lạc Phán Phán thất vọng lắc đầu, không còn lời nào để nhận xét trình độ viết văn của Hướng Vũ Phàm.

    Quay sang nhìn bà Hướng, cô chỉ thấy môi bà run run, sắc mặt tái xanh, tay nắm chặt lại. Sau đó, có một tiếng gầm giống như sư tử, suýt chút nữa làm bay cả nóc nhà.

    “Hướng Vũ Phàm, cút ngay ra khỏi nhà! Không tưới xong vườn hoa phía trước và sau nhà thì không được bước vào cửa!”

    Hoa viên nhà họ Hướng không rộng cũng không hẹp. Diện tích của thảm cỏ trước nhà và vườn hoa sau nhà cộng lại to bằng một sân bóng rổ bình thường, tưới hết nước cho chỗ hoa cỏ đó không phải là một việc dễ dàng. Lại vào đầu giờ chiều, ánh nắng gay gắt chiếu thẳng vào người khiến cho công việc này càng vất vả hơn.

    Lạc Phán Phán đứng dưới bóng cây um tùm, phe phẩy quạt liên tục, ánh mắt dõi theo người đang tưới nước.

    Dưới ánh nắng chói chang, hình ảnh cậu rất mơ hồ, mồ hôi nhỏ giọt trên khuôn mặt. Nước phun ra từ vòi phun lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời giống như cầu vồng.

    Thật ra ở vườn hoa và thảm cỏ đều có thiết bị tưới nước tự động, không cần phải cầm ống phun dưới ánh nắng gay gắt như thế. Những việc Hướng Vũ Phàm đang làm nói trắng ra là do cậu ta tự chuốc lấy. Cô là người chịu đen đủi theo, không được ngồi trong phòng điều hòa mát mẻ, phải đứng dưới vòm cây giám sát cậu ta.

    Lạc Phán Phán thở dài chán nản, phe phẩy quạt, nói với người đang tưới cây, mồ hôi ướt đầm trên lưng: “Tôi nói thật, Hướng Vũ Phàm, cậu đúng là có tài. Ngồi hơn một giờ đồng hồ, chỉ viết được hai câu văn nát bét!”.

    Hướng Vũ Phàm lau mồ hôi trên trán, bực bội quay đầu lại, trừng mắt nhìn cô nói: “Có cách nào khác đâu, tôi nghĩ mãi cũng chỉ viết được hai câu đó thôi! Cậu không thể không biết rằng, tôi không có khiếu viết văn, ai bảo cậu bắt tôi viết!”.

    “Tôi biết cậu không có khiếu, chỉ là không ngờ rằng trình độ của cậu lại kém đến mức đó! Tự nhiên lại viết là có hai con mắt, một cái mũi, tôi có một con mắt, hai cái mũi à? Lẽ nào cậu không thể viết những câu văn hay hơn? Còn nữa, rõ ràng là cậu biết cô Hướng ngồi bên cạnh, sao lại viết là có một cái miệng rộng đỏ lòm? Không phải là cậu muốn vuốt râu hùm, muốn chết sao?”

    Hướng Vũ Phàm vừa tưới hoa, vừa trách móc: “Không phải là trong vở cậu ghi, cái gì mà khi viết văn phải vận dụng nhiều thành ngữ, điển cố, tôi nghĩ nát óc mới ra câu thành ngữ đó! Vốn dĩ tôi muốn viết là “sư tử há miệng to”, nhưng sau nghĩ lại, cụm từ này có năm chữ, trong đầu nghĩ thành ngữ đều có bốn chữ nên sửa thành “miệng rộng đỏ lòm”… Lạc Phán Phán, nói đi nói lại, có thành ngữ nào có năm chữ không?”.

    “…” Đúng là trẻ con không dễ dạy!

    Lạc Phán Phán đang thầm kêu số phận mình sao đen đủi, không buồn nhắc đến chuyện mất kỳ nghỉ lễ Quốc khánh nữa, cô lại gặp ngay một tên ngốc! Hướng Vũ Phàm ở phía bên kia lại nói: “Lạc Phán Phán, cậu rảnh rỗi thế, không bằng sang đây giúp tôi một tay!”.

    “Tôi có điên đâu. Trời nắng thế, tôi không muốn bị biến thành cái bánh nướng!”

    “Trời, con gái bọn cậu sao lại điệu đà thế, phơi nắng bị đen một chút không chết được!” Hướng Vũ Phàm bĩu môi, đột nhiên cười một cách khó hiểu, bước lại gần cô.

    Lạc Phán Phán linh cảm thấy có điều không hay, vội vàng lùi lại.

    “Cậu… Cậu định làm gì?”

    “Không phải cậu nói trời nóng đó sao? Nào, để thiếu gia giúp cậu hạ nhiệt!”

    Nói rồi, nhân lúc cô không kịp hiểu chuyện gì, Hướng Vũ Phàm lấy vòi phun trong tay phun nước vào chân cô, nước bắn tung tóe, trong chốc lát đã làm đôi giày vải của cô ướt sũng.

    Lạc Phán Phán lặng người mất hai giây, khi kịp phản ứng lại, việc đầu tiên cô làm là lao đến giật lấy vòi nước trong tay cậu để phục thù.

    “Tiểu tử, cậu chết chắc rồi!”

    Hướng Vũ Phàm cười phá lên, giấu vòi nước ra sau lưng, không ngờ rằng động tác đầu tiên của Lạc Phán Phán không phải là cướp lấy vòi nước mà là đạp mạnh lên bàn chân đi dép lê của cậu…

    “Á!” Cậu đau đớn kêu lên, vội vàng vứt vòi nước, ôm chân vẻ đau đớn. Con bé này, chắc chắn là dồn hết sức giẫm lên chân mình! Đau chết mất!

    Lạc Phán Phán lườm cậu ta, đắc ý quệt mũi. Hừ! Muốn đấu với tôi sao? Cậu còn non lắm!

    Vỗ vỗ tay phủi bụi, cô cúi người cầm lấy vòi nước. Hướng Vũ Phàm nhìn thấy thế, cảm thấy bất an, bất chấp cái chân bị đau quay người bỏ chạy.

    Sao Lạc Phán Phán có thể để cho cậu ta chạy thoát được?
    “Tiểu tử thối, tôi cũng muốn cho cậu biết thế nào là bị ướt!”
    Cô nheo mắt lại, giơ vòi phun lên phun nước vào cậu ta, chẳng mấy chốc đã làm cậu ta ướt sũng.

    “Này! Cậu đừng có mà quá đáng! Cậu mà phun nữa thì tôi sẽ đến cướp… Tôi cướp được rồi… Tức chết mất! Cậu lại phun thật à? Tôi mà tức lên thì cậu biến thành HELLO KITTY đấy!”
    Hướng Vũ Phàm nói một hồi, không kiềm chế được nữa, chạy lại cướp lấy vòi phun nước. Thấy mục tiêu ở trước mắt, đột nhiên cậu trượt ngã, người lao về hướng Lạc Phán Phán…

    Lạc Phán Phán sững người, vòi phun nước rơi xuống đất, muốn tránh ra nhưng sợ hãi đến mức không cử động được…
    Hướng Vũ Phàm ngã lao vào, người Lạc Phán Phán nhỏ bé không thể chịu được trọng lượng của cơ thể cậu ta, hai chân khuỵu xuống. Hướng Vũ Phàm sợ cô bị thương, vội vàng ôm lấy cô, quay một vòng, cả hai ngã lăn ra đất, cậu nằm dưới người cô.

    Không ai có thể ngờ tình huống này xảy ra, hai người đều sững sờ, bất động.

    Một giây… Hai giây… Ba giây…

    Sau giây phút im lặng khác thường, Lạc Phán Phán đã kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mặt cô đỏ bừng lên, toàn thân cứng đờ, cúi đầu nhìn thấy mình đang ngồi ngang bụng Hướng Vũ Phàm. Mặt cậu ta cũng đỏ bừng, tay lại đang chạm vào eo cô... Tuy nhiên, đây không phải là điều kinh khủng nhất…

    Khi Lạc Phán Phán đang không biết phải làm thế nào, kêu lên hay tát cậu ta, đẩy cậu ta ra thì cửa nhà họ Hướng mở ra, một phụ nữ xinh đẹp, lịch thiệp bước ra…

    Thời gian như ngừng trôi, không ai động đậy được…

    Trên thảm cỏ, Lạc Phán Phán vẫn đang ngồi ngang bụng Hướng Vũ Phàm, Hướng Vũ Phàm vẫn ôm eo cô, hai người đều mở to mắt nhìn người đứng ở cửa với vẻ đầy sợ hãi. Bà Hướng hết sức ngạc nhiên, trừng mắt nhìn tư thế ám muội của hai người…

    Một không khí khó hiểu bao trùm, không ai nói được lời nào. Mãi một lúc sau, bà Hướng mới run run chỉ tay vào hai đứa.
    “Các con…”

    “Cô Hướng, không phải như cô nghĩ đâu!” Lạc Phán Phán sợ bà Hướng hiểu lầm, xua tay rồi lăn ra khỏi người Hướng Vũ Phàm.

    Hướng Vũ Phàm cũng lồm cồm bò dậy, lắp bắp giải thích: “Đúng đúng! Bọn con… Bọn con chỉ không cẩn thận nên ngã vào nhau thôi!”.

    Bà Hướng lặng người mất hai giây, sau đó cười lớn.

    “Ôi, hai đứa không cần giải thích! Tư tưởng của mẹ rất thoáng, mẹ không ngăn hai đứa yêu nhau, nhưng sau khi tốt nghiệp đại học thì mới được sinh em bé đấy!”

    Nói xong, bà còn nháy mắt với hai đứa rồi bước vào cửa.

    “…”

    Lạc Phán Phán tối tăm mặt mũi, không nói được lời nào.

    Hướng Vũ Phàm cũng tối mặt, bặm môi lại.

    “Đều tại cậu! Tối nay, chép cho tôi năm mươi lần bài Mạnh Tử - Ly Lâu Thượng[1]! Nếu không cậu chết chắc!”
    Lạc Phán Phán đứng lên, trừng mắt nhìn cậu ta, bực bội đi đôi giày ướt nhẹp vào nhà.
    “…”
    Cậu gây ra chuyện gì thế không biết… Hướng Vũ Phàm không còn sức để phản đối nữa.

    [1]Câu nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân” ở trong bài này. (Các chú thích trong cuốn sách là của dịch giả.)

    Đọc nhiều hơn tại:

    www.vanvietbooks.wordpress.com

    www.vanvietbooks.vn
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #9
    Chương 3

    Rắc rối

    Từng ngày một trôi qua, thoắt cái đã sang ngày thứ ba. Sáng hôm đó, mặt trời mới lên, cửa phòng Hướng Vũ Phàm đã được mở ra, bà Hướng mặc một bộ quần áo lịch sự bước vào.
    Nhờ ánh đèn ngủ ở đầu giường, có thể thấy Hướng Vũ Phàm đang ngủ rất ngon. Chiếc chăn bông mỏng màu xanh nhạt một nửa được đắp ngang bụng cậu, một nửa rơi xuống đất, nửa người trên hở ra. Bà Hướng bước vào, ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng vỗ vào má cậu gọi: “Tiểu Phàm, dậy thôi”.
    “Ơ…” Hướng Vũ Phàm chau mày, đưa tay khua lên má, tiếp tục ngủ.


    Bà Hướng liếc nhìn đồng hồ đeo tay, đã đến giờ xuất phát rồi, cúi đầu nhìn người đang ngủ ngon lành, không chờ được nữa gọi: “Tiểu Phàm, mẹ phải đi Hồng Kông gặp bố con có chút việc. Con ở nhà phải ngoan ngoãn, đói thì gọi người ta mang thức ăn đến. Phải nghe lời Phán Phán, không được bắt nạt bạn ấy vì bạn ấy là bạn gái của con, hiểu không?”.



    Hướng Vũ Phàm nửa mơ nửa tỉnh, nghe qua những lời dặn bên tai, đáp một câu: “Ơ…”.


    Bà Hướng nhìn cậu vài giây, không nén được tiếng thở dài, đứng dậy bước ra ngoài, nhẹ nhàng khép cửa lại giúp cậu. Hướng Vũ Phàm tiếp tục ngủ như chưa hề có chuyện gì xảy ra, cho đến khi có tiếng chuông cửa kêu liên tục bên tai…


    Kính koong… Kính koong…


    Hướng Vũ Phàm chau mày, lấy chăn che kín đầu nhưng vẫn nghe rõ tiếng chuông cửa, nó đáng ghét như người đang ấn chuông vậy!


    Hướng Vũ Phàm chau mày, hất tung chăn, vọng ra ngoài cửa hét lên: “Mẹ ơi, mẹ đi mở cửa đi, nhất định là con bé Lạc Phán Phán đáng ghét!”.


    … Không có ai trả lời.


    “Mẹ! Mẹ ơi!” Hướng Vũ Phàm lại gọi vài câu… Vẫn không có ai trả lời.


    Có chuyện gì xảy ra vậy? Mọi ngày không phải là mẹ mở cửa cho Lạc Phán Phán sao? Hôm nay mẹ cậu chạy đi đâu rồi? Hướng Vũ Phàm cau có bước ra cửa, thấy mình chỉ mặc một chiếc quần sịp bèn đi tới tủ quần áo… Đi được một đoạn, đột nhiên cậu nhớ ra một việc…


    Lúc sáng sớm, hình như có ai đó dặn bên tai cậu, hình như là “đi Hồng Kông”, “hai ngày”, lẽ nào là mẹ cậu đi Hồng Kông chơi hai ngày? A! Mẹ cậu không có nhà, không ai có thể bắt ép cậu làm gì được nữa, nói cách khác, không phải là cậu được tự do sao? Nghĩ đến đây, Hướng Vũ Phàm không mặc thêm quần áo nữa, hừ một tiếng rồi xuống nhà tìm cái gì đó để ăn…
    Ở trong nhà, Hướng Vũ Phàm đang sung sướng tận hưởng cuộc sống. Lạc Phán Phán đáng thương đứng ngoài ấn chuông cửa hồi lâu mà không thấy ai, bắt đầu suy luận lung tung.
    Bình thường chuông kêu hai hồi là cô Hướng đã ra mở cửa rồi, vì sao hôm nay không có ai ra mở cửa? Lẽ nào đi vắng rồi sao?


    Nhưng, nếu cô ấy không ở nhà thì Hướng Vũ Phàm cũng phải ở nhà chứ? Sao không có ai ra mở cửa? Không biết là có chuyện gì rồi?


    Nghĩ đến chuyện trên ti vi có đưa tin nhiều vụ án, nào là trúng độc khí than, nào là mưu sát ở trong phòng, con trai của nhà giàu bị bắt cóc… trong đầu cô bỗng lóe lên một suy nghĩ… Nghe nói bố của Hướng Vũ Phàm mở công ty, nhà có rất nhiều tiền, cậu ta có thể được coi là con trai nhà giàu có… Không phải là cậu ta đã bị bắt cóc rồi chứ?


    Lạc Phán Phán tiếp tục ấn chuông, vẫn không có ai. Cô tức giận đá chân vào cửa tạo ra tiếng động rất lớn, nếu trong nhà có người, không muốn mở cửa thì cũng phải ra mở cửa, nhưng cửa vẫn đóng chặt, không thấy động tĩnh gì.


    Cô đành đi quanh tòa biệt thự một vòng, hậm hực gọi tên Hướng Vũ Phàm, thậm chí còn gõ vào cả cửa sổ, nhưng vẫn không có ai ra mở cửa.


    Đúng là có chuyện xảy ra rồi! Trong lòng Lạc Phán Phán bỗng nhiên có linh cảm không hay, nhìn cánh cửa đóng kín, cô suy nghĩ một lúc rồi lo lắng chạy về phía tòa nhà quản lý.


    Năm phút sau, Lạc Phán Phán dẫn người quản lý khu vội vàng chạy đến trước cửa nhà họ Hướng, một số người hàng xóm nghe thấy vậy cũng chạy sang xem.


    “Có chuyện gì xảy ra thế?”


    “Không biết, hình như là chủ nhà có chuyện rồi.”


    “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Hình như là rất nguy kịch.”



    Mọi người to nhỏ bàn tán, nhìn vào nhà rồi nhìn Lạc Phán Phán. Cô cũng không buồn giải thích, kéo tay áo người quản lý giục: “Nhanh lên! Còn chần chừ là xảy ra chuyện đấy!”.
    Người quản lý ấn chuông liên tục, sau năm phút không thấy có động tĩnh gì mới nghi ngờ nhìn Lạc Phán Phán. “Cháu có chắc là có chuyện xảy ra với người trong nhà không?”


    “Cháu không chắc chắn một trăm phần trăm, nhưng phải đến tám mươi, chín mươi phần trăm! Mau mở cửa thôi! Nếu có chuyện gì, chú cứ nói là cháu yêu cầu chú làm thế!”


    Người quản lý do dự vài giây rồi mới cầm chiếc khóa dự phòng, tra vào ổ khóa. Sau một tiếng “tách”, cửa nhà được mở ra. Lạc Phán Phán vội vàng mở cửa, mọi người phía sau cũng chăm chú nhìn vào…


    Thế là bi kịch xảy ra… Sau một giây, tất cả đều sững sờ…
    Chỉ nhìn thấy trong phòng khách, Hướng Vũ Phàm đang đeo tai nghe nghe nhạc, điềm nhiên ăn bữa sáng, lật lật tờ báo. Đương nhiên, mọi thứ đều bình thường, không có gì đáng nói. Điều khiến cho mọi người ngạc nhiên là trên người thiếu gia họ Hướng không có một mảnh vải che thân… À! Cũng không thể coi là khỏa thân hoàn toàn, ít nhất thì cũng mặc một chiếc quần sịp màu đỏ tươi…


    Rất nhanh, người trong phòng nhận thấy có điều bất thường, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt của mọi người. Rõ ràng là cậu không hiểu đang xảy ra chuyện gì, tay vẫn đang cầm tờ báo, ngạc nhiên nhìn mọi người, thậm chí miệng vẫn nhai bánh mì… Cho đến khi cậu cảm thấy người mình hơi lành lạnh, ánh mắt của mọi người đang dừng lại trên chiếc quần màu đỏ của cậu…


    “Á… Á… Á…” Hướng Vũ Phàm hét lên, miếng bánh mì trong tay rơi xuống… Cậu ôm đầu chạy vọt lên tầng, toàn thân run rẩy.


    Sau hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng đám người cũng tản đi hết, cửa nhà họ Hướng được đóng lại, phòng khách trở lại yên tĩnh… Hướng Vũ Phàm mặc một bộ quần áo nghiêm chỉnh, nằm bò ra bàn trong phòng khách, hai tay ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng, đau khổ “truy điệu” cho việc mình đã bị mọi người nhìn thấy hết…


    “Ừ, thực ra thì cũng không bị nhìn thấy hết!” Lạc Phán Phán ngồi bên cạnh, nói nhỏ an ủi, dù sao thì tai họa cũng do cô gây ra, cô không thể vấy bỏ trách nhiệm như những người khác. “Ít nhất thì cậu vẫn còn mặc quần trong… Nhưng không ngờ là cậu lại thích màu rực rỡ như thế… Ôi… quần màu đỏ…”


    Cậu ta sững sờ, mắm môi mắm lợi… Lạc Phán Phán ngay lập tức nhận ra mình đã không phải, cười ngại ngùng nói một câu: “… Nhưng, tôi nói thật, không ngờ là cậu lại có dáng người chuẩn như thế!”.


    Tiếng nghiến răng nghe lại rõ hơn… Hướng Vũ Phàm tức giận nắm chặt tay lại.


    “Ơ…” Hình như cậu ta vẫn chưa hài lòng, thế thì nói câu khác vậy. Lạc Phán Phán cười nói nhỏ: “Cậu yên tâm, tôi tuyệt đối không kể chuyện này với ai… nhưng… người khác thì cũng khó nói…”.


    Người đang nằm úp mặt lên bàn cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, khuôn mặt khôi ngô đó không vui vẻ như Lạc Phán Phán nghĩ, thay vào đó là một sự u ám, cậu hét lên: “Lạc Phán Phán, tôi hận cậu!”.
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #10
    lan-dau-bie1t-copy
    Thông tin về tác phẩm:
    Tác phẩm: Lần đầu biết yêu
    Tác giả: Ni Xảo Nhi
    Dịch: Đặng Vân Anh
    Số trang: 380 trang
    Giá tiền: 72.000Đ
    Dự kiến xuất bản: 10.08.2011
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #11
    Điều đó… Thực sự… Thính giác của cô rất tốt, cậu ta có hạ âm lượng một chút cô vẫn có thể nghe rõ…

    Lạc Phán Phán đau khổ bịt lấy hai tai, rụt cổ lại. Cho đến khi cậu ta không nhìn cô với ánh mắt căm hận nữa mà lại úp mặt xuống bàn, cô mới dám đứng dậy, cẩn thận kéo tay áo cậu ta, nói với giọng vô cùng đáng thương: “Này, cậu không nên để bụng như thế. Tôi đã xin lỗi cậu rồi… Hơn nữa, tôi không biết là cô Hướng đi công tác, cũng không biết cậu ở trong nhà, lại còn mặc như thế… Ôi, ôi… thật là… Tôi ấn chuông hồi lâu, không thấy có ai ra mở cửa, tôi lo lắng có chuyện gì xảy ra với cậu nên mới đi tìm người quản lý… Cậu cũng thật là, sao lại đeo tai nghe nghe MP3 làm gì, đến mức không nghe thấy cả tiếng chuông…”.


    Hướng Vũ Phàm ngẩng đầu lên, căm giận trừng mắt nhìn cô. “Ý của cậu là, điều này là do tôi tự chuốc họa vào thân?”


    “Ơ… Tôi không có ý như vậy…” Đúng hơn là, vào lúc này, cô không dám nói như thế…


    “Thế cậu có ý gì?” Con người này… Vẫn còn không chịu thôi…


    Lạc Phán Phán thấy bực bội, nghĩ nửa giây rồi cắn răng nói:



    “Không thì thế này, hôm nay cho cậu nghỉ một ngày, cậu muốn làm gì tôi cũng không quan tâm, chuyện này dừng lại ở đây! Không thể để cho mẹ tôi và cô Hướng biết!”.





    Sắc mặt Hướng Vũ Phàm khá hơn một chút, cậu nghĩ một lát rồi nói: “Tôi muốn ăn cơm rang trứng, trưa nay cậu phải nấu cho tôi ăn!”.


    Mặc dù không hài lòng vì việc bị chuyển vị trí từ gia sư miễn phí xuống thành người phục vụ miễn phí, nhưng Lạc Phán Phán nghĩ đến hành động mình đã gây ra, đành miễn cưỡng gật đầu: “… Ok!”.


    “Lạc Phán Phán.”


    Sau khi ăn xong bữa trưa, Lạc Phán Phán thu đồ chuẩn bị về nhà, Hướng Vũ Phàm gọi cô, giơ tay ra hiệu cho cô lại gần, vẫn nụ cười khó hiểu đó.
    Lạc Phán Phán dừng tay lại, cảnh giác nhìn cậu, khoanh tay trước ngực, lùi lại một bước đề phòng, hỏi: “Cậu… Cậu muốn làm gì?”. Không phải là ăn no muốn làm càn chứ?


    Hướng Vũ Phàm bặm miệng, ngón tay cong lại, bực bội gõ lên trán cô nói: “Cậu lại đang nghĩ lung tung gì thế, tôi chỉ muốn hỏi là cậu có muốn đi chơi với tôi không thôi!”.


    “Đi chơi? Đi đâu chơi cơ?”


    “Không phải là cậu muốn đi công viên nước sao? Tôi biết gần đây có một nơi rất giống với công viên nước, có muốn đi không?”

    Nhìn dáng vẻ háo hức của cậu ta, có lẽ nơi đó rất tuyệt, dù sao buổi chiều cô cũng không có việc gì để làm, đi chơi cũng hay, nhưng…


    “Tại sao tự nhiên cậu lại tốt bụng thế, không phải là cậu đang có âm mưu gì chứ?” Lạc Phán Phán liếc nhìn cậu.


    Mặt Hướng Vũ Phàm đỏ bừng lên, cậu gõ lên trán Lạc Phán Phán. “Cậu lại nghĩ lung tung gì nữa thế, cậu không giàu có cũng chẳng xinh đẹp, có gì đáng để tôi phải nghĩ ra âm mưu chứ? Chẳng qua là tôi thấy mấy ngày nay cậu phải ở trong nhà với tôi, không được đi đâu chơi trong kỳ nghỉ Quốc khánh nên muốn đưa cậu đi. Hừ, đúng là làm ơn mắc oán, muốn đi hay không tùy cậu đấy!” Nói rồi, cậu quay người bước đi.


    “Đợi đã!” Lạc Phán Phán vội vàng kéo tay áo cậu. “Cậu đi nhanh thế, tôi còn chưa nói là không đi mà! Nhưng…” Cô cúi xuống nhìn quần áo của mình, do dự hỏi: “Cậu xem, chắc là ở đó cũng có bể bơi nhỉ? Tôi mặc như thế này có được không?”.


    Hướng Vũ Phàm nhìn chiếc áo phông có in hình chú gấu và chiếc quần hoa hơi trẻ con của cô, miễn cưỡng đồng ý.


    “Cũng được, chúng ta đi, dù sao chỗ đó cũng cách đây không xa, về nhà tôi sẽ tìm quần áo của mẹ tôi cho cậu thay.” Nói rồi, cậu cầm chìa khóa trên tủ, kéo tay cô bước ra ngoài.


    Sau năm phút, hai người đã đứng trước một bức tường đá cao. Cạnh đó là một hàng cây bông sum suê đang chào đón những làn gió thu.

    Lạc Phán Phán nhìn bức tường vừa cao vừa kiên cố năm giây, mím môi lại, không nói gì quay đầu lại nhìn Hướng Vũ Phàm hỏi: “Đây là nơi mà cậu bảo là giống công viên nước đấy à?”.


    “No! No! No!” Hướng Vũ Phàm xua tay, giải thích. “Đây chỉ là tường bao phía ngoài, nói chính xác, kiến trúc bên trong mới giống công viên nước.”
    Ai chẳng biết đó là tường, nhưng mấu chốt là…


    “Đây là biệt thự riêng à? Có cho người ngoài vào không?” Lạc Phán Phán nhìn thấy mái nhà màu trắng sữa, hoài nghi hỏi.


    “Tất nhiên người ngoài không vào được rồi, nhưng có thể coi tôi không phải là người ngoài.” Hướng Vũ Phàm vênh mặt, đắc ý nói. “Chủ nhân tòa biệt thự này là của em trai chồng cô tôi.”


    Em trai chồng cô… Quan hệ cũng khá xa… Không biết họ có bị ngăn cản không? Lạc Phán Phán còn đang do dự, thì bên cạnh cô, Hướng Vũ Phàm lại giục: “Chúng ta mau vào thôi!”.


    “Ồ, được, cửa đâu?” Lạc Phán Phán nhìn quanh quẩn, không nhìn thấy chỗ nào được gọi là “cửa” cả, cuối cùng nhìn cậu vẻ nghi ngờ.


    “Chúng ta không đi bằng cửa chính, chúng ta trèo vào!” Hướng Vũ Phàm điềm nhiên nói, chỉ tay vào bức tường trước mặt.


    “Gì cơ? Trèo tường?” Lạc Phán Phán trợn mắt nhìn. “Không phải cậu nói biệt thự này là của em trai chồng cô cậu sao? Vì sao lại phải trèo tường?”
    Hướng Vũ Phàm nghe thấy thế, giống như đang nhớ lại điều gì đó, sắc mặt trở nên khó coi. “Là do tên tiểu tử thối đó hại tôi. À, tên tiểu tử thối đó là con trai của chú ấy, trên danh nghĩa có thể coi là em họ của tôi! Hai năm trước, lần đầu tiên đến đây, tôi phát hiện ra bể phun nước có nuôi rất nhiều loại cá lạ.


    Những chú cá tung tăng bơi lội trong làn nước trong vắt như muốn mời gọi tôi “mau ăn tôi đi, mau ăn tôi đi!”. Lúc đó, tôi không chịu được, nên bắt chúng đem rán. Nói thật, vị của chúng rất ngon, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy ngon…”


    Nói đến đây, hình ảnh những con cá rán lại hiện lên trong đầu, cậu nuốt nước bọt rồi nói tiếp: “Sau khi sự việc xảy ra tôi mới biết, những con cá đó là do em họ tôi đặt hàng từ nước ngoài, được mang về bằng máy bay. Cậu ta thích cá đến mê muội, nghe nói bình thường lũ cá đó được chăm sóc rất cẩn thận, giống như là bảo bối vậy. Việc tôi làm khiến cho cậu ta vô cùng tức giận, từ đó, chỉ cần thấy tôi xuất hiện là cậu ta thả chó ra đuổi tôi… À, nghe nói con chó đó là giống Tibetan Mastiff mua từ cao nguyên Thanh Tạng về để đối phó với tôi…”.


    “Tibetan Mastiff… là giống chó có thân hình cao lớn, hung dữ, luôn tấn công người lạ, hàm răng vô cùng sắc nhọn, trông rất giống một con gấu đúng không?” Lạc Phán Phán nghe thấy hai tiếng đó thì toát mồ hôi, cảm thấy chóng mặt…


    Thế là, khi Hướng Vũ Phàm kéo tay bảo cô trèo tường, cô không do dự từ chối: “Ơ… Hay là tôi không đi nữa… cậu đi một mình đi…”.

    Hướng Vũ Phàm không thay đổi sắc mặt, nhìn cô tỏ vẻ hiểu rất rõ suy nghĩ của cô, nói với giọng nghe rất mùi mẫn: “Cậu không đi không sao? Rất khó mà đến được đây, cậu mà không nhìn thấy cảnh vật bên trong thì thật đáng tiếc. Tôi nói cho cậu biết, kiến trúc bên trong giống công viên nước vô cùng! Hay là cậu trèo lên, bám trên tường nhìn một lát rồi đi?”.
    Nghe những lời cậu nói, Lạc Phán Phán bắt đầu do dự… Rất muốn xem… Từng này tuổi rồi mà cô chưa bao giờ được tới công viên nước! Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh này không đi được công viên nước Trường Long thật là đáng tiếc, nếu có thể nhìn thấy một cảnh giống như công viên nước thật thì cũng coi như một chút bù đắp cho mình…


    Rất muốn xem… Rất muốn xem… Chỉ xem một lát là cô hài lòng rồi… Cô nhớ là chó không biết trèo tường, nếu chỉ bám trên tường thì không thể bị chó cắn được. “… Chỉ xem một lát? Bám trên tường?” Cô dò hỏi Hướng Vũ Phàm.


    “Ừ, tôi bảo đảm là cậu sẽ không bị chó cắn!” Hướng Vũ Phàm khẳng định chắc như đinh đóng cột.
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #12
    1 một cây bông ở gần đó và sự giúp đỡ của Hướng Vũ Phàm, Lạc Phán Phán cũng trèo được lên tường. Hướng Vũ Phàm có nhiều kinh nghiệm trong việc này, trèo thoăn thoắt phía sau.

    Lạc Phán Phán ngẩng đầu, muốn nhìn một lát rồi đi, không ngờ cô chưa kịp phản ứng thì có người đã kéo cô xuống khỏi tường. Đợi đến khi hiểu ra chuyện gì, cô đã đứng ở phía bên kia tường rồi.


    “Hướng Vũ Phàm, vì sao cậu lại kéo tôi xuống?” Lạc Phán Phán trừng mắt nhìn cậu, tức giận trách móc: “Lần này tôi bị cậu hại chết rồi!”.


    Hướng Vũ Phàm bị mắng nhưng không hề tức giận, cười vui vẻ quay vai cô lại. “Cậu nhìn xem.”



    “Nhìn cái gì mà nhìn, có gì đáng quý hơn sinh mệnh…” Lạc Phán Phán không thể nói tiếp được trước cảnh vật đang hiện ra trước mắt cô, miệng há tròn như chữ O.


    Đó là một bể bơi rất rộng, những tia nước sáng lấp lánh dưới ánh nắng, những ống trượt hình dáng vô cùng đa dạng, ngoài ra còn có rất nhiều thiết bị vui chơi Lạc Phán Phán không biết gọi là gì… Đây… Đây rõ ràng là một công viên nước mà!


    Lạc Phán Phán bị hấp dẫn bởi cảnh vật trước mắt, sự lo lắng dần dần biến mất, thay vào đó là cảm giác thích thú. Hướng Vũ Phàm nghiêng đầu nhìn cô, cười hỏi: “Thế nào, đẹp chứ?”.


    Lạc Phán Phán sung sướng gật đầu, có phần hơi bị kích động. “Không chỉ đẹp mà là rất tuyệt vời!”


    “Đó là lẽ đương nhiên. Đây là biệt thự đẹp nhất của khu này, từ diện tích, thiết kế, thiết bị đến vị trí đều đẹp nhất khu. Nghe nói ông chủ của Cảnh Lam Viên định giữ làm quà cưới tặng con gái. Nhưng em trai chồng cô tôi rất thích biệt thự này nên đã nhờ người quen đến nói chuyện, mua chuộc, tặng quà suốt nửa năm mới mua được từ tay ông ấy.”
    “Nghe có vẻ rất tuyệt.” Lạc Phán Phán nhìn không chớp mắt, niềm vui sướng có vẻ như lên đến đỉnh điểm.


    “Rõ ràng là rất tuyệt. Thôi, chúng ta không nói chuyện này nữa, chúng ta đến đây để chơi chứ không phải để nói chuyện. Dù sao thì cũng vào rồi, trước khi bị em họ tôi phát hiện, chúng ta vui chơi thôi! Cậu đã bao giờ chơi trượt ống chưa?”


    Lạc Phán Phán lắc đầu, ngay cái tên của trò chơi cô cũng mới nghe lần đầu.


    “Thế thì chúng ta chơi trò đó thôi! Không phải tôi nói khoác, trượt ống ở đây không hề thua kém công viên nước, nếu cậu không chơi thì nhất định sẽ ân hận đấy!”


    Hướng Vũ Phàm vừa nói vừa kéo tay cô chạy đến một ống trượt cao phải đến hai mươi mét. Một lát sau, khu vui chơi vang vọng tiếng la hét không thể kiềm chế được của Lạc Phán Phán và tiếng cười sảng khoái của Hướng Vũ Phàm.


    Khi hai người trượt xuống đến nơi, Lạc Phán Phán vẫn cảm thấy như mình đang bay. Ngồi trên bậc thềm nghỉ một lát, cô mới trở lại bình thường, nhưng ngay lập tức, cô cảm thấy là lạ.


    Trên eo cô hình như có gì đó…


    Cô cúi đầu nhìn, thấy một đôi tay không phải của cô đang đặt lên đó, thậm chí cô còn thấy cảm giác ấm ấm từ đôi tay truyền sang…


    “Hướng Vũ Phàm!” Mặt cô đỏ bừng lên, vừa xấu hổ vừa tức giận, đập vào tay cậu. “Tay cậu đặt vào đâu đấy?”


    Cậu cúi đầu nhìn đôi tay mình, mở to cặp mắt trong sáng nhìn cô. “Tôi chỉ thấy cậu sợ hãi đến mức mặt trắng bệch nên có lòng tốt đỡ cậu thôi.”
    Con người này! Nhìn cậu ta mà xem, cứ như thể người không trong sáng là cô vậy!

    “Hừ!” Lạc Phán Phán tức giận trừng mắt nhìn cậu rồi tiến về phía các thiết bị vui chơi khác, không thèm để tâm đến cậu nữa.


    Hướng Vũ Phàm nhún vai, vui vẻ bước theo cô.


    Sau đó, hai người còn chơi đu quay, du thuyền trên không… Do lần đầu tiếp xúc với các trò chơi này nên cô không hiểu cách chơi lắm, nếu không bị trượt thì bị sặc nước, lần nào cũng có vấn đề. Hướng Vũ Phàm nhìn thấy thế, mắng cô là “ngốc” rồi dạy cô cách chơi…

    Nhìn cậu cười thật giống trẻ con, đột nhiên Lạc Phán Phán không còn thấy ghét cậu như ấn tượng trước đây nữa.


    Có những người mặc đồ công nhân, bảo vệ nhìn thấy hai người, cúi đầu chào Hướng Vũ Phàm rồi lặng lẽ đi qua. Rõ ràng Hướng Vũ Phàm là vị khách tới đây thường xuyên.


    Khi hai người đang chơi đùa vui vẻ, trong tòa biệt thự, sau cánh cửa khép hờ, một thiếu niên khôi ngô, tuấn tú cũng đang vui vẻ nhìn hai người. Rõ ràng là cậu ta đã đứng đó rất lâu rồi, cốc cà phê trong tay đã uống gần hết.


    Ngược lại với sự điềm nhiên của cậu, một người trung tuổi mặc bộ quần áo màu xám đứng cạnh có vẻ hơi căng thẳng, đứng nghiêm, cung kính hỏi: “Thiếu gia, có cần thả Tibetan Mastiff ra không?”.


    Cậu thiếu niên thích thú nhìn Lạc Phán Phán suýt ngã, môi hơi cong lại, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu. “Tạm thời không cần. Quản gia Tiêu, chú đi điều tra xem cô gái mặc áo phông có hình chú gấu là ai, có quan hệ thế nào với Hướng Vũ Phàm, tối nay báo cáo cho cháu.” Ánh mắt cậu ta vừa hiếu kỳ, vừa cảnh giác.


    “Vâng, thưa thiếu gia.” Người quản gia đáp rồi bước ra khỏi phòng.
    Những giây phút vui vẻ trôi qua rất nhanh, thoắt một cái, những đám mây ở phía chân trời được ánh nắng chiều tà nhuộm một màu vàng rực. Hai người chơi đã thấm mệt, đang ngồi bên bể nghỉ ngơi, hai đôi chân trần ngâm trong nước vung vẩy.


    “Hướng Vũ Phàm, cảm ơn cậu vì buổi chiều hôm nay, tôi chơi rất vui.” Lạc Phán Phán nhìn xuống mặt nước, ngại ngùng nói lời cảm ơn, khuôn mặt trái xoan thanh tú ửng hồng, không biết là tự nhiên hay bởi ráng chiều.


    “Cảm ơn gì, dù sao thì tôi cũng đến đây chơi, chỉ là tiện thể rủ cậu đi cùng thôi.” Hướng Vũ Phàm không quan tâm xua tay, nói dõng dạc. “Nhưng cũng lạ, trước đây, sau khi tôi đến không được bao lâu, em họ đã thả chó ra đuổi rồi. Hôm nay chơi lâu như vậy mà vẫn yên tĩnh lạ thường.”


    Lạc Phán Phán đang ngại ngùng thì nghe thấy vậy, trừng mắt nhìn cậu. “Người ta không đối đãi như vậy với cậu thì cậu không thấy thoải mái sao? Tôi chưa gặp người nào như cậu! Mau đi thôi! Nếu Tibetan Mastiff chạy ra cắn cậu thì tôi cũng chẳng quan tâm!”

    Nói rồi, cô cầm giày của mình, đứng dậy, bước về phía bức tường. Hướng Vũ Phàm cũng vội vàng cầm giày đi theo cô.


    Chớp mắt lại một ngày nữa trôi qua, đây là ngày thứ bảy của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, cũng là ngày cuối cùng Lạc Phán Phán dạy kèm Hướng Vũ Phàm.
    “Tốt quá, hết ngày hôm nay là có thể thoát khỏi bàn tay quỷ dữ của cậu rồi…” Hướng Vũ Phàm đứng trước bàn học, sung sướng giơ tay hoan hô.
    Lạc Phán Phán lạnh lùng nhìn sự thích thú của cậu, trong lòng thấy hơi buồn, nói giọng giận dỗi: “Lại còn nói tôi là quỷ dữ, tôi mới là người muốn thoát khỏi kẻ ngốc nghếch như cậu!”.


    Hướng Vũ Phàm bĩu môi, không muốn để lời khiêu khích của cô ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của mình. Nghĩ một lát, cậu lại vui vẻ đề nghị: “Hôm nay là ngày cuối cùng, dù sao mẹ tôi cũng không có nhà, Lạc Phán Phán, hay là chúng ta đến khu vui chơi chơi một ngày?”.


    Lạc Phán Phán trừng mắt nhìn, đập tay lên vai cậu, ấn cậu ngồi xuống ghế. “Chơi cái gì mà chơi, hôm qua đã lỡ mất chương trình học rồi, hôm nay cậu phải học bù!”


    “Không chơi thì không chơi, làm gì mà hung dữ thế?” Cậu ta lẩm bẩm, cầm lấy quyển vở ở góc bàn.


    Lạc Phán Phán liếc nhìn cậu, rút ra quyển sách tiếng Anh trong tập vở cao ngất.

    “Hôm nay chúng ta sẽ ôn môn tiếng Anh, với kiến thức của cậu thì tôi cũng không đặt nhiều hy vọng, cậu hãy đọc một lượt hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh trước xem nào!”

    “B, p, m, f, d, t, n, l… Á!” Hướng Vũ Phàm ôm lấy đầu, không hài lòng ngẩng đầu nhìn cô. “Sao cậu lại gõ vào đầu tôi?”


    “Cậu đang đọc bảng chữ cái tiếng Anh à? Đó là bảng chữ cái phiên âm chữ Hán mà! Cậu đường đường là một học sinh lớp mười một mà không phân biệt nổi bảng chữ cái tiếng Anh và bảng phiên âm chữ Hán. Tôi thật không hiểu nổi vì sao cậu lại sống được đến giờ!” Lạc Phán Phán, tay trái chống nạnh, tay phải cầm quyển vở gõ xuống mặt bàn liên tục khiến cho Hướng Vũ Phàm cảm thấy đau đầu.


    Rụt cổ lại, cậu cẩn thận liếc nhìn cô, đề nghị nho nhỏ: “Tôi đọc sai thì cậu sửa cho tôi, sao lại mắng tôi thế? Hôm nay sao cậu nóng tính vậy? Lẽ nào là đã đến mấy ngày đó?”.


    Mặt Lạc Phán Phán tái xanh, cô cầm quyển sách trong tay chuẩn bị đập vào đầu cậu, không ngờ…


    … Em không buồn, anh đừng coi thường em, có điều gì buồn bã, hãy hát một bài, mặc dù lời ca bi thương run rẩy, cũng tốt hơn anh, em vẫn rất vui vẻ, em không buồn, anh đừng coi thường em, có điều gì buồn bã, em đốt hết những lá thư anh viết, quên đi bài hát mà anh thích, nhắm mặt lại, để nước mắt không rơi, em vẫn rất vui vẻ…


    Đột nhiên tiếng nhạc chuông êm dịu vang lên, hai người dừng lại. Hướng Vũ Phàm cầm lấy điện thoại ở góc bàn, nhanh chóng thoát ra khỏi tầm ngắm của Lạc Phán Phán.


    Nhìn thấy Hướng Vũ Phàm thoát khỏi tay mình, Lạc Phán Phán hừ một tiếng, đành hạ tay xuống.


    Người gọi điện có lẽ là một bạn nữ, cô nghe thấy cậu gọi tên rất ngọt ngào là “Tiểu Thi”. Sau một lúc hàn huyên, không biết người ấy nói gì, cô thấy cậu liếc trộm cô, sau đó nói với giọng bối rối: “Có lẽ là không được”. Người kia nói gì đó, Hướng Vũ Phàm miễn cưỡng đáp: “Để anh thử xem sao”, sau đó nói vài câu rồi tắt máy.
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #13
    “Bạn cậu à?” Lạc Phán Phán thấy cậu ta bước lại gần, dò hỏi., “Con gái?”

    “Ừ.,” Hướng Vũ Phàm hờ hững trả lời, do dự vài giây rồi hỏi:, “Lạc Phán

    Phán, tôi có việc phải ra ngoài một chút, được không?”.

    “Cậu muốn gặp cô bạn vừa gọi điện thoại cho cậu à?”

    Hướng Vũ Phàm chần chừ một lát rồi gật đầu.

    “Không được!” Cô không do dự từ chối,. “Hôm nay cậu vẫn chưa học xong bài!”

    “Nhưng, thật sự là tôi có việc… Tôi chỉ ra ngoài một tiếng thôi… Hay là…” Hướng Vũ Phàm nghĩ ngợi, nói một cách đầy mê hoặc,: “Khi về, tôi mua đồ ăn ở “Tâm tình tháng 7” cho cậu?”.

    “Tâm tình tháng 7” là nhà hàng cao cấp nhất ở thị trấn Hạnh Phúc, có những đầu bếp giỏi nhất nước, đồ điểm tâm ở đó ngon vô cùng, rõ ràng đề nghị này rất hấp dẫn.

    Lạc Phán Phán nuốt nước bọt, đấu tranh tư tưởng rất lâu rồi miễn cưỡng lắc đầu: “Không được!”.

    “Cậu!” Hướng Vũ Phàm bực bội trừng mắt nhìn. C, cô cũng không nao núng, trừng mắt nhìn lại, cuối cùng cậu đành tỏ vẻta chịu thua,. “Được rồi, tôi không đi nữa! Lạc Phán Phán, cậu vào nhà vệ sinh lấy giúp tôi quyển vở tiếng Anh, tối hôm qua tôi để quên trong đó.”

    Lạc Phán Phán thở phào nhẹ nhõm, cúi xuống nhìn lòng bàn tay tự nhiên có cảm giác đau. Cô phát hiện tay mình nắm chặt lại từ lúc nào, móng tay nhọn bấm vào lòng bàn tay. Cô vội vàng buông tay ra, cảm thấy hơi hoang mang, vội vàng chạy vào nhà nhà vệ sinh.

    Lạc Phán Phán cảm thấy hơi khó chịu, mặt cô nóng bừng lên, tim đập thình thịch. Cô ôm lấy ngực chạy về phía nhà vệ sinh, không dám đối diện với cậu thiếu niên đang ở trong phòng.

    Lúc này, có tiếng đóng cửa mạnh phía sau lưng cô, sau đó là tiếng cửa bị khóa. Lạc Phán Phán kinh ngạc quay người lại, nhìn vào cửa và ngay lập tức hiểu ra mọi chuyện. Cô bị lừa rồi!

    “Hướng Vũ Phàm! Cậu làm gì thế? Cậu Mmở cửa mau!” Lạc Phán Phán cố gắng đẩy cửa ra.

    “Thực sự tôi có việc phải đi, cậu ngoan ngoãn ở trong đó, tôi sẽ về ngay thôi. Vậy nhé., Bye Bye.”

    “Này! !!Cậu quay lại cho tôi! !Cậu quay lại ngay! Hướng Vũ Phàm! Cậu mau mở cửa, nếu không cậu chết chắc đấy rồi! Tôi sẽ báo cho cô Hướng biết để cô ấy cắt hết tiền tiêu vặt của cậu! Hướng Vũ Phàm! Cậu mMở cửa mau!!” Lạc Phán Phán kêu ầm ĩ, hai tay đập vào cửa phòng vệ sinh.

    Tuy nhiên, đáp lại cô chỉị có tiếng người chạy nhanh xuống cầu thang và tiếng đóng cửa nhà. Âm thanh đó cho cô biết người cô muốn giữ đã đi rồi, cô có gọi khản cổ thì cũng vô ích mà thôi.

    Lạc Phán Phán không đập cửa nữa, tức giận đến tái cả mặt. Đáng chết! Tên tiểu tử thối này, lúc nào về cậu ta sẽ chết chắc rồi!


    Không biết con bé đó giờ này thế nào rồi? Hướng Vũ Phàm đút hai tay vào túi quần, lững thững bước đi.

    Đã vào đầu mùa thu, những cây ngô đồng hai bên đường không còn xanh tươi như hồi hè nữa. Gió thổi nhè nhẹ, từng chiếc lá vàng rơi xuống, đậu trên vai Hướng Vũ Phàm nhưng cậu không hề có cảm giác gì.

    Có lẽ cô taấy đang rất tức giận? Cậu bỏ nhốt cô ấy ta trong nhà vệ sinh như thế thì liệu có quá đáng không? Có khi cô ấy ta đang cắn răng mắm lợimắm môi mắm lợi chửi cậu, chắc lát nữa cậu sẽ bị đánh mất. Không biết là cô ta có phạt cậu chép bảng chữ cái tiếng Anh một trăm lần không? Với Theo tính cách của cô taấy, điều này rất có khả năng xảy ra. Ôi, lại có một buổi tối khổ sở… Nghĩ đến đó, bất giác cậu ủ rũ.

    Để cô taấy ở nhà một mình như thế có nguy hiểm không? Mặc dù thành tích học tập của cô ta ấy rất cao, nhưng con người lại ngốc nghếch, chơi cầu trượt mà cũng ngã đến n lần, không biết cô ấy ta có bị ngã trong nhà vệ sinh không? Cậu lo lắng nghĩ, trong lòng thấy bất an. Có lẽ cậu nên quay lại xem thế nào?

    Đợi đã… Cậu đang nghĩ gì thế nhỉ? Không dễ dàng gì mà thoát khỏi bàn tay quỷ sứ của cô taấy, việc vẫn còn chưa làm xong, làm sao có thể về được?
    Đúng! Cậu không thể quay lại được, ít nhất là bây giờ. Còn nữa, cậu chỉ ra ngoài một lát, không thể xảy ra chuyện gì với cô ấy ta được, sau khi xong việc, cậu sẽ về ngay lập tức. Đúng, nên làm như thế!

    Nghĩ vậy, cậu đi thẳng đến chỗ hẹn, một cô bé đang đứng đợi dưới gốc cây vội vàng chạy đến ôm lấy cánh tay cậu.

    “Anh Vũ Phàm, cuối cùng anh cũng đến, em đợi anh lâu lắm rồi! Em không biết đâu đấy, một l
    lát nữa anh phải mời em ăn kẹo bông!” Cô bé ngẩng đầu cười với cậu. Mái tóc dài tung bay trong gió, để lộ ra một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp hơn hoa. Cô mặc một chiếc váy màu vàng nhạt rất đẹpxinh xắn.

    “Em đúng là biết cách bắt chẹt ví tiền của anh!” Hướng Vũ Phàm vuốt tóc cô theo thói quen., “Đúng rồi, em vừa nói trong điện thoại là tìm được một cảnh thích hợp cho chủ đề nhiếp ảnh lần này? Ở đâu thế?” Nói đến việc chính, vẻ bỡn cợt của cậu biến mất.

    “Ở gần đây, để em dẫn anh đi, chắc chắn anh sẽ thích. Em mang máy ảnh cho anh rồi!” Cô bé cười hồn nhiên, nhè nhẹ vỗ tay vào cái túi khoác ngang người, cầm cánh tay cậu kéo đi.
    Hướng Vũ Phàm âu yếm nhìn khuôn mặt tươi như hoa của cô, cười vui vẻ bước theo. Hình ảnh cô bé đang bị cậu nhốt trong nhà vệ sinh đã sớm biến mất trong đầu cậu.

    Ở nhà họ Hướng, trong nhà vệ sinh của phòng học.

    “Hướng Vũ Phàm thối! Hướng Vũ Phàm xấu xa, tôi ghét cậu! Tôi ghét cậu!!!!” Lạc Phán Phán bực bội chửi, tức giận đá vào cửa, đến khi nói mệt quá mới ngồi xuống nắp bồn vệ sinh nghỉ.

    Đồ trứng thối Hướng Vũ Phàm, con người hám sắc quên bạn bè! Tốn công sức cô mấy ngày nay qua dạy cậu ta học, nhìn thấy gái đẹp là chạy đi ngay… Không đúng, cậu ta chưa nhìn thấy người ta, chỉ nghe thấy giọng nói thôi đã chạy đi rồi! Đồ trứng thối! Không thể tha thứ cho con người này được! Hừ, dù sao hôm nay cũng là ngày cuối cùng, cậu ta đã chạy đi, từ giờ mìnhcô cũng không cần gặp lại cậu ta nữa!

    Đúng! MìnhCô không cần gặp cậu ta, vì thế cũng không cần cậu ta quay lại, mìnhcô phải nghĩ cách để thoát khỏi đây!

    Nghĩ đến đó, Lạc Phán Phán không thể ngồi yên được nữa, bắt đầu nhìn bốn phía, tìm cách thoát ra ngoài.

    Nhà vệ sinh rất rộng, lối thoát ra ngoài chỉ có cửa chính và một cửa sổ phía trên bồn vệ sinh. Cửa chính đã bị khóa rồi, không thể muốn thoát ra ngoài theo lối ấylà không thể, hy vọng duy nhất là chiếc cửa sổ nhỏ.

    Đây là tầng hai, cô nhớ ở dưới tầng một có một thảm cỏ mềm mại, nếu giữ được tư thế tiếp đất thì mức độ nguy hiểm không phải là cao. Cửa sổ là loại cửa bình thường ghép từ nhiều tấm kính có thể gỡ ra được. Cửa không to, một đứa trẻ tầm mười10 tuổi có thể chui qua. Dáng người cô nhỏ bé nên có lẽ chui qua cũng không khó. May mắn là nhà họ Hướng cũng không lắp lưới chống trộm, nếu không thì cô không thể thoát được.


    Đứng trên nắp bồn vệ sinh, cô cẩn thận gỡ từng mảnh kính, sau đó leo qua thùng chứa nước lên cửa sổ. Nhìn xuống dưới thấy một thảm cỏ xanh mềm mại mát mắt, không có bất kỳ vật gì khác. Chỉ cần nhảy xuống là được tự do rồi. (Hành động này rất nguy hiểm, chỉ áp dụng trong tình huống kịch tính, trẻ con không nên bắt chước.)

    Lạc Phán Phán bặm môi, nắm chặt bàn tay đang toát mồ hôi, hít một hơi thật sâu, nhảy xuống…

    “Chẳng qua là cậu ta đi chụp vài bức ảnh với bạn thanh mai trúc mã mà thôi, sao cậu lại vội vàng tự sát vì cậu ta thế?”

    Một giọng nói ấm áp có vẻ trêu đùa vang lên bên tai cô, sau đó cô rơi vào một vòng tay ấm áp, lực va mạnh quá khiến cho hai người lùi ra sau vài bước rồi mới đứng vững được.

    Tại sao lại có người? Cô vừa mới nhìn xuống thảm cỏ, rõ ràng là không có ai! Lạc Phán Phán ngạc nhiên, vội vàng thoát khỏi cánh tay của người đó, quay người lại, trừng mắt hỏi: “Cậu là ai?”.

    Đó là một thiếu niên khôi ngô, tuấn tú,. Ccao khoảng 1m80 cm, mặc một chiếc áo phông màu vàng và một chiếc quần bò. Làn da mịn màng đến mức cô cũng phải ghen tị, đôi mắt to tròn thẳng thắn nhìn cô, đôi môi đẹp như hoa đóa tường vi, nở một nụ cười tuyệt đẹp để lộ hai má lúm đồng tiền.

    Người này sao đẹp thế, hay không phải là người, không thể phải là một “hHoa tinh” bay ra từ vườn hoa chứ? Lạc Phán Phán đang phân vân trong lòng thì người đó nói,: “Ôi, gấu nhỏ yêu quý của tôi, chúng ta lại gặp nhau rồi!”.

    Lại? Vì sao cậu ấy ta lại dùng chữ “lại” này? Lạc Phán Phán nhìn cậu ta, nghi ngờ hỏi: “Chúng ta gặp nhau rồi sao?”. KCó lẽ là không thể như thế. Nếu cô đã gặp một người khôi ngô như thế này thì chắc chắn cô phải có ấn tượng gì chứ.

    “Ừ, hôm qua, cậu quên rồi à?” Cậu thiếu niên cười vui vẻ nhìn cô, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời., “Tôi không thể quên được nụ cười vui vẻ của cậu trên cầu trượt, bóng dáng cậu trượt xuống bể bơi, ngây thơ, vụng về giống như chú gấu in trên áo vậy, rất đáng yêu.”

    Cầu trượt? Bể bơi? Ngay lập tức Lạc Phán Phán nhớ lại tòa biệt thự to đẹp, có một công viên nước lớn. Cô đoán ra được điều gì đó, cảnh giác nhìn cậu.
    : “Hôm qua cậu cũng ở trong biệt thự à? Rốt cuộc cậu là ai?”

    “Tôi?” Cậu thiếu niên nghiêng đầu nghĩ một lát, thành thật nói:, “Ừ, trên danh nghĩa thì tôi là em họ của Hướng Vũ Phàm!”.

    Em họ của Hướng Vũ Phàm? Là cậu em họ mỗi lần thấy Hướng Vũ Phàm thì thả chó Tibetan Mastiff ra sao?

    Lạc Phán Phán rùng mình, căng thẳng cầm gấu áo, sợ hãi nhìn cậu ta lắp bắp: “Cậu… Cậu tìm tôi có việc gì?”. Không phải là cậu taấy đến tính sổ với mìnhcô chứ? MìnhCô chân yếu tay mềm, không thể chịu được Tibetan Mastiff cắn đâu… Hay là cậu ta dẫn chó Tibetan Mastiff của cậu ta đi tìm Hướng Vũ Phàm thì đúng hơn…
    • Avatar của Link_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 248 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #14
    “Cậu lo lắng gì thế? Yên tâm, tôi không thể thả chó cắn cậu được.” Cậu thiếu niên đọc được cả suy nghĩ của cô, cười sảng khoái., “Chẳng qua tôi nhìn thấy có người tự sát, nên chạy lại xem mà thôi! Nói đi nói lại, không phải là hôm qua cậu và Hướng Vũ Phàm đã chơi rất vui vẻ ở bể bơi nhà tôi sao? Vì sao hôm nay lại nghĩ không thông như thế?”

    “Ai bảo là tôi tự sát? Đó là tôi trốn ra ngoài, có hiểu không?” Lạc Phán Phán bực bội lườm cậu ta, quay người bỏ đi. Sách vở để ở nhà Hướng Vũ Phàm, buổi tối cô sẽ nhờ mẹ đến lấy, dù sao mẹ cô đi du lịch về từ hôm qua cũng không có việc gì làm.


    Cậu thiếu niên vội vàng bước theo cô, vừa đi vừa nói: “Vì sao phải chạy đi như thế? Lẽ nào thấy Hướng Vũ Phàm đối xử tốt với cô bé đó nên cậu đố kỵ, không vui à?”.

    “Cắt! Vì sao tôi phải đố kỵ? Vì sao tôi phải không vui? Có thể thoát khỏi tên ngốc đó, tôi rất vui mừng! Về nhà tôi phải mua pháo để tự chúc mừng!” Lạc Phán Phán bực bội nói xong, không nén được tò mò hỏi,: “ Điều đó… Vì sao cậu biết Hướng Vũ Phàm đi với bạn thanh mai trúc mã của cậu ta?”.

    “Tên tôi không phải tên là “Điều đó”, tôi họ Hàn, tên là “Thần Dật”. Cậu có thể gọi tôi là “Thần Dật”. T, tất nhiên, nếu cậu thích thì cậu có thể gọi tôi là “anh Dật”, tôi cũng không để tâm.” Hàn Thần Dật cười nháy mắt với cô, nói khoe khoang: “Về cô bé mà cậu nói, trên đời này không có việc gì tôi không biết, trừ phi là tôi không muốn biết!”. Sự thật là cậu nhìn thấy hai người đó đi cùng nhau trên đường…

    Đương nhiên, Lạc Phán Phán không biết chuyện giữa Hướng Vũ Phàm và cô bé đó,. tTrên đời này có rất nhiều người không biết đến giữ thể diện là gì, cô cũng biết thế, chỉ là cô không ngờ ở một khu cao cấp như thế này mà cũng có những người không biết giữ thể diện. Lại còn anh Dật nữa! Đúng là đáng ghét!

    Lạc Phán Phán bĩu môi rồi tiếp tục bước đi, trong lòng cảm thấy một sự rất khó chịu không tả được. Do dự vài giây, cô lại hỏi: “Thế… cậu có biết quan hệ giữa cô bé đó và Hướng Vũ Phàm là thế nào không?”.

    “Ha! Tôi đã bảo là cậu đố kỵ mà!” Hàn Thần Dật nhìn vẻ bối rối của cô, cười có vẻ thú vị trước phản ứng của cô., “Rõ ràng là cậu thích Hướng Vũ Phàm rồi đúng không?”

    Câu nói của Hàn Thần Dật như một quả bom dội xuống lòng cô. Cô dừng lại, giống như một con mèo bị vuốt lông, tức giận trừng mắt nhìn người đi theo sau, giương vuốt lên.

    : “Tôi không thích cậu ta! Tôi làm sao mà thích tên Hướng Vũ Phàm đáng ghét đó được! Lại còn cậu nữa, sao lại cứ đi theo tôi, bình luận những câu hỏi của tôi! Tôi cảnh cáo cậu, không được đi theo tôi, biết chưa? Nếu không tôi sẽ hét lên là “Vô lễ độ”! Hừ!”

    Hàn Thần Dật nghe lời dừng bước, đôi mắt to tròn, trong sáng nhìn cô.

    Hừ! Con người này đúng là không ra gì! Lạc Phán Phán bực bội nhìn cậu ta rồi quay đầu bước đi, ánh nắng buổi chiều rực rỡ chiếu lên người cô.

    Hàn Thần Dật đứng đó, nhìn thấy bóng dáng cô đang dần biến mất, khóe môimiệng cong lênlại, cười rất tự tin.

    Gấu nhỏ yêu quý, chúng ta sẽ còn gặp lại.


    Thời gian vẫn trôi, sau khi kết thúc kỳ nghỉ Quốc khánh, Lạc Phán Phán trở lại trường học.

    Cuộc sống của cô bận rộn hơn, học suốt ngày và sẵn sàng cho các bài kiểm tra, kỳ thi để giữ được vị trí đầu bảng của mình. Trong con mắt của người khác, Lạc Phán Phán vẫn chăm chỉ học tập như cũ, không có gì thay đổi. Chỉ có một mình Lạc Phán Phán biết rằng, tình cảm của cô không còn như trước. Cô đã biết thế nào là ngồi suy nghĩ vẩn vơ.

    Có lúc đang ngồi học trong lớp, đang nghe giảng, tự nhiên cô lại mất tập trung, trong đầu chỉ hiện lên cảnh cô kèm người đó học; rồicó lúc trong nhà phòng ăn, đang ăn cơm, bất giác cô ngừng ăn, cười một cách ngốc nghếch, nhớ đến lúc ai đó ăn cơm rang cô nấu nghiến ngấu như bị bỏ đói; có lúc trong nhà vệ sinh, bất giác cô lại hơi hụt hẫng, trong đầu hiện lên lên cảnh người đó nhẫn tâm bỏ rơi cô chỉ vì một cú điện thoại…
    Ngày đầu tiên trở lại trường, bạn học có nói cậu ấy đến tìm cô, nhưng cô không gặp, đột nhiên cô phát hiện ra rằng cô sợ gặp lại cậu. Cô không biết mình sợ điều gì, chỉ là cô muốn trốn chạy.

    Cô cố gắngố nghĩ rằng cô mình đã trở lại bình thường, tất cả đều yên bình như những ngày trước kỳ nghỉ lễ Quốc khánh. Không ngờ từng ngày trôi qua, bệnh hay ngồi nghĩ vẩn vơ của cô không hề biến mất mà ngày càng trầm trọng hơn. Cho đến một ngày, ngay cả người vô tâm như Khanh Nhi cũng phát hiện ra sự buồn bã của cô.

    “Phán Phán, Phán Phán, Lạc Phán Phán!!” Đoàn Khanh Nhi gọi liên tục mấy câu cô mới biết, đôi mắt chớp chớp mắt ngạc nhiên hỏi lại:, “Khanh Nhi, sao thế?”.

    “Mình mới phải hỏi cậu mà! Mấy ngày nay cậu làm sao thế? MSao mình toàn thấy cậu toàn để hồn đi đâu ấy.? Hay là bị ốm rồi?” Đoàn Khanh Nhi chau mày, đưa tay sờ trán cô, rồi lại sờ trán mình, thái độ có vẻ nghi hoặc,. “Không sốt! Thế thì là chuyện gì? Phán Phán, hay là mình đưa cậu đi khám bác sỹ nhé?”

    “Không cần, không cần đi khám đâu, mình chỉ…” Lạc Phán Phán do dự một lát rồôi thận trọng hỏi:, “Khanh Nhi, nếu một người mà rất nhớ một người khác thì là sao?”.

    Đoàn Khanh Nhi nghĩ ngợi, sau đó tỏ ra một thái độ rất chuyên nghiệp nói: “Điều này còn phải xem tình hình cụ thể. N, nếu người này nợ người kia tiền, người kia rất nhớ cô ấy thì có nghĩa là muốn đòi tiền.”.

    “…”

    Con bé này lại nghĩ đến chuyện đòi nợ… Lạc Phán Phán chán nản, rút ví từ trong ngăn bàn ra, đưa cho cô hai tờ mười10 tệ,.
    “Gửi cậu, lần trước vay cậu tiền mua sách. C, còn thừa một ít tiền lẻ, cậu không cần trả lại nữa.”

    Đoàn Khanh Nhi hài lòng cầm lấy tiền rồi nói tiếp: “Nếu người này là kẻ thù của người kia thì người kia nhớ người này là vì muốn báo thù.”.

    “Nếu không phải là hai trường hợp trên thì sao?”

    “Thế thì chỉ còn có một khả năng thôi.,” Đoàn Khanh Nhi nghiêm sắc mặt, nói một cách nghiêm túc,. “Nếu người này không phải là nợ tiền người kia, cũng không phải là kẻ thù của người kia, người này nhớ tới cô ấy hàằng ngày thì có nghĩa là người này…”

    “Đợi đã!” Lạc Phán Phán vội vàng ngắt lời., “Mình… Mình không muốn biết nữa…”

    “Vừa rồi còn vội vàng hỏi, bây giờ lại nói là không muốn biết., Phán Phán, thời gian này trông cậu hơi buồn!” Đoàn Khanh Nhi xoa cằm, nhìn Lạc Phán Phán với vẻ dò hỏi đến nỗi khiến cho người khác thấy ngại ngùng. Đ, đột nhiên cô nói to:,
    “Nói! Lạc Phán Phán, có phải là cậu có chuyện giấu mình chuyện gì, đúng không? Nói thẳng thắn xem nào, không được chống đối!”.

    “Mình…” Lạc Phán Phán bị Khanh Nhi cậu ấy nói thế, do dự một lát rồi mới khổ sở kể cho người bạn thân nghe,: “Chuyện là thế này…”.

    Đoàn Khanh Nhi càng nghe thì mắt càng mở to, đến khi Lạc Phán Phán kể xong, mắt cô đã mở to bằng hơn cả hạt đào rồihết cỡ:. “Phán Phán, không phải là cậu… cậu đã thích Hướng Vũ Phàm rồi chứ?”

    “Mình, mình cũng không biết,.” Lạc Phán Phán đau khổ cúi đầu, sau đó nghĩ ra điều gì đó, lại ngẩng đầu lo lắng nhìn bạn., “Khanh Nhi, Hướng Vũ Phàm là thần tượng của cậu, mình lại có cảm xúc tình với cậu ấy, cậu sẽ không tức giận chứ?”

    “Đương nhiên là không, thần tượng là để sùng bái, không phải là để thích, nhưng…” Đoàn Khanh Nhi do dự vài giây rồi nói, tiếp: “Phán Phán, mình cảm thấy Hướng Vũ Phàm không thích hợp với cậu…”.

    Lạc Phán Phán nhìn thái độ của côậu ấy, băn khoăn hỏi: “Sao cậu lại nói thế?”.

    Im lặng vài giây, Đoàn Khanh Nhi không trả lời mà hỏi ngược lại: “Phán Phán, cậu đã xem những tác phẩm nhiếp ảnh của Hướng Vũ Phàm chưa?”.

    “Chưa, tác phẩm của cậu ấy có liên quan đến mình sao?”
    Đoàn Khanh Nhi bặm môi, đấu tranh tư tưởng một hồi trong lòng rồi do dự rút ra từ ngăn kéo một albumquyển ảnh đưa cho cô.

    “Đây là gì?” Lạc Phán Phán cầm lấy, mở ra xem, phát hiện ra đây là một cuốnquyển album tự làm rất đẹp.

    Trang đầu tiên là một bức ảnh màu cỡ tám8 inch, trong ảnh là một cô bé xinh xắn, lông mày lá liễu, mái tóc đen dài như suối, vầng trán cao và trong sáng, mặc một chiếc váy trắng, cánh tay cong lại cầm một đóa mai đỏ giữa cảnh tuyết trắng và một cây mai bị bị gãy cành nhưng vẫn cố gắng vươn thẳng lên trong tuyết mênh mông.

    Dưới bức ảnh là một dòng chữ màu đen rất đẹp được viết bằng bút chì.

    “Mai”, Hướng Vũ Phàm, chụp ngày 16 tháng 7 năm 2009.

    Lật từng trang một, tất cả đều là ảnh của cô bé có mái tóc dài. Cô bé trong ảnh hoặc đứng hoặc ngồi, hoặc vui hoặc buồn, thái độ trongở từng bức ảnh đều khác nhau nhưng đẹp đến kinh ngạc, ẩn giấu nhiều tâm trạng xuyên vào trong lòngkhiến người xemm phải trầm trồ khen ngợi.

    “Cô bé này tên là Diêu Nguyệt Thi. N, nghe nói trước đây cô ấy và Hướng Vũ Phàm là hàng xóm. Hai người chơi với nhau từ nhỏ, tình cảm rất tốt, có thể coi là bạn thanh mai trúc mã. Sau đó, nhà họ Hướng chuyển đến khu Cảnh Lam Viên, hai người này vẫn giữ liên lạc thường xuyên. Cậu đang cầm trên tay tác phẩm của Hướng Vũ Phàm. C, cậu cũng thấy đấy, sau ống kính đều là hình ảnh của Diêu Nguyệt Thi. Mọi người đều đoán Hướng Vũ Phàm đã thích cô bé này, nếu không sao ngườihình mẫu sau ống kính của cậu ấy chỉ có cô bé đó?” Nói đến đây, Đoàn Khanh Nhi ngừng một lát, không đành lòng vỗ vai cô., “Vì thế, Phán Phán, cậu đừng thích cậu ấy. Thích người đã traocó trái tim đã thuộc vềcho người khác thì chắc chắn sẽ bị tổn thương, mình không muốn cậu bị tổn thương.”
    Diêu Nguyệt Thi trong ảnh có lẽ là người mà cậu ấy gọi là Tiểu Thi. Hôm đó, vì Tiểu Thi mà cậu ấy có thể lừa nhốt cô vào nhà vệ sinh, điều đó cho thấy vị trí của Tiểu Thi trong lòng cậu ấy cao hơn cô rất nhiều. Như vậy, cô thích cậu ấy hay không thì đâu có ý nghĩa gì đâu. Sao cô vẫn còn lưu luyến? Khanh Nhi nói đúng, thích người đã traocó trái tim đã thuộc về cho người khác thì chắc chắn sẽ bị tổn thương. C, cô không muốn bị tổn thương, vì vậy cô phải cố gắng quên cậu ấy!
    Lạc Phán Phán kìm nén những cảm xúc đau xót của mình xuống tận đáy lòng, thầm đưa ra quyết định ấy. Nhưng người tính không bằng trời tính, cô gặp ngay một vấn đềđã có cơ hội để xem xétkhảo nghiệm tình cảm của mình.

    Đọc nhiều hơn tại:

    www.vanvietbooks.wordpress.com

    www.vanvietbooks.vn