Mười hai truyện ngắn trong tập truyện ngắn đã phác hoạ rõ nét chân dung những con người tràn đầy hy vọng phù phiếm hay mang nỗi thất vọng nặng nề. Họ không phải là những người hùng, họ chỉ đơn thuần là con người. Họ không tìm cách thay đổi thế giới. Chúng ta vẫn gặp họ hàng ngày nhưng không hề chú ý đến họ, không hề để tâm đến gánh nặng tình cảm mà họ đang mang và bỗng nhiên tất cả được hiện diện dưới ngòi bút vô cùng tinh tế của Anna Gavalda. Thông qua hình ảnh những con người đó, Gavalda đã gián tiếp làm sáng tỏ cuộc sống của chính chúng ta…

“Tôi gặp gỡ mọi người. Tôi quan sát họ. Tôi hỏi xem buổi sáng họ thức dậy lúc mấy giờ, họ làm nghề gì để sinh sống và chẳng hạn như họ thích ăn món gì tráng miệng. Tiếp theo đó, tôi nghĩ về họ. Tôi lại hình dung ra khuôn mặt, đôi bàn tay và thậm chí cả màu sắc đôi tất họ mang dưới chân. Tôi nghĩ đến họ suốt hang tiếng đồng hồ, thậm chí hàng năm trời, thế rồi một ngày kia, tôi thử viết về họ.”

“Đó hầu như không là gì cả, đó thuộc về nghệ thuật vĩ đaị. Từ lối viết nhẹ nhàng, tuyệt vời và mỉa mai hài hứơc đến lạnh lung tới trái tim đau khổ đã tạo ra những cảm xúc thật khó phai và khiến ta xáo động. Anna Gavalda, cô ấy thật tuyệt vời."

Trích "Giá đâu đó có người đợi tôi"