TIN TÀI TRỢ.

Có nàng thích hái hoa - Cố Mạn

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.04K Lượt đọc
  • 5 Trả lời

Bài học lớn đằng sau câu chuyện nhỏ

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của pa_ma_Mun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,920 Bài viết

    • 1,585 Được cảm ơn

    #1
    Có nàng thích hái hoa
    Tác giả: Cố mạn

    Chương thứ nhất: Trăm năm chỉ nhớ Vân Mộng sơn

    Tôi tên Thích Thái, Thích là họ của sư phụ, Thái (nghĩa là "hái"_ND) là nghề nghiệp tương lai của tôi. Cách đặt tên rất phổ biến này lại như thiên ý khái quát cả cuộc đời "thê thảm" của tôi .
    Từ lúc mới chào đời, tôi đã rất gặp xui.
    Năm tôi sinh ra, đúng lúc quê nhà gặp phải cơn lũ lớn trăm năm khó được. Cha mẹ không biết tung tích, tôi lúc ấy vẫn còn là trẻ con, được đặt trong cái chậu gỗ nhỏ trôi xuống hạ lưu sông.
    Sau đó, chuyện bi thảm hơn phát sinh —— tôi bị sư phụ nhặt được.
    Sư phụ miêu tả tình hình lúc đó như thế này: "Ta tìm suốt cả một tháng mà vẫn không tìm được một đứa bé gái xấu xí phù hợp yêu cầu của ta, đã sắp tuyệt vọng, đang đi lang thang bên bờ Trường Giang, ngay lúc định nhảy xuống thì cái chậu gỗ nhỏ có con ngồi bên trong trôi qua trước mắt ta..." Nói rồi thở dài, "Mới trước đây trông con rất xấu, chẳng hiểu sao càng ngày càng dễ nhìn chứ? Còn may là chưa tới mức mỹ nhân..."
    Sư phụ tôi là một đại mỹ nhân, tên Thích Sở (khổ sở), nghe tên là biết sư phụ cũng rất không may, chỉ là điều không may của bà là bởi vì bà thật sự quá đẹp, nên mới bị một tên trộm hái hoa nghe danh mà tới hái. Sau đó bị từ hôn, còn bị cha anh trong nhà đối xử cay nghiệt
    Trong cơn tức giận, sư phụ bỏ nhà ra đi, phát thệ sẽ bồi dưỡng một tên trộm hái hoa nữ, khiến đám đàn ông trong thiên hạ nếm thử nỗi thống khổ khi bị hủy danh tiết.
    Đàn ông có danh tiết sao? Tôi nghi ngờ, còn thêm một điều nữa: "Vậy sao sư phụ không tự mình đi hái đi?"
    "Bởi vì ta quá xinh đẹp, làm vậy chẳng phải ngược lại khiến bọn hắn hưởng lợi?” Sư phụ lẽ thẳng khí hùng nói thế.
    Tôi cảm thấy rất chí lý.
    Sư phụ dạy tôi đủ loại đủ kiểu, các khóa học chia thành lớp cơ sở và lớp chuyên ngành, còn có lớp học võ mỗi sáng sớm và đêm khuya. Lớp cơ sở bao quát rất nhiều thứ loạn thất bát tao, tôi học có chọn lọc, thứ gì thấy không có hứng thú thì lúc sư phụ giảng tôi ngủ. Đương nhiên, hầu hết thời gian đều là tôi không có hứng thú. Võ công tôi cũng không thích học, nhưng này cái rất khó trộm lười. Sáng sớm nào cũng lượm nhánh cây đấu tay đôi với sư phụ, bởi vì nhánh cây mỗi ngày nhặt được dài ngắn chất lượng đều không giống nhau, cho nên chiêu thức mỗi ngày cũng đổi tới đổi lui, tôi học hôm nay liền quên ngày hôm qua, cho nên luôn bị sư phụ mắng. Sau tôi dứt khoát không nhớ nữa, thích dùng chiêu gì thì dùng chiêu đó, sư phụ ngược lại lại ít mắng đi, thực là kỳ quái. Đến khi trời tối đen một mảng thì là thời điểm học khinh công, là vì trộm hái hoa phải đi trong đêm tối đấy thôi. Lúc mới bắt đầu tôi thường thường va vào cây, ngày nào trên đầu cũng cả đống cục u, sau mấy cục u từ từ ít dần, những lần gần đây nhất đã gần như tuyệt tích.
    Thật ra tôi thích nhất là bài chuyên ngành, lên lớp rất nhẹ nhõm, điểm mấu chốt là kỳ thi cực kỳ đơn giản, thường là như vầy:
    "Bước thứ nhất..."
    "Nghiên cứu địa hình."
    "Bước thứ hai..." .
    "Thả hơi mê..." .
    "Bước thứ ba..." .
    "Cởi áo..."
    Sư phụ ngẩn người ra, sau đó “Oa” một tiếng, vừa khóc lớn vừa bỏ chạy, "Hu hu hu hu, sự trong sạch của người ta mất đi như vậy đó…”
    Bởi vì mỗi khi đến lúc nguy cấp này, sư phụ luôn nhớ lại câu chuyện thương tâm của mình, nên kỳ thi sát hạch của tôi lúc nào cũng dừng lại ở bước thứ ba. Còn cởi áo xong thì phải làm gì đây? Tôi thật hoang mang, hơn nữa còn bắt đầu lo lắng cho tiền đồ hái hoa của mình.
    Có một lần, trong lúc cùng sư phụ mở cuộc thảo luận “Dạy và học cùng tiến bộ”, tôi nêu lên vấn đề này, sư phụ cũng rất đồng ý, sau khi bế quan suy nghĩ ba ngày, rút được ra một cái kết luận."Thái Thái, con phải đi thực tập."
    ? ?
    "Tức là đi hái hoa một lần." Sư phụ nghiêm túc nói, "Bởi vì con không đủ kinh nghiệm, nên lần này sư phụ sẽ kèm con. Còn nữa, con phải che mặt, như vậy lỡ đâu bị thất bại, cũng sẽ không tổn hại đến danh tiếng trong tương lai của con.”
    Sư phụ càng nói càng hưng phấn, hai mắt lấp lánh sáng lên, tôi cũng cùng hưng phấn lên.
    Thế là, vào một buổi tối sáng trăng sáng sao, chúng tôi mò vào biệt viện Vân Mộng của thế gia XX (từ chỗ bọn tôi ở đi thêm 2 ngọn núi nữa là đến), mục tiêu là tiểu công tử đang nghỉ ngơi điều dưỡng ở đây.
    Bước thứ nhất, điều tra địa hình, này cái đã làm tốt từ trước. Tại Liên Thiên uyển, gian thứ nhất dãy nhà phía đông.
    Bước thứ hai, thả hơi mê. Mê hương này là do sư phụ đặc chế, có thể khiến người ta thần trí tỉnh táo nhưng lại không thể nào nhúc nhích.
    Chọc một lỗ nhỏ trên cửa sổ, thổi hơi mê vào, bắt đầu đọc thầm: Một con ếch một cái miệng, hai con mắt bốn chân; hai con ếch hai cái miệng, bốn con mắt tám chân... Tới lúc tôi tính không nổi ếch có mấy chân, hơi mê liền có tác dụng.
    Sự thực chứng minh mê hương của sư phụ rất có hiệu quả, hiện tại mục tiêu của tôi đang nằm trên giường, không nhúc nhích mà nhìn tôi.
    Bởi vì người là sư phụ tuyển dùm, điều tra địa hình là sư phụ làm dùm, nên đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta. Tôi xem xét kỹ lưỡng, cảm thấy anh ta rất ưa nhìn, có vẻ lớn hơn tôi một chút, khoảng chừng mười bốn mười lăm tuổi.
    Sau đó tôi lập tức hồi hộp lên.
    "Chào, chào anh!" Tôi lắp ba lắp bắp tự giới thiệu, "Tôi tên Thích Thái, tôi tới để hái hoa."
    Anh ta đột nhiên trừng lớn cặp mắt, trong mắt lộ ra vẻ kỳ quái, tôi nghĩ khả năng là anh ta đang sợ hãi, thế là vội vàng an ủi: "Anh không phải sợ, đây cũng là lần đầu tiên của tôi mà."
    Sư phụ nói hái hoa phải chú trọng hiệu suất, tốc chiến tốc thắng, thế là tôi nhanh chóng thực hiện bước thứ ba, leo lên giường, giúp anh ta cởi áo.
    Nhưng mà phải cởi mấy món chứ? Tôi vừa cởi vừa nghĩ, cái này sư phụ chưa từng nói, quả nhiên phải xâm nhập thực tiễn mới phát hiện ra vấn đề.
    Đến khi anh ta chỉ còn sót lại một chiếc áo trong, tôi nghĩ nghĩ, ngừng tay, lỡ đâu bị cảm lạnh là không tốt.
    Về phần quần, đó không phải trọng điểm cần chú ý, sư phụ có bảo cởi quần đâu.
    Sau đó là bước thứ tư mà hôm nay sư phụ mới nói cho tôi —— sờ sờ. .
    Hai chữ này sư phụ nói rất nhỏ giọng, tôi khó khăn lắm mới nghe được.
    Thế là tôi sờ sờ đầu anh ta, hệt như lúc sờ đầu con thỏ con tôi nuôi vậy, nói theo quán tính: "Ngoan nha."
    Tóc mềm mại sờ thật thích, tôi lại sờ thêm hai cái.
    Anh ta hình như đang run rẩy, lạnh lắm sao? Tôi đột nhiên nghĩ đến bước cuối cùng mà sư phụ nói chính là ngủ cùng một chăn, thế là rất vui vẻ kéo chăn đáp cho cả hai đứa.
    Tôi cũng muốn ngủ lắm rồi, hái hoa thực hết sức mệt mỏi.
    Tôi nhích sát vào thêm một chút, sư phụ nói phải ôm anh ta ngủ, còn hỏi tôi có làm được không. Đương nhiên tôi làm được, giống như ôm con thỏ con tôi nuôi thôi, hơn nữa anh ta tốt hơn thỏ con nhiều, chẳng thúi tí nào hết, nếu ôm ngang eo thì đầu tôi vừa vặn có thể đặt trên vai anh ta.
    Nghỉ ngơi một chút đi, dù sao hiệu lực của thuốc còn kéo dài cả canh giờ nữa.
    Tôi đang ngủ mơ mơ màng màng, đột nhiên cảm thấy trên má ẩm ướt. Gì vậy? Lỗ thủng trên nóc nhà tôi đã sửa rồi mà?
    Mắt lim dim, tôi ngẩng đầu, nhìn thấy một đôi mắt đen xinh đẹp có ánh nước.
    A! Ta ngẩn người ra chốc lát, vội lồm cồm bò dậy, hốt ha hốt hoảng chạy ra, báo cáo sư phụ."Sư phụ, hắn khóc, làm sao bây giờ!"
    Sư phụ cũng đang ngủ gà ngủ gật, bị tôi đánh thức rồi còn kích động hơn tôi, "Khóc? Vậy làm sao bây giờ?"
    Đến lúc này, đành phải mượn chút ít kinh nghiệm của sư phụ lúc bị hái ấy mà dùng.
    "Căn cứ vào kinh nghiệm của ta, bây giờ phải nói với nó mấy lời dễ nghe chút, sau đó tặng nó chút quà nhỏ gì đó” Sư phụ rất chuyên gia nói vậy.
    Nói dễ nghe, này cái tôi biết. Nhưng mà quà? Tôi nhìn lại mình, trừ y phục dạ hành, cái gì cũng không có.
    Sau đó hỏi sư phụ."Trên người sư phụ có thứ gì không?”
    Sư phụ mò tới mò lui, mò ra một cuốn tập, trên viết —— Hỗn đồn nhất mạch tâm pháp.
    Tôi nhất thời bực bội, kêu lên: "Sư phụ, người lại lấy cái này làm giấy vệ sinh!"
    Có một lần, lúc tôi và sư phụ cùng đuổi theo một con thỏ hư hỏng tới một sơn động bí ẩn, bên trong có rất nhiều sách tương tự thế này. Nào là Quỳ hoa bảo điển, Phân hoa phất liễu thủ, vv… Sư phụ nói đó toàn là những bí tịch võ công mà người trong võ lâm mộng mị ước ao. Có điều tôi không tin lời bà lắm vì sư phụ thường thường thuận tay lại xé một lần vài tờ làm giấy vệ sinh. Tôi hoài nghi rất nhiều cái gọi là "Bản thiếu" trên đời này là vì thế mà ra
    Hơn nữa tôi đã nói với sư phụ rất nhiều lần rồi, đừng có lấy cái này làm giấy vệ sinh, trên đó có mực, dùng sẽ bị dính lên mông đít, sau đó dính vào quần, tôi rất khó giặt.
    "He he, " sư phụ ngại ngùng cười cười, "Thuận tay thuận tay. Thôi tặng cái này đi, học xong cái này rồi thì làm võ lâm minh chủ cũng không thành vấn đề."
    Tôi cảm thấy đem giấy vệ sinh tặng người ta thật sự rất không có thành ý, khổ nỗi tôi và sư phụ đều rất nghèo, biết làm sao được.
    Thế là tôi lại trở về, đứng trước giường anh ta, bắt đầu nghĩ ra mấy lời nói dễ nghe.
    "À ừm... Anh rất thông minh, ừm, hơn nữa rất ưa nhìn." Nhớ ra tóc anh ta sờ lên rất thích, tôi nhẫn không được lại cờ một chút.
    Sau đó lấy giấy vệ sinh, à không, là bí tịch võ công của sư phụ ra, rất hào phóng đưa cho anh ta."Cái này tặng anh nè."
    Về núi rồi bọn tôi làm một buổi kiểm điểm lần hành động này.
    Sư phụ nhất quyết câu nói đầu tiên của tôi thật quá chán, người ta vừa nghe là biết ngay tay mới. Nói ví dụ, lời dạo đầu của trộm hái hoa xếp hạng đệ nhất giang hồ Tô Quân lưu lại là như vầy: "Nghe danh giai nhân có sắc, nay ta đạp trăng đến lấy."
    Hữu tình có cảnh có sắc, lãng mạn biết bao!
    Đương nhiên tôi không thể lập lại lời người ta, thân là một nữ trộm hái hoa, phải có bản sắc riêng của mình. Thế là chúng tôi thảo luận với nhau, cho ra được lời dạo đầu này:
    "Đêm dài mênh mông, vô tâm nghỉ lại, thiếp đây khó ngủ, chàng cũng suy tư, sao chẳng cùng nhau?”
    Nếu như người muốn hái không đọc sách nhiều, vậy thì dùng lời lẽ thông tục nói với hắn:
    "Đêm dài mênh mông vô tâm nghỉ lại, tôi cho rằng chỉ có tôi ngủ không được, hóa ra công tử ngài cũng ngủ không được sao, không như chúng ta cùng nhau làm chút chuyện có ý nghĩa đi!"
    Tối đó ta cùng sư phụ ôm ấp niềm vui thành công mà nhập mộng, nhưng chẳng được bao lâu tôi đã bị đánh thức. Bên ngoài sột sột soạt soạt, như có rất nhiều nhân đang đi qua đi lại, còn có ánh lửa chiếu vào hang động bọn tôi đang ở. Ta lập tức bò dậy, từ cửa động nhìn ra ngoài (chính là sơn động giấu rất nhiều bí tịch và những thứ kỳ quái, tốt hơn cái phòng bị dột mưa mà chúng tôi từng sống nhiều. Hang động này rất kỳ lạ, bên trong có thể nhìn thấy bên ngoài nhưng bên ngoài lại chẳng thấy được bên trong), rất nhiều quan binh đang giơ cao đuốc tìm kiếm thứ gì.
    Sư phụ cũng tỉnh, nằm bẹp ở cửa động xem bên ngoài, tư thế giống tôi như đúc...
    Tôi lập tức đổi tư thế... Mình làm thì mình không thấy được, nhìn sư phụ mới biết thì ra xấu quá.
    "Sư phụ, bọn họ đang làm gì thế?"
    "Không biết." Sư phụ lo lắng, nặng nề trả lời, quay đầu nghiêm túc nhìn tôi, "Thái Thái, con nói xem, có khi nào bọn họ tới bắt heo rừng không?"
    "Bắt heo rừng mà cần nhiều người vậy sao?" Tôi hoài nghi nhìn sư phụ, "Một mình con đã bắt được mấy con, cho nên chắc chắn là không phải."
    Sư phụ lặng lẽ cười hì một tiếng.
    Chúng tôi đang chuẩn bị quay vào ngủ tiếp thì hai người quan binh bỗng ngồi xuống ngay phía trước, quay lưng về phía chúng tôi, bắt đầu tán gẫu.
    "Mẹ nó, mệt chết lão tử."
    "Đúng rồi. Nửa đêm nửa hôm dậy bắt trộm gì chứ. Đã thế tiểu hầu gia lại nói không rõ ràng, chỉ nói là một người nữ. Mày nói xem, trên núi này kiếm đâu ra nữ, chẳng lẽ là cáo hoang thành tinh, tiểu hầu gia bị thái dương bổ âm?"
    "Vậy chẳng phải kêu chúng ta bắt dâm tặc?"
    Hai người kỳ quái cười một trận, lại đứng dây đi.
    Dâm tặc là cái gì? Tôi dùng ánh mắt dò hỏi hướng về sư phụ.
    "Dâm tặc là một chi nhánh của trộm hái hoa, là một loại trộm hái hoa cực kỳ không tốt. Thái Thái, tương lai con ngàn vạn không được làm dâm tặc nha."
    "Dâm tặc và trộm hái hoa có chỗ nào khác nhau?"
    "Dâm tặc chính là người không nguyện ý cũng hái, hơn nữa không chọn đối tượng, cũng sẽ không tặng quà... Đại khái chính là như vậy... Thái Thái, cậu nhóc kia không nói không đồng ý đúng không?"
    Không có.
    Ta lập tức lắc đầu.
    Thuốc mê của sư phụ rất hữu hiệu, trừ đôi mắt có thể nhúc nhíc, còn lại ngay cả miệng cũng không mở được, sao mà nói không đồng ý được a.
    Tôi cứ cảm thấy lời sư phụ có chỗ nào là lạ. Nhưng mà nghĩ ngược lại,tôi đã không phải là dâm tặc thì sư phụ nói đương nhiên là đúng rồi.
    Không thể không cảm khái, sư phụ quả nhiên là sư phụ a.
    Ngày qua ngày, tôi đại khái đã mười lăm tuổi.
    Cuộc sống trên núi rất nhàm chán, lúc sư phụ xuống núi rồi lại càng nhàm chán.
    Sư phụ hàng năm đều phải xuống núi, bởi vì không đủ tiền nên chẳng lần nào đem theo tôi. Có điều mỗi lần trở về đều kể cho tôi nghe nhiều chuyện thú vị. Tôi ấn tượng sâu nhất chính là cháu trai, cháu gái của bà.
    "Lúc ta đi một đứa hai tuổi, một đứa mới một tuổi, bây giờ đều lớn hết rồi."
    "A, bọn họ tên là gì?" Ta rất hứng thú hỏi.
    "Anh trai tên Thích Lương, em gái tên Thích Uyển."
    Thê lương thảm thiết? ("thê lương thê uyển", đồng âm với "Thích lương thích uyển"_ND)
    Q_Q.
    Bỗng dưng tôi thấy giữa mình và bọn họ nảy sinh một cảm giác thân thiết giữa những người đồng bệnh tương lân.
    Lần trước sư phụ kể một đống chuyện thú vị hoặc không thú vị của họ, ngay cả việc Thích Lương buổi tối đi vệ sinh suýt nữa bị rớt hầm cầu cũng nói tôi nghe. Tôi nghĩ Thích Lương Thích Uyển nếu biết có một bà gái già ngày đêm rình coi bọn họ, chắc chắn sẽ sợ đến ngủ không yên.
    Lần này trở về, không biết sư phụ có gì kể mới mình ta. Tôi vừa kéo lông thỏ vừa nghĩ.
    Nhưng mà sư phụ vẫn không về.
    Hàng năm sư phụ đều đúng hạn ra đi một tháng, nhưng năm nay hình như có chút bất đồng, thỏ con của tôi đã sinh ra thỏ con con mà vẫn không thấy tung tích sư phụ đâu.
    "Mày nói xem sư phụ đi đâu vậy?" Tôi hỏi thỏ con con.
    Thỏ con con không nói gì, chỉ dùng đôi mắt nhỏ nhìn tôi.
    Tôi sờ sờ nó."Mày còn nhỏ, chưa biết nói chuyện.” Rồi lại nhìn bà mẹ đang nằm bẹp ngáy o o của nó, “Ừm, không đúng, mày lớn lên cũng sẽ không nói."
    Chán quá đi-- !!
    Sư phụ, ngài mau trở về đi, sau này ngày nào con cũng giúp ngài rửa chén.
    Nhưng mà nửa năm trôi qua, sư phụ vẫn không trở về. Đầu mùa đông cần tích trữ lương thực, tôi nghĩ nghĩ, vẫn chuẩn bị phần cho hai người. Nhưng mùa đông chớp mắt liền qua đi, sư phụ tiếp tục chẳng thấy.
    Đến mùa xuân, tôi đem thả hết đám thỏ con.
    Chẳng dễ gì nuôi được lớn như vậy, thật không nỡ bỏ, tôi sờ sờ chúng nó, "Tụi bay đừng để sói ăn mất nghe chưa, sau này tao sẽ về tìm tụi bay… Có điều, lỡ đâu lúc đó không nhận ra tụi bay thì làm sao?"
    Tôi nhìn chúng nó mà phát sầu, thỏ nào trông cũng như thỏ nào mới chết. Hay là viết lên lông chúng nó —— thỏ của Thái Thái?
    Nhưng như vậy thì mưa một chút là trôi hết.
    Mãi sau, rốt cuộc nghĩ được một biện pháp tốt, tôi tìm trong sơn động một hộp hạt châu kỳ quái, trên hộp có viết cái gì mà "Vô dục trời tru" (chữ ‘tru’ còn viết sai). Vừa vặn được sáu hạt, dùng dây cột chắc, mỗi con đeo một hạt, thừa lại một hạt tôi thuận tay đeo luôn lên cổ mình.
    Từ giã cả nhà thỏ con, để lại lời nhắn cho sư phụ, tôi xuống núi.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Dominica
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,579 Bài viết

    • 1,295 Được cảm ơn

    #2
    Bạn ơi mình thích truyện này quá, cho mình xin link đọc với được không bạn?
    " Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ"
    • Avatar của pa_ma_Mun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,920 Bài viết

    • 1,585 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Dominica Xem bài viết
    Bạn ơi mình thích truyện này quá, cho mình xin link đọc với được không bạn?
    Bạn có lấy link tiếng Trung không? Vì truyện này mình hứng lên tự dịch chứ không cóp ở đâu mang về cả
    • Avatar của pa_ma_Mun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,920 Bài viết

    • 1,585 Được cảm ơn

    #4
    Chương thứ hai: Ngựa không dừng vó vội hái hoa (phần 1)


    "Nói tới, Kim Lăng xưa nay luôn là chốn phồn hoa. Xưa kia từng là chốn định đô của bốn triều Ngô, Sở, Lương, Trần. Mới năm trước lại vui mừng đón tiếp thánh giá của Thiên Hỉ hoàng đế..."

    Thì ra đây là Kim Lăng à.

    Tôi ngồi bậc thềm bên ngoài trà lâu, vừa cắn bánh nướng, vừa nghe thuyết thư tiên sinh kể chuyện. Đang say sưa ngon lành, tôi chợt nghe bên cạnh có người thô lỗ nói:

    "Hừ, kẻ sơn dã thô kệch như ta lại không biết Thiên Hỉ hoàng đế vứt kinh đô chạy trốn về phía Nam tới Kim Lăng mà lại thành vinh quang của Kim Lăng cơ đấy."

    "Huynh đài ăn nói cẩn thận, ăn nói cẩn thận chút." Có người nhỏ giọng khuyên can hắn, nhưng chính người khuyên can cũng nhẫn không được thở dài một hơi, "Nếu không phải quan gia (một cách gọi hoàng đế - ND) hốt hoảng chạy về Nam khiến lòng quân dao động thì đâu có đến mức phải bại trận như vậy. Một trận chiến ở Thái Nguyên khiến mười vạn quân đều thành oan hồn, bây giờ giang sơn Đại Viêm mới đang trong cơn mưa gió dập dềnh..."

    Tôi nhìn về nơi phát ra tiếng, thấy đang nói chuyện là hai người đàn ông trung niên, ăn mặc kiểu một văn một võ. Có lẽ ohát hiện đến ánh mắt của tôi, hai người đó cũng nhìn lại tôi, trong mắt mang theo thương hại.

    "Bao nhiêu người trôi giạt khắp nơi..."

    Một đồng tiền được nhét vào tay tôi.

    A, hay quá, mua được thêm một cái bánh nướng.

    Tôi bật dậy, chạy về phía quầy bánh nướng.

    Dưới núi thật nhiều người tốt nha!

    Sự thực chứng minh, tôi thông minh hơn sư phụ nhiều.

    Sư phụ nói lần đầu tiên bà trốn nhà đi chơi, không đem theo bạc, ăn đồ cũng không biết trả tiền, suýt nữa bị bán vào lầu xanh, rốt cuộc không đi xa được quá hai con phố. Còn tôi, dựa vào ít tiền bán da, lông thú, tùy tùy tiện tiện liền chạy rất xa.

    Nơi tôi đang ngồi hiện giờ hình như được gọi là Kim Lăng, là địa phương lớn nhất mà tôi từng đến.

    Có điều đông người như vậy, sư phụ rốt cuộc ở nơi nào.

    Tôi liếm hết hạt vừng trên ngón tay, không biết phải làm sao.

    Đang lúc tập trung suy nghĩ, tôi bỗng thấy đám đông rầm rầm rộ rộ chạy về một hướng

    Có náo nhiệt xem?

    Tôi lập tức cùng chạy qua, thò đầu vào thăm dò, chỉ gặp một chị gái xinh đẹp mặc áo đỏ, vẻ mặt hoảng sợ đang bị một đám gia đinh bao vây, Một thiếu niên áo gấm cười hì hì, cầm quạt nâng cằm cô gái lên.

    Chẳng lẽ đây chính là “thiếu gia độc ác đùa bỡn con gái nhà lành” mà sư phụ từng nói?

    Bên cạnh tôi, người đi đường cứ nhỏ giọng chỉ chỉ trỏ trỏ, nhưng không ai đi ra ngăn cản. Tôi loáng thoáng nghe cái gì mà "Đại thiếu gia nhà họ Tào, trêu hoa ghẹo nguyệt, tiếng xấu lan xa..."

    Tiếng xấu lan xa?

    Bỗng nhiên linh quang của tôi lóe lên.

    Thay vì mù quáng đi tìm sư phụ thế này, không như khiến sư phụ tới tìm tôi. Nếu trở thành thành đạo tặc hái hoa nổi tiếng, ắt hẳn sư phụ sẽ dễ dàng tìm thấy tôi, đúng không. Với lại từ lúc hạ sơn tới giờ tôi còn chưa làm chính sự nữa, chi bằng khuya hôm nay khởi công là tốt nhất...

    Nhưng, biết tìm ai mà hái đây?

    Mắt tôi liếc ngang liếc dọc, cuối cùng dừng lại trên người vị thiếu gia đang đùa bỡn cô nương kia.

    Được, chọn anh luôn! Ha ha ^_^

    ---

    Mùng một tháng ba.

    Hôm nay tôi đến nhà vị Tào thiếu gia kia, kết quả nhà anh ta rất to, khó khăn lắm mới tìm được. Anh ta đang ở cùng chị áo đỏ, tôi khẽ thổi khói mê, cả hai người đều gục.

    Sau đó, tôi lên giường nằm đắp chăn, áo thì tự anh ta đã cởi sẵn. Ngủ hai canh giờ rồi dậy, tặng anh ta một cái bánh nướng – tôi thấy cái này đáng giá hơn giấy vệ sinh nhiều nha. Hơn nữa tôi tiện tay đưa luôn cô nương áo đỏ đi.

    Cả nhà cô nương áp đỏ đều rất vui vẻ, còn gọi tôi là Thích nữ hiệp Q_Q.

    Lúc quay về tôi mới sực nhớ ra là quên giới thiệu tên mình với Tào thiếu gia. Haiz, cách lần thực tập trước quá lâu rồi, tự dưng quên mất điều cơ bản này.

    Ngày mai nhất định không được quên!

    ---

    Mùng hai tháng ba.

    Mục tiêu hôm nay là thiếu gia của tiệm gạo, bởi vì anh ta là mỹ nam tử có tiếng ở Kim Lăng. Không ngờ lúc tôi tới anh ta đang thắt cổ tự tử, tôi liền thả anh ta xuống. Cảm thấy lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn là không đúng, tôi mới hỏi anh ta tại sao lại muốn thắt cổ?

    Anh ta nói cha anh ép anh tới nhà Uy Vũ tướng quân ở rể, nghe nói con gái vị tướng quân đó vừa dữ vừa xấu, hơn nữa anh ta đã thích cô Tiểu Thúy trong nhà mình.

    Sư phụ đã nói rồi, những ai đã có người trong lòng thì không thể hái. Thế là tôi liền ngồi tán gẫu với anh ta. Từ lúc xuống núi đến giờ còn chưa có ai nói chuyện với tôi nhiều như vậy.

    Sau đó, bất tri bất giác bọn ta ngủ quên mất.

    Sáng ra tôi bị tiếng hét chói tai của một cô gái đánh thức. Vừa mở mắt là thấy một cô gái rất vạm vỡ vung tay lên đánh mình, tôi lập tức né qua một bên. Cái tát ấy đánh thẳng vào mặt thiếu gia tiệm gạo.

    Một đám người sau lưng cô gái đều đờ người ra nhìn bọn tôi. Chưa từng đối mặt với nhiều người như vậy, tôi có chút luýnh quýnh, lắp ba lắp bắp nói: "Anh ấy đã bị tôi hái." .

    Nghe vậy, mọi người hình như càng đơ. Cô gái kia lại lại tương thêm một bàn tay lên mặt vị thiếu gia đó. “Đồ đàn ông không biết giữ đạo làm chồng! Đã không còn tấm thân hoàn bích thì ta đây bỏ ngươi, không cần nhắc đến chuyện ở rể nữa.”

    Sau đó...

    Không biết vì cái gì, cuối cùng tôi được cả nhà ông chủ tiệm gạo nhiệt liệt tiễn ra cửa, còn tặng thêm vài túi gạo…

    Lần này rốt cuộc tôi cũng nhớ kỹ nó cho bọn họ biết tôi tên Thích Thái. Không biết bọn họ đã nhớ được chưa…
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 36 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi pa_ma_Mun Xem bài viết
    Bạn có lấy link tiếng Trung không? Vì truyện này mình hứng lên tự dịch chứ không cóp ở đâu mang về cả
    mình cũng đang học tiếng trung bạn có thể cho mình cái link được không?
    • Avatar của pa_ma_Mun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,920 Bài viết

    • 1,585 Được cảm ơn

    #6
    Lâu lắm mới quay lại. Phần tiếp cho bạn nào thích trong này nhe

    https://www.wattpad.com/story/173947...hích-hái-hoa