Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Có ai thích thơ Vi Thùy Linh không nhỉ (ko biết hồi jờ có topic nào như vậy chưa, nếu có rồi thì mong các mẹ thông cảm hihi)

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.22K Lượt đọc
  • 16 Trả lời

Bài học lớn đằng sau câu chuyện nhỏ

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của mecuibap
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,564 Bài viết

    • 621 Được cảm ơn

    #1
    Cô nhà thơ này thì lắm tai tiếng rồi, nhiều bài thơ đọc xong em thấy ngượng chín hết cả người nhưng có vài bài em lại thấy cực kỳ thích. Mẹ nào có cùng sở thích thì chia sẻ với em nhé. Vì thơ Vi Thùy Linh cũng hơi khó kiếm ở các nhà sách nên em cũng không biết nhiều lắm.
    Bài em thích nhất là bài Từ phía ngày nắng tắt
    Từ phía ngày nắng tắt - Vi Thùy Linh
    Nơi em ở là phía ngày nắng tắt

    Nỗi buồn nhiều như gió
    Em ước được thả lên trời như bóng bay…
    …Gió vẫn thổi, buồn phiền không mất nổi
    Chỉ còn phía anh thôi
    Em không nhớ đã gặp anh bao lần, bất kể khi nắng còn hay đã tắt
    Để rồi đêm nay
    Em cay đắng khi anh đẩy em bằng ánh mắt!
    Ánh mắt anh - không - bay - được
    Lòng em vỡ
    Vỡ vào đêm chỉ thiếu một tháng trăng em tròn 19 tuổi
    Em không nhớ đã thả bao nhiêu nỗi buồn buộc bằng tóc rụng
    Tóc mỗi năm một mỏng
    Em tức tưởi trở về khoảng trời bóng đỏ
    Bóng chèn nhau
    vỡ
    Lòng em
    vỡ
    Em lầm lũi lại đến trước nhà anh nhặt xác nỗi buồn, đốt lên thành lửa
    Rồi đi
    Sau lưng em ngày nắng tắt

    Rồi bài Người dệt tầm gai

    NGƯỜI DỆT TẦM GAI
    Vy Thùy Linh

    Chúng mình ở hai miền
    Ngày nào em cũng khóc...

    Anh yêu của em ơi
    Em yêu anh điên cuồng
    Yêu đến tan cả em
    Ào tung kí ức
    Ngày dài hơn mùa
    Em mong mỏi
    Em (có lúc) như một tội đồ nông nổi

    ... Em nghe thấy nhịp cánh êm ái ân
    Một làn gió thổi sương thao thác
    Đêm run theo tiếng nấc
    Về đi anh!
    Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi anh
    Đưa em vào giấc ngủ nồng nàn, quên đi những đêm chập chờn trĩu nặng
    Ngày nối ngày bằng hi vọng
    Em là người dệt tầm gai...
    Em nhẫn nại chắt chiu từng niềm vui
    Nhưng lại gặp rất nhiều nỗi khổ
    Truân chuyên đè lên thanh thản
    Ôi, sự trái ngược - những sợi tầm gai!
    Không kỳ vọng những điều quá lớn lao
    Em lặng lẽ dệt hạnh phúc từ nỗi buồn - những sợi tầm gai - không ai nhìn thấy
    Gai tầm gai đâm em đau đớn
    Em chờ anh mãi...
    Tưởng chừng không vượt nổi cái lạnh, em đã khóc trên hai bàn tay trầy xước

    Những giọt tâm hồn thấm xót mười ngón tay rớm máu
    Ngay cả khi anh làm em buồn thảng thốt
    Em vẫn hướng về anh bằng tình yêu trọn vẹn của mình

    Dệt tầm gai đến bao giờ
    Mỗi ngày dài hơn một mùa
    Dệt tầm gai đến bao giờ?

    Về đi anh,
    Cài then những ngón tay trầy xước của em bằng Anh.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 2,313 Bài viết

    • 1,197 Được cảm ơn

    #2
    Vụ lùm xùm từ lâu thì không nói, nhưng tớ thích thơ của VTL. Ko thể nói đó là sự dung tục được. Tớ cảm nhận được 1 tình yêu đến tận cùng của cảm xúc, và những chi tiết tinh tế để chạm được vào tình yêu đó.
    vd như "cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi anh" đó cũng là một câu thơ mở với hình ảnh rất gợi cảm.
    hay
    "Em yêu anh điên cuồng
    Yêu đến tan cả em"
    là 1 nghĩa khác của Em yêu anh nhiều hơn cả chính bản thân mình. Nhưng Tan cả em ra thì quả là mới mẻ và nhiều ý nghĩa.
    Thơ tớ ko dám nói nhiều vì thích rất ít. Nhưng quả thực là tớ thấy thơ của VTL hay.
    "Thiếp họ Nhan tên Như Ngọc mà chàng đã biết từ lâu. Hàng ngày được chàng rủ mắt xanh tới, thiếp mà không đến sợ nghìn năm sau sẽ không còn ai tin ở cổ nhân ..."
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mecuibap
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,564 Bài viết

    • 621 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Nhan Như Ngọc Xem bài viết
    Vụ lùm xùm từ lâu thì không nói, nhưng tớ thích thơ của VTL. Ko thể nói đó là sự dung tục được. Tớ cảm nhận được 1 tình yêu đến tận cùng của cảm xúc, và những chi tiết tinh tế để chạm được vào tình yêu đó.
    vd như "cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi anh" đó cũng là một câu thơ mở với hình ảnh rất gợi cảm.
    hay
    "Em yêu anh điên cuồng
    Yêu đến tan cả em"
    là 1 nghĩa khác của Em yêu anh nhiều hơn cả chính bản thân mình. Nhưng Tan cả em ra thì quả là mới mẻ và nhiều ý nghĩa.
    Thơ tớ ko dám nói nhiều vì thích rất ít. Nhưng quả thực là tớ thấy thơ của VTL hay.
    Mình đồng cảm với Nhan Như Ngọc, mình cũng rất thích câu "Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi anh" - ý thơ sống động và gợi cảm. Mỗi khi buồn ax mình vẫn vẫn hay lẩn thẩn tự hỏi " Dệt tầm gai đến bao giờ?" hehe :Laughing:
    Spam tí : cái ID, avar và chữ ký của Nhan Như Ngọc làm mình liên tưởng đến phim cổ trang ghê
    • 2,313 Bài viết

    • 1,197 Được cảm ơn

    #4
    là truyện liêu trai đó má
    "Thiếp họ Nhan tên Như Ngọc mà chàng đã biết từ lâu. Hàng ngày được chàng rủ mắt xanh tới, thiếp mà không đến sợ nghìn năm sau sẽ không còn ai tin ở cổ nhân ..."
    • Avatar của mecuibap
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,564 Bài viết

    • 621 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Nhan Như Ngọc Xem bài viết
    là truyện liêu trai đó má
    hihi em là chúa sợ ma nên k bao vờ dám mó tới truyện liêu trai nên ko biết :Battin ey:
    • 3,084 Bài viết

    • 2,892 Được cảm ơn

    #6
    Giao cảm Ea Sola
    Vi Thùy Linh


    Ðừng nhắc loài tử đinh hương nào
    Nàng mắt nâu da trắng tóc chạm eo đoá hoa bí ẩn
    Sáng tạo và múa câu chuyện của đồng loại
    Múa câu chuyện của mình với thân thể ma lực quyến rũ diễn tả cảm giác quá khứ ẩn ức tương lai, đương đại chính đáng
    Bằng toàn bộ cơ thể bằng tóc, tiếng ngân
    22 diễn viên thể hiện quan niệm và ý tưởng của sự chuyển động đến nơi người cảm thấy
    Khúc cầu nguyện (1)
    Khúc cầu hồn cho người chết lẫn người sống cho sự biến đi và xuất hiện, ở lại và vĩnh biệt, lưu luyến và đoạn tuyệt
    (Hiếm khi người ta có đủ lạnh lùng để đoạn tuyệt điều gì)
    Mỗi người đều mang những câu chuyện công khai và bí ẩn
    Ðối thoại với cộng đồng, đám đông huyên náo
    Sự tĩnh lặng ngự trị trong ký ức
    Luôn luôn làm con người chấn động
    Tất cả chúng ta đều không thể bình lặng
    Khuôn mặt tương lại không cần chờ đợi
    Ðất nước nhiều thiên tai, độ ẩm
    Mang vóc dáng người đàn bà đòi hỏi
    Người đàn bà không thét gào. Tự phá phách và cam chịu
    Người đàn bà không muốn vô danh

    Nơi hạn hán và cơn mưa, ngày xưa
    Ngày xưa, cánh đồng âm nhạc, khúc cầu nguyện (2) đã cật lực bùng nổ và cất lên thanh thoát
    Cật lực tự vỗ về quá trình tìm kiếm
    Cật lực một lịch sử truyền qua những cơ thể sống - chết
    Của những người bị lãng quên và được nhớ tên
    Khủng bố dữ dội tận cùng chiều kích
    Những điều người nghĩ đến
    Rồi buồn bã tháo gỡ cho mình trong cam phận lầm lũi
    Không phải luôn hoà đồng bằng sự vị tha, cao thượng
    Hiền hoà, bao dung nổi xung với khắt khe nham hiểm
    Những con người vô hình treo khắp không gian đầy ánh mắt tự tin và mặc cảm
    Thực dụng và lãng mạn quả quyết lẫn yếu hèn; đầy thân thể cuồng nhiệt và lãnh cảm

    Váy đụp quần thâm
    Yếm đào mớ ba mớ bảy
    Lẳng lơ và cục mịch
    Ði bên nhau đan vào nhau
    Ruộng bậc thang, đồng chiêm trũng
    Lưu sự Sống và cái Chết
    Của những người vô danh thật thà không dừng kêu gọi
    Cơn khát thèm nhục dục không chịu nổi;
    Người đàn ông vùng vẫy cật lực nhưng không chế ngự được cơ thể mình

    Liền ôm lấy thân thể người đàn bà vừa chết bọc kín trong vải liệm màu đất nâu
    Sự tắt thở của người đàn bà kín mít vải liệm đứng sững đối thoại
    Với những cuộc đổ vạ và cãi vã của những người đàn bà nông dân chân đất mắt toét

    Khi chị và tôi cùng cô độc với một cuộc sống riêng tư không đơn thuần không thông thường
    Sự an bài yên phận ở bên ngoài đường viền chiếc váy nổi loạn

    Những chu kỳ sáng tác diễu hành
    Cuộc đời chiêm nghiệm của chúng ta
    Khúc cầu hồn dựng từ cổ xưa đến thời miên viễn
    Nguyên nhân các loại bệnh nan y không cắt nghĩa, không rõ tên, không thể chữa đi dọc hành trình sống - chết

    Tôi kinh sợ khi nhìn thấy trong những vở kịch múa ấy
    Những tiền kiếp của chúng ta
    Trong âm thanh, ánh sáng của tương lai cảm thấy định đoạt mạnh hơn mọi vẫy vùng từ chối
    Các loại không gian hợp lại bằng ám ảnh và dự đoán
    Bản năng gốc bản năng sinh tồn thì không hề khác trước
    Những cơ thể nối thành bản đồ vũ trụ
    Chúng ta múa hư vô phận kiếp
    Chúng ta múa mang tang sự sống
    Bố yêu Bi Bông nhất trên đời:Laughing:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,084 Bài viết

    • 2,892 Được cảm ơn

    #7
    Sinh ngày 4 tháng 4

    Những con kiến rừng yêu mùa nào, để đẻ trứng đúng vào tháng Tư
    Cả tháng Tư em bồn chồn như cả rừng kiến đốt
    Như con ong
    Em khích động anh bằng tưởng tượng có thật
    ...
    Và đáp lại tất cả thèm muốn
    Anh và em trong trắng trong Vũ - trụ - sơ - sinh
    (Những bí ẩn được khơi mở như thể nếu không, người ta sẽ điên lên vì bức bối)
    Em bắt đầu yêu anh, và
    Anh yêu em, bằng sự cực đại được khuếch tán
    Sự tối tăm và sáng láng
    Sự chôn chân và những cuộc bay
    Cái lưỡi mềm của anh nơi gan bàn chân em
    Làm Thế giới hoá lỏng
    Em như bông lúa chín
    Trò Domino với hiệu ứng lan truyền, đổ sang nhau những
    ăn năn - bất cần, trong sạch - vấy bẩn, ý nghĩa - vô bổ, cạn kiệt - lấp đầy, tuyệt vọng và ngộ nhận, đoàn tụ và lưu lạc, trấn tĩnh và hoảng loạn
    Sự ầm ĩ chen đua của đám đông chỉ là một chế giễu cho mảnh đất chật hẹp
    Những tranh cãi chằng chịt chẳng biện minh điều gì

    Anh nói, nơi khuôn mặt em, đôi mắt gọi, nhưng anh yêu cái miệng hơn, cái miệng biết yêu anh hơn mọi ve vuốt của lời nói
    Một tình yêu phi thường của những Định mệnh khác thường
    Là sự kết hợp toàn hảo
    Không chỉ trong ánh sáng tự nhiên của thân thể được gột rửa và tái sinh
    Sự hợp nhất kỳ diệu làm anh cùng em lớn lao, trước những ngạc nhiên không kiềm chế của mọi người
    Xung quanh, tất cả đều lạnh lẽo, sau khi em ở bên anh và đã gần anh, thuộc về anh trong tình yêu đôi ta (anh vắng mặt)
    Dẫu sự vắng mặt của anh là thường hằng
    Em vẫn thuộc về sự sống của anh, trọn vẹn

    1.5.2000
    Vi Thùy Linh
    Bố yêu Bi Bông nhất trên đời:Laughing:
    • 3,084 Bài viết

    • 2,892 Được cảm ơn

    #8
    Mùa thụ mầm

    Đêm song song phố ướt - cặp đùi dài
    Nàng đếm ngày người yêu về lại
    Đếm bằng ngón tay như những phím cầm nâu của anh
    Đôi chân chưa nhìn thấy
    Chỉ những dấu chân vẫn nhấn trời mang bầu vĩnh cửu

    Từ kiếp trước
    Chúng mình đã yêu cần mẫn. Và im lặng

    Đời người thì ngắn
    Giấc mơ lại dài
    Anh giấu đôi tay trước sự chờ đợi của em

    Ngoài kia
    Tất cả thành phố cây xanh bỗng rực vàng cành khô. Lá vàng ngân nga như những át_cơ hồi hộp

    Căn phòng say mềm tay
    Ánh vàng toát từ những lọ gốm như mồ hôi mặt trời chiều
    Níu anh, em sóng...
    Không thể đu lên giữ chiếc kim giờ hiện thực
    Vì khuôn mặt chúng ta là chiếc đồng hồ

    Gửi cho anh hai mươi búp ngọc lan ủ bên ngực em từ đêm anh choáng ngợp
    Vốc tay đầy hương linh
    Mạch mạch nước nấc lên vì nhớ
    Bừng từng đêm lưỡi như ngọn lửa
    Liếm vào thân sóng nóng
    Nguyên một mùa đắm đuối
    Tình yêu sinh ra Con người

    Khi em lúng túng không cất tiếng, là lúc nỗi sợ hãi xa cách quất lên
    Ngôn ngữ không quyền uy cho diễn đạt yếu đuối
    Đôi mắt ôi mùi nồng nàn ơi

    Tạo cho chúng ta ánh sáng mới tinh sau một đêm mê man còn váng sữa
    Mảnh trăng như miếng dưa hấu đỏ
    Bỏ lạc giữa trời
    Váng vất cơn cơn mưa mê sảng
    Những giọt mưa tuột ra từ những đám mây bụng mang dạ chửa
    Khiến cái túi nilon tứ tung bỗng vỡ nước ối từ một số mái nhà
    Vỡ không gian rối tung bê tông cọc sắt
    Mưa tới tấp vừa rơi vừa yêu

    Không phải Phật nghìn mắt nghìn tay
    Anh ủ em trong im lặng đầy hơi ẩm bằng đôi tay xuất thần
    Con đường khểnh theo chiếc răng bên trái
    Cầu vồng mọc từ hai ngón tay cái
    Em ngập vào ngân gió
    Ngân anh
    Giữa nỗi lạc lõng

    Trong ánh sáng đỏ của mặt trăng dưa hấu đang hồi lại màu thu non vì được bú dịu dàng
    Những chiếc máy bay như bầy chuồn chuồn ớt
    Cắn rốn Ngày và Đêm

    Thế mà Đêm chẳng biết bơi băng qua những ngăn cách, khủng hoảng của loài người
    Đêm một mình và đêm yêu nhau. Lúc nào cũng tóc
    Tóc ướt trong phòng tắm tóc khô héo gối
    Dòng sông đầy tóc rụng đang ngân gió
    Gọi xanh

    Kìa búp búp sen xanh mắt quyền uy khép đêm giao linh
    Ôm cơn khát để anh tung vó
    Chỉ hơi thở và tiếng hân hoan tưới đầy mặt đất
    Hằng hà mầm cây như những núm vú bật lên từ hoang hoá đất đai
    Tiếng lục lạc tràn hoang mạc
    Ngày sinh của chúng ta: sự nhân - chia đôi tiền định hai người tháng Tư
    Em nấp vào vết tay anh để lại trên bàn vàng căn phòng quen lạ ấy
    Nơi lưỡi nến phập phồng vươn cả khi sắp tắt trong cái nhìn hình phễu của chiếc lưới chụp bên nụ hồng vàng khô mép cánh giống đôi môi em

    Ngày anh về, chưa biết rõ
    Phố đầy cây phượng gọi anh từ mùa hoa này
    Nơi bay lên bầy vú thiếu nữ
    Con đường đêm héo như quả phượng già
    Tháng 9 nhớ về chín nhịp phồn sinh trong tiếng gọi đoá đoá hoa kèn tháng Tư nở vào mùa thu tinh khiết...

    Con đường trỗi cặp chân dài

    Vi Thùy Linh
    Nguồn:vnexpress
    Bố yêu Bi Bông nhất trên đời:Laughing:
    • 3,084 Bài viết

    • 2,892 Được cảm ơn

    #9
    Đôi mắt anh
    Vi Thùy Linh
    Nguồn: vnexpress

    Đắm đuối em
    Đôi mắt anh
    Mang bình minh và bóng tối
    Em đã nhìn thấy quá khứ nặng nề náu trong đó những nỗi buồn, dẫu anh luôn cười
    Tiếng cười vang như gió đại dương thổi qua núi đá

    Vũ trụ có lỗ đen bí ẩn
    Đôi mắt là lỗ đen của Vũ trụ - Người
    Khi hôn mắt anh, mắt trong mắt anh
    Em nhìn thấy sự vận động của thế giới từ những hạt mầm còn nằm trong ngấn nước.

    Khi nằm nơi anh,
    Em như ở trên hòn đảo bình yên của cuộc đời mình.
    Khi áp vào tai anh,
    Em nghe thấy muôn tiếng sóng vỗ về miên man, như áp con ốc biển
    Khi em hòa trong toàn vẹn anh,
    Em đã vén được bức màn bí ẩn về sự sống…

    Và em biết
    Với tình yêu của em
    Anh có thể ngẩng cao, trở thành chính anh
    Mặt trời - cuộn len màu lửa đang xổ tung triệu sợi
    Gió thổi rối những sợi len nắng đan nhau đan chúng ta.
    Giữa những trật tự và rối loạn sinh động,
    Nỗi buồn lại bùng lên
    Ngày mai là một huyền viễn

    Trái đất vẫn xoay quanh những chiếc giường
    Hãy tin ngày mai trong sự ngây ngất
    Phản chiếu chúng ta, đám cỏ mọc từ dậy thì tới lúc chết
    Hãy cứ tin ở huyền viễn, dẫu trí óc ta lẫn lộn những vô định, mô phỏng
    Trong cả cơn thịnh nộ khiến ánh sáng rớm tím hóa sứ thành những cánh hoa

    Em tin ở ngày mai của đôi ta
    Khi đôi mắt anh nhìn thấy trong mắt em những đứa bé chưa được sinh ra và hoan hỉ gọi
    Không còn biết một chấn động nào hơn
    Anh xoáy vào em
    Cơn lốc.

    Bố yêu Bi Bông nhất trên đời:Laughing:
    • 3,084 Bài viết

    • 2,892 Được cảm ơn

    #10
    Bóng người

    • 1.Khi tắm
      Tôi thường ngắm mình
      (Như có một người, cùng tấm gương, ngắm tôi)
      Mảnh mai, lóng lánh ướt…
      Lan khắp chúng ta, sự choáng ngợp của vẻ đẹp mong manh và trong sạch làm chúng ta dịu lại
      Trong chiêm bao bí ẩn
      Trong những dự cảm ta vừa chộp lấy ở giao điểm khoảnh khắc tỉnh - mê


      2.
      Những con búp bê biết cười và khóc không nước mắt
      Con lật đật ngã rồi đứng lên lập tức
      Con ốc sên nhẫn nại áp mình vào cánh cửa
      Giá con người được như vậy!
      (Loài vật và lũ búp bê vẫn kiên trì giấc mơ làm người?)


      3.
      Trong những bức họa của mình
      Lêvitan không hề vẽ người (?)
      Và ở tranh của Đinh Ý Nhi
      Những người đàn bà, những thiếu nữ, những bé gái đều gầy gò hai màu đen trắng.

    Vi Thùy Linh
    nguồn: VNexpress
    Bố yêu Bi Bông nhất trên đời:Laughing:
    • 3,084 Bài viết

    • 2,892 Được cảm ơn

    #11
    Âu Cơ
    Vi Thùy Linh


    • Hoa một loài một bông độc sáng
      Giữa những đoá hồng đen dập dìu khắp không gian mịn ướt

      Hôm nay lại tiếp tục thói quen cầu ước
      Khi ngồi quán trên cao uống nước đu đủ
      Để dồn đủ một đêm tình tự
      Trong lòng anh, em khai thị thế gian

      Phiêu diêu mắt, thấy con đường tơ lụa
      Phiêu diêu lưỡi, chạm đáy mềm Âu Cơ

      Ly rượu dan díu mùi đàn bà
      Nước mắt không thể ngấm thêm được nữa
      Ta tạo dị bản ta, chống đỡ
      Dan díu men mê man
      Mật khẩu nẻ lá môi thâm nhập

      Hồi hộp đến cuối đường tơ lụa
      Tây Tạng mê ảo cuồng hoa
      Trứng nhộn nhịp thụ thai
      Âu Cơ rũ váy rũ nghiệt ngã
      Lại hứng hứng gió thốc
      Thôi miên những cánh cửa chồi răng

      Hoa Thùy Linh
      Đàn đàn mũi tên bay từ giữa hai đùi
      Bắn nát sự cam phận


    Bố yêu Bi Bông nhất trên đời:Laughing:
    • 3,084 Bài viết

    • 2,892 Được cảm ơn

    #12
    Ðêm Linh
    Vi Thùy Linh

    • Những mảnh vụn chiêm bao bỗng ghép thành đoàn tàu hăm hở chở anh về

      Em bặm đôi môi nẻ mùa vào gáy anh lạnh mồ hôi mặn

      Dấu chấm biệt biến động

      Thế rồi em vẫn phải giăng thêm những sợi tóc đủ màu thành lưới sáng

      Giữ nụ - cười - chậm - của anh

      Những ngôi sao già lại đầu thai vào quả quả khế non

      Thân cây anh toả khói thuốc

      Bỗng chốc sừng sững đâm thẳng vòm trời

      Trái đất nở tròn viên mãn

      ác mộng tử thần làm mồi lửa giống

      Ðốt chiêm bao đông giá

      Ðầy sao già tự tử dưới gốc cây

      Ðoàn tàu vẫn chạy trong âm vọng tên người

      Xuân gọi mưa về gột dịu

      Thấm tháp hạt hạt mầm vùng dậy

      Thôi bế em lên thảm cỏ hoa để cùng bay chu du

      Hãy cùng đứng lên mặt đất này, nhìn sông Hồng đang hồng thêm phù sa thiếu nữ

      Ngày cũ vừa bóc như cái rùng mình cuối cùng của gió mùa đông bắc

      Những - mảnh - vụn - chiêm bao - là chính em định đoạt bởi anh!

    Vi Thùy Linh
    Bố yêu Bi Bông nhất trên đời:Laughing:
    • 3,084 Bài viết

    • 2,892 Được cảm ơn

    #13
    Tình yêu
    vi thùy linh

    • Ta cứ viết như là ta đang sống
      Em nhớ anh vò nát cả biển rồi!

      Biển đổ xanh lên những ngôi nhà cổ
      Em chênh vênh mái phố cuối cùng

      Nỗi tái tê đang nhuộm nâu hoà thanh xanh ngọc hơi thở giận dữ ghen tuông tủi thân dằn vặt

      Anh đầy phòng em đợi em gọi em hốt hoảng

      Ðể được bình yên, từ lúc chào đời tôi phải cuộn mình như cây bắp cải?

      Tất cả sinh vật bỗng quên ngôn ngữ lẩn trốn vào im lặng
      Những bông hoa ngáp mãi dưới sương mù
      Hoa Thùy Linh phập phồng sương mùa

      Em im lặng cho ngàn năm náo động

      Ðăm đắm nhìn chảy chiếc điện thoại đỏ trên bàn anh làm việc cách hai ngàn dặm
      Ngôn ngữ mới bật từ âm thanh yêu nhau
      Từ ánh sáng giấc mơ râu đằm miết thảo nguyên vỡ bão
      Em pháo bông sáng rực trên cao nở đàn con tràn lan mặt đất

      Chưa bao giờ hôn đủ dù cho em hôn anh suốt đêm trên con tàu lửa lao từ biển

      Em tàu lửa

      Từ căn phòng này

      Hình ảnh anh ngự mọi khôn gian thời gian, hắt vào sự tối tăm

      Ðể mỗi ráng chiều - đêm đứng sân thượng hướng phương Nam, thân thể em bức phù điêu đỏ

      Giữa cơn cuồng nộ vì hiện tại chưa trọn vẹn

      Em nhận ra mình cuồng tín với tình yêu

      Vết thương (lần gặp anh cuối năm) nơi ống chân phải lên da non, như cánh đào phai
      Niềm tái tê tấy lên nhiều sẹo
      Vết thương mới đang cắn ký ức đêm cuối Sài Gòn chúng mình ngồi xiêu ngôi nhà cao tường tróc lỏ

      Mắt chỉ thấy nhau, dẫu phố đêm nhoa nhoá đèn, người

      Từ cơn rát như gặp bão cát, đôi mắt em - anh vút lên, bay quanh những hành tinh sắp băng hà hành tinh sắp mọc

      (Sau khi mắt đổi ngôi những vì sao nức nở trên trời)

      Thẫn thờ những con phố Hà Nội nhức nhối nhớ
      Anh bú mùa quên cả giêng, hai
      Những quả bưởi Tết đỏ như đàn đèn lồng lăn qua những ngày xuân
      Em phù điêu nứng giai điệu xanh ngọc
      Anh bú mùa quên mái phố Linh chênh vênh sắp lạc

      Không phải lạc vào giá rét như người đàn bà đội thúng bánh mì, gầy và đen như ngõ tối, rao khản gió

      như người đàn ông đứng bán bóng bay cắm mặt xuống những quả bóng bất thần vỡ, tiếng ho rã rợi trong lơ lớ ánh đèn như những mặt người mắt to ngoác miệng

      như cười như gào ngạc nhiên sướng sợ trên bốn bức tường muốn đổ vì mưa trong triển lãm Gặp mưa của Trần Trọng Vũ

      Tự sắp đặt mình cơn nóng-lạnh

      Vĩnh viễn yêu bằng vẻ đẹp tinh khôi tiềm thể

      Người đàn bà - không - thế - kỷ

      Miên man anh bú mùa mùa
    Bố yêu Bi Bông nhất trên đời:Laughing:
    • 3,084 Bài viết

    • 2,892 Được cảm ơn

    #14
    Sư tử buồn
    Vi Thùy Linh


    • Thật dịu dàng trong cơn cuồng nộ
      Chúng mình lao vào nhau từ rất lâu
      Chấn động gấp nhiều vụ khủng bố làm sụp đổ WTC chấn động thế giới
      Những sinh vật tuyệt chủng bỗng bật dậy tính dục
      Vẫn còn trên từng tế bào em
      Dư chấn cơ thể anh
      Con sư tử kiêu hùng và đơn độc
      Luôn muốn rúc vào ẩm nồng mềm mại
      Tạc gương mặt tuấn kiệt giữa Vũ trụ đen
      Sự thèm khát truy nã chúng ta
      Thế giới đại loạn trong tiếng rên hoan lạc triệu năm còn âm ỉ

      Chúng ta nghe thấy tiếng rên ấy bằng cái nhìn dựng đứng bức tranh cực thực

      Chúng ta không phát tiếng bằng tự do quá vãng của ngôn từ, mà dồn lắng bằng trạng thái quẫn bách được báo trước của nhân loại

      Ðêm ngày tháo đáy bổn phận

      Chúng ta sống hoài nghi ngờ vực như thể đấy là xung động nguyên uỷ

      Râm ran khắp nơi tiếng thều thào của mặt đất hẹp, đại dương ô nhiễm, những cánh rừng khô trụi bầu trời đầy không tặc
      Ðang cố níu giữ sự sống bằng sự cưu mang Vũ trụ
      Em đang xiết anh dưới vòm động Phong Nha trong tấm ảnh
      Và anh biết được (với xung năng khuếch đại) tín hiệu mùi của hoa Thùy Linh
      Ðộng kỳ vĩ nhất mang ánh sáng, độ ẩm, nhịp đàn hồi của người đàn bà đang yêu cực độ
      Hầm hập núi vú cơn cuồng hoan bền bỉ
      Ðã thống trị những quy luật bất trị
      Người ta cần nhận ra nhau bằng khải tín trong chìm xuống dâng lên mặt biển
      Ngày không khóc như chang chang biển nhật lệ cuồn cuộn những con rồng sóng sóng
      Ðêm không buồn như xanh miết đường thành Huế mơn man những hàng cây đắm đuối
      Em yêu anh trên tất cả những danh phận xác lập
      Sư tử dũng mãnh và vĩ đại !
      Tràn bờm đầy mình nàng hai mươi hai tuổi
      Không cần cùng 40 tên cướp, anh đã cướp nàng đi khỏi sự thăng bằng - không bao giờ có nổi
      Ðể Nàng phải cong rồi dựng đứng
      Yêu anh hân hoan náo nức
      Cánh cửa chỉ cho anh
      Bên trong là kho báu
      Không vàng bạc kim cương đá quý
      Không mở bằng thần chú
      Mở cánh cửa bằng trục nóng của anh - trục Vũ trụ
      Vừa lọt tận cùng đã mắc kẹt vĩnh viễn
      Ở cánh cửa Linh
      Tóc bạc râu bạc bật tung sự chênh lệch
      Tinh khí làm mềm những sự vật hoá thạch
      Sư tử
      Ðắm hai màu trắng-đen thân thể nàng
      Một đêm cực diệu tinh khí anh tròn nơi bụng em Tương lai
      Sư tử buồn của em !
      Băng qua địa cầu bằng tiếng gầm kinh động
      Núi vú lại cương lên sự sống
      Những cặp chân khoá chặt nhau khước từ chân lý !

    thơ Vi Thùy Linh
    Bố yêu Bi Bông nhất trên đời:Laughing:
    • 3,084 Bài viết

    • 2,892 Được cảm ơn

    #15
    Lang thang
    Vi Thùy Linh


    • Ta đi bằng những bước chân thu
      Mùa thu thổi vàng áo phố
      Giấc mơ mỏng như heo may bay trong ý nghĩ
      Lẻ loi buồn
      lắng xuống
      đáy tim

      …Bước chân thu chậm hơn lá rơi
      Nỗi đau nấc lời cầu khẩn phóng thích
      Những vết xe đè nhau hằn như vết trói
      Những vết chân nằm sấp giữa chiều

      Cơn mưa kêu lên!
      Sót lại
      tiếng trả lời
      lạc lối…

      Đêm buông
      Hổn hển nhịp điệu từ những góc tối
      Từng đôi trai gái lẫn vào đêm truyền lửa
      Thôi,
      Đừng hát tình ca du mục nữa
      Bởi vì lang thang ơi!
      Hư ảnh tình yêu không dừng bước giữa đời…

    thơ Vi Thùy Linh
    Bố yêu Bi Bông nhất trên đời:Laughing:
    • Avatar của mecuibap
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,564 Bài viết

    • 621 Được cảm ơn

    #16
    Thêm một bài nữa :

    Những đối Lập

    Bố
    Mặt trời nóng rực và ồn ã
    Con muốn gần ... lại sợ ...
    tan ra...

    Mẹ
    Mặt trăng xa
    Con ngần ngại cận kề

    Con
    Vì sao lạc giữa
    Lớn lên và sáng bằng nước
    mắt
    Bầu trời không ngừng bão tố
    Sấm, sét chớp rạch đấy
    những cánh sao mảnh dẻ của con
    Con cố vươn cánh sáng hơn
    những ngôi sao chi chít kia, để
    nối gần bố mẹ
    Con muốn mình lớn thật nhanh
    để đối mặt với
    mọi cuộc đời nhưng không
    là mặt trời - mặt trăng
    như bố mẹ
    Con yêu một người lau khô mắt
    cho con, bằng đôi cánh cứng
    nước mắt của anh
    Anh ấy yêu con, nhưng buộc phải
    tìm ngôi sao khác !(?)
    Không biết lạc vào đâu
    Con
    Rơi
    Xuống
    Dòng sông đỏ đang chuyển
    dịch vào bóng những vì sao
    Đêm, sông cũng không ngớt sóng
    Từng cánh sao ướt sáng dần
    chìm, con chỉ ước mình bé thơ,
    khi hiểu những điều lớn
    lao chẳng làm vơi đi bất
    hạnh mỗi đời người
    Nước sông mặn xót, đầy
    sinh vật muốn tấn công
    Những cánh sao lại rướn lên
    mặt nước
    Hỡi những dòng sông!
    Tại sao nước mặn chiếm ba
    phần tư trái đất?
    Tại sao con người lại ít
    cười hơn khóc.
    • 1,240 Bài viết

    • 1,009 Được cảm ơn

    #17
    Em biết thơ Vi Thùy Linh qua bài hát cùng tên "Dệt Tầm Gai"Phía Ngày Nắng Tắt của Trần Thu Hà :Smiling:
    jeqiwrlhjz8b