TIN TÀI TRỢ.

365 Ngày Hôn Nhân

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 6.66K Lượt đọc
  • 29 Trả lời

  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Bài học lớn đằng sau câu chuyện nhỏ

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của namthoi2
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 5 năm
    • 113 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #21
    CHƯƠNG 20


    Ngày 2 tháng 1 – Chơi đùa xong rồi?


    Nôn cũng đã nôn xong rồi, đang uống một ngụm nước để súc miệng, cánh cửa chợt mở ra! Lãnh Tử Tình giật mình, suýt chút nữa bị sặc chết. Khụ, khụ, khụ… lại nôn tiếp một chập.


    Lôi Tuấn Vũ nhíu mày, nhìn vẻ mặt tiều tụy của cô, quan tâm hỏi: “Không sao chứ?”


    Lãnh Tử Tình mỉm cười yếu ớt: “Không việc gì, chỉ là tôi không ăn được hạt sen, mỗi lần ăn đều sẽ bị nôn!” Hơi luống cuống, Lãnh Từ Tình cũng không muốn cho hắn biết cô cảm thấy bộ dáng biến thái kia của hắn thật buồn nôn.


    “Hả? Vậy thì vì sao còn uống bát canh kia nữa? Em ngốc thế!” Lôi Tuấn Vũ có chút giật mình khi nghe câu trả lời của cô. Nếu đã không thể ăn, vậy vì cái gì mà còn muốn uống?


    “Tôi không thể bỏ qua được ánh mắt chờ mong của mẹ anh. Cứ tưởng rằng có thể cố gắng nhịn được đến lúc hai người họ ra về…” Lãnh Tử Tình tiếp tục giải thích. Lại nghĩ đến bộ dáng Lôi Tuấn Vũ vừa nãy làm nũng với Tiêu Duệ, trong miệng không khỏi có cảm giác dâng lên, cố gắng áp chế buồn nôn, dạ dày lại như muốn cuộn lên.


    “Lần sau nếu không thể ăn cái gì thì cứ nói thẳng ra là được! Ngốc quá! Được rồi, mau đi ra đi! Lão ba lão mẹ đang lo lắng lắm! Thật không biết ai mới là con do bọn họ sinh ra nữa!” Lôi Tuấn Vũ cao giọng, đưa khăn mặt cho cô, ý muốn nói cô động tác nhanh lên một chút.


    Tiễn hai vị trưởng bối xong, Lãnh Tử Tình vẫn cảm thấy miệng có vị khó chịu. Lại đổ một ly nước ấm, làm thanh cổ họng.


    Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nhớ đến “người anh em tốt” đang ở trên lầu. Lãnh Tử Tình liền nhìn thấy người kia phi như bay lên cầu thang, chỉ vài bước đã nhảy được lên tới tầng hai, căn bản là không phải đi cầu thang nữa, thân thủ nhanh nhẹn giống hệt như Cổ Dương. Trời ạ! Bọn họ đều là giống động vật gì vậy? Có kiểu lên lầu như vậy sao?


    Lôi Tuấn Vũ một cước đá văng cửa phòng ra, nhìn thấy rõ ràng Cổ Dương đang nằm nhàn nhã trên giường. Chiếc chăn tơ tằm mỏng chỉ che một chút bên dưới bụng, còn lại toàn bộ đều lộ ra màu đồng của cơ bắp. Không cần nghĩ cũng biết bên dưới chăn kia là cơ thể hoàn toàn ở trần. Mà khiến anh nheo mắt lại chính là mái tóc thấm mồ hôi của Cổ Dương, vẻ mặt tựa hồ còn có chút mệt mỏi. Lôi Tuấn Vũ nhanh chóng nhìn thùng rác, phát hiện ra “thứ kia” có một cái đã được sử dụng! Trong nháy mắt, hai mắt Lôi Tuấn Vũ như phát hỏa.


    Kiều Nhi toàn thân hoàn toàn ở trần, hai tay che ngực, tránh ở góc phòng truyen ngon tinh, bộ dáng co rúm lại. Thấy Lôi Tuấn Vũ tức giận, lập tức liền xông lên trước, nhào vào lòng anh, òa khóc! Lôi Tuấn Vũ nhìn thấy cảnh này, ánh mắt lại càng như hỏa thiêu. Anh vỗ nhẹ vào người Kiều Nhi, nhìn về phía tên chủ mưu bộ dáng bất cần đời kia, lạnh lùng hỏi: “Cổ? Chơi đùa xong rồi?”


    Cổ Dương trêu chọc cười nói: “Ha ha, Vũ, phụ nữ của cậu đúng thật là rất tích cực! Chỉ có điều, phụ nữ thì vẫn nên có chút rụt rè! Tôi không thích phụ nữ quá chủ động, không cảm thấy kích thích!”


    Lôi Tuấn Vũ trừng mắt lườm anh, ra vẻ hung tợn nói: “Chẳng lẽ cậu không có gì muốn giải thích sao?”
    Không đợi Cổ Dương mở miệng, Kiều Nhi liền lập tức khóc lớn: “Vũ, anh ta… Anh ta nói muốn người ta làm phụ nữ của mình! Người ta không chịu… Anh ta… Anh ta liền xé quần áo của người ta… Cưỡng bức… Hu hu…” Kiều Nhi khóc càng to hơn.


    Cổ Dương chợt cười lớn: “Chậc chậc, Vũ, người phụ nữ của cậu quả thật rất lợi hại nha! Nếu cậu mà vào chậm thêm chút nữa, mình chỉ sợ mình lại phải thêm lần thứ hai!”


    Lôi Tuấn Vũ đột nhiên vô cùng bình tĩnh, đẩy mạnh Kiều Nhi ra, nói: “Cô đi đi! Tiền tôi sẽ bảo thư ký chuyển vào tài khoản cho cô!”
    Kiều Nhi kinh ngạc, sửng sốt nói: “Vũ? Anh muốn em đi?… Vì sao chứ? Anh ghét bỏ em…” Kiều Nhi lập tức bày ra một bộ dáng đáng thương…
    Lôi Tuấn Vũ bất ngờ nở nụ cười tà mị: “Kiều Nhi! Bình thường phụ nữ Lôi Tuấn Vũ tôi đã chơi đủ rồi mới có tư cách chọn đàn ông khác! Cô nói xem, nếu tôi truy cứu chuyện này… cô ở trong phòng của tôi, dụ dỗ quyến rũ huynh đệ của tôi…

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của namthoi2
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 5 năm
    • 113 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #22
    CHƯƠNG 21

    Ngày 2 tháng 1 – Chia tay
    Lôi Tuấn Vũ bất ngờ nở nụ cười tà mị: “Kiều Nhi! Bình thường phụ nữ Lôi Tuấn Vũ tôi đã chơi đủ rồi mới có tư cách chọn đàn ông khác! Cô nói xem, nếu tôi truy cứu chuyện này… cô ở trong phòng của tôi, dụ dỗ quyến rũ huynh đệ của tôi…”

    “Gì chứ… Quyến rũ… Em không có…” Kiều Nhi quá sợ hãi! Anh ta sao lại biết được? Không phải lúc nãy khi mới bước vào anh ta đã thực sự rất tức giận sao?

    “Cút!” Lôi Tuấn Vũ đột ngột cắt ngang, giọng nói không một chút độ ấm.

    “Vũ…”

    “Bang” một tiếng, cái tát của Lôi Tuấn Vũ thẳng tay quét qua, Kiều Nhi như nhìn thấy ngàn sao. Cô nàng quỳ sụp xuống đất, ôm lấy chân Lôi Tuấn Vũ, khóc lớn : “Vũ! Là anh ta ép buộc em! Không phải em tự nguyện! Anh phải tin em!”

    Lôi Tuấn Vũ nắm tóc cô giật ra phía sau, ghé mặt lại gần cười nham hiểm nói: “Huynh đệ của tôi, so với cô tôi hiểu rất rõ! Tôi ở ngay bên ngoài, nếu cậu ấy ép buộc cô, cô có thể kêu, tôi chắc chắn sẽ nghe được! Chỉ sợ là cô thực hưởng thụ đi! Cô hẳn là biết quy tắc trò chơi của tôi. Cút!” Rút chân về, Lôi Tuấn Vũ không chút lưu tình đứng lên, quay lưng về phía Kiều Nhi.

    “Em không dám kêu, em sợ cha mẹ anh nghe được…” Kiều Nhi giọng nói uất ức, dường như thật sự đáng thương…

    Cô còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng Lôi Tuấn Vũ đột nhiên lớn tiếng cắt ngang: “Cô còn có mười giây để rời khỏi căn phòng này! Đừng để tôi nhìn thấy cô một lần nữa! Mười, chín, tám, bảy…”

    Kiều Nhi còn muốn giải thích thêm, lại phát hiện thái độ của Lôi Tuấn Vũ căn bản không có ý muốn dịu đi, mà cái tên Cổ Dương kia còn lộ ra vẻ mặt đang xem kịch vui. Cô lập tức hiểu rõ vị trí của mình trong lòng hai người đàn ông này. Chớp nhoáng đứng lên, Kiều Nhi lấy va li ra, mở tủ quần áo, quơ vội vài bộ quần áo, nhét vào va li, lại nhanh chóng khoác lên một bộ, liền mở cửa chạy vọt ra ngoài.

    Không đến ba giây, hai người đã nghe được “oành” một tiếng, cửa sập lại. Kiều Nhi hiển nhiên đã rời đi! Mà trùng hợp Lôi Tuấn Vũ cũng vừa đếm tới “Một”! Trong phòng yên lặng như tờ. Cổ Dương miệng huýt sáo, bắt đầu dậy mặc quần áo.

    “Bỏ qua, Cổ!” Giọng nói rất bình tĩnh.

    “Mình biết!” Câu trả lời có chút hờ hững.

    “Cậu thật sự đúng là dám làm hả?!” Trong giọng nói còn có tia tức giận.

    “Dạy dỗ cô ta một chút thôi! Phụ nữ chủ động mình từ trước đến giờ đều không ham!” Tiếng cười khẽ vẻ chán ghét, “Có điều, mình phát hiện ra một bí mật… cậu thế mà cũng đánh phụ nữ!”

    “Sau này việc của tôi cậu bớt nhiều chuyện đi!” Dù sao cũng là phụ nữ của mình, để cho người khác động vào, trong lòng anh vẫn không được thoải mái!
    “Loại phụ nữ này mà cậu cũng có thể coi trọng được, Vũ! Mắt cậu không phải là có vấn đề rồi chứ?! Muốn mình giới thiệu cho cậu một cô người mẫu không?” Cổ Dương trêu chọc nói.

    “Được rồi! Không cần mượn đến cậu làm mối! Cậu nhớ đấy, chỉ có một lần này thôi, nếu còn có lần sau nữa, tôi tuyệt đối không tha cho cậu đâu!” Lôi Tuấn Vũ lớn tiếng cảnh cáo nói.

    “A! Lần sau có cho mình người phụ nữ của cậu, mình cũng không thèm! Quá nhàm chán! Ngực lớn vô vị, ham cái của ấy sẽ ngày càng ngu ngốc!” Cổ Dương không quên bóng gió nói móc thêm một câu.

    Đột nhiên, bên ngoài có tiếng đập cửa “Bang bang!” vang lên, theo sau đó là giọng nói lo lắng của Tử Tình: “Tuấn Vũ? Tuấn Vũ! Mở cửa ah! Kiều Nhi tiểu thư vừa chạy như điên ra ngoài! Anh mau đi xem một chút đi! Tuấn Vũ?”

    Lôi Tuấn Vũ đưa tay mở cửa phòng, Lãnh Tử Tình ở bên ngoài không kịp chuẩn bị tâm lý, lập tức bị bất ngờ khiến cả người ập vào, bịch một tiếng, ngã nhào trên mặt đất, không may còn vô tình đá trúng cái thùng rác đổ lăn ra!

    “A!” Lãnh Tử Tình xấu hổ, ngẩng đầu nhìn tình trạng trong phòng, khuôn mặt đỏ bừng vì mình vừa bị ngã sấp.

    Lôi Tuấn Vũ tròn mắt nhìn xuống, cô ấy rốt cuộc có phải người bình thường không vậy?! Làm sao mà chỉ mới thế đã ngã sấp xuống rồi?! Cô có phải là bị thiếu dinh dưỡng gì không?

    Ngược lại, Cổ Dương không nín được cười, nói: “Ha ha, Tử Tình, em không sao chứ?”
    • Avatar của namthoi2
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 5 năm
    • 113 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #23
    CHƯƠNG 22


    Ngày 2 tháng 1 – Đồ nghề


    Ngược lại, Cổ Dương không nín được cười, nói: “Ha ha, Tử Tình, em không sao chứ?”


    Lãnh Tử Tình nở nụ cười yếu ớt: “Không sao, không có việc gì… Kiều Nhi tiểu thư, cô ấy…”


    “Là tôi bảo cô ta đi!” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên giải thích.


    A? Anh ta bảo cô ấy đi? Có ý gì vậy? Ánh mắt hồ nghi nhìn Lôi Tuấn Vũ cùng Cổ Dương ở trên giường, đảo qua đảo lại giữa hai người! Làm sao thế? Cãi nhau à? Chia tay? Ai da! Liên quan gì đến cô đâu!


    Lãnh Tử Tình bỗng nhiên nhớ tới chính mình bị ngã vẫn còn ngồi dưới đất, vội vàng chống tay muốn đứng dậy. Đột ngột dừng lại, trên tay cô có cái gì đó dính dính, làm cho cô không khỏi kinh ngạc nhướn mày. Theo ánh mắt cứng ngắc của cô, hai người đàn ông cũng nhìn về phía tay cô!
    Shit!


    Cổ Dương nhìn trừng trừng, ôi trời! Cái kia là… Cô ấy thật đúng là ông bà ông tổ! Khuôn mặt màu đồng không khỏi lại nhuộm thêm một chút đỏ nữa!
    Lãnh Tử Tình sau một giây liền nhận ra vật đang dính dính ở tay mình. Chính là cái “thứ kia”! Một cảm giác buồn nôn lập tức liền nhảy lên đến tận cổ họng! Biến thái! Vậy mà vẫn còn hơi ấm nữa chứ! Cô áp chế tức giận, thân mình run run đứng lên, bàn tay căn bản là còn không dám khép lại. Đôi mắt khinh thường bất ngờ bắn về phía Lôi Tuấn Vũ, nhìn anh giống như là quái vật, sau đó giọng nói không chút sợ hãi tuôn ra: “Tuấn Vũ, về sau để ý kỹ “đồ nghề”[1] của anh, đừng để cho bọn chúng “chạy” lung tung!”


    Dứt lời, Lãnh Tử Tình dùng bàn tay kia không bị dính bẩn “này nọ”, dứt khoát mở cánh cửa ra, lập tức biến mất!


    “Ha ha, ha ha!” Trong phòng nổ ra tràng cười ầm ĩ! Còn có tiếng chửi của một người đàn ông nào đó.


    “Vũ, về sau để ý kỹ “đồ nghề” của cậu, hả?” Cổ Dương học theo giọng điệu quái gở của Lãnh Tử Tình, trêu chọc nói.


    “Cậu im đi!” Mặt Lôi Tuấn Vũ đen sì! Đồ nghề? Mệt cô có thể nghĩ ra! Lại nói, anh trừng mắt nhìn cái tên vui sướng khi thấy người gặp họa kia, là kiệt tác của cậu ta đấy có được không?!


    “Cổ? Nếu tôi không có mất trí nhớ, thì hình như cái vật ghê tởm khiến người nào đó buồn nôn kia là từ thân thể của cậu lấy ra đấy?” Lôi Tuấn Vũ nghiến răng nghiến lợi nói. Vừa rồi rõ ràng anh là người phải chịu oan. Không biết như thế nào, truyện ngôn tình sủng chính là anh phải nén giận một hồi. Có điều anh cũng không nghĩ muốn giải thích gì, loại chuyện này anh không cần thiết phải giải thích với cô gái nhỏ kia. Huống chi, anh cũng sử dụng cái vật ấy. Phỏng chừng về sau cũng có thể bị cô phát hiện vào lúc nào đấy. Lúc này cái của Cổ xem như là kinh nghiệm cho cô đi!


    “Vũ? Đây là phòng của cậu. Mình không thừa nhận. Tử Tình của cậu làm sao lại nghĩ tới lên đầu mình được? Ha ha ha!” Cổ Dương ngang ngược cười ầm ĩ, còn cố tình vặn thân người duỗi cái lưng mỏi, lắc đầu nói: “Vũ? Mình thực sự nghi ngờ gu thẩm mỹ của cậu! Loại phụ nữ không biết liêm sỉ như Kiều Nhi sao mà cậu cũng nhìn được?! Mà mình nói cho cậu biết: của cô ta là đồ giả đấy!” Cổ Dương làm một cử chỉ phóng đại ở trước ngực: “Cậu tung hoành tình trường nhiều năm như vậy, cảm giác thật hay không thật mà không phát hiện ra à? Mình suýt chút nữa thì ói ra luôn! Nếu không phải cô ta bám riết cầu xin mình không buông, cậu nghĩ là “đồ nghề” của mình và cậu có thể tùy tiện để ai nhìn thấy cũng được sao?”


    Sắc mặt Lôi Tuấn Vũ tối sầm, còn chờ cậu ta nói cho mình? Anh sao mà lại không biết ngực của cô ta đã bơm thêm này nọ chứ, chẳng qua anh chỉ để ý cảm giác lúc ôm trong tay, còn cô ta làm gì thì mặc kệ! Tên tiểu tử này đã được lợi rồi còn khoe mẽ!


    “Tiểu tử cậu chán sống rồi có phải không?!” Lôi Tuấn Vũ nheo mắt nguy hiểm, khí thế cả người như muốn băm vằm Cổ Dương thành trăm mảnh!


    “Ha ha ha! Sớm biết rằng hương vị của cô ta buồn nôn như thế, mình có khi thà ăn luôn Tử Tình của cậu còn hơn!” Cổ Dương cười ha ha, nhanh chóng theo cánh cửa thông đi vào phòng Lãnh Tử Tình, để lại Lôi Tuấn Vũ với vẻ mặt căm phẫn.


    Shit! Lôi Tuấn Vũ chửi ra tiếng. Ăn luôn Tử Tình? Nghĩ đến điều đó, anh lập tức rùng mình. Cái dáng người kia làm thế nào có thể khơi lên dục vọng chứ?! Hừ! Cổ chết tiệt! Quên đi, anh lại đổi bạn giường khác là được. Đột nhiên, nhìn thấy cái vật ghê tởm kia trên mặt đất, một tiếng hét rống lên: “Cổ Dương!!! Quay lại mang “đồ nghề” của cậu đi ngay!”


    [1] “Đồ nghề”: Chính xác trong nguyên gốc thì chị Tình gọi cái “vật kia” là 孩 子 (hài tử; nhi đồng; trẻ em; trẻ con; con nít; em bé; bọn nhỏ). Trong convert dịch ra là “bọn nhỏ”. Lúc đầu mình định sử dụng từ “hài tử” hoặc “tiểu đệ”, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì không thấy thuần Việt lắm, vì vậy mình quyết định đổi lại thành “đồ nghề”. Tuy rằng về từ thì không hoàn toàn chính xác, nhưng mình nghĩ về nghĩa tổng thể thì không thay đổi, mà sắc thái biểu cảm thì lại thuần Việt & thú vị hơn!
    • Avatar của namthoi2
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 5 năm
    • 113 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #24
    CHƯƠNG 23


    Ngày 3 tháng 1 – Tiểu thuyết


    Một ngày mới rốt cuộc cũng tới. Lãnh Tử Tình kéo mở rèm cửa, nhìn bầu trời bên ngoài. Oa! Có tuyết rơi! Nhẹ nhàng mềm mại, những bông tuyết nhỏ rơi xuống, rồi biến mất không chút dấu vết. Bầu trời âm u, nhưng bởi vì có màu trắng tinh khiết của tuyết, nên lại có cảm giác trong trẻo. Lãnh Tử Tình không nén được một phút hứng chí, đưa tay vẽ một vòng nhỏ lên cửa kính, ha ha, thật lạnh.


    Cuối cùng tuyết cũng rơi! Lãnh Tử Tình thích nhất cảm giác đi bộ trong tuyết, lắng nghe tiếng rào rạo của từng bước chân, tâm trạng cô sẽ vô cùng vui vẻ! Có điều, Lãnh Tử Tình nhìn ra ngoài cửa sổ, trận tuyết này e là vẫn chưa đủ. Bây giờ mới là tháng giêng, sẽ thường xuyên có những trận tuyết rơi nhỏ như vậy. Tuy thời tiết ở miền bắc bốn mùa rõ rệt, nhưng vài năm trở lại đây, ít có cơ hội được thấy những trận tuyết lớn.

    Nhẹ nhàng ra khỏi phòng, Lãnh Tử Tình nhìn quanh một lượt tầng trên lẫn tầng dưới, cả phòng khách lẫn phòng bếp đều không có người. Tốt lắm, cuối cùng cũng đều đi hết rồi. Ngày hôm qua, cô gần như rửa tay suốt nửa giờ đồng hồ. Sau đó tự nhốt mình trong phòng, kiên quyết không để ý đến những việc bên ngoài. Mặc dù nghe thấy có âm thanh và tiếng nói ngôn tình ngược ngoài cửa, nhưng cô chỉ đơn giản lấy bông gòn nút hai lỗ tai lại! Miễn là bọn họ không gọi cô, cô sẽ không chủ động xuất hiện trước mặt họ! Nhất là lại nghĩ đến cái thứ ghê tởm kia, dạ dày cô lại có cảm giác nôn nao, rất khó để đè nén xuống!


    Thở dài cái thượt, tâm tình của cô đột nhiên tăng cao, cơ thể đang căng thẳng cũng nhẹ nhàng dịu xuống. Bụng bắt đầu réo thầm, làm bữa sáng ăn trước đã. Liếc nhìn đồng hồ một chút, đã gần mười giờ rồi. Vậy gộp bữa trưa vào ăn cùng luôn cũng được.


    Vui vẻ đeo tạp dề lên, Lãnh Tử Tình cảm thấy cuộc sống không gò bó, không trói buộc này thật thoải mái. Trước đây sống ở nhà, rất khó có cơ hội để thực hành tay nghề. Bình thường cô sẽ đều chỉ xem công thức trên mạng, sau đó khoa tay múa chân trong không khí, như vậy đã hoàn thành vô số món ngon. Cô từng mong ước một cuộc sống hàng ngày được xuống bếp nấu ăn, hôm nay rốt cuộc cũng đã linh nghiệm!


    A? Có nên nghe một chút nhạc không nhỉ? Lãnh Tử Tình vội vàng chạy ra phòng khách, nghe nhạc gì bây giờ? Nhạc nhẹ? Nhạc cổ điển? Rock? Không không không! Nghe cái gì đây? Lãnh Tử Tình không khỏi hứng chí trong lòng, thật giống như vụng trộm rất vui vẻ vậy.
    Đúng rồi! Lãnh Tử Tình lập tức chạy về phòng, mở trình duyệt ra truy cập vào mạng, click vào mục yêu thích, chọn bài hát đã nghe không dưới một nghìn lần, “Truyền kỳ” của Vương Phi. Thực ra, cô là một người rất nhạy cảm với âm nhạc, có rất nhiều loại nhạc mà cô yêu thích. Mặc dù khả năng ca hát không tốt lắm, nhưng lại rất thích thưởng thức âm nhạc. Bài hát này của Vương Phi đã thịnh hành từ lâu lắm rồi. Bình thường, cô cũng không thường xuyên theo dõi nhạc mới, cũng không có thần tượng ngôi sao nào cả. Chính là trong một lần ngẫu nhiên trao đổi với độc giả, có người đã nhắc tới ca khúc Truyền kỳ này, cô liền nghe thử, nghe xong đã bị giai điệu trong trẻo, đầy tình cảm này thu hút. Mặc dù bài hát này cho đến giờ cô vẫn không thể hát được từ đầu đến cuối, nhưng tâm hồn cô đã lạc vào thế giới bồng lai tiên cảnh ấy vô số lần!


    Nghe tiếng hát trong trẻo truyền lại từ phòng khách, tâm trạng Lãnh Tử Tình thật tốt, khe khẽ ngâm nga theo. Mang theo niềm vui như thế, cô nhanh chóng đập hai quả trứng gà, thái nhỏ hành, đánh cùng bột mì… Hai chiếc bánh trứng hành băm khiến người ta thèm nhỏ dãi hoàn thành xong. Lãnh Tử Tình tắt lửa, bưng hai chiếc bánh ngon tuyệt, đưa lên mũi, cúi đầu hít lấy mùi thơm, nhắm mắt hòa mình trong cảm xúc:


    “Nhớ anh khi anh ở chân trời,


    Nhớ anh khi anh ở trước mắt,


    Nhớ anh khi anh ở trong tâm trí em,


    Nhớ anh khi anh ở trong trái tim…”


    Khi tình yêu đến đoạn sâu sắc, Lãnh Tử Tình dường như thấy món bánh trứng vui vẻ nhảy vào trong miệng mình… Một tiếng cười trêu chọc vang lên. Lãnh Tử Tình kinh ngạc mở bừng mắt, sợ tới mức giật bắn mình, suýt chút nữa để nghiêng làm rơi mất tác phẩm trong tay cô…
    • Avatar của namthoi2
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 5 năm
    • 113 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #25
    CHƯƠNG 24


    Ngày 3 tháng 1 – Bánh trứng


    Một tiếng cười trêu chọc vang lên. Lãnh Tử Tình kinh ngạc mở bừng mắt, sợ tới mức giật bắn mình, suýt chút nữa để nghiêng làm rơi mất “tác phẩm” trong tay cô… Chiếc khay đựng bánh trứng kia ở giữa không trung chông chênh qua lại, chỉ một chút nữa sẽ đổ ụp xuống. Nói thì chậm nhưng xảy ra lại rất nhanh, một cánh tay mạnh mẽ nhanh chóng tiếp qua, vững vàng đỡ được chiếc khay đang chuẩn bị tiếp đất, hai chiếc bánh cũng nhờ thế mà qua được “cuộc phiêu lưu”, trở về yên ổn giữa khay.


    Cổ… Cổ Dương? Anh ta không có ra khỏi nhà?!


    “Tử Tình, tuy rằng giọng hát của em không được êm tai lắm, nhưng mà hương vị của chiếc bánh này thực sự là rất ngon!” Cổ Dương nghiêng người dựa ở cạnh cửa, trong ánh mắt tràn đầy ý cười, nhưng lại hất hất đầu, nhìn chằm chằm vào hai chiếc bánh ở giữa khay.


    Lãnh Tử Tình đột nhiên ngộ ra, tên này đang muốn cướp đồ ăn của mình! Sao có thể như vậy được?! Chưa nói tới ngày hôm qua anh ta thì được ăn cơm do cô làm, mà chính cô thì toàn bộ những gì ăn được đều đã bị nôn ra hết. Bây giờ, người đang đói khát phải là cô chứ! Cô nhanh chóng vươn tay lấy lại chiếc khay bánh, nhưng phát hiện Cổ Dương căn bản không hề có ý muốn buông lỏng tay. Vì thế hai người cùng giữ chiếc khay đồ ăn một lúc, cứ như vậy giằng co qua lại.


    Lãnh Tử Tình thử dùng thêm sức, nhưng đều phí công vô ích. Cô giả bộ cười nói: “Cổ Dương, anh mới ra ngoài về à? Có phải là buổi trưa định ra ngoài ăn không?”


    Cổ Dương bỗng buồn cười nhìn vẻ hài hước của cô: “Em đùa gì vậy? Anh vừa mới rời giường, ngày hôm nay cuối cùng mới khôi phục được hết bị chênh lệch múi giờ! Bánh này để cho anh có bữa ăn ngon trước đi, em lại làm lại cái khác!”


    Hai tay đột nhiên bị hẫng, Lãnh Tử Tình bất lực nhìn Cổ Dương đoạt đi món ngon. Trời đất ơi! Sao lại có người như vậy chứ?! Anh ta sao có thể cướp mất đồ ăn của cô! Lãnh Tử Tình nhanh chóng chạy ra phòng ăn nhìn, hay thật! Cổ Dương đã bắt đầu thưởng thức món ăn ngon của cô rồi, vừa ăn còn vừa nhắm mắt, lắc lắc đầu, tấm tắc khen ngợi. Lãnh Tử Tình không khỏi nắm chặt tay thành nắm đấm, căm giận quay trở vào phòng bếp. Hít một hơi thật sâu, mình nhịn! Bánh mỳ, sẽ có! Cổ Dương, rồi sẽ đi! Cố lên! Cô nhanh chóng đập một quả trứng, dừng một chút, lại đập thêm một quả nữa. Nhỡ đâu cái tên kia lại cướp đồ ăn của cô tiếp thì sao, không phải là cô sẽ chết đói à. Không lâu sau, Lãnh Tử Tình đã làm xong thêm bốn chiếc bánh trứng mới. Lúc này, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ, cầm lấy đôi đũa, ăn luôn ngay ở trong bếp. Nhưng vì quá nóng vội mà bỏng cả đầu lưỡi. Quỷ tha ma bắt! Sao lại xui thế này chứ!
    “Tử Tình? Có sao không vậy?” Đúng lúc này, tiếng Cổ Dương trùng hợp lại vang lên từ phía sau.


    “A, không sao!” Lãnh Tử Tình hận không thể cắn đứt lưỡi mình luôn, ngu ngốc! Cô đành phải ủ rũ bê khay bánh trứng đi ra phòng ăn.


    Lãnh Tử Tình bất lực nhìn Cổ Dương ngay cả thổi cũng không thổi, ăn ngay lập tức, trong lòng nguyền rủa sao mà anh ta không bị nóng bỏng lưỡi luôn đi?!


    “Em không ăn à?” Cổ Dương ăn xong chiếc bánh thứ tư, vẫn chưa có ý sẽ dừng lại, tiếp tục cầm thêm một chiếc nữa.


    Mắt thấy bánh trứng của cô sắp sửa bị ăn sạch, Lãnh Tử Tình vội vàng nói: “Ăn chứ!”


    Không chút do dự cầm lấy chiếc bánh cuối cùng, Lãnh Tử Tình bắt đầu ăn như hổ đói. Làm gì còn thời gian để ý đến đầu lưỡi mình như thế nào, hiện tại chỉ có cơn đói cồn cào, tất cả đều là phù du hết!


    Cổ Dương buồn cười nhìn Lãnh Tử Tình, đột nhiên phát hiện cô gái nhỏ này thật thú vị. Ở bên cạnh cô đều luôn xuất hiện những chuyện kỳ lạ, hơn nữa, cô còn rất kiên cường và nghiêm túc làm việc chăm chỉ! Nhất là, tay nghề nấu ăn của cô thực sự quá tốt! Anh đang nghĩ có khi trong khoảng thời gian về nước này sẽ ở nhà Lôi Tuấn Vũ ăn chực luôn. Khóe miệng không kìm được khẽ nhếch lên, mà ngay chính bản thân anh cũng không hề hay biết…


    Truyện còn rất dài các bạn có thể đọc ThichTruyen.VN để đọc full truyện
    • Avatar của namthoi2
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 5 năm
    • 113 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #26
    CHƯƠNG 25


    Ngày 3 tháng 1 – Phiên bản giọng nam


    “Em thích bài Truyền kỳ này của Vương Phi à?” Ăn uống no nê xong, Cổ Dương nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha, thuận tay lật giở xem cuốn sách gần đó. Đời sống tinh thần của Lôi Tuấn Vũ bình thường thật là phong phú, quyển sách này hình như là viết về triết học.


    “Anh cũng biết bài này? Xem ra là tôi thực sự lạc hậu rồi!” Lãnh Tử Tình lắc đầu cười. Ngay cả một đại nam nhân thế này cũng biết. Ai! Có phải là cô đã ru rú ở nhà quá lâu rồi không?!


    “Chẳng qua là có nghe qua chút thôi! Vương Phi thể hiện quả thực rất hay, nhưng anh giới thiệu em nên nghe thử phiên bản giọng nam, sẽ có một cảm nhận hoàn toàn khác.” Cổ Dương vui vẻ nói.


    “A? Còn có phiên bản giọng nam sao?” Lãnh Tử Tình kinh ngạc mở to mắt.


    “Ha ha!” Cổ Dương cười khẽ, xem ra cô thật sự không theo dõi tin tức của các ngôi sao. Tin tức này thực ra đã không còn là tin mới gì nữa. “Truyền kỳ” nguyên bản chính là giọng nam, chẳng lẽ cô không biết sao?


    “Em có thể đi hỏi Vũ, cậu ta mà hát, chỉ sợ là em sẽ yêu ngay cậu ta luôn!” Vẻ mặt Cổ Dương cường điệu, thần bí nhìn cô.


    “Tuấn Vũ? Hát á? Tuấn Vũ mà cũng hát sao?” Lãnh Tử Tình không thể tin được, nhìn anh cảnh giác, như thế nào mà lại cảm thấy như anh ta đang trêu chọc cô chứ.


    “Ha ha, anh không lừa em đâu! Giọng hát của Vũ quả thực là rất êm tai! Được rồi, Tử Tình, buổi tối anh sẽ về ăn cơm. Nhớ để phần cho nhanh nhiều vào nhé.” Cổ Dương nói xong, đứng lên mặc áo khoác, vẫy vẫy tay liền rời đi.


    Lãnh Tử Tình đứng nghệch ra, nghiêng đầu tưởng tưởng bộ dáng Lỗi Tuấn Vũ hát “Truyền kỳ”. Nhất thời, cả người rùng mình, ôi trời! Lạnh thật! Anh ta lại hái bài này sao? Rõ ràng nhiệt độ trong phòng rất ấm, nhưng không hiểu sao cả người Lãnh Tử Tình đều muốn run. Đùa cái gì chứ?! Nghĩ đến việc anh ta sẽ hát, cô giống như là đứng ngoài trời giữa mùa đông bị người ta dội một xô nước vậy, lạnh từ đầu đến chân.

    Hôm này thời gian khá dư dả, Lãnh Tử Tình có thể tĩnh tâm bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết mới. Ý tưởng truyện này là cô đột nhiên nảy ra. Chính mình sẽ là nhân vật chính của truyện, “365 ngày hợp đồng hôn nhân”. Có thể đem những điều chính bản thân mình đã trải qua viết lại, có lẽ là cũng rất có yếu tố ly kỳ đi. Nhưng mà cô vẫn nên cẩn thẩn, ít nhiều “gia công chế biến” thêm một chút, vì cô cũng khá lo lắng, sau một năm nữa khi cuốn sách xuất bản, nhỡ đâu có thể sẽ có người nào đó đi tìm tòi, bới móc. Nếu vậy không phải là kết cục của cô sẽ thảm lắm sao?! Ha ha, vì vậy ở phần giới thiệu vắn tắt, cô không quên bổ sung thêm một câu: Câu chuyện này hoàn toàn chỉ là hư cấu, bất kỳ sự giống nhau nào cũng đều chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên!


    Đang viết, biểu tượng hình chiếc đầu của Quyên Tử bỗng nhấp nháy không yên.


    Quyên Tử: Tử Dạ, có đấy không? Sao cậu không cho mình biết số điện thoại di động của cậu chứ, làm mỗi lần mình tìm cậu đều mệt muốn chết, thật đấy…



    Quyển Tử liên tiếp gửi đi vô số biểu tình, từ lo lắng, sốt ruột, cho đến nổi điên. Lãnh Tử Tình rốt cuộc cũng tốt bụng trả lời: Cậu cần làm gì thì làm đi, gửi cho cậu này…


    Quyên Tử lập tức liền vui vẻ phát ra biểu tượng kinh ngạc, cô chưa từng tưởng tượng rằng Tử Dạ sẽ trả lời tin nhắn của mình vào ban ngày. Đây thực sự đúng là phá lệ lần đầu tiên. Tử Dạ bình thường đều chỉ online vào buổi tối.


    Lãnh Tử Tình: Cậu xem có phù hợp hay không. Mình đã cố gắng hết sức rồi! Nếu còn không phù hợp nữa thì cậu cũng chỉ có thể tự mình chỉnh sửa thôi.


    Lãnh Tử Tình bày ra vẻ cậu tự xem đi. Cô sẽ không làm lại vụ này. Nếu đối phương mà không hài lòng, cô sẽ không làm lại nữa.
    Đầu kia trầm mặc thật lâu, hồi sau phát ra một biểu tình ôm hôn! Lãnh Tử Tình mỉm cười, xem ra ngày mai trên trang web sẽ thấy nổi lên hình tượng nữ nhân vật hoạt hình mới, một cô gái xinh đẹp với chiếc bình hoa tương xứng, bộ váy áo không cổ và hình hoa văn bên má sẽ làm điên đảo thị trường phụ kiện đang thịnh hành.
    • Avatar của namthoi2
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 5 năm
    • 113 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #27
    CHƯƠNG 26


    Ngày 3 tháng 1 – Phát hiện nho nhỏ


    Lãnh Tử Tình mỉm cười, xem ra ngày mai trên trang web sẽ thấy nổi lên hình tượng nữ nhân vật hoạt hình mới, một cô gái xinh đẹp với chiếc bình hoa tương xứng, bộ váy áo không cổ và hình hoa văn bên má sẽ làm điên đảo thị trường phụ kiện đang thịnh hành.


    Quyển Tử: May mà có cậu! Tử Dạ, lần này cậu kiếm bộn rồi!


    Lãnh Tử Tình khiêm tốn gõ lại trả lời: Chỉ cần cậu không dọa bị sa thải đã là phúc đức cho mình lắm rồi!
    Ha ha, dù thế nào thì hoàn thành được công việc này giúp Quyên Tử, Tử Tình vẫn có chút cảm giác thành tựu. Bỗng nhiên lại nghĩ đến Elaine. Nhìn biểu tượng nick của anh đang sáng, nhưng Lãnh Tử Tình lại không có dũng khí dám vào chào hỏi. Cô vẫn chưa xác định được mình có thể đảm nhận được chức vụ kia hay không. Nếu cô đề nghị được làm ở nhà, không cần phải tới cơ quan, chẳng biết anh có thể đồng ý không? Vì cô cũng không biết là Lôi Tuấn Vũ có cho phép mình đi làm hay không nữa. Hoặc, thậm chí Lôi Tuấn Vũ có cho phép cô đi làm, nếu vậy cô làm gì chẳng lẽ anh ta lại không biết? Nên như thế nào đây?


    Luôn luôn sống yên lặng, cô thực sự không muốn cho Tuấn Vũ, cũng không muốn cho mọi người biết thân phận bí mật này của mình. Chính là bút danh nổi tiếng trên mạng của cô, Tử Dạ. Phụ nữ không phải vì xinh đẹp mà đáng yêu, mà bởi vì đáng yêu nên mới xinh đẹp. Cô hy vọng trong cuộc đời này sẽ gặp được một người đàn ông yêu cô vì chính bản thân cô, chứ không phải là vì những phù hoa hào nhoáng bên ngoài. Nhưng cô biết, người này tuyệt đối không phải là Lôi Tuấn Vũ. Chỉ nghĩ đến sở thích của hắn với phụ nữ cô đã muốn ói… Tên đàn ông này sao mà lại không biết kiềm chế ham muốn một chút chứ. Thực sự là không xem cô là người ngoài chút nào! Ai! Bộ mã đẹp trai thì cũng để làm gì đâu?! Trong lòng Lãnh Tử Tình khinh bỉ. Chú ý chương sau có một vài cảnh thuộc thể loại truyện ngôn tình sắc các bạn nhé!

    Lúc Cổ Dương quay trở lại, cứ nghĩ rằng Tử Tình đã chuẩn bị xong hết bữa tối cho anh rồi. Nhưng tìm đi tìm lại hết từ nhà bếp đến phòng ăn, một chút dấu hiệu khói lửa, đồ ăn cũng không thấy, trong lòng không khỏi tự hỏi: chẳng lẽ cô gái nhỏ này đi ra ngoài rồi?


    Vài bước chân đã lên tới lầu hai, Cổ Dương dán sát lỗ tai lên cánh cửa, không nghe thấy tiếng động gì cả. Chẳng lẽ thật sự là không có nhà? Thử gõ gõ cửa, vẫn không thấy có tiếng trả lời. Mà bởi vì anh chạm vào, cánh cửa lại hơi nhẹ nhàng bị mở ra. Ánh mắt lướt qua bức tường bằng kính dày, rơi xuống một người phụ nữ đang nằm nghiêng ngủ say, tay vẫn ôm một chiếc máy tính. Rõ ràng là chơi máy tính xong rồi ngủ thiếp đi. Ha ha, cô gái nhỏ này còn đảo lộn giờ giấc hơn cả anh nữa. Đây là kiểu ngủ gì vậy?! Lại nhìn cái tư thế ngủ kia, haizzz! Không có một chút hấp dẫn nào, cằm đã rơi xuống tận giường, mà cơ thể vẫn còn thẳng tưng. Cổ của cô không bị vẹo mới là lạ!

    Vốn đã định đóng cửa lại mặc kệ cho cô ngủ, nhưng lại nghĩ đến tay nghề nấu ăn của cô, Cổ Dương vẫn phá lệ đi vào trong, bước đến định đánh thức cô dậy. Ít nhất bây giờ cũng đã đến giờ ăn tối rồi, anh từ chối đối tác mời ăn cơm, vội về nhà, không phải là để xem cô ngủ nha.


    Đột nhiên văn bản trên máy tính lướt qua tầm mắt, hấp dẫn sự chú ý của anh, anh nhanh chóng đọc qua vài dòng. Lông mày không khỏi nhướn lên. Cô gái nhỏ này đang làm cái gì vậy? Sao mà đọc đoạn văn này anh lại có cảm giác quen quen. Nhất là trong đó còn nhắc đến một nhân vật bị nghi ngờ là trộm nên bị đánh nhầm, sao lại có cảm giác đang nhìn thấy bản sao của mình thế nhỉ. Cổ Dương bất giác đưa tay chạm vào vết sẹo bên má mình. Nháy mắt, anh liền hiểu ra, cô ấy đang viết truyện. Văn phong rất tốt, rất hấp dẫn. Hình tượng của chính mình dưới ngòi bút của cô còn thật sống động. Ít nhất cô miêu tả anh là một người đàn ông cao lớn, đẹp trai, thân thủ phi phàm, khiến anh trong lòng nở từng khúc ruột! Xem ra, cô gái nhỏ này coi như còn có khẩu vị tốt. Cái tên Lôi Tuấn Vũ kia trong mắt cô còn chưa ở mức chấp nhận được!
    • Avatar của namthoi2
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 5 năm
    • 113 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #28
    CHƯƠNG 27


    Ngày 3 tháng 1 – Nữ đầu bếp nhỏ


    Xem ra, cô gái nhỏ này coi như còn có khẩu vị tốt. Cái tên Lôi Tuấn Vũ kia trong mắt cô còn chưa ở mức chấp nhận được! Bên môi vẫn nở nụ cười đắc ý, Cổ Dương lay Lãnh Tử Tình, đánh thức cô tỉnh giấc.


    Mơ mơ màng màng mở mắt, Lãnh Tử Tình phút chốc kéo chăn lên trước ngực. Trời đất! Sao mà cô lại luôn thức dậy trong tình huống như thế này! Cổ Dương… vào phòng của cô làm cái gì vậy?! Lãnh Tử Tình nhanh chóng nhìn xuống kiểm tra quần áo trên người mình.


    Cổ Dương buồn cười nhìn biểu tình khoa trương kia của cô. Không lẽ cô lo lắng anh sẽ có hành động khiếm nhã gì với cô hay sao chứ? Ha ha! “Anh chỉ muốn nhắc em là đã đến giờ làm bữa tối rồi thôi. Nửa tiếng, anh chỉ có thể chờ thêm nửa tiếng nữa thôi đấy!”


    Cổ Dương liếc mắt nhìn cô khư khư lấy tay ôm ngực, khẽ lắc đầu, dáng người kia của cô sao có khả năng khiến anh thấy hứng thú được chứ?! Mặc dù anh không giống Lôi Tuấn Vũ thích kiểu siêu “đại”, tuy nhiên ít nhất cũng phải ở mức khá được. Cô… Xì! Không dám đưa lời khen ạ!


    Lãnh Tử Tình ra sức lắc đầu, muốn quăng hết sự bực bội này đi! Trời ạ! Có lầm hay không vậy? Sao lại có thể cứ tự tiện ra vào phòng của phụ nữ như vậy chứ?! Có phải là bọn họ đều thật sự không coi cô là phụ nữ hay không?! Ôi trời!


    Lãnh Tử Tình ngửa mặt lên trời muốn hét to! Dù thế nào thì cô cũng là con gái, cũng tự cảm thấy là một cô gái có chút tư sắc, nhưng mà… Ở trước mặt những người đàn ông xuất sắc như bọn họ, cô như thế nào lại trở thành một con vịt nhỏ xấu xí! Con vịt nhỏ xấu xí cũng chẳng sao, nhưng không những thế còn bị coi như vặt vãnh. Lôi Tuấn Vũ thì lấy cô làm lá chắn, còn Cổ Dường thì xem cô thành nữ đầu bếp!


    A… Lãnh Tử Tình kêu gào không ra tiếng. Vơ chiếc gối giơ lên cao, đang muốn ném mạnh ra hướng cửa, Cổ Dương bất ngờ lại thò đầu trở lại, hiếu kỳ nhìn động tác của cô: “Em còn ở trên giường làm gì nữa vậy?”


    Lãnh Tử Tình lập tức quăng chiếc gối đang ở trên cao lên rồi bắt lại, cười cười nói: “A, tôi làm vài động tác vận động ý mà, sẽ rời giường ngay đây!”


    Cổ Dương nhíu mày khó hiểu, rút đầu về. Lãnh Tử Tình lúc này mới thở phào nhẹ nhõm! Cô nha, đúng là chịu đủ loại uất ức! Làm sao mà thậm chí đến tự do phát tiết cũng không có?! Rốt cuộc thì khi nào Tuấn Vũ và Cổ Dương mới rời đi?! Cô không thể ngày nào cũng bị có người sai vặt được!


    Lãnh Tử Tình đeo tạp dề lên, ngơ ngác đứng giữa phòng bếp, cô thực sự không có tâm trạng nấu ăn. Nấu cái gì đây? Công việc nguyên bản vốn vui vẻ này, bởi vì một người nên đã trở thành chẳng còn vui vẻ gì cả. Xem xét thức ăn trong tủ lạnh, sau hai ngày đã không còn đồ gì dự trữ. Haizzz!


    Ăn cái gì tốt hơn nhỉ? Cô tiện tay lấy ra vài củ khoai tây. Âm hồn không tan lúc này vừa thời xuất hiện phía sau, giọng nói trầm ấm vang lên hỏi: “Định làm món gì vậy?”


    Lãnh Tử Tình bây giờ đã có thể hoàn toàn thích ứng với thói quen bất ngờ xuất hiện của anh ta! Cũng không xoay người lại mà chán nản trả lời: “Bánh khoai rán.”


    Tiếng nói đằng sau rất rõ ràng đưa ra tuyên bố: “Không ăn!”


    “À.” Thật tốt quá! Tinh thần Lãnh Tử Tình lập tức khôi phục, vậy cô sẽ ăn một mình.


    Tuy nhiên, tiếng nói của Cổ Dương vẫn tiếp tục vang lên: “Không phải buổi trưa hôm nay đã ăn bánh trứng rồi sao? Bánh khoai đầy dầu mỡ không tốt cho thân thể đâu! Em không có món nào khác để làm à?”


    Lãnh Tử Tình đã gọt được một nửa củ khoai tây bỗng dưng khựng lại, con dao trên tay mắc kẹt trong củ khoai. Anh ta có quyền gì mà ra lệnh cho cô chứ?! Cô không phải là người giúp việc trong nhà có được không?! Cô sẽ ăn bánh khoai tây, chứ không còn cái gì để ăn nữa? Anh ta lại không có mua đồ gì mang về! Ách, Lãnh Tử Tình bỗng nhạc nhiên. Sao cô lại đổ lỗi cho anh ta chứ? Anh ta chẳng qua chỉ là khách thôi mà, cũng không phải… Ôi trời! Mối quan hệ này tự dưng có chút loạn rồi! Ai! Không biết là kiếp trước cô có nợ gì Lôi Tuấn Vũ không nữa! Hợp đồng thì hợp đồng, cô đồng ý! Nhưng mà hợp đồng không có viết lại còn xuất hiện thêm một nhân vật Cổ Dương này, còn muốn sai bảo cô nữa! Trời ạ!
    • Avatar của namthoi2
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 5 năm
    • 113 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #29
    CHƯƠNG 28


    Ngày 3 tháng 1 – Bữa tối


    Hợp đồng thì hợp đồng, cô đồng ý! Nhưng mà hợp đồng không có viết lại còn xuất hiện thêm một nhân vật Cổ Dương này, còn muốn sai bảo cô nữa! Trời ạ! Buổi tối hôm nay nhất định phải xem xét lại hợp đồng một chút, dò lại xem Lôi Tuấn Vũ có vi phạm điều khoản nào không!


    “Cổ Dương, rất xin lỗi anh, nhưng nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh thực sự không còn gì, nếu như anh không thể chấp nhận món này, vậy thì gọi đồ ăn ngoài đi vậy.” Lãnh Tử Tình khéo léo nhắc nhở anh ta rằng vẫn còn có sự lựa chọn khác.


    “Ha ha, mấy thứ rác rưởi đó cũng có thể ăn được sao? Để anh qua xem!”


    Thân hình cao lớn chen vào phòng bếp, Lãnh Tử Tình đột nhiên cảm thấy một áp lực ập đến. Anh ta đi vào khiến cho không gian này dường như trở nên thiếu nhỏ bé.


    Cổ Dương mở tử lạnh ra xăm soi, ánh mắt quét một lượt, quả thực là không có gì khả dĩ có thể ăn được. A, ngày mai nhất định phải mua nguyên liệu nấu ăn về nhiều một chút.


    “Thôi thế đi vậy! Có gì ăn nấy!” Cổ Dương chỉ chỉ củ khoai tây trong tay Lãnh Tử Tình, sau khi nói xong ánh mắt dừng lại trên đó.


    Lãnh Tử Tình nhìn theo ánh mắt anh, lập tức nhấc con dao đang cắm sâu trong củ khoai tây lên, xấu hổ nói: “Có vết lõm sâu nên tôi nạo nó ra.”

    Cổ Dương cười khẽ, khóe miệng giống như châm chọc cô giấu đầu lòi đuôi. Thân hình cao lớn chậm rãi rời khỏi phòng bếp, trước khi đi ra còn không quên để lại một câu: “Thời gian không còn nhiều lắm đâu, em cố lên!”


    Lãnh Tử Tình thở dài, không thèm chấp nhặt với anh ta. Sớm hay muộn thì cô cũng phải ăn cơm, so đo với anh ta làm gì! Nghĩ như vậy xong, tâm trạng buồn bực của Lãnh Tử Tình dần dần bốc hơi hết, toàn bộ cơ thể bắt đầu thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.


    Cổ Dương vừa ăn khoai tây vừa tán dương: “Tử Tình, ngon thật. Trước đây ở nhà em thường xuyên xuống bếp hả?”
    “Rất ít! Một năm tôi xuống bếp nấu ăn không tới vài lần.” Lãnh Tử Tình ăn ngay nói thật trả lời.



    “Gì cơ?” Cổ Dương ngạc nhiên, “Wow, em nhất định là thiên tài nấu ăn rồi!”
    Lãnh Tử Tình cười nhẹ: “Anh quá khen rồi, tôi làm gì được như vậy!”


    Cổ Dương không tiếc lời ca ngợi, tuy nhiên Lãnh Tử Tình một chút cũng không cảm thấy vui sướng, mấy lời khen của anh cô sớm đã không còn cảm giác! So với lần đầu tiên nghe được hôm qua, cảm giác tự hào đó giờ đã không còn nữa.
    Cửa lúc này chợt mở ra, cả người Lôi Tuấn Vũ mang theo hơi lạnh đi vào, trên vai còn điểm vài bông tuyết đọng.
    “Cậu thế nào?” Cổ Dương hỏi.
    “Không tồi.” Lôi Tuấn Vũ trả lời, ngạc nhiên khi thấy Cổ Dương vẫn còn trong nhà mình, lại còn đang ăn bữa tối. Đồ ăn Lãnh Tử Tình làm thực sự có sức hấp dẫn đến vậy sao? Anh không khỏi nhìn chăm chú cô gái kia không chớp mắt.


    “Cậu định ở lì trong nhà tôi bao lâu vậy? Đừng có lại nói là ở trong nước cậu không có nhà nhé, quỷ mới tin!” Lôi Tuấn Vũ tức giận nói


    Cổ Dương cợt nhả: “Mình đột nhiên phát hiện ra ở nhà cậu rất thuận tiện, vừa có đồ ăn, đồ uống ngon, lại còn được xem kịch vui miễn phí nữa, sao mà lại không ở? Trở về ngôi nhà trống rỗng kia của mình, lại một mình đối mặt với cô giúp việc người Philippines à?” Đột nhiên, Cổ Dương nghĩ tới một chuyện, liền hỏi: “Đúng rồi! Hôm nay có phải là câu quên mang gì đó về không vậy?” Một cái nháy mắt ra vẻ rất ám muội.


    Lôi Tuấn Vũ trừng mắt lườm anh, nói: “Cậu tự quan tâm chính mình đi! Tôi thấy cậu cũng không kém đâu!”
    Cổ Dương cười ha ha: “Mình không dám so với cậu, cảm ơn, ít nhất mình cũng có thể không cần nghĩ đến vấn đề này trong hai ba ngày!”


    Lôi Tuấn Vũ hiển nhiên không có tâm tình tán gẫu với Cổ Dương, đi thẳng lên lầu. Lãnh Tử Tình cúi đầu, giả bộ như chuyện gì cũng không nghe thấy. Cô đương nhiên hiểu được bọn họ đang nói về cái gì, có điều bọn họ dường như cũng để ý đến sự có mặt của cô, nên nói chuyện còn có vẻ mập mờ. Cứ thử tưởng tượng nếu cô không có mặt ở đây xem, dám chắc có khi tất cả các bộ phận trên người phụ nữ bọn họ đều đem ra bình luận rồi, mấy người đàn ông xấu xa! Lãnh Tử Tình lẩm bẩm trong lòng.
    • Avatar của namthoi2
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 5 năm
    • 113 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #30
    CHƯƠNG 29


    Ngày 4 tháng 1 – Trứng ốp la


    Hôm nay là ngày thứ tư sau khi Lãnh Tử Tình đăng ký kết hôn. Sáng sớm, Lãnh Tử Tình đã rời giường. Cô phải thoát khỏi cuộc sống bị người khác coi như nữ đầu bếp này.


    Vì thế, cô dậy từ sớm, làm cho mình một quả trứng ốp la. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thế nào lại vẫn thiếu quyết tâm, bởi vậy vẫn làm thêm một quả nữa, haizzz! Ai bảo trong từ điển của cô toàn là những “khái niệm” lương thiện chứ!


    Tối qua cô đã có hẹn với Chu Nhân, hôm nay sẽ đi tắm suối nước nóng. Nhìn qua bầu trời một chút, khá là âm u, thời tiết thế này đi suối nước nóng quả là thích hợp.


    Chu Nhân là một trong những người bạn chơi sơ sơ của cô. Đều là mấy tiểu thư nhà giàu, cả ngày nhàn rỗi vui chơi. Mặc dù cô không thường xuyên tụ tập cùng bọn họ, nhưng thỉnh thoảng cũng có tham gia. Trong mắt cô, mình và mấy cô ấy tuy rằng đều có xuất thân giống nhau, nhưng tuyệt đối không phải là cùng một kiểu người. Mà ở trong mắt mấy tỷ muội đó của cô, cô chẳng qua chỉ là một người bạn đi cùng trầm mặc, ít nói mà thôi! Có cô cũng không thừa, mà vắng cô cũng không thiếu! Nếu ngẫu nhiên mà thiếu một người thì sẽ liền nghĩ đến cô. Ai mà thấy buồn chán, gọi một cuộc điện thoại, hỏi thăm đôi ba câu, xem như là một thành viên trong nhóm. Có những người thật thích tạo cho mình một vòng luẩn quẩn, nhất là người giàu có. Mấy cô bạn đó là như vậy.


    Sợ Cổ Dương thức dậy lại đi lên gọi cửa, để miễn bớt một vòng trình tự, Lãnh Tử Tình liền lấy trong túi ra một tập giấy nhớ, viết lên đó: Cổ Dương, tôi hẹn bạn đi ra ngoài, buổi chiều sẽ không về ăn cơm. Anh tự lo nhé!
    Còn lại, cô căn bản cũng không hề nghĩ gì đến Lôi Tuấn Vũ, bởi anh ta đã từng nói qua, buổi tối sẽ không về nhà ăn cơm! So với Cổ Dương, Lôi Tuấn Vũ giống như không khí, đơn giản chỉ là cùng tồn tại trong một không gian với cô mà thôi! Dán tờ giấy lên bàn, Lãnh Tử Tình chọn một chiếc áo khoác lông giữ ấm, cầm theo áo tắm và đồ bơi, sau đó ra khỏi cửa.


    Lôi Tuấn Vũ rời giường như thông lệ, xuống phòng Cổ Dương gõ cửa, không thấy có tiếng trả lời. Đẩy cửa ra xem thì phát hiện người kia vốn đã không có nhà. Sớm như vậy đã đi ra ngoài rồi?


    Điện thoại kết nối xong, Lôi Tuấn Vũ hỏi thẳng vào vấn đề: “Cậu chết dí ở đâu vậy?”


    “Ha ha, Vũ à! Một người bạn rủ mình tham gia buổi party. Cậu không ngại thì cũng tới đây đi, có vẻ rất thú vị.” Giọng nói Cổ Dương trong điện thoại vô cùng vui vẻ.


    “Đúng không vậy, cảm ơn lòng tốt của cậu! Tôi không thấy hứng thú!”


    “Oh? Cậu cũng đừng coi thường buổi party lần này. Nói không chừng sẽ giúp cho Kiêu Dương của cậu thu lợi được không ít đâu!” Cổ Dương tiếp tục dụ dỗ nói.


    Trầm mặc một lúc lâu sau, Lôi Tuấn Vũ hỏi: “Party gì vậy? Tổ chức ở chỗ nào?” Thương nhân làm sao lại có khả năng bỏ qua một cơ hội kiếm tiền nào đó…


    Tắt điện thoại, khóe miệng Lôi Tuấn Vũ nhếch lên coi thường. Cái gì mà party chứ! Đúng là mấy người có tiền nhàn rỗi, không có trò gì chơi! Lại còn gọi là tiệc gặp gỡ cái gì nữa! Mấy ông già đại gia này đang thiếu đàn bà sao?! Chẳng qua là kiếm cớ, tìm cho mình một cái lý do hay ho! Lôi Tuấn Vũ mỉa mai nghĩ. So với bọn họ, anh vẫn còn thanh cao chán! Lôi Tuấn Vũ anh muốn tìm phụ nữ thật quá đơn giản, cũng chưa bao giờ phải che dấu mình thích nhất thể loại “ba vòng tiêu chuẩn”! Thay người yêu như thay áo mọi người cũng đều biết. Thử hỏi có người phụ nữ đứng đắn nào lại đến mấy buổi gặp gỡ hẹn hò kiểu này chứ?! Còn anh vừa đúng lúc hiện giờ đang thiếu một cái bạn giường, không ngại đi tìm một người, nhân tiện kiếm về mấy hợp đồng làm ăn luôn!


    Đang định ra ngoài, đi ngang qua phòng ăn, một tờ giấy nhắn nhỏ màu vàng thu hút sự chú ý của anh. Trên đó là dòng chữ viết tay đậm nét, Lôi Tuấn Vũ không khỏi nhíu mày, chữ của Tử Tình lại phóng khoáng như vậy sao? Nhìn thế nào cũng không ra là chữ của phụ nữ! Kỹ năng có thể đem so với thư pháp gia!


    Lời nhắn này là dành cho Cổ Dương, còn có đĩa trứng ốp la kia nữa. Ánh sáng chiếu vào màu vàng óng, lại thêm màu trắng kem của lòng trắng trứng, rất hấp dẫn! Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ giật giật, yết hầu trượt xuống, cô gái kia! Vậy mà đi làm đồ ăn cho người đàn ông khác, sao lại không nghĩ đến việc làm cho chồng mình ăn chứ! Không hiểu một cơn tức giận từ đâu sinh ra, Lôi Tuấn Vũ đơn giản đặt mông ngồi xuống, bưng chiếc đĩa nhỏ lên ăn…


    HẾT CHƯƠNG 29


    Truyện còn rất dài mà mình thì không có thời gian online suốt nên các bạn muốn đọc full bộ này thì vào link này nhé: http://thichtruyen.vn/truyen-ngon-ti...-ngay-hon-nhan
  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2