Mình đọc bài này thấy cũng hay hay, post lên để các bạn cho ý kiến nhé.


Em thân yêu, em thật là tinh tế khi hỏi anh: “Anh có điều gì muốn nói phải không?” Ừ, anh muốn nói với em những tâm sự của anh, nhưng lại e em đi công tác mà không yên tâm. Khi nào em về, lại đến lượt anh “bay” đi. Chi bằng viết cho em lá thư, để quãng thời gian xa nhau cả hai đứa cùng suy ngẫm...


Anh đã muốn nói điều này từ lâu, từ cái hôm vợ chồng mình đến nhà cậu em ăn cơm. Cậu em (một phần muốn nịnh vợ vì đĩa trám om lạ miệng) đã nói rằng: “Cuộc sống gia đình hạnh phúc là một cuộc sống nhiều màu sắc...” Em đã cười giòn tan, và trên đường về còn thắc mắc mãi: Thế nào là cuộc sống nhiều màu sắc, và cần nhiều màu sắc để làm gì? Em à, cuộc sống của anh luôn rực rỡ sắc màu, kể từ ngày yêu em...


Nhưng kể từ ngày chúng mình kết hôn, những sắc màu tươi thắm bắt đầu nhạt dần đi. Anh nhận ra, ngay từ đầu tiên, em đã bắt đầu gò mình vào một khuôn khổ cứng nhắc để (theo em) xứng đáng với vai trò một người vợ. Tuần trăng mật, em gạt bỏ kế hoạch đi du lịch ở vùng núi với lý do “đã yêu nhau thì ở trong không gian nào cũng hạnh phúc”. Anh đồng ý và thương em thắt lòng, chắc vì em lo cho cuộc sống của chúng mình lúc ấy còn quá khó khăn.


Nhưng rồi sau đó, em thường từ chối khi thi thoảng anh rủ em đi du lịch cùng cơ quan, bạn bè anh. Em bảo: “Mình đâu còn là vợ chồng son. Anh đi một mình thôi, em còn khối việc phải làm”. Anh cũng hiểu là phụ nữ, em muốn lo lắng chỉn chu công việc gia đình. Anh cũng bết là em rất yêu con và rất hài lòng với vai trò làm mẹ. Nhưng em cũng là một phụ nữ, một người tình, một người bạn của anh nữa mà? Chúng mình thừa sức thu xếp để đi chơi với nhau 1 ngày, 1 buổi, hay 1-2 tiếng mà chẳng phải áy náy vì con cái. Nhưng em không muốn vậy. Vì sao thế em?.


Mùng 8/3 năm ngoái, vì nghĩ cuộc sống của chúng ta đã đỡ vất vả rồi, anh mua một bó hoa thật đẹp trong siêu thị hoa ly để tặng em. Nào ngờ em căn vặn anh đủ điều: Bó hoa bao nhiêu tiền, anh có mặc cả không, rằng thì đẹp thì đẹp thật đấy nhưng phù phiếm và lãng phí... Anh đã buồn thật nhiều. Chính vì quan điểm phù phiếm và lãng phí của em mà nhà mình vắng bóng những lọ hoa tươi, em bảo rằng tiền mua một bó hoa em có thể mua cho bố con anh một chục quả trứng gà.


Nhưng em ơi, có những lúc đi làm về, nhìn nhà cửa sạch sẽ, nhìn hoa lá tươi thắm ngát hương như chờ đón anh, anh còn thấy mình sảng khoái hơn là húp một chục quả trứng gà... anh nhớ làm sao cô gái thích mặc váy màu cam của anh trước kia. Anh nhớ làm sao những bó hoa thược dược rực rỡ trong căn phòng của em thời anh còn đang phải chầu chực theo đuổi. Anh nhớ bữa cơm em nấu trong căn phòng ký túc của anh. Chỉ có đậu phụ và cà chua mà em bày biện thành một “tác phẩm’ thực sự... đâu rồi cô gái đã làm cho cuộc đời anh luôn mới mẻ, kỳ diệu?


Anh nói ra tất cả những điều này không phải là để trách cứ em đâu. Giờ này, chắc em đang bận rộn cuống cuồng lên vì những hợp đồng, giao dịch... thương và yêu em lắm. Anh và con ở nhà, em biết không, toàn gọi pizza, xôi gà, cơm gà về nhà ăn thôi. Con khoái chí lắm, nó ăn nhiều hơn mọi khi. Đương nhiên là anh nhớ bữa cơm gia đình, nhưng lại thấy “tùy tiện” một chút cũng có cái hay riêng, rất thoải mái, tự do.


Cho nên, anh cũng đâu có đòi hỏi em sau giờ làm là phải giam mình trong bếp, mặt đỏ bừng, nhễ nhại mồ hôi. Thấy em vất vả, để rồi sau đó anh ngồi bên một mâm cơm mà rau xào múc vào tô, thịt kho đựng trong bát con, còn nồi canh inox để thẳng vào mâm... anh vui được sao? Một bữa cơm mua sẵn ở siêu thị nhưng được em bày biện đẹp mắt, một chiếc bánh pizza đặt ở nhà hàng nhưng thấy em thảnh thơi thì anh sẽ thấy yên tâm và đỡ áy náy biết bao nhiêu.


Thế em nhé, đừng gò mình vào khuôn khổ “có gia đình rồi” cứng nhắc ấy. Bước vào hôn nhân không có nghĩa là em quên mất việc nâng niu bản thân mình, không có nghĩa là chúng ta biến cuộc sống thành ra đơn điệu, tẻ nhạt bằng cách “phiên phiến”, không có nghĩa là chúng ta đã già rồi và trở nên khô cứng... gia đình phải là nơi người ta luôn muốn quay về và cảm thấy tràn ngập niềm vui khi nghĩ đến.


Một người vợ không chỉ là người giặt quần áo giúp anh, mà còn phải là người phụ nữ xinh đẹp để anh được tự hào, là một người tình trẻ trung khiến anh ngẩn ngơ... hơn nữa, cuộc sống vốn đã nhiều gian nan, vất vả, xin em đừng để những “đôi cánh” lãng mạn bay đi mất... Nghe em!


(Theo Tư Vấn Tiêu Dùng)