Chào mn,


Em xin trình bày vấn đề của mình ạ. Em với nyc đã yêu nhau gần 5 năm( 4 năm yêu gần và 1 năm yêu xa). Trong khoảng thời gian yêu anh rất chiều chuộng và quan tâm e, hầu như từ việc nhỏ nhất a cũng làm cho e. Trước khi yêu a e đã một lần đổ vỡ với mối tình đầu và a biết khi đến với a e vẫn còn tình cảm với tình đầu nhưng a vẫn chấp nhận, luôn ở bên e động viên e. Sự chân thành của a khiến cho e rung động và yêu a sâu đậm. Tuy nhiên e làm a tổn thương nhiều khi quan tâm ng cũ, rồi có thời gian e hắt hủi anh, cứ luôn nói là hết yêu a rồi và đẩy anh ra xa khiến a gần như stress, a mang hết tâm tư tình cảm viết vào cuốn nhật kí gửi e. Sau lần đấy e như tỉnh ngộ, e lại thấy yêu thương a hơn. Anh là một người sống rất lí trí và thực tế, a đi làm từ sớm phụ gia đình nên a có nhiều kinh nghiệm sống, nhờ có a mà e đã tốt lên rất nhiều. A bảo e phải suy nghĩ trưởng thành lên vì bây giờ e ngã còn có anh đỡ, sau này ra xã hội ko ai giúp e đâu. Em cứ nghe xong để đấy, tính em lại quá trẻ con, a bảo em trẻ con kiểu đúng nghĩa. Em kiểm soát anh quá chặt, facebook, instagram,.. các mạng xã hội cùa a em đều đòi mật khẩu, a đi đâu chơi e cũng bắt a để videocall nói chuyện với em, em ko cho a một chút ko gian riêng tư nào mà còn rất hay nghi ngờ. Nhất là từ ngày a đi sang nhật 1 năm e còn quá đáng hơn. E cấm a chơi và ko đc ngồi gần hay chụp ảnh chung vs bất cứ đồng nghiệp nào là nữ, mặc dù a luôn biết đâu là giới hạn và chưa làm gì có lỗi với em. Rồi a đi làm về mệt e cũng ko để anh nghỉ, suốt ngày khóc lóc mè nheo gây sự cãi nhau. A mệt phát cáu lên và nhiều lần a nói e hãy để a thoải mái một chút đừng gò bó a quá, e ko cần trường thành cứ trẻ con cũng đc nhưng e cần hiểu chuyện, a cũng có các mqh bạn bè và đi làm về cũng cầb đc nghỉ, có thời gian a vẫn sẽ gọi nc vs e. Nhưng e ko chịu, e trách a vô tâm vs e và quá đáng vs anh, đã râtd nhiều lần a bảo muốn dừng lại vì ko chịu đc tính e nữa nhưnc rồi e khóc a lại dỗ dành tha thứ. Em không biết đấy là đâu, lần nào e cũng hứa sừa đổi nhưng lại đâu vào đấy, đợt này a đi làm 12 tiếng một ngày, thì về nhà e gọi cho a hỏi kiểu tra khảo ghen tuông ầm lên chỉ vì a ở trên xe công ty ngồi cạnh một chị con gái mà hai ngưòi đó ngồi ngủ chứ cũng ko có gì. E biết e vô lý nhưng lần này a ko thể chịu đc e nữa, a nói muốn dừng. E khóc lóc năn nỉ anh hứa thay đổi a vẫn kiên quyết ko cho e cơ hội nữa. Anh bảo a đã mệt mỏi quá lâu rồi anh đã bỏ ra vài năm chờ e trưởng thành nhưng e vẫn ko cho a thấy đc sự thay đổi tích cực nào. E cứ hứa sẽ thay đổi nhưng rồi e vẫn thế nên a ko tin e nữa. A bảo e hãy yêu ng nào có thể chịu đc tính e lâu hơn anh. Anh xóa hết mọi thứ về em trên fb đi và nhắn tin thông báo vs bố mẹ hai bên chuyện bọn e đã chấm dứt. Lần này a kiên quyết thật sự, anh ko cho e bất cứ một cơ hội nào để nc vs a nữa, a hủy kb em và bạn bè có liên quan đến em. A bảo sau ch này hi vọng e sẽ trưởng thành hơn và rút kinh nghiệm vs ng đến sau. Từ khi chia tay a e như bị suy sụp tinh thần, chỉ còn 1 tháng nữa là anh về Việt Nam, đã hứa hẹn vs nhau bao điều chưa kịp làm mà e đánh mất a rồi. A bảo lúc có a e ko trân trọng thì bây h e hối tiếc điều gì ? Ai nhắn tin cho a khuyên nhủ a cũng bảo đừng khuyên làm gì a dứt khoát rồi đừng cố. A hẹn e về Việt nam gặp nhau lần cuối nhưng hôm qua bạn a nhắn cho a anh bảo a mệt với e lắm rồi nên về anh sẽ nhất định không gặp e đâu vì gặp là anh không dứt được. E cảm nhận đc a vẫn còn tc với e nhưng vì e đã làm cho a mất niềm tin, a nghĩ qlai cũng sẽ mệt mỏi như xưa nên a thà dứt một lần còn hơn. Còn e thì sau vụ này và chuỗi ngày im lặng qua e đã ngộ ra rất nhiêgu, thấy đc mk đã sai rất lớn và suy nghĩ thấu đáo hơn. E thật tâm muốn sửa đổi và muốn xin a một cơ hội nhưng a căng quá. Chỉ còn một thadng nữa a về nước, mọi người giúp e với, e phải làm gì để anh tha thứ và quay lại đây. E đã biết sai và nhận thấy mk còn yêu a rất nhiều. E đã và đang thay đổi tính cách, để trưởng thành và thông cảm cho a hơn. Mn cmt cho e lời khuyên vs ạ :(