Hiện giờ em đang rất hoang mang, lo lắng và thực sự buồn.:-S Em cũng đã dặn lòng mình phải gắng lên, mạnh mẽ lên để đấu tranh vì tình cảm của mình, nhưng em không biết mọi chuyện rồi sẽ thế nào.


Em và người yêu em quen biết và yêu nhau được gần 3 năm. Em đang là SV năm cuối còn anh ấy đã ra trường đi làm được 3 năm. Cả 2 chúng em đều không phải là người HN. Nhà anh ý cách nhà em khoảng hơn 100km. Chúng em yêu nhau được một thời gian, cả 2 đều xác định chuyện tình cảm là nghiêm túc và hướng đến lâu dài, em và anh ý chuyển đến sống gần nhau, ở chung 1 khu trọ nhưng 2 phòng khác nhau. :-$:-$


Ngay từ khi mới yêu cả 2 đứa em đều biết không hợp tuổi, em sn 91 còn anh 88. Cũng đã xác định với nhau là có thể bố mẹ sẽ không đồng ý chuyện tuổi tác. nhưng chúng em đều hứa sẽ quyết tâm đến cùng, với lại giờ chắc cũng không mấy người quan trọng chuyện tuổi tác, hợp xung này nọ. Thế mà mọi chuyện lại không được như em tưởng tượng lúc ban đầu. :((:((:((:((:((


khi bọn em yêu nhau được khoảng 2 năm, bố anh ý có việc phải lên HN rồi đến chỗ bọn em. Công nhận là việc này xảy ra đột ngột nên em không có sự chuẩn bị tốt. Lúc ấy em đã biết mình để lại 1 ấn tượng ban đầu không được đẹp lắm trong mắt bác ấy.Nhưng em không lo lắng nhiều bởi đó mới chỉ là ban đầu, mình có thể cố gắng để cải thiện được.;);)


Ngay tối hôm đó bố anh ấy gọi điện cho anh bảo rằng không đồng ý chuyện 2 đứa, nhưng chỉ nói vậy chứ ko quyết liệt phản đối và bắt phải chia tay ngay lập tức. Cả 2 đứa em đều buồn, nhưng vẫn luôn hy vọng thời gian có thể thay đổi được. Anh ý cũng tin tưởng vào ông chú sống trên HN này có thể giúp đc, vì ông ý là người va chạm nhiều, và trong gđ là người có tiếng nói có trọng lượng.


cho đến Tết vừa rồi khi về quên nghỉ Tết, bố anh ấy lại cứng rắn phản đối một lần nữa. Thậm chí lần này trước mặt cả họ hàng kịch liệt ngăn cấm chuyện 2 đứa vì không hợp tuổi tác, và nhà em ở xa.


Khi biết chuyện em rất buồn, cả 2 đứa đã khóc rất nhiều và không biết phải làm gì cả. sau đó em bình tĩnh lại và nghĩ rằng nếu 2 đứa cùng nắm tay nhau cố gắng thì có thể sẽ vượt qua được những trở ngại đó.


Nhưng sau khi nghe quyết định của anh ấy, em vô cùng đau đớn và bàng hoàng.:((:((:((:((:((


Anh ấy nói rằng chuyện 2 đứa em không thể nào tiếp tục được nữa. Bố anh ấy là người gia trưởng và không bao giờ thay đổi quyết định của mình. Anh ấy không muốn đối đầu với bme, với cả họ hàng để rồi mang tội là đứa con bất hiếu không biết nghe lời. Anh ấy muốn trước mắt tập trung cho sự nghiệp và không muốn nghĩ gì đến chuyện t/c nữa. huhu


Anh ấy cũng nói rằng đã cố gắng hết sức nhưng giờ thì không thể làm gì được nữa. Anh ý muốn em hết tháng 2 này chuyển đi nơi khác ở, rồi 1 vài tháng nữa anh cũng đi khỏi HN này, và 2 đứa coi như chấm dứt ở đây. :((:((:((:((


Thực sự em không thể nào chấp nhận được chuyện đó. Cả 2 đứa em yêu nhau, em hiểu con người anh ấy không phải nhu nhược mà là quá nghe lời cha mẹ và sống vì gia đình.Anh ấy là người thực sự tốt và em không muốn mất anh ấy một chút nào cả. Có thể mọi người khi đọc đến đây sẽ cho rằng anh ấy không yêu em nhiều mà chỉ suy nghĩ về gđ và bản thân mình, nhưng thực sự không phải vậy. Anh ấy vì gđ đã đành, nhưng tc dành cho em em là người hiểu hơn ai cả. Tất cả bạn bè em đều khen ngợi anh ấy là người tốt, quan tâm, chu đáo và yêu em hết lòng. Đối với bạn bè em anh ấy cũng đối xử hết sức tử tế và giúp đỡ nếu có thể.:|:|


Em đã khuyên nhủ anh ấy rất nhiều, bảo rằng bme ngăn cản cũng vì muốn tốt cho con cái, muốn con cái được vui vẻ, hp nhưng nếu chúng mình cố gắng ở bên nhau, 1 2 năm không được thì vài năm nữa, nếu chúng mình sống tốt, hp, gđ êm ấm và báo hiếu với cha mẹ đàng hoàng thì chẳng bme nào còn trách móc hay ngăn cấm mãi nữa.


Em cũng bảo anh ấy rằng việc hy sinh tình yêu để báo hiếu cho bme là một việc làm sai lầm. Cái quan trọng là mình phải chứng minh được mình là người trưởng thành, sống tốt và có trách nhiệm với những quyết định trong đời mình. Em vẫn còn đang đi học và chưa có gì trong tay cả, nhưng một vài năm nữa, em cố gắng vun đắp cho sự nghiệp thì chắc bme anh ấy sẽ nhìn em khác đi.


Em nghĩ rằng chẳng bme nào sẽ cố tình ngăn cấm con cái mình đến cùng cả.;);)


Em đã khuyên nhủ anh ấy hết lời, nói hết mọi lý lẽ em có thể nghĩ ra nhưng anh ý cứ nhai mãi 1 cái điệp khúc:


" giờ anh mệt mỏi lắm rồi. Em không có ở đó em ko biết thaí độ và sự quyết liệt của bố anh. Chuyện của chúng mình là không thể nào tiếp tục được nữa. Anh không muốn phải làm gđ mình tan nát. Em còn trẻ, lại giỏi giang, sau này ra trường đi làm em chắc chắn sẽ có nhiều cơ hội hơn... blah blah blah...."


Anh ấy quyết tâm rời xa em quá, em không còn biết dùng lý lẽ nào để thuyết phục nữa. Em cũng đã cúi mình xin anh cho em 1 cơ hội cuối cùng để đấu tranh vì tình yêu của mình. Em sẽ làm tất cả những gì có thể để bảo vệ tình yêu của mình và chứng mình được đó là tình cảm đúng đắn không đáng bị phản đối. Cho dù có thể bị thất bại, nhưng ít nhất em không phải luyến tiếc vì đã không làm đc gì cho TY của mình nhưng anh ấy có vẻ cứng rắn lắm và khước từ em :((


Em thấy trong những lúc này em cần phải mạnh mẽ, không bi lụy ủ rột, không đc khóc mà phải cứng rắn, dũng cảm lên, nhưng nếu có mỗi mình em thì dường như là không thể. :((


Bây giờ em không chỉ phải thuyết phục đc gia đình họ hàng anh ấy mà còn phải vực dậy được niềm tin và quyết tâm bảo vệ tc của anh ấy nữa, thật là quá khó, quá vất vả với em./:)


Bạn bè em khuyên rằng em cần cho anh ấy thời gian vì giờ anh ấy rất đang rối, căng thẳng và mệt mỏi vì chuyện vừa mới xảy ra. Em có thể làm được điều đó. Nhưng anh ấy muốn em từ giờ đến cuối tháng chuyển đi nơi khác ở, em ko biết làm thế nào để từ chối cả. Nếu em chuyển đi, chỉ một thời gian nữa rất có thể anh cũng chuyển khỏi chỗ 2 đứa đang ở bây giờ, thì liệu rằng em có tìm lại được anh ấy hay không????


Em mệt mỏi và lo lắng lắm mọi người à. Đây là tình yêu cả đời của em, em đã xác định đến với anh ấy đến cùng chứ không bao giờ nghĩ tìm đc người nào khác tốt hơn, giỏi hơn hay giàu có gì hơn cả.


em không biết phải làm thế nào bây giờ hết, thời gian cứ như đang đếm ngược với em vậy mọi người à. Em tự dặn lòng mình phải cứng cỏi và cố gắng, nhưng em là con gái và yếu mềm lắm, nhiều lúc em không dám nghĩ đến mà nước mắt vẫn cứ chảy hoài.:((:((:((:((:((:((:((:((:((:((


Đã có ai từng ở trong hoàn cảnh như em thì vào chia sẻ với em nhé, hoặc có cách gì giúp em không?


Em thực sự không muốn mất anh ấy một chút nào hết mọi người à!