Em xin chào các anh chị và mọi người trong WTT. Em là thành viên mới gia nhập dù đã đọc và học hỏi được rất nhiều trong diễn đàn mình. Em chưa tham gia diễn đàn, bởi mong một ngày khi mình tham gia diễn đàn là lúc mình có thể để nick là mẹ của bé con em. Nhưng có vẻ mong ước này của em xa vời quá.


Em không biết phải bắt đầu câu chuyện của mình như thế nào, bởi có vài năm thôi mà dường như em trải qua nhiều chuyện hơn cả hơn hai mươi năm em có trước đó. Em quen một người khi người đó đang có gia đình. Các chị bị tổn thương vì chuyện có người thứ ba xin đừng nói em phải chịu nhân quả, bởi em không hề chủ động trong mối quan hệ này. Em bước vào chuyện này hồ đồ, rối bời khi em chia tay mối tình đầu sau quá nhiều những nỗ lực, cố gắng. Em không biện minh, có thể kể cả khi em không muốn nhưng em đã bước vào thì em vẫn có lỗi, là do em làm, em phải gánh chịu. Nhưng trong từng đấy năm, chưa bao giờ em không muốn rút lui nhưng em chưa bao giờ được cho một cơ hội để rút lui, được có cơ hội tìm một người khác thuộc về mình hoàn toàn.


Bao nhiêu năm bên cạnh, là bấy nhiêu năm em khốn khổ trong tâm bởi không thể bước đi. Ở bên cạnh và hỗ trợ cho người ấy, em luôn tâm niệm sẽ làm hết mọi điều tốt đẹp nhất cho người đó để trả ơn, ơn vì đã tốt với mình, chìa một bàn tay động viên mình khi gặp mình ở giai đoạn buồn của ngày cũ. Người ấy nói cho người ấy thời gian, bởi con còn nhỏ, bởi cha mẹ đã già không đồng ý cho người ấy li dị, phải thuyết phục dần. Từng dấu mốc của lời hứa trượt đi, đến không còn muốn nghe bất cứ thứ gì liên quan đến tương lai. Em không bao giờ muốn lựa chọn con đường này. Em không phải là kẻ yêu đến mức không còn lý trí, không thể chia tay nổi. Nhưng em không được phép chia tay. Lúc người ấy gặp khó khăn trong công việc, em không thể đi. Khi người ấy thuận lợi hơn trong công việc, em cũng không thể đi. Người ấy tốt với em, quan tâm và thương yêu em, điều đó em có thể chắc chắn. Người ấy không còn liên hệ gì với vợ, em cũng biết. Nhưng người ấy dù có thương yêu em đến bao nhiêu cũng chưa thể cho em một mái gia đình, em cũng biết. Nhưng người ấy nóng nảy, người ấy không cho phép em đi, sẽ sẵn sàng thà giữ được xác em ở bên, em cũng biết và chắc chắn. Bởi em đã nhận được câu trả lời cho mong muốn ra đi của mình, nhiều lần lắm, đủ để em hiểu. Ngần ấy năm đau khổ, ngần ấy năm tủi nhục, ngần ấy năm nước mắt chan với mọi cảm xúc trong cuộc sống. Ban ngày đi làm, mạnh mẽ. Đêm về là nước mắt và đắng cay. Em cũng có ước mơ về gia đình, về con cái, từ lúc tuổi trẻ đến lúc cũng đã bước vào một giai đoạn của người phụ nữ. Em có gì, chẳng có gì.


Rồi người ấy bị bệnh, căn bệnh mà phải sống với nó cả đời, không phải là thứ bệnh nguy hiểm cấp cứu nhưng cũng có nhiều biến chứng. Em càng không thể đi. Em quyết tâm, kể cả làm mẹ đơn thân, cho em một cơ hội, em cũng sẽ làm. Bởi bên nhau từng ấy năm, không thể bước đi, không thể dừng lại thì chỉ cần cho em có con, dù bố mẹ em có thể đau khổ lắm vì đứa con mà mình tự hào, em cũng sẽ "bắt" bố mẹ phải chấp nhận, kể cả không chấp nhận. Bởi bị căn bệnh ấy, với thuốc men, cơ hội có con sẽ khó khăn hơn. Và thực tế, đã mấy tháng rồi nhưng chưa có kết quả.


Rồi gia đình người ấy cũng chấp nhận. Rồi người ấy cũng trở thành người để em có thể đường đường chính chính ở bên. Em tưởng rằng sau bao nước mắt và tủi hơn, sau bao nhẫn nại và cả là không nhẫn nại, em cũng có được một cơ hội. Nhưng thật tệ, em không biết mình đã làm gì tệ, em sống không tệ, thực sự là em không phải người sống tệ. Mẹ người ấy bị tai nạn trong chuyến đi xa, đến giờ, người ấy giờ vẫn đang trong phòng bệnh trông mẹ, ở một nơi cách xa. Giờ là em đang gánh công việc cho cả hai người, lo chi phí để thuốc thang, gồng mình lên để tự nói với mình rằng rồi mọi thứ sẽ qua, tự an ủi mình để có thể mỉm cười mà không nổi. Kinh tế khó khăn hơn, phải đối diện với nhiều thứ hơn trong khi ý chí và nghị lực thì đã bị bào mòn... Em đã xác định, cha mẹ mình cũng có thể đến lúc đau ốm, thì cha mẹ người ấy có bị sao em cũng sẽ phụng dưỡng, dù hai người đã từng không cho em cơ hội.


Lại một tháng nữa trôi qua, bé con chưa về với mẹ. Em tự hỏi sao người ta mất nhiều thời gian đến thế cho những thứ gọi là cái tôi, những thứ gọi là sự cố chấp, những thứ gọi là ích kỷ? Sao người ta không dành nhiều thời gian hơn cho thứ đơn giản nhất là hạnh phúc. Em từng mong cháy lòng mình có thể có thêm thời gian chăm sóc cha mẹ người ấy đã già, đem đến cảm giác gia đình ấm cúng, đem người cha về gần hơn với bé con đáng thương phải đứng giữa cha và mẹ, ông bà nội và ông bà ngoại. Bé ấy và em đều không được lựa chọn nhưng lại phải gánh nhiều những tổn thương, tại sao?


Em chưa bao giờ chia sẻ câu chuyện riêng của mình với ai, để không làm ai phải buồn vì mình, cũng bởi em đã từng bị bạn bè quay lại khi nghĩ rằng em đến với người ấy vì điều này, điều khác. Không ai nhìn thấy em đã vất vả thế nào, đã phấn đấu và cố gắng để xứng đáng với một người đã có địa vị và thành công, em quen với ý nghĩ phải ráng lên, phải biết mặc kệ để mà sống. Nhưng hôm nay em thấy mình tệ quá, em đã khóc quá nhiều và thật cần được ôm thật chặt, để lại một lần nữa, lê lết bò lên từ cái hố mà mình đang ở trong đó. Làm sao để nhen lên hi vọng, để có thể nhen lên những thứ khác nữa???