E đã từng phá thai 2 lần, 2 lần đó là những ngày đau khổ đối với e, vì còn đi học, vì bọn e chưa thể lo cho cuộc sống của gia đình dc. Cách đây 3 tuần bạn trai nói ct với e, dù buồn và tuyệt vọng lắm nhưng e cũng phải chấp nhận. Sau đó 1 tuần e biết mình có thai, e lại vừa đi làm dc vài ngày nên e càng rối hơn. E không muốn lần này bỏ con nữa, 1 phần vì muốn giữ lại đứa con của a, 1 phần vì thương con và thấy tội lỗi nhiều lắm, 1 phần vì đã đi làm dù biết là không dư giả gì nhưng e cũng tự nuôi dc, 1 phần vì nếu lần này bỏ thì cơ hội có con lần nữa e chưa chắc có dc nữa. E quyết tâm giữ con lại, e suy nghĩ sẽ nuôi con 1 mình, e không nói cho gia đình biết mà cũng chẳng thể nói với a dc, e tâm sự với đứa bạn thân, nó nhất quyết bắt e bỏ con mình, e không làm dc, e muốn bảo vệ con mình, dù như thế nào. E nói cho a biết, tình cờ bà của a lại đang bệnh nặng và có thể không qua khỏi. E biết cái thai bây giờ là áp lực rất lớn đối với a, nên e nghĩ chỉ muốn thông báo cho a biết để sau này con e còn có dc cái tên của ba nó trong giấy khai sinh. A nói a ko bỏ qua coi như chuyện này chưa biết dc, e biết a muốn e bỏ con lần nữa, nếu sinh con mà a ko lo cho e thì a sống sẽ không yên, còn nếu cưới e nhưng a đã hết tc thì bọn e không có dc hp.... E hỏi a có muốn bỏ ko? a ko trả lời chỉ nói cần time suy nghĩ, thực sự e biết a ko muốn giữ nhưng e thì cũng ko muốn bỏ, a ko trả lời e nên e cũng chẳng hỏi nhiều. E làm việc hết sức lực, kể cả ngày cn e cũng đi làm chỉ để kiếm tiền. Rồi a qua gặp e, e ko nghĩ dc là a tỏ ra như chẳng có chuyện gì, a cứ bình thường vui vẻ như bọn e chưa từng ct vậy. A nói sẽ cưới e, nhưng bà a đang như vậy thì mọi chuyện rất khó khăn, cũng chẳng phải biết nói với 2 gd như thế nào, a nói cho a 1 tuần suy nghĩ để a phải nói như thế nào với gd. 1 ngày, 2 ngày chẳng thấy a nói gì với e e cũng im lặng cho a thời gian suy nghĩ, tối hôm sau a nt nói bà a mất rồi, a ko cho e đến vì e đang có thai. Ở nhà mà e buồn lắm, thật sự khó chịu lắm, e chưa từng đến gặp gd a lần nào vì e nghĩ mình chưa đủ chững chạc, e đợi khi mình đi làm rồi thì mới về nhà a, những lúc nghe tin bà a vào bv e cũng muốn đi thăm nhưng a ko cho e vào. Bây giờ kể cả đám tang e cũng ko đến thì e còn ra gì, chẳng lẽ đợi khi bụng to lên rồi vác cái bụng đến thử hỏi ai mà chấp nhận. Mấy hôm nay e biết a buồn, e nt a cũng ko trả lời, e thì chẳng biết an ủi a làm sao cả.... đôi khi e nằm mơ thấy a quay lại với e chỉ vì cái thai, chỉ vì trách nhiệm, mà bây giờ chuyện gd a như vậy thì e chẳng biết chuyện bọn e sẽ như thế nào. Có khi e nghĩ mình sẽ không cưới a, e không muốn a chịu thêm áp lực nữa, nhưng công việc bây giờ của e cũng chẳng tốt đẹp gì, nếu nghỉ việc thì e chẳng biết phải lấy gì mà nuôi con, chằng lẽ lại bắt ba mẹ e nuôi e rồi nuôi luôn cả con e, e thấy mình hư hỏng quá. Bây giờ e bất lực trước mọi thứ, e không chịu dc áp lực với cv của mình chắc có lẽ đang mang thai, e cảm thấy chẳng cần cái trách nhiệm của a, e cũng chẳng dám thú nhận với gia đình, e muốn buông xuôi mọi thứ lắm rồi