Nhật Phong, Nhật Vũ và cô Thu Lan đã biến mất.

Những ngày sau đó mẹ và tôi liên tục tìm kiếm họ bằng nhiều phương thức khác nhau, từ hỏi thăm tất cả những người quen biết đến báo công an rồi đăng tin…nhưng sau nhiều ngày họ vẫn bặt vô âm tín.

Những ngày này hai mẹ con tôi cứ ra vào phòng cô Thu Lan rồi thẫn thờ như người mất hồn. Với vết thương kinh khủng như vậy không biết có phép màu nào cứu được cô hay không? Chúng tôi đã sống cùng nhau suốt bao năm qua, coi nhau không khác gì người nhà, vậy mà giờ đây họ bỗng dưng biến mất khiến tôi và mẹ lo lắng và buồn vô hạn.

Cô Thu Lan liệu có qua khỏi?

Nhật Phong ơi cậu đã đi đâu?

Tôi và cậu vẫn chưa xóa bỏ những hiểu nhầm, chúng ta vẫn chưa làm lành với nhau mà. Tại sao cậu lại biến mất không lời từ biệt như thế chứ?

Biết bao câu hỏi trăn trở trong tôi nhưng không có câu trả lời.

Hàng ngày tôi thường vào phòng Nhật Phong, nằm dài trên giường, cố gắng cảm nhận hơi ấm và mùi hương của cậu còn sót lại. Và cứ thế tôi khóc thấm đẫm chiếc gối của cậu.

Món quà sinh nhật Nhật Phong tặng cho tôi là một máy nghe nhạc MP3. Chắc hẳn cậu ấy đã phải làm việc vất vả thời gian qua mới có thể mua được nó. Tôi đặt headphone vào tai, mở máy… và những âm thanh của tiếng đàn guitar vang lên. Dường như chính cậu đã chơi bản nhạc này để dành tặng cho tôi.

Đó chính là bản nhạc yêu thích của tôi:  Elves of the night. Mỗi lần nghe bản nhạc này và nhắm mắt lại tôi có cảm giác được quay về tuổi thơ, quay về những đêm hè tuyệt vời với những âm thanh trong trẻo chốn đồng quê, có tiếng ếch, tiếng dế kêu râm ran, tiếng nước chảy róc rách, hương đồng lúa thơm ngào ngạt, bầu trời đêm đầy sao với những chú đóm đóm rực rỡ. Và thật tuyệt vời vì những năm tháng ấy, những ký ức ấy tôi có cậu…

Những kỷ niệm giữa tôi và Nhật Phong cứ lần lượt hiện về như một thước phim quay chậm. Nó khiến tôi càng đau đớn và nhớ cậu hơn bao giờ hết.

Cậu có biết rằng tôi trốn tránh cậu không phải vì tôi ghét cậu mà bởi vì…tôi lo sợ rằng thứ tình cảm gọi là tình yêu sẽ không thể lâu bền được như tình bạn…  tôi không muốn đánh đổi, tôi không muốn mất cậu…

Dường như tôi đã trốn tránh chính cảm xúc của chính mình.

Nhưng giờ đây khi mất cậu thật rồi tôi mới hiểu ra tôi đã ngu ngốc đến nhường nào.

Nhật Phong ơi…Tôi nhớ cậu…tôi nhớ cậu đến phát điên lên được…

Ở một nơi nào đó cậu có nghe được nỗi lòng của tôi chăng…

Thời gian cứ thế trôi đi

Tôi đi học một mình.

Xem phim ma một mình.

Ăn cơm một mình mỗi khi mẹ đi vắng.

Tôi lên ngọn đồi hoa xuyến chi cũng một mình.

Mỗi lúc như vậy tôi đều nhớ lại những lúc có cậu ở bên và rồi nước mắt tôi lại rơi xuống. Từ khi cậu đi tôi khóc nhiều lắm. Cậu từng bảo rằng sẽ lau nước mắt cho tôi mỗi khi tôi muốn khóc nhưng tại sao cậu lại không ở đây để thực hiện lời nói đó.

Hàng ngày tôi vẫn dọp dẹp phòng của cậu, vẫn giật mình đầy mong chờ mỗi khi có tiếng chuông cửa.

Tôi vẫn chờ cậu, chờ một ngày cậu quay về.

Một tháng trôi qua…

Một năm trôi qua…

Hai năm trôi qua…

Vẫn chẳng có tin tức gì của họ…

Giờ đây tôi đã tròn 18 tuổi và sắp bước vào giảng đường đại học.

Chính quãng thời gian sống trong đau buồn, hối hận và nhung nhớ đó đã biến tôi trở thành một con người khác. Khi không có cậu bên cạnh chở che và chăm sóc tôi đã không còn là một cô bé Hải Đông nhõng nhẽo nghịch ngợm hay cười nữa giờ đây tôi trở thành một cô gái mạnh mẽ hơn gai góc hơn nhưng đôi mắt luôn u sầu vì chứa đầy nỗi niềm trong quá khứ.

Hà My và Lâm Thái vẫn bên cạnh tôi, bấy lâu nay chúng tôi vẫn âm thầm tìm kiếm tin tức của Nhật Phong nhưng không có kết quả.

Để cố gạt bỏ nỗi buồn tôi đã cố gắng học tập, và thật bất ngờ tôi đỗ vào một trường đại học khối kinh tế danh tiếng ở Hà Nội. Một điều may mắn hơn nữa là Hà My cũng đỗ cùng trường với tôi. Lâm Thái thích học kỹ thuật nên chọn trường Bách Khoa và cậu ấy cũng vừa đủ điểm đậu. Hai trường khá gần nhau nên thật vui vì ba chúng tôi vẫn sẽ có cơ hội gắn bó trong những năm tháng sinh viên.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi nhập học, mặc dù bây giờ đã là cuối hè và đầu thu nhưng thời tiết vẫn vô cùng nóng nực. Cái nóng ở Hà Nội thậm chí còn gay gắt và oi nồng hơn ở thành phố nơi tôi ở . Rất may là trường tôi có rất nhiều cây to nên tán cây um tùm giảm bớt phần nào cái nắng, cái nóng.

Sinh viên mới hôm nay rất đông, gương mặt ai cũng có chút hồi hộp, thích thú xen lẫn cả lo lắng.

Tôi và Hà My đang hòa vào dòng người để làm thủ tục nhập học. Bỗng nhiên tôi ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Mùi hương hoa bưởi thoang thoảng này thật sự quen thuộc vô cùng. Tôi vận dụng toàn bộ khứu giác để cảm nhận, trái tim tôi như bị kích động đập liên hồi trong lồng ngực. Tôi vội chen lấn trong đám người để tìm kiếm mùi hương đó mặc kệ Hà My đang gọi ầm ĩ vì bị tôi bỏ lại.

Và rồi tôi cũng tìm ra, đó đúng là mùi dầu gội đầu hương hoa bưởi. Mùi hương tỏa ra từ một người con trai. Nhưng tôi đã nhầm chăng, nhìn từ phía sau người này quả có nhiều khác biệt so với Nhật Phong.

Trong khi Nhật Phong có dáng dấp nhỏ bé dễ thương, làn da lại trắng như công tử thì tên con trai này cao, rất cao, dáng vẻ có chút phong trần, làn da lại rám nắng. Nhưng quả thực hương dầu gội này rất đặc biệt và rất ít người dùng nên chỉ cần ngửi thấy mùi hương đó là tôi nghĩ ngay đến cậu ấy.

Tôi vẫn cố bươn chải trong dòng người đông đúc để chạy theo tên con trai đó. Nhưng hắn đi rất nhanh, đến cả bước đi và dáng người cũng khác biệt. Trong khi Nhật Phong luôn từ tốn và thong thả thì tên này bước đi rất mạnh mẽ và vội vã.

Á!

Do không để ý vì quá tập trung chạy theo tên con trai nên tôi bị xô ngã.

Nhưng chính tiếng kêu đó đã khiến tên con trai để ý và hắn quay mặt lại…

***


Link phần trước:

https://www.webtretho.com/f/tam-su-tinh-yeu/cau-la-tuoi-tho-va-thanh-xuan-cua-to-16

hình ảnh