Xin chào mọi người, em có một chuyện rất mong mọi người cho em lời khuyên.


Em năm nay 25 tuổi, người yêu em 33 tuổi. Tính anh ấy nóng, ngang, cứng rắn, nói 1 là 1, 2 là 2. Trước giờ toàn cãi nhau, giận hờn chuyện nhỏ nhặt. Đến thứ 6  tuần trước, em thấy anh ấy nói hẹn 1 con bé đi dạo trả sách, em vào Facebook thấy anh ấy hay bình luận và hỏi han bé đấy rồi bé ấy nói thích uống bột sắn đặc hay nhạt thì sáng nào bé ấy pha cho (bé đó bán bột sắn). Em hỏi người yêu em anh với bé ấy quan hệ ntn? Người yêu em nói bạn bình thường. Lúc đó tức giận, em nói anh với cô ấy lén lút hẹn hò đúng ko, nghi ngờ anh ấy. Anh ấy nói ko rồi tắt nguồn luôn. Buổi chiều em đi chợ thì gặp anh ấy ngoài đường em lại hỏi thì anh ấy phóng xe chạy. Em chạy theo sau được 1 đoạn đến gần nhà anh ấy thì té xe (em k biết anh ấy có nhìn thấy em té ko). Em k đi được mấy người xung quanh hỏi có ai ở gần đây ko gọi điện nhờ họ chở về. Em nhờ bác ấy chở đến trước nhà anh ấy để nhờ anh ấy chở thì anh ấy k có nhà, gặp mẹ anh. Mẹ anh ấy nhìn thấy em vậy nói em vào nhà nhưng em ngại k chịu. Mẹ a ấy nói em đừng ngang vô nhà băng vết thương k hàng xóm người ta nhìn vào. Em đi vào, mẹ em và chị hàng xóm xuống chở em về. Hôm sau em phát hiện cái tin nhắn mà em đọc được của anh ấy và bé kia cách đây gần 1 năm, lúc đó bọn e chưa yêu nhau. Rồi anh ấy nt nói với em anh ấy xin lỗi, nói e trách cũng được. Em làm mọi chuyện đi quá xa, mọi người trong nhà và hàng xóm ai cũng hỏi làm a ấy quá mệt mỏi, em k tin tưởng anh, nghi ngờ làm anh ấy buồn trong từng suy nghĩ. Anh ấy nói em nghỉ ngơi, anh k nói chuyện và k gặp nữa. Em cũng xin lỗi, hứa sẽ sửa nhưng anh ấy nói k cần, a k tốt, e tìm người nào tốt hơn a mà yêu. 


Anh ấy đi nhậu kể với bạn chuyện xảy ra rồi nói là còn yêu em, thương em nhiều lắm nhưng em ngang, ghen linh tinh hay suy nghĩ, em bị té vào nhà anh ấy mọi người có cách nhìn khác đi xíu. Anh ấy nói buồn nhiều lắm nhưng k tha thứ cho em. Hôm qua em nt hỏi anh ấy nói chuyện 1 chút được ko? Hứa sẽ sửa đổi hoàn toàn. Anh ấy nói : em sẽ tìm được người tốt hơn anh. Sẽ k quên được hết nhưng sẽ quên đi. E cảm thấy vui vì chúng ta k gặp mặt nhau hàng ngày để gặm nhấm nỗi đau... 


EM PHẢI LÀM THẾ NÀO BÂY GIỜ, MỌI NGƯỜI TƯ VẤN GIÚP EM VỚI.