Cách đây 2 tháng mình bị đau dạ dày và phải nhập viện, mình thì rất sợ tiêm, chuyền nên mình đến giờ tiêm mình sợ lắm, vì thế cũng không thích gì mấy anh, chị điều dưỡng.hihi. Nhưng trong số đó, mình bị kết 1 anh điều dưỡng vì anh tiêm nhẹ nhàng lắm ạ, anh lấy ven cũng rất nhanh, và anh cũng hiền nữa, vì vậy mỗi lần tiêm, mình cũng đỡ sợ hơn. Nằm viện 1 tuần, cũng đến hôm được ra viện, nói thật là hôm ra viện mình cũng buồn lắm vì không được gặp anh nữa,hihi.


Sau khi ra viện, mình đã quyết định tìm số điện thoại của anh, cuối cùng cũng hỏi được ạ. Nhưng mấy ngày sau mình mới dám nhắn tin làm quen với anh, lúc đầu thì ngại lắm, nhưng sau cũng khá ổn. Từ đó, mình và anh nhắn tin, gọi điện nói chuyện với nhau liên tục, thường là anh chủ động trước, mình chỉ nhắn tin trước cho anh có 2 hoặc 3 lần thôi, những lúc mà mình cảm thấy cần thiết và nghĩ là mình nên nhắn tin trước. Anh nói chuyện với mình cũng tình cảm lắm, mà bây giờ mọi người nói là sến ấy ngay từ những ngày đầu tiên nói chuyện, cũng có lần anh nhắn tin kiểu trừ lại "..." cơ. Anh cũng hay hỏi dò cảm xúc của mình lắm, kiểu như " anh nhớ em,bla,bla...... không biết em có giống anh không?" hay " anh nhớ em, bla, bla..... không biết em thì thế nào?". Nhưng nói chuyện điện thoại thì không sến đâu ạ. Sau khi nói chuyện với anh cũng được 1 thời gian, với lại tính của mình cũng thẳng thắn nên cách đây 2, 3 ngày mình đã hỏi anh 1 số câu như:


Em: Tại sao anh lại nhắn tin nói chuyện với em thoải mái vậy, lẽ nào anh chưa có bạn gái?


Anh: em hỏi anh ngại quá, anh nói anh chưa có bạn gái, em có tin được không?


Em: em hi vọng là anh nói thật để em không phải thất vọng vì em đã tin


Anh: uh, nhưng đó là sự thật, vì trước đây anh cũng có yêu 1 người con gái nhưng họ làm anh mất lòng tin vào con gái nên anh không dám nghĩ tới việc yêu 1 ai nữa, lúc nào gọi điện nói chuyện anh kể cho em nghe, chuyện lôi thôi lắm


Mình cũng đã nói thật cảm xúc của mình với anh luôn rồi vì tính của mình thẳng thắn và mình nghĩ nói ra để còn biết đường mà liệu chứ,hihi


Em: anh à, em thích anh thật đấy, nếu anh không cảm thấy khi nói chuyện với em thì nói cho em biết nha


Anh: những lúc nói chuyện với em, anh cảm thấy rất vui đó, thoải mái không nghĩ ngợi gì


À, mình cũng hỏi anh là tại sao khi chỉ mới nhắn tin nói chuyện đã gửi cho mình những tin nhắn khá là tình cảm như vậy, điều này làm cho mình cảm thấy rất khó nói chuyện. Anh trả lời mình là vì anh cũng thấy mến tớ (hihi, dùng từ 'mình" ở chỗ này có vẻ không hợp lắm) nên mới nhắn tin như vậy. Nhưng những ngày trong bện viện mình và anh không nói chuyện với nhau, đôi khi còn rất lạnh lùng nữa cơ. Chỉ có những lúc kiểm tra huyết áp và tiêm thì anh cũng có hỏi han vài câu.


Còn chuyện bạn gái cũ của anh, hôm nay anh đã kể cho mình nghe. Nghe anh kể thì cũng tình cảm lắm. Tuy nhiên đó là câu chuyện buồn, một chuyện tình đơn phương, tình cảm của anh không được đáp trả, đến làm bạn cũng khó khăn. Vì thế anh cảm thấy rất thất vọng và buồn. Anh cũng có kể cho mình chuyện liên lạc của 2 người sau này nhưng cũng k thường xuyên và dường như là k liên lạc nữa. Mình cũng từng trải qua chuyện tình đơn phương, vậy nên mình cũng phần nào hiểu được cảm xúc của anh và cũng tôn trọng quá khứ của anh


Mình cũng biết muốn người khác tin tưởng mình thì mình phải tin người ta trước, nhưng mình vẫn có 1 sự băn khoăn là liệu những gì anh thể hiện với mình có phải là sự chân thành không hay là anh chỉ xem mình như 1 trò đùa. Vì dù sao mình cũng là người nhắn tin làm quen trước, mọi chuyện lại quá theo ý mình luôn nữa. Mà mình và anh chỉ nói chuyện qua điện thoại thôi nha, chưa có lần nào gặp lại sau ngày mình ra viện.


Còn nữa, chuyện mình thẳng thắn như vậy có tốt không, liệu anh có nghĩ gì không? Nói thật, lúc đấy mình chỉ nghĩ là phải nói ra thôi, chứ không nghĩ gì cả, thậm chí, nếu nói ra cảm xúc rồi mà bị bơ luôn thì cũng phải nói. Nhưng may là hiện tại mình và anh vẫn nói chuyện bình thường.hehe


À, mình năm nay 20 nha, anh hơn mình 6 tuổi


Tóm tắt chuyện nằm viện 1 tuần của mình nè: nói chung là cũng vui lắm, nhưng nghĩ lại thì rất xấu hổ. Vì mình sợ tiêm, nên hay có kiểu chọn người tiêm :) do phòng mình có 2 điều dưỡng phụ trách tiêm, anh và 1 người nữa-người này tiêm đau lắm, mình bị thử ngay hôm nằm viện đầu tiên nên mình sợ và không thích,hehe, đã thế lại còn có 1 nhóm thực tập nữa chứ, ôi thôi rồi...:( Vậy nên, hôm nào đến giờ tiêm mà thấy có anh là chả biết xấu hổ, ngại ngùng gì nữa, ngoác miệng ra:" anh ơi, anh lại cắm chuyền cho em với" (mình chuyền nhiều hơn tiêm). Nói xong lại bị mọi người trong phòng trêu, lúc này mới thấy xấu hổ và chỉ muốn độn thổ thôi :p. Đã thế , chả hiểu thế nào, có lần còn bị cả bác sĩ đi khám buổi sáng trêu nữa cơ,bla, bla.... (chắc vì mình hâm quá, đi kiếm cái rổ úp vào mặt đây :92: )


Mình chia sẻ câu chuyện của mình lên đây, mong mọi người cho mình vài lời tư vấn