Em suýt ly hôn chồng mấy lần rồi các chị ạ. Giờ thì đúng là không chạy đâu cho thoát khỏi bàn tay lão ấy nữa rồi.

Vợ chồng em cưới nhau được 4 năm. Trước đây chồng em kinh doanh buôn bán đồ gỗ, gia đình anh giàu lắm. Cứ tưởng lấy chồng giàu sẽ được sung sướng, hạnh phúc nhưng cưới về rồi em mới biết anh độc đoán và vũ phu kinh khủng. Đã thế chồng em lại còn có đời sống chăn gối rất bạo liệt và quái đản nữa. Mới cưới mà em đã bị anh cắn, rồi đánh cho tím cả người rồi. Tiền thì anh bố thí cho em từng đồng một cứ như đi xin ăn vậy. Bao nhiêu lần em bỏ về ngoại nhưng anh lại lên đó ngọt nhạt xin lỗi, mong em quay về.

Em chán lắm, đến mức không muốn có con với anh ấy nên đi tiêm luôn thuốc tránh thai cứ vài tháng một mũi nhưng chồng không biết. Cũng may là chồng em ác vậy nên bị quả báo rất sớm, tự nhiên anh bị tai nạn gần như là mù luôn cả hai con mắt. Thời gian đó anh hiền hẳn, chắc sợ làm gì ác như trước thì em lại bỏ đi. Anh bảo:

“Em đừng có bỏ anh lúc này nhé. Anh xin lỗi vì trước đây đã đối xử tệ bạc với em”

Lúc đó em cũng định mặc kệ rồi, thế nhưng lại cứ lấn cấn vì nghĩ nếu bỏ đi lúc đó thì mình nhẫn tâm quá, nên cố gắng chăm sóc chồng từng tí một. Nhưng em rất hãi chồng vì tuy mù mắt nhưng nhu cầu của anh vẫn cao lắm, tối nào cũng hành em đến khổ. Mà một khi đã không có tình cảm với nhau em thấy cứ như cực hình vậy. Thế rồi em quyết định ly hôn. Nhưng mỗi lần em đòi ra tòa anh lại dỗ ngon dỗ ngọt:

“Em đừng có ly hôn, anh sẽ cho em 100 triệu”

Xong anh nhờ người chuyển vào tài khoản của em 100 triệu. Cứ như thế mấy lần liền, em lại lấn cấn không thể bỏ chồng nổi. Đợt vừa rồi vợ chồng em ra tận nước ngoài chữa mắt. May mắn cho anh thế nào sau cuộc phẫu thuật thì mắt chồng dần bình phục, nhìn được và không cần phụ thuộc vào ai nữa. Nói thật là em lo hơn mừng, chỉ sợ những chuỗi ngày địa ngục của mình trở lại như cũ.

Khỏi mắt rồi chồng em không nhắc gì đến chuyện em luôn đòi ly hôn trong thời gian anh chữa bệnh cả. Và cũng không nhắc đến chuyện đã cho em từng nào tiền. Thế nhưng oái oăm cái là em lại bị dính bầu mọi người ạ. Chồng em biết anh chỉ cười rất man trá bảo:

“Đấy, cô không thoát khỏi đời tôi đâu. Đừng có nghĩ đến chuyện bỏ đứa bé, tôi giết”

Em lo sợ quá, giờ em đang mang thai nên chồng không động tay động chân thôi. Nhưng đâu có chắc sau này em sinh con ra rồi anh không hành hạ cho lên bờ xuống ruộng.

Đang có bầu mà em áp lực quá, cứ nghĩ đến chuỗi thời gian đen tối trước đây mà hãi. Giờ em thấy hối hận kinh khủng. Giá như lúc chồng bị như vậy em dứt khoát ly hôn, không ham hố tiền bạc thì giờ đâu đến mức sống trong sợ hãi như này.

Loading interface...