Em thừa nhận, bản thân có nhiều lúc mắc lỗi. Nhưng mẹ chưa từng một lần hỏi xem lí do em lại hành động như vậy. Thay vào đó bà luôn luôn xem bản thân mình là đúng coi em mất dạy,.... Mỗi lần em muốn giải thích thì bà liền hét lên : Ngậm mồm lại, Im mồm,...Hồi lâu, khi em ra ngoài, có nhiều người dù ít tiếp xúc nhưng họ lại rất khó chịu với em, nhìn em với ánh mắt soi mói. Em cũng không hiểu tại sao. Cho đến khi, em nhận ra mẹ vẫn luôn đi kể khổ, nói xấu em. Nhiều lúc em cũng chăng hiểu trong đầu mẹ nghĩ cái gì, bởi vì trong khoảnh khắc mẹ đi kể cho những người kia có thể lúc đó họ sẽ hùa vào với mẹ em, chê trách em. Nhưng rồi họ cũng chẳng còn thích mẹ em nữa vì sẽ nghĩ mẹ em là người không biết dạy con. Có bất mãn nào mẹ sẽ không bao giờ nói với em, mà thay vào đó sẽ đi nói cho mấy bà trùm buôn lê đôi mách, đi kể cho họ hàng,.... Vì thế em không thích đi ra ngoài, tiếp xúc với họ hàng . Nhưng có 1 lần mẹ rủ em đi thăm họ hàng , em không đi thì mẹ lại tự đặt điều , kêu em khinh nhà ngoại,.. đủ thứ trò.

Bên nhà nội em dễ tính, hay khen mẹ. Nhưng em thừa biết mẹ cũng chẳng phải tốt đẹp gì khi tối ngày vẫn đi nói xấu, xỉa xói nhà nội với em. Trong họ hàng bên ngoại, cũng có người tốt người xấu. Mấy dì em của mẹ cũng hay quan tâm em, nhưng điều làm em khó chịu nhất là mấy người em của ông ngoại. Mấy người là mấy người thường xuyên cũng mẹ kể chuyện về em. Mỗi lần gặp y rằng sẽ đem chuyện này chuyện kia ra xỉa xói rồi làm như thể ta đây cái gì cũng biết,.... Em cũng biết mẹ em như vậy , thường xuyên coi bà là nhất, cái gì cũng đúng nên để tránh bị chửi, đòn roi thì em đã giảm nói chuyện với mẹ. Không ngờ bà cũng chửi mắng em , gọi em bằng những từ khó nghe như : con chó, đồ vô ơn, loại óc lợn, óc chó,... Mẹ em mà đánh thì thôi rồi, ngày bé em ăn tát như ăn cơm bữa, ăn chổi , ăn dép, ăn thước, nắm đầu dật tất cả đều thử qua. Ngày qua ngày, em và mẹ cũng dần xa cách.

Em có một đứa em trai. Có nhiều lúc em hay bắt nạt nó, thừa nhận là mình sai nhưng đâu có nghĩa là nó không có lỗi. Mỗi lần tụi em đánh nhau, em luôn là đứa duy nhất bị chửi, còn mẹ thì luôn tìm cách biện minh cho những lỗi lầm của nó : nó còn nhở, nó là em mày mà mày phải nhường nó,.... Mỗi lần em gọi nó là " mày " thì mẹ lại chửi em. Trong khi mẹ cũng gọi em như thế. em nói thì mẹ kêu :' Tao khác mày khác". Có lần , nó chở em bằng xe đạp, bị té. Nó về ấm ức kêu với mẹ : chị mập như con heo. Mẹ em lại chẳng có phản ứng gì, liền bật cười. Bộ vui lắm hay sao mà cười.

Em thích đi học xa, học trường chuyên, mà muốn thi chuyên thì phải ôn thi chứ ( em ở dưới quê chắc chắn điều kiện học không được như trên phố, đã là thiệt thòi rồi, đây cũng là 1 lí do em muốn tìm một môi trường học tốt hơn ). Nhưng mẹ em lại không thích , bởi vì bà tiếc tiền, bà cũng không thích cho em học ở  phố luôn . Mà nói thẳng ra là nhà em không giàu có gì nhưng ít nhất một tháng thu nhập của cả bố và mẹ cũng khá là dư dả , đều là công chức nhà nước ). Mẹ em đã không thích, bố lại còn không thích hơn, vô cùng tiếc tiền. Mỗi lần em mua đồ ăn về, cái bánh mì 10 ngàn hay bì ô shi 2 ngàn bố em cũng không thích. Nhưng ông lại rất hào phóng với người ngoài. Ai rủ cũng đi nhậu, đi tối ngày không biết đường về. Hôm bữa đi nhậu với mấy người không quen còn hào phóng chi thẳng 400 ngàn cho 1 thùng bia. CÒn với em thì 1 đồng 1 cắc cũng tiếc.

Hồi lâu em đi rút tủy răng, không ăn được nên gầy đi trông thấy. Tối đó em mới hết đau, họ hàng em ra nhà chơi, đúng bữa cơm. Thế họ mới kêu nay em gầy đi. Em chỉ cười, còn bố thì bảo: " nó suốt ngày ăn, nể tạng người của nó thật, nếu nó mà giống mấy đứa kia thì cũng thành sumo" V cả Sumo luôn, em có 1m6 nặng 46 kg. Nói xong em đang ăn mà không nuốt nổi nữa. Bộ mỗi lần bố nói bố không để ý tới cảm xúc của em sao.

Mẹ em lúc nào cũng nói em thế này thế kia. Mỗi lần cãi nhau, bà lại chửi: Mới còn nhỏ mà mày đã láo thế này thì sau này sao tao nhờ vả được mày. Kiểu như nuôi em là để sau này già thì có người nuôi lại vậy. Mỗi lần nói như vậy em lại càng thấy cô độc và cảm thấy ghét ngôi nhà này hơn.

Mẹ luôn nói em phải như này như kia, nhưng bà chưa bao giờ xem lại bản thân mình đã đúng hay sai vì ở trong tư tưởng của bà, bà luôn luôn là nhất , cái gì cũng đúng.