Muốn viết một cái gì đó để có thể đọc lại, để lưu giữ những bài học mà mình nhận ra trong cuộc sống này. Có lúc mình sẽ bị quên đi, lưu lại để nhớ, để chia sẻ với nhưng người bạn vô tình đi qua và đọc, và may mắn sẽ tìm được một người hiểu được tôi.


Mỗi cô gái là một sự khác biệt, và tôi cũng là một cô gái khác biệt. Nhạy cảm, và dễ bị cảm xúc quấn lấy. Tôi chọn một con đường mà tôi nghĩ là đúng nhất với mình. Tôi luôn đi tìm điểm cân bằng của chính mình, cân bằng về cảm xúc , về cách ứng xử...Tôi không muốn kể nhiếu về điều đó, với bất cứ ai, vì tôi không muôn mọi người nghĩ về mình bằng sự khó hiểu, giáo lý.


Tôi không biết có ai luôn bị ám ảnh vì cảm thấy mình không đủ tốt như tôi, có phải tôi đang phí thời gian để theo đuổi một thứ không có ý nghĩa. Có khi sống chính là cứ sống, cứ trải nghiệm và cuối cùng mới là đúc kết ra con người bạn muốn trở thành. Còn tôi, cứ mãi trăn trở việc người mà mình muốn trở thành....rồi cứ để sự không hoàn hảo ám ảnh, để rồi cứ mất đi nhiều thứ.


Hiện giờ tôi thấy ổn, với việc mình trưởng thành hơn....tôi tìm được sự mong đợi, tìm đc nghĩa việc mình sống. Nhưng đôi lúc tôi lại sợ, có phải mình đang làm quá chậm, có khi nào khi tôi quá quá già rồi, vẫn không tìm được thứ mình muốn, quay đầu lại chợt thấy hối hận vì mình chưa làm được gì cho cuộc đời này.


1h sáng, thứ 6 ngày 9/8/2019


Ngoài trời những cơn mưa đổ xuống ào ào, tôi cảm giác chính tâm hồn mình đang dược cơn mưa rửa sạch đi, sự lo lắng về nhưng điều mình chẳng biết làm sao, trong thời diểm này, cũng chẳng còn dấu vết.


Là tôi đã học được cách tìm lại sự cân bằng cho chính mình, hay mình đang trốn chạy khi cần phải nghi đến những điều quan trọng.


Xem xong tập phim về nhà đi con tập 83, chiếu lại trên youtube. Bố Sơn bỏ nhà đi, vì cảm thấy có lỗi, đã áp đặt cách nghĩ của mình cho 3, chị em Huệ, Thư và Dương. Và cách nghĩ đó có vẻ làm cả 3 người con của bố Sơn không hạnh phúc. Bố Sơn bỏ đi để có sự suy ngẫm về cách mà một người bố nên làm, nên ủng hộ, nên tham gia để con cái mình hạnh phúc.


Nói chung là sự ngưỡng mộ, tôi ước mình có một gia dình như thế.


Có lẽ, Bố Sơn không phải là một ông bố dạy con theo đúng khoa học, đôi lúc bố Sơn còn là một ôm bố quá yếu đuối và hoài niệm, lẩm cẩm. Nhưng chỉ một thứ thôi, một thứ làm bố Sơn trở thành một ông bố quốc dân. Là bố Sơn sẵn sàng thay đổi quan niệm của mình, nếu nó không phù hợp và làm tổn thương những người con. Một điều vĩ đại, mà tôi biết chẳng mấy ai làm được. Có ai đủ tình thương, để phủ nhận những trải nghiệm sống, những cách nghĩ đã ăn sâu trong chính tâm khảm của mình, để chấp nhận một điều mới, hoàn toàn trái ngược là đúng. Họ sẽ luôn phủ nhận, luôn đổ lỗi để cảm thấy ổn. Nếu thấy ai đó đau khổ về quyết định của họ, họ thà tự nghĩ ra một tỉ lý khác, để biện minh cho kết quả đó, hơn là nhận lỗi.


Tôi từng như vậy, tôi đã khóc vì không được hiểu, không được chấp nhận, bị phủ nhận. Nhưng bố mẹ tôi chưa bao giờ hiểu. Tôi bị khập khiễng ngay chính trong tâm hồn, bởi những trải nghiệm trong quá khứ. Tôi luôn dặn mình phải cố chấp trước, ích kỉ trước để không ai bắt nạt được mình. Đôi khi, chính những mối quan hệ rất rất thân thuộc, lại làm tôi tổn thương hơn cả, vì luôn im lặng, luôn chấp nhận, nên người khác tự cho mình quyền quyết định mọi thứ cho tôi. Dù bị tổn thương, bị đau,vẫn phải cảm ơn họ....cho đến ngày tôi chẳng còn chút hi vọng nào vào tương lai...tôi chỉ là một cái bóng cố thu mình để ít người nhất nhận ra sự tồn tại của chính mình.


Những điều cần chiến đấu vì chính mình, thì nhất định phải kiên cường giành lấy. Nhưng không có nghĩa lúc nào cũng cố chấp, để đề phòng "thiên hạ thấy mình hiền mà bắt nạt". Nếu mình cứ cố chấp để người khác phải sợ mình, thì sau này, khi ở bên một người mình yêu thương rất nhiều, mình sẽ chẳng thể nào bỏ xuống được cái tôi, chẳng thể vì những giọt nước mắt đang rơi của họ mà dừng lại. Mình sẽ chẳng bao giờ biết thế nào là yêu thương thật sự.


"tôi đi tìm tôi"